Monday, November 21, 2016

Bài viết hay(4161)

Tui không thích chính trị 2 đảng của Mỹ vì dân Mỹ chỉ có thể chọn 1 trong 2 vòng tròn mà không thể có 3rd choice. Nhiều người không thích Trump lẫn Hillary thì ...không đi bầu? Tui cũng không ưa "đại cử tri đoàn" nhưng dù sao vẫn đỡ hơn độc đảng hay đảng cử, dân bầu của CSVN khi mà 2 triệu đảng viên quyết định số phận của hơn 90 triệu dân. Tui thích nhất là khi Trump tuyên bố không lãnh lương, không lấy vacation cũng không cho vợ con vô White House ở.
ĐCSVN nên bắt chước đảng Dân chủ - Cộng hòa Mỹ thời lập quốc, tự tách ra làm hai đảng
Trong bài "Đa đảng đa phái, dân chủ dân chọn" đăng trên Talawas ngày 31-3-2017, tôi đưa ra nhận xét là ngay từ khi còn trứng nước, khi Việt Nam Cộng sản đảng bị Stalin bắt phải đổi tên là Đông dương cộng sản đảng, ĐCSVN đã chia làm hai phái đối nghịch nhau: phái Trần Phú, Hà Huy Tập và phái Nguyễn Ái Quốc. Hai phái này, ông Võ Văn Kiệt gọi là Tả khuynh và Hữu khuynh, theo cách gọi của 2 phái đối nghịch dưới thời Cách mạng 1789 Pháp, thường được biết dưới tên Jacobins và Girondins, nguồn gốc của các đảng phái Pháp sau này. Lịch sử của sự chuyển biến từ một đảng là đảng Dân chủ-Cộng hòa Mỹ, thành 2 đảng, Dân chủ và Cộng Hòa cũng giống như vậy. Ở những nước này sự tự tách rời thành 2 đảng đã tạo ra chế độ lưỡng đảng (hay lưỡng liên minh), hai đảng luân phiên nhau cầm quyền hành pháp theo sự lựa chọn của người dân qua phổ thông đầu phiếu và đó cũng là căn bản của dân chủ. Cũng trong bài viết kể trên, tôi có đưa ra ý kiến là với sự toàn trị của ĐCSVN không thể có đa nguyên nên không thể có đa đảng theo đúng nghĩa của nó, tuy trong thực tế, hai phái cố hữu trong Đảng luôn luôn đối nghịch nhau, phải được coi là 2 đảng. Thật ra trong từ ngữ Tây phương 'đảng" (party) cũng chỉ có nghĩa là phần, là phái.
Từ khi tôi viết bài đó đến nay đã hơn 9 năm. ĐCSVN không những đã hoàn toàn bất lực không ngăn cản được sự 2 phái đấu đá nhau công khai, mà còn mỗi ngày một phân hóa, khiến trong mỗi phái lại nẩy sinh ra những bè cánh tranh giành nhau miếng ăn, đưa đến cái hậu quả là đất nước bị kéo lui trở lại thời thập nhị sứ quân cách đây gần 1100 năm..
Tôi thấy ĐCSVN khó mà tránh được bi kịch của ĐCSLX, chỉ ngày trước ngày sau mà hơn 20 triệu đảng viên đã biến mất không còn một mống, nếu không biết đi theo đường lối tự chuyển hóa của những đảng ở Mỹ, ở Pháp, được thành hình sau cuộc cách mạng giành độc lập của Hoa Kỳ (1776-1783) và trong cuộc cách mạng 1789 Pháp đánh đổ chế độ quân quyền.
Bởi vậy sự ĐCSVN phải tìm một con đường để tự chuyển hóa là vấn đề sống chết cho chính ĐCSVN chứ không phải có một thế lực thù địch nào muốn cho Đảng tự chuyển hóa. Trái lại, những "thế lực thù địch", nhất là Tàu cộng, không mong gì hơn là ĐCSVN mỗi ngày một phân hóa chia thành nhiều bè nhiều cánh để Tàu dễ dàng khuynh loát, đồng thời kéo cả dân tộc Việt Nam vào vòng nô lệ của mình.
Vấn đề là dù tự ý hay bị bắt buộc phải chuyển hóa thì ĐCSVN phải chọn mô hình nào?
Chỉ có 2 mô hình:
- Mô hình Tàu cộng. Mô hình này chỉ là mô hình Trung ương tập quyền từ thời Tần Thủy Hoàng với một vị hoàng đế hiện nay là Tập Cận Bình và một triều đình cùng hàng quan lại, là ĐCSTQ.
- Mô hình lưỡng đảng của Mỹ được hình thành cách đây 200 năm khi đảng Dân chủ-Cộng hòa tự tách thành 2 đảng: Dân chủ và Cộng hòa.
Tôi thấy mô hình Mỹ có vẻ thích hợp với tình trạng hiện nay của ĐCSVN nhất:
Tôi xin tóm tắt lịch sử của đảng Dân chủ-Cộng hòa Mỹ và những trường hợp nào đã đưa đến sự tách thành 2 đảng là đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, thay phiên nhau cầm quyền cho tới ngày nay :
Năm 1792, Thomas Jefferson và James Madison thành lập một đảng lấy tên là Dân chủ-Cộng hòa để làm hậu thuẫn chống lại phái Liên bang (les Fédéralistes) muốn tăng cường chính quyền trung ương liên bang, hạn chế sự tự chủ của các tiểu bang. Jefferson là vị tổng thống đầu tiên của đảng này được bầu năm 1801, giữ 2 nhiệm kỳ liên tiếp. Sau đó là Madison rồi đến Monroe mỗi người cũng giữ 2 nhiệm kỳ. Jefferson là vị tổng thống thứ ba của Hoa kỳ và được coi là một nhà lập quốc đứng hàng thứ hai sau Washington.
Đảng Dân chủ-Cộng hòa là đảng độc nhất cầm quyền trong một thời gian tương đối khá lâu dài, từ nhiệm kỳ của Jackson năm 1801 cho tới sau nhiệm kỳ của John Quincy Adams năm 1829.
Cũng nên biết vì sao đảng Dân Chủ-Cộng Hòa tự tách ra làm 2 đảng: Ngay từ khởi đầu, trong đảng Dân chủ-Cộng hòa Mỹ đã có 2 xu hướng: Xu hướng thứ nhất muốn thống nhất quyền hành trong tay chính quyền liên bang, bênh vực lợi quyền của những doanh thương miền Bắc, đa số là người da trắng theo đạo Tin Lành. Xu hướng thứ hai đại diện cho những tầng lớp nhân dân miền Nam và miền Tây gồm những cộng đồng thiểu số, sắc tộc cũng như tôn giáo, và những thành phần trí thức, văn nghệ sĩ. Năm 1824 xẩy ra sự tranh giành giữa 2 ứng cử viên tổng thống, Andrew Jackson, đại diện xu hướng miền Nam và John Quincy Adams, đại diện xu hướng doanh thương miền Bắc. Cả 2 đều không đạt được đa số tuyệt đối, nhưng Adams lại được Quốc hội bỏ phiếu chọn. Phe theo Jackson tự li khai ra khỏi đảng, thành lập một đảng mới mang tên là đảng Dân chủ. Phe Adams cũng thành lập một đảng khác lấy tên là đảng Whip. Andrew Jackson, người đầu tiên của đảng Dân chủ được bầu 2 nhiệm kỳ liền. Năm 1854 đảng Whip đổi tên là đảng Cộng hòa với danh nghĩa tranh đấu chống sự một tiểu bang miền Bắc muốn hợp pháp hóa chế độ nô lệ. Chế độ lưỡng đảng ở Hoa kỳ bắt đầu từ năm đó.
Nhưng những trường hợp của ĐCSVN có giống những trường hợp của đảng Dân chủ-Cộng hòa Mỹ không?
Muốn trả lời phải trở lại thời những đảng của ông Hồ: Có nhiều người muốn ví ông Hồ với Washington và cho ông Hồ cũng như Washington, là người vô đảng phái, hay còn hơn nữa, đứng trên các đảng phái khi tập hợp mọi người yêu nước, không phân biệt tôn giáo, chính kiến, trong một tổ chức, không phải là một đảng mà chỉ là một hội, mang tên là Việt Nam Độc lập Đồng minh hội, gọi tắt là Việt Minh. Chỉ sau khi ĐCSVN bị chính ông Hồ giải tán, thì Đảng Lao động Việt Nam mới được ông Hồ thành lập. Bởi vậy, về mặt pháp lý, nói ĐCSVN là đảng của ông Hồ là nói không đúng, tuy thật ra những sự trá hình đổi tên cũng chỉ là những thủ đoạn của ông Hồ.
Và nếu Lê Duẩn không ngu xuẩn vẫn giữ tên đảng Lao động, vẫn duy trì 2 đảng "anh em" là đảng Dân chủ và đảng Xã hội và Mặt trận giải phóng miền Nam, vẫn giữ tên nước là VNDCCH, thì ĐCSVN (đảng Lao Động), chỉ cần dầnh một số ghế đại biểu QH cho 2 hay 3 đảng này, thả cho Tư pháp một chút tự chủ, thì vẫn giữ đa số trong Quốc hội và vẫn nắm quyền Hành pháp, đồng thời đất nước không bị thêm 2 cuộc chiến tranh, không có 3 triệu người di tản, 1 triệu người bị đầy đọa trong các trại học tập, và nhất là không bị mất biển mất đảo, không bị nằm trong vòng cương tỏa của Tàu cộng.
Vì sự ngu xuẩn của Lê Duẩn mà sai một li đi một dậm. Bởi vậy muốn tự cứu mình tránh trong Đảng tự thịt nhau vì tranh nhau quyền lợi, tránh đảng bị đi đến sự tan rã, và nhất là tránh cho người dân khỏi bị, không phe này thì cánh kia bóc lột, ức hiếp, không còn cách nào khác là đảng phải tự tách ra làm 2 theo mô hình của đảng Dân chủ-Cộng hòa Mỹ cách đây 200 năm.
Kết Luận
Có người nói, dù có đấu đá nhau, thậm chí có chém giết nhau vì tranh giành nhau lợi quyền, nhưng đầu óc những bè phái trong Đảng đều hệt như nhau thì dẫu có chia làm 2 cũng chả có gì thay đổi và dân lại càng khổ hơn vì trước chỉ có một đảng ức hiếp mình nay lại có 2 đảng.
Tôi thì nghĩ ngược lại: 1) Một khi tự phân ra làm 2 đảng thì lực lượng đàn áp dân là công an và quân đội bắt buộc phải đứng trung lập. 2) Khi đã thành 2 đảng thì 4 triệu đảng viên có quyền lựa chọn theo đảng nào, hay chả theo đảng nào cả, tùy bản lãnh và sức lôi kéo của lãnh tụ mỗi đảng và nhất là về đối ngoại, đảng nào có vẻ cởi mở hơn, thiên về Tàu hay về Tây phương hơn thì lôi kéo được nhiều người hơn. 3) Khi có 2 đảng thì tất nhiên là mỗi đảng được quyền đề cử một ứng cử viên với những lời lẽ tranh cử khác nhau nên người dân ít nhất cũng có quyền chọn lựa một trong 2 người. Nguyên tắc "check and balances" (kiểm soát và đối trọng) trong tam quyền phân lập của Mỹ, dầu muốn dầu không cũng được áp dụng một phần nào giữa 2 đảng để kiểm soát lẫn nhau, cân bằng nhau và không thể tự kết tội nhau là thế lực thù địch được. Đó cũng là phương cách duy nhất để chống tham nhũng vì mỗi một đảng sẽ có một cơ quan báo chí, truyền thông riêng.
Phong Uyên
Trung tâm ASIA, cơn mưa giông và luồng gió mới
Nói đến Trung Tâm ASIA thì ai là người Việt Nam cũng đều biết đến, đó chính là Trung Tâm sản xuất băng diã nhạc nổi tiếng nhất nhì ở Mỹ, của gia đỉnh cố nhạc sĩ Anh Bằng, cũng là lò đào tạo ra những tài năng mới ở hải ngoại của nhiều thế hệ từ khi người Việt tỵ nạn đặt chân lên nước Mỹ, trong đó phải kể đến Ngọc Lan, Kiều Nga, Như Mai, Tuấn Vũ, rồi Mạnh Đình, Như Quỳnh, Thế Sơn, Lâm Thúy Vân, Lâm Nhật Tiến, Gia Huy, Hạ Vi…, và mới đây là Nguyên Khang, Quốc khanh, Hoàng Thục Linh, Mai Thanh Sơn, Hùynh Phi Tiễn, Đoàn Phi v.v... Nơi đây cũng là mảnh đất nương náu của một số nhạc sĩ hải ngoại để sinh hoạt nghệ thuật, trong đó ngoài nhạc sĩ Trúc Hồ - và đương nhiên cố nhạc sĩ Anh Bằng - còn có nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, Việt Dzũng, Nam Lộc, Sỹ Đan, Vũ Tuấn Đức v.v...
Một điều hết sức đặc biệt trong quá khứ là sự cộng tác của các ca nhạc sĩ - nhất là các nhạc sĩ - với Trung Tâm ASIA qua giám đốc điều hành và cũng là chủ nhân hiện nay của Trung Tâm ASIA, cô Thy Vân, lâu bền đến độ kinh ngạc. Họ đã sinh hoạt vượt qua những thăng trầm, như một gia đình mà không hề xảy ra một điều tiếng gì từ hơn 20 năm qua. Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Việt Dzũng đã mất đi trong vòng tay của Trung Tâm ASIA, Nhạc sĩ Nam Lộc và Vũ Tuấn Đức vẫn đang còn cộng tác đủ chứng tỏ mối quan hệ mang đầy tình nghĩa đáng trân trọng này.
Song song với sinh hoạt âm nhạc, không từ một áp lực nào, Trung Tâm ASIA tự mang vai trò lưu truyền và phát huy văn hoá và dòng nhạc vốn có từ trước năm 1975, còn được gọi là nhạc “vàng”, với đủ các thể loại của nhiều nhạc sĩ đang lưu vong cũng như còn ở trong nước. Không những thế, Trung Tâm ASIA còn tự nguyện gánh vác luôn cả việc loan truyền và nỗ lực cho một Việt Nam nhân bản với lý tưởng tự do, bất chấp mọi nguy hiểm, bất chấp những lợi nhuận cám dỗ.
Sự kiện:
Việc nhạc sĩ Trúc Hồ vào thời điểm này ngừng cộng tác với Trung Tâm ASIA thiển nghĩ là điều hết sức bình thường nếu không muốn nói là thời gian đã quá “chín”. Mỗi người đều có những hoài bão riêng và ai cũng có quyền quyết định cho riêng mình, nhất là trường hợp hiện nay, Trúc Hồ với cương vị và công việc của một Tổng Giám Đốc đài truyền hình SBTN. Sự cộng tác bền bỉ của nhạc sĩ Trúc Hồ với Trung Tâm ASIA từ bấy lâu nay đã mang biết bao niềm vui cũng như giá trị đến cho cộng đồng, là điều rất đáng trân trọng. Hai bức thư công bố sự ngừng cộng tác của Trúc Hồ và của Trung Tâm ASIA dù mang tính chất văn bản nhưng ngôn từ hết sức thân thiện.
Và “sự… cố”:
Tuy nhiên sự ra đi tiếp theo của một số ca sĩ với những lời lẽ “tuyên bố mập mờ” mang tính “bốc đồng” đem đến nhiều nghi hoặc, mà điển hình là nội dung vì “không còn cùng chung lý tưởng” đã làm cộng đồng người Việt ở khắp nơi hoang mang. Theo đó, một số thành phần vì những lý do khác nhau, đã lợi dụng tình huống của những “tuyên bố mập mờ” này để khai thác nhằm đánh phá Trung Tâm ASIA, một cơ sở tư nhân, nhưng ai cũng có thể nhận ra đây là một Trung Tâm với tiếng nói mạnh mẽ vì dân chủ tự do cho quê hương trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại, cái mà các tổ chức chính trị hiện nay trên thực tế chưa cáng đáng nổi. Suy ra, Trung Tâm ASIA không còn đơn thuần là một công ty tư nhân nữa, mà là một cái gì đó mang tính chất cộng đồng, ở hải ngoại.
Những “tuyên bố mập mờ mang tính bốc đồng” này đem đến hậu quả nghiêm trọng, đã hơn một lần được người có trách nhiệm hiện nay là giám đốc của Trung Tâm Asia, cô Thy Vân con gái của cố nhạc sĩ Anh Bằng, đã thẳng thắn trả lời trong một văn thư, rằng sẽ tiếp tục lý tưởng như từ trước của cha mình. Tuy nhiên một số người có ác ý vẫn bám theo và đăng tải những tin đồn hoặc những bình luận méo mó mang hơi hướng thăm dò, phá hoại, cố tình muốn làm thiệt hại cho Trung Tâm ASIA, đồng nghiã là làm cho chí khí tiêu biểu của người Việt tự do ở hải ngoại mai một. Danh từ “Dư luận viên” luôn được đề cập trong những ý kiến bình luận liên quan với một tần suất tương đối cao. Và ai cũng có thể nhận thấy sự ra đi đột ngột(?) của Trúc Hồ ít nhiều cũng gây khó khăn cho những sinh hoạt của Trung Tâm ASIA, chí ít là trong giai đoạn đầu, như trong việc đang thực hiện cuốn ASIA 79 sắp tới với chủ đề “Mãi Là Tình Yêu” (Love For Ever) sẽ tổ chức ngày 26.11.2016 tại RENO, California.
Những “tuyên bố” mang tác hại nặng nề:
https://www.facebook.com/SBTNOfficial/photos/a.139108812846075.31872.129672027123087/1142608629162750/?type=3&theater
https://www.facebook.com/SBTNOfficial/photos/a.139108812846075.31872.129672027123087/1142798059143807/?type=3&theater
https://www.facebook.com/SBTNOfficial/photos/a.139108812846075.31872.129672027123087/1141834862573460/?type=3&theater
http://suutamnhac.blogspot.de/2016/10/oan-phi-that-khong-de-dang-noi-loi-chia.html
http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1021169
Điều lạ lùng là những người này sau khi tuyên bố lại cũng không có một lời lẽ nào tiếp theo để trấn an dư luận. Không lấy làm ngạc nhiên khi nữ Đạo diễn Đặng Minh Hoàng trả lời báo chí rằng cô “không hiểu rõ tại sao” khi sự ra đi của những người này được nhắc đến.
Mong đợi gì ở Trung Tâm ASIA?
Theo thông tin chính thức từ Trung Tâm ASIA, nhân sự đã được thay thế và đặc biệt là rất trẻ, tốt nghiệp ngành nghề tại Mỹ, lại chính là hậu duệ của dòng họ với dòng máu văn nghệ có sẵn, trong đó nhạc trẻ sẽ do John Bạch hoà âm, phần nhạc “vàng” sẽ do nhạc sĩ Vũ Tuấn Đức tiếp tục ở lại đảm trách, và tổng thể chương trình sẽ do đạo diễn nữ Đặng Minh Hoàng đảm trách. Dù khó khăn cấp thời, nhưng cũng theo thông tin từ Trung Tâm ASIA, chương trình ASIA 79 đang đang được ráo riết chuẩn bị, hứa hẹn một sự thay đổi và mới lạ về mặt nghê thuật. Hẳn một số bạn trên facebook không phải là không có lý khi than thở rằng những chương trình cũ của ASIA mới đây sản xuất dần trở nên mờ nhạt. Điều đó có nghiã là một ekip mới đảm trách và thực hiện là điều cần thiết.
Ngoài góc cạnh nghệ thuật và đường hướng, người ta không thể không nghĩ đến điều kiện kinh tế, điều mà không cần phải tranh luận ở đây, là “có thực mới vực được đạo”. Với mục đích như ban đầu, nhiều dấu hiệu đã cho thấy Trung Tâm ASIA cần phải “chấn chỉnh” và “đổi mới” về nhiều mặt để có thể tồn tại.
Từ những quan sát quanh vụ việc, rồi sẽ không khác gì truyền thống trong quá khứ như chúng ta đã từng thấy, như mong đợi, Trung Tâm ASIA đã và sẽ đổi mới liên tục và đa dạng hoá các chương trình thâu hình và sản xuất (mà cũng không chỉ riêng Trung Tâm ASIA) về nội dung, về tình yêu, về thời cuộc, tùy theo từng thời điểm với từng chủ đề của từng tác phẩm nghệ thuật. Lần thực hiện chương trình quay hình trực tiếp ASIA 79 này chắc rồi sẽ không đi ra ngoài mong đợi như đã phổ biến, sẽ là một diã hình về tình yêu, đồng thời cũng tưởng nhớ sự “Trở về Cát Bụi” (*) của cố nhạc sĩ Anh Bằng.
Dự đoán là nhạc sĩ Trúc Hồ sẽ thành lập một trung tâm mới (nếu có) cũng là chuyện rất bình thường và nằm trong tầm tay của người nhạc sĩ này. Sẽ thật là quá lời và hồ đồ nếu nói rằng Trúc Hồ mở ra một Trung Tâm ca nhạc mới để cạnh tranh với Trung Tâm ASIA. Điều này có lẽ cũng không cần thiết phải bàn ở đây.
Thiển nghĩ Trung Tâm ASIA nên được “hưởng thông lệ” “quá tam ba lần” của khán giả khắp nơi trên thế giới. Chúng ta hãy chờ xem 3 cuốn sắp ra của ASIA sẽ như thế nào, về cả mặt nghê thuật cũng như lập trường, và lúc đó chưa muộn để tất cả mọi người đều có thể có những đánh giá chủ quan riêng của mình mà không cần ai “cầm đèn soi trước ô tô” .
Và cũng tới đây, hy vọng những qúi vị đã từng ủng hộ cũng sẽ ủng hộ, sẽ đón chờ Trung Tâm ASIA trong sự cảm thông và ấm áp khi mùa đông đang đến , không vội đưa lên mạng những nghi ngờ hoặc chụp mũ, hòng cổ động cho Trung Tâm mà qúi vị đã và đang tin tưởng cũng như yêu mến. Nếu được như vậy, rất rõ để có thể nhận diện những “anh huùng bàn phím” trên mạng đến từ đâu?! Sẽ trật ra những “con sâu” đang nhung nhúc quậy phá, gây hoang mang và thiệt hại cho trung Tâm ASIA, một trung tâm mà nhiều người biết đến vì nghệ thuật, vì lý tưởng và vì nhân cách sống. Và điều này cần thiết cho những ngày sắp tới.
Tóm lại, người ta có thể hoài vọng một Trung Tâm ASIA với đường lối quen thuộc, nhưng sắc thái về âm nhạc và nghệ thuật thật mới mẻ và trẻ trung. Xin chờ đón!
Một ngày vào đông.
Germany 16.11.2016
Đinh Phương
___________
(*) Tựa đề một bài hát nổi tiếng của cố nhạc sĩ Anh Bằng.
Tổng hợp từ các đường link:
https://www.facebook.com/TheAsiaChannel/?fref=ts
https://www.facebook.com/SBTNOfficial
http://baocalitoday.com/breaking-news/chuyen-gi-dang-xay-ra-voi-trung-tam-asia-qua-nam-loc-va-truc-ho.html
http://suutamnhac.blogspot.de/2016/10/nhac-si-truc-ho-chia-tay-trung-tam-asia.html
http://baocalitoday.com/breaking-news/trung-tam-ca-nhac-asia-co-thay-doi-lap-truong-duong-loi-khong.html
http://nvnorthwest.com/2016/11/tro-chuyen-cung-nha-san-xuat-producer-john-bach-hau-due-cua-trung-tam-asia/
http://suutamnhac.blogspot.de/2016/10/mot-trung-tam-ca-nhac-moi-cua-nguoi.html?m=1
Một cuộc bầu cử tổng thống xấu xí
Chỉ còn vài ngày nữa là người dân Mỹ bỏ phiếu bầu chọn vị tổng thống thứ 45. Đây không chỉ là một cuộc bầu chọn người đứng đầu chính quyền hành pháp Mỹ mà còn là một sự chọn lựa lãnh tụ của thế giới tự do trong bối cảnh an ninh và trật tự toàn cầu ngày càng phức tạp với sự trỗi dậy của Trung Quốc và thái độ hung hãn của Liên Bang Nga.
Thông thường, một sự kiện như vậy là niềm vui và hy vọng cho mọi người yêu chuộng tự do và hòa bình. Không chỉ có cử tri Mỹ đi bầu mà công dân toàn cầu cũng chú ý và hồi họp theo dõi vì dù muốn hay không thì kết quả của cuộc bầu cử tổng thống sẽ có ảnh hưởng phần nào đến đời sống và tương lai của họ.
Nhưng thật đáng tiếc đây là một cuộc tranh cử xấu xa và bẩn thỉu chưa từng thấy. Báo chí Trung Quốc mô tả cuộc tranh cử này là một màn quảng cáo tồi tệ cho hệ thống chính trị dân chủ Mỹ và chứng minh là nó không có gì ưu việt hoặc tốt đẹp hơn thể chế “dân chủ tham khảo” (consultative democracy) của Trung Quốc. Người dân ở châu Phi thì xem đây là một chương trình truyền hình thực tế sử dụng những cảnh sex hài rẻ tiền làm cho người ta gượng cười để quên đi hoàn cảnh nghèo đói. Nguyên nhân không chỉ là vì cả hai ứng cử viên tổng thống đều có quá nhiều tai tiếng làm cử tri phải chọn người nào đỡ tệ hơn hoặc phải bầu cho người này chỉ vì không chịu nỗi người kia. Nó cũng cho thấy là xã hội và hệ thống chính trị của Mỹ đang có một số vấn đề không ổn.

Trước hết là bà Hillary Clinton. Cái tội lớn nhất của bà là làm vợ của Bill Clinton, tổng thống hai nhiệm kỳ từ 1993 tới 2001. Có thể nói là dưới thời của ông Clinton, Hoa Kỳ phát triển cường thịnh về mặt kinh tế và thế giới được hưởng một giai đoạn khá ổn định và hòa bình. Nhưng người Mỹ không nhớ tới những thành tựu này mà chỉ nhắc tới “thành tích” lăng nhăng của ông đối với đàn bà. Trong suốt giai đoạn tranh cử và làm tổng thống, Bill Clinton bị một vài phụ nữ tố cáo là ông đã có hành vi quấy nhiễu tình dục hoặc có quan hệ ngoại tình với họ rồi chối bỏ. Dĩ nhiên là xém một chút thì ông đã bị truất phế vì vụ Monica Lewinsky. Một số cử tri Mỹ đặc biệt là cử tri bầu cho Đảng Cộng Hòa không thích bà Hillary Clinton vì bà đã chọn tha thứ và vẫn ủng hộ chồng sau những vụ xì-căng-đan tình ái bê bối như vậy.
Một điểm khác mà Đảng Cộng Hoà nhắm vào để tấn công Hillary là bà kiếm quá nhiều tiền khi được mời làm diễn giả nói chuyện trước đám đông thương gia và doanh nhân giàu có. Bà từng là Đệ nhất phu nhân qua hai nhiệm kỳ và làm Ngoại trưởng Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Obama. Nhưng không chỉ có bà mà những người cựu Tổng thống hoặc Thủ tướng như Bill Clinton, George Bush, Tony Blair đều kiếm rất nhiều tiền qua những buổi nói chuyện như vậy (speakers circuit). Thương gia sẵn sàng bỏ ra vài ngàn đô mua vé tham dự nghe họ nói chuyện vì họ từng là những người nắm các chức vụ cao nhất trong chính quyền có kiến thức và kinh nghiệm hiếm hoi. Các diễn giả này có thể kiếm vài trăm ngàn đô trong một giờ nói chuyện. Thật ra thì cũng đâu có gì để mà ghen tức. Tại sao giới lao động không than phiền khi các ca nhạc sĩ, diễn viên, cầu thủ bóng đá hay bóng rổ kiếm hàng trăm ngàn hoặc hàng triệu đô sau một buổi thi đấu, trình diễn hay đóng một cuốn phim mà lại đặt vấn đề với chính trị gia đã về hưu kiếm tiền bằng cách chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm? Miễn là họ không tiết lộ bí mật quốc gia. Điều này phần nào nói lên tâm lý nhỏ mọn của con người. Tài năng nghệ thuật hoặc thể thu hái ra tiền thì không sao nhưng người có kiến thức về chính trị và xã hội làm giàu vì khả năng ‘‘nói chuyện’’ của họ thì không được.
Nhưng lỗi lầm lớn nhất của Hillary Clinton là bà đã sử dụng email riêng trong suốt nhiệm kỳ làm Ngoại trưởng. Bảo toàn thông tin bí mật quốc gia là một nguyên tắc sơ đẳng mà đối với một người dày dạn kinh nghiệm chính trường như bà thì đây là một điều bất cẩn không thể tha thứ được. Nó không chỉ có nguy cơ làm tổn lại đến an ninh quốc gia nếu thông tin bảo mật bị lọt ra ngoài mà phần nào biểu lộ tính ngạo mạn của một người có quá nhiều quyền lực trong tay đến nỗi làm họ có thể xem thường lợi ích quốc gia.
Nhưng không ai có thể qua mặt Donald Trump với danh hiệu là người Mỹ xấu xí. Ông Trump đã phơi bày cho toàn thế giới thấy bộ mặt của một người ăn tục nói phét, tự cao tự đại, sàm sỡ, nham nhở. Một xã hội cũng như một con người đều có chứa những tố chất tốt và xấu. Vi khuẩn tốt kiểm soát thì cơ thể lành mạnh. Vi khuẩn xấu hoành hành thì cơ thể bệnh hoạn. Một xã hội, tập thể cộng đồng cũng vậy. Lãnh tụ đàng hoàng, đạo đức thường chú trọng đến việc nhấn mạnh tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, bao dung và hướng thượng. Các tay hoạt đầu chính trị buôn thần bán thánh thì sẽ tìm cách đổ lỗi cho những thành phần thiểu số trong xã hội, khai tác mâu thuẫn để tạo chia rẽ, đố kỵ cùng với những chính sách trừng phạt hằn học đối với những người sức yếu thế cô. Chính sách của Trump là nhắm vào những người đó. Ước lượng có khoảng 11 triệu người di dân không có giấy tờ rõ ràng với số đông là người Mễ. Nếu thắng cử, Trump sẽ cho xây “bức tường Bá Linh” dọc theo biên giới Mễ Tây Cơ để “bảo vệ công ăn việc làm” cho công dân Hoa Kỳ. Nhưng đa số việc làm này thuộc về lao động tay chân như rửa chén, làm sạch nhà vệ sinh, hầu bàn mà chỉ có người Mễ làm chớ người Mỹ không chịu làm. Về chính sách chống khủng bố, Trump đưa ra một thông cáo báo chí vào tháng 12 năm 2015 đề nghị ngăn cấm không cho bất cứ người Hồi giáo nào được vào Mỹ cho tới khi chính quyền “tìm ra chuyện gì đang xảy ra”. Chính sách này của Trump cũng đã được Đảng One Nation của Pauline Hanson tại Úc sao y bản chính. Ngoài ra, với Trump thì “trấn nước” (waterboarding) là còn quá nhẹ nhàng. Ông sẽ sử dụng những hình thức tra tấn “hữu hiệu” hơn để bắt tội phạm khủng bố khai báo mặc dù luật pháp quốc tế và của Mỹ ngăn cấm mọi hình thức tra tấn. Nếu vi phạm là có thể bị truy tố hình sự ở cấp quốc gia hoặc quốc tế.
Về ngoại giao, Trump sẽ tiến hành chính sách “bế môn tỏa cảng”, vứt TPP và các hiệp ước thương mại vào sọt rác rồi rút quân ra khỏi Châu Á - Thái Bình Dương. Dưới triều đại Trump, chắc chắc là các quốc gia trong vùng sẽ không có sự lựa chọn nào khác hơn là ngả vào quỹ đạo của Trung Quốc. Vào tháng 8 vừa qua, 50 viên chức an ninh cao cấp nhất của Đảng Cộng Hòa gồm có cố vấn an ninh cho cựu Tổng thống George W Bush đã cùng ký tên trên thư ngỏ cảnh báo là Trump “thiếu tư chất, nguyên tắc và kinh nghiệm” để làm tổng thống và sẽ là mối nguy cơ cho nền an ninh quốc gia của Mỹ.
Không chỉ thiếu khả năng và kinh nghiệm, có thể khẳng định Trump là một người hoàn toàn không có tư cách để làm lãnh tụ của thế giới tự do đại diện cho hàng tỷ người. Sau khi cuộn băng thu âm ghi lại chính lời nói của Trump khoe khoang về sở thích sàm sỡ, sờ mó chỗ kín của phụ nữ thì đã có hàng chục bà lên tiếng xác nhận họ đã từng là nạn nhân của ông. Trong cuộc tranh luận với Hillary, Trump cố ý thu xếp cho một số phụ nữ từng tố cáo Bill Clinton có hành vi xâm phạm tình dục đối với họ lên ngồi hàng ghế đầu để uy hiếp đối thủ tranh luận. Trong lúc tranh luận, Trump nhiều lần ngắt lời và còn công khai nguyền rủa Hillary là một “mụ đàn bà ác độc”. Chẳng những thế, Trump còn hăm he là nếu đắc cử thì ông sẽ cho tiến hành điều tra và bỏ tù Hillary vì vụ sử dụng email riêng. Trong các cuộc vận động tranh cử, Trump sách động cho đám đông cuồng nhiệt la to: “nhốt nó lại, nhốt nó lại” (lock her up). Chưa đủ, thấy có vẻ không thắng được Hillary qua các cuộc tranh luận, Trump tưởng tượng là họ đang chơi thể thao và cho rằng bà Clinton ‘‘ăn gian’’ bằng cách sử dụng chất kích thích. Nhưng tệ hại nhất là Trump thường xuyên than phiền rằng hệ thống bầu cử của Mỹ đầy gian lận và lý do duy nhất mà ông có thể thất cử là vì hệ thống gian lận này. Ông còn dõng dạc tuyên bố là ông chỉ công nhận kết quả bầu cử nếu ông thắng và ngụ ý rằng cổ động viên của ông có quyền nổi loạn nếu ông thất cử.
Trong một xã hội dân chủ bình thường thì một người như Trump không có cơ hội để tranh chức lãnh tụ quốc gia. Nhưng xã hội Mỹ hiện nay đang ở trong giai đoạn không bình thường. Đảng Cộng Hòa sau hai nhiệm kỳ của Tổng thống Obama ngày càng trở nên cực đoan và tiến xa vào khuynh hướng cực hữu. Tiếng nói lý lẽ và chín chắn của những đảng viên Cộng Hòa chân chính có tầm vóc như Thượng nghị sĩ John McCain và Đại tướng Colin Powell thì bị đám đông điên cuồng lấn át. Nhóm lãnh đạo hiện nay cũng chẳng ra gì. Họ thù ghét Hillary và Bill Clinton và sẽ chống đối bà bằng mọi cách. Cho dù cái giá phải trả là bán rẻ lương tâm để ủng hộ một con người lố bịch như Trump thì... “so be it”.
Bầu cử tại Mỹ kéo dài hơn cả năm từ những cuộc bầu cử sơ bộ để tuyển ứng viên. Ước lượng là các ứng viên tổng thống, dân biểu quốc hội và đảng phái sẽ chi hơn 5 tỷ Mỹ kim trong đợt này so với 2.5 tỷ vào năm 2012. Bản thân Trump đã chi hết 56 triệu từ tiền túi riêng. Nếu không là tỷ phú hoặc triệu phú thì khó mà có điều kiện ra tranh cử. Chi ngần đó tiền để được xem hai cao thủ thi triển hết tuyệt kỹ công phu thì cũng không đáng tiếc. Nhưng nếu chỉ là hai con gà nuốt giây thun đá nhau thì dù con nào thắng cử tri cả nước cũng bị đại bại. Trong một thể chế đại nghị của Anh hoặc Úc, một người rỗng tuếch như Trump sẽ không bao giờ có cơ hội trở thành lãnh tụ. Chỉ có tổng thống chế thỉnh thoảng mới sản xuất ra được những kẻ như Trump hoặc Duterete trong trường hợp của Phi Luật Tân. Cuộc bầu cử này cũng là một thách thức về mặt đạo đức cho người Mỹ. Trong lúc Hillary đang dẫn đầu khá xa theo các con số thăm dò thì Giám đốc FBI cho biết rằng sẽ tiếp tục điều tra vụ email chỉ 11 ngày trước ngày bầu cử. Nhưng mới đây FBI lại thông báo là đã điều tra xong và bà Hillary sẽ không bị truy tố. Câu hỏi là khi người ta đã ném quá nhiều bùn thì cuộc đua có còn sạch sẽ được không? Có nghĩa là Trump vẫn có cơ hội thắng cử trở thành tổng thống. Nếu kết quả là thế thì tượng Nữ thần Tự Do coi như bị sụp đổ hoặc nên bị kéo xuống. Kẻo khi Tổng thống Trump ngứa ngáy sờ mó bậy bạ thì sẽ không còn ra thể thống gì cả.
Ls Nguyễn Văn Thân

No comments:

Post a Comment