Tuesday, January 10, 2017

Bài diễn văn từ biệt của ông Obama

It’s good to be home. My fellow Americans, Michelle and I have been so touched by all the well-wishes we’ve received over the past few weeks. But tonight it’s my turn to say thanks. Whether we’ve seen eye-to-eye or rarely agreed at all, my conversations with you, the American people – in living rooms and schools; at farms and on factory floors; at diners and on distant outposts – are what have kept me honest, kept me inspired, and kept me going. Every day, I learned from you. You made me a better President, and you made me a better man.
I first came to Chicago when I was in my early twenties, still trying to figure out who I was; still searching for a purpose to my life. It was in neighborhoods not far from here where I began working with church groups in the shadows of closed steel mills. It was on these streets where I witnessed the power of faith, and the quiet dignity of working people in the face of struggle and loss. This is where I learned that change only happens when ordinary people get involved, get engaged, and come together to demand it.
After eight years as your President, I still believe that. And it’s not just my belief. It’s the beating heart of our American idea – our bold experiment in self-government.
It’s the conviction that we are all created equal, endowed by our Creator with certain unalienable rights, among them life, liberty, and the pursuit of happiness.
It’s the insistence that these rights, while self-evident, have never been self-executing; that We, the People, through the instrument of our democracy, can form a more perfect union.
This is the great gift our Founders gave us. The freedom to chase our individual dreams through our sweat, toil, and imagination – and the imperative to strive together as well, to achieve a greater good.
For 240 years, our nation’s call to citizenship has given work and purpose to each new generation. It’s what led patriots to choose republic over tyranny, pioneers to trek west, slaves to brave that makeshift railroad to freedom. It’s what pulled immigrants and refugees across oceans and the Rio Grande, pushed women to reach for the ballot, powered workers to organize. It’s why GIs gave their lives at Omaha Beach and Iwo Jima; Iraq and Afghanistan – and why men and women from Selma to Stonewall were prepared to give theirs as well.
So that’s what we mean when we say America is exceptional. Not that our nation has been flawless from the start, but that we have shown the capacity to change, and make life better for those who follow.
Yes, our progress has been uneven. The work of democracy has always been hard, contentious and sometimes bloody. For every two steps forward, it often feels we take one step back. But the long sweep of America has been defined by forward motion, a constant widening of our founding creed to embrace all, and not just some.
If I had told you eight years ago that America would reverse a great recession, reboot our auto industry, and unleash the longest stretch of job creation in our history…if I had told you that we would open up a new chapter with the Cuban people, shut down Iran’s nuclear weapons program without firing a shot, and take out the mastermind of 9/11…if I had told you that we would win marriage equality, and secure the right to health insurance for another 20 million of our fellow citizens – you might have said our sights were set a little too high.
But that’s what we did. That’s what you did. You were the change. You answered people’s hopes, and because of you, by almost every measure, America is a better, stronger place than it was when we started.
In ten days, the world will witness a hallmark of our democracy: the peaceful transfer of power from one freely-elected president to the next. I committed to President-Elect Trump that my administration would ensure the smoothest possible transition, just as President Bush did for me. Because it’s up to all of us to make sure our government can help us meet the many challenges we still face.
We have what we need to do so. After all, we remain the wealthiest, most powerful, and most respected nation on Earth. Our youth and drive, our diversity and openness, our boundless capacity for risk and reinvention mean that the future should be ours.
But that potential will be realized only if our democracy works. Only if our politics reflects the decency of the our people. Only if all of us, regardless of our party affiliation or particular interest, help restore the sense of common purpose that we so badly need right now.
That’s what I want to focus on tonight – the state of our democracy.
Understand, democracy does not require uniformity. Our founders quarreled and compromised, and expected us to do the same. But they knew that democracy does require a basic sense of solidarity – the idea that for all our outward differences, we are all in this together; that we rise or fall as one.
There have been moments throughout our history that threatened to rupture that solidarity. The beginning of this century has been one of those times. A shrinking world, growing inequality; demographic change and the specter of terrorism – these forces haven’t just tested our security and prosperity, but our democracy as well. And how we meet these challenges to our democracy will determine our ability to educate our kids, and create good jobs, and protect our homeland.
In other words, it will determine our future.
Our democracy won’t work without a sense that everyone has economic opportunity. Today, the economy is growing again; wages, incomes, home values, and retirement accounts are rising again; poverty is falling again. The wealthy are paying a fairer share of taxes even as the stock market shatters records. The unemployment rate is near a ten-year low. The uninsured rate has never, ever been lower. Health care costs are rising at the slowest rate in fifty years. And if anyone can put together a plan that is demonstrably better than the improvements we’ve made to our health care system – that covers as many people at less cost – I will publicly support it.
That, after all, is why we serve – to make people’s lives better, not worse.
But for all the real progress we’ve made, we know it’s not enough. Our economy doesn’t work as well or grow as fast when a few prosper at the expense of a growing middle class. But stark inequality is also corrosive to our democratic principles. While the top one percent has amassed a bigger share of wealth and income, too many families, in inner cities and rural counties, have been left behind – the laid-off factory worker; the waitress and health care worker who struggle to pay the bills – convinced that the game is fixed against them, that their government only serves the interests of the powerful – a recipe for more cynicism and polarization in our politics.
There are no quick fixes to this long-term trend. I agree that our trade should be fair and not just free. But the next wave of economic dislocation won’t come from overseas. It will come from the relentless pace of automation that makes many good, middle-class jobs obsolete.
And so we must forge a new social compact – to guarantee all our kids the education they need; to give workers the power to unionize for better wages; to update the social safety net to reflect the way we live now and make more reforms to the tax code so corporations and individuals who reap the most from the new economy don’t avoid their obligations to the country that’s made their success possible. We can argue about how to best achieve these goals. But we can’t be complacent about the goals themselves. For if we don’t create opportunity for all people, the disaffection and division that has stalled our progress will only sharpen in years to come.
There’s a second threat to our democracy – one as old as our nation itself. After my election, there was talk of a post-racial America. Such a vision, however well-intended, was never realistic. For race remains a potent and often divisive force in our society. I’ve lived long enough to know that race relations are better than they were ten, or twenty, or thirty years ago – you can see it not just in statistics, but in the attitudes of young Americans across the political spectrum.
But we’re not where we need to be. All of us have more work to do. After all, if every economic issue is framed as a struggle between a hardworking white middle class and undeserving minorities, then workers of all shades will be left fighting for scraps while the wealthy withdraw further into their private enclaves. If we decline to invest in the children of immigrants, just because they don’t look like us, we diminish the prospects of our own children – because those brown kids will represent a larger share of America’s workforce. And our economy doesn’t have to be a zero-sum game. Last year, incomes rose for all races, all age groups, for men and for women.
Going forward, we must uphold laws against discrimination – in hiring, in housing, in education and the criminal justice system. That’s what our Constitution and highest ideals require. But laws alone won’t be enough. Hearts must change. If our democracy is to work in this increasingly diverse nation, each one of us must try to heed the advice of one of the great characters in American fiction, Atticus Finch, who said “You never really understand a person until you consider things from his point of view…until you climb into his skin and walk around in it.”
For blacks and other minorities, it means tying our own struggles for justice to the challenges that a lot of people in this country face – the refugee, the immigrant, the rural poor, the transgender American, and also the middle-aged white man who from the outside may seem like he’s got all the advantages, but who’s seen his world upended by economic, cultural, and technological change.
For white Americans, it means acknowledging that the effects of slavery and Jim Crow didn’t suddenly vanish in the ‘60s; that when minority groups voice discontent, they’re not just engaging in reverse racism or practicing political correctness; that when they wage peaceful protest, they’re not demanding special treatment, but the equal treatment our Founders promised.
For native-born Americans, it means reminding ourselves that the stereotypes about immigrants today were said, almost word for word, about the Irish, Italians, and Poles. America wasn’t weakened by the presence of these newcomers; they embraced this nation’s creed, and it was strengthened.
So regardless of the station we occupy; we have to try harder; to start with the premise that each of our fellow citizens loves this country just as much as we do; that they value hard work and family like we do; that their children are just as curious and hopeful and worthy of love as our own 
None of this is easy. For too many of us, it’s become safer to retreat into our own bubbles, whether in our neighborhoods or college campuses or places of worship or our social media feeds, surrounded by people who look like us and share the same political outlook and never challenge our assumptions. The rise of naked partisanship, increasing economic and regional stratification, the splintering of our media into a channel for every taste – all this makes this great sorting seem natural, even inevitable. And increasingly, we become so secure in our bubbles that we accept only information, whether true or not, that fits our opinions, instead of basing our opinions on the evidence that’s out there.
This trend represents a third threat to our democracy. Politics is a battle of ideas; in the course of a healthy debate, we’ll prioritize different goals, and the different means of reaching them. But without some common baseline of facts; without a willingness to admit new information, and concede that your opponent is making a fair point, and that science and reason matter, we’ll keep talking past each other, making common ground and compromise impossible.
Isn’t that part of what makes politics so dispiriting? How can elected officials rage about deficits when we propose to spend money on preschool for kids, but not when we’re cutting taxes for corporations? How do we excuse ethical lapses in our own party, but pounce when the other party does the same thing? It’s not just dishonest, this selective sorting of the facts; it’s self-defeating. Because as my mother used to tell me, reality has a way of catching up with you.
Take the challenge of climate change. In just eight years, we’ve halved our dependence on foreign oil, doubled our renewable energy, and led the world to an agreement that has the promise to save this planet. But without bolder action, our children won’t have time to debate the existence of climate change; they’ll be busy dealing with its effects: environmental disasters, economic disruptions, and waves of climate refugees seeking sanctuary.
Now, we can and should argue about the best approach to the problem. But to simply deny the problem not only betrays future generations; it betrays the essential spirit of innovation and practical problem-solving that guided our Founders.
It’s that spirit, born of the Enlightenment, that made us an economic powerhouse – the spirit that took flight at Kitty Hawk and Cape Canaveral; the spirit that that cures disease and put a computer in every pocket.
It’s that spirit – a faith in reason, and enterprise, and the primacy of right over might, that allowed us to resist the lure of fascism and tyranny during the Great Depression, and build a post-World War II order with other democracies, an order based not just on military power or national affiliations but on principles – the rule of law, human rights, freedoms of religion, speech, assembly, and an independent press.
That order is now being challenged – first by violent fanatics who claim to speak for Islam; more recently by autocrats in foreign capitals who see free markets, open democracies, and civil society itself as a threat to their power. The peril each poses to our democracy is more far-reaching than a car bomb or a missile. It represents the fear of change; the fear of people who look or speak or pray differently; a contempt for the rule of law that holds leaders accountable; an intolerance of dissent and free thought; a belief that the sword or the gun or the bomb or propaganda machine is the ultimate arbiter of what’s true and what’s right.
Because of the extraordinary courage of our men and women in uniform, and the intelligence officers, law enforcement, and diplomats who support them, no foreign terrorist organization has successfully planned and executed an attack on our homeland these past eight years; and although Boston and Orlando remind us of how dangerous radicalization can be, our law enforcement agencies are more effective and vigilant than ever. We’ve taken out tens of thousands of terrorists – including Osama bin Laden. The global coalition we’re leading against ISIL has taken out their leaders, and taken away about half their territory. ISIL will be destroyed, and no one who threatens America will ever be safe. To all who serve, it has been the honor of my lifetime to be your Commander-in-Chief.
But protecting our way of life requires more than our military. Democracy can buckle when we give in to fear. So just as we, as citizens, must remain vigilant against external aggression, we must guard against a weakening of the values that make us who we are. That’s why, for the past eight years, I’ve worked to put the fight against terrorism on a firm legal footing. That’s why we’ve ended torture, worked to close Gitmo, and reform our laws governing surveillance to protect privacy and civil liberties. That’s why I reject discrimination against Muslim Americans. That’s why we cannot withdraw from global fights – to expand democracy, and human rights, women’s rights, and LGBT rights – no matter how imperfect our efforts, no matter how expedient ignoring such values may seem. For the fight against extremism and intolerance and sectarianism are of a piece with the fight against authoritarianism and nationalist aggression. If the scope of freedom and respect for the rule of law shrinks around the world, the likelihood of war within and between nations increases, and our own freedoms will eventually be threatened.
So let’s be vigilant, but not afraid. ISIL will try to kill innocent people. But they cannot defeat America unless we betray our Constitution and our principles in the fight. Rivals like Russia or China cannot match our influence around the world – unless we give up what we stand for, and turn ourselves into just another big country that bullies smaller neighbors.
Which brings me to my final point – our democracy is threatened whenever we take it for granted. All of us, regardless of party, should throw ourselves into the task of rebuilding our democratic institutions. When voting rates are some of the lowest among advanced democracies, we should make it easier, not harder, to vote. When trust in our institutions is low, we should reduce the corrosive influence of money in our politics, and insist on the principles of transparency and ethics in public service. When Congress is dysfunctional, we should draw our districts to encourage politicians to cater to common sense and not rigid extremes.
And all of this depends on our participation; on each of us accepting the responsibility of citizenship, regardless of which way the pendulum of power swings.
Our Constitution is a remarkable, beautiful gift. But it’s really just a piece of parchment. It has no power on its own. We, the people, give it power – with our participation, and the choices we make. Whether or not we stand up for our freedoms. Whether or not we respect and enforce the rule of law. America is no fragile thing. But the gains of our long journey to freedom are not assured.
In his own farewell address, George Washington wrote that self-government is the underpinning of our safety, prosperity, and liberty, but “from different causes and from different quarters much pains will be taken…to weaken in your minds the conviction of this truth;” that we should preserve it with “jealous anxiety;” that we should reject “the first dawning of every attempt to alienate any portion of our country from the rest or to enfeeble the sacred ties” that make us one.
We weaken those ties when we allow our political dialogue to become so corrosive that people of good character are turned off from public service; so coarse with rancor that Americans with whom we disagree are not just misguided, but somehow malevolent. We weaken those ties when we define some of us as more American than others; when we write off the whole system as inevitably corrupt, and blame the leaders we elect without examining our own role in electing them.
It falls to each of us to be those anxious, jealous guardians of our democracy; to embrace the joyous task we’ve been given to continually try to improve this great nation of ours. Because for all our outward differences, we all share the same proud title: Citizen.
Ultimately, that’s what our democracy demands. It needs you. Not just when there’s an election, not just when your own narrow interest is at stake, but over the full span of a lifetime. If you’re tired of arguing with strangers on the internet, try to talk with one in real life. If something needs fixing, lace up your shoes and do some organizing. If you’re disappointed by your elected officials, grab a clipboard, get some signatures, and run for office yourself. Show up. Dive in. Persevere. Sometimes you’ll win. Sometimes you’ll lose. Presuming a reservoir of goodness in others can be a risk, and there will be times when the process disappoints you. But for those of us fortunate enough to have been a part of this work, to see it up close, let me tell you, it can energize and inspire. And more often than not, your faith in America – and in Americans – will be confirmed.
Mine sure has been. Over the course of these eight years, I’ve seen the hopeful faces of young graduates and our newest military officers. I’ve mourned with grieving families searching for answers, and found grace in Charleston church. I’ve seen our scientists help a paralyzed man regain his sense of touch, and our wounded warriors walk again. I’ve seen our doctors and volunteers rebuild after earthquakes and stop pandemics in their tracks. I’ve seen the youngest of children remind us of our obligations to care for refugees, to work in peace, and above all to look out for each other.
That faith I placed all those years ago, not far from here, in the power of ordinary Americans to bring about change – that faith has been rewarded in ways I couldn’t possibly have imagined. I hope yours has, too. Some of you here tonight or watching at home were there with us in 2004, in 2008, in 2012 – and maybe you still can’t believe we pulled this whole thing off.
You’re not the only ones. Michelle – for the past twenty-five years, you’ve been not only my wife and mother of my children, but my best friend. You took on a role you didn’t ask for and made it your own with grace and grit and style and good humor. You made the White House a place that belongs to everybody. And a new generation sets its sights higher because it has you as a role model. You’ve made me proud. You’ve made the country proud.
Malia and Sasha, under the strangest of circumstances, you have become two amazing young women, smart and beautiful, but more importantly, kind and thoughtful and full of passion. You wore the burden of years in the spotlight so easily. Of all that I’ve done in my life, I’m most proud to be your dad.
To Joe Biden, the scrappy kid from Scranton who became Delaware’s favorite son: you were the first choice I made as a nominee, and the best. Not just because you have been a great Vice President, but because in the bargain, I gained a brother. We love you and Jill like family, and your friendship has been one of the great joys of our life.
To my remarkable staff: For eight years – and for some of you, a whole lot more – I’ve drawn from your energy, and tried to reflect back what you displayed every day: heart, and character, and idealism. I’ve watched you grow up, get married, have kids, and start incredible new journeys of your own. Even when times got tough and frustrating, you never let Washington get the better of you. The only thing that makes me prouder than all the good we’ve done is the thought of all the remarkable things you’ll achieve from here.
And to all of you out there – every organizer who moved to an unfamiliar town and kind family who welcomed them in, every volunteer who knocked on doors, every young person who cast a ballot for the first time, every American who lived and breathed the hard work of change – you are the best supporters and organizers anyone could hope for, and I will forever be grateful. Because yes, you changed the world.
That’s why I leave this stage tonight even more optimistic about this country than I was when we started. Because I know our work has not only helped so many Americans; it has inspired so many Americans – especially so many young people out there – to believe you can make a difference; to hitch your wagon to something bigger than yourselves. This generation coming up – unselfish, altruistic, creative, patriotic – I’ve seen you in every corner of the country. You believe in a fair, just, inclusive America; you know that constant change has been America’s hallmark, something not to fear but to embrace, and you are willing to carry this hard work of democracy forward. You’ll soon outnumber any of us, and I believe as a result that the future is in good hands.
My fellow Americans, it has been the honor of my life to serve you. I won’t stop; in fact, I will be right there with you, as a citizen, for all my days that remain. For now, whether you’re young or young at heart, I do have one final ask of you as your President – the same thing I asked when you took a chance on me eight years ago.
I am asking you to believe. Not in my ability to bring about change – but in yours.
I am asking you to hold fast to that faith written into our founding documents; that idea whispered by slaves and abolitionists; that spirit sung by immigrants and homesteaders and those who marched for justice; that creed reaffirmed by those who planted flags from foreign battlefields to the surface of the moon; a creed at the core of every American whose story is not yet written:
Yes We Can.
Yes We Did.
Yes We Can.
Thank you. God bless you. And may God continue to bless the United States of America.

 Trong diễn văn từ biệt, Tổng thống Obama nhấn mạnh tầm quan trọng của "chuyển giao quyền lực êm thấm”, đề cập đến nhiều vấn đề gai góc trong xã hội Mỹ... và cũng nhắn gửi đến Trump vài lời!

Đúng 6 giờ chiều ngày 10/1 (theo giờ California), Tổng thống Mỹ Barack Obama xuất hiện trên sân khấu trung tâm hội nghị McCormick Place ở Chicago trong tiếng nhạc và những tràng pháo tay rộn rã. Ông mỉm cười, vẫy tay chào tất cả mọi người và nói "Xin chào Chicago".
Noi dung noi bat trong dien van tu biet cua ong Obama

Ở phần mở đầu bài diễn văn từ biệt, ông Obama nhấn mạnh tầm quan trọng của "quá trình chuyển giao quyền lực êm thấm từ đời tổng thống này sang đời tổng thống kế tiếp”.
Ông nói: “Tôi cam kết với Tổng thống Trump rằng đội ngũ của tôi đảm bảo quá trình chuyển giao êm thấm nhất có thể, giống như những gì cựu Tổng thống Bush làm đối với tôi. Bởi vì chúng ta chỉ có một mục đích: đảm bảo chính phủ có thể giải quyết được các thách thức mà chúng ta đang đối mặt”.
Vị Tổng thống sắp mãn nhiệm đã cám ơn người Mỹ vì “giữ cho tôi được truyền cảm hứng và giữ cho tôi bước tiếp”.
Trước những người cổ vũ hô vang “thêm 4 năm nữa”, ông Obama trả lời: “Tôi không thể làm việc đó", song ông nói thêm: “Tôi đã học được rằng thay đổi chỉ xảy ra khi những người bình thường cùng chung tay, tham gia và sát cánh cùng nhau để yêu cầu thay đổi. Sau 8 năm làm tổng thống của các bạn, tôi vẫn tin điều đó. Và đó không chỉ là niềm tin của tôi. Đó còn là trái tim đang đập trong ý tưởng nước Mỹ của chúng ta, trong thí nghiệm của chúng ta về một chính phủ tự kiểm soát”.
Vị Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ cũng đề cập đến vấn đề sắc tộc, trong đó khẳng định đây là một vấn đề gây chia rẽ mạnh mẽ trong xã hội Mỹ và nước Mỹ cần đầu tư cho con em người nhập cư. Theo ông Obama, nếu như nước Mỹ không sẵn sàng đầu tư vào con em của người nhập cư chỉ vì họ không giống người Mỹ, thì điều đó có nghĩa là nước Mỹ đã triệt tiêu triển vọng của chính con em mình.
Theo Đài truyền hình CNN, thay vì tổ chức lễ chia tay tại Nhà Trắng thì ông lại chọn tới quê nhà Chicago, thành phố nơi ông từng tuyên bố chiến thắng hai mùa bầu cử 2008 và 2012, để phát biểu trước đám đông người ủng hộ, yêu quý ông.
“Tôi đến Chicago lần đầu khi tôi mới hơn 20 tuổi, vẫn đang cố gắng tìm ra bản ngã của mình, vẫn tìm kiếm một mục đích cho cuộc đời. Đây chính là nơi tôi ngộ ra rằng sự thay đổi chỉ xảy ra khi những con người bình thường gắn kết, đính hôn và tới bên nhau để đòi hỏi điều đó”, là những lời ông Obama sẽ nói trong bài diễn văn từ biệt của mình.
Chicago không chỉ là quê hương mà cũng là nơi ông Obama gặp gỡ “mảnh ghép” không thể thiếu trong cuộc đời mình là bà Michelle vào năm 1989 rồi kết hôn với bà 3 năm sau đó.
Trước thời điểm lễ từ biệt của ông sắp sửa diễn ra, nhà lãnh đạo 55 tuổi này đã viết trên Facebook rằng ông đang trở về thành phố “nơi mọi thứ bắt đầu”.
Trong thời khắc đáng nhớ hôm nay, Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ dự định làm sống lại tinh thần cấp tiến mà ông từng hy vọng nữ ứng cử viên Hillary Clinton của đảng Dân chủ sẽ lấy lại cho nước Mỹ.
“Sau 8 năm làm Tổng thống của các bạn, tôi vẫn tin vào điều đó”, ông Barack Obama sẽ nói như vậy trước các khán giả Chicago, “Và đó không chỉ đơn thuần là niềm tin của riêng tôi. Nó là nhịp đập trái tim cho lý tưởng Mỹ của chúng ta – cuộc thử nghiệm dũng cảm của chúng ta trong một chính phủ tự trị”.
Theo các quan chức chính phủ, bài phát biểu chia tay Nhà Trắng của ông Obama sẽ không liên quan tới các chính sách hay công kích người kế nhiệm Donald Trump. Thông điệp của ông Obama sẽ chứa đựng một tầm nhìn “tràn hy vọng” cho tương lai.
Qua những lời từ biệt chân tình, Tổng thống thứ 44 của nước Mỹ muốn đưa ra một tầm nhìn “hướng về phía trước” cho đất nước. Tuy không có ý chỉ đạo trực tiếp đối với tân tổng thống nhưng tầm nhìn của ông chắc chắn sẽ được xem như một lời khuyên dành cho nhà lãnh đạo tương lai.
Bên cạnh đó, ông cũng muốn khẳng định một lần nữa trước dân chúng Mỹ rằng “xứ sở cờ hoa” đã tốt đẹp hơn sau 8 năm nhiệm kỳ của ông.
Thư ký báo chí của Nhà Trắng, Josh Earnest đã nói với các phóng viên có mặt trên chuyên cơ Không lực Một bay tới Chicago rằng ông Obama “biết ơn sâu sắc người dân Mỹ”.
Bài diễn văn của Tổng thống Barack Obama là cốt lõi quan trọng nhất trong kế hoạch từ biệt đã được nhà lãnh đạo thực hiện suốt một tháng qua, bao gồm nhiều cuộc phỏng vấn báo chí, nhiều buổi trò chuyện trên truyền hình…
Trước đó, Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama đã có cuộc chia tay đẫm lệ trên truyền hình. Ngồi bên cạnh người dẫn chương trình Oprah Winfrey và trước đám đông khán giả là các nhà giáo dục, bà Michelle đã rớt nước mắt nói: “Tôi hy vọng tôi làm mọi người tự hào”. Trên cương vị Đệ nhất Phu nhân, bà Michelle đã có 8 năm đấu tranh không mệt mỏi cho quyền lợi của phụ nữ và trẻ em Mỹ.
Ngoài việc đạt được những thành công kinh tế-tài chính, nước Mỹ dưới thời Tổng thống Obama đã bị mất đi tầm ảnh hưởng trên trường quốc tế.
Đó là nhận định của hai tờ báo Pháp Les Echos và Le Figaro số ra ngày 10/1/2017.
Tổng thống mãn nhiệm Barack Obama tối 10/1 (sáng 11/1 giờ Việt Nam) có bài diễn văn cuối cùng tại Chicago, điểm lại những gì ông đã làm được và không làm được trong suốt 8 năm cầm quyền.
Tổng thống Obama trong phát biểu chia tay ở Chicago. (Nguồn: Reuters) 
Về sự kiện này, báo Pháp Les Echos đăng trên trang nhất bài “Sau tám năm ở Nhà Trắng, lời biện hộ cuối cùng của Obama”.
Theo Les Echos, trong bài diễn văn cuối cùng tại Chicago, Tổng thống Obama có thể tự hào về một nền kinh tế trong tình trạng tốt nhất. Mười một triệu việc làm đã được tạo ra (Le Figaro đưa con số 16 triệu). Tuy thấp hơn dưới thời Bill Clinton đến một nửa (23 triệu) nhưng cao hơn rất nhiều so với 8 năm cầm quyền của Tổng thống tiền nhiệm George Bush (chỉ có 1,3 triệu).
Tuy nhiên, sức tăng trưởng kinh tế vẫn rất thấp và mức thu nhập bình quân vẫn còn thua xa thời kỳ trước khủng hoảng. Điều nghịch lý là dưới 8 năm cầm quyền của ông Obama, xã hội Mỹ vẫn chia rẽ sâu sắc, trong đó vấn đề chủng tộc ngày càng trở nên tồi tệ.
Nhưng có lẽ điều gây ngạc nhiên nhất là chính trong 8 năm dưới thời Tổng thống Obama, nước Mỹ đã mất dần tầm ảnh hưởng trên trường quốc tế.
Đương nhiên, không ai phủ nhận thành công của ông trong việc triệt hạ Bin Laden, bình thường hóa quan hệ với Cuba hay thỏa thuận hạt nhân đạt được với Iran. Nhưng điều đó cũng không đủ xóa đi hai điểm chính yếu là tính nhu nhược và không kiên định. Tổng thống Obama đã thay đổi ý kiến vào giờ chót, quyết định không can thiệp quân sự vào Syria năm 2013, sau khi đã lên tiếng cảnh cáo tổng thống Bashar Al Assad về lằn ranh đỏ. Một quyết định đã gây bực bội cho nhiều nước đồng minh, đứng đầu là Pháp.
Có người cáo buộc chính sách không can thiệp của Tổng thống Obama đã góp phần làm sa lầy cuộc khủng hoảng tại Syria. Việc chính quyền Damascus chiếm lại được Aleppo khẳng định thất bại hiển nhiên theo như quan điểm này.
Thượng nghị sĩ Bob Corker thuộc đảng Cộng hòa đã chỉ trích mạnh mẽ : “Tôi không ủng hộ việc chúng ta (Mỹ) làm sen đầm quốc tế, nhưng việc vắng vai trò lãnh đạo của Mỹ đang tạo ra một khoảng trống mà ở đó mọi vấn đề đang bị dồn vào trong đó”.
Thái độ chần chừ của Tổng thống Obama trước những hành động phô trương thế lực của Trung Quốc (trên Biển Đông) và của Nga tại Ukraine, Syria.. đã làm cho nhiều quốc gia đồng minh thất vọng. Bị quốc tế cấm vận sau khi cho sáp nhập bán đảo Crimea vào Liên bang Nga, Tổng thống Vladimir Putin giờ đã lấy lại được hoàn toàn vị thế của mình trong chính trường quốc tế.
Cùng với Iran và Thổ Nhĩ Kỳ, Nga thành lập một liên minh chống cái gọi là “Nhà nước Hồi giáo” (IS), cạnh tranh trực tiếp với liên quân do Mỹ dẫn đầu được cho là kém hiệu quả. Và việc Donald Trump vào Nhà Trắng có nguy cơ củng cố thêm vị thế này của ông Putin.
Từ một năm nay ông Obama đã cố gắng giữ vai trò lãnh đạo một liên quân quốc tế lớn trong cuộc chiến chống IS tại Iraq và Syria. Thế nhưng các cuộc không kích tại hai nước này vẫn chưa đem lại kết quả như mong đợi. Các chiến dịch không kích đó chỉ tạm thời cản trở đà bành trướng, nhưng không ngăn chặn được phiến quân IS.
Điều hối tiếc cuối cùng là Tổng thống Barack Obama vẫn “không lật sang trang” cuộc chiến Iraq và Afghanistan. Hơn 8.000 binh sĩ Mỹ còn đồn trú tại Afghanistan để chống lại mối họa Taliban và gần 4.600 binh lính Mỹ đang được triển khai tại Iraq.
Nhật báo Le Figaro nhận xét, giấc mơ ra đi với khúc khải hoàn, mang vòng nguyệt quế đi vào lịch sử nước Mỹ của Tổng thống Obama đã bị người kế nhiệm Donald Trump làm cho phá sản. Với việc ông Trump kiên quyết hủy bỏ phần lớn các chính sách mà ông Obama đề ra trong tám năm qua, thời kỳ chuyển giao quyền lực đã biến trong con người ông, thành một cuộc chiến đấu nhằm khẳng định dấu ấn và bảo vệ bảng thành tích của mình. Đó cũng chính là “Cuộc chiến đấu cuối cùng của Obama cho về sau”, như hàng tựa nhận định trên Le Figaro.
Bài diễn văn giã biệt tại Chicago của Tổng thống Obama sẽ là điểm nhấn cho nỗ lực đó. Chỉ có điều, “những lời giã biệt đó của Obama lại mang một hương vị cay đắng”, như hàng tít lớn đăng trên báo Le Figaro.
Xin chào Chigago. Thật vui khi được trở về nhà” – Tổng thống Obama mở đầu bài phát biểu.
Những đồng bào Mỹ của tôi. Michelle và tôi đã rất xúc động vì tất cả những lời chúc tốt đẹp mà chúng tôi nhận được trong vài tuần qua".
Ông nói về tầm quan trọng của việc giao tiếp hàng ngày với người dân: "Chúng giúp tôi trung thực, truyền cho tôi cảm hứng. Mỗi ngày, tôi đều được học hỏi từ các bạn. Các bạn đã làm nên một tổng thống tốt hơn, một người đàn ông tốt hơn”.
Đám đông khiến bài phát biểu gián đoạn khi hô to: “Thêm 4 năm nữa”, ý muốn Tổng thống Obama tại nhiệm thêm một nhiệm kỳ ở Nhà Trắng. Ông đáp: “Tôi không thể làm điều đó”.
Phát biểu chia tay, Tổng thống Obama nhắc Nga, Trung Quốc - 1
Tổng thống Obama phát biểu chia tay tại TP Chicago. Ảnh: REUTERS
Kêu gọi đoàn kết
Nhà lãnh đạo Mỹ sau đó bày tỏ sự tôn vinh đối với các nhà hoạt động dân sự và công bằng xã hội, những người đàn ông và phụ nữ "từ Selma đến Stonewall".
Nước Mỹ đã tốt đẹp hơn, mạnh hơn so với khi chúng tôi bắt đầu” – Tổng thống Obama nói, liệt kê những thành tựu dưới chính quyền của ông, trong đó có vấn đề hôn nhân đồng tính, thỏa thuận hạt nhân Iran và giết chết trùm khủng bố Al-Qaeda Osama bin Laden.
Đám đông la ó khi Tổng thống Obama đề cập tới lễ nhậm chức của Tổng thống đắc cử Donald Trump vào ngày 20-1. Ông Obama trấn an và cam kết: “Nhóm của tôi sẽ đảm bảo quá trình chuyển tiếp diễn ra suôn sẻ giống như Tổng thống Bush đã làm cho tôi. Nhiệm vụ của tất cả chúng ta là đảm bảo chính phủ mình đương đầu được với các thử thách hiện nay”.
Trong khi kêu gọi tình đoàn kết dân tộc, ông Obama nói: “Thế giới đang thu hẹp lại, sự bất bình đẳng ngày càng tăng, thay đổi nhân khẩu học và bóng ma của chủ nghĩa khủng bố - những trở ngại này không chỉ thách thức an ninh và thịnh vượng của chúng ta mà còn thách thức cả nền dân chủ Mỹ”.
Phát biểu chia tay, Tổng thống Obama nhắc Nga, Trung Quốc - 2
Tổng thống Obama trở lại Chicago để đọc diễn văn chia tay. Ảnh: TRUE STAR
Obamacare
Về chương trình chăm sóc sức khỏe Obamacare - ông Trump hôm 10-1 kêu gọi đảng Cộng hòa nhanh chóng tìm cách bãi bỏ chương trình này, Tổng thống Obama cho biết: “Nếu ai có thể đưa ra kế hoạch tốt hơn so với những cải tiến mà chúng tôi đã thực hiện cho hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta – tức chăm sóc sức khỏe cho nhiều người hơn với chi phí ít hơn – tôi sẵn sàng công khai ủng hộ”.
Biến đổi khí hậu
Nếu không hành động mạnh mẽ, con cháu của chúng ta sẽ không có thời gian để tranh luận về sự tồn tại của biến đổi khí hậu. Chúng sẽ phải đối phó với tác động của nó: thảm họa môi trường, gián đoạn kinh tế và làn sóng người tị nạn khí hậu tìm kiếm nơi trú ẩn” – ông Obama nói, đồng thời đề cập các cuộc đàm phán về biến đổi khí hậu và các bước mà chính quyền của ông nỗ lực thực hiện suốt 8 năm qua như giảm sự phụ thuộc vào dầu mỏ nước ngoài, tăng nguồn năng lượng tái tạo, ký hiệp định khí hậu Paris.
Khủng bố
8 năm qua, không có một tổ chức khủng bố nước ngoài nào lên kế hoạch và thực hiện một cuộc tấn công thành công vào nước Mỹ” – Tổng thống Obama ca ngợi thành tựu chống khủng bố dưới chính quyền của ông.
Tuy nhiên, ông lưu ý một số vụ khủng bố nội địa đã xảy ra như vụ đánh bom cuộc chạy đua Boston và thảm sát San Bernandino, bang California.
Tôi bác bỏ việc phân biệt đối xử chống lại người Mỹ theo đạo Hồi” – ông Obama nhấn mạnh. Đám đông đồng loạt vỗ tay và reo hò.
Nga là "đối thủ"
Trong vụ Nga bị cáo buộc can thiệp tiến trình bầu cử Mỹ bằng các cuộc tấn công mạng vào Ủy ban Quốc gia đảng Dân chủ (DNC), ông Obama gọi Nga là một “đối thủ”.
Các đối thủ như Nga hoặc Trung Quốc không thể sánh được với chúng ta về sức ảnh hưởng trên toàn thế giới, trừ khi chúng ta từ bỏ những gì đang theo đuổi và tự biến mình thành một nước lớn đi bắt nạt các nước láng giềng nhỏ hơn”.
Bài phát biểu chia tay diễn ra vào lúc 21 giờ ngày 10-1 (giờ địa phương, tức 9 giờ ngày 11-11, giờ Việt Nam). Hơn 20.000 người tham gia buổi nói chuyện tại trung tâm hội nghị lớn nhất Bắc Mỹ, McCormick Place.
Dù vé được cung cấp miễn phí nhưng chúng sau đó được bán trực tuyến với số tiền hơn 1.000 USD/vé. Đệ nhất phu nhân Michelle Obama cùng vợ chồng Phó Tổng thống Joe Biden cũng đến tham dự.
Tổng thống Obama chia sẻ ông muốn quay trở lại “nơi mọi thứ khởi đầu” (TP Chicago) thay vì phát biểu từ Nhà Trắng. “Chúng tôi đã làm nước Mỹ đứng ở vị thế tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn cho thế hệ mai sau… Chúng ta có thể tạo nên sự khác biệt với đôi bàn tay của mình, trong thời đại của chúng ta” – nhà lãnh đạo Mỹ viết trên Facebook.


RELATED COVERAGE


Tổng thống Barack Obama phát biểu chia tay Nhà Trắng tại thành phố quê nhà Chicago vào tối ngày 10/1, tức sáng ngày 11/1 giờ Hà Nội. Dưới đây là nội dung bài phát biểu của ông:
"Xin chào Chicago
Thật vui khi trở về nhà. Cảm ơn tất cả mọi người.
Michelle và tôi cảm thấy rất xúc động vì những lời chúc mà các bạn đã gửi tới chúng tôi trong hai tuần qua. Nhưng tối nay, đến lượt tôi nói lời cảm ơn. Dù chúng ta đã từng nhìn hòa thuận hay không hề đồng tình với nhau, những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn - người dân nước Mỹ, trong các phòng khách, nông trại, nhà máy, các bữa tiệc hay những tiền đồn quân sự xa xôi, đã giúp tôi trung thực, giúp tôi có nguồn cảm hứng và tiếp tục công việc. Mỗi ngày tôi đều học được từ các bạn.
Các bạn đã giúp tôi trở thành tổng thống tốt hơn, một người đàn ông tốt hơn.
Tôi lần đầu tiên đến Chicago khi mới ngoài 20 tuổi, đang cố tìm hiểu xem mình là ai, vẫn đang tìm kiếm mục đích của đời mình. Tôi bắt đầu làm việc trong một nhóm nhà thờ, gần một nhà máy thép đã đóng cửa ở gần đây. Trên những con phố đó, tôi đã chứng kiến sức mạnh của lòng tin, cùng phẩm chất thầm lặng của những người lao động khi đối mặt với khó khăn, mất mát.
Đây chính là nơi tôi học được rằng thay đổi chỉ có thể diễn ra khi những người bình thường được tham gia, cùng nhau đòi hỏi điều đó. Sau 8 năm làm tổng thống của các bạn, tôi vẫn tin tưởng vào điều đó.
Đó không chỉ là niềm tin của tôi, đó là nhịp đập của lý tưởng Mỹ chúng ta, trải nghiệm của chúng ta về chế độ tự quản.
Đó là niềm tin rằng chúng ta đều sinh ra bình đẳng, tạo hóa ban cho chúng ta quyền bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Cần phải thừa nhận rằng những quyền đó dù là hiển nhiên nhưng không thể tự nhiên mà có. Chúng ta - người dân, thông qua công cụ của nền dân chủ, có thể tạo nên một thể thống nhất hoàn hảo hơn.
Đó là món quà lớn mà những bậc khai quốc đã trao cho chúng ta. Quyền tự do theo đuổi những giấc mơ của bản thân bằng mồ hôi, lao động và trí óc, cùng nghĩa vụ phải phấn đấu cùng nhau, nhằm đạt được những điều tốt đẹp hơn.
Trong 240 năm, lời kêu gọi của đất nước với người dân đã mang lại công việc và mục đích cho mỗi thế hệ mới. Đó là điều khiến những người yêu nước chọn nền cộng hòa chứ không phải sự chuyên chế, khiến những người tiên phong đi về phía Tây, những người nô lệ lên những đường sắt tạm bợ để đến với tự do. Đó là những điều khiến người nhập cư và tị nạn vượt đại dương và sông Rio Grande. Đó là điều thúc đẩy phụ nữ yêu cầu quyền bầu cử, thôi thúc người lao động làm việc và những người lính Mỹ sẵn sàng hiến dâng cuộc sống tại bãi biển Omaha, Iwo Jima, Iraq và Afghanistan và lý do đàn ông và phụ nữ từ Selma đến Stonewall cũng sẵn sàng làm vậy.
Vì vậy, đó là những gì chúng tôi ám chỉ khi nói rằng nước Mỹ rất đặc biệt. Không phải là đất nước này hoàn mỹ ngay từ đầu mà chúng ta đã thể hiện được năng lực thay đổi và làm cho cuộc sống tốt hơn . Đúng, sự tiến bộ của chúng ta đã không đồng đều. Công việc của nền dân chủ luôn khó khăn và gây tranh cãi, đôi khi còn đẫm máu. Cứ bước hai bước về phía trước, chúng ta lại có cảm giác có một bước lùi. Nhưng lịch sử dài của Mỹ đã được xác định bởi nỗ lực tiến về phía trước, được xác định bởi sự tiếp nối tín điều lập quốc là nước Mỹ mở rộng vòng tay với tất cả mọi người chứ không chỉ là một số.
Nếu tôi đã nói với bạn cách đây 8 năm rằng nước Mỹ sẽ đảo ngược cuộc suy thoái lớn, khởi động lại ngành công nghiệp ôtô và mở ra nhiều việc làm nhất trong lịch sử. Nếu tôi đã nói với các bạn rằng chúng ta sẽ mở ra một chương mới với người dân Cuba, chấm dứt chương trình vũ khí hạt nhân của Iran mà không phải nổ một phát súng nào và tiêu diệt kẻ chủ mưu vụ 11/9. Nếu tôi nói với các bạn rằng chúng ta sẽ thắng trong cuộc đấu tranh giành quyền bình đẳng trong kết hôn và đảm bảo quyền được chăm sóc y tế cho thêm 20 triệu đồng bào.
Nếu tôi nói với các bạn rằng, các bạn có thể nghĩ tầm nhìn của chúng ta hơi cao. Nhưng đó là những gì chúng ta đã làm, các bạn đã làm. Các bạn chính là sự thay đổi. Các bạn đáp lại niềm hy vọng của người dân, và chính nhờ các bạn cùng gần như tất cả những biện pháp đó, nước Mỹ là đã trở nên hùng mạnh hơn trước đây, khi chúng ta khởi đầu.
Trong 10 ngày nữa, thế giới sẽ chứng kiến một bước ngoặt trong nền dân chủ của chúng ta. Việc chuyển giao quyền lực một cách hòa bình sẽ diễn ra giữa một tổng thống dân bầu cho người kế nhiệm. Tôi cam kết với Tổng thống đắc cử Trump rằng chính quyền của tôi sẽ đảm bảo quá trình chuyển giao thuận lợi nhất có thể, giống như những gì Tổng thống Bush đã từng làm cho tôi.
Bởi vì tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đảm bảo cho chính phủ có thể đối phó được với những thách thức mà chúng ta vẫn đang đối mặt. Chúng ta có những thứ cần thiết để làm như vậy. Chúng ta có mọi thứ để đáp lại những thách thức đó.
Rốt cuộc, chúng ta vẫn là quốc gia giàu có nhất, hùng mạnh nhất, được tôn trọng nhất trên thế giới. Sức trẻ, động lực, sự cởi mở và đa dạng, khả năng chấp nhận mạo hiểm và tái tạo vô tận của chúng ta đồng nghĩa với việc tương lai sẽ thuộc về chúng ta. Nhưng ý chí đó chỉ có thể trở thành hiện thực khi nền dân chủ của chúng ta hoạt động, nếu nền chính trị của chúng ta phản ánh tốt hơn nguyện vọng của nhân dân.
Chỉ khi tất cả chúng ta, bất kể đảng phái hay lợi ích, cùng góp tay vào mục tiêu chung, chính là thứ mà chúng ta đang rất cần đến. Đó chính là điều mà tôi muốn tập trung đề cập tối nay. Tình trạng nền dân chủ của chúng ta.
Dân chủ không có nghĩa là tất cả đều có ý kiến như nhau. Những bậc khai quốc của chúng ta cũng đã tranh luận, cãi nhau, nhưng cuối cùng họ đã thỏa hiệp, họ kỳ vọng chúng ta cũng làm như vậy. Nhưng họ biết rằng nền dân chủ cần đến nền tảng cơ bản của sự đoàn kết, với niềm tin rằng dù có những khác biệt, tất cả chúng ta đều cùng chung một đất nước. Dù trỗi dậy hay đi xuống, chúng ta luôn đồng hành cùng nhau.
Có những thời khắc trong lịch sử, sự đoàn kết đó đã bị đe dọa. Thời kỳ đầu của thế kỷ này là một trong những thời khắc như vậy. Một thế giới suy thoái, sự bất bình đẳng gia tăng, thay đổi nhân khẩu học và sự trỗi dậy của chủ nghĩa khủng bố. Những thế lực đó không chỉ thử thách an ninh, thịnh vượng của chúng ta, mà còn thách thức nền dân chủ.
Cách chúng ta đối phó với những thách thức của nền dân chủ sẽ quyết định khả năng giáo dục con em, tạo ra công ăn việc làm, và bảo vệ đất nước. Nói cách khác, nó sẽ quyết định tương lai của chúng ta.
Nền dân chủ của chúng ta sẽ không hoạt động nếu không có niềm tin rằng mọi người đều có cơ hội về kinh tế. Tin tốt là kinh tế chúng ta đang tăng trưởng trở lại, lương, thu nhập, giá trị nhà đất và tiền hưu trí cũng tăng, trong khi đói nghèo đang giảm bớt.
Người giàu đang phải trả một khoản thuế công bằng. Thị trường chứng khoán đang phá vỡ các kỷ lục. Tỷ lệ thất nghiệp ở gần mức thấp nhất trong 10 năm. Tỷ lệ người không có bảo hiểm chưa bao giờ thấp hơn thế.
Chi phí y tế đang tăng với tốc độ chậm nhất trong 50 năm. Nếu ai có thể vạch ra kế hoạch tốt hơn so những cải tiến chúng tôi đã làm được với hệ thống y tế - đáp ứng được nhiều người với chi phí ít hơn - thì tôi sẽ công khai ủng hộ nó.
Bởi vì sau tất cả, đó là lý do chúng tôi phục vụ đất nước, không phải để ghi điểm hay được kể công, mà là để cho cuộc sống của người dân tốt hơn. Nhưng với tất cả các tiến bộ thực sự mà chúng tôi đã làm được, chúng tôi biết như thế là chưa đủ. Nền kinh tế không thể hiệu quả và phát triển nhanh khi sự giàu có của một vài người lại gây ảnh hưởng đến tầng lớp trung lưu và nấc thang cho những người muốn được vào tầng lớp trung lưu.
Đó là lý luận về mặt kinh tế, nhưng sự bất bình đẳng rõ rệt cũng làm xói mòn tư tưởng dân chủ. Trong khi nhóm 1% tích lũy được lượng của cải và thu nhập lớn thì rất nhiều gia đình, các khu vực nghèo khó, cộng đồng thiểu số và vùng nông thôn bị bỏ lại phía sau.
Những công nhân nhà máy, bồi bàn hay nhân viên y tế bị sa thải gặp quá nhiều khó khăn để xoay xở cuộc sống tin rằng cuộc chơi chống lại phía họ, rằng chính phủ chỉ phục vụ cho lợi ích của những người quyền lực và điều đó càng làm tăng thêm sự hoài nghi và phân cực chính trị.
Không có cách nhanh chóng để sửa chữa xu hướng đã kéo dài này. Tôi đồng ý rằng thương mại của chúng ta nên công bằng chứ không chỉ tự do. Nhưng làn sóng tiếp theo của sự phân rã kinh tế sẽ không đến từ nước ngoài, nó sẽ đến từ tốc độ tự động hóa không ngừng khiến rất nhiều công việc của tầng lớp trung lưu trở nên lỗi thời.
Vì vậy, chúng ta phải có một sự sắp xếp xã hội mới để đảm bảo tất cả trẻ em đều nhận được sự giáo dục chúng cần, để cho người lao động đấu tranh yêu cầu thu nhập cao hơn, để củng cố lưới an toàn xã hội, để phản ánh cách chúng ta sống và tiến hành nhiều cải cách thuế hơn, nhằm khiến các công ty và cá nhân hưởng lợi nhiều nhất từ ​​nền kinh tế mới này không trốn tránh được nghĩa vụ của họ với đất nước đã giúp họ làm nên thành công.
Chúng ta có thể tranh luận về cách để đạt được những mục tiêu đó tốt nhất.

Nhưng chúng ta không thể tự mãn về những mục tiêu đó, bởi nếu chúng ta không tạo cơ hội cho tất cả mọi người, sự bất mãn và chia rẽ cản trở tiến bộ sẽ chỉ càng sâu sắc hơn trong những năm tới.Nền dân chủ của chúng ta còn phải đối mặt với mối đe dọa thứ hai, mối đe dọa có từ ngày đầu lập quốc. Sau khi tôi đắc cử, đã có nhiều tranh luận về một nước Mỹ không còn nạn phân biệt chủng tộc. Viễn cảnh đó, dù rất được kỳ vọng, đã không trở thành hiện thực.

Chủng tộc vẫn là một thế lực gây chia rẽ trong xã hội chúng ta. Tôi đã sống đủ lâu để biết rằng quan hệ giữa các sắc tộc hiện nay đã tốt hơn rất nhiều so với 10 hay 20 năm trước, dù ai nói gì đi chăng nữa.
Bạn có thể thấy điều đó qua các con số thống kê, qua thái độ của thanh niên Mỹ thuộc các trường phái chính trị. Nhưng chúng ta vẫn chưa đạt được mục tiêu mong muốn.
Tất cả chúng ta phải nỗ lực hơn nữa. Nếu tất cả vấn đề kinh tế đều được quy về như cuộc đấu tranh giữa tầng lớp trung lưu da trắng lao động miệt mài và cộng đồng thiểu số không xứng đáng thì người lao động thuộc mọi sắc tộc sẽ phải giành nhau từng miếng ăn, trong khi giới nhà giàu rút sâu thêm vào những ốc đảo của họ.
Nếu chúng ta không muốn đầu tư vào con cái của người tị nạn chỉ vì họ không giống chúng ta, chúng ta sẽ tước bỏ sự thịnh vượng của chính con em mình, bởi những đứa trẻ da màu kia sẽ gánh vác một phần ngày càng lớn trong lực lượng nhân công của Mỹ.
Chúng ta đã cho thấy nền dân chủ của mình không phải là trò chơi “người thắng hưởng tất”. Năm ngoái, mức thu nhập tăng lên với mọi chủng tộc, mọi lứa tuổi, giới tính. Thế nên nếu chúng ta nghiêm túc về vấn đề chủng tộc, chúng ta phải củng cố những điều luật chống lại nạn phân biệt chủng tộc trong tuyển dụng lao động, trong cung cấp chỗ ở, giáo dục và trong hệ thống tư pháp.
Đó là điều Hiến pháp và những lý tưởng cao nhất của chúng ta đòi hỏi.
Nhưng chỉ luật pháp thôi là chưa đủ. Trái tim cũng phải đổi thay. Chúng không thể thay đổi chỉ trong một đêm. Thái độ xã hội thường phải mất nhiều thế hệ mới đổi khác.
Nhưng nếu nền dân chủ của chúng ta hoạt động theo đúng đường đi của nó trong một quốc gia ngày càng đa dạng, mỗi chúng ta cần phải nỗ lực lưu tâm đến lời khuyên của nhân vật Atticus Finch (trong tác phẩm "Giết con chim nhại"), người nói rằng bạn không bao giờ thực sự hiểu một người cho đến khi bạn nhìn nhận sự việc từ quan điểm của người đó, cho đến khi bạn "khoác trên mình tấm da của người đó".
Đối với người da màu và các nhóm thiểu số khác, điều đó có nghĩa là gắn kết cuộc đấu tranh cho công lý với những thách thức mà rất nhiều người dân ở nước này phải đối mặt, không chỉ là người tị nạn, di dân, người nghèo nông thôn hay người chuyển giới Mỹ mà còn cả những người nam giới da trắng trung niên. Bên ngoài họ có vẻ có lợi thế nhưng họ lại thấy thế giới của mình đảo lộn bởi sự thay đổi về kinh tế, văn hóa và công nghệ.
Đối với người Mỹ da trắng, điều đó có nghĩa là thừa nhận rằng những ảnh hưởng của chế độ nô lệ và Jim Crow (chế độ giai cấp đặt cơ sở trên màu da) không đột nhiên biến mất trong những năm 1960. Đó là nhờ các nhóm thiểu số đã cất tiếng nói bất mãn, tham gia vào việc đảo ngược nạn phân biệt chủng tộc hay thực hành chính trị đúng đắn. Khi họ tiến hành biểu tình ôn hoà, họ không đòi hỏi được đối xử đặc biệt mà họ muốn sự đối xử công bằng mà những bậc khai quốc đã hứa hẹn.
Đối với người Mỹ bản địa, điều đó có nghĩa là nhắc nhở mình rằng những thành kiến ​​giờ họ nói về người nhập cư cũng giống như những thành kiến năm xưa được quy chụp cho những người gốc Ireland, Italy hay Ba Lan - những người được cho là sẽ hủy hoại giá trị cơ bản của Mỹ. Cuối cùng thì nước Mỹ không bị suy yếu bởi sự hiện diện của những người mới đến, họ chấp nhận tín điều của dân tộc này và nó càng được củng cố.
Thế nên dù ở đâu chăng nữa, chúng ta đều phải nỗ lực hơn. Chúng ta phải khởi đầu với tiền đề rằng mỗi công dân đều yêu mến đất nước này nhiều như chúng ta, họ cũng trân trọng giá trị của lao động và gia đình như chúng ta. Con em của họ cũng tò mò, tràn đầy hy vọng và đáng được yêu thương như con em chúng ta.
Đó không phải là điều dễ dàng. Nhiều người trong chúng ta cảm thấy an toàn hơn với việc rút vào bong bóng của riêng mình, dù là ở khu phố hay trường đại học, nơi thờ tự hay trên mạng xã hội, nơi được bao quanh bởi những người có ngoại hình giống chúng ta, cùng chia sẻ quan điểm chính trị và không bao giờ chất vấn những giả thuyết của chúng ta. Sự trỗi dậy của lòng trung thành trần trụi với đảng chính trị, sự gia tăng phân tầng kinh tế và khu vực, sự phân mảnh của truyền thông để đáp ứng mọi thị hiếu – tất cả khiến thái độ phân loại này trở nên tự nhiên, thậm chí là không thể tránh khỏi.
Chúng ta ngày càng trở nên an toàn trong bong bóng của mình đến mức bắt đầu chỉ chấp nhận những thông tin phù hợp với quan điểm của mình, dù thông tin đó có đúng sự thật hay không, thay vì xây dựng quan điểm dựa trên những bằng chứng thực tế.
Xu hướng này tạo nên mối đe dọa thứ ba cho nền dân chủ. Chính trị là cuộc chiến về ý tưởng. Trong cuộc tranh luận lành mạnh, chúng ta ưu tiên những mục tiêu khác nhau, cùng những biện pháp khác nhau để đạt được các mục tiêu đó. Nhưng khi không có nền tảng cơ bản dựa trên sự thật, không có thái độ sẵn sàng tiếp nhận thông tin mới, cùng sự thừa nhận rằng đối thủ của bạn đang đưa ra quan điểm đúng, không dựa trên khoa học và lý lẽ, chúng ta sẽ liên tục cướp lời nhau, khiến quan điểm chung và sự đồng thuận trở nên vô vọng.
Đó có phải là một phần nguyên nhân khiến mọi người nản chí vào chính trị? Làm sao các quan chức được bầu lại nổi giận về thâm hụt ngân sách khi chúng tôi đề xuất chi tiền cho trẻ em học mẫu giáo, nhưng lại không nói gì khi chúng tôi cắt giảm thuế doanh nghiệp? Làm sao chúng ta có thể bỏ qua những sai sót về đạo đức trong đảng của mình, nhưng lại sửng cồ khi đảng khác làm như vậy? Đó không chỉ là không trung thực, việc tự chọn lọc thực tế này chính là hành động tự đánh bại mình. Mẹ tôi thường nói với tôi rằng, sự thật luôn có cách để bám theo bạn.
Về thách thức của vấn đề biến đổi khí hậu. Chỉ trong 8 năm qua, chúng ta đã giảm một nửa sự phụ thuộc vào dầu mỏ nước ngoài, tăng gấp đôi nguồn năng lượng tái tạo, dẫn dắt thế giới tới một thỏa thuận có thể cứu lấy hành tinh này. Nhưng nếu không có hành động quyết liệt, con em chúng ta sẽ không có thời gian để tranh luận về sự tồn tại của biến đổi khí hậu, chúng sẽ phải đối phó với hậu quả của nó: thảm họa môi trường, suy thoái kinh tế, cùng những làn sóng tị nạn khí hậu tìm nơi trú ẩn.
Chúng ta giờ đây nên tranh luận về cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Việc phủ nhận vấn đề một cách giản đơn không chỉ là hành động phản bội các thế hệ tương lai, nó còn đi ngược lai tinh thần đổi mới, giải quyết vấn đề một cách thực tế mà các bậc khai quốc đã đề ra.
Chính tinh thần đó đã biến chúng ta thành một cường quốc kinh tế, tinh thần đã giúp chúng ta chinh phục không gian, chữa trị các căn bệnh nan y và biến máy tính thành những thiết bị bỏ túi.
Tinh thần đó – lòng tin vào lý lẽ, vào doanh nghiệp và sự thắng thế của lẽ phải trước cường quyền, đã cho phép chúng ta chống lại sự cám dỗ của chủ nghĩa phát xít và tài phiệt trong thời kỳ Đại Suy thoái, xây dựng một trật tự hậu Thế chiến II cùng các nền dân chủ khác, một trật tự không dựa trên sức mạnh quân sự hay kéo bè kết cánh, mà dựa trên các nguyên tắc thượng tôn pháp luật, nhân quyền và các quyền tự do khác.
Trật tự đó giờ đây đang bị thử thách, đầu tiên là bởi những kẻ cuồng tín tự cho mình đại diện cho đạo Hồi, gần đây hơn là bởi những kẻ coi thị trường tự do, dân chủ cởi mở là những mối đe dọa đối với quyền lực của họ. Mối đe dọa đối với nền dân chủ của chúng ta không dừng lại ở một quả bom xe hay tên lửa. Nó thể hiện nỗi sợ phải thay đổi, nỗi sợ của những người nhìn, nói hay cầu nguyện khác nhau, sự phớt lờ quy tắc thượng tôn pháp luật vốn buộc các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm, và sự thiếu khoan dung với những tư tưởng tự do, bất đồng. Cùng với đó là niềm tin rằng súng gươm, bom đạn hay bộ máy tuyên truyền là kẻ phán xử cuối cùng cho sự thật và lẽ phải.
Nhờ lòng dũng cảm phi thường của những người lính, các sĩ quan tình báo, lực lượng thực thi pháp luật, các nhà ngoại giao, không tổ chức khủng bố nước ngoài nào có thể lên kế hoạch và thực hiện thành công một vụ tấn công trong lòng nước Mỹ suốt 8 năm qua. Dù vụ tấn công ở Boston và Orlando nhắc nhở chúng ta về mối nguy hiểm của sự cực đoan hóa, các cơ quan hành pháp Mỹ đang hoạt động hiệu quả và cảnh giác hơn bao giờ hết.
Chúng ta đã tiêu diệt hàng chục nghìn kẻ khủng bố, trong đó có Osama bin Laden. Liên minh toàn cầu chống IS mà chúng ta dẫn đầu đã lấy lại khoảng một nửa vùng kiểm soát của chúng. IS sẽ bị tiêu diệt và những kẻ đe dọa nước Mỹ sẽ không bao giờ được an toàn. Với những người lính phục vụ cho đất nước, việc tôi được làm Tổng Tư lệnh của các bạn là niềm vinh dự cả cuộc đời.
Nhưng để bảo vệ cuộc sống của chúng ta, quân đội là chưa đủ. Nền dân chủ có thể bị khuất phục khi chúng ta sợ hãi. Thế nên chúng ta, những công dân của nước Mỹ, cần phải duy trì cảnh giác với những mối đe dọa từ bên ngoài, đề phòng sự suy giảm những giá trị đã đưa chúng ta đến ngày hôm nay.
Đó là lý do trong 8 năm qua, tôi đã nỗ lực đặt cuộc chiến chống khủng bố trên nền tảng pháp lý vững chắc. Đó là lý do chúng ta chấm dứt tình trạng tra tấn tù nhân, nỗ lực đóng cửa nhà tù Gitmo, cải cách các điều luật về do thám để đảm bảo quyền tự do cá nhân và dân sự.
Đó là lý do tôi bác bỏ sự phân biệt chống lại người Mỹ theo Hồi giáo. Đó là lý do chúng ta không thể rút khỏi các cuộc chiến khắp toàn cầu – để mở rộng nền dân chủ, quyền con người, quyền phụ nữ, quyền của cộng đồng LGBT. Nếu tự do và sự tôn trọng pháp luật suy giảm trên khắp thế giới, nguy cơ nổ ra chiến tranh giữa các nước và trong lòng mỗi quốc gia sẽ tăng lên, khiến tự do của chúng ta cuối cùng sẽ bị đe dọa.
Vậy nên hãy cảnh giác, nhưng đừng sợ hãi. IS sẽ tìm cách giết hại người vô tội, nhưng chúng không thể đánh bại được nước Mỹ, trừ phi chúng ta phản bội lại chính Hiến pháp và các nguyên tắc của mình trong cuộc chiến. Các đối thủ như Nga và Trung Quốc không thể sánh được với chúng ta về tầm ảnh hưởng toàn cầu, trừ phi chúng ta từ bỏ những gì đang bảo vệ, tự biến mình thành một nước lớn khác chuyên đi bắt nạt những quốc gia láng giềng nhỏ hơn.
Tất cả chúng ta, dù thuộc đảng phái nào, cũng cần tham gia nỗ lực xây dựng lại các thể chế dân chủ của mình. Khi tỷ lệ đi bỏ phiếu xuống đến mức thấp nhất trong các nền dân chủ tiến bộ, chúng ta cần phải làm cho việc bầu cử trở nên dễ dàng hơn, chứ không phải khó khăn đi. Khi niềm tin vào thể chế xuống thấp, chúng ta cần phải giảm bớt ảnh hưởng của đồng tiền trong chính trị, bám vào các nguyên tắc minh bạch và đạo đức trong các cơ quan nhà nước. Khi quốc hội bị tê liệt, chúng ta cần khuyến khích các chính trị gia tuân theo giá trị chung chứ không phải những quan điểm cực đoan cứng rắn.
Tất cả những điều đó phụ thuộc vào sự tham gia của chúng ta, vào việc mỗi chúng ta chấp nhận trách nhiệm công dân của mình, dù cán cân quyền lực có nghiêng về bên nào đi chăng nữa.Hiến pháp Mỹ là món quà tuyệt vời, nhưng nó cũng chỉ là một tấm giấy da dê. Nó không hề có quyền lực của riêng mình. Chúng ta, người dân Mỹ, trao quyền lực cho nó, với sự tham gia của mình, với những lựa chọn chúng ta đưa ra. Nó tùy thuộc vào việc chúng ta có đứng lên cho tự do của mình hay không, có tôn trọng và thực thi pháp luật hay không. Nước Mỹ không hề mong manh, nhưng những thành tựu của chúng ta trên hành trình tự do lâu dài vẫn chưa được đảm bảo.
Trong diễn văn từ biệt của mình, George Washington viết rằng chế độ tự quản là xương sống cho sự an toàn, thịnh vượng, tự do, nhưng "vì những lý do khác nhau, chúng ta thường phải chấp nhận đau đớn để làm suy yếu tư tưởng bác bỏ sự thật này", rằng chúng ta cần phải bác bỏ "ngay từ trong trứng nước những nỗ lực nhằm tách bất cứ bộ phận nào của đất nước ra khỏi phần còn lại hay làm suy yếu mối ràng buộc thiêng liêng" đã giúp nước Mỹ là một thể thống nhất.
Chúng ta làm suy yếu những mối ràng buộc đó khi chúng ta cho phép những cuộc tranh luận chính trị trở nên tai hại khiến người tốt phải im lặng, những lời lẽ đầy hận thù đến mức những người Mỹ mà chúng ta không có cùng ý kiến không chỉ bị lầm lạc mà còn trở nên hận thù. Chúng ta làm suy yếu những ràng buộc đó khi chúng ta tự cho rằng mình "Mỹ" hơn những người khác, khi chúng ta coi toàn bộ hệ thống là sự thối nát không thể tránh khỏi, khi chúng ta đổ lỗi cho các lãnh đạo do mình bầu ra mà không tự xem lại vai trò của mình khi bỏ phiếu cho họ.
Mỗi chúng ta phải là những người bảo vệ chặt chẽ cho nền dân chủ, chấp nhận sứ mệnh mà chúng ta được trao để không ngừng nỗ lực cải thiện quốc gia vĩ đại này. Bởi vì dù tồn tại bất cứ bất đồng nào, chúng ta đều có chung một danh hiệu đáng tự hào: Công dân Mỹ.
Trên hết, đó là những điều nền dân chủ của chúng ta yêu cầu. Chúng tôi cần các bạn, không chỉ khi có bầu cử, không chỉ khi lợi ích riêng bạn bị đe dọa mà trong suốt toàn bộ cuộc đời. Nếu bạn đã phát chán tranh cãi với người lạ trên Internet thì hãy cố gắng nói chuyện với một người trong cuộc sống thực. Nếu có gì cần sửa chữa, hãy đứng dậy và làm việc đó. Nếu các quan chức dân cử làm bạn thất vọng thì hãy tự ra ứng cử. Hãy thể hiện. Nhiệt huyết. Kiên trì.
Đôi khi bạn sẽ thành công, đôi khi lại thất bại. Tin tưởng rằng người khác sẽ đối tốt với mình có thể là rủi ro và sẽ có những lúc quá trình làm bạn thất vọng. Nhưng đối với những người đủ may mắn để tham gia đóng góp vào công việc này, nhìn nó thật cận cảnh thì hãy để tôi nói với bạn, nó sẽ tiếp thêm sinh lực và truyền cảm hứng, niềm tin của các bạn vào nước Mỹ và người Mỹ sẽ được củng cố.
Và thực sự, niềm tin của tôi đã được củng cố. Trong suốt 8 năm qua, tôi đã nhìn thấy những gương mặt đầy hy vọng của sinh viên trẻ tốt nghiệp và những người lính mới. Tôi đã chia buồn với những gia đình đau khổ tìm kiếm câu trả lời và cầu nguyện ở nhà thờ Charleston (nơi xảy ra một vụ thảm sát năm 2015). Tôi đã nhìn thấy các nhà khoa học giúp một người đàn ông bị liệt lấy lại cảm giác và khiến các thương binh bước đi trở lại. Tôi đã nhìn thấy các bác sĩ và tình nguyện viên xây dựng lại cơ sở vật chất sau những trận động đất và ngăn chặn dịch bệnh. Tôi đã nhìn thấy những đứa trẻ nhắc nhở chúng ta về nghĩa vụ chăm sóc cho người tị nạn, làm việc trong hòa bình và trên tất cả là quan tâm đến nhau.
Từ lâu tôi đã đặt niềm tin vào sức mạnh của những người Mỹ bình thường rằng họ có thể mang lại thay đổi và niềm tin đó đã được đáp lại bằng nhiều cách mà tôi không thể tưởng tượng. Tôi hy vọng các bạn cũng như vậy. Một số bạn ở đây tối nay hoặc đang xem truyền hình ở nhà đã đồng hành với chúng tôi trong năm 2004, năm 2008, năm 2012 và có lẽ các bạn vẫn không thể tin rằng chúng ta lại làm được những điều đó.
Em không phải là người duy nhất nghĩ vậy, Michelle. Trong 25 năm qua, em không chỉ là người vợ và mẹ của các con mà còn là người bạn thân nhất của anh. Tuy em chưa từng yêu cầu phải được đảm nhận trọng trách này, em đã thực hiện nó với sự tinh tế, táo bạo, phong cách và sự hài hước. Em khiến Nhà Trắng trở thành nơi thuộc về tất cả mọi người. Thế hệ mới có tiêu chuẩn cao hơn bởi vì họ coi em là hình mẫu. Em đã làm anh tự hào. Em đã làm cho đất nước tự hào.
Malia và Sasha, trong một hoàn cảnh sống đặc biệt nhất, hai con đã trở thành những thiếu nữ tuyệt vời, thông minh, xinh đẹp và quan trọng hơn là tốt bụng, chu đáo và đầy đam mê. Các con đã gánh vác gánh nặng trở thành tâm điểm chú ý trong nhiều năm thật dễ dàng. Trong tất cả những điều bố đã làm trong đời, điều bố tự hào nhất là làm bố của các con.
Còn Joe Biden, cậu bé hay gây gổ ở Scranton trở thành người con đáng mến của Delaware – anh là lựa chọn đầu tiên và tốt nhất tôi đã quyết định khi làm ứng viên tổng thống. Không chỉ vì anh là một phó tổng thống tuyệt vời và còn bởi vì tôi đã có thêm một người anh em. Chúng tôi yêu quý anh và Jill giống như gia đình, tình bạn của anh là một trong những niềm vui lớn nhất trong cuộc sống của chúng tôi.
Gửi đến những nhân viên tuyệt vời của tôi, trong 8 năm qua tôi đã được truyền năng lượng từ các bạn và cố gắng phản ánh lại những gì các bạn thể hiện hàng ngày: nhiệt huyết, nghị lực và lý tưởng. Tôi theo dõi các bạn trưởng thành, lập gia đình, sinh con và tự bắt đầu hành trình tuyệt vời của mình. Ngay cả vào những thời điểm khó khăn và mệt mỏi, bạn không bao giờ để Washington khiến bạn đánh mất bản thân. Điều duy nhất khiến tôi tự hào hơn tất cả những điều tốt đẹp chúng tôi đã làm là suy nghĩ về những điều tuyệt vời các bạn sẽ làm được sau này.
Và với tất cả mọi người - những nhà tổ chức đã chuyển tới sống tại một thị trấn xa lạ và những gia đình tốt bụng đã chào đón họ, những tình nguyện viên đã gõ cửa từng nhà, những thanh niên đi bỏ phiếu lần đầu tiên, những người Mỹ đã sống và cảm nhận được những nỗ lực thay đổi - các bạn là những người ủng hộ và nhà tổ chức tốt nhất bất cứ ai có thể mong muốn và tôi sẽ mãi mãi biết ơn các bạn. Bởi vì các bạn đã thay đổi thế giới.
Đó là lý do khi tôi rời khỏi sân khấu này tối nay, tôi thậm chí còn lạc quan hơn về đất nước này khi tôi mới bắt đầu lãnh đạo đất nước. Bởi vì tôi biết công việc của chúng tôi không chỉ giúp đỡ mà còn truyền cảm hứng cho rất nhiều người Mỹ, đặc biệt là những người trẻ, để tin rằng bạn có thể tạo ra sự khác biệt, để cố gắng cống hiến cho điều gì đó lớn lao hơn bản thân mình.
Thế hệ sắp tới - những người không ích kỷ, vị tha, sáng tạo, yêu nước - tôi đã nhìn thấy các bạn trong mọi ngõ ngách đất nước. Các bạn tin vào sự công bằng, tin vào nước Mỹ bao dung, bạn hiểu rằng sự thay đổi liên tục đã là dấu ấn của nước Mỹ - đó không phải là điều đáng sợ hãi mà là điều phải dang tay đón nhận. Các bạn sẵn sàng thực hiện công việc khó khăn này để đưa nền dân chủ của chúng ta tiến về phía trước. Thế hệ các bạn sẽ sớm vượt qua chúng tôi và tôi tin tương lai sẽ nằm trong tay những người tài giỏi.
Những đồng bào Mỹ của tôi, niềm tự hào của đời tôi là được phục vụ các bạn. Tôi sẽ không dừng lại, tôi sẽ luôn ở bên các bạn với tư cách là một công dân trong những ngày sau này. Hiện giờ, cho dù các bạn tuổi còn trẻ hay tâm còn trẻ, tôi cũng có một đề nghị với các bạn với tư cách tổng thống.
Tôi đề nghị các bạn tin tưởng, không phải tin tưởng vào khả năng mang lại thay đổi của tôi mà là chính các bạn.
Tôi đề nghị các bạn giữ vững đức tin đã được viết thành văn bản lập quốc, những ý tưởng được thì thầm bởi những nô lệ và người theo chủ nghĩa bãi nô; những tinh thần được hô vang bởi những người nhập cư, những người sống trên đất nhà nước cấp và những người tuần hành đòi công lý; những tín điều đã được tái khẳng định bởi những người cắm cờ tại các chiến trường nước ngoài cho đến trên bề mặt mặt trăng - tín điều cốt lõi của mọi câu chuyện Mỹ còn chưa được viết.
Đúng vậy, chúng ta có thể làm được.
Đúng vậy, chúng ta có thể làm được.
Đúng vậy, chúng ta có thể làm được.
Xin cảm ơn. Chúa phù hộ các bạn và xin Chúa tiếp tục phù hộ nước Mỹ".

Hàng ngàn người dân Mỹ chờ đợi hàng giờ đồng hồ trong cái lạnh cắt da ngày 7-1 để cố có được tấm vé đến nghe bài diễn văn chia tay của Tổng thống Barack Obama tại TP Chicago.Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Họ muốn thể hiện tình cảm dành cho ông Obama, cũng như muốn hòa vào khoảnh khắc cuối nhiệm kỳ của vị tổng thống từng làm nên lịch sử này.
Mọi người bắt đầu xếp hàng trước khi mặt trời lên để chờ đợi giờ phân phối vé. Một hàng dài người ngoằn ngoèo và quanh co từ trung tâm hội nghị McCormick Place, dọc theo hồ Michigan, nơi ông Obama sẽ phát biểu tối thứ ba tuần sau (ngày 10-1).
"Bạn chẳng bao giờ biết khi nào một điều gì đó lớn hoặc một hiện tượng tương tự thế này sẽ xảy ra một lần nữa. Vì thế, tôi không muốn bị bỏ lỡ bất kỳ giây phút nào của sự kiện" - Umar Ibrahim, 28 tuổi, người xin nghỉ công việc lái xe buýt một ngày để đến xếp hàng lấy vé. Anh thức dậy từ 3 giờ sáng bắt đầu chuyến đi đến trung tâm hội nghị chờ đợi.
Nhiều người chịu lạnh xếp hàng chờ lấy vé. Ảnh: AP
Nhiều người chịu lạnh xếp hàng chờ lấy vé. Ảnh: AP
Ảnh: AP
Ảnh: AP
Ảnh: AP
Ảnh: AP
Vui vẻ khi có được vé. Ảnh: AP
Vui vẻ khi có được vé. Ảnh: AP
Bài phát biểu chính thức của ông Obama trước công chúng sẽ nối tiếp truyền thống được thiết lập từ năm 1796 khi ông George Washington, tổng thống lúc đó, tâm sự với người dân Mỹ vào cuối nhiệm kỳ của mình.
Nó được mô tả là một dạng "đoàn tụ gia đình" cho những người từng tham gia các chiến dịch ủng hộ ông Obama. Nhà lãnh đạo này cũng mô tả sự kiện là cơ hội để nói lời cảm ơn dành cho một hành trình tuyệt vời, chào đón những thay đổi của đất nước và nói lên suy nghĩ về quê hương của tất cả người có mặt.
Với nhiều người ủng hộ, quyết định chọn Chicago để nói lời chia tay của ông Obama có ý nghĩa hơn là Washington. Bởi năm 2008, ngay tại Công viên Grant của Chicago, ông Obama đã có bài phát biểu mừng chiến thắng khi trở thành tổng thống da màu đầu tiên của lịch sử Mỹ.
Ông Obama đùa cùng với Thị trưởng Chicago Rahm Emanuel. Ảnh: AP
Ông Obama đùa cùng với Thị trưởng Chicago Rahm Emanuel. Ảnh: AP
Nhà tổ chức không nói có bao nhiêu vé được phát ra nhưng nhiều người phải ra về tay không vào ngày 7-1. Nhà Trắng nói sẽ phát trực tiếp sự kiện có sự tham gia của Đệ nhất phu nhân Michelle Obama và Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden này trên internet.
Trườc thềm sự kiện trên, vợ chồng ông Obama tối ngày 6-1 (giờ địa phương) đã tham gia một buổi tiệc chia tay tại thủ đô Washington với sự tham gia của một danh sách nhiều ngôi sao và người nổi tiếng, như Paul McCartney, George, Amal Clooney, Meryl Streep...
Sự kiện này được đưa lên mạng xã hội Twitter với những bình luận vui nhộn.
T.Kiệt (Theo ABC News, NBC News)
Tổng thống Mỹ Barack Obama. (Ảnh: Reuters)
Theo Reuters, Tổng thống Obama sẽ có bài diễn văn tại trung tâm hội nghị McCormick Place ở thành phố quê nhà Chicago vào 9 giờ tối ngày 10/1 theo giờ địa phương (9 giờ sáng ngày 11/1 theo giờ Việt Nam).
Kể từ thời Tổng thống George Washington, các tổng thống Mỹ thường có bài diễn văn cuối cùng với người dân, coi đó là dịp để chia sẻ về nhiệm kỳ sắp kết thúc của họ cũng như về tương lai của đất nước. Tuy nhiên, đây sẽ là lần đầu tiên một Tổng thống Mỹ trở về quê cũ để đọc bài phát biểu có ý nghĩa đặc biệt này.
Sự kiện này đã thu hút sự chú ý của đông đảo người Mỹ khi cuối tuần vừa qua, hàng nghìn người không quản ngại giá rét, đội tuyết, xếp hàng từ sáng sớm để mong nhận được tấm vé tham dự.

Tổng thống Obama vẫy chào khi cùng Đệ nhất phu nhân Michelle và con gái Sasha rời Nhà Trắng để lên chuyến bay về Chicago. (Ảnh: Reuters)
Tổng thống Obama vẫy chào khi cùng Đệ nhất phu nhân Michelle và con gái Sasha rời Nhà Trắng để lên chuyến bay về Chicago. (Ảnh: Reuters)
Hé lộ đôi điều về bài diễn văn, phát ngôn viên Nhà Trắng Jen Psaki cho biết, đó sẽ là bài diễn văn chuyển giao chính quyền, và thay vì nhằm mục đích tổng kết thành tựu, Tổng thống Obama muốn coi đây là lời kêu gọi hành động dành cho thế hệ lãnh đạo tiếp theo của nước Mỹ. Valerie Jarrett, cố vấn của Tổng thống Obama nói: "Trọng tâm của bài diễn văn không phải là phản ánh lại những gì chúng ta đã đạt được trong 8 năm qua, mà là làm thế nào để giữ được những thành tựu đó".

Gia đình Tổng thống Obama chuẩn bị lên Air Force One trở về Chicago. (Ảnh: Reuters)
Gia đình Tổng thống Obama chuẩn bị lên Air Force One trở về Chicago. (Ảnh: Reuters)
Cũng theo bà Psaki, sở dĩ Tổng thống Obama chọn Chicago để đọc bài diễn văn cuối cùng bởi đây không chỉ là quê nhà mà còn là nơi khởi đầu sự nghiệp chính trị của ông.
Trong một chia sẻ trên Facebook, Tổng thống Obama viết: "Đối với tôi và (Đệ nhất phu nhân) Michelle, Chicago là nơi bắt đầu tất cả. Đó là thành phố cho chúng tôi thấy sức mạnh và vẻ đẹp tinh túy của người dân Mỹ. Nước Mỹ là câu chuyện không thể nói trong đôi ba phút mà phải từ thế hệ này qua thế hệ khác. Chúng ta giúp nước Mỹ ngày càng tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn cho các thế hệ mai sau".
Minh Phương
Trong bài din văn th By hàng tun kỳ này, Tng thng Obama đ cp ti bài din văn t bit mà ông sp sa gi đến toàn th dân chúng M.
Tng thng Obama nhc li truyn thng v bài din văn t bit ca các Tng thng M đã khi s t năm 1796, vi v Tng thng George Washington, người khi xướng và đt ra tin l khi ông son mt bài din văn gi đến quc dân.
Trong hơn 220 năm qua, nhiu Tng thng M đã noi gương v Tng thng đu tiên đ duy trì truyn thng này.
Vào tun ti, Tng Thng Obama s tr v quê nhà Chicago đ đc bài din văn t bit và nói lên s cm kích ca ông đi vi đt nước.
Đây s là ln đu tiên mt Tng thng M tr v quê cũ đ đc bài phát biu có ý nghĩa đc bit này.
Tng Thng Obama cho biết có mt nim tin luôn luôn theo ông trong sut s nghip chính tr, đó là nếu người dân thường dn thân tham gia và cùng ngi xung làm vic vi nhau, thì có th thay đi mi s theo chiu hướng tt đp.
Ông nói nim tin đó nm tâm đim ca tri nghim ca người M v mt chế đ t qun, và chính nim tin y đã truyn la cho các thế h mi có nhng mc tiêu đ theo đui và phc v.
Qua bài din văn, nhà lãnh đo M s cm t nhng người ng h ông, vinh danh nhng cách người dân M thay đi và ci thin đt nước này trong nhim k 8 năm ca ông.
Ông Obama còn đưa ra vin kiến ca ông v hướng đi tương lai ca đt nước.
Tng Thng Obama s đc bài din văn t bit vào lúc 9 gi ti- gi min Đông Hoa K, ngày th Ba 10/1, ti Chicago, bang Illinois.
Mun theo dõi bài din văn truyn đi trc tiếp, quý v hãy vào trang mng ca Toà Bch c WhiteHouse.gov/live. Chúng tôi cũng s tường thut trc tiếp s kin này vi phn phiên dch tiếng Vit trên trang Facebook Voa Tiếng Vit.obamafinal Watch: President Obamas Final Speech The Last Time I Was This High...

No comments:

Post a Comment