Sunday, February 26, 2017

7 điểm ngắm hoa anh đào ở Tokyo

Công viên Ueno, Sudami hay núi Takao là những địa chỉ không thể bỏ qua đối với du khách đến Tokyo (Nhật Bản) vào mùa hoa anh đào nở.

Công viên Ueno
Nếu bạn đang tìm một chỗ vừa vui chơi, vừa ngắm được hoa anh đào, hãy đến với công viên Ueno. Đây là một trong những điểm nổi tiếng ở Tokyo vào mỗi mùa xuân với gần 1.000 cây hoa. Vào mùa hoa anh đào, Ueno cũng có nhiều sự kiện, hội chợ đồ cổ thu hút du khách tham quan, mua sắm.
 
Công viên Sumida
Đây là nơi ngắm hoa nổi tiếng khác, khu vực đông khách dạo chơi nhất là giữa cầu Azumabashi và Sakurabashi. 640 cây hoa anh đào nằm dọc bên sông hướng ra góc nhìn Tokyo Skytree, khi đêm xuống được thắp sáng lung linh tạo không gian lãng mạn.
 
Vườn Shinjuku Gyoen 
Khu vườn xinh đẹp này từng là nơi ở của một gia đình samurai giàu có, nhưng hiện nay là một điểm dừng chân hấp dẫn với nhiều cây hoa anh đào, và nơi tổ chức dã ngoại cho khách tham quan. Hoa ở đây thường nở muộn hơn so với các điểm khác ở Tokyo. 
 
Công viên Chidorigafuchi
Đây là một trong những nơi ngắm hoa anh đào đẹp nhất Tokyo với hàng trăm cây hoa nở rộ dọc theo con hào bao quanh lâu đài Edo, được thắp đèn vào ban đêm. Dù không được dã ngoại tại đây, du khách vẫn có thể tận hưởng không gian mùa xuân bằng cách đi thuyền dọc hào để ngắm nhìn hay chụp hình lưu niệm. 
 
Đỉnh núi Takao
Bắt tàu từ Shinjuku đi một chặng ngắn là tới trạm Takaosanguchi rồi du khách có thể thong thả leo núi, ngắm cảnh. Đỉnh Takao cao 599 m nên sẽ không làm khó du khách. Trên đỉnh núi có đền, chùa cổ, không khí trong lành và rất nhiều cây hoa anh đào. Tại đây hoa anh đào nở kéo dài và muộn hơn trung tâm Tokyo khoảng 2 tuần.
 
Công viên Yoyogi 
Với hơn 600 cây hoa anh đào, công viên Yoyogi là một địa chỉ hấp dẫn để tổ chức dã ngoại ngắm hoa. Nơi đây nổi tiếng với những buổi tụ họp của dân cosplay, hội chợ, và các ngày chủ nhật đông đúc. Hoa anh đào ở công viên Yoyogi màu đậm hơn và thường nở sớm hơn. 
 
Công viên Asukayama
Asukayama nằm trên một đỉnh đồi có không gian yên tĩnh và nhỏ hơn so với công viên Ueno và Sumida, rất thích hợp cho cả trẻ em vui đùa. Một đường tàu nhỏ chở khách lên đồi cũng làm nhiều người thích thú hơn khi ngắm hoa anh đào tại đây.
 
(Theo Skyscanner)
Hương Chi

Cánh đồng hoa cẩm tú cầu đẹp như tranh vẽ ở ngoại ô Đà Lạt

Cánh đồng hoa rộng hơn 2 ha nằm cách trung tâm Đà Lạt 15 km, cạnh rừng thông, bung nở tạo cảnh đẹp như tranh vẽ.

Cánh đồng cẩm tú cầu với những khóm hoa nở rộ, màu xanh tím đang là điểm đến khá “hot” ở Đà Lạt. Ảnh: Thiện Chí.
 
Cánh đồng này cách trung tâm Đà Lạt khoảng 15 km, thuộc huyện Lạc Dương bên cạnh tỉnh lộ 723 - tuyến đường nối thành phố Đà Lạt và Nha Trang. Ảnh: Hachi8.
 
Từ trung tâm thành phố, bạn đi thẳng quốc lộ 20 (đường Trần Hưng Đạo) – Trần Quý Cáp - Phan Chu Trinh, chạy xe hướng hồ Than Thở sẽ thấy tỉnh lộ 723. Đến đây bạn sẽ chiêm ngưỡng cánh đồng rực rỡ rộng hơn 2 ha cạnh rừng thông xinh đẹp. Ảnh: Thanh Toàn.
 
Cẩm tú cầu là loài hoa nổi tiếng ở Đà Lạt, được trồng ở nhiều nơi trong trung tâm và ngoại ô. Cánh đồng hoa lớn, nở rộ như nơi này ban đầu không dành cho khách du lịch, khi nhiều người tìm đến tham quan thì trở thành điểm đến đông khách. Ảnh: Pathfinder.
 
Hoa cẩm tú cầu bung nở tạo nên khung cảnh đẹp như tranh, được nhiều du khách đến tham quan, chụp ảnh và đặc biệt là chụp những bộ ảnh cưới. Ảnh: Hachi8.
 
Hai bạn Duy Khánh và Kim Anh chọn nơi đây để ghi lại bộ ảnh cưới, được nhiều người chia sẻ trong mấy ngày qua. Ảnh: Chí Thiện.
 
Du khách đến tham quan hãy đi theo lối sẵn trong vườn, không tự ý bẻ hoa, nếu muốn mua hoa có thể nhờ chủ vườn cắt giùm. Bạn nên đến vào buổi sáng, khi trời nắng đẹp. Ảnh: Pathfinder.
 
Má Lúm

Bài viết hay(4579)

Tin NÓNG: NGÀY MAI, NHÂN SĨ TRÍ THỨC SÀI GÒN TỌA KHÁNG

Hình tư liệu: Nhân sĩ trí thức Sài Gòn trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc, 
mùa hè 2011.

Huỳnh Kim Báu:

Sáng mai ngày 27/2/2017, chúng tôi gồm Gs Tương Lai, BS Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Huỳnh Kim Báu, Hạ Đình Nguyên sẽ tọa kháng trước UBNDTP lúc 9g để yêu cầu lãnh đạo Tp đối thoại với chúng tôi để giải thích tại sao ngăn cấm dân tưởng niệm chiến sĩ và đồng bào hiy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc ngày 17/2/1979 do đảng CS cầm quyền lúc bấy giờ khởi xướng và lãnh đạo. 

KIẾN NGHỊ

 
Gửi đến
Bí thư Thành ủy ĐCSVN TP Hồ Chí Minh Đinh La Thăng
Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Nguyễn Thị Quyết Tâm
Chủ tịch Ủy ban Nhân Dân Nguyễn Thành Phong
 
Chúng tôi,
 
1. Tương Lai, 82 tuổi, nguyên thành viên Tổ Tư vấn Võ Văn Kiệt, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam,
 
2. Huỳnh Tấn Mẫm, 72 tuổi, bác sĩ y khoa, tiến sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975,
 
3. Lê Công Giàu, 72 tuổi, nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng công ty Du lịch Thành phố (Saigontourist),
 
4. Huỳnh Kim Báu, 73 tuổi, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức yêu nước TP Hồ Chí Minh,
 
5. Hạ Đình Nguyên, 72 tuổi cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Chủ tịch Ủy ban Phối hợp Hành động thuộc Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, 
là những công dân của thành phố vừa bị xúc phạm quyền con người trong ngày 17.2.2017, ngày kỷ niệm 38 năm cuộc chiến tranh Biên giới phía Bắc của bè lũ xâm lược Trung Quốc, vi phạm nghiêm trọng những quyền đã được ghi trong Hiến pháp của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa 1946 và Hiến pháp nước CHXHCNVN năm 2013 bởi các lực lượng trấn áp không rõ thuộc cơ quan nào vì họ không mặc sắc phục và cũng không trình những giấy tờ cần thiết khi xâm phạm quyền công dân như luật pháp quy định.

Vắn tắt vài dòng về sự việc nói trên như sau:

Sáng ngày 17.2.2017, chúng tôi đi đến khuôn viên có dựng Tượng Trần Hưng Đạo trên đường Tôn Đức Thắng trước bến Bạch Đằng thì bị một nhóm người không mặc sắc phục thô bạo ngăn chặn không cho đi. 

Chúng tôi đã giải thích: hôm nay là ngày kỷ niệm chiến tranh biên giới 1979, là người Việt Nam yêu nước thương nòi, chúng tôi tuy tuổi cao, lại đang mang bệnh trong người nhưng không thể ngồi yên khi 38 năm trước đây hàng vạn chiến sĩ và đồng bào ta đã ngã xuống dưới họng súng tàn bạo của bè lũ Trung Quốc xâm lược. Chúng tôi phải đến thắp nén nhang để tưởng niệm ghi nhớ công ơn những người đã hy sinh vì đất nước. 

Tuy đã giải thích hết sức cặn kẽ và chân tình, song có người trong chúng tôi vẫn bị xô đẩy không cho lên xe taxi, bị kèm sát buộc phải đi theo áp tải của họ hoặc buộc phải trở về nhà.
Chọn địa điểm thắp hương dưới chân tượng Đức Thánh Trần vì Ngài là biểu trưng vĩ đại và sống động nhất cho khí phách Việt Nam, trí tuệ Việt Nam. Không có khí phách đó, trí tuệ đó thì dân tộc ta đã không thể tồn tại và lớn mạnh bên cạnh một nước khổng lồ mà những kẻ cầm quyền chưa bao giờ nguôi dã tâm xâm lược để cướp nước ta. 

Các triều đại Trung Quốc kể từ Tần, Hán, Tùy, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh thời trước cho đến Mao, Đặng, Giang, Hồ, Tập thời hiện đại luôn nuôi mộng bành trướng, mà Việt Nam luôn là con mồi ngon. Bất cứ lúc nào nội tình Việt Nam rối loạn, yếu kém lập tức phương Bắc tràn vào. Trần Hưng Đạo, vị anh hùng dân tộc được dân phong Thánh vì Ngài đã lãnh đạo cuộc kháng chiến thần thánh đánh tan quân Nguyên Mông xâm lược trong thế kỷ XIII. 

Câu nói lưu danh sử sách của Trần Hưng Đạo: “Bệ hạ muốn hàng xin trước hãy chém đầu tôi đi đã” để rồi tướng sĩ và ba quân đều khắc trên cánh tay hai chữ “Sát Thát” với tinh thần quyết tử cho tổ quốc trường tồn. Không có ý chí đó, khí phách đó thì không có nước Việt Nam ta hôm nay. Chọn địa điểm thắp nhang tưởng niệm dưới chân tượng của Ngài chính là để khơi dậy lại, làm nóng lên khí phách quật cường bất khuất trước kẻ thù, khi mà đất nước đang rơi vào thảm trạng hiểm nghèo vì sự ngu hèn, khiếp nhược của một vài kẻ cầm quyền hoảng sợ trước thế lực và sức ép của siêu cường hung đồ với những toan tính nham hiểm của Tập Cận Bình.

Chúng tôi, chỉ có hai bàn tay trắng và một nén tâm nhang đến trước Đức Thánh Trần mong tìm được sức mạnh nơi Ngài. Để làm gì? Để làm sao cho máu của chiến sĩ và đồng bào ta đã hy sinh cách nay 38 năm chống kẻ thù xâm lược truyền kiếp thấm đẫm mãi vào mảnh đất quê hương chứ khôn thể là thành nước lã như bọn tay sai bán nước đã từng làm khi quyết liệt chỉ đạo không được nhắc đến chiến tranh biên giới, đục bỏ bia liệt sĩ, gạt bỏ khỏi sách giáo khoa về cuộc chiến tranh xâm lược này. Ngày nay, trước phản ứng quyết liệt của dân và quốc tế, tình trạng tồi tệ nói trên đã dần dần được cải thiện từng bước. Báo chí và truyền thông nhà nước lác đác đã nói đến chiến tranh biên giới 38 năm trước đây, chỉ tránh chỉ đích danh kẻ xâm lược là Trung Quốc! Dù vậy, điều đó xem ra còn tùy thuộc vào sự phán truyền của “người đồng chí cùng chung ý thức hệ với ông Nguyễn Phú Trọng”!

Những gì diễn ra trong ngày 17.2.2017 phải chăng đã nói lên điều đó. Bịt miệng trí thức vì lo sợ hành động của họ ảnh hưởng đến dư luận xã hội và lớp trẻ, đàn áp đẫm máu những người trong tay không có tấc sắt, đặc biệt nhắm vào tuổi trẻ chứng tỏ họ sợ dân, đàn áp dân để làm vui lòng kẻ thù. Huy động một lực lượng trấn áp rất đông, xúc hốt một số trí thức, văn nghệ sĩ và nhiều vị lão thành lên xe bus chở về địa điểm tập trung giữ lại cho đến hết buổi sáng mới thả ra để phá bằng được lễ thắp nhang tưởng niệm chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh, sợ khơi lên lòng căm thù Trung Quốc xâm lược.

Liệu đây có phải là, những người chủ trương làm việc này để nhằm đảm bảo trung thành thực hiện những văn bản đã được ký kết trong chuyến thăm Trung Quốc vội vã của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và hội đàm riêng với Tập Cận Bình? Nếu vậy thì quả là đất nước ta “chưa bao giờ lâm vào tình trạng bi đát như hiện nay” mà Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh đã phân tích. Ai là người gây nên thảm trạng đất nước này?

Giữa thành phố Sài Gòn đang có tham vọng trở lại hào quang một thời của Hòn ngọc Viễn Đông, trung tâm kinh tế, văn hóa lớn nhất của cả nước, nơi đang đẩy mạnh quá trình hội nhập quốc tế, vừa rồi lại tổ chức Hội nghị Việt Kiều nhằm hô hào hòa giải, hòa hợp dân tộc mà lại trắng trợn xúc phạm nhân quyền, vi phạm Hiến pháp, đàn áp trí thức, đàn áp thanh niên thì thử hỏi các vị sẽ làm thế nào để đưa thành phố đi tới? Còn ai tin được các vị nữa đây!

Chúng tôi biết các vị cũng đang bị những sức ép rất lớn. Muốn tranh thủ được tín nhiệm và lòng tin của dân, các vị phải vượt qua sức ép đó. Dám dựa vào dân, dựa vào trí thức và thanh niên, động viên đông đảo các tầng lớp đồng bào cư dân thành phố cùng hăng hái góp sức đưa thành phố ta vượt qua những trở ngại để đi tới. Nếu các vị làm được như vậy, chúng tôi sẽ sát vai cùng các vị chung lo việc nước, việc dân.
Chúng tôi gửi đến các vị kiến nghị này với lòng chân thành vì việc nước việc dân. Chúng tôi kiến nghị tổ chức một cuộc đối thoại giữa các vị và chúng tôi, những người vừa bị xúc phạm nhân quyền, bị vi phạm quyền tự do công dân đã được Hiến pháp quy định. Trong cuộc đối thoại đó, chúng tôi mong được nghe những lời giải thích từ các vị và chúng tôi sẽ trình bày đầy đủ những ý kiến của chúng tôi.

Chúng tôi mong nhận được hồi âm sớm. Nếu chưa nhận được, ngày 27.2.2017 chúng tôi sẽ tọa kháng tại trước trụ sở Ủy ban Nhân Thành phố để biểu thị chính kiến và quyết tâm của chúng tôi.

Xin gửi lời chào trân trong.

Ngày 18.2.2017
Tương Lai
Huỳnh Tấn Mẫm
Lê Công Giàu
Huỳnh Kim Báu
Hạ Đình Nguyên

Tham vọng chiến lược của Trung Quốc qua sáng kiến “Nhất đới, nhất lộ”

Hán Vũ Đế (156 TCN -87 TCN) là vị hoàng đế thứ 7 của nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc, trị vì hơn nửa thế kỷ từ 140 TCN đến 87 TCN. Dưới thời cai trị của ông, nhà Hán đã phát triển lớn mạnh về mặt quân sự và ngoại giao, tiến hành các cuộc xâm lược và chiến tranh với Hung Nô. Ông cũng được lịch sử biết tới qua việc xử tội danh tướng Lý Lăng và Tư Mã Thiên. Khi 5000 quân của Lý Lăng bị 80.000 quân Hung Nô bao vây và hết lương thực, Lăng bất đắc dĩ phải buông thương đầu hàng. Nhận được tin, Hán Vũ Đế hạ lệnh giết hết cả gia đình gồm có mẹ và vợ của Lý Lăng. Quan thái sử Tư Mã Thiên ra sức can gián nên cũng bị họa lây và bị xử thiến, một tội nhục nhã nhất vào thời đó.
Vào năm 138 TCN, Hán Vũ Đế sai Trương Khiên dẫn đoàn sứ bộ đi về phía Tây Vực, Trung Á đến Đại Nguyệt Chi để kiếm đồng minh liên kết chống Hung Nô. Không may Trương Khiên bị quân Hung Nô bắt và giam giữ. Sau 10 năm tù đày, Trương Khiên trốn thoát và tiếp tục cuộc hành trình về Tây Vực. Hội kiến với rất nhiều bộ tộc nhưng không có ai chịu hợp tác. Trương Khiên trở về nước vào năm 126 TCN. Tuy nhiệm vụ không thành nhưng Trương Khiên mang về một kho tàng kiến thức về Tây Vực nên được Hán Vũ Đế coi trọng và phong cho chức Thái Trung Đại Phu.
Với những thông tin thu được, Trương Khiên đã viết cuốn sách “Triều Dã Kim Tài” ghi lại những vùng đất mà ông đã đặt chân tới gồm có vị trí địa lý, phong tục, tập quán, sản vật và tiềm năng giao thương. Quyển sách này đã tác động mạnh đến giới thương gia. Từ Trường An (nay là Tây An), thương gia Trung Hoa sử dụng lạc đà vận chuyển vải lụa và gấm vóc đến tận Ba Tư và La Mã để bán và trao đổi. Con đường Tơ lụa từ đó mới ra đời.
Con đường này lên xuống gập ghềnh theo lịch sử thăng trầm của các triều đại. Khi nhà Hán suy tàn vào thế kỷ thứ 3, Con đường Tơ lụa cũng bị đình lại. Khi nhà Đường hưng thịnh, con đường này lại phát triển. Khi nhà Đường bị lật đổ vào thế kỷ thứ 10, nó lại bị suy thoái rồi trở lại thịnh vượng dưới vó ngựa hùng mạnh của Mông Cổ. Dưới thời nhà Nguyên, một nhà thám hiểm người Ý nổi tiếng là Marco Polo (1254 - 1324) đã lưu lạc tới Trung Hoa và được phong làm quan đến 20 năm. Sau khi trở về nước bằng Con đường Tơ lụa, ông đã viết cuốn sách Il Milione (Marco Polo Du Ký) kể lại toàn bộ quá trình lưu lạc đến phương Đông và ghi lại những chuyến hàng đầy ấp sản vật trên Con đường Tơ lụa. Nhưng đến thời nhà Minh thì vương triều bắt đóng thuế rất cao nên thương gia phải tìm cách vận chuyển bằng đường biển. Quảng Châu được xem là nơi khởi đầu của Con đường Tơ lụa trên biển. Còn Con đường Tơ lụa trên đất liền dần dần đi vào tử lộ.
Vào tháng 11 năm 2012, Tập Cận Bình nhậm chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc và sau đó là Chủ tịch nước trong tháng 3 năm 2013. Ông Tập đặt ra hai mục tiêu thế kỷ gồm có xây dựng một xã hội khá giả vào năm 2021 nhân dịp Đảng CSTQ kỷ niệm 100 năm ngày thành lập và xây dựng Trung Quốc thành một nước xã hội chủ nghĩa hiện đại, giàu mạnh, dân chủ và văn minh vào năm 2049 nhân kỷ niệm 100 năm ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Trong bài phát biểu tại Đại học Nazarbayeh, Kazakhstan vào ngày 7/9/2013, Tập Cận Bình lần đầu tiên đưa ra sáng kiến mở lại Con đường Tơ lụa lịch sử để kết nối kinh tế, hợp tác và mở rộng phát triển trong khu vực Trung Á và cùng nhau xây dựng vành đai kinh tế theo Con đường Tơ lụa. Một tháng sau trong chuyến viếng thăm Nam Dương vào tháng 10 năm 2013, ông Tập đề nghị các nước hợp tác tiến hành xây dựng Con đường Tơ lụa trên biển khởi điểm từ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến xuống các quốc gia Đông Nam Á, qua eo biển Malacca tiến vào Ấn Độ Dương rồi hướng tới Địa Trung Hải và dừng chân tại Châu Phi. Hải lộ này kết nối 2 đại dương và 3 lục địa.
Vào đầu năm 2014, Trung Quốc tiến hành thành lập nhóm chỉ đạo công tác xây dựng chiến lược ‘‘Một vành đai, Một Con đường” (One Belt, One Road hoặc OBOR) hay còn đường gọi là ‘‘Nhất đới, nhất lộ’’. Một vành đai là ý tưởng xây dựng vành đai kinh tế theo Con đường Tơ lụa lịch sử (Silk Road Economic Belt hoặc SREB) kết nối Á - Âu và Một Con đường là Con đường Tơ lụa trên Biển Thế kỷ 21 (Maritime Silk Road hoặc MSR). Đứng đầu nhóm chỉ đạo là Trương Cao Lệ Phó Thủ tướng và Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị. Để nhanh chóng thi hành dự án OBOR, Bắc Kinh không ngần ngại chi ra số tiền đầu tư khổng lồ chưa từng có trong lịch sử gồm có 40 tỷ cho Quỹ Con đường Tơ lụa (Silk Road Fund) và 50 tỷ thành lập Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á (AIIB) vào tháng 10 năm 2014, bất chấp sự phản đối của Mỹ.
Trong tháng 3 năm 2015, Ủy ban Cải cách Phát triển Quốc gia cùng với Bộ Ngoại giao và Bộ Thương mại Trung Quốc chính thức công bố văn bản OBOR. Dự án này bao gồm 65 quốc gia của 3 lục địa Á, Âu và Phi với tổng dân số là 4.4 tỷ người (tức hơn phân nửa dân số thế giới), có 30% GDP thế giới và nhu cầu đầu tư cơ sở hạ tầng trị giá 5,000 tỷ Mỹ kim. OBOR sẽ tạo ra 6 hành lang kinh tế gồm có: Trung Quốc - Mông Cổ - Nga; cầu nối Âu - Á trên đất liền mới; Trung Quốc - Trung Á - Tây Á; Trung Quốc - Pakistan; Bangladesh - Trung Quốc - Ấn Độ - Miến Điện và Trung Quốc - Bán đảo Đông Dương. OBOR nhắm tới kết nối 5 lãnh vực: điều phối chính sách, xây dựng cơ sở hạ tầng, thương mại tự do, hội nhập tài chánh và giao lưu nhân dân mà trong đó kết nối cơ sở hạ tầng để xây dựng chuỗi giá trị giao thông, vận tải và loại bỏ ‘‘nút thắt cổ chai’’ là quan trọng nhất. Cơ sở hạ tầng gồm có đường sắt, đường cao tốc, cảng hàng không, cảng biển, viễn thông, và đường ống dẫn dầu, năng lượng và kho vận.
Một số người đã ví OBOR như kế hoạch Marshall của Mỹ. Thật ra, OBOR có tầm mức to lớn hơn nhiều. Kế hoạch Marshall là nhằm giúp đồng minh Hoa Kỳ tại Châu Âu phục hồi sau Đệ nhị Thế chiến để chống lại mầm mống đe dọa của khối cộng sản từ Liên Xô. Trong khi đó, OBOR có tham vọng kết nối hệ thống kinh tế của 65 quốc gia xuyên qua 3 lục địa có hệ thống chính trị, xã hội và văn hóa khác nhau. Nếu như Con đường Tơ lụa cổ đại đã được xây dựng từ dưới lên trên qua từng bước chân của giới thương gia thì OBOR là một đại kế hoạch đầy tham vọng được thiết kế từ trên xuống dưới bởi bộ phận đầu não từ Trung Nam Hải. Đây là một chiến lược thương mại toàn cầu xuyên lục địa chưa từng có trong lịch sử.
Nguyên nhân dẫn đến OBOR có ít nhất 3 điểm. Thứ nhất, sau khi Đặng Tiểu Bình tiến hành chính sách thực dụng ‘‘mèo trắng, mèo đen không quan trọng miễn là bắt được chuộc’’, Trung Quốc đã trở thành công xưởng thế giới cung cấp hàng tiêu thụ rẻ tiền cho thị trường toàn cầu. Phát triển kinh tế dựa vào xuất cảng giúp Trung Quốc đưa hơn 300 triệu dân thoát khỏi nạn đói nghèo cũng như tăng mức dự trữ ngoại tệ đến mức kỷ lục. Mặt trái của vấn đề là sự tàn phá môi trường khủng khiếp là cái giá mà người dân Trung Quốc phải trả qua nhiều thế hệ. Nhưng sau cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới vào năm 2007, xuất cảng của Trung Quốc bắt đầu tụt giảm dẫn đến việc hàng hóa sản xuất dư thừa và nạn thất nghiệp. Trung Quốc phải đi tìm thị trường mới và hệ thống vận tải chuyên chở hàng hóa là một phần không thể thiếu được.
Thứ hai, phát triển kinh tế trong thời gian qua không có tính đồng đều. Các tỉnh duyên hải miên Đông nhờ vào giao thương mua bán với thế giới nên khá giả. Những khu vực phía Tây với địa hình hiểm trở thì vẫn đói nghèo dẫn đến tình trạng bất ổn cũng là động cơ cho các phong trào độc lập như ở Tân Cương và Tây Tạng. Khôi phục Con đường Tơ lụa và xây dựng các hành lang kinh tế về phía Tây có thể giúp nâng cao đời sống kinh tế cũng như phủ dụ các dân tộc thiểu số chấp nhận sự cai trị của Đảng CSTQ. Mặt khác cũng giải quyết được phần nào vấn nạn có hàng trăm triệu người di dân lao động từ các nơi hẻo lánh tràn về các thành phố miền Đông để tìm việc làm và tạo ra nhiều vấn nạn xã hội liên hệ.
Nhưng có lẽ lý do quan trọng nhất là để đối phó với chiến lược xoay trục về Châu Á của Tổng thống Obama và cụ thể là TPP. Thật ra TPP không mang lại nhiều lợi ích kinh tế cho Mỹ nhưng rất nhiều ưu thế chiến lược. Với TPP, Mỹ sẽ viết ra điều luật và ấn định hệ thống giao thương cho toàn thế giới. Quan trọng hơn là cô lập Trung Quốc và không cho hoặc loại Trung Quốc ra khỏi một hệ thống thương mại tự do có tiêu chuẩn cao trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. OBOR là một thế trận nhằm phá vỡ vòng vây TPP. Bằng cách liên kết hệ thống vận tải với các nước trong khu vực trói buộc vận mệnh của các nền kinh tế khác với Trung Quốc, OBOR sẽ hóa giải hoặc ít nhất là giảm thiểu tác hại của TPP. OBOR không có Châu Mỹ và Châu Úc. Cùng với RCEP, Trung Quốc có thể loại Mỹ ra khỏi cuộc chơi để nắm vai trò lãnh đạo khu vực.
Nay thì TPP đã bị Tổng thống Trump khai tử. Nhưng OBOR vẫn phải đối diện với những thách thức khác. Thứ nhất, Putin vẫn thường xem khu vực Trung Á và Đông Âu là sân sau của Nga nên chắc chắn không khoanh tay ngồi yên để Tập dễ dàng xâm nhập. MRS cũng đang vướng phải lòng tin chiến lược với các quốc gia Đông Nam Á có tranh chấp chủ quyền lãnh hải với Trung Quốc tại Biển Đông gồm có Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai và Brunei. Thái độ hung hăng và hoạt động quân sự hóa Biển Đông trái với lời hứa của Tập Cận Bình là lý do chính đáng để mọi người ngờ vực về ý đồ của Trung Quốc. Ấn Độ cũng lo ngại về tham vọng xâm nhập và khống chế Ấn Độ Dương của Bắc Kinh qua kế hoạch thuê cảng nước sâu Gwadar 40 năm từ Pakistan. Tóm lại, dù không có sự hiện diện mạnh mẽ của Mỹ nhưng có dấu hiệu OBOR đang bị tắc nghẽn. Nhưng cũng không nên đánh giá thấp khả năng ngoại giao của Trung Quốc chẳng hạn như AIIB là một chiến thắng ngoại giao ngoạn mục của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ. Trong thời gian gần đây, Trung Quốc đã đạt một số thành quả trong nỗ lực siết chặt quan hệ với Phi Luật Tân, Thái Lan, Mã Lai và Việt Nam. Nếu RCEP hoàn tất trong năm nay, các quốc gia ASEAN càng có nhu cầu cấp bách cải thiện cơ sở hạ tầng để nâng sức cạnh tranh trong một khu vực thương mại tự do rộng lớn. Cuộc đua vai trò lãnh đạo và vị trí chiến lược tại Châu Á - Thái Bình Dương giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ vẫn còn gay go với nhiều yếu tố bất ngờ không thể lường trước được.Ls Nguyễn Văn Thân

Bản chất Trung đảng và Việt đảng qua Hiến pháp khác nhau ra sao?

Nhân đọc bài báo của ông Cao Khải về Hiến pháp Trung Quốc 1982 có sửa đổi, tôi xin bàn thêm đôi lời và nhân tiện so sánh với Hiến pháp Việt Nam 2013.
clip_image002
1.
Ông Cao Khải nguyên chủ nhiệm Phòng nghiên cứu thuộc Ủy ban công tác pháp chế Quốc hội Trung Quốc viết trên Tạp chí Viêm Hoàng Xuân Thu[1] số 8 năm 2011. Bài viết phê phán HP trước 82 và ca tụng sự tiến bộ của Hiến pháp 1982 (Nguồn: http://blog.sina.com.cn/)
Ông Cao Khải viết “Hiến pháp cũ trước 1982 đã viết “Nước CHND Trung Hoa do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo” - điều này về tình cảm là hợp với tâm nguyện của chúng ta. Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.
Ông Cao Khải nói “hợp với tâm nguyện của chúng ta”, nhưng “chúng ta” là ai? Chúng ta là đảng viên hay nhân dân TQ?
Các ông cộng sản rất thích dùng kiểu nói này, “chúng ta” lẫn lộn mơ hồ giữa Đảng và Nhân dân, giữa tôi/chúng tôi và anh/các anh. Đây cũng là căn bệnh cố hữu của quan chức cộng sản khi phát ngôn công cộng không dám xưng “tôi”, nói về đối tượng bàn luận thì không dám nói “các anh, quí vị”.
Tuy nhiên ông Cao Khải đã nói đúng điều này: Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.
Ông Cao Khải viết tiếp: “Đảng phải hoạt động trong phạm vi luật pháp nhà nước, không thể có mâu thuẫn với bất kỳ luật pháp nào của nhà nước, lại càng không được ra lệnh, chỉ huy nhà nước và nhân dân
Và nhấn mạnh:
Nếu để cho một tổ chức hoặc đoàn thể nào đó đứng cao hơn nhà nước thì quốc gia đó sẽ biến thành một nước phong kiến độc tài chuyên chế, thậm chí còn không bằng ngay cả các nước theo chế độ tư bản”.
2. Mấy điểm mới của HP 82
Hiến pháp Trung Quốc 1982, thường gọi Hiến pháp Bát Nhị, là Hiến pháp hiện hành có 4 sửa đổi bổ sung (tu chính 1988,1993, 1999, 2014)[2].
Sau đó chúng tôi đọc qua Hiến pháp Việt Nam 2013 và có đôi điều so sánh.
Lời nói đầu Hiến pháp Bát Nhị (nguyên tác là: Tự ngôn):
Trung Quốc là một trong những quốc gia có lịch sử lâu đời nhất trên thế giới. Nhân dân các dân tộc Trung Quốc đã cùng nhau xây dựng nên một nền văn hoá huy hoàng, xán lạn, với truyền thống cách mạng quang vinh”.
Lời bàn: Ngay câu văn mở đầu HP, các nhà lập pháp TQ đã bộc lộ thói tự mãn tự kiêu Đại Hán.
Sau khi kể lể công lao của Đảng CSTQ, chủ nghĩa Mác Lê, chủ tịch Mao và Lý luận Đặng Tiểu Bình (bổ sung thêm năm 1999), Hiến pháp khẳng định:
Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, sự hướng dẫn của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình và thuyết “Ba đại diện”, nhân dân các dân tộc Trung Quốc sẽ tiếp tục tuân thủ chế độ dân chủ của nhân dân và theo con đường xã hội chủ nghĩa, tiếp tục hoàn thiện thể chế xã hội chủ nghĩa (…) từng bước biến Trung quốc thành một nước xã hội chủ nghĩa có nền văn hóa và dân chủ bậc cao”.
Câu văn trên khôn khéo ở chỗ đặt “Nhân dân các dân tộc Trung Quốc” làm chủ ngữ, “Đảng” chỉ đóng vai trò trạng ngữ. Câu văn đã mềm hóa vai trò lãnh đạo của Đảng. Điều sửa đổi này cho thấy họ tự hào đất chữ nghĩa và giỏi ngữ pháp hơn các đồng chí đồng nhiệm ở Việt Nam.
Điều này giải thich vì sao vừa qua ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với Tổng Tập sẽ đưa một đội cán bộ cao cấp sang bồi dưỡng chuyên môn (học nghề) ở Trung Quốc.
Trung cộng chấp nhận “đa đảng” nhưng khẳng định vai trò lãnh đạo của Trung cộng:
Hệ thống hợp tác đa đảng và tham vấn chính trị do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo sẽ tồn tại và phát triển ở Trung Quốc trong một thời gian dài sắp tới[3]. (Bản tu chính năm 1993 thêm câu này để kết thúc đoạn mười của Lời nói đầu).
Lại thêm một điểm cộng so với Việt đảng.
Hiến pháp TQ nói “Đảng…tồn tại trong một thời gian dài sắp tới”!
- Nói như thế là tạm chấp nhận được, Trung cộng cao tay đấy chứ. Bởi vì các nước đồng văn như TQ, VN, Nhật, Triều Tiên đều biết “Vạn tuế/muôn năm” mang nghĩa “vĩnh viễn”, theo nghĩa cổ, mà không theo nghĩa đen là con số tròn, chính xác 10 000 (10 nghìn) năm. Vạn tuế/muôn năm chỉ dành cho ĐẤT NƯỚC.
Người có học thức trên thế giới, ai cũng biết chẳng có tổ chức nào do con người tạo ra có thể tồn tại vĩnh viễn.
Trung cộng khôn ngoan. Họ tránh lối xưng tụng kiểu phong kiến kệch cỡm và trắng trợn như “vạn tuế” (Hán ngữ) tương tự ”muôn năm” (tiếng Nôm).
Ở Việt Nam, Hiến pháp 2013 thì sao:
Các nhà lập pháp Việt Nam viết Điều 4 huỵch toẹt và “thô bạo” (theo ý ông Cao Khải):
Điều 4
1.Đảng Cộng sản Việt Nam – đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Ngoài ra khắp Việt Nam, hàng vạn khẩu hiệu “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” dán khắp cơ quan, phố phường đến thôn cùng xóm vắng như một phép doping tiểu xảo.
Tuy nhiên, hai Hiến pháp TQ và VN vẫn giống nhau bản chất: Không có luật điều nào về hoạt động của Đảng. Có nghĩa, Đảng hoạt động tự tung tự tác. Việt Nam chỉ có một câu đơn giản, qua loa: “đảng viên và tổ chức đảng hoạt động trong pháp luật” (Luật nào?).
Về sở hữu ruộng đất: giống và khác
Trung Quốc: Điều 10. Chế độ đất đai
Đất đai ở thành phố thuộc sở hữu nhà nước.
Đất đai ở nông thôn, ngoại ô thành phố, ngoài do pháp luật quy định thuộc sở hữu nhà nước thì thuộc sở hữu tập thể, đất ở, đất phần trăm, diện tích đất đồi núi phần trăm đều thuộc sở hữu tập thể.
Việt Nam: Điều 53
Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.

NHẬN XÉT

Như vậy, TQ công nhận có hai chế độ sở hữu đất đai: nhà nước và tập thể.
Việt Nam chỉ một chế độ sở hữu đất đai là “toàn dân”. Về câu chữ người TQ nói rõ ràng cụ thể hơn, còn VN khoái chơi chữ “sở hữu toàn dân” nghe rất kêu mà điêu trá coi thường thiên hạ ngu đần.

KẾT

Mới chỉ so sánh mấy điều cơ bản, đã thấy Hiến pháp TQ cao tay hơn Hiến pháp VN.
Tuy nhiên điều cơ bản nhất vẫn là: tinh thần thực hành Hiến pháp, trung thành với Hiến pháp ở hai nước ra sao?
Chúng ta đều biết, Hiến pháp chỉ là bình phong cho các chế độ độc tài đảng trị. Họ sẵn sàng và thường xuyên ra các nghị định, chỉ đạo công tác vi hiến, xâm phạm quyền lợi CÔNG DÂN như cơm bữa, bất chấp Hiến pháp.Phùng Hoài Ngọc

Chú thích:

[1]. “Viêm Hoàng xuân thu”: Lịch sử Viêm hoàng đế. “Xuân thu” nghĩa là “lịch sử” (nghĩa cổ trong văn sách). Theo truyền thuyết, Viêm đế là nhà vua thần thoại đầu tiên lập ra Trung quốc.
[2] Bản tiếng Việt:
[3]. Bản tu chính 2004:
Nguyên bản tiếng Trung
中国共产党领导的多党合作和政治协商制度将长期存在和发展。
Trung Quốc Cộng Sản Đảng lãnh đạo đích đa đảng hợp tác hoà chính trị hiệp thương chế độ tương trường kỳ tồn tại hoà phát triển.
(Chế độ hợp tác đa đảng và chính trị hiệp thương dưới sự lãnh đạo của Trung cộng sẽ tồn tại thời gian lâu dài và phát triển- PHN dịch).
Nguyên bản tiếng Anh:
At the end of the tenth paragraph of the Preamble, add “The system of multi-party cooperation and political consultation led by the Communist Party of China will exist and develop in China for a long time to come”.

Yêu râu xanh mang trong mình 24 nhân cách ở Mỹ


Billy Milligan đã bắt cóc và hiếp dâm các phụ nữ nhưng được trắng án với lý do các nhân cách khác đã gây ra hành vi phạm tội đó.

William Stanley Milligan, tên thường gọi là Billy Milligan, sinh năm 1955, mắc hội chứng rối loạn đa nhân cách.
Năm 1975, Milligan bị bắt vì tội danh ăn cướp và hiếp dâm nhưng sau đó được ân xá năm 1977. Tháng 10/1977, Milligan lại bị bắt vì bắt cóc ba phụ nữ từ khuôn viên Đại học bang Ohio và hãm hiếp họ. Một trong những phụ nữ nói với điều tra viên rằng kẻ hiếp dâm nói giọng Đức, mặc dù Milligan sinh ra và lớn lên ở Mỹ. Một người khác nói kẻ hiếp dâm có vẻ tốt bụng và nếu ở hoàn cảnh khác, cô có thể xem xét việc hẹn hò với anh ta, theo Columbus Dispatch.
Milligan bị cáo buộc bắt cóc, cướp có vũ khí và hiếp dâm. Trong quá trình chuẩn bị biện hộ, Milligan đã được kiểm tra tâm lý và bác sĩ kết luận Milligan bị rối loạn đa nhân cách. Họ phát hiện có 10 nhân cách thay nhau kiểm soát anh này, mỗi nhân cách đều có tên riêng. Milligan đã vẽ một số nhân cách trong các bức tranh.
Chuyên gia chỉ ra các nhân cách trong tranh của Milligan
10 nhân cách được phát hiện là:
1. Billy Milligan là nhân cách chính.
2. Arthur là một người Anh rất tinh tế và hiểu biết rộng. Anh ta là một chuyên gia về khoa học và y học, đặc biệt là về huyết học. Arthur thường kiểm soát cơ thể vào những lúc đòi hỏi tư duy trí tuệ.
3. Ragen Vadascovinich là "người giữ lòng hận thù". Ragen mô tả mình là người Nam Tư, có thể viết và nói tiếng Serbia. Ragen rất khỏe và thường kiểm soát cơ thể vào những lúc nguy hiểm. Anh ta thừa nhận đã đi ăn cướp nhưng không biết gì về các vụ hãm hiếp.
4. Allen là người chuyên lừa đảo và là nhân cách thường xuất hiện khi chủ thể nói chuyện với người khác. Anh ta thích chơi trống và vẽ chân dung. Allen là nhân cách duy nhất thuận tay phải và hút thuốc lá.
5. Tommy thường bị nhầm lẫn với Allen. Anh ta chơi saxophone, tenor và là một chuyên gia điện tử, đồng thời cũng là người chuyên vẽ tranh phong cảnh.
6. Danny rụt rè, sợ gặp mọi người, đặc biệt là nam giới. Danny chỉ vẽ tranh tĩnh vật và không bao giờ vẽ tranh phong cảnh.
7. David, 8 tuổi, là người giữ những nỗi đau đớn. Cậu bé này hấp thu những nỗi đau của các nhân cách khác.
8. Christene, 3 tuổi, mắc chứng khó đọc nhưng Arthur đã dạy cô bé đọc và viết. Ragen cũng có tình cảm đặc biệt với cô bé này.
9. Christopher là anh trai của Christene, biết thổi harmonica.
10. Adalana người đồng tính nữ chuyên nấu bếp, dọn dẹp nhà cửa và sáng tác thơ. Adalana thừa nhận mình là người hiếp dâm các cô gái, trong khi Milligan và các nhân cách khác không có chút ký ức gì về việc đó.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng Milligan mắc chứng rối loạn đa nhân cách do bị lạm dụng tình dục và tra tấn bởi cha dượng là Chalmer kể từ khi còn nhỏ. Chalmer phủ nhận tất cả những cáo buộc và không bị buộc tội.
yeu-rau-xanh-mang-trong-minh-24-nhan-cach-o-my
Billy Milligan (phải). Ảnh: Columbus Dispatch
Luật sư của Milligan đã biện hộ trước tòa rằng anh ta phạm tội khi đang mất trí. Họ nói rằng Billy Milligan thật "không có mặt" khi các vụ phạm tội xảy ra. Milligan đã "ngủ" phần lớn thời gian và các tội ác do hai nhân cách Ragen và Adalana gây ra. Milligan là người đầu tiên được trắng án với lý do rối loạn đa nhân cách.
Sau khi được trắng án, Milligan được đưa đi điều trị tâm thần. Các bác sĩ đã khám phá thêm 13 nhân cách khác. Đây là những nhân cách bị Ragen và Arthur đè nén, không cho phép kiểm soát cơ thể vì từng mắc lỗi hay khiến Milligan gặp rắc rối. Họ được gọi là "những nhân cách bị ghét bỏ".
11. Phil là một kẻ côn đồ nói giọng Brooklyn từng phạm một số tội nhỏ.
12. Kevin là người từng giúp lên kế hoạch cướp một cửa hàng thuốc.
13. Walter là người Australia có khả năng xác định phương hướng tuyệt vời nhưng bị Ragen và Arthur đè nén vì từng giết một con quạ.
14. April là người chỉ suy nghĩ về việc giết cha dượng. Cô này từng thuyết phục Ragen giết Chalmer nhưng Arthur đã ngăn cản việc đó.
15. Samuel là người Do Thái. Samuel không được phép kiểm soát cơ thể Milligan do đã đem bán một số bức tranh của nhân cách khác.
16. Mark là người chuyên lao động chân tay và khá tẻ nhạt, thường chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường khi buồn chán.
17. Steve là người chuyên nhại người khác để diễn các trò hài hước nhưng việc đó lại khiến Milligan gặp nhiều rắc rối.
18. Lee là người hay chơi khăm và không quan tâm đến hậu quả hành động của mình.
19. Jason ban đầu là người chuyên giải tỏa áp lực cho "đại gia đình nhân cách" nhưng sau đó cũng gây ra quá nhiều rắc rối.
20. Bobby luôn mơ mộng được đi phiêu lưu hoặc giải quyết một số cuộc khủng hoảng toàn cầu nhưng lại không có chí tiến thủ.
21. Shawn, 4 tuổi, bị điếc.
22. Martin là người hợm hĩnh đến từ New York.
23. Timothy làm việc tại một cửa hàng bán hoa cho đến khi một người đàn ông đồng tính tán tỉnh anh ta. Kể từ sau đó, Timothy không được kiểm soát cơ thể.
Bác sĩ David Caul muốn điều trị cho Milligan bằng cách "hòa trộn" - kết hợp tất cả nhân cách thành một. Tuy nhiên, ông sau đó phát hiện ra bản thân Milligan đã có một nhân cách tổng hợp, gọi là "Người thầy".
"Người thầy" giúp các nhân khác tìm ra năng khiếu của mình và có ký ức về những việc các nhân cách khác làm nhưng lại không kiểm soát cơ thể. Caul phát hiện ra "Người thầy" trong một cuộc trò chuyện với Ragen.
Caul sau đó bật một đoạn ghi âm khi ông phỏng vấn nhân cách Ragen cho nhân cách chính Milligan nghe. Milligan nhận thức được rằng có những con người khác trong mình nhưng đó là lần đầu tiên anh ta thấy bằng chứng. Caul sau này đưa được"Người thầy" vào kiểm soát cơ thể Milligan vào tháng 5/1978. Đây là lần đầu tiên kể từ khi còn nhỏ Milligan cảm thấy mình là một con người thống nhất.
Năm 1988, các chuyên gia đồng ý rằng các nhân cách trong Milligan đã hợp nhất thành một và anh ta được xuất viện. Milligan sau đó sống cuộc sống lặng lẽ, tránh ánh mắt của công chúng, không liên lạc với người quen cũ. Milligan chết vì bệnh ung thư tại viện dưỡng lão ở Ohio năm 2014.
Phương Vũ

Bài viết hay(4577)

Chúng ta không thể không cám ơn những người đã can đảm xuống đường đấu tranh cho công bằng, tự do, dân chủ, nhân quyền và môi trường sống. Họ dám đứng lên chứ không hèn nhát như đa số chúng ta. Họ dám hành động chứ không nói phét, viết xàm. Hãy ủng hộ họ bằng thái độ, hành động cụ thể. Họ đã mở đường. Bao giờ chúng ta mới lên đường?

Biểu tình và luận điệu về sự an toàn chính trị

clip_image002
Người dân biểu tình vụ cá chết ở các tỉnh miền Trung. Ảnh: EPA
Một đạo luật Luật Biểu tình hẳn hoi có thể nói là món nợ đã bị treo khá lâu và tất nhiên là điều này là không lạ khi phải tồn tại trong một đất nước theo sự nhất nguyên chính trị, thể chế tập trung quyền lực. Hiển nhiên đối với những đòi hỏi từ nhân dân mà chúng lại có liên quan hay có nguy cơ làm ảnh hưởng đến sự ổn định về chính trị mà Đảng Cộng sản đã gắng duy trì để bảo vệ vị thế cầm quyền của họ thì chúng phải bị treo trong khoảng thời gian như vậy. Thiết nghĩ những quốc gia có một đảng cầm quyền duy nhất thì chắc chắn chẳng có mấy thiện cảm với cái gọi là biểu tình, bởi lẽ biểu tình thường hay đi đôi với cái gì đó đối lập với nhà nước (lối suy nghĩ có lẽ là thường trực đối với các nước chỉ có một đảng cầm quyền duy nhất), thế nên các quốc gia cộng sản hay những thể chế tập quyền cùng nhau chia sẻ mối quan tâm chung lẫn thái độ của họ về việc biểu tình của nhân dân, bởi vì từ trong bản chất thì họ chẳng ưu thích những động thái có ảnh hưởng đến vị thế chính trị của họ.

Giới cầm quyền hay những người làm trong ngành an ninh của chính quyền hay thậm chí là một số quan khách nước ngoài từ lâu hay có nhận định về Việt Nam là quốc gia có “nền chính trị rất an toàn” và có nhiều người cũng cho rằng nếu so với những quốc gia đa nguyên thì Việt Nam an bình hơn nhiều, người dân vẫn cứ hàng ngày sinh hoạt một cách bình thường mà chẳng có chuyện gì xảy ra và rồi có nhiều người đã đưa ra viễn cảnh “loạn lạc” kiểu Thái Lan là quốc gia hay nổi tiếng với những cuộc biểu tình để cho thấy Việt Nam an toàn về chính trị như thế nào.
Xin thưa rằng, biểu tình là một trong những nhu cầu chính đáng của con người, tuy không cơ bản đến mức như là nhu cầu ăn uống, nghỉ ngơi của con người nhưng khi con người sống trong một xã hội mà có sự tồn tại của nhà nước (nhất là đối với nền chính trị hiện đại), bắt đầu xác lập những mối quan hệ mật thiết giữa nhân dân và nhà nước, nhà nước bắt đầu thi hành quyền lực của mình đối với xã hội thì biểu tình là quyền bất khả xâm phạm của công dân, khi sống trong một xã hội có nhà nước thì việc dân chúng có thể sẽ có lúc không đồng tình hay đồng tình với nhà nước về một vấn đề nào đó và họ hoàn toàn có thể lập tức xuống đường để biểu thị thái độ ủng hộ hoặc bất bình với nhà nước về vấn đề đó, đó có thể là về một chính sách, một đạo luật nào đó và đặc biệt nếu nhà nước có xu hướng thi hành, áp đặt quyền lực thô bạo xuống xã hội và nhân dân thì biểu tình là cách thức duy nhất để phản ứng với chính quyền, tức là nhân dân phải có cách thức, phương tiện để bày tỏ thái độ của họ đối với với sự tha hóa quyền lực của nhà nước (suy tư về sự tha hóa quyền lực của nhà nước và cách thức tổ chức quyền lực của nhà nước như thế nào để làm sao cho quyền lực nhà nước không có xu hướng trở nên chuyên chế là chủ đề rất quan trọng đối với các nhà tư tưởng chính trị ở các thời kỳ, đặc biệt là vào thế kỷ 17, 18 ở phương Tây). Vậy nên phải nhấn mạnh rằng cho dù giới cầm quyền có trì hoãn đến bao lâu đi nữa thì quyền biểu tình của nhân dân cũng đã là một quyền tự nhiên vốn có của con người, đã được hiến định trong Hiến pháp Việt Nam (điều 25), đó là sự thể hiện về quyền tự do của nhân dân về chính trị và không phải Luật Biểu tình ra đời thì người dân mới được biểu tình mà Luật Biểu tình phải là thứ ra đời để kịp thời đáp ứng quyền được biểu tình của nhân dân.
Có thể nói biểu tình xuất hiện như một hiện tượng một cách rất tự nhiên trong trạng thái có nhà nước và trong mối quan hệ giữa nhà nước và nhân dân - xã hội thì dù là quốc gia đa nguyên như Thái Lan hay nhất nguyên chính trị thì cũng đều có khả năng xuất hiện những cuộc biểu tình của nhân dân, điều này thì không thiếu những thực tiễn để chứng minh, thế nên không thể mang biểu tình, diễu hành, những hoạt động chính đáng của công dân ra để mà làm tiêu chuẩn so sánh với quốc gia Thái Lan (qua thông tin truyền thông chính thống tại Việt Nam thì có lẽ những cuộc biểu tình của các phe phái ở Thái Lan đã trở thành “bài học xương máu” đối với Việt Nam) về sự an toàn hay không an toàn về chính trị và cũng xin nói về cái gọi là “sự an toàn chính trị của Việt Nam”, điều này rõ ràng là rất nực cười, sự “an toàn chính trị” ở đây nên được hiểu như thế nào trong một thể chế nhất nguyên như Việt Nam, với những gì đã xảy ra trên thực tế từ trước đến nay? Có thể nó nên được hiểu là một sự bảo đảm là càng có ít thành phần bất đồng với nhà nước thì càng tốt bất kể là những người bất đồng là có xu hướng ôn hòa đối thoại đi chăng nữa và lúc này thì khá nhiều điều luật khác được áp dụng thay thế (chắc chúng ta không lạ với điều 258, điều 88 Bộ luật Hình sự v.v.), hoặc thậm chí trên thế giới chúng ta có thể có những thể chế toàn trị đến mức độ chẳng thể nghe nói về bất cứ một cuộc biểu tình tại quốc gia đó, Bắc Triều Tiên là một ví dụ, vậy thì có thể kết luận Bắc Triều Tiên lại là quốc gia “an toàn về chính trị nhất thế giới” được không?
Tóm lại được biểu tình là một điều kiện đầu tiên mà nhân dân thể hiện ý chí của mình đối với nhà nước. Và có lẽ sẽ an toàn hơn hết khi xã hội nên có sự phản biện mạnh mẽ đối với nhà cầm quyền bằng các hành động cụ thể, trong đó biểu tình là phương cách vừa thể hiện nguyện vọng của nhân dân mà vừa là thể hiện sự phản biện của họ được cụ thể hóa bằng hành động biểu tình. Trong lịch sử đều cho ta biết rằng trong một xã hội nếu quyền lực của nhà nước càng tập trung bao nhiêu, mà nếu xã hội đó không thể có điều kiện xuất hiện những tổ chức xã hội dân sự thực hiện sự phản biện hoặc quần chúng không dám lên tiếng phản biện, thì nhà nước đó hay đi đến chỗ bị tha hóa nặng nề bởi quyền lực trong tay. Và khi càng có nhiều quyền lực thì xu hướng làm tổn hại hay đàn áp của nhà nước đối với xã hội cũng sẽ theo đó mà xuất hiện. Chính vì vậy nên có những sự kiềm chế lại điều đó từ chính xã hội - công dân và đây mới chính là sự an toàn đúng nghĩa mà chúng ta nên lưu ý và theo đuổi.
Hiện Hữu/Tác giả gởi đến cho Dân Luận

Chuyện biểu tình

Tôi là người theo đạo lương, còn Trang là người theo Phật giáo. Nhỏ ăn chay đi chùa cũng nhiều, lại còn hay bắt tôi đi chùa với nhỏ nữa. Nhiều người đạo lương hay Phật hay có tà kiến đối với người Công giáo, nhưng tôi thì không.
Bữa trước, giáo dân ở Nghệ An biểu tình dưới sự lãnh đạo của cha Thục, nhỏ đọc tin tức rồi nói với tôi:
- Ở Nghệ An lại xảy ra biểu tình nè.
- Nữa hả, chắc lại do vụ Formosa chứ gì.
Nhỏ đưa cho tôi đọc mấy bài về chuyện biểu tình ở miền Trung. Ngày 13/2, cá lại chết ở sông Quyền, nhân dân Kỳ Anh lại biểu tình chặn quốc lộ. Thảm họa năm 2016 chưa hết nóng thì họ lại tiếp tục xả thải cho cá chết. Ngày 14/2, hơn 1000 ngư dân thuộc giáo xứ Song Ngọc, giáo phận Vinh đã bắt đầu hành trình đến Tòa án Nhân dân huyện Kỳ Anh nộp đơn kiện Formosa, thế nhưng chính quyền đã ngăn cản họ. Báo chí rùm beng lên chửi cha Thục và giáo dân, chụp mũ “phản động” lên đầu bất cứ ai lên tiếng.
clip_image002
Đài phát thanh truyền hình Nghệ An “lên án” cuộc khiếu kiện gần đây của bà con giáo dân Song Ngọc. Ảnh: chụp màn hình
Nhỏ đọc mấy bài trên báo Nghệ An với mấy blog trên mạng, tặc lưỡi:
- Dân làm vậy là dại, làm vậy chỉ để cảnh sát đánh cho sướng tay.
- Sao em nghĩ vậy?
- Thì họ ném gạch đá! Nên cảnh sát có cớ tấn công đoàn biểu tình. Nè - nhỏ vừa nói vừa chỉ màn hình - giáo dân ném gạch đá vào lực lượng chức năng làm 16 người bị thương, 3 ô tô bị vỡ, có người bị gãy tay nè.
- Kể cả anh em mình đứng chứng kiến chưa chắc mình đã biết rõ vấn đề, huống gì xem thông tin qua báo Đảng. Giáo dân tuần hành rất có kỷ luật và đoàn kết, họ rất nghe lời cha Thục, không có chuyện họ tự ý tấn công cảnh sát đâu. Anh từng đi nhà thờ chơi nhiều lần, anh biết.
- Ý anh là báo nói láo?
- Còn không phải sao! Em nếu chỉ đọc báo Đảng rồi nghĩ đó là sự thật thì cũng như khi em nhìn một vật, em nhìn thấy một nửa của nó thôi. Mà nửa này là nửa tối chứ không phải nửa sáng. Vì thế muốn có cái nhìn toàn diện phải nhìn từ nhiều phía. Sự thật trên báo Đảng là sự thật một nửa, em hiểu không.
- Thì dù sao em cũng có một nửa sự thật, còn hơn là không biết gì.
- Em có nghe câu nói “một nửa bánh mỳ vẫn là bánh mỳ, nhưng một nửa sự thật không bao giờ là sự thật” không?
- Dạ có - Nhỏ nghĩ ngợi rồi nói - Vậy thì mấy trang “phản động” như BBC cũng chỉ là sự thật một nửa thôi.
- Vậy nên em gộp cả hai góc nhìn thì sẽ được nhìn tương đối tổng quan nhất. Nhưng giờ em thấy báo Đảng bảo vệ cho ai và báo “phản động” bảo vệ cho ai? Mấy báo mà tụi mình quen miệng gọi là “phản động”, anh thấy họ đang bảo vệ cho dân đấy.
- Ừm. Em thấy chính quyền hình như đang cố bảo vệ cho Formosa thì phải. Mà tại sao họ lại làm vậy?
- Sao hỏi anh? Anh đâu phải là họ.
- Chắc họ tham nhũng không ít tiền rồi.
- Còn phải ngôn! Mà mình là dân khoa học đâu biết nhiều chính trị. Mà vấn đề này còn liên quan nhiều vấn đề khác, không phải chỉ một góc nhìn mà có thể hiểu được.
Nhỏ nhăn trán:
- Đúng là cũng có cái khó, dù sao đây cũng là dự án đầu tư của nước ngoài vào Việt Nam. Theo em, chắc một phần chính quyền cũng muốn xây dựng kinh tế.
- Vậy giờ anh cho em 100 triệu đổi lấy em quả thận, em có đổi không?
- Anh hỏi kì. Có điên mà đổi.
- Thì đó, giờ em nghĩ giữa kinh tế với sức khỏe người dân, nên chọn cái gì?
Nhỏ trả lời ngay:
- Chắc chắn là sức khỏe người dân rồi.
Tôi cười:
- Vậy thì phải đóng cửa Formosa. Một kẻ đã phản bội một lần, ai dám chắc sẽ không có lần hai. Mà xưa nay Formosa đâu phải mới vi phạm một lần.
- Như thế thì phải đóng cửa luôn dự án Bôxit Tây Nguyên ấy chứ.
- Chính xác.
Kinh tế không phản ánh chất lượng cuộc sống như người ta vẫn thường nghĩ. Giàu không đồng nghĩa là sống tốt. Còn có những vấn đề như bất công xã hội, ô nhiễm môi trường, bạo lực… gia tăng cần phải quan tâm, kinh tế đâu phản ánh được điều đó. Đó lại là những vấn đề nổi cộm tại Việt Nam. Bạn thử một ngày hít khói bụi ở Hà Nội hoặc một ngày sống trong thảm họa Formosa, hay sống trong vùng dự án khai thác Bôxit Tây Nguyên… chắc hẳn bạn sẽ có cái nhìn khác. Nếu cho bạn giàu như Steve Jobs, bù lại bạn phải sống với căn bệnh ung thư 10 năm và chỉ sống đến 30 tuổi, liệu bạn có đổi không? Đem sức khỏe người dân đổi lấy cơ hội kinh tế là một suy nghĩ ngu ngốc và tàn bạo không gì bằng!
Trang nheo nheo mày:
- Thế, theo anh thì tại sao chỉ có giáo dân mới dám biểu tình?
- Đâu có, cũng có nhiều người biểu tình đâu thuộc tôn giáo như hồi vụ giàn khoan Hải Dương đó. Cái chính là số giáo dân biểu tình đông và số vụ nhiều hơn thôi.
- Thì anh giải thích xem.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp:
- Theo anh nghĩ, giáo dân ở Việt Nam thường sống tập trung thành cụm, hay gọi là xóm đạo, mỗi vùng đều có các cha là những người lãnh đạo tinh thần, và giáo dân rất nghe lời cha. Họ sống với nhau rất đoàn kết, tình cảm như anh em một nhà, giữa các xóm đạo với nhau cũng thế. Vậy nên khi cha Thục đi kiện, tất cả giáo dân đều hưởng ứng. Còn người theo đạo lương, ngày xưa họ có các lãnh đạo như ông đồ, ông tú… bây giờ lấy ai lãnh đạo tinh thần cho họ?
- Thế sao bên Phật giáo xưa nay không lên tiếng?
- Cũng có chứ, như thầy Thích Huyền Quang (đã tịch), Thích Quảng Độ, Thích Không Tánh… thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất. Còn Giáo hội Phật giáo Việt Nam là thành viên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Họ đã biến Phật giáo thành một tổ chức chính trị của Đảng rồi, đời nào có tiếng nói.
- Ủa, có 2 tổ chức Phật giáo khác nhau nữa hả?
- Tất nhiên.
- Em không hiểu. Tại sao lại phải làm vậy nhỉ?
- Bởi vì cai trị chính trị không thể khuất phục được con người, cai trị tư tưởng mới làm được điều đó. Đó là sự cai trị cao cấp nhất.
Nhỏ tiếp tục đặt câu hỏi khó:
- Ừm, anh nói cũng đúng. Mà em đọc trên Internet, người ta bảo người Công giáo có truyền thống bán nước chống lại chính quyền, Vantican cai trị tư tưởng của họ rồi nên mới hay biểu tình. Trên Internet có nhiều tranh cãi về vấn đề này lắm. Với thấy nhiều người lương cũng nói vậy.
- Thật ra, người Công giáo cũng yêu nước như người lương hay người theo đạo Phật thôi. Xuất phát của hiểu lầm này là khi truyền đạo vào nước Việt mình đã xảy ra xung đột ý thức về tôn giáo lạ rồi, từ đó có những chỉ dụ “cấm đạo” của các vua. Lợi dụng điểm này, thực dân Pháp dùng cớ “Bảo vệ đạo Kitô” để xâm lược và chia rẽ dân tộc ta cho dễ trị. Vậy mà người dân Việt ta, thay vì đoàn kết lại cùng nhau đánh Pháp, tự người Việt lại quay chia rẽ và tàn sát nhau, càng khiến cho Pháp dễ dàng xâm lược và đặt nền thuộc địa. Sau này, nhiều biến cố lịch sử xảy ra cũng như do một bộ phận nào đó của dân tộc vẫn còn tinh thần bài Kitô giáo (như châu Âu có bài Do thái, phân biệt chủng tộc…) khiến cho hiểu lầm này vẫn còn tồn tại dư vị cho đến tận ngày hôm nay.
- Vậy ý nghĩ đó là do hiểu lầm lịch sử?
- Đúng vậy. Tuy nhiên hầu hết sử gia lại không nhắc đến vấn đề lịch sử này, có lẽ vì nhạy cảm về tôn giáo, chính trị.
- Dù là nhạy cảm thì vẫn phải nói. Thà một lần cãi nhau cho xong rồi thôi chứ.
- Không đơn giản như em nghĩ đâu. Tôn giáo - chính trị là vấn đề mà mình không nên tranh cãi, nó phức tạp hơn khoa học nhiều. Về cơ bản nó không có đúng sai, không dựa bằng chứng như khoa học. Người ta có thể chụp mũ em bất cứ lúc nào. Formosa làm ô nhiễm môi trường, ai cũng biết. Nhưng chính quyền đã bảo vệ họ, thì dân sẽ thuộc phe sai, phe phản động. Nói trắng ra đen, nói đen ra trắng là chuyện thường tình của chính trị. Thế thôi!Đăng Thăng

Lật chồng báo cũ: TẠ THỊ BÍCH NGỌC - HIỆU TRƯỞNG ĂN CẮP


Hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ cộng sản, kiêm thạc sĩ không đến trường - Tạ Thị Bích Ngọc, kẻ ăn cắp 67 triệu đồng của các em học sinh.

HIỆU TRƯỞNG TẠ THỊ BÍCH NGỌC 
CHUYỆN 07 NĂM TRƯỚC

Lê Hiền Đức

Công dân liêm chính
ĐT: 0123 748 5996

Đầu năm 2006, khi nhận được đơn của giáo viên, cha mẹ học sinh và học sinh Trường tiểu học công lập Nguyễn Khả Trạc (quận Cầu Giấy – thành phố Hà Nội) tố cáo hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ cộng sản của trường là Tạ Thị Bích Ngọc bớt xén tiền ăn của hơn 400 cháu bé trong suốt 2 năm học, tôi đã lập tức tham gia đấu tranh. Cuộc đấu tranh này mau chóng nhận được sự ủng hộ tận tình của một số phóng viên báo chí. Tới tháng 11-2006, Thanh tra quận Cầu Giấy và Ủy ban nhân dân quận Cầu Giấy kết luận Tạ Thị Bích Ngọc đã để xảy ra nhiều sai phạm, trong đó có việc lập "quỹ đen" bằng cách bớt khẩu phần ăn hằng ngày của các cháu bé. Tổng tiền ăn tiêu chuẩn một ngày của hơn 400 cháu là 2,2 triệu đồng, Ngọc chỉ đạo thủ kho bớt tới hơn 500.000 đồng, tức là hơn 20 %. Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Cầu Giấy Nguyễn Thị Vân Khanh thì thừa nhận Ngọc có nhiều thiếu sót về quản lí, điều hành, bị các giáo viên tố cáo là sau khi nhận chức đã thắp hương, cúng bái tại trường đủ 100 ngày và bắt cán bộ, giáo viên phải làm cỗ mang tới trường cúng bái vào các dịp lễ tết…


Nhiều tờ báo đưa tin bài, sự việc tưởng rõ mười mươi, ấy vậy mà Ngọc vẫn ung dung tại vị, ngày ngày lên mặt rao giảng đạo đức cho cán bộ, giáo viên, nhân viên và học sinh của trường. Khi bị chúng tôi phát hiện và có đơn tố cáo là không hề đi học mà vẫn có bằng thạc sĩ, Ngọc trắng trợn tuyên bố với các giáo viên: "Ai thích kiện tôi ở đâu, tôi chỉ đường cho mà đi kiện, bởi vì sau lưng tôi là cả một hậu phương vững chắc". "Hậu phương" ấy vững chắc thật bởi Ngọc vẫn giữ được cái ghế hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ cộng sản của Trường tiểu học công lập Nguyễn Khả Trạc. Phải tới cuối năm 2009, sau khi Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng thành phố Hà Nội vào cuộc, phát hiện ra ngoài 49 triệu đồng đã bị làm rõ từ trước, Ngọc còn tham ô 18 triệu nữa của học sinh thì Ngọc mới phải rời cái ghế này. Nhưng lạ thay, Ngọc đã không hề bị kỉ luật gì về Đảng và chính quyền mà còn được điều sang Trường tiểu học công lập Nam Trung Yên làm hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ cộng sản. Khi tôi thắc mắc, một vị lãnh đạo quận Cầu Giấy giải thích: "Đó là Xi-bê-ri của quận Cầu Giấy rồi!".

Xưa, vì hoạt động cách mạng, Lê-nin và vợ từng bị Nga hoàng đày đi tận Tây Bá Lợi Á. Nay, vì tham ô công quỹ, ăn chặn, ăn bớt tiền của các cháu học sinh tiểu học, Ngọc bị lãnh đạo quận Cầu Giấy đày đi Tây Bá Lợi Á của quận. Vị nào muốn biết nơi đó "xa xôi", "cơ cực" thế nào, hãy tới xem. Cũng chẳng khó tìm vì nó nằm sát tòa nhà KeangNam cao nhất, đẹp nhất Việt Nam và nó đàng hoàng hơn, to đẹp hơn hẳn Trường tiểu học công lập Nguyễn Khả Trạc.

Chuyện chưa hết. Về Trường Nam Trung Yên, Ngọc lại tổ chức tham ô tiền do cha mẹ học sinh đóng góp và bị họ làm đơn tố cáo. Khi nhận được những lá đơn này, tôi kinh hoàng thốt lên: "Con rắn độc đã bò từ trường Nguyễn Khả Trạc sang trường Nam Trung Yên".


Trường Nam Trung Yên - Tiên học lễ hậu học văn và con rắn độc áo đỏ

Chúng tôi đoàn kết, kiên trì đấu tranh suốt hơn 5 năm qua, đã đưa ra rất nhiều bằng chứng cụ thể, xác thực nhưng với các ý kiến, kết luận tiền hậu bất nhất của một số cơ quan chức năng, vụ việc đang có chiều hướng "chìm xuồng". Đau lòng càng thêm đau lòng, phẫn nộ càng thêm phẫn nộ!

Tôi đi học từ thời Pháp thuộc, tịnh không thấy thầy giáo, cô giáo nào như Ngọc. Năm 1954 về tiếp quản thủ đô, sau đó cùng dạy học trong hơn 30 năm với rất nhiều thầy giáo, cô giáo, cả loại "lưu dung" lẫn loại do kháng chiến đào tạo, tôi cũng tịnh không thấy thầy giáo, cô giáo nào như Ngọc.

.
Hiệu trưởng - Tạ Thị Bích Ngọc. Điện thoại cơ quan 0462810112. 
Di động 0913059717.

Nói đất nước đang "ngày càng đổi mới, phát triển, quá độ lên chủ nghĩa xã hội, giáo dục đang ngày càng cải cách, năm nào cũng tiến một bước" mà sao cái ngữ ấy nảy nòi ra mãi thế? Liệu chúng có phải là sản phẩm của đổi mới, phát triển, quá độ lên chủ nghĩa xã hội, của cải cách giáo dục hay không?

Dù chúng là sản phẩm của ai, của cái gì, dù "hậu phương" của chúng vững chắc đến đâu, triệu triệu dân thường chúng tôi cũng vì lợi ích trăm năm trồng người, vì các thế hệ cháu con mà diệt trừ chúng cho bằng được.

Đương nhiên chúng tôi phải diệt trừ cả "hậu phương" của chúng, gốc rễ đã sinh ra chúng.