Tuesday, November 22, 2016

Tản mạn chuyện hậu sự

Tại thành phố Houston, tiểu bang Texas, trong khu vực gần nơi cư ngụ của gia đình tôi, có ba nhà quàn: Thiện Tâm, Vĩnh Cửu và Vĩnh Phước. Cả ba phục vụ về “hậu sự” cho tất cả sắc dân cư ngụ tại vùng tây nam thành phố.
 Tôi thấy nhà quàn Vĩnh Phước được nhiều khách hàng chiếu cố hơn cả, bởi lẽ nhà quàn này ra đời trước và giá cả có phần nhẹ nhàng hơn. Ngoài ra, còn tìm cách giúp đỡ tối đa những gia đình nghèo chẳng may có người thân nằm xuống. Tôi thường đến nhà quàn Vĩnh Phước tham dự các buổi đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn những tín hữu Công giáo thuộc giáo xứ tôi là Giáo xứ Ngôi Lời Nhập Thể. Qua những nhân viên người Việt làm việc cho nhà quàn Vĩnh Phước, tôi thu thập được một số dữ kiện về “hậu sự”có thể hữu ích trong việc học hỏi, tìm hiểu thêm về phong tục, tập quán liên quan đến đám tang của người Việt. Tranh chấp về tang lễ Ông bà Bá đã già, có cô con gái duy nhất là S. Cô này không ở chung nhà với bố mẹ kể từ khi vào đại học y khoa. Sắp ra trường và đi làm thì bà Bá lâm trọng bệnh và từ trần tại bệnh viện Memorial Hermann. Không hiểu vì lý do gì, hai bố con giành nhau việc tổ chức tang lễ. Cô S. viện cớ là cô rất yêu thương mẹ và ngược lại, bà Bá cũng thương yêu cô không kém. Do đó, cô phải được quyền đứng ra tổ chức đám tang cho mẹ, từ ấn định ngày giờ phát tang, đến nghi thức cầu siêu, việc lựa chọn địa điểm chôn cất, v.v... Theo yêu cầu của ông Bá, thi thể bà Bá đã được đưa về nhà quàn Vĩnh Phước. Tuy nhiên, vì có đơn khiếu nại của cô S., nên nhà quàn chưa thể xúc tiến những “nghi thức hậu sự” cần thiết. Ông Bá và cô S. đều mướn luật sư biện hộ. Hai bố con không ai nhượng ai. Thời gian chờ đợi hơn 10 ngày. Cuối cùng, nội vụ được giải quyết bằng lý thuần túy. Tòa không mở phiên xử công khai, nhưng cho một đại diện đến gặp hai bố con ông Bá tại nhà quàn. Vị đại diện tuyên bố: Việc tổ chức tang lễ cho bà Bá là trách nhiệm của người chồng (tức ông Bá). Cô S. tức giận, bước ra khỏi phòng đặt linh cữu bà Bá, vừa đi vừa lẩm bẩm trong nước mắt: “Thôi, để hôm đưa đám mẹ, con cố gắng đi dự”. Tờ di chúc Năm 1989, Ông Phan V. B. vượt biên qua Mỹ , để lại Việt Nam vợ và 2 con nhỏ. Tại Mỹ, một thời gian sau, ông cưới bà M. và có với bà này một con trai. Ông và vợ cả vẫn liên lạc bằng thư từ, đồng thời lập hồ sơ bảo lãnh cho 3 mẹ con, chờ ngày đoàn tụ. Năm 2001, ba mẹ con bà Phan ở Việt Nam qua, nhưng cư ngụ tại Michigan. Năm 2005, ông Phan bị ung thư phổi và chết tại Houston, Texas. Bà M. đứng ra nhận lãnh trách nhiệm tang lễ. Nhưng bà không đủ tiền để trang trải mọi phí khoản. Được tin chồng từ trần, bà Phan tức tốc lấy vé máy bay về Houston. Bà đến nhà quàn Vĩnh Phước thì gặp bà M. đang có mặt tại đó. Hai bà trao đổi chuyện hậu sự. Bà M. và ông quản lý nhà quàn Vĩnh Phước chiết tính tổng số chi phí dành cho đám tang. Theo di chúc ông Phan để lại thì bà Phan được hưởng một trăm ngàn đôla (100.000USD) là tiền bảo hiểm nhân thọ ông Phan đã mua. Trong di chúc, không thấy có khoản tiền nào dành cho bà M. và đứa con trai (con chung của ông Phan với bà M.). Viện dẫn tình và lý giữa hai bà và người quá cố, ông quản lý nhà quàn đề nghị bà Phan trích một phần trong số tiền bảo hiểm nhân thọ để thanh toán phí khoản cho nhà quàn. Bà Phan đồng ý đề nghị của ông quản lý. Bà chào từ giã bà M., ông đại diện nhà quàn và nói bà sẽ trở lại nhà quàn vào sáng hôm sau để giải quyết. Bà không quên để lại số cell phone (điện thoại di động. BT) của mình cho hai người. Tuy nhiên, sáng hôm sau, bà M. và ông đại diện nhà quàn không thấy bóng dáng bà Phan xuất hiện. Gọi cell phone năm lần bảy lượt, vẫn êm ru bà rù. Đợi thêm 3 ngày nữa, không thấy bà Phan, bà M. đành cắn răng hỏi vay bạn bè số tiền còn thiếu để lo cho xong chuyện hậu sự. Nhìn đứa con trai, bà vừa xót thương nó, vừa oán hận ông Phan đã không nghĩ gì đến hai mẹ con bà khi ông viết tờ di chúc kia. Rất nhiều người Việt sống ở nước ngoài, nhưng gần đến lúc phải chia ly vĩnh viễn cuộc đời và những người thân, có ý muốn về nằm lại nơi cố hương. Nhưng không phải ai cũng có điều kiện như vậy. Vì thế, có nhiều đám tang của người Việt ở Mỹ - rất tốn kém - đã trở thành bi kịch hoặc nửa bi nửa hài như tác giả Lưu Thái Dzo đã viết. Con cái và tang lễ Cuối năm 1995, Ông Nguyễn K., đến Mỹ theo diện HO. Gia đình ông gồm vợ và bốn con, ba trai một gái. Sau một thời gian không lâu, các con ông bà K. đều lập gia đình và mỗi người ở một tiểu bang riêng rẽ. Chỉ có đứa gái út ở Houston, nhưng cô ta cũng ra riêng với chồng. Ngôi nhà trước kia ở chung 6 mạng, nay chỉ còn hai ông bà già. Đầu năm 2007, ông K. từ trần vì bị ung thư gan. Bà K. thông báo cho 3 con trai ở 3 tiểu bang xa về Houston dự tang lễ. Theo lời yêu cầu của bà K., xác ông K. đã được chở về nhà quàn Vĩnh Phước. Ông bà K. hưởng tiền già (SSI), hằng tháng, mỗi người lãnh 505.50USD (năm trăm lẻ năm đôla, năm mươi xu). Tổng cộng là một ngàn, mười một đôla (1.011USD). Bà K gọi phone cho nhà quàn Vĩnh Phước, yêu cầu đưa thi thể chồng về nhà quàn. Nhưng bà không ký hợp đồng thanh toán phí khoản hậu sự. Lý do đơn giản là vì bà không có tiền. Giá tối thiểu hỏa táng là 4.000USD (bốn ngàn đôla). Còn chôn cất tại nghĩa trang thì tùy từng ca. Tang gia mất khá bộn tiền vì giá đất đắt và quan tài tốt, xấu có giá khác nhau. Ngoài ra, nếu sử dụng “trong quan, ngoài quách” thì giá lại cao hơn. Tóm lại, chôn tại nghĩa trang, tang gia phải trả ít nhất là 7-8 ngàn đôla cho một đám tang hạng bình thường nhất. Bà K. tổ chức buổi họp mặt bốn con, yêu cầu mỗi người góp tiền để lo đám tang của bố. Trong bốn con, phải có một người ký giấy tờ chịu trách nhiệm thanh toán phí khoản tang lễ. Không ai nhận lãnh công tác này. Anh hai “chuyền bóng” cho anh ba. Anh ba né tránh. Bà mẹ chụp bóng, đưa đẩy qua con gái út và rể. Bà nói rằng tụi con chỉ ký trên giấy tờ cho hợp lệ mà thôi. Còn tiền bạc, mỗi đứa bỏ ra một phần. Khi góp đủ, bà đích thân trả cho nhà quàn, có biên nhận đàng hoàng. Cuối cùng, con gái chịu đứng tên ký giao kèo với nhà quàn. Số tiền cần thu là 8.000USD (tám ngàn đôla). Các con bà miễn cưỡng chấp nhận việc đóng góp, mỗi người hai ngàn đồng. Cuộc “lạc quyên” được tiến hành hết sức chậm chạp. Bốn con bà K. viện đủ lý do để trì hoãn. Nào là thu nhập ít ỏi, con cháu bệnh hoạn, cần đi bác sĩ. Nào là việc làm bấp bênh, có thể bị “lay off” (bị mất việc. BT) bất ngờ v.v... Tình trạng góp tiền cù cưa, nhùng nhằng như thế, nên xác thân ông K. phải nằm trong phòng lạnh nhà quàn Vĩnh Phước đúng một tháng. Sau đó mới được nhập quan, đưa ra phòng ngoài cho thân nhân, bạn bè thăm viếng và thực hiện những nghi thức đạo, đời cần thiết. 12 Lưu Thái Dzo (Theo Việt Báo, ngày 15.12.2009)

No comments:

Post a Comment