Saturday, January 7, 2017

Bài viết hay(4383)

Ngay từ xa xưa Chúa Giê su đã ghét trò ném đá nhưng xem ra trò ném đá vẫn là một trong những thú vui man rợ nhất, khốn nạn nhất, thú tính nhất của con người. Từ trò ném đá vào người phụ nữ phạm tội ngoại tình mà Chúa Giê su chứng kiến, người ta đã không ngừng "nâng cấp" thành trò ném đá giấu tay, trò đấu tố, trò chụp mũ, trò "bề hội đồng" trên Paltalk, FB, YM... Ném đá lôi kéo càng đông mới hiệu quả. Tất cả sự thông minh cùng với lưu manh và thú tính pha trộn vào chung qua tài viết lách, hùng biện rồi rỉ tai nữa khiến tró ném đá vô cùng phong phú; chưa kể tánh bầy đàn, a dua cùng với tư thù cá nhân như các loại gia vị sẽ khiến trò ném đá thêm mặn mà, hấp dẫn hơn nhiều. Ơi cái trò ném đá đầy thú tính! 

Tình hình mới: cần khẩn trương và bén nhạy!

240_F_96907193_FMznaY4vo3O5uxJuWd1JxuaaXUu8ABaF
Năm 2017 đã đến. Bàn cờ chính trị thế giới chuyển động. Có nhiều đổi thay lớn. Quan hệ các nước, các khu vực cũng như tình hình nhiều nước thay đổi, có nơi thay đổi rất lớn.
Hoa Kỳ thay đổi nhiều và rõ nhất. Tổng thống tân cử Donald Trump thuộc đảng Công hòa sẽ nhận nhiệm vụ vào ngày 20/1 tới, với cung cách cầm quyền và nhiều chính sách mới nên sự thay đổi lớn này sẽ gây nhiều biến động khôn lường trên bàn cờ chính trị tòan cầu..
Ở châu Âu, nước Anh rút ra khỏi Liên minh châu Âu, quan hệ EU với Liên bang Nga căng thẳng sau khi Nga chiếm bán đảo Crimea và một phần Đông Ukraina, cùng lúc Nga can thiệp quân sự sâu vào Syria để ứng cứu cho chính quyền độc đóan al- Assad.
Quan hệ Hoa Kỳ – Nga trở nên căng thẳng cao độ, khi tổng thống Barack Obama quyết định trục xuất 35 cán bộ tình báo Nga do đã can thiệp phi pháp vào cuộc bàu cử tổng thống Hoa Kỳ vừa qua bằng các hành động ”tin tặc” quy mô lớn; phía Nga đáp lại bằng đe dọa sẽ trả đũa, tùy theo thái độ của tổng thống mới của Hoa Kỳ, mà họ hy vọng sẽ thay đổi. Phía Hoa Kỳ ngỏ ý định sẽ có hành động trừng phạt thêm nữa.
Với tổng thống mới ở Hoa Kỳ, quan hệ Mỹ -Trung Quốc sẽ căng thẳng đặc biệt trong một đối đầu gay gắt trong nhiều lĩnh vực kinh tế, tài chính, thuế quan, xuất nhập khẩu, đầu tư, nhập cư, cả về an ninh và quân sự, với lời hứa rõ ràng mang tính răn đe – ” Đã đến lúc phải cứng rắn ”(Time to get tough) với Trung Quốc – như tên một cuốn sách do chính ông Trump viết. Ông Trump xem Bắc Kinh là kẻ thù toàn diện, nguy hiểm, cấp bách nhất nếu muốn thực hiện khẩu hiệu then chốt của ông là ” Hãy làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại ”.
Trong con mắt của một nhà kinh doanh tỷ phú, khi coi Trung Cộng là đối thủ chính của nền dân chủ toàn cầu, thì các nước dân chủ nên tách nước Nga ra khỏi Trung Cộng, vì dù sao nước Nga cũng đã thu nhỏ chỉ bằng một nửa Liên Xô trước kia (với số dân 146 triệu so với 320 triệu trước kia)  ; và đảng mới của Tổng thống Vladimir Putin – Đảng Nga Thống nhất” là một đảng bé tý, không bằng 1/50 của đảng CS Liên Xô ngày xưa. Ông Putin tự biết những yếu kém của ”chế độ hậu cộng sản” của mình, nhất là kinh tế gặp nhiều khó khăn, giá dầu giảm mạnh, lại bị trừng phạt nặng nề, nên không còn nguy hiểm đối với nền dân chủ Hoa Kỳ như xưa. Có thể tổng thống sắp mãn nhiệm và tổng thống tân cử của Hoa Kỳ đã phân công nhau, người dơ gậy, kẻ xoa đầu để con gấu Nga giật mình gầm gừ chút đỉnh rồi đâu lại vào đấy mà thôi. Chế độ Putin chỉ là cái đuôi của cái chế độ Công sản đã mất đầu.
Lúc này Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam cần phải thật khẩn trương và nhạy bén, tìm hiểu kịp thời mọi chuyển động lớn nhỏ của thời cuộc thế giới, của châu Á, của khu vực, chủ động và uyển chuyển điều chỉnh mọi mối quan hệ và các chính sách đối nội và đối ngọai cho thích hợp, tận dụng mọi thời cơ, tránh trước mọi sự không thuận lợi. Lãnh đạo là phán đóan, dự kiến đúng, hành động sớm.
Có thể gợi ý những nội dung nên điều chỉnh và thực hiện như sau.
Về Trung Quốc, nên công khai với nhân dân, với đảng Cộng sản nội dung của cuộc mật đàm ở Thành Đô, thực hiện trung thực với nhân dân, không làm điều gì sau lưng nhân dân, Quốc hội và Mặt trận Tổ quốc, từ nay, vứt bỏ phương châm ”16 chữ vàng và 4 tốt ”. Chỉ ần làm những việc này thôi, không khí xã hội sẽ đổi khác và đảng sẽ khôi phục được một phần niềm tin của nhân dân. Cần xem xét lại tất cả các dự án đã dành cho Trung quốc đấu thầu thực hiện – từ trồng rừng, khai thác bô-xit, xây nhà máy sát thép, xi măng, hóa chất, nhiệt điện, thủy điện đến giao thông cầu đường, buôn bán, xuất nhập khẩu…Kiểm tra mọi công dân Trung quốc nhập cư, trả về những người nhập cư không giấy tờ hợp lệ.
Trong quan hệ đối ngọai, rất nên chủ động thắt chặt quan hệ hữu nghị toàn diện với các nước Nhật Bản, Ấn Độ, Úc, Đại Hàn, Đài Loan, Hồng Kông, Liên minh châu Âu cũng như với các nước Đông Nam Á như Thái Lan, Lào, Campuchia, Indonesia, Malaysia, Singapore, Myanmar… để tăng thêm bạn, củng cố hòa bình, mở rộng hợp tác các bên đều có lợi.
Nhưng quan trọng và cấp thiết hơn cả là, để tranh thủ mạnh mẽ chính quyền mới ở Hoa Kỳ, Việt Nam cần tự mình chủ động thực thi dân chủ thật sự, thực thi đầy đủ các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, xuất bản, tự do tôn giáo; trả lại tự do ngay cho các tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, tôn trọng nhân quyền đầy đủ theo các Hiến chương và văn kiện của Liên Hiệp Quốc, cam kết thực hiện chế độ cai trị theo pháp quyền, theo Hiến pháp và luật pháp, sẵn sàng để cho báo chí quốc tế, các cơ quan nhân quyền quốc tế và của Liên Hiệp Quốc quan sát và điều tra trên đất Việt Nam, tại các phiên tòa công khai và trong các trại giam. Sớm thông qua Luật về lập Hội, về quyền lập công đòan tự do, về biểu tình … ngay trong nửa đầu của năm 2017. Tất cả những điều này sẽ góp phần quan trọng trong việc thông qua sớm Hiệp Định TPP hoặc để thảo luận lại bản TPP mới khi bản TPP cũ chưa được thông qua.
Nói tóm lại, ngay từ những ngày đầu năm 2017, các thành viên chính phủ, Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc, các nhà bình luận, các nhà báo lề trái và lề phải, các blogger tự do rất nên chung sức, chung lòng, góp ý với nhân dân, với chính quyền, với đảng Cộng sản về những nội dung chính sách cần sửa đổi, bổ sung, đổi mới thật sự, nhằm từ bỏ ”chủ nghĩa xã hội ” ảo tưởng, viển vông, thực hiện trung thực chủ nghĩa tư bản với nền kinh tế thị trường tự do đúng nghĩa, một chủ nghĩa tư bản – pháp quyền văn minh, phổ cập trên toàn thế giới.
Tình hình thế giới đang có những đổi thay cơ bản và nhanh chóng. Chậm chạp, ù lỳ, để mặc cho tình trạng ”nước chảy mây trôi” , bị động đối phó thì sẽ chỉ chuốc lấy những nguy cơ chồng chất, những thảm họa dai dẳng cho hiện tại và tương lai.
Bén nhạy với thời cuộc, linh họat, thông minh sửa đổi, bổ sung mọi chính sách đối nội và đối ngọai là điều cấp bách hiện nay, để chào mừng năm mới 2017, cắm một cột mốc lịch sử cho nhân dân, cho Tổ quốc Việt Nam.
Blog Bùi Tín (VOA)

Chế độ Cộng Sản Việt Nam sẽ tồn tại bao lâu nữa? 

b038f3cf002bbda54edbc1b8Tựa đề bài viết này có lẽ cũng là điều mà nhiều người đang tự hỏi. Cách đây vài năm, từ cuộc cách mạng Hoa Lài đầu năm 2011 ở Tunisia đến cuộc lật đổ nhà độc tài Muhammad Mubarak ở Ai Cập qua vụ biểu tình với hàng triệu người mang Dù ở Hongkong năm 2014, đã có nhiều dự đoán cho rằng chế độ và đảng CSVN sẽ sụp đổ trong tương lai gần.
Thế nhưng gần 6 năm đã trôi qua từ Cách mạng Hoa Lài đến Mùa Xuân Ả Rập, tình hình Việt Nam có nhiều biến động lớn về chính trị cũng như xã hội trong năm 2016nhưng dường như chế độ CSVN vẫn chưa có dấu hiệu gì chứng tỏ sự sụp đổ đang kề cận.
Các biến động chính trị với chuyện thanh toán nhau giữa các đồng chí lãnh đạo thân thương, kính mến trong nội tình đảng CS như án mạng ở tỉnh đường Yên Bái , cái chết đầy bí ẩn của tư lệnh quân khu 2, hỏa hoạn tại quán Karaoke thiêu sống 12 cán bộ trung cấp…ồn ào một dạo khiến người dân hả hê, thích thú trông chờ những cuộc trừng phạt, sát hại, tranh ăn với nhau dữ dội hơn.
Bên cạnh đó, chế độ và đảng CSVN càng ngày càng công khai, táo tợn để lộ rõ bản chất nô lệ, bán nước, độc tài, gian manh, hung ác, nham hiểm hơn bao giờ. Việc TBT Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu tại hội nghị công an toàn quốc thứ 72 ngày 26.12.2016 đã nói rõ ràng “ Cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải là những người hết lòng trung thành với Đảng, chỉ biết “còn Đảng, còn mình”.
Biến động xã hội với các cuộc biểu tình của người dân ở Kỳ Anh đòi bồi thường thiệt hại và đòi hỏi nhà máy Formosa phải rút khỏi Việt Nam không làm bộ trưởng bộ công thương Trần Tuấn Anh run tay khi tiếp tục phê chuẩn dự án thép Cà Ná. Điều đó cho thấy việc xả chất thải từ nhà máy luyện thép Formosa ở Kỳ Anh tháng 04.2016 gây ra hủy diệt môi trường ở bờ biển kéo dài trên 240 km qua 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần không hề làm lãnh đạo đảng CSVN sợ hãi hay e dè trước sự tàn phá đất nước khủng khiếp cũng như số phận điêu đứng của vài trăm ngàn đến hàng triệu người dân các tỉnh Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.
Những vụ xả lũ ồ ạt từ các nhà máy thủy điện cộng với những cơn mưa lớn kéo dài khiến 235 người chết, hàng chục ngàn gia đình mất trắng hoa mầu, nhà cửa, gia súc, nông cụ…thiệt hại gần 2 tỷ đô la Mỹ mà trách nhiệm chính là do bộ công thương cùng các cơ quan dưới quyền đã ký giấy phép cho thành lập các nhà máy thủy điện một cách bừa bãi.
Sau khi lũ rút đi, người dân trắng mắt nhìn nhau, các nhà máy thủy điện lại tiếp tục hoạt động như không có chuyện gì xẩy ra. Ba nhân vật lãnh đạo trong Tứ đầu chế Trọng, Quang, Ngân lặn mất tiêu, không thấy tăm hơi, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc sau một hai tuyên bố mị dân xử phạt hành chánh các nhà máy thủy điện rồi cũng làm lơ mọi chuyện.
Trong khi đó nền giáo dục tiếp tục suy đồi tệ hại, văn hóa xuống cấp thê thảm, xã hội bất an, tham nhũng, hối lộ, cướp của, giết người giữa ban ngày càng lúc càng nhiều nhưng chế độ CSVN vẫn tiếp tục cai trị đất nước, không hề có dấu hiệu thay đổi đường lối, chính sách theo chiều hướng dân chủ, tự do hay cải cách xã hội tốt đẹp, bình yên hơn cho người dân.
Tunisia, chỉ một ngọn lửa của Mohamed Bouazizi đã làm bùng nổ cuộc cách mạng thay đổi cả thể chế. Ở Việt Nam, 235 người dân thiệt mạng vì lũ lụt do các nhà máy thủy điện gây ra trong việc xả lũ, mội trường ở 240 km bờ biển bị hủy hoại, tại sao gần như người dân cả nước vẫn thờ ơ như chuyện xẩy ra ở Phi châu, nơi một bộ lạc xa xôi, một đất nước nhỏ bé nào đó ít ai biết đến tên, không dính dáng gì đến mình?
Tại sao hàng chục ngàn người có thể đổ xô ra đường ở Hà Nội vào đêm khuyakhoắt, hay hàng trăm ngàn người chen kín nhiều đường phố ở Sàigòn để chào đón tổng thống Barack Obama trong tháng 05.2016, nhưng lại không có ai xuống đường để yêu cầu các nhà máy thủy điện xả lũ gây chết 235 người phải đóng cửa? Phải chăng người dân Việt Nam quá ích kỷ và hèn nhát, thèm khát tự do dân chủ nhưng không dám đấu tranh, hi sinh cho ước muốn của mình?
Không quá khó để đi tìm câu trả lời. Có nhiều nguyên nhân:
1. Chế độ CSVN đã thuần hóa được dân tộc sau hơn 41 năm cai trị cả nước bằng chủ nghĩa độc tài, toàn trị. Sức đề kháng, chống lại bất công xã hội của người dân đã cùn nhụt, ý thức tập thể của một dân tộc đa số sống bằng nông nghiệp vốn đã không cao nay trở nên rệu rã, không thể kết hợp để tạo thành một sức mạnh, một phong trào khả dĩ làm thay đổi được chế độ. Do bị tuyên truyền, nhồi sọ, không được phép suy nghĩ, có tư duy độc lập ngay từ lúc mới chào đời, đa số người dân kể cả thành phần trí thức, có học sống theo sự điều khiển, giật dây của chế độ một cách vô thức. Thiểu số nhận thức được sự toàn trị gian ác, lưu manh, nham hiểm của cộng sản nhưng vì an nguy bản thân, gia đình cũng đành im lặng sống qua ngày hoặc tệ hại hơn a dua theo để hưởng lợi.
2. Chế độ CS với khoảng 4, 5 triệu đảng viên gồm quân đội, công an, cán bộ chính quyền, dân phòng, dư luận viên… cùng với thân nhân, gia đình, những kẻ ăn theo, giai cấp trung lưu buôn bán… phỏng đoán tổng cộng có thể lên đến 20 triệu người hoặc hơn. Lực lượng này chắc chắn không (hoặc chưa) muốn thay đổi chế độ khi họ vẫn còn có thể kiếm ăn, làm giầu trong tình trạng hiện tại, cho dù nhiều người trong họ cũng thấy được sự bấp bênh và bản thân chịu nhiều áp lực, chèn ép, áp bứctrong cuộc sống.
3. Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Việt Nam nằm sát bên cạnh Tầu Cộng, một đất nước với hơn 1,4 tỉ người, lúc nào cũng muốn đặt ách đô hộ lên VN trong hơn 4.000 năm qua. Đó là điều không may cho dân tộc. Một đất nước tự do, dân chủ với khoảng 94 triệu dân nằm sát sườn một nước cộng sản to lớn như Tầu Cộng chắc chắn không phải là điều dễ chịu cho các lãnh đạo Trung-Nam Hải. Do đó họ tìm đủ mọi cách để buộc lãnh đạo CS Hà Nội phải lệ thuộc hoàn toàn vào họ.
Như vậy tương quan lực lượng là 20/74 triệu (trên tổng số dân là 94 triệu) tức gần như 1 chống 4. Tuy nhiên, phe thuộc chế độ dù là thiểu số nhưng mạnh hơn về vũ khí, trang bị, liên kết (tạm thời) chặt chẽ hơn với nhau về quyền lợi, lại được lãnh đạo rõ ràng. Phe của người dân, dù đông hơn gần 4 lần nhưng vũ khí có được chỉ là lòng căm thù, thiếu hẳn sự đoàn kết, lãnh đạo và ý chí chiến đấu, ngại hi sinh.
Quan sát các cuộc biểu tình từ việc chống giàn khoan HD 981, dân oan khiếu nại đất đai bị cướp hoặc không được đền bù thỏa đáng đến chuyện đòi hỏi Formosa bồi thường thiệt hại, rời khỏi Việt Nam…có thể thấy rõ trong 74 triệu dân VN, những người ý thức được việc cần phải thay đổi chế độ CS càng sớm, càng nhanh càng tốt có lẽ không tới chục ngàn người. Phần còn lại gần 74 triệu dững dưng với mọi biến động ngay cả khi bản thân, gia đình họ bị mất đi miếng cơm, manh áo một cách gián tiếp như hàng triệu người bị liên hệ trong thảm họa Formosa tàn phá môi trường trên 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần nhưng biểu tình đòi bồi thường thiệt hại và yêu cầu Formosa rút khỏi Việt Nam, cao nhất theo ước tính cũng chỉ khoảng hơn 10.000 người vào ngày 02.10.2016.
Tương tự như thế, các nạn nhân điêu đứng vì lũ lụt miền Trung đến hàng trăm ngàn người nhưng không hề có một cuộc biểu tình nào của người dân yêu cầu đóng cửa các nhà máy thủy điện “xả lũ đúng quy trình”. Phải chăng 235 nạn nhân chỉ là con số nhỏ so với 94 triệu? Phải chăng dân VN đã quen quan niệm rằng người chết thì đã chết, không thể làm sống lại được, biểu tình đòi hỏi đóng cửa nhà mày thủy điện sẽ bị đàn áp, đánh đập, giam giữ, kết tội phản động, gây rối loạn trật tự xã hội… cho nên ai cũng thà chết sau chứ không chịu hi sinh trước cho các thế hệ con cháu mai sau.
Một cuộc cách mạng lật đổ chế độ CSVN từ những cuộc biểu tình với sự tham dự của hàng trăm ngàn người dân hoặc hơn ở các thành phố lớn như Sàigòn, Đà Nẵng, Hà Nội sẽ không bao giờ xẩy ra.
Từ những nhận định trên, người viết nghĩ rằng chế độ CSVN chỉ sụp đổ khi một trong các biến cố dự đoán sau đây trở thành hiện thực:
1. Một biến động quốc tế ở biển Đông đẩy hai nước Mỹ – Tầu cộng, do xung đột về kinh tế, vừa là thù vừa là bạn vào một cuộc chiến tranh quy ước, kéo theo các nước Nhật, Nam Hàn, Úc, Đài Loan, Việt Nam… vào tham chiến. Chế độ CSVN lúc đó bắt buộc phải chọn đứng về một phía, theo Tầu Cộng hoặc Mỹ. Đứng về phía nào thì chế độ CS cũng sụp đổ.
2. Việc “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong đảng CS xẩy ra mạnh mẽ, dữ dội, nhanh chóng hơn khi tài nguyên đất nước cạn kiệt không còn gì để bán, ngân sách trống rỗng, không còn tiền trả lương cho công an, quân đội, dân phòng, dư luận viên…, đất nước tan hoang vì các dự án phá hoại môi trường nằm trong âm mưu của Tầu Cộng trong giai đoạn cuối đang được ồ ạt triển khai. Hàng loạt cán bộ lãnh đạo trung, cao cấp của chế độ sẽ tháo chạy trong tương lai.
Khi chiếc bánh tài nguyên đất nước càng ngày càng nhỏ, số người ăn càng lúc càng đông, các lãnh đạo cộng sản mới lên sau này bắt buộc phải tranh giành, tìm cách cướp lại những gì các người đi trước đã tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình trong mấy chục năm qua. Đó cũng chính là lý do giới tư sản trung lưu hiện đang bị dòm ngó tài sản, nay mai chắc chắn sẽ bị hỏi tội, bằng chứng đầu tiên là vụ đánh thuế hồi tố các doanh nghiệp buôn bán xe hơi với những xe bán sau ngày 01.07.2016.
3. Đảng CS Tầu bị phân hóa và sụp đổ do sự tranh giành quyền lực, thanh toán nhau giữa các lãnh đạo cao cấp nhất, khi đó chế độ CSVN tức khắc tan vỡ theo vì mất chỗ dựa về kinh tế và chính trị, biến loạn xã hội sẽ xẩy ra, máu sẽ đổ. Công an, quân đội sẽ rã ngũ, sẽ đứng vế phía dân hay chế độ?
Năm 2017 đã bắt đầu, dân tộc, đất nước VN sẽ đi về đâu, chế độ CSVN tồn tại bao lâu nữa vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ chưa có câu trả lời.

Đôi nét về Ngoại trưởng Mỹ tương lai – Rex Tillerson

??????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????????Rex Tillerson sinh ngày 23 tháng Ba năm 1952, tại thị trấn nhỏ Wichita Falls, thuộc tiểu bang Taxes, miền Nam Hoa Kỳ. Ông là con của bà Patty Sue và ông Bobby Tillerson. Lớn lên, Rex Tillerson hoạt động trong Boy Scouts of America – một tổ chức giáo dục hướng đạo cho giới trẻ Mỹ. Năm 1965, Rex Tillerson mới 13 tuổi, đã nhận danh hiệu “Eagel Scout” một giải thưởng cao quý của tổ chức này.
Năm 1975, Rex Tillerson tốt nghiệp ngành kỹ sư dân dụng tại Đại học Texas, Austin, rồi được tuyển thẳng vào làm việc cho Exxon Mobil. Cho đến nay ông đã có 41 năm phục vụ cho đại công ty Exxon. Từ một kỹ sư thường, ông đã phấn đấu không mệt mỏi, và được bầu làm Tổng Giám đốc của Exxon Mobil từ năm 2006.
Ông đang chuẩn bị nghỉ hưu vào năm tới. Bất thình lình, ngày 13/12/2016, Tổng thống đắc cử Donald Trump mời ông vào nội các để giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao.
Rex Tillerson lập gia đình với bà Renda St. Clair, có bốn con, thường trú tại Irving, Texas. Ông cùng gia đình theo đạo Tin Lành.
Theo báo The New York Time, trong số 200 người có mức lương cao nhất nước Mỹ, thì Rex Tillerson xếp thứ 29. Exxon Mobiel trả ông khoảng 24.3 triệu Mỹ kim năm 2016. Trong khi lương ngoại trưởng Mỹ khoảng 200 ngàn Mỹ kim một năm. Như vậy, nếu ông nhận lời mời làm ngoại trưởng, thì lương của ông có nguy cơ bị tụt xuống 120 lần.
Khi Donald Trump ngỏ lời mời Rex Tillerson giữ chức Ngoại trưởng, lập tức, Quốc hội Mỹ phản đối vì ông không có kinh nghiệm chính trường. Hơn nữa lại là bạn thân của Tổng thống Nga Putin, người đang bị cáo buộc thao túng bầu cử Mỹ, và cũng đang chịu lệnh trừng phạt của Mỹ và châu Âu do chiếm bán đảo Crimea của Ukraine.
Nhưng Trump đánh giá Rex Tillerson là một con người “giành được sự ngưỡng mộ lớn”, một tay chơi ở đẳng cấp quốc tế, một người hiểu rất rõ đối thủ trước khi bước vào cuộc đấu.
Dư luận chê Rex Tillerson thiếu kinh nghiệm ngoại giao, nhưng ông sở hữu nhiều kiến thức về địa chính trị và có kỹ năng thương thuyết rất tuyệt hảo. Một số tờ báo của Mỹ đánh giá Rex Tillerson là người có tài mặc cả. Ông rất thành công trong các cuộc thương lượng về quyền sở hữu đất đai, sử dụng lao động, giao thông. Dưới sự lèo lái của ông, Exxon Mobile đã vượt qua rất nhiều cuộc thương thảo cam go mang tầm cỡ quốc tế.
Exxon Mobil sở hữu khoảng 370 tỷ Mỹ kim, 75 ngàn nhân viên, có mặt trên 50 quốc gia, trải rộng khắp sáu châu lục. Người ta ví Exxon Mobil là một quốc gia nằm trong một quốc gia. Rex Tillerson còn có khả năng tổ chức và chỉ huy những chiến dịch: khai thác dầu lửa, xây dựng hạ tầng cơ sở, nghiên cứu phát triển kỹ thuật cao, nhân sự, thị trường, an ninh và ngoại giao cho công ty.
Rex Tillerson còn được đánh giá là một trong những nhân vật đóng vai trò tầm cỡ thế giới. Ông thân quen và hiểu biết rất nhiều nguyên thủ. Ông hiểu động cơ, cá tính, thói quen của từng người và thuyết phục họ cùng hợp tác.
Hơn nữa, Rex Tillerson nắm rất chắc nội tình Biển Đông. Ông hiểu tham vọng lãnh hải của Trung Quốc. Cũng giống như Hillary Clinton trước đây và John Kerry bây giờ, Rex Tillerson có nhiều thiện cảm với Việt Nam. Có lẽ, mối quan hệ Việt – Mỹ trong bốn năm tới sẽ thuận buồm xuôi gió.
Robert Gates, người từng giữ chức bộ trưởng quốc phòng dưới thời George W Bush và nhiệm kỳ đầu của Obama, đã giới thiệu Rex Tillerson cho Donald Trump. Robert Gates đánh giá Rex là một người thừa khả năng đứng đầu ngành ngoại giao Hoa Kỳ. Một con người vô cùng thực tiễn và khôn ngoan. Ông luôn đặt quyền lợi của quốc gia trên hết trong mọi cuộc đàm phán hay thương lượng.
December 2016
Calgary, Canada
Trần Gia Huấn

No comments:

Post a Comment