Thursday, November 24, 2016

Bài viết hay(4175)

Trump đắc cử hơn 2 tuần rồi mà tui vẫn còn không tin được đó là sự thật; y hệt như chuyện anh 3X về vườn trong khi Cả Lú tiếp tục làm Thái Thú, hay Võ Văn Thưởng ra Bắc làm Tuyên Giáo mà La Thăng lại vào Saigon làm bí thư. Năm 2016 có khá nhiều bất ngờ sắp khép lại. Đời vẫn có nhiều bất ngờ rất khốn nạn! Tui không ưa Bush con và Trump nhưng Mỹ trắng và Bolsa vẫn khoái họ và tin họ. Xứ tự do, ai muốn làm gì thì làm, miễn đừng phạm pháp thì tui cũng có quyền ghét Trump, không tin Trump; thậm chí chửi Trump. Mỹ hổng phải như VC.
Cần phải có một liên minh dân chủ
Đến thời điểm này, câu chuyện dân chủ và chủ quyền của Việt nam hoàn toàn phụ thuộc vào việc có hay không có một liên minh dân chủ đúng nghĩa về cả số lượng và chất lượng. Nếu không có liên minh dân chủ, tất cả những khối, đảng phải và những trào lưu tiến bộ đều có thể bị bẻ gãy bởi bàn tay sắt của người Cộng sản. Thực ra, với bản chất hung tợn và không ngại vấy máu, người Cộng sản chưa bao giờ ngưng nghỉ trong việc giết tróc, ám toán và triệt tiêu các đảng phái, tôn giáo tại Việt Nam. Sở dĩ hiện tại, họ im lặng và tỏ ra “mềm hơn” không phải là vì họ thực sự mềm hơn mà họ đang đổi cái mềm hơn của họ để được thứ khác.
Giả sử họ mềm hơn đến mức chấp nhận có một cuộc bầu cử tự do, dân chủ và đúng nghĩa dân bầu thì họ vẫn sẽ thắng nếu như Việt Nam chưa xuất hiện một liên minh dân chủ. Vì sao?
Vì nói cho cùng, một đảng phái chính trị muốn mạnh, muốn đứng đầu và nắm quyền bính toàn cục, việc đầu tiên phải hội đủ ba yếu tố: Tài Lực; Nhân Lực và; Ma lực.
Ở khía cạnh tài lực, điều dễ hiểu nhất, không có một đảng phái nào tồn tại nếu như tài lực quá yếu hoặc tài lực chỉ đủ để hoạt động cho một nhóm nhỏ, cho vài hạng mục nhỏ và cho vài chủ trương nhỏ. Muốn mạnh, phải có tài lực mạnh, yếu tố mang tính tiên quyết.
Vấn đề thứ hai, nhận lực, đây cũng là một trong ba cạnh của tam giác đều quyền lực chính trị, và đây là cạnh đáy, đóng vai trò chịu lực và định vị cho tam giác đó. Một đảng phái muốn có tài lực mạnh phải có nguồn nhân lực mạnh và ngược lại muốn có nguồn nhân lực mạnh phải có tài lực mạnh, đây là hai vế bổ sung trong vấn đề thiết lập Ma lực của một đảng phái chính trị. Đảng Cộng Hòa hay đảng Dân Chủ của Hoa Kỳ dù đứng trên khía cạnh nào thì họ cũng không thể yếu hơn các đảng phái khác về mặt nhân lực và tài lực. Và sở dĩ họ thay nhau nắm quyền xuyên suốt nhiều thập niên này là vì Ma lực của họ quá mạnh, nó có thể hấp dẫn người dân, cho dù biết rằng không phải chủ trương hay đường lối nào của họ đưa ra cũng là có thật hoặc đúng nhưng tâm lý của người dân bao giờ cũng chấp nhận sự sửa sai của một kẻ mạnh hơn là sự đúng mà lực bất tòng tâm của một kẻ yếu.
Trở lại vấn đề Việt Nam, hiện tại đã có hơn 60 tổ chức và đảng phái hoạt động công khai, bán công khai và manh nha hình thành. Nhưng có một thực tế: Không có đảng nào hội tụ được chừng 5 triệu đảng viên. Rất khó tìm ra một đảng phái có đủ ma lực để thu hút hàng trăm triệu người dân. Mặc dù người dân vẫn nhìn thấy cái sai của đảng Cộng sản, vẫn nhìn thấy sự gian ác, tham lam và dối trả của họ. Nhưng ma lực của họ vẫn mạnh nhất. Đây là sự thật không thể chối bỏ. Không phải vì nhân dân ngu ngốc, mà vì ma lực của các đảng phái, tổ chức chưa đủ mạnh, phải nhìn thẳng vào sự thật này. Bởi không thiếu những người đã ngộ dân chủ, đã chấp nhận đối mặt với sự nguy hiểm và họ cũng đã được đào tạo khá bài bản về dân chủ, tạm gọi là được thông tư tưởng, bên cạnh đó, họ được giúp đỡ về tài chính bởi đảng phái dân chủ mà họ đã theo, giúp nhiều là đằng khác!
Nhưng khi đối mặt với đảng Cộng sản, bị hù dọa, bị tù và sau đó là được mở cửa, cho một thứ quyền lợi nhỏ nào đó từ đảng Cộng sản thì họ đổi màu ngay. Đương nhiên đây không phải là số đông nhưng cũng không ít nhà hoạt động dân chủ thuộc diện “lẫy lừng”, đùng một cái bị bắt, sau đó tình nguyện vào hàng ngũ đảng Cộng sản! Chuyện này không hiếm! Không phải vì người đó ngu mà vì họ quá khôn ranh, họ hiểu rằng đứng bên một thằng quá mạnh, quá hung hãn, nếu nhín nhịn cái sai của nó và cũng theo phe của nó để hưởng lợi thì dù sao cũng an toàn hơn chọn một anh đúng mà chỉ biết nói lý lẽ, không biết bắn súng, võ cũng không có mà rượu thịt giải khuây lại càng không có.
Đó là tâm lý rất chung, không thể bảo rằng người dân ngu, không biết chọn đúng sai mà phải nhìn vào ma lực của tất cả những hệ thống đối trọng, đối lập của đảng Cộng sản xem thử hệ thống này có đủ ma lực thu hút nhân dân hay chưa? Đây là một thực tế. Đảng Cộng sản, qua 41 năm nắm quyền bính và dày vò đất nước này, họ có trong tay một hệ thống quân đội, nhà nước, công an, ngân hàng, bệnh viện, phương tiện tuyên truyền và đặc biệt là tài nguyên con người và tài nguyên đất đai, họ đã dùng chính sách mị dân “sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý” để nắm toàn bộ.
Và khi có thứ này trong tay, sẽ kéo theo rất nhiều nhóm lợi ích, nhóm tư bản đỏ xun xoe, bợ đỡ đảng Cộng sản để chia chác lợi lộc. Và đây là tiến trình làm giàu, tích tụ tư bản cho từng đảng viên thông qua tham ô, gian lận tiền viện trợ, tiền tài trợ, rút ruột ngân sách, vắt cạn nguồn thuế, bán sạch tài nguyên, tàn phá rừng già… Nói chung là không có thứ gì là họ từ, miễn sao túi của họ đầy. Và hiện tại, túi của người Cộng sản đầy, rất đầy! Đầy đến độ nếu như 500 triệu Mỹ kim mà Formosa Hà Tĩnh đền bù mới nghe thì thấy lớn, nhưng nếu chia đều trên 5 triệu đảng viên thì mỗi đang viên chỉ bỏ ra 100 Mỹ kim là đã đủ số tiền này, mà muốn họ bỏ ra số tiền này thì quá dễ, đảng cấp lớn nhịn 5% bữa nhậu, đảng cấp bé cở xã phường nhịn hai bữa nhậu là xong tất!
Thử tưởng tượng số lượng tư bản mà các tay đảng viên nắm trong tay, họ có thể làm được gì một khi họ chính thức rời sân chơi độc tài (để bước vào sân chơi độc tài khác chính danh hơn), họ chỉ cần bỏ ra chưa đấy 1% tài sản của họ để tạo thành ngân sách hoạt động đảng và với tương quan hiện tại, họ có thể đánh rớt bất kỳ đảng phái đối lập nào nếu thực sự có một cuộc bầu cử dân chủ. Bởi ma lực chính trị phụ thuộc hoàn toàn vào mãi lực và nhân lực. Trong khi đó, số lượng đảng viên không thôi đã ngót nghét 5 triệu, cộng với ước chừng từ 25 đến 30 triệu dây mơ rễ má, các nhóm lợi ích liên quan đến Cộng sản, đây là một con số cử tri ròng, chưa nói họ vận động, dùng ma lực đảng để tiếp tục mị dân, kéo các nhóm dân vốn ít quan tâm chính trị và dễ bị ma lực tài chánh làm xiêu lòng về phía họ.
Nói chư vậy để thấy rằng nếu các phong trào dân chủ, tiến bộ, các đảng phái chính trị tiến bộ vẫn hoạt động theo phương cách hiện tại thì không những không thay đổi được đất nước mà có nguy cơ sẽ là đích ngắm của Cộng sản giống như Quốc dân đảng những năm 1932 (mặc dù lúc đó tình hình khác xa bây giờ) và cũng có thể bị ám toán bằng cách này hoặc khác, thậm chí không bị giết chết nhưng bị bẻ gãy tay, gãy chân. Bị dậm mìn thì cũng chẳng làm được gì thêm cho ra tấm ra mẻ. Mà vấn đề tiên yếu hiện nay, vấn đề dân tộc này cần nhất là một sự liên minh giữa các đảng phải, tôn giáo. Chính liên minh giữa các Giáo dân, các Phật Tử, các thành phần xã hội đã có hiểu biết về dân chủ và các tôn giáo khác thông qua các vị đứng đầu sẽ tạo ra một sức mạnh toàn cục, người Kito giáo bị trù dập không còn là chuyện của người Kito nữa mà là chuyện chung của tương lai dân tộc, người Phật Giáo thống nhất bị đàn áp không còn là chuyện của các Trưởng Lão, tăng đoàn và Phật tử nữa mà là chuyện chung của dân tộc, một nhà hoạt đổng xã hội bị bắt, đây là nỗi đau chung, là quyết tâm cứu thoát, đòi người chung của liên minh đảng phái, tôn giáo. Chỉ có như vậy, thì ít nhất số cử tri cho liên minh dân chủ này mới ngang ngửa hoặc nhỉnh hơn so với số cử tri của đảng Cộng sản khi có bầu cử tự do.
Để có một liên minh dân chủ như vậy không dễ mà cũng không khó. Không dễ vì sự khác biệt về tôn giáo, triết thuyết, thành phần, giai tầng xã hội cũng như quan niệm về xã hội… Chắc chắn sẽ có những khác biệt rất lớn, khó mà kết nối thành một liên minh. Nhưng dễ, dễ vì bất kì người nào lựa chọn dân chủ đều không ngại sự khác biệt, bởi mục tiêu chung của họ là tiến bộ. Và vì mục tiêu chung Tiến Bộ, Tự Do Dân Tộc, Toàn Vẹn Lãnh Thổ, vì tiếng nói chung của lòng yêu thương dân tộc, mong mỏi đưa dân tộc đến bến bờ tự do, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua những quyền lợi và định kiến vụn vặt cũng như đạp bỏ mọi ranh giới, biên kiến để nắm tay nhau liên kết thành một liên minh. Và Việt Nam chỉ thực sự mạnh, thực sự phá bỏ được độc tài khi và chỉ khi có được một liên mkinh dân chủ, nơi hội tụ mọi sức mạnh của tự do, dân chủ và tiến bộ!
Làm thế nào để quà cứu trợ đến đúng người cần?
Đây là câu hỏi mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tham vấn nhiều đoàn cứu trợ cũng như rút kinh nghiệm tự bản thân khi đi cứu trợ bà con vùng lũ Bắc miền Trung, từ Lệ Thủy đến Ba Đồn, Quảng Bình rồi Hương Khê, Hà Tĩnh, sau đó chúng tôi tổng hợp thông tin để tìm ra câu trả lời. Có thể nói ngắn gọn là Rất Dễ trong chuyện này. Vì sao?
Vì hiện tại, việc tặng quà nếu thực sự minh bạch từ người tặng đến người nhận sẽ không xảy ra chuyện thất thoát; Các tổ chức xã hội dân sự đã hoạt động mạnh mẽ và: Quan trọng nhất vẫn là sự minh bạch.
Điều nghiên thông tin vùng lũ
Muốn minh bạch, phải có chứng từ (mà là chứng từ thật). Ví dụ như khi mua một thùng mì hay nhiều thùng mì, việc yêu cầu chủ cửa hàng tạp hóa viết một biên lai (chứ không cần hóa đơn) liệt kê số lượng, giá từng loại hàng hóa không phải là khó. Và những chứng từ này sẽ được minh bạch trên trang cá nhân, nếu là đi cứu trợ theo sự ủy lạo của cộng đồng thì phải bạch hóa thông tin này trên phương tiện truyền thông sớm nhất.
Trong đó, việc công bố đã nhận được bao nhiêu tiền và chi tiêu vào những khoản nào, cần phải có một bản thống kê gọn và đầy đủ nhất. Những chuyện này hoàn toàn không khó. Cái khó là điều nghiên thông tin cứu trợ.
Qua mấy đợt cứu trợ lũ lụt Quảng Bình, Hà Tĩnh năm 2010 và năm 2016, cho thấy vấn đề điều tiết vùng tặng quà vẫn là điểm yếu nhất của hầu hết các nhà cứu trợ. Thường thì cứu trợ theo cảm tính, cứ thấy đài truyền hình (nhà nước) đưa tin vùng lũ ngập nặng, vùng rốn lũ thì cứ nhắm ngay rốn lũ mà cứu trợ. Điều này dẫn đến hệ quả có nơi ngập quà nhưng có nơi đói quà.
Ví dụ như nói về thiệt hại sau lũ ở xã Phương Mỹ, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh so với thiệt hại của bà con Giáo phận Chay, bên bờ sông Nan, thuộc thị xã Ba Đồn, Quảng Bình hoặc thiệt hại ở Lệ Thủy so với Ba Đồn thì rõ ràng ba Đồn thiệt hại nặng nề hơn nhiều lần do nước chảy xiết, nằm cạnh bờ sông Gianh, đặc biệt là Giáo họ Chay thiệt hại nặng nề nhất. Nhưng người cứu trợ lại đổ tài chánh vào Phương Mỹ và Lệ Thủy, nơi mà đài truyền hình đưa tin là ngập nặng. Kết quả là hai nơi này có gia đình đã nhận lên đến 50 hoặc 60 triệu đồng tiền cứu trợ, mì tôm chừng ba chục thùng và vài tấn gạo.
Bù vào đó, bà con Giáo họ Chay ở bên cạnh bờ sông Nan, gồm 151 gia đình chịu ngập rất nặng, nước chảy xiết, hầu như không có đoàn cứu trợ nào vào đây trong lúc nước dâng và xong lũ thì sạt lở đường, nhà cửa bị trôi, mất mát nhiều thứ. Nhưng giỏi lắm thì có chừng 3 đoàn cứu trợ lặn lội đến đây. Bằng chứng của việc này là lúc chúng tôi đã đến Giáo họ Chay, tình cảnh ở đây quá thê thảm và khi chúng tôi tặng mỗi suất quà 500 ngàn đồng thì bà con mừng đến chảy nước mắt vì đây là suất quà lớn nhất kể từ đầu lũ lụt đến nay.
Điều này cho thấy quyết định lựa chọn vùng cứu trợ của hầu hết các nhà cứu trợ vẫn còn phụ thuộc nặng nề vào truyền hình nhà nước và còn nặng về cảm tính. Nếu có sự điều tra, điều nghiên cụ thể thì sẽ không dân đến tình trạng nơi thì ngập quà, nơi thì thiếu đói như hiện tại.
Cung cách làm việc
Thực ra, sau khi chúng tôi tìm hiểu về các suất quà bị thu hồi ở Ba Đồn thì chúng tôi phát hiện ra một vấn đề nổi cộm là có một số đoàn cứu trợ đến đây không thông qua một tổ chức tôn giáo hay một tổ chức nhà nước nào. Đừng nghĩ đây là cách mang quà trực tiếp đến tay người dân tốt nhất mà đây là một thất bại. Vì lẽ, nếu quà tặng thông qua tổ chức tôn giáo và tổ chức nhà nước một cách có khoa học và tận tâm tận lực thì sẽ không bị hao hụt đi bất cứ tí quà nào.
Nếu như các vị cứu trợ mang quà đến gặp các Linh Mục (vì Ba Đồn là huyện của Thiên Chúa nên việc này không mấy khó khăn). Sau đó nhờ các Cha tặng cho người cần tặng. Các Cha sẽ không phân biệt người của Giáo Xứ hay người Lương (cách nói về người không theo tôn giáo nào của người Ki Tô Giáo) và sẽ tổ chức phát quà một cách hiệu quả nhất. Vì chúng tôi đã làm như vậy và sau một tuần, gọi điện hỏi thăm, không có suất quà nào bị mất.
Hoặc, nếu vùng đó không có các tổ chức tôn giáo, cách tốt nhất là gặp ông trưởng thôn. Sau đó đưa ra danh sách những gia đình mình muốn tặng quà, nhờ ông ta xác nhận đây là những gia đình khó khăn nhất. Việc này cũng không khó. Sau đó, đi cùng với ông ta đến từng gia đình để tặng quà và không quên nhắc nhỡ người nhận quà (ngay trước mặt trưởng thôn) rằng đây là suất quà ưu tiên dành tặng cho gia đình có hoàn cảnh khó khăn như họ, họ không có trách nhiệm phải chia với bất kì gia đình nào khác, vì đây là mong muốn của ban tổ chức cứu trợ và cả ông trưởng thôn.
Ngược lại, nếu im lặng đi đến các gia đình tặng quà, nhất là các gia đình này đang sống ở phía Bắc vĩ tuyến 17, họ sẽ có tâm lý bất an sau khi nhận quà của một ai đó đơn phương đi đến tặng họ. Không những trưởng thôn mà bất kì ông tổ trưởng nào cũng có thể hù dọa người dân để lấy phần quà đó về “chia lại cho công bằng”. Bởi hầu hết các gia đình bị lấy quà đều bị hù dọa rằng “đây là tiền của bọn phản động cung cấp” hoặc “đây là tiền bất minh, đang trong quá trình xem xét, điều tra”. Và khi thu phong bì xong, các quan chức địa phương không quên đe “đây là một bí mật an ninh, có ai hỏi thì nói là mang về chia cho đều. Nhưng tốt nhất phải giữ bí mật!”. Người mất tiền răm rắp nghe theo, chỉ một vài người “không còn gì để mất” may mắn gặp ký giả, nhà báo để kể lại sự thật…
Thực ra, vấn đề tặng quà như thế nào để các quan chức địa phương không thể tịch thu phần quà của người dân không phải là khó. Cái khó ở đây là chính nhà cứu trợ tự làm khó cho bản thân và cho người nhận quà. Vì lẽ, một khi vấn đề cứu trợ không được minh bạch ngay từ đầu, nhà cứu trợ tự đẩy mình vào thế khó (đương nhiên, ngoại trừ các nhà cứu trợ đã bị nhà cầm quyền chú ý như Dũng Vova, Nguyễn Lân Thắng…), thay vì ung dung đi vào vùng cứu trợ thì lại chọn cách im lặng và lén đi đến từng gia đình, trong khi đó, sự im lặng này cũng không hoàn toàn im lặng mà có một sự khuấy động nào đó vì một mục đích nào đó… Khiến cho sự việc trở nên rối rắm và khó xử.
Nhìn chung, việc cứu trợ chưa bao giờ là một việc trái qui định của luật hiện hành, nên người tham gia cứu trợ không nên quá cẩn thận (nhưng cũng đừng quá chủ quan theo cách treo băng rôn, biểu ngữ trong lúc không có giấy giới thiệu hoặc giấy phép, vì một khi treo băng rôn, biểu ngữ thì phải có hai loại giấy này theo qui định của nhà cầm quyền địa phương – phép vua thua lệ làng!). Và cứu trợ là một việc nhân đạo, không có lý do gì phải giấu diếm hay dấm dúi. Bởi càng dấm dúi, sự minh bạch của những đồng tiền cứu trợ càng trở nên rối mù, khó hiểu!
Trong đợt lũ vừa qua, có những suất cứu trợ/nhà cứu trợ rất thành công như Dũng Vova, Nguyễn Lân Thắng và nhiều người khác tôi không tiện nêu tên. Nhưng cũng có nhiều trường hợp gây ra sự hiểu nhầm không nhỏ cho sứ mệnh cứu trợ. Bởi vấn đề quan trọng nhất bao giờ cũng là tấm lòng và sự minh bạch của nhà cứu trợ! Vì đó là động cơ mạnh nhất để các suất cứu trợ đến tay người cần nó một cách tốt nhất.
Cán bộ và dân, lửa và nước
Chưa bao giờ bản chất của nhân dân với cán bộ nhà nước lại trái ngược nhau như nước với lửa giống tình trạng hiện tại. Nói một cách nghiêm túc thì cán bộ là lửa, còn nhân dân là nước. Và trong một số trường hợp ngẫu nhiên lại có sự trùng hợp, thậm chí tương ứng đặc biệt trong chuyện dân là nước, cán bộ là lửa.
Nhiều người nói đùa rằng cán bộ là lửa, đến chết cũng gắn với lửa, còn dân là nước nên đến chết cũng gắn với nước. Chuyện này mới gnhe thì có vẻ đùa cợt nhưng sâu xa của nó vẫn có cái gì đó hớp lý khó nói. Từ trước tới nay, những vụ chết nổi cộm, chết đình đám của cán bộ điều rơi vào tình trạng chết lửa, nếu không chết vì chó lửa (súng) khạc đạn như vụ cán bộ công an giao thông miền Nam xử nhau, vụ cán bộ cấp cao tỉnh ủy Yên Bái xử nhau thì cũng là cán bộ nguồn của đảng Cộng sản bị chết cháy trong quán karaoke. Và đặc biệt, cái chết vì lửa của cán bộ luôn gắn với thú vui đàn đúm hoặc những vụ ăn chia bất minh, bất sòng phẵng giữa họ với nhau.
Ngược lại, cái chết của nhân dân, nếu nổi đình nổi đám thì chết vì nước, từ cái chết của các thợ lặn ở Vũng Áng, Hà Tĩnh do bị độc tố (Formosa thải vào biển miền Trung) cho đến những cái chết trôi, chết mất tích do lũ, mà chính xác hơn là do nước xả lũ của các thủy điện cuốn trôi. Mặc dù cái chết của nhân dân nổi cộm hơn, đau lòng và oan khiên hơn, nhưng cái chết của nhân dân nhanh chóng bị chìm như hòn cuội chìm xuống dòng nước. Ngược lại, những cái chết của giới quan chức, cán bộ lại được nổi lên như lửa rơm gặp gió. Đương nhiên, nổi không đồng nghĩa với việc được chia sẻ, đồng cảm hay thương cảm, có khi là nổi theo hướng ngược lại.
Và vì sao cho đến lúc này, tôi không ngần ngại để ví von nhân dân là nước và cán bộ là lửa. Bởi theo như cách lý giải trong Thái Ất Thần Kinh của của Nguyễn Bỉnh Khiêm và Trung Thiên Dịch của cụ Trần Cao Vân, gần đây là Kinh Dịch của cụ Phan Bội Châu và tác phẩm mang tính chất giải mã Kinh Dịch của cố học giả Nguyễn Hiến Lê thì nước thuộc quẻ Khảm, lửa thuộc quẻ Ly. Tuy rằng nước hiểm hóc, mới nhìn có vẻ âm tính nhưng bản chất của nước lại là dương trưởng, mạnh mẽ và hàm chứa năng lượng khủng khiếp nhất của vũ trụ. Ngược lại, lửa mới nhìn bên ngoài có vẻ minh triết nhưng thực tế bên trong lại hàm chứa tính âm, ti tiện và nhỏ mọn về bản chất, cá tính. Đương nhiên, có một tính năng hiện ra rất rõ là trong thế giới, nước bao giờ cũng nhiều và mênh mông, bao la, ngược lại, lửa rất ít so với nước và luôn bị khống chế, giới hạn bởi tính nguy hiểm, tham tàn của nó.
Xét trên khía cạnh này, có vẻ như nước thuộc về nhân dân và lửa thuộc về nhà nước, đặc biệt là giới cán bộ nhà nước Cộng sản Việt Nam, bởi họ có quá nhiều tính chất ngược ngạo, mâu thuẫn với nhân dân. Mọi quyền lợi của cán bộ nhà nước, xét về bản chất, nó hoàn toàn đi ngược với quyền lợi của nhân dân. Lợi ích nhóm và tư bản đỏ, bè phái tham nhũng, bành trướng quyền lực và bán đứng lãnh thổ đang hoành hành đất nước. Đời sống nhân dân đi từ đói khổ sang bất an và uất ức. Nỗi uất ức của nhân dân như một đại dương chứa đầy sóng ngầm. Ngược lại, ngọn lửa tham tàn của giới cán bộ, đảng viên Cộng sản đang cháy hết công suất của nó, thiêu rụi mọi thứ có thể thiêu được, từ tài nguyên, sức người, tài sản, đất đai của nhân dân cho đến văn hóa, tinh thần, giá trị nhân văn của tổ tiên để lại đều bị thiêu rụi trong ngọn lửa phe nhóm lợi ích và tư bản đỏ.
Nhân dân có thể không đói khổ nhưng đau khổ bởi độc tố từ thực phẩm cho đến tư tưởng, bị ruồng bỏ, ruồng bố ngay trong căn nhà, ngay trong mảnh vườn thân yêu của mình. Và kẻ ruồng bỏ/ruồng bố không ai khác ngoài đảng Cộng sản Việt Nam. Ngọn lửa tham tàn cháy càng mạnh, tiền bạc, sự giàu có của giới cán bộ Cộng sản càng phình to bao nhiêu thì dòng nước cuộn chảy, những con sóng ngầm nơi đại dương nhân dân càng mạnh lên bấy nhiêu. Điều này giống như một thứ qui luật vô hình của trời đất, tạo hóa, dù nhìn thấy hay không nhìn thấy, nhận ra hay không nhận ra thì ngấm ngầm trong vô thức tập thể nhân dân cũng đã có một xung năng cực lớn nhằm dập tắt ngọn lửa tham tàn của giới cầm quyền. Trong khi đó, ngọn lửa tham tàn của giới cầm quyền đã cháy đến độ không thể tự điều chỉnh được nữa mà cháy lan khắp mọi nơi, bén sém tất cả những gì nó bắt gặp, nó đã hoàn toàn không còn tính tự chủ, đã thành một thứ bản năng tập thể, hễ có đảng Cộng sản, có đảng viên, cán bộ thì có tham tàn. Tham từ gói mì tôm cứu trợ đồng bào vùng lũ cho đến chiếc phong bì từ thiện của người đói khổ, khốn khó và không ngoại trừ việc tham lam cả những đồng tiền bán đứng quốc gia, lãnh thổ, những đồng tiền, những cú áp phe thấm đầy xương máu, sinh mạng của nhân dân.
Ngược lại, đại dương vốn nguội lạnh trong nhân dân qua bốn chục năm sống trong sự kiềm kẹp, tàn nhẫn của nhà cầm quyền bỗng dưng trở nên sôi sục do sức nóng của ngọn lửa tham tàn từ giới cầm quyền. Biển lạnh được hâm nóng và sự chuyển động của những dòng hải lưu nóng đang ngày càng thêm mạnh, gây một cuộc chuyển động nội năng của biển lớn. Và điều gì xảy ra khi nước và lửa gặp nhau? Có lẽ cũng không cần nói nhiều. Mà vấn đề tôi muốn bàn ở đây là không hiểu vì sao sự khác biệt giữa quẻ Ly và quẻ Khảm lại được nhắc nhiều nhất, làm rõ tính chất của nó theo hướng ngược cách lý giải của người Trung Hoa trong cuốn Trung Thiên Dịch của Chí sĩ Trần Cao Vân.
Và cũng theo tác phẩm này, vào Trung Nguyên, Trung Phần Việt Nam sẽ có dấu hiệu quẻ Khảm mạnh hơn quẻ Ly và quẻ Khảm sẽ làm chủ đại cục. Ý nghĩa của việc này như thế nào khó mà đoán ra cho cụ thể. Nhưng hiện tại, điều dễ thấy nhất là “thế nước đang lên” theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Và nước lên cỡ nào thì chưa biết nhưng chắc chắn là nhân dân ứng với nước, sống với nước và chết với nước. Ngược lại, cán bộ ứng với lửa, lòng tham của họ cũng chẳng khác gì lửa thiêu rụi mọi thứ và họ chết với lửa.
Chuyện nghe có vẻ kì cục nhưng kì thực. Chí ít là thực và ứng quẻ trong lúc này, lũ lụt đã bao trùm cả miền Trung Việt Nam. Nhưng quẻ chỉ là quẻ, con người mới tạo ra quẻ và xóa bỏ kí hiệu đi, cũng giống như con người cưu mang, dung dưỡng chế độ và đập bỏ chế độ đi, chuyện đời như mưa như nắng!

No comments:

Post a Comment