Saturday, January 7, 2017

Bài viết hay(4384)

Trong “Asia 78 In Concert - Tình Yêu và Thân Phận”,  ông Nam Lộc có nói một câu mà tui rất thích: Không cần minh quân hay lãnh tụ. Không cần cường quốc hay đồng minh. Nếu chính chúng ta không dám lên tiếng, không dám đứng lên thì đúng là ...ráng chịu đi. Bài nhạc của nhạc sĩ Tuấn Khanh, "Hãy gấp trang báo & tắt TV" là hay nhất. Sự khác biệt giữa PBN và Asia thể hiện rõ qua quan điểm chính trị. Rất tiếc là nhiều người đã bỏ ASIA ra đi khi mà lớp trẻ cần có lý tưởng hơn là thực dụng đến mức bán mẹ cái căn cước "tị nạn" của mình quá rẻ. 
Sylwester

Vào năm mới 2017: Bàn về ”cũ”, ”mới”…


Từ 30 năm nay, trong các tài liệu, văn kiện, nghị quyết của đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam, ”đổi mới ” có lẽ là hai chữ được dùng phổ biến nhất.
Đổi mới được nhấn mạnh, ca ngợi, xưng tụng, đề cao đặc biệt từ năm 1986 trong Đại hội VI của đảng Cộng sản Việt Nam, với nội dung là thực hiện kinh tế thị trường, cho phép tự do kinh doanh, áp dụng khóan sản phẩm, bãi bỏ ngăn sông cấm chợ, tăng nhanh xuất nhập hàng hóa, đẩy mạnh lưu thông quốc tế…Quan hệ ngọai giao đa phương đa hướng được thực hiện, cấm vận được bãi bỏ, cuộc sống xã hội dễ thở hơn, đời sống nhân dân đỡ gay gắt, kinh tế tư nhân khôi phục dần. Đổi mới được coi như đôi đũa thần có phép vạn năng.
Đã có lúc chủ trương ”đổi mới ” được quan niệm khá rộng rãi, đa phương, đồng bộ. Đổi mới kinh tế; đổi mới chính trị; đổi mới phương thức, tư duy cách lãnh đạo, cai trị; đổi mới văn hóa; đổi mới cung cách vận động quần chúng, đổi mới quan hệ giữa đảng và quần chúng, đổi mới xã hội theo hướng dân chủ, bình đẳng, văn minh, hòa bình, phồn vinh cho tòan dân cùng hưởng.
Đã có lúc Bộ Chính trị cử đòan cán bộ nghiên cứu sang Bắc Âu nghiên cứu, học hỏi kinh nghiệm các đảng Dân chủ – Xã hội Thụy Diển, Đan Mạch, Na Uy … về xây dựng một kiểu Nhà nước Phúc lợi, không chênh lệch giàu nghèo quá đáng, Nhà nước chăm lo cuộc sống tòan dân, nền giáo dục hầu như miễn phí, nền y tế cũng hầu như miễn phí, nhà ở giá cực thấp, tuổi thọ kéo dài, xã hội bình yên phồn thịnh. Ngay sau Đại hội VI, Bộ Chính trị đã nói đến ” đổi mới toàn diện, đồng bộ ”, ” đổi mới kinh tế đi với đổi mới chính trị”, ” đổi mới mô hình ”, ” đổi mới chế độ cầm quyền theo hướng dân chủ hóa ”, ” đổi mới đợt 2 ”…
Nhưng sau khi Liên Xô sụp đổ, sau khi phe xã hội chủ nghĩa tự gỉai thể không kèn không trống, thì tại Việt Nam một không khí hốt hoảng diễn ra vào cuối thập kỷ 90, các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Anh … vội vã bay sang Thành Đô và chạy vào Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội để cầu cứu, nhằm kéo dài cuộc sống của đảng Cộng sản Việt Nam xin được đảng Cộng sản Trung Quốc cưu mang, do cùng chung học thuyết Mác – Lê, và cùng chung chế độ Chủ nghĩa Xã hội.
Cuộc mật đàm Thành Đô là cuộc đầu hàng và bán nước đê hèn nhất do nhóm lãnh đạo Cộng sản Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Phạm Văn Đồng gây nên, mà nhóm Nguyễn Cơ Thạch, Võ Văn Kiệt, Trần Quang Cơ không sao ngăn nổi. Di hại khủng khiếp về mọi mặt của nó kéo dài cho đến tận hôm nay!
Kể từ đó công cuộc Đổi mới chững hẳn lại, mất đà, chỉ còn là vài ba cải tiến bộ phận về kinh tế, cho tư nhân kinh doanh, không ngăn sông cấm chợ, mở rộng ngọai thương, nhận đầu tư từ nước ngòai. Có mặt kinh tế tư nhân bị siết chặt hơn trước, quyền tư hữu ruộng đất bị hủy bỏ bởi chính sách ”đất đai thuộc sở hữu tòan dân do Nhà nước thay mặt quản lý”. Cải cách chính trị bị khóa chặt.
Cả 5 đời Tổng bí thư từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đến Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng vẫn một mực chui vào cũi Thành Đô ngày càng sâu, dưới phương châm ” 16 chữ Vàng ” láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, cộng thêm ” 4 Tốt”  : ”láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.
Đây là những cái gông ác nghiệt tròng vào cổ đảng Cộng sản và nhân dân ta, dẫn đến hậu quả ” mất rừng, mất biển”, làm nảy sinh ra một lọat giặc ngọai xâm cố kết với giặc nội xâm, gồm đủ lọai: lâm tặc, hải tặc, địa tặc, ngân sách tặc, ngân hàng tặc, ODA tặc, FDI tặc, dự án tặc, hèn với giặc, ác với dân, xúc phạm tiền nhân, chuyển những núi nợ lên vai con cháu về sau …
Có thể nói hơn 40 năm sau thống nhất và tương đối hòa bình là thời kỳ khổ ải, nhục nhã nhất của dân tộc, nhân dân. Đảng Cộng sản và Nhà nước độc đảng mất trọn niềm tin của nhân dân, bị xã hội căm giận, khinh thị, rủa xả, không còn tính chính đáng để cầm quyền.
Đã có bao giờ trên đất nước ta, giới cầm quyền chóp bu dùng súng đạn để nói chuyện với nhau như vụ trừ khử nhau ở Yên Bái, sát phạt nhau ngay trong Bộ Chính trị, trong Công an Nhân dân, Quân đội Nhân dân? Đã xảy ra nhiều vụ tham ô, nhũng lạm, thất thóat hàng chục hàng trăm tỷ, hàng nghìn tỷ đồng trong hàng trăm vụ án lớn, mà không thu hồi nổi 1%  để trả về cho công quỹ! Tiền của công, của dân chạy gần hết vào túi các quan tham, như Nguyễn Trường Tô, Trần Văn Truyền, các đại gia ngân hàng. … Nhiều viên chức cao cấp là đại biểu Quốc hội vác tiền của bất minh nối đuôi nhau chạy ra nước ngòai, để từ xa thách thức tổng bí thư và ngành an ninh, trong khi ngành Công an chỉ còn biết phản ứng bằng cách trả thù các chiến sỹ dân chủ như Cấn Thị Thêu, Bùi Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, Đoan Trang – những người được thế gới dân chủ quý mến, tôn vinh.
Đã đến lúc tòan dân ta phong cho cái đảng Cộng sản đã thóai hóa đến tận cùng, đã suy thóai đến tận gốc cái danh xưng xứng đáng nhất là Đảng Tặc. Từ Đảng tặc mà sinh ra lâm tặc, hải tặc, địa tặc, ngân sách tặc, ngân hàng tặc, ODA tặc, FDI tặc, dân chủ tặc, dân quyền tặc.
Lẽ ra nếu như Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam còn có chút lương tri, ý thức trách nhiệm với dân với nước, họ đã phải tự phê bình nghiêm khắc, cúi đầu nhận tội hèn với giặc ngọai xâm và nội xâm, ác với dân, nhận tội đã không đổi mới chút nào về chính trị, để cho đất nước bế tắc kéo dài từ thảm họa Thành Đô cuối năm 1990.
Thật ra lối thóat không có gì khó khăn, xa xôi, phức tạp, rắc rối.
Có một lối thóat rất rõ ràng, minh bạch, chóng vánh. Đó là kết thúc triệt để một chế độ quá ư lạc hậu, lỗi thời, chế độ độc đóan độc đảng ngồi trên hiến pháp và pháp luật, phủ định lá phiếu tự do của mọi công dân, một chế độ mang danh hão là Chủ nghĩa Xã hội khoa học, nhưng trên thực tế và về thực chất là ”Chủ nghĩa tư bản rừng rú”. Điều rất giản đơn là thay vào cái chủ nghĩa Mác- Lenin cũ kỹ, ảo tưởng, già nua – đã bị cả lòai người lên án là Tội ác chống Nhân lọai – bằng chủ nghĩa Tư bản văn minh tiến bộ trên cơ sở Pháp quyền, như phần lớn các nước trên toàn thế giới.
Việc có nhiều đảng viên Cộng sản cao cấp yêu cầu trở về với tên nước là ” Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa” , khôi phục quyền ” sở hữu tư nhân ” – từ bỏ ” quyền sở hữu tòan dân mơ hồ, quái gở ”- là một điều hợp lý, hợp lòng dân. Phải có ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp riêng biệt để kiểm sóat kiềm chế nhau. Chỉ vài đổi mới chính trị thật sự như thế cũng đủ để cải thiện tình hình rõ rệt. Tham nhũng bị đẩy lùi một cách cơ bản; ngân sách không còn bị rò rỉ lớn; nông thôn, nông nghiệp, nông thôn khởi sắc trở lại; sẽ không còn những vụ xử án bất công, theo chỉ thị của Bộ Chính trị và cấp ủy đảng; giáo dục sẽ có chất lượng cao; y tế không còn bệ rạc, bất nhân. Xã hội ổn định hài hòa. Các tập đoàn quốc doanh không còn khống chế, lũng đọan nền kinh tế thị trường, chèn ép các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ, công thương nghiệp sẽ phồn vinh.
Đó mới thật là ” đổi mới” thật sự, là ” đổi mới chính trị gắn liền với đổi mới kinh tế ”, là ” đổi mới đồng bộ cả hệ thống cai trị”, ăn khớp với nhau, ” đổi mới cả hạ tầng cơ sở và thượng tầng kiến trúc”, ” cả tư duy, nếp sống, pháp luật và công luận xã hội”. Tòan xã hội được lợi to lớn, bền lâu, chỉ riêng thiệt thòi là bọn sâu mọt cặn bã nắm quyền lực để mưu tư lợi.
Bước vào năm mới 2017, với tư duy mới, hy vọng mới, Bộ Chính trị và Ban Chấp hành TƯ hãy có một phiên họp đặc biệt để kiểm điểm sâu sắc, tạ tội về sai lầm chồng chất kéo dài và cuối cùng là cùng tòan dân ” Đổi mới tư duy chính trị, kinh tế, văn hóa, tòan diện và đồng bộ”, từ đó cùng tòan dân lựa chọn nhân tài thứ thiệt cho đất nước qua cuộc bàn luận, kiến nghị, thảo luận dân chủ rộng rãi, tuyển chọn ra bộ máy lãnh đạo thật sự của dân, do dân, vì dân, như ở mọi đất nước và thể chế dân chủ văn minh hiện tại.
Công đòan Đòan kết ( Trade Union ”Solidarity” ) ở Ba Lan đã làm được như thế. Hiến Chương 77 (Charter 77) của các trí thức Tiệp Khắc đã làm được như thế. Liên minh Quốc gia vì Dân chủ ( National League for Democracy) của bà Aung San Suu Kyi ở Myanmar đã làm được như thế. Ở Nam Phi, ông Nelson Mendela cùng dảng Đại hội Dân tộc Phi.
( African National Congress ) đã làm được như thế. Ở Ấn Độ nhà lãnh đạo Mahatma Gandhi của Đảng Quốc dân Đại hội Ấn độ ( India National Congress) đã làm được như thế.
Đến nay, ở thế kỷ XXI tại sao dân tộc ta, tòan dân ta lại không làm được như thế. Tòan dân ta không hề che dấu ý nguyện, ý chí đấu tranh của mình. Hãng điều tra dư luận quốc tế có uy tín PEW cho biết hơn 80 % nhân dân Việt Nam tỏ rõ ý muốn kết bạn, gắn bó với phương Tây dân chủ và Hoa Kỳ; chỉ có 12% muốn gắn bó với Trung Cộng.
Lòng dân rõ là như thế.
Năm mới, hãy bàn một lần cho ra lẽ chuyện mới và cũ, để từ bỏ dứt khóat cái cũ giáo điều, cổ hủ, đổi mà không mới, mới còn tệ hơn cũ.
Mong rằng tòan đảng Cộng sản hãy tụ xét mình. tự phê bình nghiêm chỉnh, để tiếp thu cái mới thật sự, đổi mới thật sự.
Đổi mới hay là chết  ! Đây là khẩu hiệu trung tâm, mệnh lệnh của Tổ Quốc, của nhân dân cho cả năm mới 2017 .
Blog Bùi Tín (VOA)

Ai được, ai mất trong nhiệm kỳ của Donald Trump


150616192218-donald-trump-presidential-announcement-supercut-tsr-vo-00000002-large-169
Nhiệm kỳ Tổng thống của Donald Trump phủ màu đen lên các doanh nghiệp hiện đại. Silicon Valley và ngành công nghiệp tái tạo năng lượng sẽ đối diện với khó khăn. Nhưng tin mừng lại đến với ngành công nghiệp “bẩn” dựa trên dầu và than, đồng thời cũng thúc đẩy giá cả của ngành công nghiệp dược phẩm.
Vào đêm bầu cử, một số chủ tịch các tập đoàn tại văn phòng của họ lau những giọt nước mắt cay đắng vì thất vọng, thì những người khác lại mở champagne. Một phần các tập đoàn, thậm chí có chút ít lo sợ về chính sách cực đoan của Donald Trump, thấy nhiều điều đạt được hơn là mất. Tuy nhiên, những người khác, sẽ phải chờ đợi bốn năm.
Trump, mặc dù nghiền Twitter, trong chiến dịch bầu cử tự nhận mình là một người không thích giới công nghệ lắm. Ông khó chịu khi biết Apple sản xuất iPhone tại Trung Quốc, và Ford sẽ chuyển sản xuất xe hơi qua Mexico. Ông xem xét lại sự biến đổi khí hậu mà bằng chứng được cho là những trận bão tuyết ở Texas. Ông hứa tái thiết nước Mỹ  ”từ đống đổ nát”, cho rằng các sân bay tại Hoa Kỳ trông giống như của các nước thế giới thứ ba. Ngoài những điều này ông hứa cắt giảm thuế và tăng ngân sách quân sự. Dựa trên những lời hứa này và những lời hứa khác chúng tôi đã chọn ra 5 ngành lớn nhất là những người thắng và kẻ thua trong cuộc bầu cử gần đây. Chúng tôi sắp đặt chúng theo thứ tự ngẫu nhiên.
Các công ty dược phẩm – thắng
Các công ty dược phẩm rất sợ đảng Dân Chủ vì họ hứa sẽ đối phó với vấn đề về giá thuốc gia tăng. Chỉ cần đề cập đến nó ngay trước khi cuộc bầu cử một bằng một tweet về việc tăng giá thuốc của Bernie Sanders (đối thủ Hillary Clinton trong cuộc bầu cử sơ bộ) đã làm giá trị cổ phiếu của công ty dược Ariad giảm đột ngột 387 triệu USD. Tâm điểm của sự chú ý xảy ra vào năm 2015, khi một doanh nghiệp trong ngành công nghiệp dược phẩm, Martin Shkreli, được gọi là người bị ghét nhất ở Mỹ, tăng giá thuốc cho bệnh nhân AIDS và ung thư lên 5,500%, gây ra tình trạng bất an lan rộng. Cả hai ứng cử viên đảng Dân chủ, và ứng cử viên đảng Cộng hòa, đều hứa sẽ làm một cái gì đó về nó, nhưng Hillary Clinton đã có những ý tưởng cụ thể. Còn Trump hứa hạn chế nhập dược phẩm từ nước ngoài để cho phép người tiêu dùng sử dụng thuốc Mỹ rẻ hơn, nhưng biện pháp này không làm thay đổi nhiều, vì thuốc nước ngoài thường không phù hợp với tiêu chuẩn của Mỹ. Không có gì ngạc nhiên sau cuộc bầu cử cổ phiếu của các công ty lớn như Pfizer, công ty dược phẩm lớn nhất thế giới, hay Merck, đã tăng lên.
Các công ty sản xuất tại Mỹ – thắng
Các công ty Mỹ sản xuất các sản phẩm của họ ở Mỹ chịu chi phí sản xuất cao hơn, bởi vì họ không được hưởng lợi từ nguồn lao động rẻ, sẽ nhận được ưu đãi trong nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump. Với cùng lý do đó, công ty đưa sản xuất sang Trung Quốc hay Mexico có thể bị thiệt hại. Công ty được đề cập trong bối cảnh này, sau cuộc bầu cử đã sôi động, là New Balance – nhà sản xuất giày thể thao “sneakers”. Trong khi Adidas hay Nike chuyển sản xuất sang các lục địa khác, thì New Balance tập trung vào cải tiến công nghệ, nhờ đó đã làm giảm thời gian sản xuất giày. Tuy nhiên, công ty này sau khi kết quả bầu cử công bố, đã thực hiện sai việc tiếp thị và ủng hộ kế hoạch của Trump rút khỏi TPP, một thỏa thuận thương mại ở châu Á và Thái Bình Dương, có thể diễn ra vào ngày đầu tiên sau khi nhậm chức.  New Balance theo đó sẽ sản xuất nhiều hơn ở Mỹ. Thật không may, sự ủng hộ Trump không làm thích thú các cử tri ủng hộ bà Clinton, đa phần là giới trẻ – là khách hàng chủ yếu của New Balance. Trên internet có hàng trăm, nếu không phải hàng ngàn, các videoclip họ đốt giày của New Balance.
Các công ty năng lượng – Thắng
Trong chiến dịch tranh cử, Donald Trump đã hứa sẽ bãi bỏ những rào cản cho ngành sản xuất năng lượng truyền thống – bẩn – tức là từ dầu, khí đốt và than đá. Ngành công nghiệp này sợ Hillary Clinton, người cảnh báo sẽ có những hạn chế trong việc khai thác đá phiến và hỗ trợ việc bảo vệ khí hậu. Trump, thì hứa sẽ khai thác mỏ “trị giá 50 nghìn tỷ USD dự trữ dầu và khí đốt, và hàng trăm năm trữ lượng than sạch”, bãi bỏ các quy định hạn chế về việc sản xuất và tiết kiệm, cứu ngành công nghiệp than. Mặc dù ý tưởng sau cùng không nên trông đợi quá nhiều, bởi vì khả năng của một tổng thống mới có giới hạn – đó là, nguồn năng lượng rẻ từ đá phiến sét là một trong những yếu tố làm bất lợi cho chính nó. Có thể được hưởng lợi bởi những tay chơi, chẳng hạn như công ty TransCanada, trong đó có kế hoạch xây dựng một đường ống dẫn dầu từ Canada sang Mỹ, nhưng đã bị chặn lại bởi Tổng thống Barack Obama với lý do gây tổn hại môi trường. Rất khó để xác định chính sách năng lượng Trump sẽ mang lại hậu quả như thế nào lên giá thành nhiên liệu, bởi chúng ta chưa biết ông sẽ làm gì trong mối quan hệ với Iran.
Các công ty từ ngành công nghiệp xây dựng – thắng
Trong chiến dịch tranh cử, bà Hillary Clinton hứa một kế hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng lớn trị giá 275 tỷ đôla, để góp phần tạo ra công ăn việc làm mới. Trump – mặc dù bị chỉ trích gia tăng chi phí – đã công bố một chương trình trị giá một nghìn tỷ đôla. Tổng thống tương lai lập luận rằng, sẽ tân tạo các trung tâm thành phố, xây dựng lại các đường cao tốc, cầu, đường hầm, sân bay, trường học và bệnh viện. Không có gì ngạc nhiên khi xác định giá trị của các công ty sản xuất vật liệu xây dựng – ví dụ như Glencore từ ngành luyện kim – đã tăng ngay sau khi công bố kết quả bầu cử. Các công ty xây dựng hy vọng sự bùng nổ, mặc dù kế hoạch của Trump chưa có bất kỳ chi tiết cụ thể nào. Một ví dụ là công ty Mexico sản xuất xi măng Grupo CEMENTOS de Chihuahua, công bố sẽ không gặp nhiều lúng túng, sẵn sàng để hỗ trợ việc xây dựng bức tường giữa Mỹ và Mexico. Trump cho biết trong chiến dịch tranh cử rằng, xây dựng nó là cốt ngăn chặn những người nhập cư bất hợp pháp vào Mỹ, những tội phạm hiếp dâm và ma túy từ phía hàng xóm phiền hà. Công ty nói rằng họ tôn trọng khách hàng của cả hai bên biên giới.
Công nghiệp sản xuất vũ khí – thắng
Sau nhiều năm eo hẹp dưới thời Tổng thống Barack Obama, cuối cùng ngành công nghiệp vũ khí có thể phủi tay.  Donald Trump đã hứa sẽ tăng chi tiêu quốc phòng, trong đó có việc hiện đại hóa kho vũ khí hạt nhân, các hạm đội tàu và máy bay. Ông cũng muốn tăng quân số của quân đội Mỹ. Đây là tin tốt cho các công ty như Boeing, Raytheon, Lockheed Martin, General Dynamics và Huntington Ingalls Industrie, những công ty sản xuất cho nhu cầu của quân đội Mỹ. Sau khi công bố kết quả bầu cử, giá cổ phiếu của các công ty này đã tăng lên. Boeing đã không tiết kiệm lời chúc mừng nồng nhiệt đối với Tổng thống đắc cử và cam kết hợp tác. Đảng Cộng hòa từ lâu đã bị than phiền về quan hệ gần gũi với ngành công nghiệp quốc phòng, trong khi đảng Dân Chủ  thực hiện những giới hạn về chi tiêu quân sự. Thế nhưng, bây giờ những người Cộng Hòa vừa có cả Nhà Trắng và Quốc hội, không có vấn đề gì nếu họ muốn loại bỏ chúng. Tuy nhiên, vấn đề đối với Trump có thể là tiền – chúng ta hãy nhớ ông ta còn chương trình xây dựng cơ sở hạ tầng và kế hoạch giảm thuế.
Các công ty kinh doanh ở Mexico và Trung Quốc – thua
Hướng về các cử tri, Donald Trump đã giương biểu ngữ quốc gia biệt lập, ông tức tối với các công ty sản xuất hàng tại Mexico và Trung Quốc, đưa công việc của người Mỹ ra nước ngoài. Tổng thống đắc cử có kế hoạch đàm phán lại thỏa thuận khu vực thương mại tự do NAFTA (Hiệp định thương mại Bắc Mỹ), cơ sở của quan hệ kinh tế với Mexico. Ngoài ra ông muốn đàm phán với Trung Quốc về vấn đế giữ giá đồng nhân tệ quá thấp để làm cho sản phẩm của họ cạnh tranh hơn. Ông cũng muốn thiết lập trật tự trong việc trợ cấp xuất khẩu bất hợp pháp và các tiêu chuẩn lao động và bảo vệ môi trường ở Trung Quốc. Ông hứa sẽ khôi phục mức thuế cao đối với hàng hóa nhập khẩu từ nước ngoài, thậm chí ở mức 35-45 phần trăm. Nếu nói đến Mexico, mất nhiều nhất là các nhà sản xuất ôtô như General Motors, Daimler, BMW và Fiat Chrysler, mà một phần của sản xuất của họ đặt ở láng giềng phía nam Hoa Kỳ. Còn với Trung Quốc – sẽ có nhiều công ty bị ảnh hưởng, bao gồm cả Apple đang sản xuất ví dụ như iPhone tại Trung Quốc. Giá của iphone có thể sẽ tăng. Nhiều nhà phân tích nghi ngờ rằng Trump sẽ thực sự muốn kích hoạt một cuộc chiến thương mại với Mexico và Trung Quốc.
Silicon Valley – thua
Trước cuộc bầu cử, Silicon Valley lo sợ Donald Trump đắc cử và công khai ủng hộ Hillary Clinton. Chiến dịch ủng hộ Hillary Clinton được hỗ trợ bởi các thành viên sáng lập, những người đứng đầu hoặc người quản lý của các tập đoàn như Google, Apple, Facebook, Napster, Tesla, LinkedIn hoặc Salesforce. Ngoại trừ một trong số ít các trường hợp là Peter Thiel, nhà đầu tư đầu tiên của Facebook và đồng sáng lập PayPal. Rất ít, bởi vì có đến 140 nhà lãnh đạo của Silicon Valley trong một lá thư đã nói Trump là “một mối đe dọa cho sáng tạo”. Việc không ưa thích ứng cử viên đảng Cộng hòa nằm trong dòng chảy tự do của ý tưởng và những con người đang hợp tác với phần còn lại của thế giới, một điều then chốt đối với ngành công nghiệp công nghệ. Trump liên tục nói chống lại việc cấp visa cho các tài năng nước ngoài, bởi vì nó chỉ làm tăng thêm khó khăn tìm việc làm của người Mỹ. Ông cũng thông báo rằng sẽ buộc Apple sản xuất iphone ở Mỹ, mặc dù không nói rõ sẽ làm thế nào. Ông cũng kêu gọi tẩy chay của công ty Cupertino vì họ đã từ chối mở khóa iPhone của một trong những thủ phạm gây ra vụ nổ súng tại San Bernardino. Trump đã không trình bày bất kỳ kế hoạch cho các ngành công nghiệp công nghệ, thậm chí không cố gắng để tìm sự ủng hộ của họ. Ông cũng được biết như người không đặc biệt nhiệt tình với công nghệ mới, tin rằng máy tính làm cho cuộc sống dễ dàng hơn, nhưng đồng thời nó cũng gây phức tạp.
Ngành công nghiệp năng lượng tái tạo – thua
Trong chiến dịch tranh cử, Donald Trump nói rằng, thay đổi khí hậu là một trò lừa bịp tốn kém. Ông cam kết Mỹ sẽ rút khỏi thỏa thuận khí hậu đã ký năm ngoái tại Paris dự kiến ​​sẽ giảm sản xuất các loại khí nhà kính nhằm hạn chế sự gia tăng nhiệt độ trung bình toàn cầu. Sau đó, ông gây ngạc nhiên đáng kể khi sau cuộc bầu cử trong một cuộc họp với các phóng viên, khi nói rằng, theo ý kiến ​​của ông có thể có một mối liên hệ giữa hoạt động nào đó của con người với sự thay đổi khí hậu. Ông đảm bảo sẽ  ”mở về vấn đề này” và rằng, “không khí sạch là rất quan trọng”.  Tuy nhiên, phát hiện này của Trump mâu thuẫn với hành động của ông – sau khi thắng cử ông bổ nhiệm Myron Ebell – một trong những đối thủ cứng đầu nhất chống lại bảo vệ khí hậu – đứng đầu nhóm nghiên cứu chuẩn bị cho việc nắm giữ quyền lực trong các cơ quan môi trường EPA (Environmental Protection Agency). Mặc dù có những lời lẽ làm dịu tình hình, các công ty từ các ngành công nghiệp năng lượng tái tạo có lý do để sợ hãi, đặc biệt là Trump có nghĩa vụ đối với nhà sản xuất dầu mỏ, khí đốt và than đá. Không ngạc nhiên khi giá cổ phiếu của Vestas, nhà sản xuất lớn thứ hai của tua-bin gió, Siemens và SolarCity Elon Musk bị giảm, như là kết quả của cuộc bầu cử.
Ngân hàng – thua
Không có đồng thuận chung về tác động lên nền kinh tế Mỹ và toàn cầu của chính sách kinh tế của  Donald Trump, một doanh nhân với bạc tỷ, người mà dường như hầu hết các nhà kinh tế và các nhà quan sát thị trường đang có ý kiến ​​cho rằng, sẽ là tệ hơn. Chủ trương giảm thuế, bảo hộ hàng hoá và bất ổn trong thương mại quốc tế, cũng như trục xuất người nhập cư,  tức là làm giảm mức tiêu dùng. Đánh vào tăng trưởng toàn cầu sẽ làm chậm tăng lãi suất ở Mỹ, và đó là tin xấu cho các ngân hàng. Nhận tín hiệu này có thể là  HSBC, Credit Suisse, Deutsche Bank và BNP Paribas. Nhưng, thú vị là, sau khi công bố kết quả bầu cử, giá cổ phiếu của một số ngân hàng tăng lên. Nó cho thấy một số yếu tố của chính sách Trump có thể giúp ngành tài chính. Ví dụ, sự ấm lên trong quan hệ với Nga, mà các nhà phân tích mong đợi. Ngoài ra, các ngân hàng sẽ thực sự bị mất, hoặc sẽ giành được lợi ích, phụ thuộc vào việc tổng thống đắc cử có thực hiện lời hứa của ông trong các chương trình kinh tế hay không. Điều này đã giải toả rất nhiều.
Các công ty tránh thuế – thua
Thật là mỉa mai rằng một trong những người thua cuộc lớn nhất trong nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump – một người đã sử dụng thủ đoạn ưa thích, trong gần hai thập kỷ qua đã không đóng một đồng  thuế nào – là các công ty tránh thuế. Tổng thống đắc cử hiện đã nhắm mục tiêu đầu tiên trong số đó – Amazon. Trong chiến dịch tranh cử, Trump nói rằng Jeff Bezos, người sáng lập tập đoàn này, sử dụng “Washington Post” cũng thuộc về ông ta, để tránh thuế mà Amazon phải nộp. Ông nói thêm rằng nếu họ trả tiền, giá cổ phiếu của Amazon ngay lập tức sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, ông không đưa ra bằng chứng cho cáo buộc của mình. Mặt khác, chiến lược thuế Amazon từ lâu đã được biết đến. Tập đoàn này, trong thực tế, giống như nhiều công ty khác, sử dụng phương pháp gây tranh cãi để giảm tối đa nghĩa vụ thuế. Trump nói rằng nếu trở thành tổng thống, Amazon “sẽ có vấn đề và mức độ sẽ biết như thế nào”. Tuy nhiên, có lẽ cuộc thập tự chinh này sẽ không lan rộng ra các công ty khác  - không thiện cảm với  Bezos, ít nhất một phần được chứng minh bằng các bài viết chỉ trích ông ta.
Ai biết được, người thua thiệt nhất cuối cùng không phải do các phương tiện truyền thông đưa ra.
Bản Việt ngữ © Lê Diễn Đức
 ”Forbes” – Lê Diễn Đức dịch

Quyền con người trong nhà nước pháp quyền

LTS: Ông Lê Thăng Long- một trong 4 người bị kết án tù trong vụ “lật đổ chính quyền nhân dân” cùng Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung- vừa mới ra tù. Ngay sau đó, ông đã đại diện cho nhóm, công bố nhiều tư liệu liên quan tới “Con đường Việt Nam”.
Để bạn đọc có cái nhìn sáng rõ hơn về vấn đề này, chúng tôi sẽ lần lượt đăng tải các bài viết liên quan tới “Con đường Việt Nam”, tác phẩm còn dang dở mà tác giả chính của nó là Trần Huỳnh Duy Thức, người đang thụ án 16 năm tù giam- một bản án khắc nghiệt nhất từ trước tới nay dành cho các nhà hoạt động dân chủ.

Trần Huỳnh Duy Thức
————————————
Chúng ta thường nghe nói pháp quyền là quyền thượng tôn pháp luật – Pháp luật đứng trên hết mọi đối tượng – và áp dụng cho mọi người như nhau. Cách hiểu này còn được gọi là pháp trị (rule by law) tức cai trị bằng pháp luật. Tuy nhiên điều gì sẽ xảy ra khi Pháp luật lại bảo vệ một đối tượng nào đó trên hết, chẳng hạn một tư tưởng chủ nghĩa, một chế độ chính trị, một đảng phái trị nào đó, hay thậm chí là một con người nào đó? Câu trả lời đã quá rõ ràng: điều đó sẽ dẫn đến sự chuyên chế (hay chuyên chính theo cách nói của những người Cộng sản) mà ở đó Pháp luật được sử dụng làm công cụ cai trị của giới cầm quyền để duy trì quyền lực và quyền lợi cho mình. Đây chính là tính chất chính trị căn bản và đã trở thành bản chất của các chế độ phong kiến hay còn gọi là quân chủ chuyên chế mà đối tượng bảo vệ trên hết của nó là vua. Xâm phạm vua là tội đại nghịch, là tội đứng đầu trong luật hình sự và có mức hình phạt khủng khiếp nhất. Tương tự như vậy, ở các chế độ đảng trị thì bảo vệ đảng cũng là trên hết.
Các chế độ độc tài chuyên chế đang tồn tại ngày nay cũng với một bản chất như vậy, chỉ có khác về hình thức, chẳng hạn như vua bây giờ có thể là một (dù với một danh xưng khác), có thể là nhiều ví dụ như một nhóm chóp bu của một đảng hoặc là một chế độ chính trị gắn với một tư tưởng chủ nghĩa nào đó. Việc xâm phạm đến các chế độ và chủ nghĩa đó luôn bị quy là tội nặng nhất đứng đầu trong các tội hình sự. Ở Việt Nam các tội gọi là xâm phạm an ninh quốc gia được dành hẳn một chương đầu tiên của phần tội phạm của bộ luật hình sự, hầu hết có khung hình phạt cao nhất có án tử hình, như điều 79 – lật đổ chính quyền nhân dân, điều 88 – tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bằng cách như vậy và theo tinh thần pháp trị – thượng tôn pháp luật, giới cầm quyền ở các chế độ như thế luôn dễ dàng đứng trên pháp luật, dùng pháp luật để bảo vệ đặc quyền riêng cho mình trên danh nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia. Sự thượng tôn pháp luật kết cục là để bảo vệ tối thượng cho một nhóm đối tượng nhỏ hẹp nào đó dưới rất nhiều các danh nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Thực ra chế độ phong kiến chưa hoàn toàn chấm dứt, chỉ có cái tên của nó là không còn hợp thời nữa nên phải dùng đến những cái tên hình thức khác nhau để che đậy bản chất không thay đổi của nó.
Như vậy, sự thượng tôn pháp luật là không đủ để đảm bảo cho một chế độ dân chủ. Đây chỉ là ý nghĩa thứ cấp của pháp quyền (rule of law). Ý nghĩa sơ cấp của pháp quyền là sự bảo vệ các quyền của con người bằng pháp luật (hiến pháp và luật), kết hợp với ý nghĩa thứ cấp như trên sẽ dẫn đến kết quả là quyền con người sẽ được bảo vệ ở vị trí cao nhất của pháp luật. Và do đó Nhà nước Pháp quyền (The rule of law) là một nhà nước mà bất chấp hình thức của nó là gì đi nữa thì pháp luật của nó phải bảo vệ các quyền của con người trên hết mọi đối tượng khác một cách bình đẳng cho bất kỳ công dân nào của nó mà không được có bất kỳ sự phân biệt nào về các thuộc tính sinh học, địa vị xã hội lẫn quan điểm chính trị của họ, cho dù đó là những cái thuộc về thiểu số rất nhỏ. Nói cách khác, nhà nước pháp quyền là một sự ủy trị để đại diện cho từng công dân một để bảo vệ quyền con người của anh ta một cách bình đẳng với tất cả mọi công dân khác mà không có bất kỳ đối tượng nào khác được đặt lên trên các quyền đó của anh ta. Sự bảo vệ ở đây phải bao gồm sự đảm bảo để anh ta sử dụng được đầy đủ các quyền con người của mình, ngăn ngừa người khác xâm phạm các quyền này của anh ta và ngăn ngừa anh ta xâm phạm các quyền này của người khác. Cho dù anh ta có bỏ phiếu cho nhà nước đó hay không thì nó vẫn phải bảo vệ cho anh ta như vậy, ngay cả lúc anh ta bị phạm pháp đi nữa.
QUYỀN CON NGƯỜI TỐI THƯỢNG
Một nhà nước làm được như vậy thì tất yếu nó là một nhà nước dân chủ mà không cần phải gắn thêm thuộc tính “của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân ” làm chi trừ khi chỉ sử dụng nó như là một khẩu hiệu. Dân chủ là một tính chất của xã hội được hình thành nên từ sự vận động trong thực tế cuộc sống của con người chứ không phải là một hình thức xã hội, một phương thức cai trị hoặc một mô hình chính trị. Do vậy chúng ta hay thấy rằng có rất nhiều nước mang những cái tên dân chủ hay nhân dân thường lại là những nước phản dân chủ nhất, áp đặt nhân dân chuyên chế nhất. Một xã hội sẽ có tính chất dân chủ chỉ khi nào người dân ở đó thực sự làm chủ chính mình – tức có thể sử dụng đầy đủ quyền con người của mình mà không cần xin phép ai và cũng không ai có quyền cho phép họ. Muốn làm được như vậy thì phải tuân thủ các nguyên tắc “Quyền con người trong nhà nước pháp quyền” như nêu trên. Nguyên tắc này chính là một quy luật tự nhiên khách quan mà loài người đã trải qua cả ngàn năm đúc kết thực chứng để hiểu rõ. Và nhờ tuân theo quy luật này mà rất nhiều dân tộc đã xây dựng được một xã hội dân chủ cho họ dưới rất nhiều các hình thức nhà nước khác nhau như Quân chủ lập hiến, Cộng hòa đại nghị, Cộng hòa tổng thống … cho dù nguyên thủ quốc gia là vua hay thủ tướng hay tổng thống thì vẫn phải ở dưới quyền con người được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở các quốc gia đó.
Do vậy việc xây dựng dân chủ bằng các mô hình đều dẫn đến sai lầm vì dân chủ là tính chất được hình thành từ dưới lên theo quy luật khách quan nói trên chứ không thể bằng sự áp đặt từ trên xuống theo mô hình chủ quan. Nói cách khác, bản chất của dân chủ – tức thành tố căn cơ tạo nên dân chủ – là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng để tất cả người dân có thể tự tin sử dụng chúng trọn vẹn. Bảo đảm được thành tố này – tức tôn trọng quy luật Quyền con người trong Nhà nước pháp quyền – thì chắc chắn sẽ tạo ra một nền dân chủ. Nền dân chủ đó có thể có những hình thái, mô hình khác nhau tùy thuộc vào ý muốn của đa số nhân dân. Chẳn hạn như, vì đa số người dân Anh thích có vua/nữ hoàng nên họ bỏ phiếu để duy trì hình thái quân chủ lập hiến để trao quyền tối cao của họ cho người này nhằm kiểm soát các đảng phái chính trị làm theo ý chí của họ và chống sự độc tài, và họ không cho phép người này được tham gia các hoạt động cầm quyền, điều hành đất nước để người đó không thể lạm quyền. Khi nào họ thấy mô hình này không phù hợp nữa thì họ sẽ bỏ phiếu thay đổi nó vì quyền của họ luôn đứng trên hết, trên cả mô hình đó. Ý muốn của nhân dân là mệnh lệnh bắt buộc.
QUY LUẬT ĐỂ PHÁT TRIỂN
Ý muốn đó có thể khác nhau bởi các thuộc tính sinh học, địa vị xã hội và quan điểm chính trị của những người khác nhau. Nhưng tất cả họ đều có một cái giống nhau và bình đẳng tuyệt đối là quyền con người của họ không hề khác nhau. Những ai có nổ lực vượt bậc thì sẽ đề ra được những mô hình, phương thức tốt nhất, phù hợp nhất với những hoàn cảnh, tình hình khác nhau thì sẽ thuyết phục được đa số ủng hộ để bỏ phiếu trao quyền cho họ áp dụng mô hình, phương thức đó cho đất nước. Do vậy những cái này liên tục thay đổi theo thời gian và bị tác động bởi bối cảnh lịch sử trong lúc sự bảo vệ quyền con người trên hết và bình đẳng là không được thay đổi để làm một nền tảng vững chắc – tức nền dân chủ – tạo sự ổn định cho những sự thay đổi liên tục nói trên. Vi phạm sự bảo vệ này là phản dân chủ, là không tuân theo quy luật khách quan nên không bao giờ có được sự phát triển bền vững, tạo ra những điều tốt đẹp. Sự phát triển cũng phải tuân theo quy luật phát triển tự nhiên thì mới luôn đạt được trạng thái cân bằng nên không bị đổ vỡ.
Nguyên tắc quyền con người trong nhà nước pháp quyền cũng chính là quy luật phát triển tự nhiên như thế. Hình vẽ dưới đây mô tả điều này:

Người Trung Hoa cổ có câu ”dĩ bất biến ứng vạn biến” rất hay. Phải dựa vào những cái không thay đổi để ứng phó với những cái liên tục thay đổi, nếu không thì mọi sự phát triển sẽ không có nền, mất gốc và do vậy sẽ sụp đổ. Mà đối với con người thì chỉ có quy luật của vũ trụ (tức vũ trụ quan) mới là bất biến không thể bị thay đổi theo ý muốn của con người được. Còn những quy tắc của con người (tức nhân sinh quan) thì luôn có thể thay đổi bởi chính họ hoặc người khác. Lịch sử nhân loại đã chứng minh rằng khi loài người phát hiện và hiểu được các quy luật khách quan của vũ trụ thì xã hội của họ sẽ phát triển vượt bậc. Điển hình là Newton phát hiện luật Vạn vật hấp dẫn, Adam Smith phát hiện quy luật Bàn tay vô hình (tức kinh thế thị trường ngày nay), Albert Einsteins phát hiện thuyết Tương đối . Những phát hiện này đã khai sáng cho nhân loại hiểu rõ những quy luật của vũ trụ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Từ đó thế giới đã phát triển nhanh chóng cho đến ngày nay, tạo ra một sự thịnh vượng và văn minh vĩ đại.
Nhưng sự phát triển của thế giới vật chất như trên sẽ không thể bền vững, tốt đẹp nếu không dựa trên những quy luật về tinh thần tự nhiên của con người. Sự không tốt đẹp của nó – đúng hơn là tồi tệ – mà loài người đã phải chịu đựng chính là những nạn nô lệ chà đạp con người, những cuộc chiến để giành giật của cải và hơn thua về ý thức hệ hủy diệt con người trải cả hàng nghìn năm lịch sử, hoặc dùng quyền lực và lợi ích vật chất để khống chế tư tưởng con người mới nổi lên gần đây ở các chế độ đảng trị. Thế giới chúng ta sẽ không thể phát triển tốt đẹp và hòa bình nếu căn nguyên của các thảm họa trên không được nhìn nhận đúng để trừ khử nó.
QUY LUẬT ĐỂ CÔNG BẰNG
Các thảm họa như trên đều xuất phát từ một nguồn gốc là quyền lực tuyệt đối của quốc gia bị rơi vào tay của một người hoặc một nhóm người cầm quyền – chính là tình trạng chuyên chế, hay nói cách khác chính là sự bất công trầm trọng – nên họ dễ dàng gây ra những thảm họa đó vì lòng tham cá nhân. Do vậy nếu chúng ta làm cho thế giới công bằng thì nhân loại sẽ tránh được những thảm họa tương tự. Có một thời, vào lúc mà chủ nghĩa Cộng sản đang thịnh hành, người ta đã tin rằng có thể đạt được sự công bằng bằng cách áp đặt tư tưởng giống nhau tuyệt đối cho con người và cào bằng nhu cầu vật chất của họ. Nhưng học thuyết đó đã thất bại ê chề, đơn giản vì nó không hợp với quy luật tự nhiên của con người – tư tưởng và nhu cầu của con người không bao giờ có thể đồng nhất như nhau được. Và chính sự đa dạng của những cái này làm cho xã hội loài người phát triển. Cưỡng bức để đồng nhất những cái đó đã làm cho sắc màu của cuộc sống xám xịt và xã hội lạc hậu đến mức nào thì chúng ta cũng đều đã chứng kiến.
Nhưng nếu có một quy luật về tinh thần giúp đạt được công bằng thì phải tồn tại một thành tố nào đó mà tính chất của nó đối với tất cả mọi người phải tuyệt đối giống nhau bất chấp sự khác biệt về thuộc tính của họ như màu da, sắc tộc, xuất thân, địa vị, tư tưởng, v.v… Tương tự như thành tố thời gian vậy: ai cũng có được 24 giờ một ngày như nhau tuyệt đối bất kể họ sống ở đâu. Cho dù không quá phức tạp nhưng phải mất mấy ngàn năm và phải sau khi đã trải qua thảm họa của Thế chiến II thì nhân loại mới có thể thừa nhận rộng rãi rằng: Quyền con người là tuyệt đối như nhau cho bất kì ai là con người đang sống bất kỳ đâu trên hành tinh này. Đây chính là nguyên tắc phổ quát của Tuyên ngôn Toàn thế giới về Quyền con người mà Liên hợp quốc đã long trọng tuyên bố vào năm 1948. Nguyên tắc phổ quát đó cũng chính là quy luật của vũ trụ mà người ta không thể thay đổi được. Rõ ràng là như vậy vì không ai có thể làm cho người khác tự nhiên không muốn mình có quyền được sống, được tự do, được an toàn cá nhân để hạnh phúc. Dùng quyền lực có thể áp đặt, tước đoạt các quyền đó của con người nhưng không thể làm cho họ thôi khát khao có chúng.
Như vậy Quyền con người chính là thành tố có tính chất bất biến và tuyệt đối bình đẳng đối với mọi người. Và nếu đảm bảo tôn trọng thành tố này thì chúng ta sẽ có được sự bình đẳng tuyệt đối cho từng người có được tất cả quyền con người hoàn toàn giống nhau như ai cũng có 24 giờ/ngày vậy. Không ai có thể cho ai hoặc lấy đi của ai các quyền và thời giờ của họ cả. Đến khi đó ai nỗ lực tốt, biết tận dụng tốt hơn các quyền con người và thời giờ của mình thì sẽ có quyền sở hữu nhiều thành quả hơn nên sẽ vượt trội hơn. Đây chính là sự bình đẳng cơ bản mà nó không chỉ tạo ra động lực lành mạnh thúc đẩy con người nỗ lực vươn lên mà còn là một cái nền không thể thiếu để kinh tế thị trường vận hành một cách đúng đắn: muốn vươn lên phải cạnh tranh để đáp ứng nhu cầu của người khác thay vì giành giật và chà đạp. Và khi đó xã hội loài người sẽ phát triển nhanh chóng vì nhu cầu vật chất lẫn tinh thần của họ liên tục được đáp ứng một cách tốt nhất. Quy luật bàn tay vô hình sẽ tự nhiên điều tiết nhu cầu và việc đáp ứng nhu cầu để đạt được một trạng thái cân bằng tối ưu. Tuy nhiên bàn tay vô hình không tự điều tiết được ở một số lĩnh vực và tình huống, chẳng hạn: đơn giản thì có bảo đảm an toàn thực phẩm phức tạp hơn là bảo vệ môi trường, hơn nữa là thuế và các chính sách vĩ mô khác như an sinh, lợi ích cộng đồng, … cho nên phải cần bàn tay hữu hình – chính là vai trò điều tiết của nhà nước. Mà khi sự bình đẳng tuyệt đối được đảm bảo thì nhà nước lúc đó chính là nhà nước pháp quyền để bảo vệ quyền cho mỗi người. Nhờ vậy nó sẽ điều tiết các vấn đề trên đạt đến trạng thái cân bằng quyền lợi cho mọi người theo quan điểm của đa số. Trạng thái đó là sự bình đẳng phổ biến mà sẽ thường xuyên biến đổi theo ý muốn thay đổi của con người, kéo xã hội phát triển lên theo đà tiến bộ về văn hóa của con người, làm cho con người ngày càng thịnh vượng hơn, văn minh hơn.
THỊNH VƯỢNG HOẶC BẤT ỔN
Trên là cách để chúng ta xây dựng một xã hội ngày càng công bằng hơn nhờ vậy mà thịnh vượng và văn minh hơn. Giá trị của cách này là ở chổ nó tạo ra một sự cân bằng thực chất giữa mọi người để họ thực sự chấp nhận trạng thái bình đẳng phổ biến vì họ đã có đủ quyền tự do để tranh đấu hoặc lựa chọn cho điều họ mong muốn. Chứ không phải giá trị của nó nằm ở chổ đúng sai của các quan điểm chuẩn tắc được lựa chọn. Ở đây không có đúng hoặc sai, chỉ có quan điểm nào thuyết phục được càng nhiều người thì càng phù hợp cho bối cảnh từng giai đoạn. Không bao giờ có chân lý tuyệt đối ở các quan điểm này. Mọi sự áp đặt quan điểm công bằng không những đã chứa đựng mầm mống bất công mà còn tạo ra sự bất mãn mà ngay cả có dùng quyền lực để ép buộc đi nữa thì cũng chỉ gây ra sự đè nén chứ không phải cân bằng, sự chịu đựng chứ không phải chấp nhận. Do vậy nó luôn tạo ra sự bất ổn triền miên rồi dẫn đến sụp đổ khi sự đè nén và chịu đựng đã tới hạn.
Tình trạng bất ổn lâu nay ở đất nước ta có nguồn gốc như thế nên nếu chúng ta không nhìn nhận và giải quyết vấn đề từ gốc thì mọi nỗ lực ổn định vĩ mô đều sẽ thất bại, gây thêm tai họa. Nhưng nếu nhìn nhận đúng thì chúng ta không những nhanh chóng ổn định mà còn sẽ tạo nên những thành tựu vượt bậc. Sự nhìn nhận đó sẽ giúp chúng ta tránh được một sự sụp đổ mà hậu quả của nó sẽ tàn phá chúng ta khủng khiếp trong nhiều năm. Sự nhìn đó sẽ giúp chúng ta có được một nền tảng chính trị vững chắc để xây trên đó những thượng tầng kinh tế, xã hội, văn hóa liên tục cao hơn mà vẫn ổn định, và có đầy đủ mọi quyền con người của mình như bao dân tộc tiến bộ ở các quốc gia phát triển để ngày càng thịnh vượng và văn minh. Nhờ vậy mà chúng ta hạnh phúc.
Sự nhìn nhận đó lại rất đơn giản. Chỉ cần chúng ta tự tin sử dụng hết tất cả các quyền mặc nhiên của mình theo Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người và đã được hiến định đầy đủ thành các quyền công dân của nhân dân Việt nam tại Hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam. Đó là những quyền con người của chúng ta trong nhà nước pháp quyền của chúng ta. Sự TỰ TIN đó chắc chắn và nhanh chóng sẽ tạo nên một nền DÂN CHỦ thực chất cho chúng ta mà ở đó quyền con người thiêng liêng luôn ngự trị tối thượng để bất kỳ ai cũng có được sự bình đẳng tuyệt đối về quyền của mình so với người khác. Nhờ nền dân chủ đó mà chúng ta sẽ có được sự CÔNG BẰNG để xác lập các trạng thái bình đẳng phổ biến làm cân bằng – tức hài hòa ý muốn của chúng ta. Nhờ vậy mà nhu cầu vật chất lẫn tinh thần của mọi người luôn được đáp ứng tốt nhất, làm chúng ta giàu có và văn hóa. Chỉ khi đó Việt Nam ta mới THỊNH VƯỢNG và VĂN MINH được.
Và cũng chỉ có như vậy thì quyền lực tuyệt đối của các quốc gia trên thế giới mới không nằm trong tay của một nhóm nhỏ cầm quyền, giúp họ dùng nó để gây ra những thảm họa vật chất lẫn tinh thần cho nhân loại. Đó là cách chúng ta thúc đẩy hòa bình cho trái đất.
Khi chúng ta tự tin sử dụng các quyền bất khả xâm phạm của mình thì sẽ buộc những người cầm quyền ở bất cứ thời kỳ nào cũng tôn trọng nguyên tắc Quyền con người trong nhà nước pháp quyền, cũng tức là tuân thủ quy luật phát triển khách quan. Đất nước ta đang đối mặt với quá nhiều vấn đề, nhưng chỉ cần chúng ta tự tin như vậy thì tất yếu chúng sẽ được giải quyết tốt đẹp theo quy luật đó.
Vì vậy mục tiêu tối thượng của Phong trào con đường Việt nam là: “Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam “.
TRẦN HUỲNH DUY THỨC
Người khởi xướng

No comments:

Post a Comment