Saturday, January 7, 2017

Bài viết hay(4382)

Từ hình ảnh thương tâm của con hải cẩu bị một số ngư dân vùng biển Bình Thuận đánh chết đang lan truyền trên báo chí và internet đến đoạn phim về con bò mẹ bị chặt gãy chân, lết đi tập tễnh trên đường phố Đà Nẵng, lẽo đẽo theo sau là bê con mới sinh được vài tuần cho tui thấy bản tánh độc ác, tàn nhẫn của người Việt. Từ khi Champa bị xóa sổ y như các bộ lạc da đỏ bị Mỹ trắng tàn sát, tui đã thây dân tộc ta bị trừng phạt là phải. Có lẽ người Việt đã sống trong chiến tranh nhiều hơn là hoà bình nên mới sinh tật hiếu chiến, háo đá, lưu manh, xảo quyệt, độc ác, tàn nhẫn, tham lam, chia rẻ và đa ngôn? Chỉ có CS mới là sự trừng phạt đích đáng nhất mà thượng đế dùng để răn dạy người mất nhân tính, chỉ còn thú tính như người Việt. Không ít kẻ khốn nạn thích cười trên sự đau khổ của người khác, thậm chí nhân danh đạo đức để ném đá cho chết người ta mới hỉ hả. Khốn nạn như thế đó.

Sự ‘hồn nhiên’ của ngài tổng bí thư

nptTrong một lần trò chuyện với một vị lão thành cách mạng khả kính và am hiểu, khi bàn về Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà “dân gian” vẫn gọi kèm theo biệt danh là “lú”, tôi nói: “Ông ta biết cả đấy, trò chính trị thì nói thế thôi chứ thực ra ông ta không ‘lú’ đâu.” Vị LTCM kia liền nói: “Không, đúng là ông ta ‘lú’. ‘Lú’ thật!”
Tôi thì không dám chắc là ngài GS.TS chuyên ngành “xây dựng Đảng” của chúng ta “lú” hay không “lú”, nhưng tôi nhận thấy ở ông một phẩm chất cực hiếm đối với bất kỳ nhà lãnh đạo quốc gia nào, nhất là khi người đó lại đang chịu trách nhiệm dẫn dắt cả một đất nước với ngót 90 triệu dân: ông rất chi là “hồn nhiên” – sự “hồn nhiên” đáng yêu mà người ta vẫn thấy ở các cô các cậu học trò!
Vâng, đúng vậy. Và để khỏi mất nhiều thời giờ của quý vị, tôi chỉ xin dẫn ra đây vài minh chứng điển hình.
Đầu tiên, khi trả lời những thắc mắc liên quan đến chủ quyền biển đảo trong cuộc tiếp xúc cử tri tại Hà Nội ngày 1/10/2011, người đứng đầu chế độ ưu việt này đã phát biểu theo cái lối mà lũ trẻ con tinh nghịch vẫn thường đánh đố nhau: “Nói Biển Đông không phải chỉ là Biển Đông. Nói Biển Đông không phải quan hệ ta với Trung Quốc. Nói Biển Đông không phải toàn bộ vấn đề Biển đông. Nó chỉ có một cái chỗ đảo Hoàng Sa với lại… quần đảo Hoàng Sa với lại chỗ quần đảo Trường Sa ấy … và cái ranh giới thềm lục địa theo công ước luật biển quốc tế…”
Tiếp theo, tại buổi bế mạc Hội nghị TW6 khoá XI ngày 15/10/2012, ngài TBT đã thể hiện sinh động hình ảnh một cậu học trò mắc lỗi mếu máo đọc “bản tự kiểm điểm” trước tập thể giáo viên và học sinh để biểu lộ sự “thành khẩn” và “hối lỗi” sâu sắc của mình.
Chưa hết, trong cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội mới đây, ông lại cho thấy bản tính “hồn nhiên” đáng yêu của mình khi giải thích về việc tại sao xây dựng chỉnh đốn Đảng cho đến nay vẫn chưa kỷ luật được bất cứ cán bộ nào vi phạm: “Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ”!!!
Bây giờ thì hẳn tất cả quý vị đều đồng ý với tôi rằng ngài TBT kính mến của chúng ta thật “hồn nhiên”, đúng không nào?
Là nhà lãnh đạo tối cao của quốc gia nên, như một lẽ tự nhiên, sự “hồn nhiên” của ngài luôn có sức lan toả đặc biệt. Chẳng thế mà trong giới quan chức ở Việt Nam hiện nay hầu như ai cũng giữ được nét “hồn nhiên” đáng yêu của mình cả. Này nhé, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã để lại dấu ấn khó phai trong lòng công chúng với lời chia sẻXảy ra chuyện như Vinashin, cuối cùng Thủ tướng đứng ra nhận trách nhiệm. Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai” (!!!), hay lời giải bày“Trong sự nghiệp của mình, tôi không có chạy, không có xin, không thoái thác, từ chối nhiệm vụ nào Đảng phân công. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện công việc mà Đảng và nhà nước giao phó” (!!!); Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng thì khiến bao người ngẩn ngơ với lời bộc bạch: “Tôi bổ nhiệm ông [Dương Chí] Dũng làm Cục trưởng để cứu Vinalines” (!!!), hay tuyên bố: “Việc đóng phí [giao thông] thể hiện sự yêu nước nên người dân phải thấy hạnh phúc và tự hào” (!!!); Thống đốc NHNH Nguyễn Văn Bình thật xứng đáng với danh hiệu “Nhân vật của năm 2011”: “Dân có vàng thì dân giàu, mà nhà nước giữ vàng (của dân) thì nước sẽ mạnh” (!!!); Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng thì thật thà“Câu trả lời [chất vấn] đã có nhưng lại để ở nhà” (!!!); Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới Quốc gia Nguyễn Duy Chiến thì “đi guốc trong bụng” người anh em “4 tốt 16 chữ vàng”: “Việc Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 và Viking 2 của Việt Nam là thể hiện tình cảm ‘yêu cho đòn cho vọt’” (!!!); Phó Chủ tịch UBND Tp Hải Phòng thì lúc nào cũng nghĩ đến dân: “Dân bất bình nên phá nhà anh [Đoàn Văn] Vươn” (!!!); ông Cục trưởng Cục CSGT thì phàn nàn“CSGT nhận hối lộ là hành vi tiêu cực chứ không phải là tham nhũng” (!!!); còn Trưởng Công an huyện Văn Giang thì thổ lộ: Vụ 2 nhà báo bị 2 công an và 3 người khác hành hung tại dự án Ecopark là do họ “tưởng nhà báo là … người dân” (!!!); v.v. và v.v.
Nụ cười “hồn nhiên” hậu “chỉnh đốn” của Thủ tướng!
Nụ cười “hồn nhiên” hậu “chỉnh đốn” của Thủ tướng!
Không chỉ dừng lại trong bộ máy công quyền, phẩm chất “hồn nhiên” cao quý của ngài TBT dường như cũng đã bắt đầu lan toả trong xã hội, chẳng hạn như trong vụ vỡ đập thuỷ điện Đak Rông III ngày 7/10/2012 thì chủ đầu tư một mực cho rằng “vỡ đập là nằm trong kế hoạch” (!), còn trong vụ vỡ đập thuỷ điện Đăk Mek III mới đây thì ông TGĐ Cty CP Thủy điện Hồng Phát Đăk Mek (chủ đầu tư dự án) lại khẳng định chắc nịch “công trình đảm bảo chất lượng, đập vỡ là do xe ben va vào thôi”!!!
Hồn nhiên là một nét tính cách vô cùng đáng yêu của con người mà chúng ta thường thấy ở lứa tuổi thiếu niên, nhi đồng. Việc nhà lãnh đạo tối cao của một quốc gia đang lâm vào cuộc khủng hoảng chính trị – kinh tế – xã hội tồi tệ nhất trong gần 30 năm qua mà vẫn giữ được vẻ “hồn nhiên” thơ trẻ giữa lúc tình hình ngày càng xấu đi thì quả là điều xưa nay hiếm và thật là “hồng phúc” cho dân tộc. Quý vị không tin tôi ư? Vậy chẳng phải Việt Nam chúng ta vừa mới được xếp hạng là quốc gia “hạnh phúc thứ nhì thế giới” hay sao? Và tôi thách quý vị tìm ra được bất kỳ nhà lãnh đạo quốc gia nào trên trái đất này mà “hồn nhiên” được một phần như ông ấy đấy!
© Lê Anh Hùng
© Đàn Chim Việt

Đọc bài “Hãy để cho VNCH lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” Của Tiên sa


Góp ý
Bài này đã được trang mạng Đàn chim Việt đăng từ năm ngoái, họ lấy từ facebook, ban biên tập có giới thiệu để độc giả góp ý như sau
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia – mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai – là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ.”
Từ ngày bài được đăng lên tới nay có khoảng 350 người góp ý, chia sẻ. Rất nhiều người bất bình vì nội dung bài viết, họ phản ứng gay gắt cho rằng nó đã xúc phạm tới tập thể người Việt hải ngoại. Mặc dù đã đăng từ lâu nhưng nay vẫn có người góp ý và thỉnh thoảng vẫn còn xuất hiện trên Diễn đàn. Do thân hữu đề nghị nên tôi cũng đóng góp ý kiến và chia sẻ với diễn đàn như dưới đây, tôi cũng cho đăng bài viết của Tiên Sa ngay dưới phần viết của tôi.
Tác giả bài viết không nói lý lịch nhưng đọc qua thì cũng biết Tiên Sa còn trẻ, chắc thế hệ thứ hai, nội dung cho thấy trình độ người viết còn thấp, kiến thức về lịch sử, chính trị non nớt, kinh nghiệm từng trải cũng chẳng có gì. Bài viết chỉ là để chửi bới mạ lỵ Việt Nam Cộng Hòa một cách bừa bãi, nội dung rỗng tuếch, không đóng góp gì cho công cuộc dân chủ hóa đất nước, chống chế độ độc đảng, độc tài mà chỉ có tính cách chia rẽ, phá hoại nhiều. Ngay cái tên bài “Hãy để Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vàng một cách tự nhiên” khiến ta đặt câu hỏi với tác giả
“Anh lấy tư cách gì để nói thế? Anh đại diện cho ai hay chỉ thay mặt cho chính anh?
Sự thực bài này lỗi thời, sở dĩ tôi nói vậy vì nhà nước Cộng Sản VN đã thôi chửi VNCH từ lâu rồi, họ o bế, vuốt ve VNCH từ nhiều năm qua vì nay VNCH có tiền, có thực lực, là một tập thể chính trị mạnh. Hầu hết người Việt Hải ngoại tại các nước giầu như Mỹ, Úc, Canada, Âu châu là người VNCH di tản, vượt biên hoặc đi chính thức từ 1975 đến nay. Sau mấy chục năm định cư, họ đã trở thành nguồn lợi béo bở cho nhà nước CSVN hiện nay, chính Hà Nội đã công nhận hàng năm tiền gửi về VN dưới nhiều hình thức trên dưới 10 tỷ đô la.
Nhà nước CS vuốt ve hải ngoại (tức VNCH cũ) bằng từ thân yêu “khúc ruột ngàn dặm”, kêu gọi xóa bỏ hận thù vì nay hải ngoại là một lực lượng chính trị hùng hậu đã gây nhiều khó khăn cho Đảng và nhà nước CSVN: Mỗi lần các nhà lãnh đạo CS như Chủ tịch, Thủ Tướng.. sang Mỹ, Úc, Canada, Âu châu đã được hải ngoại (hay VNCH cũ) dàn chào bằng cà chua trứng thối phải đi cửa hậu.
Hải ngoại (hay VNCH cũ) đã ra sức vận động các dân biểu,thượng nghị sĩ Mỹ áp lực chính quyền CSVN thả tù chính trị, nhờ vậy nhiều nhà tranh đấu dân chủ đã được trả tự do như lê Thị Công Nhân, Bùi Kim Thành, Trần Khải thanh Thủy, Luật Sư Lê Công Định… Hải ngoại đã ân cần giúp đỡ những tù nhân chính trị được trả tự do và ra định cư taị nước ngoài.
Hải ngoại (VNCH cũ) đã yểm trợ tinh thần vật chất cho phong trào tranh đấu dân chủ tại VN từ trước đến nay, LS Bùi Kim Thành nói sở dĩ các nhà tranh đấu trong nước dấn thân vì họ đã lên tinh thần khi thấy Hải ngoại chống đối mạnh nhà nước CSVN. Hải ngoại chuyển lửa đấu tranh về quê hương, đã ra mặt tiếp sức vận động nhân quyền trên thế giới và hổ trợ khuyến khích tinh thần giúp đở vật chất cho quốc nội, truyền tin nóng vào quốc nội để tùy thời tranh đấu cho người dân đở khổ.
Ây thế mà Tiên Sa tuyên bố một câu xanh rờn như dưới đây.
Đến lúc có những chuyển biến đòi Dân Chủ của người dân trong nước diễn ra, nếu những người gọi là Người Việt Quốc Gia hay là Việt Nam Cộng Hòa gì đó với cờ Vàng ba sọc đỏ không xác định được rằng mình chỉ là một bộ phận để góp sức thì họ sẽ trở thành một lực lượng phá hoại và làm cản trở hoặc gây ra những khó khăn không nhỏ cho sự đấu tranh của đồng bào. Nếu điều đó xảy ra thì họ lại thêm một lần nữa mang tội ác với Dân Tộc”
(ngưng trích)
Chưa lên cơm lên cháo gì đã vội kết án người khác là phá hoại, mang tội ác với dân tộc,vừa vừa thôi chứ ông. Người miền nam VN từ sông Bến Hải trở xuống mũi Cà Mâu nay gồm hơn 90% là người VNCH cũ, họ tiếc nhớ đất nước mình đã bị CS xâm lăng, chiếm đoạt tài sản, nhà cửa, đất đai.. Họ dương cao lá cờ vàng của miền nam VN để khơi dậy tinh thần yêu nước, không chấp nhận CS, như thế là phá hoại à?
Tiên Sa viết:
“Đồng Bào sẽ đứng lên đấu tranh chống độc tài, xóa bỏ chế độ Cộng Sản và giành lấy Tự Do chớ không phải là để dựng lại cái chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã thất bại, bỏ dân bỏ nước chạy 36 năm trước đây. Đừng có nói vì thế này hay vì thế kia. Thất bại là thất bại, thua là thua, dĩ nhiên là cái gì cũng có những lý do của nó nhưng cái lý do cuối cùng và chính đáng nhất vẫn là cái lý do “mình thua đối phương”. Đã thua là thua!!!”
(Ngưng trích)
Nghe Tiên Sa nói mà thấy lạnh cả xương sống, xóa bỏ chế độ CS?
Ba trăm ngàn quân nhân thiện chiến VNCH đã hy sinh tại chiến trường, miền nam VN đã chiến đấu anh dũng, chịu bao gian khổ, đổ bao nhiêu xương máu, đánh nhau với CS mấy chục năm trời đến tan hoang cả đất nước còn chưa dám khoe khoang lật đổ chế độ CS, cái ngữ Tiên Sa mà lật đổ CS, lật đổ CS hay làm trò hề cho CS thế ông? Tại sao đang không lại nói chuyện thắng thua ở đây? Chuyện thắng thua ngay các nhà sử gia Mỹ, VNCH, CSVN… còn chưa dám quả quyết. Kiến thức lịch sử, chính trị của Tiên Sa chỉ là con số không to tướng mà dám bàn chuyện người lớn, vừa vừa thôi cho chúng tôi nhờ.
Tại sao Tiên Sa biết họ đòi dựng lại VNCH? đồng bào miền Nam không chấp nhận CSBV xâm lăng, cướp đất của họ, họ dương cờ vàng để đòi lại đất nước trong tay quân chiếm đóng, dành lại chế độ Tự do, dân chủ của miền nam VN như xưa. Ông biết gì về VNCH mà mạ lỵ hỗn hào như thế? Kiến thức lịch sử, chính trị được bao nhiêu mà dám chửi bới các bậc cha ông.
Tác giả nói tháng 4 năm 1975 đã theo gia đình vào tạm cư trong tiểu khu Vũng Tàu nghe mấy người lính chạy loạn kể về tình trạng quan tướng thua chạy rồi kết luận.
và tôi cũng chưa từng bao giờ được nghe họ nói là chúng ta thất thủ hoặc mất nước vì tham nhũng, háo danh, vì tướng tá ăn chơi trác táng …”
(Ngưng trích)
Các nhà sử gia đã tham khảo vài nghìn trang tài liệu còn chưa dám kết luận mà Tiên Sa chỉ nghe hơi nồi chỗ rồi dám khẳng định việc thành bại, thắng thua là do đám tướng lãnh hèn nhát.
“Thẳng thừng mà nói (giả sử, và chỉ là giả sử mà thôi) là nếu cái chính quyền Việt Nam Cộng Hòa mà có điều kiện để dựng lại ở Việt Nam thì bản thân tôi cũng chống
…….. mà đa số hàng tướng lãnh và lãnh đạo ở chóp bu thì lại quá hèn, rất háo danh và tham nhũng cũng chẳng thua kém gì Cộng Sản ngày nay. Có gì đâu, Quốc Gia hay Việt Cộng cũng là người Việt mà lị!!!
………. . . .
.. . . Còn những ai vẫn còn mơ mơ màng màng về chuyện đem cờ Vàng ba sọc đỏ về để đấu tranh dựng lại chế độ Việt Nam Cộng Hòa trên đất nước Việt Nam thì hãy hiểu giùm cho là đang sống trong những giấc mộng tào lao xịt bộp và nên vứt bỏ đi
(ngưng trích)
Ông ơi, viết câu văn chưa ra hồn, câu không ra câu cú chẳng ra cú lại thích lên giọng dậy đời, dậy cả người lớn, dậy cả các bậc cha ông, chú bác…trứng khôn hơn vịt, gai ngọn nhọn hơn gai gốc. Còn nhỏ tuổi đáng lý tác giả phải học hỏi thêm, xin các bậc trưởng thượng, cha ông dậy dỗ giáo dục thêm nhưng Tiên Sa lại thích làm thầy đời. Nay hầu hết người Việt Quốc gia hải ngoại (tức VNCH cũ) định cư tại Mỹ, Úc, Canada, Pháp, châu Âu đều đã có cuộc sống ổn định, có sự nghiệp vững chắc. Nhiều người có tài sản lớn bạc triệu hoặc vài chục triệu trở lên, con cái họ đều đã thành đạt, họ cần gì phải về quê hương tranh dành quyền lợi với ai?
Họ đã có cuộc sống sung túc nhưng vẫn gắng sức tranh đấu cho dân tộc thoát ách độc tài, được hưởng tự do dân chủ. Những lời mạ lỵ cho rằng Hải ngoại muốn về VN dựng lại VNCH chỉ là những nhận định sai lầm tận gốc rễ. Chưa lấy lại được đất nước khỏi tay CS đã sợ người khác về giành phần ăn, ấu trĩ, bần tiện đến thế thì thôi.
Ngay các nhà tranh đấu dân chủ tự do có tiếng tăm, đã từng bị tù đầy gian khổ như Lê Thị Công Nhân, Trần khải Thanh Thủy, Bùi Kim Thành… còn chưa ai dám khoe khoang thành tích. Họ đã cám ơn Hải ngoại (VNCH cũ) đã tranh đấu, giúp đở yểm trợ cho họ rất nhiều. Họ không dám mạ lỵ ai huống hồ cái ngữ vô danh ấy mà dậy được ai, làm được cái trò gì?
Trong bài Tiên Sa có dùng hai câu Hán nho, chẳng biết lấy ở đâu
Lương dược khổ khẩu lợi ư bịnh
Trung ngôn nghịch nhĩ lợi ư hành”
(Ngưng trích)
Tôi xin tạm dịch như sau:
“Thuốc hay đắng miệng nhưng chữa được bệnh
Lời ngay khó nghe nhưng tốt cho xử thế.”
Thuốc đắng dã tật cũng có khi đúng, mà cũng có thể thuốc đắng uống vào làm bệnh nhân dẫy đành đạch, chết ngắc ngay.
Lời khó nghe có khi thực hiện tốt mà cũng có khi nghe xong người ta chỉ muốn nôn mửa vì nó láo khoét quá.
Tác giả Tiên Sa nói tiếp.
“Chắc là sẽ có không ít người cảm thấy khó chịu khi đọc qua cái này. Nếu thật là vậy thì mong quý vị vui lòng tự hỏi chính mình xem mình sống chết cho một thể chế chính trị nào đó hay là cho Tổ Quốc và cho Dân Tộc mình!
Nếu Việt Nam Cộng Hòa là tốt, là hay, là giỏi thì nước Việt Nam đâu có trở thành Cộng Sản như ngày nay. Đừng có dùng đến cái thuật ngữ “Mỹ bỏ rơi”, cái gì cũng có cái lý do của nó cả, ngay cả cái “Mỹ bỏ rơi” cũng có cái lý do của nó mà!”
(ngưng trích)
Không những người đọc cảm thấy khó chịu mà họ còn có cảm giác lợm giọng muốn phỉ nhổ vào nó đấy Tiên Sa ạ.
Để chấm dứt bài này, tôi xin đăng lời góp ý của Dũng, một thanh niên miền Bắc VN ở dưới bài “Người Quốc gia trong chiến tranh Việt nam”, tác giả Đoàn Thanh Liêm, đăng trên trang mạng Đàn chim Việt.
“Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc được nuôi dạy trong chế độ cộng sản nên khi nói đến những người lính miền Nam Cộng Hoà mà khi đó gọi là “ngụy”. Nếu ai đó nói đến “ngụy ” thì hình ảnh đầu tiên đó là đám người thua trận, làm tay sai cho đế Quốc Mỹ giết hại dân lành. Sau này lớn lên có điều kiện tìm hiểu. Tôi đã rất ngạc nhiên và cảm phục vì Đa số những sĩ quan miền Nam có học thức cao, trong chiến trường cũng xuất hiện không ít những Anh Hùng và sự hy sinh cũng không kém gì những người dân miền Bắc. Cá nhân tôi cho rằng Cần phải cho thế hệ mai sau biết rõ sự thật đó là trách nhiệm của những người cầm quyền,các nhà sử học. Sự thật cần phải trả cho đúng chỗ của nó còn những người lính dù là ai trên mặt trận nào cũng xứng đáng nhận được sự ái mộ và lòng quả cảm, sự hy sinh cho sứ mệnh của mình”.
© Trọng Đạt
© Đàn Chim Việt

VNCH ngày xưa và nước VN dân chủ tự do trong tương lai

Từ bao lâu nay, Cộng Sản Việt Nam tuyên truyền xuyên tạc chế độ dân chủ tự do của miền nam Việt Nam trước 1975 là một chính quyền ác ôn, tay sai Đế quốc, hà hiếp áp bức nhân dân. Những người chưa sống dưới chế độ dân chủ tự do của miền nam VN mắc tuyên truyền CS đã có thành kiến xâu, cho rằng Ngụy quyền Sài Gòn chỉ là một chính thể áp bức bóc lột, bán nước, mất lòng dân bị mọi người oán ghét nên đã sụp đổ vào ngày 30/4/1975.
Sự thực thì khác hẳn, Việt Nam Cộng Hòa bên dưới vĩ tuyến 17 trước đây rất hiền, tự do, hiếu khách. Vì quá dễ dãi, tự do không kiểm soát chặt chẽ nên CS mới có cơ hội trà trộn khắp nơi như tại nhà thờ, chùa chiền, trường học và ngay cả trong quân đội và các cơ quan công quyền. Chính vì quá tự do dễ dãi mà Cộng Sản đã đem được nhiều súng đạn và cán binh trà trộn vào Sài Gòn trong trận tấn công Tết Mậu Thân 1968.
Trước 1975 miền nam VN là một quốc gia dân chủ tự do thực sự theo tiêu chuẩn các nước Tây phương, tổ chức theo nguyên tắc phân quyền: Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Mặc dù có khuyết điểm nhưng là một nước trong tình trạng chiến tranh, miền nam VN vẫn duy trì được tinh thần tự do, dân chủ, không lợi dụng chiến tranh để trở thành độc tài như nhiều nước khác. Một bằng chứng hiển nhiên ai cũng thấy, trong khi chiến sự diễn ra khốc liệt khắp nơi, người dân vẫn được quyền biếu tình chống Nguyễn Văn thiệu, đả đảo Thiệu-Kỳ, báo chí được tự do chỉ trích công khai guồng máy cai trị không hề bị tù đầy, bắt bớ.
Tôi xin nêu những nét cơ bản của nền Dân chủ Tự do của Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa, nó cũng giống như các nước tân tiến hoặc như các nước khác trong khu vực Đông Nam Á. Dưới đây là những thành quả, những khía cạnh chính mà miền nam VN đã đạt được. Nước Việt Nam tự do dân chủ trong tương lai sẽ chính là mô hình này
Các quyền Tự do căn bản.
Miền nam Việt Nam trước 1975 đã được Hoa Kỳ giúp đỡ trở thành nước dân chủ tự do để hòa hợp với cộng đồng Thế Giới Tự Do.
Tự do bầu cử và ứng cử- Người dân được tự do ứng cử vào các chức vụ chính trị về hành pháp cũng như lập pháp. Cử tri đủ 18 tuổi đều được đi bầu lựa chọn người đại diện tại Quốc hội cũng như lựa chọn người lãnh đạo. Nay trên thế giới còn nhiều nước độc tài, chính quyền không do dân bầu, đó là những chính quyền bất hợp pháp.
Tự do ngôn luận – Từ thời xa xưa tại Việt Nam Cộng Hòa, báo chí được quyền chỉ trích sai trái của chính phủ một cách công khai, sinh hoạt báo chí trước 1975 tự do bình đẳng. Tại Sài Gòn có hằng trăm tờ báo, hầu hết do tư nhân điều hành không bị mua chuộc hoặc bị áp lực theo đường lối của chính phủ. Mặc dù có bị kiểm duyệt để không bị địch xâm nhập tuyên truyền vì đang trong tình trạng chiến tranh nhưng đã được tự do thể hiện ý kiến riêng về mọi phương diện chính trị, quân sự, văn hóa xã hội. Nhiều tờ báo đã công khai chỉ trích những khuyết điểm của chính phủ mà không bị đóng cửa hoặc bị làm khó dễ.
Người dân được nói cái mình muốn nói, được biểu lộ sự phản kháng, biểu tình chống chính phủ, được thành lập đảng phái đối lập, được tự do hội họp, được quyền tự do tư tưởng, được đọc và viết điều mình muốn, sách báo không bị kiểm duyệt hoặc chỉ bị kiểm duyệt hạn chế. Người dân được đọc sách báo nhập từ ngọai quốc trái với tình trạng ngày nay, sách báo ngoài Hải ngoại gửi về bị vất vào thùng rác. Nay trong nước báo chí đều thuộc về nhà nước, chính quyền không công nhận báo chí tư nhân.
Tự do sáng tác – Các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ được tự do sáng tác theo cảm hứng của mình, nghệ thuật không bị gò ép trong khuôn khổ. Nhờ tự do sáng tác nên nghệ thuật miền nam đã phong phú hơn miền Bắc. Về văn hóa, miền nam trước 1975 đã xuất bản được nhiều sách giá trị về lịch sử, văn học, khoa học, triết học. Tiếng Việt, văn Việt thời VNCH trong sáng, mạch lạc, văn vẻ nay suy thoái nhiều. Các nhà sử gia, nhà nghiên cứu được vô tư trong biên soạn nên văn hóa miền nam đã phát huy phong phú một thời, sau 30/4/1975 các sách vở in tại miền nam VN đã bị đem đốt hết, ngày nay họ cho in lại nhiều sách giá trị.
Tự do cư trú và đi lại – Người dân muốn ở đâu tùy thích, tùy theo mình lựa chọn, muốn ở tỉnh nào, miền nào cũng được không bị bắt ép như chế độ hộ khẩu của miền Bắc và trong nước hiện nay. Người dân muốn vào miền Nam ra miền Trung tùy tiện chỉ cần mua vé máy bay, xe đò không bao giờ phải xin giấy thông hành mặc dù trong tình trạng chiến tranh.
Tự do tôn giáo – Chính phủ tôn trọng và giúp đỡ các đạo Phật, Thiên Chúa, Cao Đài, Hòa Hảo.. hành đạo và mở rộng hơn lên . Nhà cầm quyền không chiếm đoạt, đụng chạm tới tài sản các tôn giáo như đất đai, nhà thờ, chùa chiền… Không xen vào việc tổ chức các tôn giáo và không buộc tôn giáo phải theo chính phủ như hiện tình trong nước hiện nay.
Trong khi đó tại miền nam VN, từ sau 1975 nhiều tài sản tôn giáo như Trung tâm Thanh niên Phật tử, nhiều nhà thờ Thiên chúa giáo bị chính quyền CS chiếm làm trường đảng, cơ quan nhà nước.
Kinh Tế Thương mại
Chính phủ chủ trương kinh tế tự do hay kinh tế tư bản trái với kinh tế chỉ huy của miền Băc hồi ấy. Người dân được tự do bỏ vốn kinh doanh, mở cửa hàng, công ty xí nghiệp. Nhờ tự do buôn bán sán xuất, nhờ giao thương với các nước trên thế giới mà miền nam trước 1975 đã có bộ mặt tiến bộ phồn thịnh. Các khu kỹ nghệ Đà nẵng, Biên Hòa, các nhà máy dệt, viện bào chế… đã sản suất được nhiều mặt hàng tiêu dùng có phẩm chất tốt như vải, lụa, thuốc tây, sà phòng, chăn mền…
Trái với chính sách bế quan tỏa cảng của miền Băc hồi ấy, nhờ giao thương rộng rãi với các nước trong khối Thế giới Tự do mà kinh tế miền nam phồn thịnh hơn trước. Các đường phố, hệ thống đường liên tỉnh được mở mang rộng lớn, giao thông tiện lợi. Sài Gòn và các thành phố lớn đã xây cất thêm nhiều nhà cao tầng, chung cư cho giới bình dân. Sài Gòn và các tỉnh đã tiến bộ mở mang nhiều trong khoảng 10 năm từ giữa thập niên 60.
Về canh nông chính sách “Người cày có ruộng” đầu thập niên 70 đã dần dần xóa bỏ bất công có từ thời Pháp thuộc, chính phủ mua lại đất của các điền chủ, địa chủ để phân chia cho nông dân, đó là cuộc cách mạng ôn hòa giải quyết tệ trạng bất công xã hội. Tình trạng chiến tranh gây thiếu hụt nên miền nam vẫn phải nhập cảng thêm gạo của Thái Lan.
Sau ngày 30/4/1975, bà Dương Thu Hương cán bộ viêt tuyên truyền Cộng Sản vào Sài Gòn đã ngồi bệt xuống đất khóc : Đây là cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhất, một nước văn minh bị một nước lạc hậu xâm lăng!
Giáo Dục
Nền giáo dục miền nam VN trước đây chịu ảnh hưởng của người Pháp, thi cử khó khăn, nhất là những năm đầu thập niên 60 trở về trước, số thí sinh trúng tuyển thi Tú tài tại Sài Gòn qua các Hội đồng với tỷ lệ thường là 15 %. Văn bằng Tú tài hồi ấy tương đương với Tú tài Pháp, từ những năm 1966 trở đi việc thi cử chịu chút ảnh hưởng Mỹ có phần cởi mở hơn trước nhưng vẫn còn chịu ảnh hưởng Pháp. Khoảng giữa thập niên 60 chính phủ Pháp đã ký với chính phủ VNCH một thỏa thuận theo đó họ công nhận văn bằng tại miền nam miền nam nhất là về khoa học gần tương đương với văn bằng Pháp, về bằng bác sĩ y khoa họ công nhận tới năm thứ 6, bằng dược sĩ tới năm thứ 5, có nghĩa là được công nhận khoảng 90%. Thập niên 60, 70 chính phủ VNCH đã đưa nhiều sinh viên đi du học tại ngoại quốc nhất là Mỹ, Pháp bằng phương tiện tự túc hoặc học bổng. Một ưu điểm của nền giáo dục miền nam VN thời ấy là thi cử rất nghiêm chỉnh, không hề có nạn làm bằng giả, thi dùm như trong nước hiện nay.
Bậc tiểu học hoàn toàn miễn phí, nhà nghèo, nhà giầu đều theo học một trường không phân biệt giai cấp. Tại bậc trung học các trường công lập tuyển học sinh qua thi tuyển công bằng, rất ít trường hợp thiên tư thiên vị. Các trường trung học tư thục phụ giúp chính phủ vì không đủ sức lo cho tất cả các con em. Bậc Đại học tại Sài Gòn đều miễn phí, sinh viên chỉ phải đóng khoản tiền ghi danh nhập học và tiền thi cuối năm. Mặc dù bậc Trung học và Đại học có nhiều trường thu tiền học nhưng cũng vừa túi tiền của người dân. Ngày nay trong nước việc học hành con em trở ngại, các em gia đình nghèo không được cắp sách đến trường vì cha mẹ không đủ tiền đóng học phí.
Năm 1982 trong một cuộc hội thảo tại bệnh viên Vũng Tầu, một bà dược sĩ gốc ngoài Bắc vào đã phát biểu.
“Chế độ Ngụy mà chúng ta đánh đổ nó nhưng nó đào tạo các chuyên viên kỹ sư bác sĩ giỏi hơn chúng ta”
Đó là một sự thật ai cũng phải công nhận vì các giáo sư đại học VNCH đại đa số tốt nghiệp bên Pháp, Mỹ…, Họ đã đào tạo được những người có đủ năng lực. Nền giáo dục miền nam trước 1975 đã đào tạo các chuyên viên khoa học kỹ thuật tương đương với các nước tân tiến, không thua kém gì các chuyên viên tại Pháp
Luật pháp.
Tổ chức xã hội miền nam VN ngày xưa theo đúng các nguyên tắc dân chủ tự do của các nước tân tiến, người dân VNCH đã được luật pháp bảo vệ tài sản tính mạng, có tòa án xét xử có luật sư bào chữa. Các cơ quan an ninh như cảnh sát chỉ được quyền bắt giam tình nghi phạm tội trong vòng 24 tiếng, nếu không có bằng cớ, tới giờ thứ 25 phải trả tự do ngay. Trường hợp phạm pháp, bị can hoặc nghi can vẫn được thuê luật sư bào chữa cho mình. Tôi có được đọc một bài báo xuân từ trong nước gửi ra, người sinh viên CS nằm vùng đã ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông thoát khỏi án tử hình do luật sư tại Sài Gòn bào chữa năm 1973, anh ta chỉ bị tù chung thân, sau 1975 được thả về từ Phú Quốc.
Nhiều người CS đã thoát chết nhờ luật pháp nhân đạo của miền nam VN trươc 1975. Mặc dù có khuyết điểm nhưng luật pháp VNCH, Công lý đã cho người dân được sống bình yên, dễ thở không bị cường hào, cường quyền áp bức như tình trạng chúng ta thấy ngày nay tại VN, chính quyền địa phương cướp đạt tài sản đất đai của người dân một cách trắng trợn, dân oan đi khiếu kiện đầy đường đầy chợ.
Tại Việt Nam sau 1975 các nhà tù mọc lên như nấm dưới danh hiệu trường, trại cải tạo, thực ra chỉ là những trại tập trung khổng lồ theo đúng khuôn mẫu của Sô viết, Trung Cộng để giam giữ con người lâu dài mà không cần xét xử, chỉ một số ít được thả về sớm do hối lộ vàng bạc cho những người có quyền. Con người có thể bị công an nhà nước bắt giam không cần lý do hoặc chỉ là tình nghi. Họ có thể bị giam giữ vô thời hạn, nhiều người bị giam giữ lâu dài, có người lên tới mười mấy năm.
Y Tế
Mặc dù y tế miền nam VN trước 1975 chưa được tân tiến như các nước Pháp, Mỹ, Nhật.. nhưng nhìn chung cũng có nhiều tiến bộ. Thập niên 70 tại Chợ Lớn đã xây dựng thêm nhiều bệnh viện tư như Sùng Chính, Tiều Châu. ..Nhà nghèo nhà giầu đều được chữa trị khác với tình trạng ngày nay trong nước chỉ những người có tiền mới được nhà thương nhận chữa. Mặc dù trước 1975 còn có bất công trong lãnh vực này, nhà giầu có phương tiện được điều trị tại các nhà thương tư chăm sóc tôt hơn, hiệu quả hơn nhưng nhà nghèo cũng được đón nhận vào các nhà thương công như bệnh viện Chợ Rẫy, Gia Định… tình trạng chung các nước là người nghèo chịu thiệt thòi hơn người giầu nhưng Bộ y tế cũng chú trọng tới sự chăm sóc sưc khỏe của đa số người dân, tại các tỉnh đều có Ty y tế và các nhà thương công.
Về phẩm chất bác sĩ, cán sự, y tá đã được đào tạo chu đáo tại các trường Đại học y khoa. Như đã nói trên bác sĩ, y tá VNCH đều dã có tay nghề chuyên môn cao và kiến thức y học vững chắc. Mặc dù còn có khuyết điểm, việc chữa trị tốn kém nhất là đối với gia đình nghèo nhưng chính phủ cũng cố gắng mở mang các nhà thương công và đào tạo thêm nhiền chuyên viên y tế.
Trước 1975 các viện bào chế tại Sài Gòn đã sản xuất được hầu hết các loại thuốc tây cần thiết để chữa trị, phẩm chất tương đương với thuốc của Pháp, đó cũng là những bước tiến bộ đáng kể trong việc tự túc tự cường.
Trong một cuốn phim truyện của VN đã cho thấy những bệnh nhân đau thận vào bệnh viện chạy điện đều phải đóng tiền trước hàng ngày, chữa bệnh theo kiểu “tiền trao cháo múc”. Vào bệnh viện phải có tiền đóng trước như vậy người nghèo chắc đành chịu chết, cuốn phim cho thấy một gia đình phải bán nhà để chữa bệnh thận và thay thận cho cô con gái là sinh viên. Giữa thế kỷ 21 mà có chuyện bán nhà để chữa bệnh thật là bi thảm.
Đạo đức xã hội
Những năm đầu thập niên 60, miền nam VN là một xã hội có tổ chức nghiêm chỉnh, chịu ảnh hưởng sâu xa của giáo lý Khổng Mạnh, con người có nhân phẩm, gia đình và học đường giáo dục đạo đức luân lý cho con em để trở thành con người tốt của xã hội. Từ giữa thập niên 60 có bị sa xút do ảnh hưởng của ngoại quốc nhưng tựu chung vẫn cón nền nếp. Phim ảnh, văn nghệ đều có kiểm duyệt của bộ Thông tin để ngăn ngừa sự vi phạm thuần phong mỹ tục.
Mặc dù có một số phương diện thoái hóa như mãi dâm, xì ke, ma túy, trộm cướp… do tình trạng chiến tranh song đạo đức xã hội vẫn còn lành mạnh. So với tình trạng trong nước hiện nay, trước cảnh xã hội sa đọa, mãi dâm, băng đảng, xã hội đen.. tràn lan khiến nhiều người bi quan cho rằng nếu chế độ CS sụp đổ thì cũng phải mất ít nhất ba thế hệ mới xây dựng lại được một xã hội lành mạnh như xưa.
Tình trạng chung các nước nghèo, miền nam VN trước đây thường có tham nhũng hối lộ nhưng mức độ người dân còn chấp nhận được không quá đáng như tình trạng trong nước hiện nay. Hối lộ, đút lót tại VN hiện nay gần như công khai, những người về thăm quê hương bị làm tiền ngay khi vừa xuống phi trường. Các quan chức, đảng viên cao cấp hiện là sở hữu chủ những tài sản không lồ gồm nhà hàng, khách sạn, đất đai, xí nghiệp…, họ chuyển ngân những tài khoản lớn ra nước ngoài và cho con cái du học để chuẩn bị “Tẩu vi thượng sách” khi tình hình đòi hỏi.
Trước 1975, tại VNCH có bất công xã hội, phe đảng nhưng tương đối con người còn được hưởng công bằng nó chưa đến nỗi ghê tởm như ngày nay. Khi tài sản tập trung trong tay một thiểu số người gồm các Đảng viên gộc, tư sản đỏ, bà con nội ngoại của các viên chức chính quyền, người dân lao động với đồng lương chết đói sống lây lấy qua ngày. Hố cách biệt giầu nghèo nay ngày càng được đào sâu hơn.
Tại miền nam trước đây, con cái các ông lớn không được ưu đãi gì hơn con nhà thường dân, nay con cái Đảng viên cán bộ được nhà nước cho hưởng ưu quyền đặc lợi gần như công khai. Hố bất công xã hội ngày càng sâu rộng hơn, con quan thì lại làm quan.
Việt Nam trong tương lai
Trước thập niên 90, trên giới có 17 nước xã hội chủ nghĩa nay rút lại chỉ còn 4 nước : Tầu, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba, nay phong trào lật đổ các chế độ độc tài tại khối Ả Rập, Phi châu khiến cho công cuộc dân chủ hóa toàn cầu được đẩy mạnh. Ngày 14/7/1789 dân Pháp phá ngục Bastille, đánh dấu ngày tàn của chế độ phong kiến. Nay chế độ độc tài ở nhiều nước trên thế giới đang rơi rụng dần dần, nguyên do thế kỷ 21 người ta không chấp nhận độc tài. Dưới con mắt người Tây phương, độc tài được coi như một biểu tượng của mọi rợ, một vết nhơ trong lịch sử nhân loại.
Nay người dân tại khắp nơi trên thế giới, cũng như hầu hết các nước trên thế giới đều đã không chấp nhận chế độ độc tài, người ta “say no” với chế độ mọi rợ này. Chính quyền tại các nước độc tài không do người dân bầu ra chỉ là những chính quyền bất hợp pháp.
Các nhà lãnh đạo CS Tầu và VN hiện còn cố bám víu vào quyền lợi riêng tư của tập đoàn thống trị, của gia đình họ nhưng không thể quay ngược bánh xe lịch sử. Việt Nam sẽ là một nước dân chủ tự do, đó là một tất yếu lịch sử, vấn đề nhanh hay chậm tùy thuộc vào sự tranh đấu của người dân trong nước, hải ngoại chỉ có thể yểm trợ về mặt tinh thần. Nước Việt Nam Dân chủ Tự do trong tương lai sẽ không phải là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam , cũng sẽ không phải là Việt Nam Cộng Hòa, quốc kỳ sẽ không phải là cờ đỏ hay cờ vàng nhưng kiến trúc của nó sẽ giống hệt như cơ cấu của miền nam Việt Nam ngày xưa. Nước VNCH ngày xưa đã là một nước dân chủ tự do thực sự, cơ cấu của nó sẽ là mô hình tổ chức cho nước Việt Nam trong tương lai.
Nay nhiều người trong nước cho rằng tại hải ngoại những người tranh đấu cho công cuộc dân chủ hóa đât nước để rồi sẽ trở về chia chác hoặc lấy lại quyền hành đã mất. Sự thực không phải như vậy, những người đã di tản ra ngoại quốc lâu năm đa số đã có tài sản, sự nghiệp hoặc nghề nghiệp vững chắc, con cháu họ đều đã thành đạt, sẽ không có chuyện họ trở về sinh sống hoặc chia chác miếng đỉnh chung như nhiều người nghĩ. Sự yểm trợ của người Hải ngoại xuất phát tự lòng yêu nước, tinh thần thiết tha với quê hương dân tộc.
Nước Việt Nam trong tương lai sẽ là một nước Việt Nam tự do theo đúng như mô hình của VNCH ngày xưa vậy.
© Trọng Đạt
© Đàn Chim Việt

No comments:

Post a Comment