Tuesday, November 29, 2016

Bài viết hay(4190)

Bolsa sáng nay xôn xao bàn tán chuyện kiểm phiếu lại ở 3 bang mà cho dù Hillary có được TCPV Mỹ công nhận đi nữa cũng khó có thể dễ dàng đảo ngược tình thế; nếu không muốn nói là Mỹ sẽ có nội loạn giữa 2 phe. Bởi vậy Obama khuyên Hillary hãy chịu thua và kiên nhẫn chờ xem Trump chứng minh là một Tổng Thống tốt của Hoa Kỳ. Trump không chỉ là diều hâu mà còn muốn làm đại bàng khi nhiều người Mỹ trắng đang sục sôi tinh thần như thời Hitler lên cầm quyền. Nước Mỹ sẽ đi về đâu? Cứ chờ đến 20/1/2017 thì sẽ rõ. Khó đóan mò.

Nỗi Nhục Của Một Dân Tộc và Niềm Vinh Dự Của Chế Độ

Cựu chủ tịch nước Cộng Hòa Cuba là Fidel Castro qua đời mới đây đã kéo theo rất nhiều sự chú ý của dư luận.
Báo chí cũng tốn rất nhiều giấy mực, nhất là báo chí trong nước đã bày tỏ sự thương tiếc cũng như việc không tiết kiệm bất cứ lời lẽ cao đẹp nào để ca tụng ông. Và cả nhà nước Việt nam cũng đã dành ra ngày 4/12 để tổ chức quốc tang cho ông.
Ở hầu hết các quốc gia khác cũng như Việt Nam, nghi thức quốc tang là để dành cho những nhân vật có công lớn với đất nước hay những vị lập quốc công thần từ trần.
Fidel Castro một cái tên không xa lạ gì đối với những người Việt Nam thích xem tivi, đọc báo đảng, hay những em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng nó cũng rất xa lạ với nhiều người Việt bởi lẽ ngoài việc xuất hiện trong các phương tiện tuyên truyền từ báo đài cho đến giáo dục, thì ông ta không gây ra được nhiều sự ảnh hưởng. Hay nói toạc ra là ông ta chẳng có cái công trạng gì đối với nhân dân hay đất nước Việt Nam. Còn ở trên phương diện góc nhìn thế giới, nhiều người nhìn ông như một kẻ độc tài tàn bạo. Kẻ đã làm cho một nước Cuba giàu có và trù phú, phát triển hưng thịnh trở thành một quốc gia nghèo nàn lạc hậu, cách biệt với thế giới bên ngoài khi Đảng cộng sản do ông cầm đầu lên nắm quyền. Một người như vậy là đáng kính hay đáng bị kết tội? Ấy vậy mà đảng và nhà nước ta lại làm quốc tang cho ông.
Quay ngược thời gian trở về lịch sử Trung Hoa cách đây 2000 năm. Vào thời Tam Quốc. Một nhân vật được ca tụng là võ thánh, đó là Quan Công. Không chỉ riêng văn hóa Trung Hoa mà ở Việt Nam người ta cũng tôn sùng ông như một vị thần. Qua việc thờ phụng, xăm hình ông như một biểu tượng cho sự trung nghĩa, bản lĩnh và mưu trí. Nhà nước ta còn định chi hàng trăm tỷ đồng để xây miếu thờ phụng ông.
Có lẽ người Việt Nam chỉ tìm hiểu về các nhân vật thời Tam Quốc qua tác phẩm Tam Quốc diễn nghĩa của Ngô Thừa Ân. Một tác phẩm 7 phần hư 3 phần thực, mà quên mất rằng xung quanh đó vẫn còn nhiều ghi chép lịch sử khách quan và chân thực hơn, ví dụ tác phẩm Tam Quốc Chí của Trần Thọ. Một Quan Vân Trường đời thường hơn, ít thần thánh hơn được miêu tả lại. Một kẻ ngu muội, ngoài việc có sức khỏe vô song ra thì chẳng có cái gì đáng nổi bật. Đó cũng chính là lý do khiến cho Gia Cát Lượng không tin dùng ông trong những lần Bắc phạt Ngụy Tào mà chỉ cho ở nhà giữ của Kinh Châu. Ngoài ra ông còn tỏ rõ bản chất đố kỵ hèn hạ của mình qua các việc như đòi tỷ thí với Triệu Vân khi Vân lập công lớn, giật dây Trương Phi làm khó dễ cho Gia Cát Lượng khi Lượng mới về dưới trướng của Lưu Bị làm lỡ nhiều chuyện lớn và khi hay tin Gia Cát Lượng cùng Lưu Bị công hạ thành công Hán Trung, ông ta đã tự quyết bỏ ngỏ Kinh Châu để đánh Phàn Thành và hậu quả là yết hầu của Thục Hán đã rơi vào tay Đông Ngô. Coi như cơ nghiệp Thục Hán sụp đổ và sự sụp đổ đó bắt đầu từ đây. Chính ông là kẻ đã phá nát cơ nghiệp mà Lưu Bị cùng Khổng Minh dày công xây dựng. Dù chỉ giữ trọng trách trấn thủ Kinh Châu đối với một đại tướng lừng danh như Quan Vũ thì quá đơn giản, nhưng đã là mầm họa thì ở đâu cũng gây họa được.
Đó là hai nhân vật tuy khác nhau về thời điểm. Nhưng cũng có nhiều nét tương đồng. Đó là sự độc đoán trong cách hành xử mà bất chấp hậu quả. Giả dối trong cách đối nhân xử thế. Một bên thì lợi dụng chủ nghĩa cộng sản để làm giàu và củng cố quyền lực cho bản thân, khiến cho cả một đất nước trở nên nghèo nàn lạc hậu dù tiềm lực rất mạnh. Một bên thì lợi dụng nghĩa huynh đệ để lộng quyền tự quyết khiến cho cả một cơ đồ dù rất hùng mạnh cũng sụp đổ mà không gì có thể cứu vãn được. Và cuối cùng. 2 kẻ này đều được Việt Nam đón nhận như những vị thánh.
Xét về quốc tang của Fidel Castro tại Việt Nam. Nó không những phi lý, vô nghĩa và lố bịch mà còn cả một sự phân biệt không hề nhỏ với chính những con người Việt Nam. Chắc hẳn chúng ta còn nhớ 64 anh hùng đã ngã xuống ở Gạc Ma năm 1988 chứ? Có bao giờ đảng và nhà nước tổ chức một cái quốc tang nào chưa? Đã có một buổi lễ quy mô nào để tưởng nhớ đến họ chưa? Hay những chiến sĩ, những dân quân đã nằm lại mãi mãi ở chiến trường biên giới Việt Trung. Thân xác họ rải rác dọc biên giới mà hơn một nửa trong số họ là những Liệt sĩ vô danh. Ngay cả trong bài học lịch sử chỉ vẻn vẹn có vài dòng chữ nhắc lại, đối lập hoàn toàn với con số hàng ngàn người đã nằm xuống. Một cuộc chiến chớp nhoáng nhưng tang thương nhường vậy mà kẻ thù còn không bị nêu đích danh, những người đã nằm xuống cho tổ quốc không được ghi ơn, tưởng nhớ, thay vào đó là một ngày quốc tang cho một cá nhân chuyên quyền độc đoán ở tận nửa vòng trái đất thì đó có phải mỗi nhục cho dân tộc Việt Nam không?
Đáng buồn thay khi nỗi nhục đó được xem là niềm vinh hạnh của chế độ.
Xét về Quan Công với những bản chất cũng như sai lầm của ông ta thì liệu có đáng để được người Việt thờ phụng? Chưa nói đến việc ông là nhân vật của lịch sử Trung Hoa. Tại sao lại phải tôn sùng ông? Chẳng lẽ lịch sử Việt Nam không có những võ thánh, những tướng tài? Còn đó Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Vua Quang Trung v.v... chẳng lẽ không xứng tầm? Hình ảnh của một Quan Công trung thành nghĩa hiệp âu cũng chỉ là một hình thức tuyên truyền cho chế độ, tiêm nhiễm vào đầu người dân sự trung thành tuyệt đối với kẻ làm vua. Đó là một ý thức vô cùng độc hại. Khi cả một hệ thống mục ruỗng, thối nát cần phải thay đổi nhưng sự trung thành tuyệt đối lại không cho phép tạo ra sự thay đổi, như từ ngữ chỉ có trong thời phong kiến đó là "phản tặc" còn thời hiện tại là "phản động".
Fidel Castro là hiện thân của chủ nghĩa cộng sản đời đầu. Và việc nâng ông ta lên tầm lập quốc công thần để tổ chức quốc tang cũng giống như một biện pháp cứu vãn hình ảnh ngày một tồi tệ không có dấu hiệu dừng lại của chế độ trong mắt người dân. Để tránh bị cuốn theo chiều hướng thay đổi ngày một mạnh mẽ trên đất nước Việt Nam.

Hai nhân vật, hai thời điểm, vị trí địa lý cũng khác nhau nhưng cùng chung một muc đích của nhà cầm quyền. Đó là cả hai đều như là cái phao cứu sinh để giúp kẻ độc tài bám víu vào để không sớm bị người dân, những người đang bị cai trị thấy được cái họa với đất nước do chính họ tạo ra. Họ vì quyền lực của bản thân mà dẫm đạp lên xương máu, lịch sử và lòng tự tôn dân tộc chẳng khác nào họ đang xem cái hèn của quốc gia để lấy làm vinh hạnh.Độc giả Dân Luận

Fidel Castro - kẻ độc tài sống lâu

Cuối cùng Fidel Castro cũng chết, đó là cái chết của một kẻ độc tài. Fidel đã xây dựng nên vương triều của mình bằng máu của người dân Cuba và cai trị họ trong một nhà tù lớn.
Dưới sự cai trị của Fidel hàng trăm ngàn người đã bị giết mà không cần xét sử, hàng trăm ngàn người khác đã phải bỏ nước ra đi (trong đó có cả vợ và con ông). Cuba từ một nước có nền kinh tế phát triển trở thành một trong những quốc gia nghèo nàn và chậm tiến. Nhận xét về Fidel, Tổng thống đắc cử Donald Trump nói:“Di sản mà Fidel Castro để lại là di sản của các đội xử bắn, trộm cắp, những gian khổ vượt ngoài sức tưởng tượng, dân nghèo đói và bị tước các quyền làm người căn bản”.
Ấy vậy mà ở nhiều nước trong đó có Việt Nam, Fidel lại được ca tụng bằng những ngôn từ dệt gấm thêu hoa: anh hùng giải phóng, nhà lãnh đạo vĩ đại, nhà cách mạng kiệt xuất...
Fidel là người sống thọ nhất (90 tuổi) và cai trị lâu nhất trong số những lãnh tụ cộng sản (từ 1959 - 2006). Ông cùng như Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành sống cuộc đời của một vị hoàng đế và chết trong sự nguyền rủa của người dân. Công tội của ông rồi sẽ được hậu thế phán xét.
Tôi đã mất một nửa cuộc đời để tin rằng Fidel vĩ đại. Và hẳn cũng không ít người như tôi. Tôi từng yêu Fidel, thần tượng Che, từng nghĩ Cuba là một đất nước tươi đẹp như bài thơ "từ Cuba" của Tố Hữu. Nhưng khi được tiếp cận Internet tôi mới vỡ lẽ mọi điều. Trong tôi Fidel từ anh hùng trở thành kẻ độc tài.
Fidel bịp bợm, đối trá. Ông kêu gọi người dân Cuba làm cách mạng với lời hứa sẽ mang lại tự do và thịnh vượng. Và họ đã bị ông lừa. Ông lên án chế độ Batista độc tài nhưng ông còn độc tài hơn. Dù sao Batista vẫn nhân đạo hơn ông chán: Cuộc nổi dậy của Fidel năm 1953 thất bại, ông bị bắt và bị đưa ra tòa xét xử, Trong một phiên tòa mang tính chính trị cao độ, Fidel Castro nói gần bốn tiếng nhằm bào chữa cho mình, kết thúc bằng câu "Kết án tôi không phải là vấn đề. Lịch sử sẽ giải oan cho tôi". Fidel Castro bị kết án 15 năm nhưng ông đã được thả 2 năm sau đó. Đổi lại, khi Fidel giành được chính quyền ông đã ra lệnh bắn hàng ngàn người không cần xét sử. Mọi phản kháng điều bị đàn áp không thương tiếc. Trong thời gian ông cai trị không có tù nhân chính trị nào được ân xá.
Chế độ XHCN mà Fidel thiết lập ở Cuba đã biến hòn đảo này thành nhà tù lớn và người dân là những tù nhân khốn khổ. Mọi quyền tự do điều bị tước bỏ, người dân chỉ tồn tại chứ không phải sống đúng nghĩa. Hơn nửa thế kỷ trôi qua nhiều nước cùng xuất phát điểm như Cuba đã phát triển thịnh vượng nhưng Cuba vẫn thế, đói nghèo, độc tài và lạc hậu. Vẫn chỉ có mía đường, những tòa nhà cũ kỷ, những cây cầu siêu vẹo và những chiếc xe hơi 60 năm tuổi. Hãy so sánh Cuba với Singgaore, Fidel với Lý Quang Diệu, mới thấy đâu là thiên đường, đâu là đại ngục, ai là vĩ nhân ai tội đồ.
Cuba chưa bao giờ có một cuộc cách mạng đúng nghĩa, Fidel cũng không phải là một nhà cách mạng, một anh hùng giải phóng dân tộc. Chiến thắng của Fidel trước Batista chỉ là sự thay thế chế độ độc tài này bằng chế độ độc tài khác. Thậm chí còn độc tài hơn. Vậy Fidel có gì đáng để ca ngợi?
Đừng biện minh bị Mỹ cấm vận nên Cuba nghèo, vì đó là do sự lựa chọn của Đảng cầm quyền Cuba mà Fidel là người đứng đầu. Thập niên 90, khi Liên Xô xụp đổ, nhiều nước Đông Âu đã từ bỏ con đường CNXH chọn TBCN để đưa đất nước phát triển. Còn Cuba cứ ôm lấy cái học thuyết mất hết sức sống để đọa đầy người dân.
Đừng viện dẫn Cuba có y tế, giáo dục miễn phí để chứng minh rằng chế độ ở Cuba là ưu việt, người dân hài lòng với cuộc sống, rồi suy ra Fidel vĩ đại. Những thứ đó không phản ánh chất lượng chất lượng cuộc sống của họ. Hãy nhìn đi, hiện trạng của Cuba bây giờ có hơn gì những năm 70. Nghèo như Việt Nam còn viện trợ gạo cho Cuba thì chẳng có gì để tự hào. Nếu Cuba là một chế độ dân chủ, với tiềm lực tự nhiên và con người hẳn người dân đã được sở hữu những chiếc Ford, Camry, Mercedes đời mới, những chiếc smartphone thông minh và được lướt web mà không bị kiểm duyệt.
Còn nói về đạo đức lãnh tụ, thì Fidel cũng như bao kẻ độc tài khác. Bề ngoài ông được biết tới là một người vì cách mạng, vì nhân dân, có cuộc sống giản dị. Nhưng tất cả là dối trá. Ông ta đã sống cuộc đời hưởng thụ cho đến lúc chết. Quyển sách “La Vie cachée de Fidel Castro” do một sĩ quan cận vệ Juan Reinaldo Sanchez và một đầu bếp tiết lộ đã vạch trần bộ mặt thật của Fidel. Nữ nhà báo Christine Toome cũng đã viết đại ý rằng, Fidel dùng quyền lực để thu hút phụ nữ và buộc họ chấp nhận cuộc sống trong bóng tối để ông ta đóng vai cha già dân tộc. Ông có ít nhất năm người vợ, hàng trăm người tình và những đứa con ngoài dã thú.
Khi Hugo chavez chết, người dân Venezela đã gào khóc. Đến nay họ vẫn khóc, nhưng là khóc cho chính mình vì không thể ăn được cái bánh mà Chavez vẽ ra. Fidel chết người dân Cuba cũng khóc nhưng đến một ngày họ cũng phải khóc cho chính mình. Những người Việt Nam hôm nay để tang Fidel rồi có một ngày họ để tang cho chính mình.
Ngạn ngữ Pháp có một câu rất hay: “Hãy cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ cho bạn biết bạn là người như thế nào”. Vâng, Cuba với Việt Nam tình bạn, tình đồng chí tuyệt vời.Định An/Tác giả gửi tới Dân Luận

Castro đã phản bội cuộc cách mạng

Fidel Castro chết ở tuổi 90, và, một cách tình cờ, tôi vừa mới xem bộ phim tuyệt vời, nhan đề “Bố”, sản xuất năm 2015, nói về những năm tháng Ernest Hemingway sống ở Cuba trước cách mạng. Bối cảnh của phim là đất nước Cuba thời trước Castro, một vùng đất đang phải vật lộn, nhưng phồn vinh, nằm dưới sự cai trị của Fulgencio Batista (1901-1973), một nhà độc tài tàn bạo. Đấy là bộ phim đầu tiên của Hollywood được quay tại chỗ sau ngày Cách mạng Cuba thành công.
Khẩu hiệu của cuộc cách mạng là "tự do hay chết", và Castro là người lãnh đạo cuộc cách mạng đó

Bộ phim tìm cách tái hiện khung cảnh năm 1959. Trớ trêu là, đấy không phải là việc khó. Hầu hết những bộ phim nói về khung cảnh cách đây 50 năm sẽ phải đi tìm những khu phố cũ, những chiếc xe cổ, công nghệ cũ, thời trang ngày xưa, đường phố bụi bặm v.v... Để thực hiện bộ phim này có lẽ cần phải làm ngược lại: sơn lại một chút, sửa lại một vài tuyến đường v.v... Nếu không, tất cả mọi thứ vẫn giữ nguyên
Đấy là vấn đề. Khi Castro giành được chính quyền, chính sách cộng sản của ông ta chặn đứng tất cả công cuộc phát triển kinh tế. Người ta nói về tỉ lệ người biết chữ cao và tất cả đều được chăm sóc y tế, nhưng du khách trong mấy chục năm gần đây có thể dễ dàng thấy các trò lừa bịp ở xứ này. Đây là vùng đất đã bị đông cứng lại trong một thời gian dài, một vùng đất mà người dân đã liều chết để mong tìm cách trốn đi trong suốt 50 năm qua. Thậm chí hiện nay, đó là một bảo tàng, một sự bác bỏ sống động lời tuyên bố quan trọng nhất cách đây một trăm năm rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ chấm dứt liễu sự áp bức về kinh tế và tạo ra của cải cho tất cả mọi người.
Gặp những ông chủ mới
Trước hết, làm sao Castro giành được quyền lực? Bộ phim cho thấy câu chuyện. Ngay cả nếu bạn không biết gì khác về lịch sử Cuba, ngoài những điều bộ phim cho thấy, bạn có thể thấy vì sao tình trạng đó không thể kéo dài mãi được.
Batista tranh cử tổng thống năm 1952. Trước thất bại hầu như chắc chắn, và có kinh nghiệm sâu sắc về chính quyền quân sự, ông ta lãnh đạo cuộc đảo chính đưa ông ta lên cầm quyền. Ông ta không phải là cộng sản mà là nhà độc tài quân sự điển hình. Ông cấm báo chí tự do. Ông ta ngăn chặn quốc hội. Ông ta sát hại kẻ thù của mình. Ông ta ra lệnh đàn áp thô bạo tất cả những người thách thức chính quyền của ông ta. Trong khi ông ta tỏ ra hữu nghị với những vụ kinh doanh và vui vẻ nhận hối lộ từ các công ty Mĩ đang làm ăn ở Cuba, nạn tham nhũng và sự tàn bạo của ông ta tạo ra những điều kiện dẫn đến cuộc cách mạng.
Kết quả không phải là chế độ dân chủ và tự do mà nhân dân mong muốn, mà là một cơn ác mộng không thể tin nổi đối với một nước đang quằn quại.

Khẩu hiệu của cuộc cách mạng là “tự do hay chết”, và Castro là người lãnh đạo cuộc cách mạng đó. Nhưng không chỉ lãnh đạo. Ông đã trở thành nhân vật huyền thoại, được báo chí Mĩ đặc biệt yêu thích. Tờ New York Times, năm 1957, viết: “Một người có học, một người cuồng tín đồ tận tụy, một người có lí tưởng, can đảm và phẩm chất đặc biệt về lãnh đạo”.
Nhưng, ngay sau khi Castro nắm được quyền lực, ông ta đã tổ chức những vụ hành quyết công khai các đối thủ chính trị của mình, ông ta tịch thu đất đai tư nhân, tuyên bố gắn bó với chủ nghĩa Mác-Lênin, và chế độ độc tài hóa đá, rồi sẽ kéo dài nửa thế kỉ. Kết quả không phải là chế độ dân chủ và tự do mà nhân dân mong muốn, mà là một cơn ác mộng không thể tin nổi đối với một nước đang quằn quại.
Mĩ phản ứng bằng những lời lên án, cấm vận, và những biện pháp trừng phạt, và những việc làm đó đã cho Castro lí do mà ông ta cần để biện minh cho nhà nước cảnh sát của ông ta và con dê tế thần mà ông ta cần để trút trách nhiệm cho sự thất bại khủng khiếp của các chính sách kinh tế mà ông ta theo đuổi. Dù cuộc sống của người dân Cuba có tồi tệ đến mức nào thì câu chuyện bên trong Cuba bao giờ cũng vẫn thế: Hãy xem những việc mà bọn Mĩ độc ác đang làm cho chúng ta.
Tư tưởng cuồng tín của Fidel Castro không thể cứu ông ta khỏi chết, đấy cũng giới hạn cuối cùng của sự bám víu vào quyền lực của bất kỳ cá nhân nào. Nếu không, quyền lực của ông ta sẽ biết không biết đến giới hạn. Tất cả những lời ca ngợi nhà cách mạng vĩ đại này không thể che giấu được thực tế: ông ta là một nhà độc tài khát máu, kẻ đã giữ nhân dân Cuba - những người mà ông cho phép sống - làm con tin trước tham vọng quyền lực của chính ông ta. Ông là kẻ phản bội cuộc cách mạng của chính mình.
Đưa chảo vào lửa
Cuba chỉ là một trong số hàng mấy chục nước như thế trong thế kỷ XX: chế độ độc tài phái hữu (hoặc tả) theo sau là chế độ độc tài tả (hoặc hữu), rồi theo sau lại là chế độ độc tài hữu (hoặc tả), và cứ thế, không bao giờ chấm dứt. Chúng ta đã chứng kiến chuyện đó biết bao nhiêu lần rồi. Khao khát cách mạng bao giờ cũng giống nhau: tự do hay là chết. Đó là tư tưởng đầy cảm hứng và gây được nhiều cảm hứng. Nhưng tư tưởng đó nhanh chóng lụi tàn khi các nhà cách mạng nhấm nháp được hương vị của quyền lực và sao chép những biện pháp của những người đi trước, và những người kế thừa cũng làm y như thế.
Những hình thức độc tài khác nhau có cách nói, cách tuyên truyền, giọng điệu và ưu tiên chính trị khác nhau, nhưng tất cả những chế độ đó đều có chung tình cảm là ghét cay ghét đắng tự do.

Năm 1944, F.A. Hayek đã cảnh báo rằng trong thế giới của những nhà nước can thiệp vào mọi việc như hiện nay, ý thức hệ bao trùm có thể thay đổi, nhưng đe dọa đối với tự do thì vẫn như cũ. Mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản sinh ra chủ nghĩa phát xít, trong khi hiện thực của chủ nghĩa phát xít lại truyền cảm hứng cho chủ nghĩa cộng sản, sự thất bại của chủ nghĩa cộng sản lại củng cố hi vọng của chủ nghĩa phát xít v.v... Trong các nước khác nhau, chi tiết và trình tự thay đổi có thể khác nhau. Nhưng động lực thì vẫn giữ nguyên.
Những hình thức độc tài khác nhau có cách nói, cách tuyên truyền, giọng điệu và ưu tiên chính trị khác nhau, nhưng tất cả những chế độ đó đều có chung tình cảm là ghét cay ghét đắng tự do. Vì vậy, nếu thế giới còn đi tìm những người được cho là có học và những người dũng cảm, có lí tưởng thực hiện việc lãnh đạo từ trên xuống, thì chúng ta sẽ mãi mãi bị phản bội, bị vùi dập khi người ta dùng những ý thức hệ khác nhau để biện hộ cho hết chế độ độc tài này đến chế độ độc tài khác.
Sai lầm căn bản là gì? Hayek nói, đấy là: niềm tin cho rằng, trật tự xã hội và trật tự kinh tế là sự khuếch chương một ý chí, một kế hoạch, một bản thiết kế, một khát vọng. Đấy là sai lầm căn bản của người trí thức. Nó xuất phát từ giới hàn lâm trong những năm cuối thế kỉ XIX. Nó đã được trao vào tay những kẻ xấu xa nhất trong thế kỉ XX để chúng thực hiện những tội ác chống lại loài người, không bút giấy nào tả xiết.
Tự do hay quyền lực?
Nếu thế, cái gì sẽ thay? Xã hội tốt là thiết chế tự phát, là xã hội tiến hóa từ những lựa chọn riêng rẽ của từng cá nhân, dù họ đang ở đâu, họ cũng hành động một cách hòa bình và cùng tôn trọng quyền lợi của nhau và tôn trọng hạnh phúc của người khác. Ở đó không có một bản kế hoạch bao trùm lên cả xã hội, mà kế hoạch nằm trong đầu óc của các cá nhân, và thậm chí là, phải luôn luôn và thường xuyên đem kế hoạch ra kiểm tra, cân nhắc với những điều kiện đang thay đổi.
Cuối cùng, cuộc đấu tranh thực sự không phải là giữa phái hữu và phái tả, mà là giữa tự do và quyền lực. Chúng ta không bao giờ được rời mắt khỏi vấn đề quan trọng nhất này và không bao giờ ngưng phấn đấu cho một thế giới thực sự tự do.
Jeffrey Tucker là giám đốc phụ trách nội dung trang mạng fee.org. Ông là tác giả của 5 cuốn sách và hàng ngàn bài báo

Nguồn: https://fee.org/articles/castro-betrayed-the-revolution/

Jeffrey Tucker

Phạm Nguyên Trường chuyển ngữ

No comments:

Post a Comment