Wednesday, July 18, 2018

Bài viết hay(6969)

Gian lận thi cử ở Hà Giang: Sau phanh phui quyết liệt là gì?


 - Muốn giáo dục đi đúng hướng thì phải triệt tiêu những nhu cầu xã hội giả tạo và hình thức.
Nhờ phản ánh của Báo chí và dư luận về những bất thường trong số liệu thống kê về phổ điểm thi tại Hà Giang, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã vào cuộc để tiến hành điều tra. Với tinh thần làm việc kịp thời, nhanh chóng và quyết liệt, những chiêu trò gian lận “hô biến” kết quả thi đã bị phanh phui. Bộ GD&ĐT cũng đã thẳng thắn thừa nhận và công khai những sai sót, tiêu cực trong công tác tổ chức thi tại Hà Giang. Tác giả cho rằng đây là hành động bước đầu rất đáng được ghi nhận của cơ quan chủ quản ngành giáo dục nước nhà.
Dư luận vẫn đang tiếp tục chờ đợi những hành động tiếp theo của Bộ GD&ĐT trong việc xử lý các vi phạm nghiêm trọng tại Hà Giang nói riêng và vấn đề minh bạch, công bằng trong thi cử nói chung. Bởi lẽ, nếu chỉ dừng lại ở việc xử lý các đối tượng vi phạm và tiếp tục rút kinh nghiệm cho những lần thi sau thì e rằng sẽ còn những "quả bom" hẹn giờ khác, có điều kín đáo, tinh vi và khó phát hiện hơn.
Từng nhiều lần tham gia công tác coi thi tại kỳ thi THPT Quốc gia, tác giả nhận thấy những quy định, quy trình về thi cử được ban hành luôn theo xu hướng năm sau chi tiết, thậm chí rườm rà hơn năm trước. Có nhiều thủ tục, quy trình thậm chí quá chi li và tiểu tiết khiến cho cả giám thị và thí sinh đều mệt mỏi.
Chung quy lại, mong muốn của Bộ GD&ĐT đều hướng đến việc tạo ra một kỳ thi công bằng, minh bạch, đảm bảo tốt nhất quyền lợi cho thí sinh và đặc biệt là phòng ngừa tiêu cực. Năm nào các quy định mới cũng được cập nhật bổ sung từ kinh nghiệm của năm trước đó, vậy tại sao tiêu cực vẫn cứ tiếp tục xảy ra? 
Gian lận thi cử ở Hà Giang: Sau phanh phui quyết liệt là gì?
Gian lận thi cử ở Hà Giang đang khiến dư luận nổi sóng. Tranh minh họa: Đan/ Báo Lao động
Khi quy trình chặt nhưng có những kẻ thực thi tồi
Công bằng mà nói, Bộ GD&ĐT trong những năm qua đã có rất nhiều nỗ lực trong việc cải cách công tác thi cử, từ cách thức tổ chức thi đến phương thức đánh giá năng lực người học. Một số hiệu quả từ nỗ lực này đã được chứng minh trên thực tế, nhưng dường như vẫn thiếu tính toàn diện và chưa thực sự đi vào cốt lõi.
Khi đọc các quy định về tổ chức kỳ thi THPT Quốc gia, mọi người sẽ dễ dàng nhận thấy việc tổ chức một kỳ thi sẽ bao gồm nhiều công đoạn, từ ra đề thi, vận chuyển đề thi, coi thi, chấm thi, xử lý và công bố kết quả. Ở mỗi giai đoạn đều có một quy trình đi kèm với sự tham gia của nhiều bên. Điểm chung là luôn tồn tại một lực lượng thực hiện vai trò giám sát, thanh tra cũng như sự tham gia của lực lượng công an nhằm tạo ra những cơ chế kiểm tra chéo, đối trọng lẫn nhau phòng chống sự lạm dụng dẫn đến can thiệp vào kết quả thi cử.
Song, thực tế đã chứng minh, quy định, quy trình có tốt và chặt chẽ đến mức nào cũng sẽ bị vô hiệu hóa nếu được thực thi bởi những kẻ kém tử tế, không trung thực và cố ý vi phạm. Đồng thời, một cá nhân khó lòng có thể dùng "vải thưa che mắt thánh" với cơ chế giám sát, thanh tra hiện hành. Như vậy, ngoài một đối tượng đã được công khai danh tính, còn những ai tham gia thực hiện hoặc liên quan đến sai phạm hay không? Bộ GD&ĐT và cơ quan điều tra cần phải có câu trả lời thích đáng cho người dân cả nước.
Tất cả những người có trách nhiệm liên quan phải bị lôi ra ánh sáng và xử lý nghiêm minh, chứ không thể "đóng cửa bảo nhau". Vấn đề của tiêu cực nằm ở yếu tố con người. Đâu chỉ ở công tác khảo thí, còn trong công tác giảng dạy, nghiên cứu. Hiện tượng chạy trường, chạy điểm, chạy bằng cấp, đạo văn vẫn không ngừng được thông tin trên truyền thông.
Cần lắm một sự thanh lọc mạnh mẽ, dứt khoát và toàn diện từ nội bộ những người gắn với sự nghiệp trồng người. Nền giáo dục nước nhà không thể tiếp tục dung dưỡng những con người gian dối, xem thường đạo đức và luật pháp. Đây là những chất độc hại có thể phá vỡ toàn bộ sự nghiệp trồng người và gây hậu quả khôn lường, bởi giáo dục là cái gốc của một xã hội văn minh. Hậu quả sẽ kéo dài hàng thế hệ chứ không phải trong một hai kỳ thi.
Sự nghiệp giáo dục không thể chỉ xoay quanh những kỳ thi
Với truyền thống khoa bảng bao thế kỷ, tâm lý người Việt nói chung rất coi trọng việc thi cử. Nhìn lại một chút nền giáo dục Việt Nam của thập niên qua cũng dễ nhận thấy công tác thi cử là khía cạnh được thay đổi nhiều nhất, thậm chí qua từng năm. Và cũng chính bởi cách thức quản lý cũng như vận hành nền giáo dục như hiện nay diễn ra trong thời gian quá dài khiến cho kết quả của kỳ thi tốt nghiệp và kỳ thi tuyển sinh đại học trở thành một đại lượng quyết định tương lai của một con người.
Thực tế đã chứng minh, xã hội hiện nay vẫn dung dưỡng cho những người không có năng lực thực chất nhưng đầy đủ bằng cấp. Một bộ phận không nhỏ những người chỉ cần có thể bước vào được trường đại học, qua 4 năm sẽ có được tấm bằng cử nhân, bằng cách này hay cách khác, rồi sau đó, suôn sẻ kiếm được công việc, chỗ đứng trong xã hội. Đây cũng là một động lực, nguyên nhân sâu xa cho những gian dối, sai phạm. Và tiêu cực đâu chỉ dừng lại ở công tác thi tuyển đại học, nó còn gắn liền với quãng đường hậu tuyển sinh cho đến khi có được tấm bằng.
Hoạt động cốt lõi của giáo dục là dạy và học, thi cử vốn là hoạt động phái sinh để đánh giá hiệu quả của quá trình đó. Công tác khảo thí tốt sẽ giúp cho việc dạy và học trở nên thực chất hơn, chứ không thể quyết định chất lượng giáo dục.
Bởi theo lẽ thường, trong một nền giáo dục và một xã hội coi trọng những giá trị thực, thì dù anh có điểm thi tuyển sinh đại học cao đến cỡ nào, nếu không có năng lực cũng khó lòng đáp ứng những chuẩn đầu ra của trường đại học để có tấm bằng cử nhân. Hoặc nếu bằng cách nào đó, anh có được tấm bằng cử nhân, dù là loại ưu, nhưng không đi kèm theo đó là kiến thức, kỹ năng, thái độ tương xứng, anh sẽ không được trọng dụng tại bất kỳ đơn vị tuyển dụng nào. Khi đó, người sở hữu tấm bằng cũng như ngôi trường cấp bằng cho anh ta sẽ bị đánh giá, sẽ dần bị đào thải nếu không đáp ứng được yêu cầu của xã hội.
Người ta sẽ giảm chạy điểm, chạy trường nếu như sau cánh cửa trường đại học là cả một quá trình đào tạo và cả đào thải nghiêm túc, một cuộc “chạy đua” học tập, nghiên cứu, thực hành, chứ không phải “vào được ắt ra được”. Người ta sẽ thôi bất chấp thủ đoạn can thiệp kết quả thi cử nếu như đó chỉ là những con số chuyển tiếp sự nghiệp học hành của một con người, chứ không phải là yếu tố trọng yếu quyết định tương lai.
Nhu cầu và cách vận hành của xã hội sẽ định hướng tính chất của nền giáo dục, và ngược lại giáo dục sẽ là yếu tố tác động sự thay đổi của xã hội. Muốn giáo dục đi đúng hướng thì phải triệt tiêu những nhu cầu xã hội giả tạo và hình thức. Muốn xã hội văn minh thì phải bắt nguồn từ một nền giáo dục công bằng, minh bạch và tử tế.
Lưu Minh Sang
Giảng viên Trường Đại học Kinh tế - Luật, ĐH Quốc gia TP.HCM

Nghi vấn "con ông cháu cha" hưởng điểm thi "khống": Lãnh đạo Hà Giang nói gì?


- Trước những phản ánh về việc nhóm điểm thi cao rơi vào các thí sinh có liên quan hay con cháu của các lãnh đạo các đơn vị trực thuộc tỉnh và nghi vấn chuyện chạy điểm, đại diện tỉnh Hà Giang đã có phản hồi. 
Tại cuộc họp báo diễn ra chiều 17/7, nhiều ý kiến đưa ra câu hỏi chất vấn Ban chỉ đạo thi THPT quốc gia của tỉnh Hà Giang rằng đã xác định được động cơ, mục đích của việc sửa điểm là vì vụ lợi kinh tế hay nguyên nhân nào khác.
Ông Trần Đức Quý, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang cho hay: “Là trưởng ban chỉ đạo thi THPT quốc gia tỉnh Hà Giang, tôi xin nhận trách nhiệm vì đã để xảy ra sự việc này. Tôi cho rằng động cơ của sự việc này là không trong sáng”.
Trước những câu hỏi liên quan đến điểm số con cháu các lãnh đạo thi THPT quốc gia, ông Quý cho hay:
“Trong một kỳ thi có nhiều đối tượng thi. Con em của lãnh đạo thi, người thân của lãnh đạo thi nhưng tôi nghĩ không có chuyện lãnh đạo nói phải đưa con tôi vào trường đại học nào cả. Tôi nghĩ rằng không có chuyện đó. Nếu sai ở đâu, sai ở mức độ nào và vào ai thì chúng tôi sẽ trả lời sau vì cơ quan điều tra vẫn đang thẩm định, làm việc".
tran duc quy
Ông Trần Đức Quý, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. Ảnh: Thanh Hùng.
Ông Quý cho hay, khi phát hiện ra sự việc sai phạm thì phải xử lý một cách nghiêm túc.
“Vào ai, vi phạm vào điều nào, khoản nào thì chúng ta sẽ xử lý. Nếu đúng tội phải khởi tố thì khởi tố, hoặc không cảnh cáo hay đuổi việc cũng làm”.
Chia sẻ thêm về sự việc điểm thi bất thường, theo ông Quý, có những điều không lường trước được. Đây cũng là bài học xương máu để giáo dục Hà Giang có những giải pháp để khắc phục.
"Về cán bộ vi phạm và trách nhiệm của Giám đốc Sở GD-ĐT Hà Giang, trách nhiệm trước hết thuộc về ban chỉ đạo, thứ hai là hội đồng thi của Hà Giang. Trách nhiệm đến đâu sẽ xử lý đến đó, chúng tôi không thoái thác trách nhiệm. Về nghi vấn bố mẹ mua điểm cho con,  thì chúng ta phải chờ thời gian để cơ quan pháp luật vào cuộc. Nếu đúng như vậy thì sẽ theo quy định của pháp luật để xử lý”.
Giao Bộ công an làm nghiêm
Tối 17/7, thông tin từ Văn phòng Chính phủ cho biết, xét Báo cáo số 2956/BGD-QLCL của Bộ GD-ĐT về xử lý điểm thi bất thường kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 tại tỉnh Hà Giang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã giao Bộ Công an chủ trì, phối hợp với Bộ GD-ĐT chỉ đạo điều tra, xử lý nghiêm các sai phạm theo đúng quy định của pháp luật.
"Dùng tiền hay quyền mua điểm cho con cũng phải xử lý trước pháp luật"

"Dùng tiền hay quyền mua điểm cho con cũng phải xử lý trước pháp luật"

Những kẻ trực tiếp thực hiện hành vi phạm tội ở Hà Giang phải được xử lý nghiêm minh, những người lãnh đạo trực tiếp phải liên đới chịu trách nhiệm, phụ huynh dùng tiền bạc, quyền lực để mua điểm cho con cũng phải xử lý trước pháp luật.
Trao đổi với VietNamNet ngay sau buổi họp báo công bố kết quả rà soát, ông Nguyễn Đức Nghĩa, nguyên phó giám đốc ĐHQG TP.HCM nhận định: Vi phạm này liên quan đến hơn 100 thí sinh chứ không chỉ vài thí sinh thì chắc chắc vụ việc phải có chuẩn bị trước, mới có thể quy tụ tập hợp lên danh sách được một số đông thí sinh như vậy.
Theo ông, cần xác định được trách nhiệm của lãnh đạo Sở GD- ĐT Hà Giang, và đặc biệt xác định được các phụ huynh, thí sinh liên quan đến đường dây này. Còn rất nhiều câu hỏi đặt ra như Vũ Trọng Lương có từng gian lận thi cử những năm trước đây hay không, và liệu còn có những "Vũ Trọng Lương" ở các Sở GD-ĐT khác hay không?
"Về phía học sinh, tôi cho rằng, phụ huynh chịu trách nhiệm chính khi dùng tiền bạc hay quyền lực để mua điểm cho con em mình theo cách đó, và cũng phải xử lý trước pháp luật" - ông Nghĩa bày tỏ. 
gian lan diem thi o ha giang
Kết quả rà soát điểm thi bất thường ở Hà Giang: Phó Trưởng phòng Khảo thí của Sở GD-ĐT đã sửa điểm cho 114 học sinh
Thanh Hùng - Lê Huyền

Thưa ‘con ông cháu cha’, nghề này không dành cho các vị!

 - Nghề báo không phù hợp với những “cậu ấm, cô chiêu” con quan chức được chiều chuộng từ trứng nước, cũng như những người “sáng cắp ô đi, tối cắp về” đúng kiểu công chức hành chính. 
Nghề không tương thích với “cậu ấm, cô chiêu” 
Vừa qua, dư luận xôn xao với thông tin do ông Tô Quang Phán, Tổng giám đốc Đài Phát thanh - Truyền hình Hà Nội đưa ra. Theo đó, trong số hơn 700 cán bộ, phóng viên, người lao động ở cơ quan báo chí này, có tới 40% người làm việc yếu kém,  mà trong đó có bộ phận “con ông này cháu bà kia”. 
Thực ra, câu chuyện của Đài PTTH Hà Nội không phải cá biệt. Không ít cơ quan, đơn vị sự nghiệp vẫn được ví von vui là “nhà trông trẻ” vì tình trạng “gửi gắm” con em quan chức vào trong bộ máy. Công tâm mà nói, không phải con em lãnh đạo nào cũng “làng nhàng”. Nhưng số có kiến thức, lòng tự trọng và chí tiến thủ không nhiều, nhất là ở các cơ quan báo chí. 
Trong khi, nghề báo là một trong những nghề chọn người rất khắt khe, không phải ai tốt nghiệp đại học, kể cả chuyên ngành báo chí - truyền thông cũng theo được. Vì ngoài những kiến thức cơ bản được đào tạo trên ghế nhà trường, người làm báo phải có tố chất, năng khiếu báo chí. 
Tố chất, năng khiếu đó không chỉ biểu hiện ở sự nhanh nhạy, tinh tế trong phát hiện vấn đề, làm sáng tỏ bản chất của nó trong dòng chảy thông tin cuồn cuộn, mà còn phải có năng lực tư duy độc lập, sáng tạo. Có vậy nhà báo mới thể hiện được vai trò vừa là nhân chứng tham gia tại sự kiện, vừa là chủ thể thông tin, tuyên truyền, nhận định, phân tích, bình luận sự kiện để góp phần giúp dư luận sáng tỏ.  
Thưa ‘con ông cháu cha’, nghề này không dành cho các vị!
Tình trạng "gửi gắm" khiến lãnh đạo nhiều cơ quan cũng đau đầu. Ảnh minh họa: Tuổi trẻ
Không những vậy, nhà báo còn phải có tinh thần xông xáo, ý thức dấn thân, sẵn sàng xông pha vào những “điểm nóng” (thiên tai, lụt bão, cháy nổ, thảm họa, dịch bệnh…) để tác nghiệp nhằm thu thập thông tin nóng hổi nhất phục vụ công chúng. Ngoài ra, nhà báo cũng cần có tinh thần bền bỉ để có thể làm việc kiên trì trong môi trường báo chí có cường độ lao động cao, điều kiện làm việc bất kể ngày đêm, khí hậu thời tiết.   
Rõ ràng, những yêu cầu về phẩm chất - năng lực cũng như điều kiện cần và đủ của một nhà báo như vậy thường không (hoặc ít) tương thích, phù hợp với những “cậu ấm, cô chiêu” con quan chức vốn được nâng niu, chiều chuộng từ trong “trứng nước”! Nghề báo cũng không phù hợp với những người “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” như một công chức hành chính, hay vào cơ quan báo chí chỉ mong có cái thẻ nhà báo như một nghề nghiệp mang tính “tô son, điểm phấn”. 
Hiện nay, hầu hết lãnh đạo các cơ quan báo chí cấp tỉnh (tổng biên tập báo đảng bộ, giám đốc đài PTTH) thường có cơ cấu trong ban chấp hành đảng bộ tỉnh. Với tư cách là người đứng đầu một đơn vị sự nghiệp trong tỉnh, chắc hẳn nhiều lãnh đạo cơ quan báo chí địa phương cũng không khỏi trăn trở, đau đầu vì phải tiếp nhận những suất biên chế là con em lãnh đạo ở địa phương. Nhất là khi những suất biên chế đó chỉ nhằm mục đích “giữ chỗ” nhiều hơn là làm việc, cống hiến hết mình cho nghề báo vốn nhọc nhằn, vất vả. 
Nghề “phu chữ” 
Đến nay, cả nước có 36.000 người đang làm việc trong lĩnh vực báo chí ở gần 850 cơ quan báo chí, trong đó có 18.000 người được cấp Thẻ nhà báo. Trong số đó, không biết có tỉ lệ bao nhiêu phần trăm thuộc thành phần “con ông cháu cha”? Nhưng có một sự thật mà những người cầm bút chân chính trong làng báo Việt Nam đều biết, đó là thẻ nhà báo thì nhiều, nhưng những nhà báo giỏi thật sự thì ít. 
Điều này thể hiện tương đối rõ ở các cơ quan báo chí hiện nay. Tỷ lệ những cây viết “quyền uy”, xuất sắc, những nhà báo lành nghề có khả năng “tác chiến” thành công mọi nơi mọi lúc lại thường chỉ chiếm số nhỏ. 
Toàn ‘con ông nọ cháu bà kia’, đuổi thế nào mà đuổi

Toàn ‘con ông nọ cháu bà kia’, đuổi thế nào mà đuổi

Sa thải một nhân viên được “gửi gắm” không đơn giản chỉ là làm mếch lòng người gửi gắm và mọi chuyện dừng lại ở đó.    
Nghề báo, như nhiều người trong nghề đã đúc rút, là nghề “phu chữ”, nghề “lao tâm khổ tứ”, chứ không phải hào nhoáng kiểu công du nay đây mai đó, cưỡi ngựa xem hoa, an nhàn, sung túc, dễ có thu nhập cao… như một số người hình dung. Phía sau mỗi con chữ, bài viết, bức ảnh, khuôn hình, thước phim hoàn thiện được đăng tải trên báo, phát sóng trên phát thanh, truyền hình là thấm đẫm biết bao mồ hôi, và đôi khi cả nước mắt đắng cay của người trong cuộc. 
Vậy nên, nếu ai đó thấy rõ bản thân hay con em mình không hội tụ đầy đủ những điều kiện cần thiết để dấn thân, làm việc trong một môi trường đòi hỏi tính chuyên nghiệp, sáng tạo và cạnh tranh như lĩnh vực báo chí, thì đừng cố theo đuổi nghề nghiệp này. Bởi như thế vừa làm chính mình mệt mỏi, vừa lấy mất chỗ của những người thực sự phù hợp và yêu nghề hơn! 
Thiện Văn

Bài viết hay(6968)

Con ông cháu cha, cả họ làm quan: Vì sao dai dẳng?

 - Nhìn nhận sâu xa, hiện tượng “chạy chức, chạy quyền, thân quen, cánh hẩu” là hệ quả trực tiếp từ cơ chế khép kín, cục bộ, địa phương trong công tác cán bộ.
Trong Diễn văn khai mạc Hội nghị lần thứ 7 BCHTW Khóa XII, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đặt vấn đề: làm thế nào để “khắc phục tình trạng chạy chức, chạy quyền hay thân quen, cánh hẩu?”.
Đây không chỉ là nỗi trăn trở của người đứng đầu Đảng ta và cũng không phải bây giờ mới được đặt ra. Đảng đã có nhiều nghị quyết, chỉ thị về công tác cán bộ. Nhưng những yếu kém, khuyết điểm của một bộ phận cán bộ và những hạn chế, bất cập trong công tác cán bộ vẫn đang là một trong những nguyên nhân hàng đầu khiến cho đất nước phát triển chưa tương xứng với tiềm năng, thế mạnh và làm suy giảm niềm tin của nhân dân.
Đảng đã có thực tiễn trải qua hơn 20 năm thực hiện Nghị quyết Hội nghị Trung ương 3 khóa VIII “Về chiến lược cán bộ trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”, và 12 năm thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị “Về luân chuyển cán bộ lãnh đạo quản lý”. Thành tích đạt được cũng nhiều, kinh nghiệm rút ra cũng lắm, nhưng cũng còn không ít những hạn chế, yếu kém.
Nhìn nhận sâu xa, hiện tượng “chạy chức, chạy quyền, thân quen, cánh hẩu” là hệ quả trực tiếp, xuất phát từ cơ chế khép kín, cục bộ, địa phương trong công tác cán bộ. Do đó, từ thực tiễn mấy chục năm ấy, có thể tìm ra giải pháp cho hiện tượng trên là loại bỏ trình trạng này, xây dựng, hoàn chỉnh, thực hiện nghiêm túc cơ chế luân chuyển, sắp xếp cán bộ trong hệ thống chính trị từ Trung ương tới cơ sở không phải là người địa phương đó. 
Con ông cháu cha, cả họ làm quan: Vì sao dai dẳng?
Làm sao ngăn những tiêu cực trong bổ nhiệm cán bộ. Ảnh minh họa
Cũng vì khép kín, cục bộ, địa phương trong công tác cán bộ mà trong những năm qua xuất hiện tình trạng “so bó đũa, chọn cột cờ”, “vơ bèo, vạt tép” cả những người không đủ tiêu chuẩn về đức và tài.
Chuyện có thật, ở một nơi nọ, khi chuẩn bị nhân sự cho nhiệm kỳ tiếp theo, có lãnh đạo Trung ương xuống tìm hiểu tình hình một ngành. Khi biết có ý kiến cho rằng, người đứng đầu ngành đó có biểu hiện ham hố quyền lực, nịnh trên, nạt dưới, không đủ tiêu chuẩn theo quy định của Trung ương, vị lãnh đạo hỏi ý kiến người đứng đầu cấp ủy đảng của ngành, thì người này trả lời rằng: Chúng em chỉ có thế, Trung ương không dùng thì chúng em cũng chả biết chọn ai!
Cuối cùng người đứng đầu ngành kia vẫn “trúng”. Sau này, chính “ngọn cờ” chọn ra từ “bó đũa” đó đã bị “gãy” giữa chừng. Nhiều người cho rằng, giá mà khi đó cấp trên chọn cho được “cột cờ” đủ tiêu chí từ nơi khác luân chuyển về để “phất lên” cho ngành này thì tốt biết mấy!
Trong lịch sử, ông cha ta đã có Luật Hồi tỵ, quy định không được bổ nhiệm một người làm quan ngay tại nơi người đó sinh ra và lớn lên. Làm quan rồi thì không được bổ nhiệm người thân vào các chức vụ liên quan.
Nếu chúng ta “gạn đục khơi trong” vận dụng kinh nghiệm của ông cha ta, kết hợp với quy định của Bộ Chính trị về luân chuyển cán bộ, đồng thời khép chặt kỷ cương kỷ luật, giám sát, kiểm tra thì hoàn toàn có thể hạn chế, ngăn chặn được hiện tượng “con ông cháu cha”, cả họ làm quan, chọn người nhà hơn chọn người tài, bổ nhiệm thần tốc... ở không ít bộ, ngành, địa phương thời gian qua.
Từ thực tiễn 12 năm thực hiện Nghị quyết về luân chuyển cán bộ lãnh đạo quản lý, chúng ta hoàn toàn có khả năng thống kê, điều tra, khảo sát, hỏi ý kiến người dân về hiệu quả công tác của những cán bộ lãnh đạo quản lý ở cả Trung ương và địa phương, những ai là "hậu duệ”, những ai là cùng họ hàng, thân thích của các “sếp”, những cán bộ nào thuộc cánh hẩu. Cũng từ đó có thể xác định được những cán bộ lãnh đạo nào không thuộc các diện trên mà phẩm chất, năng lực yếu kém thì gần như chắc chắn là do “chạy” mà lên.
Từ thực tiễn cuộc sống, chúng ta cũng hoàn toàn có thể thống kê, đánh giá 12 năm qua có bao nhiêu cán bộ lãnh đạo quản lý được luân chuyển về các bộ, ngành địa phương vừa công tác hiệu quả, vừa không để xảy ra hiện tượng sắp xếp, đề bạt, bố trí cán bộ không đủ tiêu chuẩn, chạy theo lợi ích nhóm cho “hậu duệ”, “con ông cháu cha”, dòng họ, cánh hẩu. Từ đó phổ biến, nhân rộng việc luân chuyển đến cán bộ lãnh đạo quản lý, không chỉ ở cán bộ cấp chiến lược mà đến đồng bộ trong hệ thống chính trị như cấp bộ, ngành, địa phương, cấp huyện và cơ sở...
Chính thực tiễn cuộc sống mấy chục năm qua sẽ cho ta câu trả lời về chọn khâu đột phá trong công tác cán bộ hiện nay.Vũ Lân

Hôm trước tụng lên mây xanh, hôm sau vùi dập tả tơi

 - Những người cầm bút chân chính không bao giờ dễ dãi, tự do, tùy tiện trong nghề nghiệp, mà luôn có suy nghĩ đúng đắn, thái độ đúng mực, cái nhìn đúng tầm đối với từng con chữ, từng tác phẩm của mình.
Khi “quá hữu”, lúc lại “quá tả”
Chưa bao giờ hiệu ứng truyền thông lại có sự lan tỏa nhanh nhạy, mạnh mẽ như hiện nay. Sống trong “thế giới phẳng”, chỉ cần một chiếc lap top nhỏ gọn hay chiếc iphone, ipad trong tay, người sử dụng có thể biết “tất tần tật” mọi thứ, mọi việc xảy ra trên hành tinh này. Nhưng mặt trái của thời đại “internet hóa” cũng dễ làm cho ranh giới thật- giả, tốt- xấu, thiện- ác, đúng- sai, phải- trái, cao thượng- thấp hèn, văn minh- lạc hậu… trở nên mong manh hơn, bởi truyền thông có lúc đã đi quá chừng mực cho phép, nếu không muốn nói là làm lệch chuẩn, biến dạng, méo mó bản chất sự vật, hiện tượng. Điều đó dẫn tới hệ lụy là gây nhiễu loạn dư luận xã hội, làm gia tăng tâm lý bất an cho công chúng.
Sự thái quá của truyền thông thời gian qua nảy sinh ở hai cấp độ, khi thì “quá hữu”, lúc lại “quá tả”. “Quá hữu” biểu hiện ở chỗ khen ngợi ai đó thì “vống” hết lời, vuốt ve, tung hô nhau toàn những lời “có cánh”, mỹ miều, nhất là những đối tượng thường được gọi là “người của công chúng” như ca sĩ, diễn viên, cầu thủ bóng đá, người mẫu, người đẹp… Từ chuyện một cô ca sĩ sắp lên xe hoa, một cầu thủ bóng đá chuẩn bị lễ cưới, một chàng diễn viên điện ảnh có nhà lầu, một cô người mẫu sắp sinh con đầu lòng, một nhà thiết kế vừa mua chiếc xe hơi..., đến chuyện sở thích ăn uống, mang mặc, đầu tóc, dày dép, váy ngắn, quần dài của họ… cũng “trưng bày” lên hết mặt báo, trang mạng.
Còn “quá tả” thể hiện ở chỗ cùng một đối tượng, một con người (nhất là những người trong giới showbiz, giới doanh nhân) có tờ báo, trang mạng vừa hôm qua ca tụng họ lên “tận mây xanh”, nhưng khi họ có sơ suất, khuyết điểm, sai phạm gì, thì hôm sau chính tờ báo, trang mạng đó lại “vùi dập” tả tơi với đủ lời lẽ chì chiết, mỉa mai không thương tiếc. 
Hôm trước tụng lên mây xanh, hôm sau vùi dập tả tơi
Tranh minh họa: Họa sĩ LAP/ Tuổi trẻ
Săm soi quá đáng, làm rối nhiễu thông tin
Lại nữa, có những vụ việc đáng lẽ chỉ nói có chừng mực, mức độ vừa phải, nhưng truyền thông lại đi quá giới hạn đạo đức nghề nghiệp cho phép. Biểu hiện rõ nhất là thái độ săm soi quá đáng vào đời tư của những “ngôi sao” nghệ thuật, những người nổi tiếng, những người không may sa cơ lỡ bước vào con đường lầm lỗi. Sự quá đà này không những làm tổn thương cho những người trong cuộc, mà còn cả người thân họ.
Thế nên, có nhà văn hóa đã từng nói rằng, sự vô tình, vô tâm đến mức vô cảm của truyền thông đã trở thành “thủ phạm kép” làm điêu đứng bao số phận, làm tiêu tan bao thanh danh từng nổi đình nổi đám một thời, thậm chí “đánh gục” cả tương lai, niềm tin của một gia đình, một doanh nghiệp, một tổ chức.
Ở một khía cạnh khác, sự thái quá của truyền thông đôi khi còn biến những người “bất tài, vô danh” bỗng dưng trở thành những người “nổi tiếng bất đắc dĩ”, những kẻ “tài hèn, đức mọn” dễ tự huyễn hoặc, ảo tưởng về mình là “thần tượng, siêu sao”, biến những điều bình thường thành những điều hiếu kỳ, ma quái. Đáng nói hơn, có những vấn đề, sự kiện, hiện tượng vốn ban đầu chỉ là hiện tượng đơn lẻ, nhưng thông qua sự “khuếch đại, khuếch tán” đồng loạt của truyền thông đã bị “thổi phồng” thành bản chất, làm rối thông tin, nhiễu dư luận, tạo “áp lực giả” cho các cơ quan chức năng và người trong cuộc.
Giữ gìn sự chuẩn mực của truyền thông
Có một câu danh ngôn, đại ý: Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì không còn là sự thật nữa. Sức mạnh, ý nghĩa, hiệu quả xã hội của truyền thông trước hết thể hiện ở việc phản ánh đúng bản chất sự vật, hiện tượng với một thái độ khách quan, trung thực, công tâm, vì lợi ích chính đáng của số đông cộng đồng và vì phẩm giá cao đẹp của con người. Xa rời hay hạ thấp, xem thường điều căn bản đó, truyền thông sẽ không giữ được mục đích, sứ mệnh cao cả vốn có.
Làm truyền thông trên báo chí trước hết là làm ra những sản phẩm văn hóa để phục vụ nhu cầu thông tin, học tập, giáo dục, vui chơi, giải trí lành mạnh của con người, qua đó góp phần thúc đẩy xã hội phát triển tiến bộ, nhân văn. Vì vậy, những người cầm bút chân chính không bao giờ dễ dãi, tự do, tùy tiện trong nghề nghiệp, mà luôn có suy nghĩ đúng đắn, thái độ đúng mực, cái nhìn đúng tầm đối với từng con chữ, từng tác phẩm của mình. Ngược lại, nếu ai đó có cái nhìn phiến diện, hời hợt, cực đoan, cố tình chạy theo thị hiếu tầm thường của một bộ phận công chúng dễ tạo ra những tác phẩm lệch lạc về văn hóa.
Sự thái quá của truyền thông, dù vô tình hay cố ý, dù có được bao bọc, đánh bóng bởi bất cứ thứ hào nhoáng, hay ẩn hiện tinh vi dưới hình thức nào, cũng đều gây hại đến thị hiếu lành mạnh của công chúng. Và như vậy, truyền thông không những không làm tròn vai trò là “bệ đỡ” nâng tâm hồn con người hướng tới những giá trị chân- thiện- mỹ, mà còn vô hình trung làm vẩn đục môi trường thông tin, văn hóa và đảo lộn các giá trị xã hội.Thiện Văn

Phát ngôn về hoa hậu và chuyện ứng xử trên mạng xã hội

 - Khi phát ngôn trên mạng xã hội dưới tài khoản đăng ký của bạn, thì bạn phải chịu trách nhiệm đến cùng cho những phát ngôn của chính mình.
Tài khoản cá nhân của một nhà báo đã bị khoá bởi nhà cung cấp nền tảng mạng xã hội (MXH) do đăng nội dung miệt thị đối với một hoa hậu.
Ai đó đã sử dụng nút report!
MXH phát triển hết sức phức tạp, với những xu hướng nhiều khi là đối nghịch nhưng lại đan xen lẫn nhau. Sự ra đời của nền tảng này đã biến đổi gần như toàn bộ cách chúng ta giao tiếp và tương tác.
Mặt trái của MXH là cho người dùng hòn đá tàng hình trong các cuộc tranh luận. Họ có thể chửi bới tấn công người khác, hay đôi khi đơn giản là tỏ ra dữ dội, “nguy hiểm”. Tất cả những sự bắt nạt, miệt thị hay phát ngôn gây thù ghét với sự “nồng nhiệt” chia sẻ của đám đông đồng thuận đã gây nên những làn sóng tấn công vào cá nhân nào đó.
Bắt nạt trên mạng (cyber bullying) là một thuật ngữ được báo chí sử dụng trong nhiều năm gần đây, để chỉ những kẻ thường xuyên bịa đặt, và bôi nhọ người khác thông qua những thiết bị công nghệ. Những thiết bị này bao gồm điện thoại, máy tính, máy tính bảng và được sử dụng như những công cụ truyền thông dưới dạng các trang MXH, những tin nhắn văn bản, những đoạn chat và các website.
Phát ngôn về hoa hậu và chuyện ứng xử trên mạng xã hội
Bạn chịu trách nhiệm đến cùng với những phát ngôn của mình trên Mạng xã hội. Ảnh minh họa
Tôi và một nhóm nghiên cứu từng viết trong cuốn sách Truyền thông xã hội (NXB Thế giới, năm 2016) rằng: Đưa lên mạng những hình ảnh và video một cách lén lút, đăng tải ở nhiều kênh khi chưa có sự cho phép và thiếu đạo đức khi đăng tải không có nội dung chính xác, không có bối cảnh cụ thể, không có sự thông cảm – những hành vi này chính là điều kiện để đám đông có thể bức tử một người bằng những cuộc tấn công câu chữ trên MXH.
Chúng ta lâu nay quên mất rằng khi chia sẻ bất cứ điều gì trên các nền tảng MXH như Facebook hay YouTube, dù là trang cá nhân, ở chế độ công khai, chúng ta bị ràng buộc bởi các quy tắc của nhà cung cấp nền tảng hay cơ chế pháp lý của nước sở tại. Ví dụ, quy tắc đầu tiên của Facebook đưa ra, nếu vi phạm và có người dùng khác report, trang cá nhân của người đó sẽ bị đóng 30 ngày hoặc có thể sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi cộng đồng.
Năm 2017, tôi tham gia trình bày tại hội thảo “Phát ngôn gây thù ghét” do Đại học KHXH&NV, Đại học Lund (Thụy Điển) và Bộ TT&TT tổ chức. Rất nhiều học giả trong và ngoài nước đã cho rằng tùy vào bối cảnh từng quốc gia và khu vực, với những mâu thuẫn nội tại, yếu tố văn hóa và quan điểm chính trị riêng biệt mà những mối đe doạ từ internet như bắt nạt trên mạng được định nghĩa và bao trùm những khía cạnh khác nhau. Quan trọng là chúng ta nên đặt vấn đề sống với internet như thế nào cho tốt nhất, chứ không nên đặt vấn đề sống không có internet như thế nào.
Để làm được điều đó mỗi người dùng cần được trang bị tốt năng lực truyền thông (media literacy) - các kỹ năng tiếp cận, đánh giá, phân tích và tạo ra các thông điệp. Biểu hiện của năng lực truyền thông chính là nâng cao nhận thức hiểu biết, có nhận thức đúng đắn và thúc đẩy hành vi phù hợp. Sử dụng kĩ thuật để chặn những nội dung bắt nạt trên mạng, giúp chính bản thân mình an toàn và không vô tình gây phương hại tới bất cứ cá nhân, tổ chức nào cũng là một kỹ năng như vậy.
Singapore đã đưa môn học Năng lực truyền thông vào trường học, dạy cho học sinh cách khai thác và sử dụng các phương tiện truyền thông hiệu quả nhất, ý thức được mặt tích cực và hạn chế mặt tiêu cực của các phương tiện truyền thông, trong đó có MXH. Các nước châu Âu cũng cho chúng ta một bài học quý về cách ứng xử trên MXH khi tự tiêm cho mình liều vắc xin miễn nhiễm với những nội dung bắt nạt trên internet, xây dựng ý thức với văn hoá phê bình và phản biện trên MXH.
Đừng cho rằng MXH là thế giới ảo, không ai có thể truy ra bạn là ai. Khi phát ngôn trên MXH dưới tài khoản đăng ký của bạn, thì bạn phải chịu trách nhiệm đến cùng trước những phát ngôn của chính mình. Quy tắc thứ hai thuộc về pháp luật Việt Nam.
MXH chỉ là nền tảng tương tác, sử dụng hay ngăn chặn như thế nào phụ thuộc vào năng lực, sự hiểu biết và tính nhân văn của chúng ta. Đừng vì những tung hô trên MXH, sống đời sống ảo và quên mất những giá trị đích thực cuối cùng mình nên hướng tới là gì.
Dù là phát ngôn xúc phạm chính khách, hoa hậu hay một người bình thường… trên mạng thì tất cả đều có quyền được bảo vệ như nhau trong một xã hội nhân văn hơn.
TS. Phạm Hải Chung, giảng viên Học viện Báo chí & Tuyên truyền

Bài viết hay(6967)

Mạng xã hội, quyền lực và trò chơi

 - Quyền lực đó không hề ảo, bởi thực tế một phó chủ tịch phường ở Văn Miếu bị đình chỉ, một bà mẹ phải xin lỗi cộng đồng bởi bênh con thái quá, trước áp lực truyền thông từ mạng xã hội. 
Mạng xã hội, dù vô tình hay hữu ý, cuối cùng cũng đã dần chia sẻ cái gọi là “quyền lực thứ tư” với báo chí truyền thống theo cách trang bị cho mỗi người dùng một cơ hội ngang nhau về quyền lực truyền thông. Từ đó, mỗi người dùng, tuỳ khả năng, mục đích của bản thân mà sử dụng quyền lực đó theo cách mình muốn. Quyền lực đó không hề ảo, bởi thực tế một Phó chủ tịch phường ở Văn Miếu bị đình chỉ, một bà mẹ phải xin lỗi cộng đồng bởi bênh con thái quá, trước áp lực truyền thông từ mạng xã hội. 
Nhưng không phải đến khi những trường hợp cụ thể đó xảy ra thì người ta mới nhìn thấy quyền lực của mạng xã hội. Ngay khi một người dân giơ máy điện thoại lên như một cách thức để tự vệ thì ý thức về quyền lực đã được xác lập rồi. Tuy nhiên, đa số người dùng vẫn sử dụng quyền lực được trang bị bởi mạng xã hội với tâm thế tham gia một trò chơi trên cõi ảo. 
Với tâm thế dùng mạng xã hội như một trò chơi, người ta dễ dàng a dua theo một quan điểm, dễ dàng cổ xuý cho bất cứ trào lưu nào, chỉ dựa trên cảm tính cá nhân, hoặc lợi ích trực tiếp mà không cần quan tâm tới khả năng chịu trách nhiệm đối với hậu quả từ hành vi trên mạng xã hội của bản thân. Thực tế vừa qua đã cho thấy, ai chơi mạng xã hội một cách đàng hoàng, có trách nhiệm sẽ được xã hội tín nhiệm nhờ những đóng góp tích cực. Ngược lại những ai chơi mạng xã hội với tâm thế vô trách nhiệm sẽ nhanh chóng bị cộng đồng bóc mẽ và lãnh hệ lụy.
Bởi vì khi những câu chuyện bịa đặt dễ dàng được lan truyền qua các tài khoản mạng xã hội của các cá nhân. Nó sẽ không hoàn toàn được nhìn nhận như là một câu chuyện bịa đặt nữa, khi xuất hiện trên trang cá nhân của những người dùng cụ thể. Bởi với danh tính thật, lý lịch thật, những chủ tài khoản mạng xã hội đã trở thành nguồn tin có thật. 
Mạng xã hội, quyền lực và trò chơi
Với mạng xã hội, mỗi người trong chúng ta đều được trang bị một công cụ để thực hành quyền lực truyền thông. 
Một bài báo dẫn lời các nguồn tin ẩn danh sẽ không có nhiều giá trị về thông tin. Nhưng thông tin từ các trang cá nhân có danh tính, về lý thuyết, mặc nhiên được coi là nguồn tin có trách nhiệm. Nhưng trên thực tế, khi tham gia mạng xã hội với tâm thế “chơi mạng, chơi facebook” thì tính trách nhiệm lại vô cùng mờ nhạt. 
Sự thiếu vắng trách nhiệm của người “chơi” mạng xã hội khiến họ có thể lớn tiếng xúc phạm, chửi mắng bất cứ ai, chỉ dựa trên định kiến, hoặc tình cảm của mình. Họ cũng có thể làm lây lan nỗi sợ hãi, thù ghét, sử dụng bạo lực đối với đồng loại bởi những ý nghĩ của bản thân, thông qua suy diễn ác ý, hoặc ngây thơ, của cá nhân. 
Đã có những cá nhân phải chịu trách nhiệm về việc sử dụng mạng xã hội để truyền thông sai sự thật, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cộng đồng. Nhưng, đó đều là những trường hợp cá biệt, khi thông tin đó gây hậu quả nghiêm trọng, và rõ ràng như vụ hoang tin máy bay rơi gần đây. Vì những tin tức bịa đặt mà đã có những người vô tội bị đánh như hai phụ nữ bán tăm, có người bị đốt xe như chuyện ở Hải Dương. Song, những kẻ loan tin sai sự thật dẫn đến hậu quả đó thì chưa hề bị buộc chịu trách nhiệm. 
Với mạng xã hội, mỗi người trong chúng ta đều được trang bị một công cụ để thực hành quyền lực truyền thông. Có quyền lực trong tay, người ta có thể sử dụng nó theo cách mình muốn, song không phải ai cũng có đủ kiến thức, kỹ năng, và cả tinh thần trách nhiệm để sử dụng quyền lực đó. Quyền lực không được kiểm soát, đã, đang, và sẽ luôn là điều đáng sợ ở bất cứ cộng đồng nào. 
Để được quyền điều khiển phương tiện cơ giới, người ta cần phải được cấp bằng. 
Để được quyền bán thuốc, hoặc chữa bệnh, người ta cần phải được cấp bằng. 
Để được quyền biểu diễn nghệ thuật, như kéo đàn violin trên phố, người ta cũng cần xin giấy phép. 
Để được xuất bản một tờ báo, một cuốn sách, người ta cũng cần được cấp phép. 
Song, để được quyền sử dụng mạng xã hội cho mục đích truyền thông, không ai cần bằng cấp, không ai bị ràng buộc bởi các quy định của pháp luật, bởi việc sử dụng mạng xã hội vẫn đang được nhìn nhận như một trò chơi. 
Quyền lực không bao giờ là một trò chơi, quyền lực luôn có khả năng làm tha hoá con người, quyền lực tuyệt đối sẽ có thể dẫn đến tha hoá tuyệt đối. Vì thế mà quyền lực luôn phải được kiểm soát. Chỉ có quyền lực truyền thông trên mạng xã hội thì chưa phải chịu bất cứ sự kiểm soát nào. 
Xu hướng lạm dụng quyền lực truyền thông trên mạng xã hội đang dần trở nên phổ biến trong mọi hành vi ứng xử giữa con người, với con người. Vì thế, đã đến lúc, thứ quyền lực tấy cần được kiểm soát, bằng luật lệ, bằng quy định, và bằng những chế tài nghiêm túc. Đã đến lúc không thể tiếp tục coi việc sử dụng mạng xã hội giống như một trò chơi. 
Hoàng Hường - Mỹ Hòa

Bài văn ‘bá đạo’, sáng kiến dậy sóng và bệnh… ngại nghĩ

Khắc phục căn bệnh “ngại nghĩ” để làm đúng, hành xử đúng và có hiệu quả cao hơn trong giáo dục, và rộng ra là mọi lĩnh vực… đang và sẽ phải là đòi hỏi cấp thiết và nghiêm túc.
Theo phản ánh của báo chí, nhiều học sinh vừa tham dự kỳ thi tốt nghiệp PTTH quốc gia ngày 22/6 đã vui mừng dự báo kết quả khả quan cho môn ngữ văn, vì đề thi phù hợp và có tính mở cao, đặc biệt là phần bình luận và tự luận về “Sự thấu cảm” và “Lòng trắc ẩn”…
Đây là sự tiếp tục của xu hướng đề thi mở, hướng học sinh bàn luận đến những vấn đề xã hội quan tâm. Còn nhớ kỳ thi năm trước, lòng dũng cảm và sự hèn nhát đã được đưa ra để các em “mổ xẻ”.
Dù còn những khía cạnh cần cải tiến, nhưng cách ra đề thi ngữ văn thời gian qua đã cho thấy tín hiệu tích cực, khi ngành giáo dục chịu suy nghĩ, cải cách cả phương pháp dạy và hướng ra đề văn phù hợp, thì môn văn sẽ hấp dẫn học sinh hơn, khuyến khích thế hệ trẻ học tốt hơn môn văn, để giúp học làm người tốt hơn…!
Bài văn ‘bá đạo’, sáng kiến dậy sóng và bệnh… ngại nghĩ
Thí sinh ra về sau buổi thi của kỳ thi THPT Quốc gia 2017. Ảnh: Đỗ Quang Đức
Là một môn học của sự sáng tạo, của sự khơi gợi cảm xúc, bệnh “ngại nghĩ” trong môn văn sẽ làm mọi người dần quay lưng với nó.
Chẳng hạn, cách đây không lâu, nhiều người quan tâm bàn luận ảnh chụp một văn bản được cho là bài làm văn của một học sinh tiểu học, mà có thể đạt 3 kỷ lục về mức siêu ngắn, kiểu “hỏi  nhanh - đáp gọn”. Đề bài ngắn nhất (Tả con chó nhà em); nội dung bài làm ngắn nhất (Nhà em không có nuôi chó. Chừng nào em nuôi chó thì em sẽ tả.); và nội dung lời phê của cô giáo ngắn nhất (Cạn lời. Về nhà làm lại)….
Một đề văn khiến người ta cau mày vì sao mà tối giản và khá tối nghĩa cho trẻ em; vì sao mà khô không khốc như đề toán, cộc cằn và vô cảm như người quản giáo ra lệnh cho tù nhân; vì không đạt chuẩn về ngữ pháp do thiếu chủ ngữ, dù không phải câu vô nhân xưng hay dạng mệnh lệnh thức…!? Vì sao không phải là "Em hãy tả con vật mà em yêu thích" hoặc "Em hãy tả một con chó mà em từng thấy và thích… ". Đề bài môn văn nói chung, văn cho trẻ em nói riêng, phải cần vừa cụ thể, vừa khái quát, hấp dẫn, gợi mở và rộng cửa cho các em thả hồn và bay bổng trí tưởng tượng trẻ thơ... 
Lời phê cũng kiệm lời, sao cứng đờ và nghèo nàn cả tình cảm và ý tứ, thiếu hẳn nội dung cụ thể cần có để chỉ rõ cho học sinh biết mình có lỗi gì và gợi ý cho em bé biết cần làm gì…?! Bỏ qua tính hài hước có thể mang tầm “kỳ phùng địch thủ” của cả cô giáo và học trò, sự thật thà đến bật cười của một đứa trẻ, nhiều bạn đọc và phụ huynh không thể không băn khoăn về sự “ngại nghĩ” cả trong lúc ra đề văn và lúc chấm bài trong dậy văn, dạy làm người của cô giáo.
Cũng liên quan đến giáo dục và bệnh “ngại nghĩ”, cộng đồng mạng mới đây “dậy sóng” trước sáng kiến lập Quỹ giải cứu giáo viên tiểu học (hoặc Quỹ Khuyến dạy) để bổ sung cho thu nhập giáo viên từ nguồn thu đóng góp 100.000 đ mỗi tháng bổ đầu mỗi học sinh. Sáng kiến này được đề xuất nghiêm túc từ người đứng đầu một trường học nghiêm túc và khá danh tiếng.
Sáng kiến bật ra từ lòng trắc ẩn, nhưng chưa kịp “nghĩ sâu, tới nơi tới chốn” không những bị phản đối rộng rãi vì thiếu tính khả thi, thiếu bền vững, mà còn cả vì làm tổn thương lòng tự trọng của nhà giáo “không phải dưa, cũng chẳng phải thịt lợn, không cần ai kêu gọi giải cứu”…!
Nhiều câu chuyện, một thông điệp chung: Sẽ không thể có kết quả tốt nếu ngại nghĩ khi làm việc; Khắc phục căn bệnh “ngại nghĩ” để làm đúng, hành xử đúng và có hiệu quả cao hơn trong giáo dục, và rộng ra là mọi lĩnh vực… đang và sẽ phải là đòi hỏi cấp thiết và nghiêm túc cả từ phía nhà nước, cả từ phía người dân để cuộc sống tốt đẹp và bền vững hơn!TS. Nguyễn Minh Phong

Thi thố không được lợi, thì thôi đi con ạ?

- Việc khuyến khích các môn năng khiếu cần được duy trì đúng cách, đúng mức… thì chúng ta mới có được những thế hệ người Việt khỏe mạnh, có đạo đức, có tri thức và năng lực xử lý công việc. 
Năm nay lần đầu tiên con tôi được đi dự giải bơi học sinh thành phố Hà Nội, và cũng là năm ngành GDĐT bỏ cộng điểm khuyến khích vào lớp Mười. Tôi bất ngờ vì giải bơi năm nay vắng hẳn vận động viên (VĐV) học sinh, chắc chỉ còn già nửa so với năm ngoái. 
Nhớ cách đây hai năm, tôi đã phản ánh chuyện phụ huynh “chạy giải bơi” để con có thành tích kiếm điểm cộng khuyến khích. Những tưởng việc bỏ cộng điểm này sẽ giúp giải bơi phong trào dịch chuyển về hướng có tinh thần thể thao đúng nghĩa hơn, nhưng thực tế nhiều khi không phải như vậy.   
Không chỉ số lượng đăng ký tham dự ban đầu giảm, mà ngay trong các nội dung thi đấu, cũng xảy ra tình trạng bỏ cuộc nhiều. Người ta giải thích rằng vì Giải được tổ chức trong điều kiện quá nắng nóng (đúng vào đợt nóng kỷ lục ở miền Bắc vừa qua) và thể thức có đấu loại vào chung kết, cuộc thi đấu bị kéo dài (thậm chí nhiều nội dung đến hôm sau mới thi đấu chung kết). 
Thực tế thì nắng nóng khó lường trước, khi kế hoạch đã được lên từ cách đây hàng tháng, và bản thân thể thức đấu loại vào chung kết thay vì tính thành tích từ trên xuống dưới (concour) sẽ mang lại tính công bằng và minh bạch cao hơn. Nhưng rõ ràng việc bỏ cuộc của các VĐV năm nay diễn ra phổ biến, trở nên đáng báo động về tinh thần thể thao học đường.  
Thi thố không được lợi, thì thôi đi con ạ?
Bơi là một hoạt động thể chất rất tốt cho học sinh. Ảnh minh họa: Mask online/ Sovhtt.hanoi.gov.vn
Ở cả hai ngày thi, ở tất cả các nhóm tuổi đều diễn ra tình trạng bỏ cuộc như vậy. Nhiều “trận” chung kết chỉ diễn ra giữa hai, ba tay bơi, thậm chí cá biệt có trận chỉ có một mình một cháu gái lớp 11… tự thi đấu. 
Có thể thấy, đây là tình trạng “mất động lực” của các VĐV. Hiện tượng bỏ cuộc khi bị chấn thương hoặc không đảm bảo sức khỏe hay một lý do nào khác, đó là cá biệt, còn thực tế bỏ cuộc hàng loạt như ở Giải bơi vừa qua lại là chuyện hoàn toàn khác. Phải chăng là cho đến nay, chúng ta đang đặt ra cho con cái một động lực thiếu trong sáng, khi thể thao và các môn năng khiếu chỉ nhằm kiếm điểm khuyến khích? 
Việc Nhà nước đưa ra chính sách khuyến khích phát triển thể thao học đường và nâng cao sức khỏe, thể chất của người Việt là hết sức đúng đắn. Nhưng thực hiện như thế nào thì chắc chắn còn có nhiều khó khăn vướng mắc. Học sinh và ngay cả phụ huynh vẫn chưa hiểu hết tầm quan trọng của thể chất, sức khỏe đối với quá trình học tập và suốt cuộc đời sau này. Một trong những tác dụng của thể thao, là rèn đạo đức, tính hào hiệp và tinh thần thượng võ, nhưng chúng ta làm ngược lại, khuyến khích thể thao phát triển theo hướng “láu cá”. 
Chưa nói đến thế giới, quan sát phong trào thể thao tại một trường quốc tế ở Hà Nội, tôi đã thấy khác hẳn. Học hành tốn rất ít thời gian, nhưng đòi hỏi học sinh phải tự chủ, độc lập trong nghiên cứu vì bài tự luận rất nhiều – và điều đáng nói là thời gian chơi thể thao hàng ngày rất nhiều. Từ 15h chiều trở đi các cháu chỉ dành cho thể thao. Phong trào chơi thể thao theo hướng “tiệm cận chuyên nghiệp” cũng rất mạnh. 
Các giải thi đấu dù của trường nhưng được tổ chức chuyên nghiệp, công bằng, văn minh; mời các VĐV năng lực tham gia… nên chất lượng giải rất cao. Do đó học sinh trường quốc tế này cũng có thái độ đối với thể thao rất khác, tập luyện vì tinh thần thể thao cao đẹp và tập vì tương lai chứ không phải vì thành tích. 
Việc bỏ cộng điểm khuyến khích tưởng chừng giảm được tình trạng chạy đua với rất nhiều môn năng khiếu và sự bùng phát giải thi ở các địa phương, nhưng có khi cũng làm suy giảm luôn cả phong trào luyện tập thể thao của học sinh. Suy cho cùng, cũng bởi chúng ta chưa tạo được những động lực đích thực, tự thân cho việc rèn luyện này. 
Rất nhiều vấn đề đang đặt ra yêu cầu toàn xã hội, mà ngành giáo dục đào tạo là chủ yếu, phải thực sự đặt lại cách nhìn nhận: thay đổi tư duy, dẫn đến thay đổi nhãn quan với việc học hành của con cái chúng ta. “Học chữ” là quan trọng, nhưng nó phải được đặt trên nền tảng đạo đức và thể chất. 
Giáo dục không chỉ là dạy chữ, mà phải đào tạo ra những con người có đầy đủ sức khỏe về thân thể và tâm hồn, được trang bị tốt những kỹ năng sống, kỹ năng làm việc. Việc khuyến khích các môn năng khiếu cần được duy trì đúng cách, đúng mức… thì mọi thứ mới về đúng vị trí của nó và chúng ta mới có được những thế hệ người Việt Nam khỏe mạnh, có đạo đức, có tri thức và năng lực xử lý công việc. 
Phúc Lai