Thursday, December 1, 2016

Bài viết hay(4199)

Sau khi Trump đắc cử thì nước Mỹ rộ lên phong trào tìm hiểu về sự giàu có của Trump, về nét đẹp của Melania, về tài sắc của Ivanka và nhất là tài ba xuất chúng của Jared Kushner, chàng con rể  gốc Do Thái. Từ Mỹ cho tới VN, không còn lời nào tả hết Jared Kushner khiến tui phải cúi đầu khâm phục; nhất là chuyện sử dụng internet để đá cho Hillary phải ôm hận, quất sụm luôn đám truyền thông dám chống lại Trump, và công đầu trong chiến thắng bất ngờ của Trump thuộc về chàng con rể  gốc Do Thái. Y hệt tiểu thuyết nhiều kỳ ngày xưa ưa đăng trên báo miền Nam VN trước 75 khiến ai đọc cũng phải tò mò chờ coi tiếp hồi sau sẽ rõ. Cả thế giới hồi hộp chờ xem Trump sẽ làm gì? Thực hư thế nào? Vậy mà nhiều người VN đã vội bốc thơm Trump sau khi khoe là đã bầu cho Trump. Xem ra thế thái nhân tình lúc nào, ở đâu cũng vậy. Con người là thế! 

Chính quyền đang phong thánh cho dân oan...  

clip_image002
Đàn áp, bắt bớ rồi bỏ tù các dân oan thì một mặt nào đó chính quyền Việt Nam đang phong Thánh cho họ một cách không chính thức. Tất nhiên đây không phải thánh thần đúng nghĩa mà chỉ là Thánh của lòng dân oan, và do chính người dân phong tặng. Vị thánh có công đấu tranh cho công bằng xã hội, cho những người dân oan, những người dân bị cướp nhà, cướp đất... Và những người dân đó đã tri ân họ như một biểu tượng hàng đầu trong cuộc đấu tranh không cân sức với chính quyền.

Bà Cấn Thị Thêu vốn là một người nông dân bị mất đất bình thường như mọi người dân oan bình thường khác trên đất nước này. Trong quá trình đi khiếu kiện bà đã luôn đứng về với những số phận dân oan giống như mình, sẻ chia những quyết tâm không gì lay chuyển của mình cho những đồng bào cùng cảnh ngộ với mình. Như loài hoa hướng dương hướng về mặt trời, như nước chảy về chỗ trũng, người phụ nữ nhỏ bé đó đã dần trở thành một thủ lĩnh đấu tranh đích thực của dân oan ba miền.
Cùng với chồng, bà Cấn Thị Thêu đã bị chính quyền bắt giam và kết án nhiều lần. Nhưng không gì có thể làm người phụ nữ này khuất phục, bởi bà càng sát cánh hơn với những người cùng cảnh ngộ. Phiên tòa phúc thẩm hôm nay xét xử bà cũng đang diễn ra trong không khí nóng bỏng với rất nhiều những người dân oan tụ tập hò hét đòi trả tự do cho bà như mọi phiên tòa trước. Ở trong ngục tù bất công thì bà vẫn là tấm gương sáng chói của những người dân oan, dân bị áp bức trên đất nước. Cũng như là một biểu tượng quyết tâm không ngưng nghỉ của người dân oan trong cuộc đấu tranh này.
Bởi bà cũng đã được chính quyền phong thánh ngoài mong muốn qua hàng loạt phiên tòa giả dối xét xử người phụ nữ kiên cường ấy. Và chúng ta đã có một con người để trân trọng và gọi tên. Thánh Nữ dân oan Cấn Thị Thêu...Mai Tú Ân

Sự thật nhức nhối và con đường giải tỏa

Có những sự thật khủng khiếp nhưng bình thường ta không nghĩ tới, vì bị giấu giếm đi bằng cách phô ra dưới một hình thức khác làm cho ta nhìn vào đó mà cảm thấy yên lòng. Bỗng nhiên một sớm, cái mặt nạ vẫn ngụy trang cho chúng bị một người xé rách. Và trước mắt ta hiện ra một trạng mạo dễ sợ, không còn là mặt người như ta hằng nghĩ, khiến ta bất chợt rùng mình. Trong giây phút bối rối ta không làm sao tìm cho tâm hồn mình được một sự bình yên như trước, vì sự đảo lộn chóng mặt niềm tin đã vượt khỏi tầm mức mà lương tri con người có thể chịu đựng.
Đó là trường hợp Fidel Castro với giai thoại đẹp đẽ từng hiến máu người Cuba cho cộng sản Việt Nam đánh Mỹ. Nay, với những tư liệu mới do phóng viên Thụy My cất công tìm kiếm trong bài viết dưới đây, hóa ra... Người đọc có tâm trạng gần như chết đứng, không tin không được mà muốn tin cũng chẳng xong bởi những lưỡi dao cứ khía vào gan ruột.
Nghĩ đi nghĩ lại, trong những trường hợp thế này, chỉ có một cách là đọc một chuyện gì đó có sức thanh lọc, để trái tim ta tự gột rửa mọi thù hận và sân si còn vướng lại bên trong. Chúng tôi vô tình bắt gặp bài viết của Tuấn Khanh và đúng là đọc xong thấy mình phần nào được cứu rỗi.
Bởi vậy, xin đặt bài viết của Tuấn Khanh trước bài viết của Thụy My, và kính mời bạn đọc cùng đọc theo trình tự đó.
Bauxite Việt Nam
Thế kỷ ánh sáng
Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Những năm tháng là sinh viên, tôi hay tò mò về việc phân chia đất nước Đại Hàn. Một bên theo Tư bản và một bên theo Cộng sản. Nhất là vào những năm 80 và 90, tôi luôn ấn tượng về phong trào sinh viên Nam Hàn xuống đường biểu tình đòi thống nhất, ủng hộ Bắc Hàn. Truyền hình đưa tin sinh viên đụng độ với cảnh sát, lập chiến lũy, bị truy bắt… là những câu chuyện khiến tôi háo hức tìm đọc rất nhiều thứ về đất nước bị chia cắt đó. Lý do tôi muốn biết, vì Đại Hàn cũng tương tự với một Việt Nam trong lịch sử.
May mắn thay, tôi lại có cơ hội bạn bè với nhiều sinh viên Nam Hàn. Trong đó có một nam sinh viên là Oh và một nữ sinh viên là Kim. Những người này hay ngạc nhiên hỏi tôi là vì sao cứ hỏi những chuyện không ai hỏi, và họ bày tỏ cũng rất chân thành suy nghĩ của mình.
Oh từng xuống đường biểu tình nhiều lần, và bị cảnh sát Nam Hàn đánh tơi tả. Anh nói là anh xuống đường không vì chính trị mà vì bạn bè mình đã đi, mình cũng phải đi. Và bị đánh thì phải đánh trả. Còn Kim thì ngồi suốt với tôi và anh Đỗ Trung Quân ở một quán nhỏ ở Binh Thạnh, nói về lý tưởng. Kim nói cô thần tượng lãnh tụ Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật, tức ông nội và cha của Kim Chính Ân, lãnh tụ Bắc Hàn hiện nay. Cô sinh viên Nam Hàn này xuống đường biểu tình, đòi thống nhất với Bắc Hàn, chống chính quyền Nam Hàn đến mức bị truy tìm, phải bỏ trốn ra nước ngoài, rồi cô đến Việt Nam vì cô nghĩ rằng Việt Nam gần và thân thuộc với Bắc Hàn.
Tôi còn nhớ mình và anh Đỗ Trung Quân im lặng nghe cô Kim ngợi ca về chủ nghĩa Cộng sản. Anh Quân cố hỏi vài câu thăm dò rồi sau đó, cả hai thoái thác không gặp lại Kim nữa. Khác với cô sinh viên Nam Hàn ấy, trong muôn vàn ảo tưởng của đời người, tin vào chủ nghĩa Cộng sản như Bắc Hàn là điều chúng tôi đã may mắn, sớm bước qua từ tuổi 20.
Nhiều năm sau, tôi có gặp lại Oh, và cũng nghe nói về cô Kim ấy. Họ vẫn ở Việt Nam vì đã có cơ sở làm ăn và quen cuộc sống ở đây. Nhưng không ai muốn nhắc về những gì của tuổi trẻ của họ khi còn ở trong đất nước. Oh thì cười xòa, nói “thôi thôi”. Còn cô Kim thì không còn nói gì về Bắc Hàn hay thống nhất nữa. Thời đại mới với truyền thông tự do khắp nơi, đủ để lan truyền về  một Bắc Hàn thật sự ra sao. Và giờ đây, tôi cũng không còn thấy những cuộc biều tình đòi thống nhất của giới sinh viên cánh tả Hàn Quốc trên truyền hình nữa. Tin tức thì lại hay nói về những phong trào chuyển lương thực, đồ chơi và tin tức bằng bong bóng qua biên giới Bắc Hàn, giúp cho người dân khốn khổ ở sau đường biên của chế độ độc tài.
Tôi nhớ câu nói của Martin Luther King (1929-1968), câu nói hay làm tôi nghĩ ngợi “Chúng ta phải biết sống chung với nhau như là anh em, hoặc tiêu tan cùng nhau như những kẻ ngu muội” (We must learn to live together as brothers or perish together as fools). Chắc là rất nhiều người Nam Hàn đã tìm mọi cách để đem sự thật đến cho thế hệ mình và sau nữa. Họ sống với tinh thần như những người anh em với nhau. Thật kiên nhẫn và đáng quý. Họ đã làm được, để thế hệ Nam Hàn hôm nay đủ nhận biết về các ảo tưởng cách mạng và những kẻ độc tài bên kia Bàn Môn Điếm, để tương lai người Nam Hàn sống với nhau mà không tàn phá nhau, không rữa nát trong ngu muội.
Nhiều thập niên trước, tôi cũng thần tượng Fidel Castro và cách mạng Cuba. Thầy dạy sử của tôi kể say mê rằng Fidel Castro đã thành huyền thoại khi tự mình đứng trước tòa bào chữa cho mình, và chế độ độc tài Batista buộc phải trả tự do cho ông. Nhưng rồi nhiều năm sau, tôi cũng tự hỏi một nền tư pháp của chế độ độc tài ấy, vì sao có thể tuyệt vời đến nhường ấy khi nhìn ra công lý để trả tự do cho Fidel.
Trong khi 47 năm cầm quyền của Fidel Castro, tòa án là vô nghĩa, hàng chục ngàn người phải lưu đày, tù ngục hoặc bỏ trốn khỏi nước. Hàng trăm người hành quyết công khai bởi các nhóm xử bắn lưu động nhưng không có cơ hội nào được tự bào chữa như Fidel Castro đã từng. Huyền thoại về công lý ở Cuba từng cứu sống Fidel, và rồi bị bóp chết bởi chính ông.
Tôi cũng muốn sống với thế hệ mình, và thế hệ mai sau như những người anh em, để chúng ta không rữa nát trong ngu muội. Vì vậy, tôi đã cố viết và nói, như có sự thúc giục không ngừng trong mình, rằng chúng ta phải tồn tại trong lẽ phải và sự thật. Chúng ta không thể rữa nát bằng sự tưởng tượng hay niềm tin bất cần lịch sử của những khổ đau mà con người đã gánh chịu.
Như một con cua phải tự lột vỏ mình, hết sức đau đớn, nhưng để sống còn, tôi đã bước qua những ngày tháng thiếu niên, mệt mỏi tự truy vấn để thôi ôm ấp những giấc mơ về Stalin, Lenin hay Fidel Castro, cũng không khác gì việc tôi đã tự mình chạy ra khỏi những hội hè mang tên Lê Văn Tám, Bảy Lốp… giữa những e dè và tổn thương của người quen, bạn bè trong suốt một giai đoạn dài. Nơi tôi đến, là sự thật. Mà sự thật thì không thể lẫn lộn mơ mộng hay thần tượng những kẻ dựng nên đền đài của mình bằng sinh mạng và máu của người khác.
Nhưng vì tôi tin rằng chúng ta là anh em, là đồng bào. Và chúng ta sẽ tồn tại cùng nhau chứ không thể cùng rữa nát trong sự ngu muội. Và đôi khi, tôi biết, thật đau đớn khi phải lột bỏ những gì đã học, đã biết, đã tin để bước ra cánh cửa, nhận ra sự thật mới mẻ. Nhưng đó là cách cuối cùng để chúng ta hay con cháu chúng ta không rữa nát, không trở thành kẻ đáng thương trong thế kỷ ánh sáng.
T.K.


Fidel Castro từng bán máu tù nhân Cuba cho Việt Nam
Thụy My
clip_image001
Fidel Castro và Che Guevara tại trại Cabana. Ảnh panoramio.com
«Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình». Câu nói đầy cảm động của Fidel Castro lâu nay vẫn được lưu truyền, và báo chí Việt Nam thường xuyên nhắc lại.
Sự thật có lẽ phũ phàng hơn nhiều: Cuba đã từng chuyển giao máu cho Việt Nam, nhưng máu không phải được hiến mà được bán!

clip_image002
Pháo đài La Cabana ngày nay.
Tác giả Gilles William Godlnadel trong bài viết mang tựa đề «Cái chết của Fidel Castro: Chống cộng là nhân đạo, ngoại trừ tại Pháp» đăng trên trang web của nhật báo cánh hữu Le Figaro ngày 28/11/2016, kịch liệt phê phán những tên tuổi Pháp đã khóc thương lãnh tụ Cuba vừa qua đời.
clip_image003
Một người tình nghi là gián điệp bị bắn tại chỗ. Ảnh internet
Luật sư kiêm nhà văn, Chủ tịch Hội Pháp-Israel tố cáo: «Castro không chỉ là một nhà độc tài Nam Mỹ, mà còn là một đao phủ. Không tự hài lòng với việc tra tấn và hành quyết các nhà đối lập, ông ta còn bán máu của họ. Tờ Wall Street Journal trong một bài viết đề ngày 30/12/2005 cho biết: Ngày 27/05/1966, theo lệnh của Fidel Castro, 166 người tù đã bị rút ba lít rưỡi máu mỗi người và bán cho nước Việt Nam cộng sản với giá 100 đô la một lít. Sau khi bị lấy máu, 166 tử tội trong tình trạng thiếu máu não, tê liệt và bất tỉnh, bị đưa đi trên các băng-ca và giết chết».
clip_image004
Linh mục gặp tử tội trước lúc hành quyết. Ảnh tư liệu của cubanet.org
Tác giả bài viết không dẫn link, nhưng một số trang web khác như truthbarrier.com, blog cubaexilequarter có trích nguồn. Bạn đọc nào có đăng ký Wall Street Journal có thể tham khảo bài «Counting Castro’s Victims» tại link sau:
clip_image006
Một cảnh xử bắn trong trại Cabana. Ảnh tư liệu của cubanet.org
Báo cáo bằng tiếng Tây Ban Nha của Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ ngày 07/04/1967, mục E «Extracción de sangre a condenados a muerte» (Lấy máu của tử tù), có ghi rõ sự việc. Nhờ Google dịch giùm từ tiếng Tây Ban Nha sang tiếng Pháp, thì được biết nội dung đại thể như sau:
1. Chúng tôi nhận được các thông tin từ Cuba cho biết, thân nhân các tù nhân chính trị bị đòi hỏi phải «hiến» máu nếu muốn được đi thăm họ. Những ai từ chối thì không được thăm người thân đang ở tù.
2. Ngày 27/05/1966 từ khoảng sáu giờ sáng đến sáu giờ chiều, đã diễn ra cuộc hành quyết tại trại Cabana ở La Habana. Đội thi hành án gồm ba quân nhân và một sĩ quan, tử tội là các chính trị phạm, quân nhân và thường dân. Vấn đề càng trầm trọng hơn khi biết rằng những người bị xử bắn trước đó đã bị rút lấy máu hàng loạt để cung ứng cho ngân hàng máu.
Số 166 thường dân và quân nhân Cuba đã bị lấy trung bình 7 pint máu mỗi người. Số máu này được đem bán cho nước Việt Nam cộng sản với giá 50 đô la một pint, với hai mục đích cùng lúc là kiếm ngoại tệ đồng thời đóng góp cho cuộc chiến của Việt Cộng.
Một pint tương đương khoảng nửa lít máu. Trích xuất 7 pint, tức ba lít rưỡi máu dẫn nạn nhân đến cái chết – não thiếu máu, bất tỉnh và tê liệt.
Một khi máu đã được rút, người tù bị hai dân quân cùng với đội hành quyết khiêng trên băng-ca đến nơi xử bắn.
Tại trại Cabana có một đơn vị y tế gồm các nhà huyết học Cuba và Liên Xô, phụ trách các thủ tục y khoa, thử nghiệm khoa học với máu và các nhân viên được đào tạo để trợ thủ (…)
Cùng ngày với việc hành quyết 166 người Cuba, khoảng bảy chuyến xe tải đã chở xác đi chôn tại một khu vực ở ngoại ô thành phố Marianao, gần La Habana, trong một hố chôn tập thể. Địa điểm chôn xác người này của chế độ Castro không được người dân biết đến.
Động cơ của vụ xử bắn hàng loạt hôm 27/5, không chỉ nằm trong loạt các hành động tàn bạo, thủ lợi (máu của người Cuba bị xử bắn đã bị bán đi), mà còn nhằm triệt tiêu các đối thủ đáng gờm nhất của chế độ, dù là dân sự hay quân sự, bị cầm tù vì đã tranh đấu chống lại chủ nghĩa Castro cộng sản.
Các cao nhân tiếng Tây Ban Nha nếu có thời gian có thể kiểm tra giúp tiết lộ động trời này tại link sau đây, xin cảm ơn rất nhiều:

Châu chấu Singapore voi Trung Cộng

Singapore mới bị mất 9 thiết vận xa hiệu Terrex. Những chiếc xe chuyên chở quân lính, trên đường từ Cao Hùng (Kaohsiung), một hải cảng của Ðài Loan, đi tới đảo quốc Singapore, ghé Hồng Kông thì bị hải quan sai áp. Chính quyền Hồng Kông đã khám phá ra “mớ hàng lậu” này vì được tình báo Trung Cộng cho tin, Hồng Kông là một khu tự trị thuộc Trung Quốc từ năm 1997.
Sau khi báo đài thế giới loan tin ồn ào về vụ tịch thâu này, ngày 24 Tháng Mười Một, thì bốn ngày sau, Bộ Ngoại giao Bắc Kinh mới lên tiếng. Phát ngôn viên Cảnh Sảng (Geng Shuang) nói rằng Trung Cộng cương quyết chống các quốc gia giao thiệp với Trung Quốc không được có quan hệ chính thức với Ðài Loan trong việc trao đổi và hợp tác quân sự. Trung Cộng đã báo cho Singapore biết rằng họ phải tôn trọng nguyên tắc “Chỉ có một nước Trung Hoa”.
Nhưng cả thế giới đều biết Singapore đã từng quan hệ mật thiết với Ðài Loan từ hơn 40 năm qua. Năm 1974, hai “đảo quốc” Trung Hoa dân quốc và Singapore đã hợp tác với nhau trong chương trình “Tinh quang” (Project Starlight), theo đó quân đội Singapore được phép dự việc huấn luyện và thao diễn tại Ðài Loan. Nhiều chục ngàn quân sĩ Singapore đã cùng tập trận hoặc được Ðài Loan huấn luyện. Việc hợp tác này trở thành công khai, khi có nhiều quân nhân Singapore tử nạn ở Ðài Loan và báo chí loan tải đầy đủ, ít nhất có tới 10 vụ. Ðặc biệt hơn nữa, trong thập niên 1970, quân đội Singapore đã sử dụng các sĩ quan Ðài Loan, như Ðại tá Liu Ching Chuan làm Tư lệnh Không quân, và Khoo Eng An làm Tư lệnh Hải quân tên tuổi được công bố.

Trong suốt thời gian đó, Bắc Kinh biết nhưng hoàn toàn im lặng. Tại sao bây giờ bỗng dưng Cộng sản Trung Quốc yêu cầu chính quyền Hồng Kông sai áp các thiết vận xa của Singapore?
Không thể nói Trung Cộng chỉ muốn nhắc nhở Singapore phải nhớ nguyên tắc “Một nước Trung Hoa”. Vì họ có nhiều con đường ngoại giao kín đáo để bày tỏ ý kiến đó, mà không cần làm mạnh, như khi tịch thu các thiết vận xa Terrex. Khi báo chí các nơi loan tin các quân nhân Singapore huấn luyện ở Ðài Loan bỏ mạng; hoặc khi cả thế giới biết hai sĩ quan Ðài Loan chỉ huy Hải quân, Không quân Singapore, Bắc Kinh không hề lên tiếng! Trong hơn 40 năm, ba chính phủ Trung Cộng, Ðài Loan và Singapore đã “ngầm thỏa thuận,” chấp nhận các sự kiện trên diễn ra trong âm thầm, không gây ồn ào, phiền phức, có thể làm cả ba cùng mất mặt.
Cho nên, hành động của Bắc Kinh tuần qua chỉ có thể hiểu vì những tình huống mới. Thứ nhất, bà Thái Anh Văn, thuộc đảng Dân chủ Tiến bộ đắc cử, vào Tháng Năm vừa qua. Ðảng Dân tiến lâu nay vẫn có khuynh hướng muốn Ðài Loan tuyên bố độc lập, không còn giữ cái vỏ ngoài “Trung Hoa dân quốc” do Quốc dân đảng để lại cùng theo nguyên tắc chỉ có một nước Trung Hoa. Ngay sau đó, Kinh đã cắt đứt các vụ liên lạc giữa hai chính quyền. Thứ hai, Singapore đã hoan nghênh bản phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế bác bỏ Ðường lưỡi bò, vào Tháng Bảy năm nay. Không những thế, Singapore còn cổ xúy các nước khác hãy tôn trọng và thi hành phán quyết đó. Ðứng trước những tình huống mới này, hành động của Trung Cộng nhắm vào hai mục đích: Như một biện pháp nhằm “đe dọa” đối với Ðài Loan; đồng thời đưa một tín hiệu cho Singapore biết không nên đi ngược đường lối trong vùng biển Ðông Nam Á của “bá chủ” là Trung Quốc.
Giới lãnh đạo Bắc Kinh không lo lắng về những quan hệ giữa Singapore và Ðài Loan; mà mối lo chính là Singapore có thể thành một đồng minh thân thiết của Mỹ. Vụ tịch thu 9 chiếc xe bọc sắt là một cách đe dọa Singapore không nên tiến tới!
Nhưng Singapore không dễ bị dọa nạt, vì họ tự biết vị trí của mình. Mặc dù chỉ có 6 triệu dân, nhưng hòn đảo này vẫn tự coi mình là “quốc gia” với đầy đủ chủ quyền, được thế giới kính trọng và phải bảo vệ lòng kính trọng đó. Ðối đầu với hơn một tỷ dân Trung Quốc đúng là châu chấu đá voi! Năm 1978, Ðặng Tiểu Bình qua thăm đã ngạc nhiên về tình trạng kinh tế thịnh vượng của những người di dân Trung Hoa sống trên hòn đảo nhỏ bé. Ðặng Tiểu Bình đã vấn kế Lý Quang Diệu và ông Thủ tướng đảo quốc chỉ khuyên: Muốn thịnh vượng, hãy mở cửa nước Tàu giao thương với thế giới tư bản!
Sau đó Trung Cộng đã gửi rất nhiều cán bộ qua Singapore “tập huấn” để trở về thi hành, trong đó có Uông Dương (Wang Yang), khi làm Bí thư tỉnh Quảng Ðông đã dẫn một phái đoàn qua Singapore nghiên cứu, sau lên làm Phó thủ tướng. Tập Cận Bình đã gặp cựu Tổng thống Ðài Loan Mã Anh Cửu ở Singapore, và cũng chiêu dụ nước này đóng một vai trong chiến lược “Ðường Tơ lụa trên biển”.
Trung Cộng bắt đầu bày tỏ thái độ bất mãn khi Singapore tỏ ra thân với Mỹ trong lúc Chính phủ Mỹ công bố chính sách chuyển trục sang vùng Châu Á. Trước đó, năm 2009, ông Lý Quang Diệu đã từng kêu gọi Mỹ hãy trở về Ðông Nam Á để tạo một “thế cân bằng”. Trong một cuộc đi Mỹ vào Tháng Tám năm nay, Thủ tướng Lý Hiển Long tuyên bố rằng ông hoan nghênh hành động tham dự tích cực của Mỹ tại vùng Biển Ðông nước ta. Và ông coi bản phán quyết của Tòa Trọng tài ở Den Hagg (The Hague) là một căn bản giải quyết các tranh chấp trong vùng. Ðáp lại, Tổng thống Mỹ Barack Obama ca ngợi Singapore như một “cái neo” của sự hiện diện của Mỹ trong vùng Ðông Nam Á! Câu nói này càng khiên Trung Cộng nổi giận vì “cái neo” là một từ rất nặng, trước đó Chính phủ Mỹ chỉ coi hai quốc gia đóng vai trò đó, là Nhật Bản và Australia. Singapore đã ký hiệp ước mậu dịch tự do với Mỹ, và cho phép hải quân Mỹ sử dụng quân cảng Chương Nghi (Changi Naval Base) cho tầu chiến cập bến lo việc tiếp liệu.
Thái độ cương quyết thân Mỹ của Singapore khiến Bắc Kinh nổi giận nhưng không thể làm gì được. Ngược lại, nếu Trung Cộng gây gổ quá đà, Singapore có thể gia tăng những liên kết quân sự với những quốc gia khác, như Nhật Bản và Australia. Hiện tượng Singapore gửi quân đội qua Ðài Loan thao diễn chung và được huấn luyện, trước mắt Trung Cộng hơn 40 năm qua, chứng tỏ họ không sợ. Trung Cộng không dám phản đối các vụ hợp tác đó chứng tỏ Bắc Kinh cũng biết phận không nên “già néo đứt dây”. Ngay trong vụ Hồng Kông tịch thu chín thiết vận xa, cả chính quyền Singapore và Trung Cộng khi loan tin tức này cho dân trong nước đọc cũng cố ý không nói đến nguồn gốc các chiến xa đó là từ Ðài Loan!
Trong mấy tháng vừa qua, nhiều sự kiện khác cho thấy thái độ của chính quyền Singapore đối với Trung Cộng tuy mềm mỏng nhưng rất cương quyết. Tại hội nghị Ðối thoại Shangri-La, Lý Hiển Long đã dành một tiếng đồng hồ nói đến các tranh chấp ở Biển Ðông, và phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế. Bắc Kinh nổi giận vì mục đích của hội nghị Shangri-La là các vấn đề hợp tác an ninh trong vùng, không phải để nêu các vấn đề tranh chấp! Báo chí Trung Cộng ồn ào đả kích Lý Hiển Long và đặt câu hỏi tại sao ông không mời tàu chiến Trung Cộng đặt căn cứ tiếp liệu ở quân cảng Chương Nghi? Ðiều khiến Bắc Kinh nổi giận nhất là Trung Cộng đã ủy thác cho Singapore đóng vai trung gian chính trong việc hợp tác giữa Trung Quốc và 10 nước ASEAN.
Tiếp theo đó, ngày 27 Tháng Chín, tờ Hoàn cầu thời báo (Global Times) viết một bài chỉ trích Chính phủ Singapore đã đưa vấn đề tranh chấp Biển Ðông trong Hội nghị Khối các nước Không liên kết (Non-Aligned Movement, NAM) họp tại Venezuela để kêu gọi các nước hãy tôn trọng quy ước Luật Biển của Liên Hiệp Quốc năm 1982! Ðại sứ Singapore tại Bắc Kinh đã viết ngay thư phản đối, gây ra một cuộc bút chiến giữa ông Đại sứ và chủ bút tờ báo, kéo dài cả tháng trời. Nhân dịp đó, Ðại sứ La Gia Lương (Stanley Loh) đã tiết lộ chính phái đoàn nước Lào mới đưa các vấn đề trên ra trước hội nghị Nam, và họ làm việc đó theo sự ủy nhiệm của các nước ASEAN họp tại Vientiane, vào Tháng Bảy. Công bố tin tức này chỉ khiến dư luận thế giới nhìn thấy Trung Cộng bị cô lập!
Mặc dù có những bất đồng lớn như trên, tại Hội nghị G-20 năm nay ở Hàng Châu, Tập Cận Bình vẫn thân thiện nói với Lý Hiển Long rằng quan hệ giữa Singapore và Trung Quốc luôn luôn bền chặt và bao giờ cũng được đặt hàng ưu tiên trước các nước Ðông Nam Á khác!
Ðứng trước vụ sai áp 9 thiết vận xa của Singapore ở Hồng Kông, Chính phủ nước này vẫn giữ thái độ cương quyết. Ngày Thứ Ba, 29 Tháng Mười Một, Ngoại Trưởng Vivian Balakrishnan đã trả lời Bắc Kinh rằng nước ông luôn luôn tôn trọng nguyên tắc “Một nước Trung Hoa”; nhưng việc tịch thu 9 chiếc xe trên là vô lý, Singapore nhất định đòi lại. Ông nói với báo The Straits Times rằng, “Chúng ta biết, Trung Quốc cũng biết, rằng Singapore vẫn quan hệ với Ðài Loan từ bao lâu nay; những việc chúng ta làm không có gì bí mật cả!” Cùng tới Hồng Kông với ông Ngoại trưởng Balakrishnan để gặp các quan chức sở tại và công ty chuyên chở APL, Tướng Melvyn Ong, Tham mưu trưởng quân đội Singapore nói rằng Hồng Kông là một hải cảng quốc tế cho tàu bè các nước cập bến, dân sự cũng như quân sự… Trong quá khứ vẫn không sao cả, đây là lần đầu tiên có chuyện!
Singapore vừa mềm mỏng, vừa cương quyết, đã giữ được độc lập trong đường lối đối ngoại và không bao giờ chịu cúi đầu trước những đe dọa của Trung Cộng. Ðây là một bài học mà Việt Nam nên tìm hiểu. Thứ nhất, ngay từ khi lập quốc, giới lãnh đạo và người dân quốc gia nhỏ bé này biết tự trọng, không chấp nhận vai trò nô lệ ngoại bang. Thứ hai, dù theo một chính sách hạn chế nhiều quyền tự do của người dân, chính quyền Singapore vẫn tôn trọng các quy tắc tự do dân chủ. Nhờ thế, mặc dù một đảng đã nắm quyền từ nửa thế kỷ nay, họ cầm quyền chỉ vì được đa số cử tri tín nhiệm. Trong một thể chế dân chủ, người cầm quyền có thể tin rằng dân chúng luôn luôn đứng sau lưng mình trong các vấn đề đối ngoại. Bài học quan trọng khác là dân Singapore được tự do kinh doanh, xã hội có luật pháp mà từ trên xuống dưới ai cũng tuân thủ, cho nên kinh tế Singapore phát triển phồn thịnh khiến “con voi” Trung Cộng cũng phải kính phục. Bao giờ nước Việt Nam mới được như vậy?Ngô Nhân Dụng
MẤT CHỨC VÌ… ÔNG FIDEL!
Ngày 26.11, lãnh tụ cách mạng của Cuba ông Fidel Castro qua đời. Tối ngày 27, sau khi đi… nhậu về, anh Phùng Hiệu - Quyền phụ trách cơ quan phía Nam của Nhà báo & Công luận (Cơ quan TW Hội nhà báo Việt Nam), đã viết trên FB cá nhân vầy nha!
Xin thắp cho ông Fidel Castro một nén nhang, chúc cho dân tộc của ông bước sang một trang sử mới. Sau gần 50 năm cai trị đất nước Cuba với sự độc tài, bảo thủ và tôn thờ chủ nghĩa Marx một cách mê muội, ông Fidel Castro đã để lại một Cuba nghèo nàn, lạc hậu với những chiếc xe Lada cũ kỹ thời Xô Viết và những chiếc tivi màn hình đen trắng.
Mấy hôm nay báo chí và nguời dân nuớc tôi cứ ngây thơ ca ngợi, tiếc thuơng ông mà không xót xa cho một đất nước hơn nửa thế kỷ chìm đắm, ngủ quên trong lạc hậu và bị cô lập, cấm vận; mất cả quyền tự do, bình đẳng. Rất may nguời em của ông đã nhìn thấy và kịp vực dậy, đưa dân tộc thoát dần ra khỏi tối tăm. Hy vọng sau khi ông mất nguời dân Cuba sẽ hòa nhập vào thế giới tiến bộ của con nguời./.
...
Ngày 29.11, tòa soạn đã bảo Phùng Hiệu xóa status và cho hay, BTG Trung Ương đang làm căng. Đến sáng 1.12, trong buổi giao ban báo chí với Bộ 4T, Phùng Hiệu bị đưa ra giữa cuộc họp, và cho rằng đã có lời lẽ phỉ báng, châm biếm, thiếu nhạy cảm chính trị và sai về lập trường quan điểm với lãnh tụ Fidel trên facebook. Chủ tịch Hội Nhà Báo và Thứ trưởng Bộ 4T đã yêu cầu cơ quan chủ quản của Phùng Hiệu xử lý nghiêm về mọi mặt.
Hôm nay 2.12, Phùng Hiệu đã nhận được quyết định cắt… cu (Quyền) phụ trách cơ quan phía Nam tờ Nhà Báo & Công Luận, đồng thời đình chỉ công tác và mất …chiến sĩ thi đua. Như vậy, sau nhà báo Đỗ Hùng - Thanh Niên, thì đây là trường hợp tiếp theo của giới báo chí được Ban Tuyên Giáo cho là phỉ báng và châm biếm các lãnh tụ Cộng Sản trên mạng xã hội!
Anh Phùng Hiệu cho biết: “Năm nay tam tai mà, nhưng tôi chỉ nói đúng sự thật thôi. Với lại 10 năm làm báo là quá đủ rồi. Báo tôi bán đâu ai mua, làm thằng đại diên phía Nam phải chạy vạy làm ra tiền nuôi cả chục anh em, rồi phải chạy chỉ tiêu cả tỉ bạc hàng năm cho cơ quan. Mỗi lần đi xin quảng cáo các doanh nghiệp tôi thấy quá xá nhục. Thôi, sẵn dịp này bỏ nghề luôn!”.
P/s: Trên thực tế, nhiều cơ quan báo chí đã đặt ra một số tiêu chí cho nhà báo và CB-CNV về việc xài facebook, thậm chí có tòa soạn còn cấm cả phóng viên… like/comment các stt bàn về những vấn đề chính trị - xã hội.Theo FB Lê Nguyễn Hương Trà

No comments:

Post a Comment