Monday, June 18, 2018

Cách làm bánh không cần lò nướng đơn giản tại nhà

Bánh mì bơ sữa là loại bánh rất được mọi người ưa thích và là lựa chọn tuyệt vời khi hội đủ nhiều ưu điểm ngon bổ rẻ và nhanh gọn lẹ, rất thích hợp dùng để lót dạ nhanh khi không có nhiều thời gian nhưng vẫn cung cấp nhiều dinh dưỡng tốt cho sức khỏe. Cách làm bánh thì không quá cầu kỳ và bạn có thể dễ dàng làm tại nhà, hãy tham khảo cách làm bánh mì bơ sữa từ 999cachlambanh để xem cách thực hiện như thế nào nhé!

"Bánh mì bơ sữa phiên bản không lò nướng

Nguyên Liệu    

150 gr bột mì

1 muỗng cf men nở
1 xíu muối
1 xíu đường
1 quả trứng gà
1 viên bơ lạt
50 ml sữa tươi
1 muỗng cà phê dầu ăn

Cách làm

Cho bột, men nở, muối, đường, trứng gà vào một cái âu, trộn đều tất cả rồi thêm từ từ từng ít sữa và nhào bột, nếu bột khô thì thêm sữa tiếp tục. Tiếp theo cho bơ vào, nhào bột đều tay.
Sau khi thấy bột đã không còn dính tay và dẻo thì cho vào âu ủ 1h cho bột nở.
Lấy bột ra, chia làm các phần đều nhau và tạo hình.
Bắt chảo lên bếp, lót giấy nến vào lòng chảo, làm nóng chảo sau đó hạ nhiệt vừa phải, cho bánh vào nướng, nhớ trở bánh đều tay để tránh bị khét nha. Vậy là xong rồi. Tham khảo thêm bài viết đầy đủ tại đây"
Bánh mì bơ sữa
Bánh mì bơ sữa
Bánh táo phô mai là một trong những loại bánh khá dễ làm, đặc biệt là với phiên bản làm từ nồi cơm điện thì cách làm càng trở nên đơn giản. Bạn có thể tham khảo thêm cách làm bánh táo phô mai trong một bài viết của website afamily.vn nhé:

"Làm bánh táo phô mai siêu ngon từ nồi cơm điện

Bước 1
Bơ để ở nhiệt độ phòng cho mềm. Chuẩn bị làm vỏ bánh: Cho kem phô mai và đường vào thố trộn, dùng máy trộn trộn đều 2 nguyên liệu này. Sau đó mới cho trứng, bột vào tô, tiếp tục đánh đều. Kế đến mới thêm nước cốt chanh và bơ tan chảy vào, dùng phới lồng trộn đều. Lúc này bạn thu được một hỗn hợp phôi bánh khá đặc và mịn.
Bước 2
Táo gọt vỏ, bổ tư, xắt bỏ lõi hạt rồi cắt lát múi cau dày khoảng 5mm. Ngâm táo trong nước muối loãng cho táo khỏi thâm trong 10 phút rồi vớt ra.
Bước 3
Làm nóng chảo đáy dày với phần bơ còn lại, chờ cho bơ tan chảy rồi cho táo, đường và đường nâu vào đun nhỏ lửa trong 5 phút.
Bước 4
Xếp lát táo thành hình hoa dưới đáy nồi rồi đổ luôn phần xi rô táo đã được nấu chín vào.
Bước 5
Đổ phần bột làm vỏ bánh vào nồi cơm đã được lót sẵn táo và bật nồi cơm điện trong 40 phút.
Bánh táo phô mai là một trong những loại bánh khá dễ làm, đặc biệt là với phiên bản làm từ nồi cơm điện thì cách làm càng trở nên đơn giản. Chiếc bánh "ra lò" siêu nhanh nhưng vẫn có hương vị rất thơm ngon, cốt bánh xốp mềm, thơm thoảng hương phô mai cùng nhân táo chua ngọt thích miệng.
Bánh táo phô mai
Bánh táo phô mai
Với phiên bản chiên rán chứ không phải nướng trong lò, món bánh trung thu hoa sen là sự kết hợp của lớp vỏ bánh giòn rụm cùng phần nhân đậu đỏ ngọt ngọt bùi bùi. Mặc dù, khi làm sẽ hơi mất thời gian một chút nhưng chắc chắn đây sẽ là sự đổi mới hiện đại cho mùa trung thu năm nay thật ngọt ngào nhé.
Bánh trung thu hoa sen giòn rụm (ảnh internet)
Bánh trung thu hoa sen giòn rụm (ảnh internet)

"Chẳng cần lò nướng vẫn làm được món bánh trung thu hoa sen mới lạ

Bước 1:
- Đầu tiên, bạn nặn phần nhân đậu đỏ cứ 30gr một viên thôi.
Bước 2:
- Tiếp đó, đổ bột mì đa dụng, bột bánh mì và đường vào máy rồi dùng phới trộn đều trước.
Bước 3:
- Cho tiếp bơ thực vật vào và đánh đều bằng máy.
Bước 4:
- Sau đó, cho thêm nước rồi đánh cho đến khi hòa quyện hỗn hợp lại.
Bước 5:
- Lấy bột mang ra bát rồi bọc kín lại bằng màng bọc thực phẩm.
- Cho bột nghỉ trong 10 phút.
Bước 6:
- Sau 10 phút, lấy bột ra vê mỏng rồi chia nhỏ bột, xắt thành từng phần nhỏ.
Bước 7:
- Bạn đặt từng phần bột lên cân, cứ 30gr một phần bột rồi vê tròn lại nhé.
Bước 8:
- Tiếp theo, cho tiếp bột mì đa dụng và mỡ trừu vào máy đánh đều.
Bước 9:
- Sau đó, lấy phần bột dầu vừa đánh ra và cũng chia thành các viên nhỏ nặng 30gr.
Bước 10:
- Giờ thì lấy phần bột nước vê mỏng ra rồi cho phần bột dầu vừa làm viên tròn vào trong.
Bước 11:
- Cán thật mỏng phần bột vừa viên tròn ra rồi cuộn lại.
- Tiếp tục cán mỏng lại thêm một lần nữa như vậy.
Bước 12:
- Đậy khăn lên và cho bột nghỉ 10 phút đã nhé.
Bước 13:
- Cắt đôi các viên bột ra rồi viên mỏng tròn lại. Xem thêm các bước còn lại ở đây"
Trên đây là những món bánh không cần lò nướng bạn có thể xem thêm những cách làm bánh khác hay những kiến thức về nguyên liệu làm bánh bằng cách theo dõi chúng tôi thường xuyên. Chúng tôi luôn cập nhật thường xuyên các thông tin mới nhất về cách làm bánh, kiến thức về nguyên liệu làm bánh.
Tham khảo thêm video clip về cách làm bánh quy  không cần lò nướng dưới đây. Cách làm đó như thế nào? Bạn hãy cùng chúng tôi xem thêm nhé
.

Bánh ngào mật mía!

Image result for cách làm bánh ngào mật míaBánh ngào là món ăn dân dã của người dân xứ Nghệ trong những ngày đông lạnh giá. Chiếc bánh ngào là sự hòa quyện giữa bột nếp trắng mịn, mật mía sóng sánh và vị cay của gừng.Image result for cách làm bánh ngào mật mía
_Thưởng thức một tô bánh mật ngọt ngào, nóng hổi và thơm lừng trong những ngày đông lạnh giá thì còn gì tuyệt vời hơn nữa chứ?Image result for cách làm bánh ngào mật mía Mật Mía Xứ Nghệ làm bánh mật đơn giản mà siêu ngon này nhé!
*Nguyên liệu làm bánh Ngào
– 350 gram bột nếp
– 150 ml mật mía
– 100 gram đỗ xanh đã vỡ
– 1 nhánh gừng nhỏ ( Hoặc nhiều hơn tùy sở thích)Image result for cách làm bánh ngào mật mía
*Dụng cụ làm bánh Ngào
– Bát lớn, nhỏ
– Dao, đĩa, thìa, thớt, …
– Nồi lớn, nhỏ
*Cách làm bánh Ngào 
Image result for cách làm bánh ngào mật mía
1.Rửa sạch gừng, cạo vỏ, băm nhiễn.
2.Đun gừng đã băm nhỏ với mật mía Xứ Nghệ.
3.Đỗ ngâm 2 tiếng rồi đãi bỏ vỏ xanh
4.Đồ cho đỗ chín rồi nghiền dẻo, nặn viên nhỏ bằng đầu ngón tay.
5.Viên bột nếp rồi đập dẹt, cho đỗ vào nắm tròn rồi lại ép dẹt.
6.Luộc bánh đến khi bánh nổi thì vớt vào nồi nước sôi nguội.
7.Cho bánh vào nồi mật gừng đun lên khoảng 2 phút cho ngấm ngọt là vớt 3 bánh/ bát. Nước mật còn lại nếu sợ ngọt quá có thể cho thêm 1 ít nước đun sôi rồi múc nước mật vào bát bánh là có thể mời hàng xóm cùng thưởng thứcthôi !
Chúc các bạn thành công với cách làm bánh ngào mật mía đơn giản này nhé!
Image result for cách làm bánh ngào mật mía
P/S : ĐƯỜNG PHÈN NÂU
Image result for cách làm bánh ngào mật mía
Image result for cách làm bánh ngào mật mía

Thư gửi Ba

Image result for ThÆ° gá»­i BaBa kính yêu,
Khi nghĩ về ba, con luôn cảm nhận được niềm “hạnh phúc là yêu thương và được yêu thương”. Ba ơi, con cảm ơn ba đã cho con niềm hạnh phúc trọn vẹn đó. Càng trọn vẹn hơn khi ba là niềm tự hào của chúng con. Tấm chắn vững chãi của ba được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, hy sinh, tử tế đã bảo bọc chở che chúng con luôn được sống trong vui vẻ, hiếu thuận.
Năm nay ba kính yêu của chúng con tròn tám mươi tuổi. Gia đình mình thật phước hạnh vì ở tuổi nầy, ba vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, (chỉ có vài vấn đề nhỏ về sức khỏe của tuổi già).
Nghĩ về ba, con nhớ những câu chuyện ba thường kể bằng giọng Quảng mặn mà, chân chất, thật thà. Mỗi một câu chuyện là mỗi một bài học làm người. Cũng bằng những câu chuyện đẹp như cổ tích, ba đã dệt cho chúng con cánh diều ước mơ và khát vọng. Nhớ ngày con đậu tú tài, phải xa quê để vào Sài Gòn học, ba nói: “Con thích học gì cứ học, ba má sẽ lo cho con đầy đủ”. Chẳng bao lâu sau, miền Nam dần bị rơi vào tay giặc, con bặt tin nhà, bỗng một chiều, con nhận được thư báo số tiền khá lớn ở ngân hàng do ba gởi vào để con gái ba sống trong thời gian dài. Thì ra khi tỉnh nhà sắp mất, gia đình gấp rút chạy loạn, ba vẫn để tâm lo lắng cho con gái đang sống nơi bình yên!Cơn lốc của lịch sử đã tung hê tất cả… Vận nước điêu linh. Gia đình tan đàn xẻ nghé. Bầy con của ba, đứa nhỏ nhất mới vài tháng tuổi, dại khờ, ngơ ngác, côi cút giữa bão tố cuộc đời. Đứa về quê nội, đứa theo má đến miền đất xa khỉ ho cò gáy. Đời bầm giập nhưng chúng con vẫn luôn giữ gìn nếp nhà yêu thương, hiếu thuận, đùm bọc lẫn nhau. Còn ba, chốn lao tù khổ sai nơi rừng thiêng nước độc, đói lạnh, bệnh tật, cận kề bên cái chết, vẫn đêm đêm cặm cụi khắc tên cả gia đình trên chiếc lược bằng vỏ đạn. Bầy con đông nên chiếc lược dài ngoằng, dài theo thời gian vô vọng, dài theo niềm thương nỗi nhớ.
Rồi ba về trong bộ quần áo rách rưới, chân yếu, mắt mờ, xanh xao tiều tụy…
Và may mắn đã đến với gia đình mình như nhiều gia đình HO khác, ba đã dắt chúng con băng qua nửa vòng trái đất, đến xứ sở tự do.
Giờ đây, dù đã lớn tuổi, ba vẫn tiếp tục tham gia những việc có ích cho cộng đồng, vẫn luôn theo dõi tình hình ở quê nhà, ủng hộ những việc cần làm.
Giờ đây mỗi cuối tuần, ba lau dọn nhà cửa sạch sẽ cho con cháu về họp mặt. Thỉnh thoảng con ngủ lại và sáng ra nằm nướng để hít hà hương cà phê thơm lừng hạnh phúc lan tỏa khắp nhà. (Mỗi sáng ba vẫn dậy sớm, bật máy pha cà phê). Rồi con chạy ra xoa bóp đôi bờ vai rộng lớn vững chãi của ba, ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm ấm nồng tình phụ tử. Con giờ đã có cháu ngoại, nhưng với ba, con vẫn là “con bé”(cách ba vẫn gọi con) để ba yêu thương cưng chiều. (Hi hi… con hư dễ sợ luôn!)
Hôm nay mùa xuân nắng vàng lộc biếc hoa nở rực rỡ lung linh cả sắc trời xanh ngát, con muốn hát to bài hát của trái tim- bài hát “con thương ba nhất trên đời”.

 Trương Thị Kim Chi

Chuyện giấy tờ

chuyen-giay-to3
Một “bản tin” của “group” xóm tôi
Trong căn nhà bự nhất ở con hẻm ngắn nhất ngay ngã ba xóm có người tự tử.
Câu chuyện bắt đầu vào một bữa đẹp trời, vợ ông này “phát hiện” ổng có “bồ nhí”, gia đình họ bắt đầu rạn nứt sau thời gian dài khiến cả xóm phải mất ngủ vì nhiều chuyện. Sau mấy lần ông chồng gào thét đòi ly dị, bày tỏ nỗi thất vọng, chán chường thì cô vợ ôm con bỏ đi, không muốn ly dị. Sau một thời gian ôm con đi thì cô vợ về yêu cầu ly dị, chia tài sản còn ông chồng lại không chịu. Ông nói rằng chỉ đồng ý chia tài sản công bằng nếu cô vợ cho ổng “bắt” con, còn nếu cô vợ muốn “bắt” con thì ông chồng chỉ trợ cấp theo quy định pháp luật, chỉ chia tài sản có đứng tên chung theo pháp luật. Trong khi đa số tài sản mà ông chồng đứng tên là thành quả từ khi còn trẻ, hai người do yêu thương mà cùng góp vốn làm ăn, đa số vốn là do nhà vợ “tài trợ” và vì tin tưởng nên vợ cho ông đứng tên vì ban đầu bà nghĩ sẽ qua Mỹ cùng gia đình rồi mới về kết hôn, nhưng do “vỡ kế hoạch”. Sau khi sanh con thì cô ở nhà chăm con, giao hết việc làm ăn cho chồng, nghĩ rằng “của chồng công vợ” nên ai đứng cũng được, không nghĩ sẽ sớm chia tay và rắc rối trong việc “chia chác” này. Khi bị gia đình vợ (ở Mỹ) gọi về trách cứ thì ông bảo để tài sản đó chia cho con nhưng nó sẽ được dùng chỉ khi nó đủ 18 tuổi, chứ không vợ “lấy thằng khác” thì “mất hết”.
chuyen-giay-to4
“Nút bấm” thần kỳ của Quốc Hội đáng giá là thế mà các đại biểu chẳng tiết kiệm chút nào, trong 40 phút bấm 8,000 lần. Làm hư luôn máy tính quốc hội. Hy vọng ngày 15/6, các đại biểu nên tiết kiệm để không bị “lưu danh thiên cổ” – Zingnews
Hai vợ chồng sau mấy bữa êm ấm thì lại ầm ĩ cãi nhau. Ông chồng qua ở luôn với cô “bồ nhí”, lâu lâu mới về nhà. Vài tháng sau, cô vợ lại bỏ đi sau khi lẳng lặng bán hết tài sản riêng của mình. Cô gửi hàng xóm tờ đơn ly dị đã có ký tên cô. Cô bảo quyết định bỏ lại hết tài sản khác, nhà lẫn xe, đất, công ty… không lấy gì hết. Ai cũng đau lòng khi thấy cổ chỉ ôm con đi cùng cái vali nhỏ. Trước khi đi còn cẩn thận đổi ổ khóa. Sau mấy bữa, ông chồng về không mở được cửa, nghĩ vợ đi du lịch nên ổng lại đi rồi lại về rồi lại đi, sau mấy lần hỏi hàng xóm mới biết vợ bỏ đi, để lại đơn ly dị. Sau khi kêu thợ mở khóa, ông vô nhà đập đồ một chặp rồi lại đi. Vài bữa sau ông lại về, và lại nghe tiếng đập đồ, chửi rủa cả đêm… Qua hôm sau người trong xóm mới biết là trong cái vali nhỏ kia đựng hết tất cả các loại… giấy tờ. Từ sổ đỏ sổ hồng nhà đất, giấy tờ xe, hộ khẩu, bằng lái, hộ chiếu, giấy tờ cty, thẻ ngân hàng, mọi loại giấy tờ khác có ở nhà, tuy nhiên tài sản và tiền mặt vẫn còn trong két…
Ban đầu, ông nghe cả xóm đoán già đoán non an ủi rằng “Hai mẹ con nó chỉ giận nên ở gần đây thôi, mốt lại về!” nên ông yên tâm, nghĩ “Nó xài hết tiền nó tự về”. Tài sản chung thì “hai đứa ký tên mới bán được”, còn tài sản đứng tên ông thì chắc chắn cô vợ không bán được mặc dầu nắm hết giấy tờ. Nhưng chờ hoài cô vợ không chịu… hết tiền, nhiều người bắt đầu hoang mang, cho rằng vợ ông đã đi nước ngoài với gia đình. Ông gọi “qua đó” thì không được, mới cuống cuồng đi tìm… Tìm mãi không ra kể cả đăng báo, báo công an. Có thể vì giận, cũng có thể là thật mà ông truyền tin đi khắp nơi từ hàng xóm đến bạn bè, người quen từ thân đến sơ giao chỉ cần biết vợ ông là ông đều nhắn: “Nếu không mang giấy tờ về sẽ thưa tội trộm cắp. Cho nó ở tù mọt gông”. Có thể vì sợ, cũng có thể vì buồn hoặc là thất vọng hoặc đơn giản là không nghe thấy gì nên cô vợ mất dạng.
Công việc và tài chính bị ảnh hưởng, phần lớn là vì chuyện giấy tờ. Ông nhờ cả xóm hỏi dùm cách làm giấy tờ lẫn tung tích vợ con, ai giúp được ông sẽ “hậu tạ”. Ông nói đang định đi làm lại giấy tờ để bán nhà, sang tên công ty, chuyển chỗ ở nhưng Việt Nam vốn là đất nước có thủ tục hành chính vô cùng phức tạp, cứng nhắc, các loại giấy tờ cứ bám lấy nhau rất lỉnh kỉnh làm cho nhiều người sau khi mua được nhà, có giấy tờ nhà đầy đủ nhưng vẫn còn ở “lậu” vì chưa làm giấy “tạm vắng tạm trú” tại nơi ở mới. Làm một cái hộ khẩu mới tinh đã rất mệt mỏi trong khi đây là mất đi toàn bộ giấy tờ. Ví dụ, làm lại giấy tờ công ty, giấy tờ nhà đất phải có hộ khẩu, giấy tờ cá nhân chứng minh danh tính, quyền sở hữu, lý do mất để được “địa phương” xác nhận. Còn muốn làm lại hộ khẩu thì bị yêu cầu phải đem giấy tờ nhà đất, làm đơn cớ mất, bản kê khai nhân khẩu, những người trong hộ khẩu cũng phải ra ký tên…. sau đó phải được phường chứng thực rồi mới đem lên quận rồi mới tiếp tục lên “trên”…. Ðến các cơ quan nhà nước, nhân viên công vụ mạnh ai nấy cau có, đòi hỏi mọi thứ đều phải “đúng quy trình” nhưng cái “quy trình” này không biết làm sao để đúng, hỏi lại thì nhận được những ánh mắt hình… cô vợ!
chuyen-giay-to2
‘Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới’ và hàng chục loại giấy tờ nhưng kiếm một người không ra – từ vnexpress
Ban đầu khi ông viết trong đơn lý do mất là: bị trộm thì họ đòi có giấy công an địa phương xác nhận có trộm, mất bao nhiêu tài sản, báo án rõ ràng…. sau đó ông viết lý do: “Vợ lấy” thì “được” các “cơ quan chức năng” cho rằng lý do không hợp lệ. Suốt nửa năm đi tới đi lui ông không làm được giấy tờ… Mặc dầu đăng tin bán nhà thì có nhiều người đến xem, đồng ý mua rất được giá nhưng do chưa làm giấy tờ xong, không bán được. Bỏ tiền ra để người ta “chạy” làm hộ, “địa phương” bảo phải tìm lại “hồ sơ gốc” nên phải đợi… Mất hết bao nhiêu công sức, thời gian, tiền bạc, đến khi làm lại được hộ khẩu và giấy tờ ngôi nhà đang ở, thì ông phát hiện ngôi nhà này không bán được vì là tài sản đứng tên của hai vợ chồng. Còn những tài sản khác, vì khác quận với hộ khẩu, muốn làm lại giấy tờ vẫn phải tốn thêm tiền và… đợi, vì “địa phương” phải tìm hồ sơ gốc!
Không biết từ khi nào, mỗi đêm khuya hàng xóm lại nghe tiếng đập phá từ nhà ông. Ban đầu còn ra rình rập, an ủi nhưng dần dần thì người ta quen dần, không ai quan tâm. Ðùng một cái, cả xóm hoảng sợ phát hiện ông nhảy lầu tự tử (hoặc có thể do say xỉn mà té) từ sân thượng xuống đất, chết ngay sân nhà. Công an đến phá cửa, nghe nói sau khi “khám nghiệm” công an cho rằng ông tự tử. Người thân của ông và gia đình bên vợ khi nghe tin cũng về VN “giải quyết” những vấn đề còn lại. Theo nhà vợ thì ban đầu cổ có nói sẽ đi một thời gian, nhưng sau đó không biết đi đâu. Chưa ai liên lạc được, từ nhỏ cổ ở VN một mình nên cũng không gắn bó với gia đình. Hai bên thông gia có vẻ hòa thuận, trước mặt mọi người chưa thấy cãi cọ, không biết đằng sau thế nào. Suốt mấy bữa tang lễ, ngoài hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp của hai vợ chồng thì ngày nào cũng có vài người đến đòi nợ, đòi đốt nhà ông, bắt người nhà trả nợ, có người còn đem giấy nợ lại đốt… Cũng có người lại khóc, gào “tao thí cô hồn” mấy lần xong ra về. Cô “bồ nhí” cũng lại thắp cho ông cây nhang, bảo sau khi vợ ông đi thì hai người có định lấy nhau, nhưng vì ông làm giấy tờ lâu quá nên… thôi.
chuyen-giay-to1
Anh chồng này vì tránh thai mà cũng phải bỏ nhà đi khi vợ có bầu. Từ facebook hellen
Tin này làm “chấn động” cả xóm mãi không dứt. Nguyên do chính được “thống nhất” thì đây là lần đầu tiên trong xóm có người tự tử mà chết… thiệt! Cũng “nhờ” vụ tự tử này mà biết được hàng… trăm vụ tự tử khác đã xảy ra mà không thành trong xóm trong nhiều năm qua. Ngoài ra, điều khiến câu chuyện trên được “giữ nhiệt” là chuyện khó khăn khi làm giấy tờ ở Việt Nam. Chuyện cái hộ khẩu cũng nắm chân, nắm tay không biết bao nhiêu người. Thậm chí có nhiều người vì gia đình giấu hộ khẩu mà không thể đi làm, đi học xa hoặc xuất cảnh.
Trong xóm có bà Bảy bán ve chai, hàng ngày phải ngủ ở hiên nhà người ta, không thuê được nhà mặc dầu có tiền vì không có giấy tờ. Con của bà xin đi làm không ai nhận, chỉ làm bậy bạ, ở chui ở ghép. “Mỗi lần khu nó ở có chuyện gì là người ta lôi nó ra đầu tiên vì nó không có nhân thân, giấy tờ…” Muốn làm giấy tờ, chứng minh nhân dân phải có hộ khẩu, muốn có hộ khẩu phải có nhà để có “nơi cư trú hợp pháp” thì địa phương mới chịu “cho vô hộ khẩu”, hoặc phải có người bảo lãnh vào chung hộ khẩu, nhưng phải chứng minh “quan hệ”. Ngặt cái là, muốn mua được nhà thì phải có giấy tờ tùy thân để sang tên, chồng tiền…
Vậy phải làm cái nào trước khi chưa có cả hai? Ngoài tiền làm giấy tờ thì phải có tiền đóng vài chục loại thuế từ thuế đất, thuế nhà, thuế nắng thuế mưa mới xong một loại “giấy tờ”…
Khi mua đã khó khi bán còn khó hơn, của riêng còn đỡ chứ của chung cả nhà thì phải có chữ ký tất cả những người trong gia đình, ngay cả người chết cũng phải đi chứng minh người đó đã đồng ý cho bán hay chưa. Tuy nhiên, chỉ cần có thông báo: quốc hội đã bấm nút “thông qua” hoặc thủ tướng đã ký… thì không cần biết của chung hay riêng, đều “sung vào công quỹ” để dành xây dựng xã hội chủ nghĩa, bù đắp “quan hệ” với “láng giềng”…
chuyen-giay-to
Thủ tục kết nạp Hội viên Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam: nộp lệ phí, đi họp đều. Cho ai muốn chồng/vợ bỏ đi sau khi hội trưởng đến hoà giải- Từ Hội Liên hiệp Phụ Nữ
Sau chuyện này, lớp trẻ bàn nhau làm hẳn cái “group” dành cho các thành viên có… mạng trong xóm (mạng ở đây là internet). Trong “group” là những thông tin chung về người và những sự kiện trong xóm. Giúp đỡ lẫn nhau những việc nhỏ như lấy đồ vô dùm khi trời mưa, đóng cửa hộ khi hàng xóm quên khóa cửa, ngó chó mèo lẫn nhau khi nhà ai đó đi du lịch, lưu giữ thông tin, tình trạng của nhau và cùng liên lạc, tìm cô vợ anh hàng xóm vừa mất (vì từ khi anh còn sống đã không muốn đem hình ảnh gia đình lan truyền công khai trên mạng, gia đình hai bên cũng không muốn nên mọi người chỉ biết hỏi thăm những mối quan hệ quen biết chung, hy vọng cổ hay tin). Ngoài ra, nhiệm vụ chính của nơi này để… nhiều chuyện. Lan truyền, phân tích, đính chính, chứng minh những lời đồn, những thông tin mới, những tin “hot” mỗi ngày….
Có thể vì hình thức này còn mới nên mọi người trong xóm cùng nhau phân tích, mổ xẻ vấn đề đa chiều lịch sự hơn hẳn. Không một chiều, cảm tính, “tam sao thất bổn” như khi tụm năm, tụm bảy dưới chân mấy cây cột điện trong hẻm vì ai cũng ý thức được “bút sa là gà chết”, biên bậy bạ sẽ bị cả xóm biết, nhào dzô ‘ném đá”. Từ khi có mấy “group” này thì số lần cãi nhau vì “tin vịt” trong xóm cũng đỡ hơn xưa, mặc dầu độ “nhiều chuyện” của từng người và độ yêu/ghét, chia “phe” trong xóm chỉ có tăng chứ không hề giảm…
Không hiểu sao, tự dưng gia đình bên anh chồng đâm đơn kiện cô vợ đã “mưu sát” chồng, yêu cầu công an “vào cuộc”, lần này thì gia đình vợ không ai về. Khi công an và gia đình ông ta đến xóm, hỏi về cuộc sống trước khi “nạn nhân” mất thì mỗi người một câu kể thật sự việc. Ða số đều cho rằng không hẳn ông ta tự tử hoặc sa sút vì vợ bỏ mà là do không bán được… nhà, nên không trả được nợ, bị ‘dzí’ quá nên nghĩ quẩn. Khuyên gia đình nên kiện mấy người làm luật, tội thứ nhất là thủ tục hành chính rườm rà, tội thứ hai là “đẻ” ra hàng tá loại giấy tờ nhưng không tìm nổi một phụ nữ và một đứa trẻ bị mất tích…
Có người nghĩ tới nghĩ lui, bảo nên kiện bà hội trưởng hội phụ nữ, vì sau khi bả qua “hoà giải”, sáng hôm sau cô vợ bỏ đi…Du Uyên

Google, Facbook… Đã biến mất khỏi Trung Quốc như thế nào?

LGT: Bài dịch từ bài viết của tác giả Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn. Nhưng nó đã được share với tốc độ chóng mặt ở Trung Quốc.
facebook-google
Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người Trung Quốc mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?
Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.
Không còn ai ở Trung Quốc quan tâm đến cái gọi là công cụ tìm kiếm Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com, dù sao thì họ cũng chưa được dùng Google bao giờ. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.Image result for Google vs baidu
Nhiều năm trước, ở Trung Quốc chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook. Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.
Rồi, ở Trung Quốc không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.
Nhiều năm trước, người Trung Quốc chúng ta cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.
Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.Image result for Google vs baidu
Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, Trung Quốc sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.Image result for Instagram vs QQ China
Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.
Nhưng giờ đây, nó không còn nữa. Nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất, Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.Image result for Instagram vs QQ China
Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.
Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.
Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.
Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.
Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.
Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.
Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.
Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???
Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.
Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.
“Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.” Tre Online