Saturday, November 26, 2016

Bài viết hay(4181)

Xem ra Cả Lú đâu có lú khi chạy theo Tàu thay vì bám càng trực thăng Mỹ, rủ theo Hun Sen, Duterte... Họ đã thấy trước viễn cảnh Mỹ trắng chọn Trump? Hoá ra Cả Lú nhìn xa trông rộng hơn lắm người Việt ở Bolsa. Từ khi Trump đắc cử, thú thật là tui hồi hộp quá vì hổng biết khi nào Trump thực hiện những gì nó đã tuyên bố hùng hồn khiến hàng triệu Mỹ trắng lẫn Mít đặc si mê, ái mộ nó. Trump dẹp Obamacare sớm chừng nào, tui hoan hô ngay lập tức để xem ai khổ?  Chưa kể hàng ngàn người VN đang ở lậu trong khu Bolsa nữa chứ. Nói được thì phải làm cho bằng được thì tui mới tin. Nhốt tù Hillary, kêu Comey chơi xả láng luôn đi. Vậy mới là Tổng Thống Mỹ chứ nói mà không làm thì ...bullshit! Go to hell đó nhen.
Đi học trồng lúa, học giỏi rồi, nhưng... hành?
Lần đầu tiên chúng ta được biết đến hai câu chuyện, Việt Nam đi học trồng lúa nước. Ô hay, kinh nghiệm ngàn đời, chuyên môn đi dạy trồng lúa, hạng 2 thế giới về xuất khẩu gạo mà chịu đi học. Xem kỹ thì thấy đúng là chuyện phải học khi thời thế đổi thay.
Thầy Võ Tòng Xuân đi học trồng lúa ở Campuchia
Tiến sĩ Võ Tòng Xuân, nhà nông học Việt Nam, ông thầy của nhiều thế hệ nhà khoa học và cả nông dân tri điền Việt Nam, đã đi Campuchia học cách trồng lúa và làm thương hiệu gạo của họ. Nghe giá họ bán gạo hữu cơ của họ mà “ghiền”: 1.475 USD/tấn, gấp hơn ba lần giá gạo mình vẫn đang xuất bán sang Philippines (rẻ vậy mà giờ cũng bán không được). Tiến sĩ Võ Tòng Xuân ghi nhận bài học đầu tiên: chọn giống tốt ngay từ đầu. Xong mở diện tích gieo trồng giống tốt nhất, đưa đi đấu xảo, quảng bá thế giới. Ba năm liền họ đoạt giải “gạo ngon nhất thế giới” (tức về chất, ngược với số lượng, thành tích xuất nhiều thứ nhì thế giới của ta). Họ làm chỉ một vụ, kiên quyết không tăng vụ, nên cũng không cần dùng hóa chất (phân thuốc). Dùng con thiên địch trừ sâu, kiểm soát sinh học. Khuyến khích trồng lúa hữu cơ, hiện nay, đã có 100.000 hộ nông dân Campuchia canh tác theo phương pháp hữu cơ với diện tích 50.000 ha. Năng suất chỉ có 2 tấn hay 2,5 tấn/ha.

Một đoàn đi học nữa do công ty phân bón Bình Điền tổ chức, đi Thái Lan học trồng lúa thích ứng biến đổi khí hậu, có tới 80 người toàn là cán bộ khuyến nông lành nghề, nhà khoa học và nông dân giỏi Tây Nam Bộ. Thái Lan có diện tích trồng lúa gấp đôi Việt Nam và đội ngũ khuyến nông đông đảo. Họ đầu tư cho công tác khuyến nông đậm: chi trung bình 6 triệu cho một hộ nông dân trong khi Việt Nam chi mỗi hộ chỉ có 50.000 đồng/năm. Công việc chính của cán bộ khuyến nông Thái là kiểm soát sinh học, hướng dẫn, giám sát trồng lúa an toàn (trong khi cán bộ khuyến nông hay bạn của nông dân của chúng ta là chuyên hướng dẫn dùng phân hóa chất, thuốc trừ sâu, hay đi tiếp thị thuốc trừ sâu). Họ đẩy mạnh nuôi con thiên địch để trừ sâu và khác ta ở chỗ diệt dịch xong vẫn theo dõi lâu dài tránh tái dịch thay vì phủi tay xong ít lâu lại chống dịch nữa. Về giống lúa, tại Thaifex, kỹ sư Hồ Quang Cua nổi tiếng về giống có tên ST và tiến sĩ Võ Tòng Xuân xác nhận, người Thái cũng công nhận giống ST của Việt Nam ngon hơn họ do nhà nghiên cứu giống Việt Nam kiên trì lai tạo giống (nhưng diện tích trồng ST cũng còn của một địa phương). Nhưng vì sao phải đi học họ? Chỉ vì một nguồn cơn: họ làm lúa ngon, an toàn, còn ta vẫn mải miết làm lúa năng suất cao, sản lượng nhiều và dĩ nhiên hoá chất... cũng nhiều.
Bài học của ta: bất chấp thị trường
Ngẫm sâu cả hai chuyến đi học, bài học vẫn là: ta không lắng nghe thị trường, bất chấp người tiêu dùng. Thị trường thế giới giờ đòi hỏi gạo có chất lượng, an toàn, ngon, không có dư lượng hóa chất. Gạo ngậm hóa chất vẫn bán được, nhưng lao đao bị ép đủ bề và càng bán càng đuối về giá trị. Mà cũng lạ, sau tiếng chuông cảnh báo rất nghiêm trọng của mùa hạn hán và nhiễm mặn khủng khiếp vì biến đổi khí hậu ở ĐBSCL vừa rồi, Việt Nam vẫn đang miệt mài với chỉ tiêu xuất khẩu 6,3 triệu tấn gạo năm 2016 và đang than phiền đến tháng 10 rồi mà mới xuất được hơn 4 triệu tấn, chắc năm nay không đạt chỉ tiêu!
Nói theo tiến sĩ Trần Anh Tuấn, Viện phó Viện Nghiên cứu biến đổi khí hậu Đại học Cần Thơ thì: Việt Nam đang bao cấp lúa gạo cho thế giới trong điều kiện phải chịu biến đổi khí hậu nghiêm trọng nhất và cũng trong tình hình thị trường thế giới lắc đầu quầy quậy, không cần gạo hóa chất, không cần!
Lạ lùng Nghị định 109, nay thành luật
Mấy hôm nay, chúng ta vẫn nghe lời kêu gào thiết tha, hãy tháo gỡ Nghị định 109 hạn chế kinh doanh xuất khẩu gạo. Xuất khẩu gạo đang xua đuổi những công ty kinh doanh gạo ngon và sạch chạy khỏi đất nước, đi lập công ty ở nước ngoài chỉ để bán gạo Việt. Sau bao nhiêu bài báo, bao nhiêu kiến nghị, vận động, dự là nghị định này sẽ đường hoàng biến thành luật. Đó thật là tin khó tin.
Doanh nghiệp Việt muốn xuất khẩu gạo ở Việt Nam phải đạt mấy con số này: 5.000 tấn (kho), 10 tấn/giờ (xay xát lúa) và 10.000 tấn gạo/năm.
Nghĩa là phải có kho chuyên dụng sức chứa tối thiểu 5.000 tấn, có ít nhất một cơ cở xay xát công suất tối thiểu 10 tấn/giờ; phải xuất khẩu tối thiểu 10.000 tấn gạo/năm, nếu không, bị rút giấy phép kinh doanh.
Đó vẫn là điều kiện của một nền sản xuất, xuất khẩu gạo đua sản lượng, ngậm hóa chất bất chấp thị trường thế giới, và dĩ nhiên, bất chấp sức khỏe của nông dân, người tiêu dùng, bất chấp sức nặng của biến đổi khí hậu và thất bại trong kinh doanh. Muốn thay đổi không phải dễ, phải nhiều công, nhiều năm, tiền bạc sức người, sức của nhưng đâu còn thời gian nữa? Không thay đổi thì hậu quả đã thấy trước. Nói gạo đấy nhưng là nói về chuyển đổi mô hình kinh tế, phải thay đổi cái đầu và con mắt nhìn, nhìn thị trường thế giới, cách ăn gạo của người tiêu dùng thế giới.
clip_image002
Nhà nông học Võ Tòng Xuân cùng kỹ sư “vua lai tạo giống” Hồ Quang Cua đi học Campuchia làm lúa nước.
clip_image004
Ruộng nứt toác vậy mà vẫn đua sản lượng, chưa “quan niệm” lại cách làm lúa thích hợp hơn
Vũ Kim Hạnh 
GS. Võ Tòng Xuân: ‘Nên bỏ một số điều kiện kinh doanh trong xuất khẩu gạo’
clip_image006
GS. Võ Tòng Xuân
Quốc hội vừa thông qua Luật sửa đổi, bổ sung Điều 6 và Phụ lục 4 về Danh mục ngành, nghề đầu tư kinh doanh có điều kiện của Luật Đầu tư, trong đó siết chặt hơn đối với xuất khẩu gạo. Điều này được dự đoán sẽ khiến việc xuất khẩu gạo của các doanh nghiệp nhỏ trong thời gian tới gặp nhiều khó khăn hơn.
Theo lập luận của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, xuất khẩu gạo là một ngành đặc thù, liên quan đến an ninh lương thực quốc gia, việc xuất khẩu gạo ảnh hưởng đến uy tín và thương hiệu gạo của Việt Nam trên thị trường gạo quốc tế nên phải áp dụng điều kiện kinh doanh đối với ngành nghề này. Hơn nữa, cơ quan này cho rằng, để đẩy mạnh liên kết giữa người sản xuất lúa với doanh nghiệp xuất khẩu thì xuất khẩu gạo cần phải được quản lý chặt chẽ.
Trao đổi với báo điện tử Một Thế Giới, GS. Võ Tòng Xuân cho rằng, việc đưa xuất khẩu gạo vào ngành nghề kinh doanh có điều kiện là điều nên làm để giữ uy tín của hạt gạo trong tình trạng mạnh ai nấy bán như hiện nay. Tuy nhiên, trong đó chỉ nên giữ những điều kiện về chất lượng, về vùng nguyên liệu, về dư lượng thuốc bảo vệ thực vật… còn một số điều kiện như kho chứa 5.000 tấn, năng suất xay xát 10 tấn/giờ thì nên bỏ để thuận lợi hơn cho việc kinh doanh của doanh nghiệp.
Trong một cuộc hội thảo cách đây không lâu, ông Đinh Minh Tâm, phụ trách mảng sản xuất và chế biến gạo của doanh nghiệp tư nhân Cỏ May (Đồng Tháp) cho hay, theo Nghị định 109, để được cấp phép xuất khẩu gạo công ty phải có kho chứa tối thiểu 5.000 tấn thóc và một cơ sở xay xát thóc, gạo với công suất tối thiểu 10 tấn thóc/giờ. Với điều kiện quá cao này không có mấy công ty đáp ứng được.
Do đó, công ty phải ủy thác xuất khẩu qua một công ty lớn tại Cần Thơ với chi phí 40 đồng/kg gạo. Ngoài ra, phải lập một công ty nhập khẩu Cỏ May ở Singapore để nhập chính gạo của Cỏ May qua đơn vị được ủy thác. Rồi từ công ty “con” tại Singapore, các sản phẩm gạo của Cỏ May được chuyển vào các kênh bán lẻ tại nước này.
Đồng tình với ý kiến này, GS. Võ Tòng Xuân cho rằng, đối với gạo chất lượng cao, việc xuất khẩu đi cũng chỉ vài trăm tấn nên khó có thể đáp ứng được những yêu cầu Nghị định 109 đưa ra. Nếu doanh nghiệp sản xuất gạo ngon, có giá trị cao, cạnh tranh thì không nên áp dụng các điều kiện trên.
Trước đó, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cũng đề nghị bỏ “kinh doanh xuất khẩu gạo” ra khỏi Danh mục ngành nghề kinh doanh có điều kiện. Lý do, Việt Nam là nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới nên nguy cơ mất an ninh lương thực là không lớn. Hơn nữa, pháp luật hiện hành đã có nhiều quy định để đảm bảo an ninh quốc gia, quốc phòng và các lợi ích công cộng liên quan đến sản phẩm gạo.
Do đó, yêu cầu về điều kiện đối với các doanh nghiệp xuất khẩu gạo để đảm bảo cho lợi ích công cộng là chưa phù hợp, nhất là những quy định về quy mô của doanh nghiệp như như có ít nhất 1 kho chuyên dùng với sức chứa tối thiểu 5.000 tấn lúa, 1 cơ sở xay, xát lúa gạo với công suất tối thiểu 10 tấn lúa/giờ…
Theo GS. Võ Tòng Xuân, để có thể xuất khẩu được, gạo Việt cần phải có chất lượng cao, muốn thế cần phải đảm bảo được vùng nguyên liệu để chứng minh xuất xứ. Trong khi hiện nay, phần lớn các công ty xuất khẩu gạo, kể cả Vinafood đều không có vùng nguyên liệu. Điều này dẫn đến gạo hay lẫn tạp chất, dư thừa hóa chất bởi doanh nghiệp mua của thương lái, thương lái mua lại của người nông dân trong khi không biết nông dân đã phun những loại thuốc bảo vệ thực vật nào. Do đó, gần đây gạo Việt Nam hay bị trả về.
Theo số liệu của Cục Quản lý thực phẩm và dược phẩm Mỹ (FDA), tính từ năm 2012 đến tháng 8.2016, có tổng số 16 doanh nghiệp xuất khẩu gạo Việt Nam bán sang thị trường này bị trả về với tổng số 412 container, tương ứng gần 10.000 tấn gạo bị trả về. Điều này là tiếng chuông báo động đối với gạo Việt Nam, nếu không cẩn trọng rất có thể sẽ mất đường vào thị trường Mỹ.
Do đó, cần phải liên kết “4 nhà”, phải làm theo chuỗi giá trị để cùng sản xuất theo mô hình hợp tác xã kiểu mới, tuân thủ quy trình VietGAP, có doanh nghiệp đầu ra…
Theo chuyên gia này, gạo Việt Nam sẽ dần nâng cao được chất lượng. Ví dụ như Campuchia, họ có liên đoàn nhà máy gạo và liên đoàn phân phối. Nhà máy nào không đạt yêu cầu thì đề nghị nhà nước cho được vay vốn ưu đãi để nâng cấp lên. Do đó, họ tiến bộ rất nhanh chóng mà hiện nay Campuchia còn thắng cả Thái Lan trong việc sản xuất gạo ngon ra nước ngoài.Hoàng Long 
“Đại thắng mùa Thu” của Đảng Cộng hòa và ông Donald Trump đã làm Đảng Dân chủ, dân Mỹ và cả thế giới sửng sốt. Ngay cả đến ông Trump qua cuộc phỏng vấn với báo chí cũng đã thú nhận ông không thể tưởng được ông vẫn nằm trong cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc sau tháng 10 năm 2015. Đảng Dân chủ ủng hộ bà Clinton không thể tưởng tượng được một người bị xem là nói láo, xem thường phụ nữ, chống di dân đòi xây bức tường ở biên giới, kỳ thị người Hồi Giáo, nhục mạ hầu như mọi giới trong xã hội Hoa Kỳ từ dân Latino, Mỹ da màu cho đến anh hùng quân đội, có thể thành Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ.
Ông Trump đã đắc cử theo chu kỳ của lịch sử, sau 8 năm Cộng hòa đến Dân chủ, sau 8 năm Dân chủ đến Cộng hòa, nền dân chủ Hoa Kỳ có một cân bằng tự nhiên ngoại trừ nhiệm kỳ Tổng thống Cộng hòa George H. Bush (Bố).
Trường hợp Tổng thống Bush bố ngoại lệ, sau 8 năm thành công đánh sập cộng sản Xô Viết dân Mỹ thưởng Phó Tổng thống của Tổng thống Ronald Reagan một nhiệm kỳ. Bà Clinton thua theo ngọn gió lịch sử, sau 8 năm của Obama người Mỹ muốn thay đổi nhưng bà Clinton lại tranh cử với chính sách nối dài của Tổng thống Obama và bà Clinton ngoài yếu tố phụ nữ chưa được xã hội Hoa Kỳ chấp nhận bà không phải là Phó Tổng thống của Tổng thống tiền nhiệm như ông Bush (Bố).

Bà Hillary đã chi nhiều cho quảng cáo trên các đài truyền hình và báo chí ngược lại ông Trump đã theo xu hướng thời đại quảng cáo trên Facebook và Twitter tung nhiều tin giả.
Ông Donald Trump nắm số phiếu cử tri đoàn, bà Clinton thắng số phiếu phổ thông. Dân thành phố bầu cho bà Clinton. Dân quê đa số Mỹ trắng kém học vấn đã bầu cho ông Trump. Chiều hướng thành thị, thôn quê này cũng theo chiều hướng lịch sử mặc dù không phải “nông thôn vùng dậy” như cộng sản.
Năm 1964, Tổng thống Dân chủ Lyndon B. Johnson ký đạo luật dân quyền và sau đó quyền bầu cử năm 1965, ông đã làm cuộc cách mạng cho người da đen cùng với đạo luật Medicare tiếp đó vào năm 1966.
Đảng Dân chủ được xem là đảng xã hội cấp tiến nhờ Tổng thống Johnson nhưng ngay sau khi đặt bút ký vào đạo luật dân quyền và bầu cử ông đã hối hận là “Đảng Dân chủ sẽ mất các tiểu bang miền Nam trong nhiều thế hệ sắp đến”, lời tiên tri hơn 50 năm sau thành sự thật.
Năm 2008 và 2012, cử tri Mỹ bầu Tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ, Barack Obama ngoài dự đoán của các thăm dò dư luận (không khác gì thăm dò năm 2016) Tổng thống Obama bổ nhiệm bộ trưởng Tư pháp da đen Eric Holder và bà Susan Rice sau là cố vấn an ninh. Những người Mỹ da trắng cảm thấy bất mãn, họ cảm thấy quê hương xứ sở bây giờ nằm trong tay những người da màu thiểu số. Tương lai nước Mỹ, quê hương của những người di dân da trắng đầu tiên trên chiếc thuyền May Flower nay nằm trong tay dân Mỹ gốc La Tinh, gốc Phi Châu, gốc Á Châu. “Giấc mơ người Mỹ” thất bại.
Dân làng quê có thêm nhiều yếu tố để vùng lên: lương trong mấy năm dưới chính quyền Obama không tăng, không có con đường tiến lên trên bực thang xã hội, từ năm 1947 đến 1973 sản xuất tăng 96.7% trong khi lương tăng 91.3%, công việc cho công nhân không thiếu, con cái được gởi đi học cao đẳng gia nhập vào giai cấp trung lưu. 40 năm sau, từ 1973 đến 2013, kinh tế toàn cầu phát triển, công việc biến mất ra nước ngoài không phải vì những người di dân bất hợp pháp giành mất (chỉ một phần nhỏ những công việc tay chân người bản xứ không muốn làm). Đàn bà bây giờ phải đi ra ngoài làm việc. Công nhân phải làm hai ba việc mới có được lợi tức như trước. Những năm gần đây, nếu lái xe đi qua vùng quê người ta thấy ở những trạm xăng, tiệm tạp hóa có nhiều người đàn ông hay phụ nữ da trắng tuổi 70 ngoài phải đi làm để kiếm thêm tiền vì lương hưu không đủ.
Những người này bất mãn với bà Hillary Clinton (ngoài bộ mặt thiếu thiện cảm của bà). Họ không thấy những dấu hiệu bình đẳng trong xã hội Hoa Kỳ như thời trước toàn cầu hóa. 50% những người Mỹ vùng quê da trắng tốt nghiệp trung học không có việc làm khác với 67% có công việc năm 2000 và chỉ có 76% sinh viên tốt nghiệp cao đẳng có việc so với 84% vào thập niên 1970-80. Những người da trắng vùng quê đã bầu cho Donald Trump còn những người thành phố gồm nhiều sắc dân có học vấn bầu cho bà Hillary Clinton.
Trong cuộc thăm dò ý kiến những người cho biết sẽ không đi bầu nhưng đã đi bầu cho ông Trump, họ dấu vì sợ mang tiếng kỳ thị chủng tộc. Họ đã bỏ phiếu cho ứng cử viên da trắng người tuyên truyền Obama sinh ở ngoài nước Mỹ, cổ võ đánh những người biểu tình “sinh mạng da đen là quý”, không mướn da đen vào làm trong sòng bài Trump và ủng hộ KKK cùng thủ lãnh David Duke. Từ thời Tổng thống Lincohn giải phóng nô lệ sau đó đến Tổng thống Lyndon Johnson, ấn tượng kỳ thị người da đen đã in vào đầu người Mỹ da trắng miền Nam như nhà văn miền Nam William Faulkner đã viết: “tội ngủ với con gái (incest) không phải là một trọng tội so với một giọt máu da đen đổ vào dòng máu gia đình làm hoen ố dòng giống, gia đình sẽ giết đứa con gái hơn là để mất màu da trắng”.
Ứng cử viên Richard Nixon đã dùng chiến thuật nhắm vào nỗi sợ của những người da trắng miền quê này ngay sau nhiệm kỳ Tổng thống Johnson. Nỗi sợ của những người miền Nam (Southern fear) được Nixon đào sâu bằng cách dùng chiến thuật làm chậm chương trình giáo dục học sinh đen trắng học chung, kết quả là qua hai kỳ bầu cử năm 1968 và 1972 phiếu của những người Mỹ da trắng miền Nam đã đổ về cho Đảng Cộng hòa.
Hơn 40 năm sau, ông Trump đã thành công với chiến thuật của Nixon, đánh vào tiềm thức “Sợ của người da trắng miền Nam, sợ mất việc vì dân thiểu số, dân Mễ và di dân, nên đồng ý xây bức tường thành ở biên giới, không nhận di dân Hồi giáo, sợ bạo động của người da đen mặc dù bạo động là vấn nạn ở các thành phố lớn.
Bà Hillary Clinton thua là vì muốn tiếp tục chính sách tám năm của Tổng thống Obama, ông Donald Trump thắng nhưng không có một chính sách nào trừ khẩu hiệu “chống nền tảng sẵn có” từ trong nước ra đến nước ngoài. Chiến thuật của ông Donald Trump giống như Cộng sản giành chính quyền trước cầm quyền sau”.
Ông Trump khi vào Tòa Bạch Ốc gặp Tổng thống Obama đã cảm thấy tranh cử khác với cầm quyền, con người ăn nói lung tung hung hăng trong buổi họp báo đầu tiên biến thành “con mèo” khen Tổng thống Obama và tỏ vẻ ngạc nhiên vì công việc tổng thống quá vĩ đại ngoài sức tưởng tượng. Các phụ tá của tân Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 cũng ngạc nhiên là họ phải mướn toàn bộ nhân viên Tòa Bạch Ốc và tân Tổng thống sẽ phải bổ nhiệm 4.000 chức vụ.
Ứng cử viên Donald Trump con người làm cách mạng phá vỡ tất cả nền tảng cũ ở Hoa Thịnh Đốn nay phải dùng tay chân bộ hạ thân tín bên trong Hoa Thịnh Đốn, những kẻ trung thành với Đảng, những kẻ thân thế đã có sẵn tiền bạc địa vị, cậu con rể Jared Kushner cũng được sửa soạn.
Dùng người thân tín, thưởng công tay chân bộ hạ là chuyện bình thường trong các chế độ nhưng ông Trump tranh cử để chống Hoa Thịnh Đốn và để loại hệ thống tham nhũng của thủ đô nay đắc cử lại dùng tay trong. Mặt khác, luận điệu quen thuộc của Hoa Kỳ khi đến các nước thế giới thứ ba luôn luôn đòi hỏi các chính quyền phải được sửa đổi ngưng thói “con ông cháu cha” để tiến đến nền Dân chủ nay Tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 sẽ nói với thế giới như thế nào?
Tự do cho là chống chiến tranh Iraq 2003 của Tổng thống George W. Bush (báo chí cho thấy ông đã ủng hộ) nay Tổng thống Trump dùng những đầu não chiến tranh Iraq, John Bolton (Bộ Ngoại giao) James Woolsey (cựu Giám đốc CIA) Frederick Fleiz (người cho tình báo sai lạc về vũ khí phá hủy hàng loạt, WMD, của Sadam Hussein), nhóm tân bảo thủ của Tổng thống Bush trở lại chính trường.
Tòa Bạch Ốc với bộ máy Dân chủ Hoa Kỳ và các hồn ma Tổng thống đã làm tân Tổng thống đổi giọng đổi sắc. Ông khen bà Hillary Clinton thông minh, không có ý định bắt bỏ tù về các điện thư.
Ngưỡng mộ Putin, muốn cai trị với bàn tay sắt cộng sản, Tổng thống Trump thừa biết ông không thể bắt đối lập đi học tập cải tạo như cộng sản sau khi nắm chính quyền. Bức tường biên giới nay được đổi thành hàng rào. Đòi đuổi tất cả 11 triệu người Mễ nhập cảnh bất hợp pháp nay chỉ đuổi ba triệu người phạm pháp về nước ngay lập tức.
Về Obamacare, Tổng thống Trump cũng đổi giọng, khác với Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan và Đảng Cộng hòa đòi bỏ Obamacare ngay lập tức, giữ lại hai điểm căn bản phải bán bảo hiểm cho những người có bệnh sẵn (điều thành công lớn nhất của Tổng thống Obama) và con cái dưới 26 tuổi còn lệ thuộc vào cha mẹ vẫn được nằm trong chương trình bảo hiểm. Điều nay là điều Đảng Cộng hòa chống đối mạnh nhất khi Obamacare được đưa ra, lý do là nguyên tắc của Đảng như tinh thần “Little House on the Prairie” con cái tự lập từ 18 tuổi nhưng tình trạng kinh tế sau này không giống như những năm trước 1970 với số học sinh tốt nghiệp trung học không kiếm được việc. Ông Trump có thiện chí tốt trong vấn đề y tế, chịu thảo luận, y tế Obamacare trong năm 2017 sẽ không có gì thay đổi, vấn đề phức tạp phải mất thời gian.
Tổng thống đắc cử Donald Trump thừa hiểu lãnh tụ thiểu số Dân chủ, Thượng Nghị Sĩ Charles Schumer với 48 thượng nghị sĩ cũng sẽ dùng các biện pháp bỏ họp không cộng tác, phá thối các buổi bỏ phiếu về ngân sách, chương trình y tế, hay bổ nhiệm các chức vụ như Đảng Cộng hòa đã từng làm trong 8 năm qua.
Tổng thống Donald Trump đắc cử nhờ chiến thuật của Tổng thống Richard Nixon, mơ thành nhà độc tài thì ông cũng phải nhớ bài học của Nixon. Hơn 40 năm trước, Watergate là bài học cho các Tổng thống Hoa Kỳ mơ lạm dụng quyền hành. Tổng thống Nixon đã dùng các biện pháp nhằm phá hủy nền dân chủ mạnh của Hoa Kỳ như lạm dụng ngân quỹ, nói dối với dân Mỹ về chiến tranh Việt Nam.
Báo chí đã cho thấy quyền tự do báo chí phanh phui sự thật do nhân viên FBI Mark Felt (deep throat) cung cấp tin tức cho tờ Washington Post. Trong vòng mấy tháng sau khi tái cử nhờ chiến thuật đánh vào “đa số thầm lặng”, Tổng thống Nixon bị truy tố, mất chức, “crook” lưu manh phải đi khỏi Tòa Bạch Ốc trong nhục nhã. Tổng thống Donald Trump có cơ hội để thực hành những lời tuyên bố lung tung trong những ngày tranh cử: đóng cửa báo chí, nhốt đối lập, xem thường hiến pháp, tra tấn tù nhân giết cả gia đình thân nhân bọn khủng bố, bắt di dân phải làm các bài trắc nghiệm về tôn giáo v.v…
Mạnh hơn Nixon 40 năm trước, Tổng thống Trump kiểm soát cả Hạ Viện, Thượng Viện, 2/3 số Thống Đốc, có cơ hội thay Quan Tòa Tối Cao Pháp Viện ngay những tháng đầu (khác với Tổng thống George W. Bush phải đợi đến nhiệm kỳ hai) ông cũng có thể nghe lời Newt Gingrich dẹp bỏ công đoàn công nhân viên liên bang. Đảng Dân chủ yếu thế sau bầu cử nhưng bà Clinton đã được số phiếu của dân. Con số phiếu này giúp đối lập cân bằng quyền lực trong nền Dân chủ.
Thua phiếu, người dân có thể dùng phương pháp biểu tình hữu hiệu vì vậy ông Trump đã nhắc những người da trắng không được sách nhiễu dân thiểu số. Dân biểu tình tiếp tục sau ngày ông Trump đắc cử nhất là ở California, những cuộc biểu tình ôn hòa nay khó giữ khi KKK sẽ biểu dương lực lượng trong ngày nhậm chức của Tổng thống Trump. Những người biểu tình muốn ngăn chặn nhà độc tài Donald Trump xem thường Hiến pháp thì họ cũng phải chấm dứt khẩu hiệu Donald Trump không phải là Tổng thống. Ông Trump là Tổng thống hợp hiến.
Trong 50 năm qua, Hoa Kỳ thay đổi chính quyền từ Cộng hòa qua Dân chủ, Dân chủ qua Cộng hòa nhiều lần. Màu xanh, qua đỏ, đỏ qua xanh nhưng Hoa Kỳ vẫn là một Hoa Kỳ mạnh dù có bộ mặt chia rẽ. Sau chiến tranh Việt Nam với vết thương, Hoa Kỳ cần một bộ mặt hiền lành của Tổng thống Jimmy Carter xây dựng kinh tế nhưng vẫn có chiến tranh ở Trung Đông, sau Tổng thống Carter, Hoa Kỳ cần bộ mặt Tổng thống Reagan chống Cộng sản Xô Viết, tám năm sau Tổng thống George W. Bush tiếp tục bốn năm chính sách Đảng Cộng hòa Quốc phòng mạnh.
Sau trận bão sa mạc, kinh tế xuống Hoa Kỳ cần có bộ mặt mới làm kinh tế của Tổng thống Bill Clinton, đằng sau bộ mặt ấy chiến tranh Trung Đông vẫn tiếp diễn. Sau Clinton Hoa Kỳ cần Tổng thống George W. Bush với bộ mặt cứng rắn hơn, tám năm sau kinh tế kiệt quệ qua khủng hoảng 2008, Hoa Kỳ đổi bộ mặt Tổng thống Obama để đoàn kết, xây dựng lại kinh tế, tổ chức xã hội đa dạng bên ngoài vẫn chiến tranh, nhà tù Guantanamo vẫn còn đó.
Tám năm sau Obama đến Tổng thống Trump, bộ mặt mới của Đảng Cộng hòa vẫn như thông lệ, cắt thuế, khuyến khích đầu tư tư nhân, bên ngoài vẫn cần những đồng minh ở Âu châu và Á châu, giải quyết Chiến tranh ISIS và có lẽ sẽ bỏ Iraq như Nixon đã bỏ Việt Nam trong khi đối đầu với Trung cộng và Nga.
Chính sách biệt lập như ứng cử viên Trump xem Brexit là mô hình sẽ không thực hiện được. Chính sách ấy sẽ làm suy sụp nền kinh tế Mỹ.
Nếu Tổng thống Trump vẫn giữ vững chính sách loại bỏ hiệp ước ngoại thương TPP và bỏ hiệp ước Paris về môi trường thì Trung cộng là kẻ chiến thắng. “Bất chiến tự nhiên thành”. Cố vấn về môi sinh Myron Ebell sẽ hủy bỏ cơ quan môi sinh EPA, ông có bằng cử nhân về triết học đại học Colorado, không tin vào khoa học, trong khi 97% khoa học gia đồng ý khí hậu thay đổi do con người gây ra, ông Ebell nói đó là khoa học “bố láo”, gọi Đức Giáo hoàng Francis là “dốt” khi Đức Giáo hoàng cảnh cáo về hiểm họa môi sinh. Phải mất hơn tám năm Trung cộng mới chịu đặt bút ký vào hiệp định, nay Tổng thống Trump sẽ đào thêm dầu, cho đốt lại than và bỏ các chương trình năng lượng xanh. Khói Bắc Kinh mù mịt sẽ bay xuống Việt Nam, ngoài cá nhiễm độc, dân Việt sẽ hít thêm khói độc của các nhà máy than Trung Quốc. Bỏ Hiệp ước TPP xuyên Thái Bình Dương, các công ty Mỹ vẫn ở lại Trung Quốc thay vì chuyển qua Việt Nam. Một trục mới đang được thành hình với Trung cộng lãnh đạo.
Chính sách ổn định Đông Nam Á nằm trong “Trật tự thế giới” của Tiến sĩ Kissinger căn bản của chính sách đối ngoại của Đảng Cộng hòa. Kissinger đã nuôi Trung cộng lớn mạnh từ ngày bang giao Mỹ-Trung năm 1972, nhận hàng tỷ đô la từ chánh quyền Trung cộng qua công ty tham vấn Kissinger, chủ trương không thay đổi các chế độ ở Trung Hoa và Việt Nam.
Việt Nguyên

No comments:

Post a Comment