Sunday, November 27, 2016

Bài viết hay(4185)

Khi nói về nghệ thuật thì khó có ai trúng, ai trật nên khi nhận xét vầ cầu Rồng Đà Nẳng hay cổng chào Quảng Ninh thì có kẻ khen, người chê tuỳ quan niệm thẩm mỹ. Tui không xía vô mấy tác phẩm bạc tỷ này đã qua hàng trăm ý kiến phê duyệt mà chỉ thắc mắc là VN có tiền chơi bảnh mà không có tiền trợ cấp cho người nghèo để cho Bolsa cứ vận động quyên góp làm từ thiện quanh năm như mục sư Bảo thì ...kỳ quá! Lẽ ra VC nên mời MS Bảo làm bộ trưởng xã hội thì tuyệt! Cái tài của VC là lúc nào không thích là bắt nhốt VK; bình thường là cứ ngọt ngào xin tiền VK nên dân VN bên nhà cũng học sách này y chang luôn. Đểu quá!

Cách mạng và smartphone, Facebook, Youtube, Twitter
Donald Trump thắng cử một phần không ít nhờ vào Twitter.
Phong trào dân túy (populism) tại Hoa Kỳ phát triển nhanh khi tin tức trên Facebook lan tràn nhanh chóng hơn những luồng thông tin truyền thống như New York Times, CNN, USA Today, v.v…
Ngược lại, hai ông Tập Cận Bình và Putin một mặt kiểm soát các mạng xã hội, đồng thời sử dụng hệ thống tuyên truyền quy mô để khích động dân tộc chủ nghĩa, cuối cùng lại khai thác chính các mạng xã hội nhằm cô lập phong trào dân chủ trong nước và loan truyền tin tức sai lệch ra nước ngoài.
Youtube khởi động phong trào Cách mạng Hoa nhài với khúc phim người tự thiêu ở Tunisia. Facebook đóng vai trò quan trọng khi khích động quần chúng tham gia cuộc cách mạng tại Ai Cập. Nhưng hiện chính ISIS lại đang thắng trên mặt trận tuyên truyền trong thế giới Hồi giáo qua Facebook và Youtube.

Phong trào Maidan dùng smartphone để liên lạc và lật đổ nhà nước thân Nga tại Ukraine năm 2014. Nhưng tại Thổ Nhĩ Kỳ năm 2016 cánh thân nhà độc tài Erdogan dùng smartphone để huy động quần chúng dập tắt cuộc cách mạng của quân đội.
Chưa đầy 10 năm nhưng sự xuất hiện của điện thoại thông minh, Facebook, Youtube và Twitter đã có tầm ảnh đến mức quyết định lên lịch sử nhân loại. Thông tin khó bị bưng bít vì các mạng xã hội đến trực tiếp với quần chúng. Nhưng hiện tượng tâm lý cho thấy khi thông tin tràn ngập thì người nghe chỉ gạn lọc những gì mà mình muốn nghe. Thí dụ dễ hiểu là những ai trong nước ghét Việt kiều chỉ trao đổi cho nhau tin tức ở bên Mỹ bị hắt hủi nên thèm khát trở về quê hương; còn bên ngoài chống Cộng chỉ lan truyền những hình ảnh đàn áp, tham nhũng, bất công; tin tức và hình ảnh tràn ngập nhưng mỗi người vẫn tự gạn lọc thông tin phù hợp với quan điểm của họ.
Không ai biết rõ ở lớp tuổi nào các định kiến được thành hình từ trong gia đình, học đường hay xã hội. Một số có thể thay đổi quan điểm, nhưng đa số khăng khăng theo thành kiến; một thiểu số còn trở nên cực đoan hóa.
Tại các nước đang mở mang thì trừ Nga và Trung Quốc các mạng xã hội đang thắng tuyên truyền của nhà nước. Nhưng ở Âu-Mỹ cuộc chạy đua giữa thông tin trên mạng xã hội và những cơ quan truyền thông “trung thực”, “chiều sâu” của Tây phương xảy ra quyết liệt vì chưa ai dám kết luận liệu hai luồng thông tin này bổ sung hay lung lạc nền dân chủ. Riêng Tổng thống tân cử Donald Trump tiếp tục dùng Twitter để đến trực tiếp với phong trào dân túy (populist) mà không qua gạn lọc của giới tinh hoa (elite và politically correct) vốn kiểm soát truyền thông.
Điều đáng quan tâm khi Tây phương với các định chế, truyền thống dân chủ và dân trí cao nhưng vẫn chao đảo với mạng xã hội thì tại các nước đang phát triễn thách thức xây dựng nền dân chủ càng trở nên khó khăn. Quan điểm truyền thống là sự thật sẽ chiến thắng bưng bít và độc tài, nhưng các mạng xã hội tạo ra nhiều góc sự thật (multiple realities) khích động và cách ly nhiều thành phần trong xã hội.
Việt Nam hiện chưa thiết lập hệ thống tường lửa tinh vi và đội ngũ dư luận viên trình độ cao như ở Trung Quốc và Nga. Nhưng điều này không đồng nghĩa với nhà cầm quyền không đủ khả năng vì nếu muốn vẫn dễ dàng được Nga-Hoa trang bị công cụ và giảng dạy kinh nghiệm. Lý do có thể vì Việt Nam muốn hội nhập với Tây phương nên không dựng bức màn sắt thông tin; Đảng Cộng sản cũng không thể khích động tinh thần dân tộc như Putin và họ Tập vì quần chúng sẽ chống Tàu; tuy nhiên ngày nào đó nhà cầm quyền vẫn có thể chuyển hướng tùy theo cách phân tích thiệt hơn.
Đoàn Hưng Quốc
Xây dựng văn hóa tranh luận và phản biện
Không thể chối cãi là trong vài trăm năm qua, sự tiến bộ vượt bực của khoa học kỹ thuật đã nâng cao đời sống của nhân loại rất đáng kể. Từ phương tiện sản xuất, máy móc đến hệ thống giao thông, y tế và thông tin liên lạc đã biến đổi đời sống làng xã, nông nghiệp thành những đô thị công nghiệp tân tiến. Thời nay, người ta có đủ phương tiện để đi vòng quanh thế giới. Thậm chí có thể thám hiểm cả vũ trụ. Tất cả là nhờ vào khoa học và phương pháp khoa học. Mà phương pháp khoa học căn bản là dựa trên văn hóa tranh luận và phản biện. Có nghĩa là các giả thuyết và lý thuyết khoa học phải trải qua một tiến trình trắc nghiệm để loại bỏ mọi khiếm khuyết đến nỗi có thể áp dụng trong đời sống thực tế một cách hiệu quả và đạt lòng tin hầu như tuyệt đối của tất cả mọi người.
Không chỉ trong khoa học thiên nhiên mà trong khoa học xã hội cũng vậy. Các giả thuyết hoặc lý thuyết về xã hội hoặc chính trị cũng phải trải qua một tiến trình cọ xát dưới một ánh mắt hoài nghi khoa học (scientific skepticism). Chân lý không tự nhiên xuất hiện mà là kết quả của một cuộc tranh luận và phản biện liên tục không ngừng nghỉ. Mọi ý tưởng hoặc lập luận được đối chiếu từ nhiều góc cạnh khác nhau. Nhờ vào phương tiện tranh luận và phản biện khoa học mà các quốc gia văn minh và dân chủ đã thành công trong việc cải thiện đời sống vật chất và tinh thần của người dân của họ rất nhiều. Nếu một dân tộc, chẳng hạn như dân tộc Việt Nam không tạo điều kiện cho văn hóa tranh luận và phản biện có cơ hội phát triển thì có nghĩa là dân tộc đó sẽ mãi tụt hậu và bị thế giới bỏ xa. Tranh luận và phản biện là nền tảng của một xã hội dân chủ, đa nguyên và sáng tạo. Một tập thể, tổ chức cộng đồng cũng không ngoại lệ. Thiếu tranh biện lành mạnh sẽ dẫn đến kết quả là tập thể đó chấp nhận những ý tưởng cũ kỹ giáo điều không phù hợp với thực tế. Hậu quả là tập thể đó ngày càng xa rời và tự đánh mất sự hậu thuẫn của quần chúng.

Tranh luận không phải là cãi bừa hoặc tranh chấp. Chữ ‘‘luận’’ có nghĩa là người ta thi đua bằng lý luận dựa trên kiến thức và lập luận khoa học. Phản biện không phải chỉ đơn thuần là phản đối mà mục tiêu là để hoàn thiện một giả thuyết hoặc ý tưởng nào đó. Trong thể chế dân chủ, tranh luận và phản biện được thiết chế hóa qua hệ thống Quốc hội đa đảng gồm có đảng nắm quyền và đảng đối lập. Dưới hệ thống thông luật (common law system), tranh biện hoặc phản biện (adversarial system) được coi là công cụ tốt nhất để tiếp cận sự thật và công lý. Ý tưởng và lập luận thi đua với nhau. Cái nào hợp lý có tính thuyết phục cao thì sẽ đứng vững. Cái nào không hợp lý hoặc thiếu căn cứ thì sẽ bị loại. Khi tranh luận, mọi người tham gia có cơ hội học hỏi lẫn nhau tựa như hai võ sĩ thi đấu có thể mang những chiêu thức mới ra thử nghiệm xem có hiệu quả hay không. Tranh luận và phản biện khoa học là điều kiện khơi thông tư duy sáng tạo và sáng kiến. Không có tranh luận và phản biện, theo lời của GS Ngô Bảo Châu, thì “xã hội đã chết lâm sàng”.
Nguyên nhân chính mà đất nước Việt Nam tụt hậu là vì Đảng Cộng sản Việt Nam đã giành độc quyền chân lý. Chính sách của Đảng ban ra chẳng khác gì chiếu chỉ của vua. Ban Tuyên giáo có nhiệm vụ đúc kết các chiếu lệnh này và biến chúng thành giáo điều. Người nào tranh luận hoặc phản biện thì sẽ bị chụp cho cái mũ ‘‘phản động’’ hoặc ‘‘tự diễn biến’’ rồi bị Đảng bắt bỏ tù dưới những điều luật hình sự phi lý được gọi là “tuyên truyền chống nhà nước’’ trong khi Đảng kiểm soát hết tất cả các cơ quan và hệ thống truyền thông. Thật ra đây là tội khi quân của thời phong kiến xa xưa mà bây giờ Đảng áp dụng thành tội ‘‘khi Đảng’’.
Nhưng văn hóa Khổng Nho là đồng minh hữu hiệu nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam và cũng đối thủ nguy hiểm nhất ngăn cản một nước Việt Nam phát triển văn minh và tiến bộ. Dưới triều đại của Đảng và đạo Khổng, chân lý được áp đặt từ trên xuống dưới. Tranh luận và phản biện là hỗn xược và trái với đạo lý ‘‘quân, sư, phụ’’. Trong gia đình, cha mẹ chỉ bảo cho con cái và ‘‘con cãi cha mẹ trăm đường con hư’’. Trong giáo dục, thầy cô phán sao là vậy. Không có thắc mắc hoặc chất vấn. Hơn 2000 năm trước đây, triết gia Aristotle đã từng nói rằng ‘‘thầy rất đáng kính nhưng chân lý còn đáng kính trọng hơn thầy’’. Trong khi đó, văn hóa phong kiến và gia trưởng đề cao sự tuân phục tuyệt đối. Không được phép nói trái ý vua, trái ý cha mẹ, trái ý thầy hoặc trái ý Đảng.
Hoàn cảnh xã hội và địa lý cũng ảnh hưởng đến tâm lý con người. Người Việt quen sống chung gần gũi trong đại gia đình gồm có ông bà, cha mẹ, anh chị em và cô chú bác nên đề cao truyền thống ‘‘dĩ hòa vi quý’’. Phong cảnh hữu tình với những cây đa, con đò, cái cầu tre làm cho người Việt rất giàu tình cảm. Theo Hà Thị Thùy Dương, văn hóa Việt Nam là một nền văn hóa duy tình thể hiện qua câu nói ‘‘một trăm cái lý không bằng một tý cái tình’’. Bởi vậy, khi nghe những ý kiến trái nghịch thì dễ làm chúng ta cảm thấy rất khó chịu hoặc bị xúc phạm, tức giận rồi mặt đỏ tía tai. Tư duy gia trưởng và duy tình ăn sâu vào nếp sống và lối suy nghĩ của mọi người rồi trở thành thói quen. Từ đó dẫn đến tâm lý tránh né các vấn đề nhạy cảm. Hoặc khi tranh luận không dằn được cảm xúc đến nỗi sử dụng ngôn từ nặng nề biến cuộc tranh luận trở thành chửi lộn rồi đào sâu chia rẽ và hận thù thay vì cùng hướng dẫn nhau đi tìm chân lý.
Thật ra trong quá khứ đã từng có những cuộc tranh luận giữa các nhà Nho rất tao nhã và đẹp mắt. Điển hình là cuộc bút chiến qua 24 bài thơ xướng họa giữa Tôn Thọ Tường và Phan Văn Trị. Nổi bật nhất là bài ‘‘Tôn phu nhân quy Thục’’. Chúng ta hãy thưởng thức một màn ‘‘đánh lộn’’ của các cụ nhà Nho thời xưa:
Bài xướng của Tôn Thọ Tường:
Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông
Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán trau tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Đá vàng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
Thà mất lòng anh đặng bụng chồng
Bài họa của Phan Văn Trị:
Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng,
Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông.
Ngút tỏa trời Ngô un sắc trắng,
Duyên về đất Thục đượm mầu hồng.
Hai vai tơ tóc ngang trời đất,
Một gánh cương thường nặng núi sông.
Anh hỡi, Tôn Quyền, anh có biết
Trai ngay thờ chúa, gái thờ chồng!
Đây là một cuộc tranh luận quyết liệt và không tương nhượng về chính kiến giữa hai nhà Nho yêu nước. Quan điểm và lập luận hoàn toàn đối nghịch với nhau. Một bên thân Pháp và bên kia chống Pháp. Nhưng lời lẽ thể hiện thái độ nho nhã, bặt thiệp đưa nghệ thuật văn chương lên đến đỉnh cao làm cho đối thủ phải tâm phục khẩu phục.

Ngụy biện

Kẻ thù lớn nhất của văn hóa tranh luận và phản biện là ngụy biện. Có nhiều hình thức ngụy biện nhưng phổ biến nhất và nguy hiểm nhất là công kích cá nhân hoặc ‘‘bỏ bóng đá người’’. Thay vì đưa ra những luận điểm đối chiếu với những điều của tác giả thì người sử dụng hình thức ngụy biện này tìm cách hạ thấp tác giả bằng hình thức sỉ nhục, chửi rủa hoặc mạ lỵ hoặc mang một điểm tiêu cực gì khác không liên quan tới vấn đề để hạ thấp uy tín của tác giả.
Một hình thức ngụy biện khác là xuyên tạc. Có nghĩa là trích dẫn một đoạn hoặc một phần ý tưởng của tác giả rồi diễn giải khác đi và có lúc hoàn toàn ngược lại để vu khống và chụp mũ tác giả. Hoặc đánh lạc hướng bằng cách đánh tráo đề tài hoặc khái quát hóa thái quá (quơ đũa cả nắm). Những người cộng sản thuộc về bậc thầy của ngụy biện. Nhưng cũng có những người sống trong một xã hội dân chủ nhưng có tư tưởng độc tài hoặc độc đoán thường hay sử dụng những hình thức ngụy biện để áp đặt quan điểm của họ thay vì sử dụng lý lẽ hoặc lập luận khoa học để thuyết phục người khác.
Truyền thông đóng một vai trò quan trọng trong nỗ lực xây dựng văn hóa tranh luận và phản biện khoa học và lành mạnh. Hầu như tất cả mọi người làm truyền thông đều theo đuổi một lý tưởng xây dựng một xã hội tốt đẹp hướng tới các giá trị chân-thiện-mỹ. Những nhà truyền thông Việt Nam chân chính còn mang một trách nhiệm nặng nề đối với Tổ quốc là góp phần xây dựng một đất nước Việt Nam dân chủ, phát triển và nhân bản dựa trên những giá trị vĩnh cửu là tôn trọng sự thật, tính khách quan và công bằng. Chúng ta không thể tranh đấu cho sự thật bằng cách sử dụng một hình thức dối trá hoặc ngụy biện này để đánh đổ một hình thức dối trá hoặc ngụy biện khác. Không thể tranh đấu cho công lý bằng cách đối xử bất công hoặc kỳ thị đối với thành phần hoặc quan điểm thiểu số trong xã hội hoặc tập thể cộng đồng.
Trong thời đại internet hiện nay, bất cứ ai cũng có thể làm một nhà truyền thông. Có nhiều diễn đàn hầu như không có chủ bút hoặc chủ quản. Thiên hạ tha hồ phát biểu ý kiến trong đó có cả nhiều ngôn từ tục tĩu, vô văn hóa cùng với vô số hình thức ngụy biện. Do đó, không chỉ có chủ bút hoặc chủ quản mà tất cả mọi người gồm có tác giả, độc giả cũng như còm sĩ đều có trách nhiệm nhận dạng những hình thức ngụy biện để tránh né cũng như góp phần xây dựng văn hóa tranh luận và phản biện khoa học và lành mạnh hầu đưa đất nước Việt Nam sánh bước cùng năm châu tiến tới một xã hội văn minh, tiến bộ và nhân bản.Ls Nguyễn Văn Thân
Cờ đỏ - Cờ vàng
clip_image002
Hùng Cửu Long, một doanh nhân Sài Gòn với tham vọng hoà hợp hoà giải dân tộc, đã một mình sang Mỹ, diện áo dài đỏ có in ngôi sao vàng đi từ bờ Đông sang bờ Tây của nước Mỹ.
Ông Hùng Cửu Long nghĩ rằng xứ tự do, muốn làm gì cũng được, không ai nói, không ai đụng chạm tới. Nhưng cuối cùng thì đã bị trục xuất về Việt Nam sau khi có cuộc xô xát với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở California. Người Việt gốc Mỹ từng chụp hình với Hùng Cửu Long cũng đã phải viết thư xin lỗi cộng đồng, tỏ ý hỗi lỗi để mong được yên ổn làm ăn mà không bị tẩy chay.

Cũng với cùng áo dài đỏ với hình ngôi sao vàng, ca sỹ Thu Phương sau cuộc trình diễn ở Việt Nam, quay trở về Mỹ đã bị tẩy chay mạnh mẽ. Cũng chính cô ca sỹ này vào năm 2004 đã bị tước quyền công dân Việt Nam chỉ vì trót cầm trong tay lá cờ vàng khi quyết định ở lại Mỹ.
Lá cờ vàng cũng đã từng được ấn vào tay của Ted Osius khi Đại sứ Mỹ tại Việt Nam ghé thăm cộng đồng người Việt. Ngài đại sứ đã từ chối nhận lá cờ vì nếu cầm cờ thì ông sẽ bị mất việc tức đồng nghĩa với việc nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không chấp nhận một ông đại sứ cầm lá cờ vàng.
Xa hơn chút nữa, cộng đồng mạng hẳn vẫn chưa quên Lã Việt Dũng, người mặc quần áo rằn ri, có lá cờ vàng ba sọc đã bị bắt ở Hà Nội. Có mặt tại Việt Nam từ năm 1994 và được phép quảng cáo ở nhiều nơi, nhưng đến năm 2002, sau khi tập đoàn DHL được người Đức mua lại và đổi logo mới, với chữ đỏ trên nền vàng thì DHL gần như biến mất ở các bảng quảng cáo lớn ở Việt Nam vì logo mới của DHL làm cho “người ta” liên tưởng đến cờ vàng.

Cộng đồng - Quốc gia

Xét về bản chất thì cầm cờ đỏ ở Mỹ hay cầm cờ vàng ở Việt Nam gần giống như nhau là đều gặp phải sự phản đối mãnh liệt của cả cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại hay nhà cầm quyền Việt Nam khi mà không ai chịu chấp nhận sự khác biệt. Tuy nhiên, ở Cali có thể chỉ bị cộng đồng người Việt phản đối còn ở Việt Nam sẽ có cả một hệ thống chính quyền tham gia xét xử.
Người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại không chấp nhận lá cờ đỏ phần nào là do lòng thù hận, mà còn để bày tỏ, thái độ không chấp nhận chế độ cộng sản tại Việt Nam, một chế độ sau hơn 40 đã biến Sài Gòn từ một Hòn ngọc Viễn Đông thành một đất nước tan hoang và còn thua cả Cam Bốt.
Trong khi đó nhà cầm quyền Việt Nam không chấp nhận cờ vàng do sự gợi nhớ lại một chính thể đã không còn tồn tại và có nguy cơ tạo nên sự bất an về chính trị trong nước. Họ đã bôi nhọ, miệt thị lá cờ được cho đã là bóng ma trong quá khứ một cách công khai.
Lá cờ đỏ chỉ bị cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản không chấp nhận, còn với nhiều người Việt hải ngoại ra đi sau này họ vẫn chỉ biết có cờ đỏ. Nhiều người treo cờ đỏ trong nhà, trưng hình ông Hồ Chí Minh và họ sợ tham gia các hội đoàn hay các buổi hội họp có lễ chào cờ vàng và nghe nhịp điệu “Này công dân hỡi”... thay cho “Đoàn quân Việt Nam đi”...
Nỗi sợ hãi của họ được gieo mầm từ trong nước, khi mà cờ vàng sọc đỏ vốn được gọi là cờ ba que, hay cờ của nguỵ quyền, bày tỏ thái độ ưu ái hay sở hữu một lá cờ như vậy đồng nghĩa với tội phản động. Mà đã là phản động ở Việt Nam thì chỉ có hoặc đi tù mọt gông hoặc bị triệt cho không còn đường sống.

Nước sông không phạm nước giếng

Không một quốc gia nào cấm cờ đỏ, tại các đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài hay tại các trụ sở Liên Hiệp Quốc, các cuộc đón tiếp ngoại giao thì lá cờ đại diện vẫn là cờ đỏ sao vàng. Và cũng chẳng có quốc gia nào cấm cờ vàng sọc đỏ của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ngoại trừ Việt Nam.
Thế nhưng hiếm có nơi nào có sự hiện diện của cả hai lá cờ. Các cuộc biểu tình do những người cờ đỏ phát động sẽ không có người cầm cờ vàng tham gia và ngược lại. Điển hình là các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, các cuộc biểu tình có mang cờ đỏ, phần lớn là của du học sinh Việt Nam, những người chỉ có biết đến và thừa nhận cờ đỏ. Họ có thể biểu tình ở Hoà Lan, ở Đức, Pháp, thậm chí cả ở New York; nhưng không sinh viên Việt Nam nào dám mang cờ đỏ đi biểu tình ở Cali.
Chính vì sự thiếu hiểu biết này mà ông Hùng Cửu Long mới dám xăm mình mặc áo đỏ có sao vàng ra trước trung tâm Phước Lộc Thọ ở Garden Grove.
Ông Hùng Cửu Long chỉ là một doanh nhân, một cá nhân không thể là một đại diện cho một chính thể. Cho dù ông có ý tốt muốn hoà hợp - hoà giải, muốn trùng tu Nghĩa trang Biên Hoà, nhưng ông hoàn toàn chưa đủ tầm để kéo người Việt lại với nhau. Mạng xã hội Facebook chỉ biết đến ông ta “hơi khác người” cùng với các câu trạng thái linh tinh mở đầu là “kakaka 8888 “hay “kakaka iloveyou” thì làm sao ông ta có thể thuyết phục được người Việt hải ngoại từ bỏ hận thù?
Ông ta càng không thể có khả năng thuyết phục nhà cầm quyền cộng sản hoà giải với người Việt tỵ nạn cộng sản trong vị thế là một đại biểu quốc hội, vì ông sẽ bị loại từ vòng gởi xe trong quy trình tiếp nhận các ứng cử viên tự do. Cũng sẽ không một người Việt tỵ nạn cộng sản nghe ông khi ông sử dụng lối nói “muốn lắng nghe tâm tư nguyện vọng của kiều bào”... giống như luận điệu của các lãnh đạo cộng sản khi họ muốn “lấy lòng” người Việt hải ngoại.
Cờ vàng và cờ đỏ vẫn luôn sẽ là một cuộc tranh luận bất phân thắng bại, khi không bên nào chịu chấp nhận sự khác biệt. Cờ Mỹ có thể được in trên quần dài, quần ngắn hay cả quần tắm; nhưng nếu mặc quần shorts hay quần tắm có in hình cờ vàng hay cờ đỏ sẽ có chuyện lớn. Ở Việt Nam có thể mặc bất cứ cái gì có in cờ Mỹ, nhưng tới Cali đừng mang cờ đỏ cũng như đừng mang cờ vàng về Việt Nam.
Cho đến một ngày người Việt đổi mới tư duy, chấp nhận sự khác biệt để mở lòng với nhau thật sự, thì giờ đây cũng cứ phải chấp nhận rằng... thôi thì... nước sông không phạm nước giếng... để ít ra … cái hố ngăn cách không phải bị đào sâu thêm nữa.
Phương Thảo

No comments:

Post a Comment