Saturday, November 19, 2016

Bài viết hay(4151)

Ngôn ngữ giới trẻ ngày nay khác xa với thế hệ chúng tôi ngày xưa; nhất là khi vô FB, Paltalk thì tui điếc luôn trước những từ ngữ mà không hề có trong bất cứ tự điển VN, Larousse hay Oxford nào hết! Nguyễn Du có sống lại cũng điếc chứ đừng nói là tui. Xem ra thế hệ chúng tôi ngày nay quá lạc hậu, khó hiểu nỗi lớp trẻ hôm nay!
Sắp có một tuần trăng mật Mỹ-Trung ?
mediaTrang bìa tạp chí Trung Quốc Global People, ngày 14/11/2016, với ảnh Donald Trump và tựa : Vì sao Trump đã thắngAFP
Chiến thắng ngoạn mục của ông Donald Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ tiếp tục được các tạp chí ra tuần này bình luận rộng rãi và dành cho những hồ sơ đặc biệt. Đáng chú ý nhất là bài phân tích về khả năng rất hiện thực của « Một chuyện tình Mỹ-Trung » - trái hẳn với dự đoán của nhiều người – trên tuần báo Anh The Economist đề ngày 19/11/2016.
Theo tuần báo, thoạt nhìn thì thấy quan hệ Mỹ-Trung sẽ rất tệ hại sau khi ông Trump lên cầm quyền : Trong chiến dịch tranh cử, Donald Trump đã vạch mặt Trung Quốc là thủ phạm chính trong việc cướp công ăn việc làm của người Mỹ, đe dọa khởi động một cuộc chiến tranh thương mại với Bắc Kinh, hứa là khi lên làm tổng thống, ông sẽ chính thức gọi Trung Quốc là nước thao túng tiền tệ, đánh mức thuế trừng phạt 45% trên hàng nhập khẩu từ Trung Quốc.
Và như để khẳng định thêm quyết tâm « chống » Trung Quốc, ông Trump còn cam đoan xé bỏ thỏa thuận khí hậu mà tổng thống Mỹ mãn nhiệm Barack Obama đã ký với đối tác Trung Quốc Tập Cận Bình tháng 09/2016, một điểm sáng hiếm hoi trong quan hệ Mỹ-Trung.
Thêm vào đó, trong mấy ngày qua, tin đồn về những người sẽ được ông Trump cử làm ngoại trưởng, tức là phụ trách giao dịch với Trung Quốc, cũng khiến Bắc Kinh không yên tâm. Hai tên được gợi lên là Rudy Giuliani, cựu thị trưởng New York, lính mới trong quan hệ với về Trung Quốc, và John Bolton, một con diều hâu rất ghét Bắc Kinh.
Bắc Kinh đổi giọng ca ngợi Donald Trump
Thế nhưng, theo The Economist, Trung Quốc lại bắt đầu nhìn thấy khía cạnh tươi sáng trong quan hệ Mỹ-Trung. Ở Bắc Kinh, người ta ngày càng lạc quan cho rằng, nếu thực sự muốn có thêm việc làm và tăng trưởng trong nước, sớm muộn gì ông Trump cũng phải mở cửa thương mại vì lẽ chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch không phù hợp với chủ trương « Hãy làm nước Mỹ lớn mạnh trở lại » mà ông từng đưa ra.
Các quan chức Trung Quốc hy vọng rằng những lời đe dọa của ông Trump trong chiến dịch tranh cử chỉ là để câu phiếu. Hơn thế nữa, các nhà lãnh đạo Trung Quốc còn thấy ông Trump có nhiều nét giống họ, tức là không thiết tha lắm với dân chủ mà đặt vấn đề phát triển và tăng trưởng lên trên hết.
Khi loan tin về cuộc điện đàm đầu tiên hồi đầu tuần này giữa ông Tập Cận Bình và ông Donald Trump, tờ Hoàn Cầu Thời Báo của Trung Quốc thường khi rất hung hăng, thì lần này lại không ngớt tán dương tổng thống tân cử Mỹ đã có những lời lẽ « ngoại giao hoàn hảo » khi trả lời đề nghị hợp tác của ông Tập Cận Bình, đã củng cố triển vọng « lạc quan » về quan hệ giữa hai cường quốc trong vòng bốn năm tới.
Đối với Hoàn Cầu Thời Báo, ông Trump là người đã không bị « giới tinh hoa chính trị tại Washington bắt làm con tin », và sẽ là « một nhà lãnh đạo Mỹ biết tạo ra những bước tiến quyết định trong việc tái định hình quan hệ giữa các cường quốc một cách thực tiễn ».
Bắc Kinh hoan hỉ vì Trump đã “dẹp” Obama và sẽ “phá” nước Mỹ
Theo The Economist, thái độ lạc quan trong giới diều hâu Trung Quốc rõ ràng còn xuất phát từ tính toán của họ theo đó chính quyền của ông Trump sẽ hỗn loạn và bất tài, làm cho Mỹ mất uy tín.
Đây là điều rất có lợi cho Trung Quốc, vốn đang đặt cược trên khả năng về lâu dài nước Mỹ ngày càng suy thoái, trong lúc Trung Quốc ngày càng vươn lên. Chính tờ Hoàn Cầu Thời Báo đã viết chỉ cách nay một tuần về ông Trump là : « Chúng ta nên chờ xem ông ta có thể gây nên những hỗn loạn nào ».
Ngoài ra, cũng theo The Economist, các nhà lãnh đạo Trung Quốc rất vui mừng khi thấy ông Barack Obama rời khỏi chính trường. Họ rất ghét chiến lược « xoay trục » qua châu Á của ông, họ cay đắng với suy nghĩ « không khoan nhượng » của ông, vốn thúc đẩy ông từ chối đề nghị (gọi là nhóm G2) của ông Tập Cận Bình vào năm 2013 muốn hình thành một « loại quan hệ mới giữa hai cường quốc » trên cơ sở hợp tác « hai bên cùng có lợi ». Đối với The Economist, làm sao mà ông Obama có thể chấp nhận nhường vùng Đông Á lại cho Trung Quốc !
Tập Cận Bình sẽ lại dùng chiêu “kinh tế” để nhử Donald Trump ?
Trong bối cảnh kể trên, tuần báo Anh cho là rất dễ tiên đoán những gì sẽ được hai lãnh đạo Mỹ-Trung thảo luận nhân cuộc tiếp xúc đầu tiên sau khi tân tổng thống Mỹ nhậm chức. Trong bài phát biểu mừng chiến thắng của mình, ông Trump từng cam kết xây dựng thêm tại Mỹ nào là đường cao tốc, sân bay, nào là trường học, bệnh viện. Ông Tập Cận Bình sẽ nhấn mạnh rằng ông vừa có tiền, vừa có chuyên môn trong lãnh vực xây dựng, xuất phát từ việc điều hành một đất nước rộng lớn với hơn 18.400km đường xe lửa cao tốc so với con số không tại Mỹ, với đập thủy điện Tam Hiệp trên sông Dương Tử cao gần bằng đập Hoover tại Mỹ nhưng dài hơn sáu lần.
Tóm lại, ông Tập Cận Bình sẽ cung cấp tiền và chuyên môn cho những nỗ lực xây dựng của tổng thống Mỹ mới đắc cử, và sẽ nhấn mạnh rằng sự giúp đỡ của Trung Quốc sẽ tạo ra công ăn việc làm tại Hoa Kỳ. Để đánh đổi lại, ông Trump có thể dễ dàng tỏ một cử chỉ thiện chí là tham gia vào Ngân Hàng Phát Triển Hạ Tầng Cơ Sở Châu Á do Trung Quốc lãnh đạo, điều mà ông Obama từng bác bỏ, và hậu thuẫn nhiều hơn cho chiến lược « Một vành đai, một con đường » của ông Tập Cận Bình. Nhiều cố vấn của ông Trump đã tiết lộ rằng việc đó đã được dự trù.
Tuần trăng mật không ngờ nhưng không thọ
Nhìn chung, theo The Economist, sẽ có một tuần trăng mật giữa hai ông Trump và Tập Cận Bình mà ít ai dự đoán. Nhưng có kéo dài hay không thì lại là một chuyện khác. Đối với ông Tập Cận Bình, ông đang cần có một môi trường bên ngoài yên ổn để rảnh tay thực hiện một cuộc cải tổ sâu rộng trong cơ chế lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc vào năm tới để củng cố quyền lực của mình.
Tuy nhiên, The Economist cho là đừng hy vọng tuần trăng mật Mỹ-Trung sẽ kéo dài. Lý do đầu tiên là rất có thể Trung Quốc đã đánh giá thấp sức mạnh của bản năng con buôn của ông Trump. Ngoài ra Bắc Kinh cũng có thể đổi ý nếu đồng đô la trở nên quá mạnh khiến cho đồng yuan Trung Quốc khó quản lý.
Bên cạnh đó, dù các đồng minh châu Á của Mỹ đang hoảng hốt sau khi ông Trump đắc cử, càng lúc càng có thêm những lời bảo đảm từ phía ông Trump rằng ông vẫn duy trì các liên minh mà Trung Quốc căm ghét, nhưng đã góp phần củng cố thêm sức mạnh của Mỹ ở vùng Đông Á từ khi Đệ Nhị Thế Chiến kết thúc đến nay.
Sau cùng, theo The Economist, làm sao biết được chắc chắn là sẽ không có sự cố nào nghiêm trọng trong quan hệ Mỹ-Trung. Lãnh đạo hai nước chưa hề bị một cuộc khủng hoảng lớn nào thử thách từ sau vụ va chạm trên không vào năm 2001 giữa một chiến đấu cơ Trung Quốc và một máy bay do thám Mỹ. Một sự cố tương tự hoàn toàn có thể xẩy ra trên vùng Biển Đông và Biển Hoa Đông đầy tàu thuyền và đang có tranh chấp.
Điều đáng ngại là không chỉ có ông Trump là người hoàn toàn chưa được thử thách trong một cuộc khủng hoảng trên quy mô đó, mà ông Tập Cận Bình cũng vậy!
Hiệu ứng Donald Trump tại Pháp ?
Sự kiện ông Donald Trump đắc cử tổng thống Mỹ vẫn tiếp tục lôi cuốn báo giới. Tạp chí Pháp tuần này không thoát khỏi làn sóng, nhất là khi tại Pháp cũng đang diễn ra cuộc tranh cử sơ bộ cho cuộc bầu tổng thống năm sắp tới.
Các tạp chí e ngại tác động dây chuyền từ Mỹ qua Pháp. Bên cạnh ảnh Donald Trump tươi cười trên trang bìa, L’Express đã chạy hàng tựa : « Trump và chúng ta », bên trên là dòng tiểu tựa nhắc đến sự kiện ở Pháp : « Hollande – Macron : hai ứng viên lâm chiến ».
Tạp chí L’Obs, trên phông nền đen, cũng ở trang bìa, chạy hàng tựa đỏ : « Làn sóng dân túy » với hai gương mặt đối diện nhau : Trump ở Mỹ và Marine Le Pen, lãnh đạo đảng cực hữu FN tại Pháp.
Courrier International, đăng môt tranh biếm họa trên trang bìa : bà Marine Le Pen như đang múa trong trang phục của nhân vật Bạch Tuyết với hai chú lùn bên cạnh : Ông Sarkozy nép vào váy phía sau và Juppé khom lưng nhìn lên với một quả táo nhỏ đặt trước mặt. Bên cạnh là dòng tựa lớn : « Pháp, rẽ ngay sang cánh hữu ! » bên trên câu hỏi : « Có chăng một hiệu ứng Trump ? » kèm theo ghi nhận : « Đối với báo giới nước ngoài, những ý tưởng của Marine Le Pen làm ô nhiễm cuộc bầu sơ bộ trong cánh hữu (Pháp) ».
Le Point nêu câu hỏi : « Có thể nào đắc cử mà không cần nói nhăng nói cuội ? », bên dưới có dòng ghi chú : « Sau Brexit và Trump, những gì đang diễn ra trong cuộc bầu cử sơ bộ Pháp » với 3 gương mặt : hai cựu thủ tướng François Fillon, Alain Juppé và cựu tổng thống Nicolas Sarkozy.
Ngoại giao Mỹ thời Trump : Chống Tàu, thân Nga, bỏ châu Âu ?
Giống như tuần báo Anh The Economist, hồ sơ chính trên tạp chí L’Express cũng dành cho đường lối đối ngoại của Donald Trump với hơn một chục trang cho hồ sơ này. Theo tuần san, một cách sơ lược có thể nói là Donald Trump nhắm vào Trung Quốc, nhưng tương đối hóa sức mạnh của Nga và… quay lưng lại lục địa già Châu Âu. Điểm này đã khiến tạp chí chạy tựa « nỗi buồn của Châu Âu ».
L’Express giải thích rằng các quốc gia Châu Âu rất ghét Donald Trump, và nhìn thấy họ bị thua thiệt lớn trong cuộc bầu cử Mỹ. Và điều này cũng đúng thôi. Người ta không hiểu làm thế nào mà nhà kinh doanh này lại có thể thương lượng được với một vật thể phức tạp như Liên Hiệp Châu Âu.
Tìm hiểu xem có cái gì có thể làm ông Trump quan tâm đến Châu Âu, tác giả bài viết cho là ngoài bà vợ là người Slovenia, thì có rất ít điều gắn bó ông với Châu Âu. Tập đoàn Trump Organisation có những cao ốc Trump Towers ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, hai sân golf trên lãnh thổ Châu Âu - ở Ireland và Scotland - nhưng tài sản chủ yếu của ông ở nước ngoài dưới dạng nhà chọc trời là ở Vancouver (Canada), Seoul, Manila, tựa như là ông Trump cũng đã xoay trục sang Châu Á như ông Obama !
Nhưng L’Express, trích dẫn nhà phân tích Knut Hammarskjold, cho là trong mắt Donald Trump, thì « Trung Quốc có tầm quan trọng chủ chốt vì nước này là mối đe dọa tài chính, chiến lược đối với Mỹ, đe dọa cuộc sống sung túc của cử tri cơ sở của ông, trong lúc Châu Âu, chỉ là một yếu tố gây bực mình vì tốn kém đối với Mỹ về mặt quốc phòng. Lãnh đạo Châu Âu lại luôn lên lớp, rất giống thành phần ưu tú tại Mỹ đã ủng hộ Hillary Clinton.»
Riêng về nước Pháp, trong mắt Donald Trump, đây là nước « xã hội chủ nghĩa » bị khủng bố nhắm vào. Cho nên để có uy tín trên chính trường thế giới, Paris phải định lại khung hợp tác với Washington. Theo L’Express, quan hệ Trump-Paris sẽ khó mà nồng ấm. Tạp chí nhắc lại câu nói của đại sứ Pháp tại Mỹ, Gérard Araud, trên twitter của ông, thể hiện thái độ sững sờ sau kết quả bầu cử : « Một thế giới đang sụp đổ trước mắt chúng ta. Thật là chóng mặt ». Câu này đã được xóa đi vài giờ sau đó. Nhưng sự việc đã rồi. Những ai rõ biết cá tính của Donald Trump cho là ông sẽ không quên và giận rất dai.
Bầu cử Mỹ : Người thắng cuộc là … Putin
Đối với Nga, L’Express đặt mối quan hệ trong bối cảnh Donald Trump đã cam kết giảm đóng góp của Washington cho NATO. Điều này làm cho Nga rất hài lòng. Cho nên tác giả bài phân tích trên tạp chí L’Express đã chấm biếm bằng tiếng Anh : « And the Winner is …Vladimir Putin ! » (tạm dịch là « Và người chiến thắng là... Vladimir Putin »).
Thật vậy theo Axel Gylden, một người thắng khác của cuộc bầu cử tại Mỹ là tổng thống Nga, vốn rất lo ngại viễn cảnh người đắc cử là « ứng viên của chiến tranh », biệt hiệu mà Matxcơva đặt cho Hillary Clinton. Ngược lại, khi « ứng viên của hòa bình » - tức là Trump - thắng cử thì quan hệ Nga-Mỹ có thể « tan băng ».
Quan hệ Mỹ-Nga đã cực kỳ xấu đi từ sau chính sách « reset – tái khởi động » của Obama từ năm 2009. Obama muốn xây dựng lại một quan hệ mới tốt hơn giữa Nhà Trắng và điện Kremlin, nhưng ông đã không thành công, thậm chí tình hình còn xấu hơn, với một loạt biến cố từ việc lật đổ chế độ Kadhafi đến tình hình Ukraina, cuộc chiến Syria...
Trong khi đó, với Donald Trump thì không khí đã thay đổi. Từ nhiều năm qua, nhà tỷ phú Mỹ luôn khen ngợi tổng thống Nga. Ngay từ năm 2007, trên đài CNN, ông đã nói « Hãy nhìn Putin, ông đã xây dựng lại hình ảnh nước Nga và xây dựng lại đất nước ông ». Gần đây hơn, trong cuộc tranh cử, ông Trump không ngớt có những lời lẽ tốt đối với Putin, và từng chỉ trích bà Hillary như trong cuộc mít tinh tại Ohio, tháng 10/2016, khi ông tuyên bố : « Nói không tốt về Putin, tôi không nghĩ đó là hay ».
Ngoài những lời lẽ bênh Nga kể trên, điều làm tổng thống Nga hài lòng là thái độ của Trump đối với Liên Minh Bắc Đại Tây Dương, không muốn nước đầu tầu là Mỹ phải gánh vác thêm nữa.
Những sai lầm khi đánh giá uy tín của Trump trong cử tri Mỹ
Tạp chí Le Point tuần này rà soát lại thành phần cử tri đã dồn phiếu cho Donald Trump, gây ra hệ quả hiện nay. Tờ báo đã nêu lên tình trạng một số đánh giá không sát với thực tế, chẳng hạn như việc cho rằng ông Donald Trump được ủng hộ ở những bang gặp khó khăn, thất nghiệp cao, cụ thể là vùng gọi là Rustbelt - bao quanh khu vực Đại Hồ (phía bắc). Nhưng xem kỹ kết quả thì không hẳn như vậy. Trong số 30 bang mà ông Trump đã thắng, thì có đến 18 bang có tỷ lệ thất nghiệp thấp hơn mức trung bình trên toàn quốc.
Còn nói rằng ông Trump là người được tầng lớp giàu có ủng hộ cũng không đúng. Le Point nhìn thấy là ông đạt đa số nhưng bà Hillary tuy thua nhưng cũng được hậu thuẫn không kém là bao. Nếu những người thu nhập ‘thấp’ - dưới 30.000 đô la - dồn phiếu cho bà Hillary và khoảng cách với ông Trump khá rõ rệt (41% - 53%), thì khoảng cách giữa hai người trong tầng lớp thu nhập cao trên 200.000 đô la thì không là bao : Donald Trump 49% - Clinton 48%.
Tạp chí cũng nhìn thấy là phụ nữ không hề xa lánh ông Trump. Nhìn chung, 42% phụ nữ đã bỏ phiếu cho Trump, trong đó 53% là phụ nữ da trắng. Còn về người da màu, thành phần cử tri da đen bỏ phiếu cho Trump cao hơn 2% so với lần bỏ phiếu cho ứng viên đảng Cộng Hòa Romney năm 2012, tỷ lệ người gốc châu Mỹ La tinh bỏ phiếu cho Trump cũng cao hơn 2 điểm so với Romney trước đây. Điều đúng là ông Donald Trump giành được phiếu ở những bang mà tỷ lệ súng ống trên đầu người rất cao.
Việt Nam : Luật pháp cởi mở hơn với giới đồng tính
Về Việt Nam, tuần báo Courrier International đã quan tâm đến tình trạng người đồng tính trong bài « Các bậc phụ huynh của giới đồng tính sát cánh bên nhau ».
Trích dịch một bài viết trên báo Tuổi Trẻ Thành Phố Hồ Chí Minh ngày 12/09/2016, mang tựa đề « Đi cùng con trên đường chông gai », Courrier International ghi nhận là sau nhiều năm dài sống trong đau khổ và phải chịu đựng cảnh con em mình vì đồng tính nên đã bị xã hội ruồng rẫy, nhiều gia đình Việt Nam đã thay đổi thái độ : Không chỉ thông cảm và chấp nhận hoàn cảnh con em mình, mà còn đứng ra hỗ trợ các em thông qua một hiệp hội.
Đó là Hội phụ huynh và bạn bè của người đồng tính, tên tắt tiếng Anh là PFLAG (Parents, Family and Friends of Gays and Lesbians), hiện có 70 thành viên thường trực, hoạt động ở 13 tỉnh thành.
Courrier International đã ghi nhận bước tiến bộ của luật pháp Việt Nam trong việc đối xử với người đồng tính. Luật về gia đình và hôn nhân năm 2014 đã chấp nhận hôn nhân đồng tính, và tháng 11 năm 2015, Quốc Hội Việt Nam đã cho phép người chuyển giới thay đổi hộ tịch, nghĩa là đã công nhận quyền của giới này. Theo Courrier International, sau Thái Lan, Việt Nam là nước Đông Nam Á thứ hai cho phép người chuyển giới thay đổi giới tính trong hộ tịch. Vấn đề là giữa luật pháp và thực tế xã hội vẫn còn một cái hố ngăn cách.
Nhìn về nơi khác ở Châu Á, Courrier International chú ý đến Hàn Quốc và Ấn Độ đang bị khủng hoảng. Hàn Quốc thì bị vướng vào vụ xì căn đan « quân sư-thầy pháp » của nữ tổng thống, trong lúc Ấn Độ thì điêu đứng với quyết định thu hồi giấy bạc mệnh giá lớn.
Over the course of this campaign, I have heard from many people who have cheered my opposition to Donald Trump. But others have objected, arguing that I was being biased, that Hillary Clinton has many flaws as well. So let me try to explain, one last time, why Donald Trump is worth special attention.
I am not a highly partisan person. I have views that are left of center, but others that are conservative. I came to this country when Ronald Reagan was president and admired him. I think well of many Republican politicians, including the last two GOP presidential nominees, John McCain and Mitt Romney, both of whom are honorable men who would have been good presidents.
Donald Trump is different — not just because he is obnoxious, tacky and vulgar, or because his business dealings show him to be a scam artist. He is different because of what he believes.
The simplest way to understand Trump’s core beliefs is to look at his words and actions, not just today but well before. Politicians pander to voters, and Trump’s views on Social Security and Medicare (which he promises not to touch) and taxes (which he promises to cut) seem pretty insincere, reflections of what he thinks his supporters want to hear. But he does have deeper beliefs, values and instincts.
The first area that stands out is race. Trump has consistently expressed himself — in word and deed — in ways that can only be described as racist. In his earliest years as a developer, he was sued by the Justice Department for allegedly denying housing to qualified black people. In the case of the Central Park Five, Trump jumped into the public arena, taking out full-page ads assailing the accused black teenagers and demanding that “when they kill, they should be executed for their crimes.” Most strikingly, he refused to back down when DNA evidence had clearly exonerated the five men, and New York City was forced to pay $41 million in damages for wrongfully imprisoning them for up to 13 years.
Trump seems to believe in ethnic stereotypes deeply. He boasts of his own bloodline and compares it to breeding racehorses. In a 1991 book, one of his associates described him as horrified about having African Americans in his accounting department at two of his hotels, quoting Trump as saying, “Black guys counting my money! I hate it. The only kind of people I want counting my money are short guys that wear yarmulkes every day.” Trump acknowledged the veracity of these comments in a later Playboy interview, before walking it back in a 1999 NBC interview, calling it “nonsense.”
Trump has also always been a protectionist. In the 1980s, he was sure that the Japanese were about to take over the world and that the only solution was tariffs and trade wars. He doesn’t seem to have noticed that the future he predicted never happened. Undeterred, he has now focused his wrath on China, just as that economy has begun to slow down, and Mexico, a country so small that its effect on the U.S. economy is minimal. The common thread is that Trump is quick to tell Americans facing economic hardship that they should blame their problems on foreigners.
If there is one view that Trump has expressed consistently, openly and with relish, it is that women exist fundamentally as objects for men’s pleasure. He has said and done dozens of things over 30 years that confirm this demeaning view of women — in interviews with Howard Stern, during his ownership of the Miss Universe pageant, when describing working women, and when debating female candidates such as Carly Fiorina and Hillary Clinton. Trump once said in New York magazine about women, “You have to treat ’em like s—.”
Finally, Trump has expressed impatience and contempt for many of the foundations of liberal democracy. He has repeatedly promised to change laws to make it easier to punish journalists who offend him. He has threatened people who contributed to his Republican opponents, implying that he would have the government look into their business affairs. He has proposed a number of policies that are illiberal, unconstitutional or even war crimes, such as banning all Muslims from entering the United States, and waterboarding suspected terrorists and killing their families. He has compared his ideas to the internment of U.S. citizens and noncitizens of Japanese descent during World War II, implying that he approved of that measure. And he has threatened to jail his opponent if elected.
These, then, are the core views of Donald Trump, expressed over decades, and confirmed by many of his actions: racism, sexism, protectionism, xenophobia and authoritarianism. His views on taxes and regulations are irrelevant. Your view of Hillary Clinton is irrelevant. Donald Trump is not a normal candidate. He is a danger to American democracy. And that is why I will vote against him on Tuesday.
(c) 2016, Washington Post Writers Group
Posted by Fareed Zakaria on November 4, 2016
 Why they hate us
(CNN)The next time you hear of a terror attack -- no matter where it is, no matter what the circumstances -- you will likely think to yourself, "It's Muslims again." And you will probably be right.
In 2014, about 30,000 people were killed in terror attacks worldwide. The vast majority of those perpetrating the violence were Muslim but -- and this is important -- so were the victims. Of the some 30,000 dead, the vast, vast majority were Muslims.
That's crucial to understand because it sheds light on the question, "Why do they hate us?" Islamic terrorists don't just hate America or the West. They hate the modern world, and they particularly hate Muslims who are trying to live in the modern world.
Fareed Zakaria
Let's be clear. While the jihadis are few, there is a larger cancer within the world of Islam -- a cancer of backwardness and extremism and intolerance. Most of the countries that have laws that restrict the free exercise of religion are Muslim majority, while those that have laws against leaving the faith are Muslim majority.
But are these things inherent in the religion?
Radical Cleric on why he hates America

Radical Cleric on why he hates America 01:09
When experts try to explain that in the 14th century, Islamic civilization was the world's most advanced, or that the Quran was once read as a liberal and progressive document, they're not trying to deny the realities of backwardness today. What they are saying is that it can change.
Islam, after all, has been around for 14 centuries. There have been periods of war and of peace. Before 1900, for hundreds of years, Jews fled European pogroms and persecution to live in relative peace and security under the Ottoman Caliphate. That's why there were a million Jews in the Muslim Middle East in 1900. Today, Jews and Christians are fleeing from Iraq and Syria and radical Islamists take control of those lands. It's the same religion then and now. So what is different?
It's not theology, it's politics. Radical Islam is the product of the broken politics and stagnant economics of Muslim countries. They have found in radical religion an ideology that lets them rail against the modern world, an ideology that is now being exported to alienated young Muslims everywhere -- in Europe, and even in some rare cases in the United States.
How can we bring an end to this?
There's really only one way: Help the majority of Muslims fight extremists, reform their faith, and modernize their societies. In doing so, we should listen to those on the front lines, many of whom are fighting and dying in the struggle against jihadis. The hundreds of Muslim reformers I've spoken to say their task is made much harder when Western politicians and pundits condemn Islam entirely, demean their faith, and speak of all Muslims as backward and suspect.
But here's another way to think about this. In America, African-Americans make up about 13% of the population, yet they comprise about 50% of homicide offenders, according to a Justice Department study. Now we understand -- I hope we understand -- that when we see a black man on the street, we cannot and must not treat him as a likely criminal. It would be dehumanizing, unfair and racist. In America, of all places, people should be treated as individuals and not as stereotypes from a racial, ethnic or religious group. And remember, the Bangladeshi cabdriver who drives you to the airport has nothing, nothing to do with ISIS, even though he is also a Muslim.
Of course, it is hard not to make these quick associations -- especially in the wake of a terror attack. But if America is about anything, it is the idea that people should be judged as individuals with individual liberties and rights. It is what they hate about us. We might as well live up to our own ideals.
Posted by Fareed Zakaria
The GOP is history. What about the country?
Politics is an enduring feature of human life, but political parties are mortal. This week we watched the beginning of the end of one of the United States’ great, illustrious parties. The Republican Party, as we knew it, is dying.
The death of a party is not so unusual. Scholars divide U.S. history according to six distinct party systems, each responding to a particular political era. Sometimes parties retain their name but morph ideologically, like the Democratic Party, which went from being Southern, pro-slavery and pro-Jim Crow to the opposite. On other occasions, parties collapse entirely, as did the Whig Party in the mid-19th century, torn apart by divisions over slavery. (In fact, in an interesting parallel, the fall of the Whigs was hastened by the rise of a party called the Know-Nothing, dedicated to stopping what was then seen as uncontrolled immigration.) Whatever the form of the Republican Party’s collapse, it will be messy.
Sunday’s debate may have been the watershed moment. As many commentators and some of his own strategists noted, it was pretty obvious what Donald Trump needed to do — apologize, be contrite, and then strike broad themes of change, bringing back jobs and putting the nation first. Ideally, he would have reached out to women — the group of voters he desperately needs to win the election.
Instead, Trump did the opposite. He minimized his behavior as “locker-room banter,” accused Bill Clinton of much worse and paraded the former president’s accusers at a news conference. Since then, things have spiraled downward. Trump’s strange, self-defeating strategy has led to speculation that his real ambitions lie beyond the election, when he may set up a conservative media network to rival Fox News.
It’s quite possible. But in any event, what it means for the Republican Party is simple: Donald Trump is not going away. Many Republicans have nurtured a fantasy that their party has been briefly taken over by a strange historical aberration who will lose the election, and then somehow things will go back to normal. Trump has now made it clear that he will not go gently into the night.
In fact, he has declared war on the GOP establishment. His goal is surely to take over the Republican Party and remake it into a populist, protectionist, nationalist party, the kind that his Breitbart-oriented advisers have been dreaming about for years.
There will be a fight for the soul of what’s left of the Republican Party. We can see the battle lines. People such as House Speaker Paul Ryan (Wis.), backed by most serious conservative intellectuals, will try to restore the party to its Reaganesque ideology — with free markets, limited government, entitlement reform and an assertive foreign policy. Others, such as Trump’s running mate, Indiana Gov. Mike Pence, backed by Christian conservatives, will try to bridge divides and keep everyone in a big tent. But then there is Trump, who has — for now, at least — the crowds, the energy and a powerful message. Political scientist Justin Gest recently surveyed white Americans on whether they would support a party committed to “stopping mass immigration, providing American jobs to American workers, preserving America’s Christian heritage, and stopping the threat of Islam.” Sixty-five percent said yes.
The Republican establishment could have stopped Trump but instead surrendered to him months, perhaps years, ago. When they want to criticize opponents for being weak-kneed, Republicans often recall Neville Chamberlain and his policy of appeasing Adolf Hitler. And yet that is exactly the approach that the party’s senior leaders took with Trump — appeasing him in the hope that doing so would satisfy his appetites. They tolerated, excused and covered up for Trump as he began his political career with birther racism, launched his presidential campaign with anti-Mexican slurs and heightened it with anti-Muslim bigotry, and thrilled crowds with policies that would be unconstitutional or amount to war crimes — all while demeaning and objectifying women. Winston Churchill said of appeasers: “Each one hopes that if he feeds the crocodile enough, the crocodile will eat him last.”
Trump will lose the election. Forget his dismal polls last week. He has almost never been ahead of Hillary Clinton in the polls for a single week since they were both nominated. The major models predicting the election have only once or twice put his chances over 40 percent.
But Trump will not sit in loyal opposition to Clinton. He tells his legions that the election will be rigged. He says that the media are lying and that reporting cannot be believed. He warns that the country will be utterly destroyed if Clinton wins. He is fueling a toxic movement of protest and insurgency.
Trump will lose. And he will destroy the Republican Party. The frightening question is what he will do to the country in the process.
(c) 2016, Washington Post Writers Group
 Posted by Fareed Zakaria
How to solve the crisis in Washington
It is the defining moment of a democracy – an outgoing leader celebrates the election of a new one, from the opposing party. Think of George H.W. Bush welcoming Bill Clinton, or Jimmy Carter doing the same for Ronald Reagan. Across the world, this is the acid test of a real democracy. Mexicans will tell you that they knew that they had gotten there when President Ernesto Zedillo, after seventy years of one-party rule, allowed free elections and stood with his newly-elected successor and affirmed his legitimacy.
The basic and powerful idea behind this ritual is that in a democracy, the process is more important than the outcome. If a genuine democratic process has been followed, we have to accept the results, regardless of how much we dislike the outcome. The ultimate example of this in recent American history might be Al Gore’s elegant acceptance of the process – complicated, politicized, but utterly constitutional – that put George W. Bush in the White House.
It must also have been difficult for Richard Nixon to grin and accept the results of the 1960 election – a poll marred by voter fraud that John F. Kennedy won by a narrow margin – but he did. And as vice president, he reported the results to the Senate, saying:
“This is the first time in 100 years that a candidate for the presidency announced the result of an election in which he was defeated and announced the victory of his opponent. I do not think we could have a more striking example of the stability of our constitutional system and of the proud tradition of the American people of developing, respecting and honoring institutions of self-government. In our campaigns, no matter how hard fought they may be, no matter how close the election may turn out to be, those who lose accept the verdict and support those who win.”
That is what is at stake in Washington this week. The debate going on there is not trivial, not transitory – and not about Obamacare. Whatever you think about the Affordable Care Act, it is a law that was passed by the House of Representatives and the Senate, then signed by the president, and then validated by the Supreme Court as constitutional. This does not mean it cannot be repealed. Of course it can be repealed, as can most laws. But to do so, it would need another piece of legislation – one that says quite simply “The Affordable Care Act is hereby repealed in its entirely” – that passes the House and Senate and is then signed into law by the president.
But what cannot be allowed to stand is the notion that if a group of legislators cannot convince a majority in both houses and the president to agree with them, they will shut down the government or threaten to default until they can get their way. That is extortion, not democracy.
I would be happy to see President Obama compromise on the budget, taxes, spending – even healthcare. But he cannot compromise on the principal that the rules of democracy must be respected, whatever the outcome. If Democrats had threatened to shut down the government to force the repeal of the Bush tax cuts or defund the Iraq War, I would have hoped President Bush would have also been uncompromising.
So, how to solve the crisis? Many have wondered when the grown-ups in the Republican Party will force the House minority to call off this campaign. But that misunderstands the changed nature of American government. There are no more “grown-ups” in Washington, in the sense of a powerful political establishment that can get younger members of Congress in line. There are, instead, 535 political entrepreneurs, each seeking reelection and worried only about his or her fate.
Consider what happened with immigration reform, when almost the entire Republican establishment wanted to make a deal with the Democrats and yet a minority of House members once again were able to derail things. John Boehner is not leading his party, he is being led by its most passionate and radical wing. This crisis can only end when members of that wing understand that what they are doing is anti-democratic and harmful to the country.
Meanwhile, there is a way to turn this crisis into an opportunity. The debt ceiling is an absurd anachronism that should not anyway exist. Only a handful of countries around the world have anything like it. And the president cannot actually make sense of it.
Brookings Institution scholar Henry Aaron points out that were Congress to refuse to raise the debt ceiling, the president would have to choose between two Congressional mandates on him. First, Congress passed spending and taxation levels for the year, which the president must faithfully execute. But then it does not raise the debt ceiling. So either the president must ignore the Congressional action requiring him to spend and tax at the levels they have set, or he has to ignore the fact that they did not raise the debt ceiling. Were this to happen, the president should declare that he is going to obey the more substantive law – actually asking him to spend money and levy taxes – and ignore the procedural one. He would then borrow the money he needed to, to enforce Congress’ will.
Were President Obama to do this, it would solve the current crisis, and also end the prospect that the crux of America’s financial power – its sovereign debt and the dollar’s role of the world’s reserve currency – could ever again be held hostage through thoroughly undemocratic parliamentary games.
Finance aside, America’s global influence derives in large measure from the strength of its democracy. If American politicians start playing fast and loose with the rules, doing whatever it takes to get the results that they want, what does that say to people in Russia, Egypt, Iran, and Venezuela who get pious lectures on the rules of democracy? It tells them that something is deeply wrong with the American system these days.
Posted by Fareed Zakaria on October 4, 2013 mediaDư luận Mỹ, kể cả những người ủng hộ ông Donald Trump, đều đã rất bất ngờ trước chiến thắng của ứng cử viên Cộng Hòa, trái với kết quả thăm dò dư luận. Bà Hillary Clinton thất cử vì cử tri da màu đã không đi bỏ phiếu đông đảo, trong khi cử tri là người da trắng tầng lớp lao động ở các miền quê ồ ạt bỏ phiếu cho ông Trump. Vừa bất ngờ, đa số dân Mỹ vừa lo ngại cho tương lai, vì chưa biết các chính sách của ông Trump sẽ ra sao. Đó là nhận định của nhà báo Phạm Trần khi trả lời RFI Việt ngữ hôm nay, 09/11/2016.

No comments:

Post a Comment