Monday, November 21, 2016

Bài viết hay(4160)

Tui vẫn thắc mắc chuyện Võ Văn Thưởng là một người trẻ tương đối sạch và ít tai tiếng nhưng tại sao lại mất cơ hội làm Bí thư Thành Uỷ TPHCM, phải ra làm Tuyên Giáo TW và phải im re "ngồi chơi xơi nước" rồi bây giờ lăn đùng ra bệnh y như Bá Thanh? Thưởng không chơi 3X như Bá Thanh cũng không làm tay sai cho TQ như Cả Lú nhưng không lẽ vì vậy mà Thưởng phải bị gạt ra rìa? Chỉ có Thưởng biết vì sao nên nỗi này. Đầu độc phóng xạ là sở trường của Nga và TQ kia mà.
Tản mạn về nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách

Lợi ích thì cá nhân hưởng, trách nhiệm thì đổ cho tập thể.
Thành tích thì cá nhân được hưởng, sai phạm thì lại đổ lỗi cho tập thể. Mà xử lý lỗi của tập thể như chúng ta đã biết, chỉ là kiểm điểm, rút kinh nghiệm, phê bình. Để nợ công vượt trần Chính phủ chỉ bị đề nghị rút kinh nghiệm. Vụ chặt cây xanh ở Hà Nội lãnh đạo thành phố kiểm điểm và rút kinh nghiệm sâu xắc. Thảm họa môi trường biển miền Trung, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Tĩnh xin rút kinh nghiệm...
Chẳng có thời nào làm lãnh đạo lại ung dung, tự tại như thời nay, chức càng cao trách nhiệm khi sai phạm càng nhỏ. Mọi vấn đề của đất nước điều được quyết định bởi Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban chấp hành Trung ương, Quốc hội nhưng với tình hình đất nước hiện nay không thấy nói đến trách nhiệm. Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Bình Phước, ông Nguyễn Tấn Hưng cho rằng việc con trai ông liên tục được bổ nhiệm trong thời gian mình đương chức là “chuyện của tập thể”. Trong vụ án oan “người tù thế kỷ" Huỳnh Văn Nén (Bình Thuận) những người đứng đầu Tòa án nhân dân, cơ quan điều tra, Viện kiểm sát nhân dân không ai bị truy trách nhiệm. Lỗi đâu ở một người mà do tập thể.
Về lý luận, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, là nguyên tắc lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm bảo đảm xây dựng đảng trong sạch, vững mạnh, chống tiêu cực, chống tham nhũng. Đồng thời đó cũng là một nội dung biểu hiện của nguyên tắc tập trung dân chủ, thể hiện tính dân chủ trong tổ chức xây dựng đảng và lãnh đạo xã hội. huy trí tuệ của nhiều người, cá nhân phụ trách để nâng cao trách nhiệm của mỗi cá nhân trong điều hành, thực thi nhiệm vụ theo sự thống nhất của tập thể.
Trong thực tiễn, nguyên tắc này đã bộc lộ nhiều bất cập, không phù hợp để điều hành đất nước. Mọi căn nguyên của bất công, sai phạm, tham nhũng... cũng từ đây mà ra. Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) đánh giá: “Nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách” trên thực tế ở nhiều nơi rơi vào hình thức, do không xác định rõ cơ chế trách nhiệm, mối quan hệ giữa tập thể và cá nhân, khi sai sót, khuyết điểm không ai chịu trách nhiệm. Do vậy, vừa có hiện tượng dựa dẫm vào tập thể, không rõ trách nhiệm cá nhân, vừa không khuyến khích người đứng đầu có nhiệt tình, tâm huyết, dám nghĩ, dám làm, tạo kẽ hở cho cách làm việc tắc trách, trì trệ, hoặc lạm dụng quyền lực một cách tinh vi để mưu cầu lợi ích cá nhân”.
Những nhà lý luận Việt Nam luôn cho rằng, nguyên tắc thì không sai, chỉ có thực hành sai. Vâng, đúng là như vậy, nguyên tắc lãnh đạo tập thể về lý thuyết đó là một hình thức lý tưởng. Nhưng có điều, nó phải đi kèm với một chế độ dân chủ.
Một điều nữa chúng ta dễ nhận thấy người đứng đầu đơn vị, tổ chức rất dễ chuyên quyền độc đoán khi nắm quyền lực. Anh ta dự vào tập thể để trấn áp mọi ý kiến phản biện nhằm thực hiện công việc theo mục đích của mình, nhưng khi xảy ra sai phạm lại lấy tập thể để biện minh. Nên khi truy cứu trách nhiệm thì thường đổ cho nguyên nhân, nóng vội, thiếu sót, chủ quan...để trốn tránh hoặc giảm trách nhiệm.
Lại nói về tập thể, nhiều khi chỉ là một đám đông a dua. Ví dụ, trong các đơn vị sự nghiệp công lập, người đứng đầu cấp ủy (Bí thư) đồng thời cũng là đứng đầu đơn vị. Về nguyên tắc công tác kiểm tra, giám sát người đứng đầu cấp ủy là tập thể cấp ủy. Nhưng thực tế tập thể lại bị chi phối bởi người đứng đầu, vậy kiểm tra, giám sát được gì ? Chẳng hạn người đứng đầu đưa ra một ý tưởng, công việc... nào đó để lấy ý kiến tập thể cơ quan, biểu quyết bằng cách dơ tay. Có ai dám phản biện lại không ? người không đồng tình cũng im lặng, vì lên tiếng sợ sẽ bị quy là chống lại tập thể, có thể sẽ bị trù dập. Thêm nữa là trong các cơ quan nhà nước, công chức, viên chức phần lớn là Đảng viên, nên nói gì làm gì cũng phải theo sự chỉ đạo của chi bộ.
Tập thể biểu quyết thông qua, anh phải thực hiện quyết định của tập thể nhưng nếu quyết định đó là sai thì thế nào? Đảng lãnh đạo đất nước nhưng với tình hình đất nước hiện nay, Đảng có trách nhiệm không? hay là Đảng luôn luôn đúng.
Mối quan hệ cá nhân và tập thể luôn là một vấn đề phức tạp. Và sự không rỏ ràng, cứ chung chung nên có nhiều vụ sai phạm cứ loay hoay mãi không giải quyết được: Vụ thi công mương thủy lợi 27 triệu, khai khống hơn 1 tỷ ở xã Ia Peng (Phú Thiện, Gia Lai), mặc dù kết luận thanh tra quy trách nhiệm của chủ tịch xã, ông Nguyễn Thanh Cường , nhưng ông này đã phản bác cho rằng, tất cả những sai phạm trong vụ việc này là sai phạm của cả tập thể chứ không phải của bản thân ông và 2 kế toán vì tập thể thống nhất. Hay như vụ cắt hợp đồng 647 giáo viên ở huyện Yên Định (Thanh Hóa), bà Ngô Thị Hoa, cựu Chủ tịch huyện nói rằng: "Việc ký hợp đồng, tuyển dụng phải được sự thống nhất của Thường vụ. Tôi chỉ là người ký quyết định...".
Khi một học thuyết đã sai mà người ta cố gắng chứng minh nó đúng thì nó càng lệch lạc với thực tiễn. Cũng như nguyên tắc tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách nghe qua rất hay, rất đúng nhưng khi thực hiện mới bộc lộ ra nhiều vấn đề. Cái sai của nó nằm trong chính bản thân nguyên tắc. Trong mấy chục năm qua việc vận dụng nguyên tắc này đã làm chúng ta phải trả giá cho những sai lầm. Nguyên nhân làm đất nước trì trệ, kém phát triển cũng từ đây. Nhiều nước đã thành công trên con đường phát triển mà không cần phải áp dụng nguyên tắc tập thể lãnh đạo. Tại sao chúng ta không học tập.
Lã Yên
Lê Hồng Hà - Từ bóng tối bước ra đường sáng
clip_image001
Ông Lê Hồng Hà là 'tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ', người đã 'mất nhiều', nhưng đổi lại được dân thương và kính trọng, theo nhà văn Vũ Thư Hiên

Lê Hồng Hà không còn nữa.
Ở tuổi tôi, tin về cái chết của ai đó số bạn bè cùng trang lứa không còn làm tôi ngạc nhiên, nhưng lần nào cũng vậy, vẫn cứ là đột ngột. Sự ra đi không bất ngờ của Lê Hồng Hà làm tôi bàng hoàng. Tôi quen có anh, mặc dầu chúng tôi rất ít liên hệ với nhau.
Cảm giác hụt hẫng này y hệt trong chiến tranh, khi người bạn chiến đấu luôn ở bên mình, trên đường hành quân, trên trận địa, bỗng một ngày không thấy đâu.
Có một sự trớ trêu của số phận trong tình bạn giữa chúng tôi.
Cuối năm 1967 Lê Hồng Hà là chánh văn phòng Bộ Nội vụ, người ký lệnh điều động người đi bắt tôi. Trong nhà tù Hỏa Lò nổi tiếng, tôi chỉ đôi lần thoáng thấy anh đi cùng các viên chức làm công việc hỏi cung.
Cái kiến nghị hiền lành của hai bầy tôi vốn ngoan ngoãn chứa trong lòng nó một kết luận táo bạo và nguy hiểm: những người bị bắt đều vô tội. Câu hỏi tiếp theo, không được đặt ra bằng lời, nhưng ai cũng hiểu: "Nếu họ đều vô tội thì kẻ gây ra tội là ai?
Nhà văn Vũ Thư Hiên
Thế rồi vào một ngày không chờ đợi, khi tôi đã ra tù nhiều năm, bỗng nghe sấm động giữa trời quang - Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành, vụ trưởng Vụ bảo vệ đảng cùng ký kiến nghị đòi Trung ương đảng thẩm tra và giải oan cho những người bị bắt tù nhiều năm không xét xử trong vụ án gọi là "nhóm xét lại chống Đảng và làm tay sai cho nước ngoài".
Đảng của hai anh đã không xem xét kiến nghị thì chớ, lập tức tống hai anh ra khỏi hàng ngũ của nó.
Trưởng ban tổ chức trung ương Lê Đức Thọ đã sơ hở không tiêu huỷ mọi hồ sơ của vụ án nguỵ tạo. Chúng vẫn nằm trong tủ của Vụ bảo vệ đảng để Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành có điều kiện lần giở từng biên bản khám xét, biên bản hỏi cung, rà soát lại tính pháp lý của vụ án để từ đó hiện ra một âm mưu.
Công việc này không thể làm ngay trong khi những nạn nhân còn nằm trong trại giam, mọi hồ sơ còn chưa được khép lại. Nó đòi hỏi một độ lùi về thời gian, đòi hỏi sự xem xét kỹ càng, sự tính toán, cân nhắc, để việc làm có thể có kết quả.
Nói về âm mưu này thì dài, tựu trung nó chỉ có mục đích củng cố quyền lực của những kẻ yếu bóng vía sợ mất nó. Để nắm chắc quyền lực chúng không ngần ngại trước bất cứ điều gì.
Cái kiến nghị hiền lành của hai bầy tôi vốn ngoan ngoãn chứa trong lòng nó một kết luận táo bạo và nguy hiểm: những người bị bắt đều vô tội. Câu hỏi tiếp theo, không được đặt ra bằng lời, nhưng ai cũng hiểu: "Nếu họ đều vô tội thì kẻ gây ra tội là ai?"
'Phải có gan cóc tía'
clip_image002
'Trong nỗi buồn mất anh tôi có được niềm vui - nhân dân thật công bằng', nhà văn Vũ Thư Hiên nói về ông Lê Hồng Hà.
Ở miền Bắc Việt Nam vào những năm ấy mà dám vạch ra sự không anh minh trong một việc làm mờ ám của vua chúa thì phải có gan cóc tía. Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành chưa hề nổi tiếng gan dạ. Hai người chỉ nổi tiếng là những đảng viên trung thành, những công chức mẫn cán. Điều không ai ngờ là trong họ vẫn sống dai sống khỏe một tâm hồn lương thiện, nó sinh ra cái ta gọi là công tâm, là sự tử tế được truyền nối từ các thế hệ cha ông.
Cái giá phải trả là rất đắt theo chuẩn mực thời ấy. Nó là dấu chấm hết cho mọi thăng tiến, mọi quyền lợi, mọi ưu tiên ưu đãi. Họ có day dứt không? Có đấy. Nhưng họ đã chấp nhận giá ấy, không lùi bước. Có một chút khác nhau giữa hai anh. Nguyễn Trung Thành đau đớn, tôi nghe nói vậy, Lê Hồng Hà thì không.
Từ vị trí ăn trên ngồi trốc trong hệ thống cai trị, Lê Hồng Hà quyết định rời bỏ đảng của anh để đi về phía lẽ phải, có nghĩa là về phía những người chống thể chế độc tài. Anh trở thành bạn của chúng tôi, những nạn nhân của vụ án mà anh là người tham gia trấn áp. Trớ trêu là ở chỗ đó.
Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành là tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ. Họ sẽ mất rất nhiều, nhưng đổi lại họ sẽ được cái lớn hơn - tình yêu thương và lòng kính trọng của nhân dân.
Nhà văn Vũ Thư Hiên
Lê Hồng Hà ngày một đi xa hơn. Anh phủ định lý thuyết mác-xít về đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội, phủ định chuyên chính vô sản, phủ định mọi thần tượng - Marx, Lenin, Stalin, Mao. Riêng Hồ Chí Minh thì hai anh né, chưa phải lúc. Trong chuyện này giữa chúng tôi - Lê Hồng Hà, Nguyễn Minh Cần và tôi - đã có những cuộc trao đổi ý kiến khá gay gắt. Nhưng đó là những va chạm về quan điểm chiến thuật. Ngoài ra, chúng tôi luôn là một.
Với Lê Hồng Hà lập trường là rõ ràng. Anh đòi phải trả lại nền cộng hoà sơ khai năm 1945 và phát triển nội dung dân chủ của nó trong sự đối lập với cai trị độc tài. Anh chủ trương giữ hoà khí với Trung Quốc, nhưng phải có khoảng cách, trong đường lối ngoại giao đa phương…
Nói tóm lại, dưới cách trình bày mềm mỏng để người nghe không bị sốc, anh dứt khoát ly khai đảng của anh để đứng về phía nhân dân.
Tôi báo tin anh mất trên facebook vào trưa hôm qua 15.11. Hôm nay, cũng vào buổi trưa, tôi xem lại dưới tin ấy đã thấy có trên 1.500 người vào đọc và viết lời chia buồn. Là riêng một trang Facebook của tôi thôi, không kể những trang khác, và những trang chia sẻ. Trong nỗi buồn mất anh tôi có được niềm vui - nhân dân thật công bằng.
Nhận thức là một quá trình. Người nào tìm sẽ thấy. Nhân dân sẵn sàng đón nhận họ vào hàng ngũ của mình.
Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành là tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ. Họ sẽ mất rất nhiều, nhưng đổi lại họ sẽ được cái lớn hơn - tình yêu thương và lòng kính trọng của nhân dân.
Nhà văn Vũ Thư Hiên
Gửi cho BBC từ Paris, Pháp
“Cảnh cáo” ông Vũ Huy Hoàng: Khi sự dốt nát phơi bày bế tắc
(VNTB) - Các phương án được đưa ra chỉ ra khá nhiều điều nghiêm trọng đến ghê rợn về tương lai đất nước Việt Nam khi được dẫn dắt bởi một bộ máy yếu kém, nếu không nói là ngu dốt.
clip_image002
Ngày 17/11/2016, theo plo.vn (Báo pháp luật online), Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp Nguyễn Đình Quyền cho biết ông đã ký văn bản tham mưu cho lãnh đạo Quốc hội về phương án xử lý kỷ luật hành chính với cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng. Như vậy, sau một thời gian rầm rộ khai màn cuộc tấn công vào ông Vũ Huy Hoàng - cựu bộ trưởng Bộ Công thương, cựu UV TW Đảng  - hòng lôi ra người phải chịu trách nhiệm trong cuộc chiến làm “trong sạch nhà nước”, đến nay toàn bộ hệ thống quản lý chế độ bao gồm cả lập pháp và hành pháp đều nhập cuộc nhưng vẫn chưa tìm được phương án xử lý mặc dù đều kết luận “có sai phạm”.

Bộ máy Chính phủ mới của đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từng được Bộ Nội vụ hiến kế là “cách chức”… người không có bất cứ chức vụ nào vì ông Vũ Huy Hoàng đã nghỉ hưu. Kế sách hài hước này dù chưa được thực hiện nhưng đã tốn khá nhiều giấy mực và thời gian tranh cãi của dư luận. Nay Viện nghiên cứu lập pháp lại hiến kế áp dụng hình thức “cảnh cáo”... người không làm gì cả (!)
Việc các quan chức của cả bộ máy lãnh đạo chế độ, bao gồm cả Quốc hội, TW Đảng và Chính phủ loay hoay mãi vẫn chưa có nổi một phương án xử lý đối với ông Vũ Huy Hoàng không  phải là điều gì bí mật vì khá nhiều quan chức đã đăng đàn công khai trên báo chí. Nhưng các phương án được đưa ra chỉ ra khá nhiều điều nghiêm trọng đến ghê rợn về tương lai đất nước Việt Nam khi được dẫn dắt bởi một bộ máy yếu kém, nếu không nói là ngu dốt.
Việc Viện nghiên cứu lập pháp có một văn bản hiến kế như vậy cũng không đơn giản là thể hiện sự yếu kém về trình độ kiểu như hàng loạt Tiến sĩ mua bằng của Việt Nam không làm được gì. Cùng với đề xuất của Bộ Nội vụ về phương án “cách chức” cũng không đơn giản là hành động làm cho có như thường thấy ở bộ máy công quyền cấp thấp khi phải chịu áp lực của cấp trên. Điều đó được khẳng định vì ngay khi đưa ra cái gọi là “phương án xử lý” bằng văn bản hẳn hoi, các quan chức đứng đầu đều đăng đàn trả lời báo giới bằng thái độ rất tự tin với những diễn giải không hề tìm thấy cơ sở pháp lý nào và… chỉ có họ mới biết chứ không hề có một chút do dự, lảng tránh như hành động của người “chỉ làm cho có”.
Cái bộc lộ lớn hơn, sâu xa hơn là một sự thật không thể chối cãi: Bộ máy luật pháp  của chế độ bao gồm cả lập pháp và hành pháp được hình thành và tồn tại bởi những kẻ cơ hội hoàn toàn không có chút hiểu biết gì về pháp luật (!).
Nếu nói việc Bộ Nội vụ - cơ quan chuyên trách về hành pháp, hành chính của chế độ - hiến kế “cách chức” là phương án vô thưởng vô phạt khi đòi cách chức người không hề còn bất cứ chức vụ nào đã là hài hước thì việc Viện nghiên cứu lập pháp tham mưu “cảnh cáo” là bi hài kịch. Bi vì quá vất vả nhưng rốt cục không nghĩ ra được giải pháp hữu ích, bi vì đây chính là cơ quan được chế độ đẻ ra với nhiệm vụ duy nhất là nghiên cứu, xây dựng Hiến pháp, luật pháp nhà nước. Hài vì ngay một cơ quan được gọi là “Viên nghiên cứu lập pháp” nhưng lại không hề biết đến cơ sở luật pháp sơ đẳng nhất là hình thức cảnh cáo áp dụng cho trường hợp nào (?!).
Không cần là một người học luật hay hành nghề luật chuyên nghiệp, một học sinh trung học có chút tư duy cũng hiểu rằng: Cảnh cáo là hình thức răn đe, nhằm ngăn chặn một việc hay nhiều việc gây hại có thể xảy ra do các biểu hiện hiện tại cụ thể của đối tượng có thể dẫn đến các vi phạm trong tương lai. Đối với trường hợp ông Vũ Huy Hoàng, hiện tại đã nghỉ hưu. Nghĩa là hiện tại ông Hoàng chỉ là một công dân, không làm điều gì ngoài  vị thế là một người dân an hưởng tuổi già, vui vầy với con cháu thì “cảnh cáo” để ngăn chặn điều gì?
“Kế sách” cảnh cáo của Viện nghiên cứu lập pháp có thể cũng sẽ không được áp dụng như phương án “cách chức” của Bộ Nội vụ trước đó. Nhưng “giá trị” nó để lại chính là khoản tiền mà người dân thông qua nhà nước đã chi trả cho cả bộ máy quan chức làm việc với năng lực yếu kém như vậy không đem lại một giá trị nào. Bế tắc trong phương án trừng phạt một quan chức đã hạ cánh an toàn vẫn còn nguyên thách thức chế độ.
Tương lai dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu khi được dẫn dắt bởi tầng lớp quản trị như thế? Bộ máy chế độ dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam sẽ tồn tại và mạnh yếu ra sao khi mà sự bế tắc chỉ ra cái năng lực yếu kém đến như vậy?
Tham khảo: http://plo.vn/thoi-su/chu-tich-nuoc-co-the-canh-cao-ong-vu-huy-hoang-665898.html
Thiên Điểu

No comments:

Post a Comment