Sunday, January 8, 2017

Bài viết hay(4385)

Đã có ai trong những người từng ủng hộ Donald Trump bây giờ thất vọng vì Trump? Phía cử tri Mỹ gốc Việt có lẽ chưa rõ – hoặc ngược lại, đang có đà ủng hộ Trump nhiều hơn, khi thấy Trump cứng rắn với Trung Quốc.Tuy nhiên, tại Nam California, người ta ghi nhận thấy nhiều ủng hộ viên Mỹ gốc Hoa từng tung hô Trump những ngày đầu tháng 11/2016 và rủ nhau bỏ phiếu cho Trump bây giờ đang lặng lẽ hơn. Lặng lẽ… nghĩa là, không còn ồn ào tung hô nữa. Và họ đang chờ xem. Cũng nên nhìn lại hồi trước bầu cử, dân Mỹ gốc Hoa phần nhiều không ưa ứng cử viên Hillary Clinton, vì cho rằng bà Clinton đang giăng rào Hiệp định Thương mại TPP để bao vây TQ.Đúng ra ủng hộ Trump có cả 2 phía Quốc-Cộng từ người gốc Bắc Kinh và gốc Đài Bắc. Mỹ gốc Hoa ủng hộ Trump tuy ít về số lượng, nhưng lại ồn ào hơn cũng nhờ truyền thông tiếng Trung Hoa – vì đài và báo tiếng Hoa vẫn nhìn thiếu thiện cảm về chính sách giăng lưới Biển Đông của Hillary Clinton.Họ phóng tràn ngập tin thiệt và tin dỏm, cả các bài bình luận tiếng Hoa từ khắp nơi vào mạng tiếng Hoa WeChat kêu gọi ủng hộ Trump.Sau cú điện thoại giữa Trump và bà Thái Anh Văn, như dường là tất cả người và bài viết ủng hộ Trump đều biến mất. Không ai nói về Trump nữa.Thế rồi thêm một cú nữa, làm im lặng trầm trọng thêm: Trump bổ nhiệm Giáo sư kinh tế UCI có tên là Peter Navarro vào chỉ huy Hội đồng Kinh tế Bạch Ốc. Navarro từng viết cuốn sách Death by China (Chết Bởi Trung Quốc). Thế là, cộng đồng Mỹ gốc Hoa ở Nam Cali lộ hẳn khuôn mặt nghiêm và buồn. Bao giờ đến lượt chúng ta? "Đồng minh" đã từng bỏ rơi nhưng bài học đau như vậy mà Bolsa học hoài vẫn chưa thuộc thì ...lạ thật! Lắm người vẫn chờ sung rụng từ Trump nên tự dưng tui nhớ lại những gì TT Thiệu đã nói khi từ chức năm 1975. 

Việt Nam 2017

Chế độ cộng sản Việt Nam bước vào một năm mới với đầy những mối lo toan nặng trĩu. Mặc dù ban tuyên giáo của chế độ cố gắng chỉ đạo báo chí tô vẽ những thành tựu mù mờ của năm 2016 để lấy sự lạc quan bước vào năm 2017. Nhưng mối lo lắng đè nặng lên một chế độ oặt ẹo là điều khó có thể che đậy được.
Đầu tiên phải kể đến món nợ công của chính phủ được công bố chính thức là 110 tỷ USD, nếu tính cả những doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước nợ nước ngoài được chính phủ bảo lãnh. Con số tổng này phải lên đến 200 tỷ usd. Nhiều khoản trả lãi trong con số 200 tỷ usd này lên tới 7,5% một năm. Có khoản được ưu đãi chỉ 0,8% một năm. Tính áng chừng thôi, thì mỗi năm Việt Nam trả lãi xấp xỉ 10 tỷ usd.
Theo thống kê đến tháng 10 năm 2016, Việt Nam thu ngân sách được 718 nghìn tỷ VNĐ, bằng 71% dự toán. Nếu đầy đủ trong năm 2016 chính phủ Việt Nam thu về 1 triệu tỷ đồng. Điều đáng nói là trong phần ngân sách thu về này còn bao gồm cả tiền bán cổ phần những doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước. Những khoản tiền tăng thuế, phí và các mặt hàng thiết yếu. Như vậy đây là nguồn thu ngân sách yếu, không phải nguồn thu ngân sách mạnh và đầy bất ổn nếu như không còn doanh nghiệp để bán, hoặc bán không ai mua hay việc người dân hạn chế chi tiêu do vật giá dắt đỏ.
Nếu phải chi trả đủ cỡ 10 tỷ usd một năm trả lãi, tức khoảng 230 ngàn tỷ VND.
Chỉ còn vài tháng nữa tới giữa năm 2017 Ngân Hàng Quốc Tế (gọi tắt là WB) sẽ chấm dứt cho Việt Nam vay ưu đãi và hối thúc Việt Nam phải trả nợ như giao ước cả gốc và lãi cho một số khoản nợ đến hạn. Sau đó WB sẽ xem xét khả năng cho Việt Nam vay tiếp theo lãi suất thị trường mà thời hạn trả nợ giảm gấp đôi và lãi suất tăng gấp ba.
Nhưng chính phủ Việt Nam chưa gặp phải khó khăn nhiều, nguồn thu trong nhân dân còn khá lớn. Trung bình một ngày Việt Nam tiêu thụ hết 37,5 triệu lít xăng dầu. Mỗi lít xăng cõng 8 nghìn tiền thuế phí, bỏ qua số dầu và tính tròn số xăng là 20 triệu lít nhân với 8 ngàn vmd thì mỗi ngày chính phủ thu về 160 tỷ VND. Một năm chính phủ Việt Nam thu đến ngót 200 ngàn tỷ VND. Tạm đủ để trả lãi 10 tỷ usd kia. Vừa xong do giá usd tăng trên thị trường Việt Nam, chính phủ đã cấp tốc điều chỉnh giá xăng tăng thêm để bù vào khoản hụt chênh lệch tỉ giá mà bất chấp giá xăng dầu trên thế giới ra sao.
Như thế dù giá xăng dầu thế giới có tăng giảm đến đâu thì chính phủ Việt Nam luôn điều chỉnh giá sao cho nguồn thu lợi về không dao động với con số trả lãi nợ công. Điều may mắn cho chính phủ Việt Nam là người dân Việt Nam không ý thức được 200 ngàn tỷ một năm nhà nước móc từ túi họ đi đâu. Thật đau lòng, con số đó chỉ đủ để tàm tạm trả lãi mà chính phủ và các tập đoàn nhà nước đã đi vay. Và bi đát hơn là một phần lớn số tiền đi vay đó đã tan thành mấy khói do thua lỗ, thất thoát bởi tham nhũng và điều hành yếu kém. Điều đó có nghĩa khoản trả lãi kia không có cơ hội được cải thiện mà chỉ có trầm trọng từ đó trở lên mà thôi.
4/5 số tiền ngân sách còn lại chi cho xã hội, quốc phòng, an ninh, hành chính (bao gồm cả chí phí cho mọi hoạt động của đảng cộng sản Việt Nam).
Không cần phải là một nhà kinh tế, chỉ cần bạn chú ý đến những con số thống kê, và sắp xếp chúng lại để so sánh. Bạn sẽ thấy vì sao y tế, giáo dục, an sinh xã hội ở Việt Nam không phát triển được và rất tệ hại.
Với những khó khăn như thế, cũng cố vững chắc một chế độ độc tài là thích hợp để vơ vét tài nguyên, đánh đổi môi trường, chủ quyền lấy những khoản tiền bù đắp cho những thiếu hụt. Bước vào năm 2017 đảng cộng sản Việt Nam do Nguyễn Phú Trọng thống lĩnh đã tập trung chú trọng vào việc cũng cố thể chế độc tài, huy động quân đội và công an vào cuộc với tinh thần sắt máu trấn áp người dân bức xúc và các luồng ý kiến bất mãn trước cảnh thuế phí tăng cao, môi trường và chủ quyền bị đánh đổi rẻ mạt, tình trạng cưỡng đoạt tài nguyên đất đai gia tăng...
Hai trong những yếu tố đảng cộng sản VN thấy nguy hại cho chế độ khi đẩy mạnh gọng kiềm vơ vét là phản ứng của người dân mất đất, người dân bị ảnh hưởng môi trường và luồng ý kiến bất mãn trong đảng về đường lối. Vấn nạn tham nhũng và phong trào dân chủ mà đảng CSVN hằng rêu rao là mối nguy hại cho chế độ không phải là mối lo chính của đảng cộng sản, thực ra đó chỉ là trò đánh lạc hướng dư luận với mục đích che đậy việc tăng cường cảnh giác và sẵn sàng trấn áp cao với hai yếu tố quan trọng, là biểu tình đất đai môi trường từ phía người dân và ý kiến ngầm phản đối trong đảng. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã lý luận hai hiện tượng này thành khái niệm gọi là những diễn biến xấu về an ninh trật tự do thế lực thù địch xúi dục và diễn biến chệch hướng tư tưởng trong đảng.
Trường hợp đảng CSVN lo sợ nhất là bức xúc về đất đai, môi trường của người dân tạo thành một phong trào phản đối dảng cộng sản kéo dài sẽ tiềm ẩn nguy cơ kết nối với những thành phần đồng trong nội bộ đảng cộng sản, dẫn đến sự tan rã bất ngờ đối với chế độ. Nhất là với sự cộng hưởng từ thông tin trên mạng do những nhà đấu tranh, dân chủ tác động bổ sung khiến dư luận quốc tế quan tâm sâu sát và trợ giúp.
Năm 2017 sẽ là năm khó khăn nhất với chế độ cộng sản trong vòng 20 năm trở lại đây. Chế độ cộng sản VN phải tích cực vơ vét tiền của để chi trả cho sự tồn tại của mình, mặt khác phải xiết chặt kiểm soát mọi khả năng có thể làm lung lay sự tồn vong của chế độ. Chiến lược đu dây trong quan hệ Hoa Kỳ, Trung Hoa đã mất tác dụng bởi tân tổng thống Hoa Kỳ có vẻ không giống như tổng thống cũ trong những năm qua.
Với những tình hình dự liệu trên, tìm kiếm một sự trợ giúp chống lưng cho chế độ cộng sản Việt Nam từ phía Trung Cộng là việc hiển nhiên sẽ đến. Khái niệm quan hệ vừa hợp tác vừa đấu tranh của Việt Nam với Trung Cộng tồn tại những năm trước kia , nay trong năm 2017 sẽ mất đi từ đấu tranh. Chỉ còn sự hợp tác toàn diện, tức sự lệ thuộc mọi mặt. Các nhà lãnh đạo cộng sản thuộc phe bảo thủ đã nhận thức sớm điều này và triển khai ngay khi guồng máy lãnh đạo mới sau đại hội 12 đi vào hoạt động. Không phải bỗng nhiên mà liên tiếp trong vòng vài tháng các uỷ viên bộ chính trị cao cấp như Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc, Ngô Xuân Lịch, Phạm Minh Chính và sắp tới là Nguyễn Phú Trọng sang Trung Cộng làm việc. Đây là những nhân vật trụ cột của chế độ này, chỉ cần 5 nhân vật này trong BCT cộng sản VN kiên định đường lối theo Trung Cộng, sẽ không có thế lực nào trong nội bộ cộng sản Việt Nam dám bày tỏ đường lối khác biệt.
Khi thành công một lần nữa gắn chặt tình thân với Trung Cộng, vào khoảng giữa năm 2017 cộng sản Việt Nam lại thò đuôi ngoe nguẩy thăm dò phản ứng quan hệ với chính phủ mới của Hoa Kỳ. Một kịch bản cũ lăp lại là thả một vài tù nhân lương tâm vốn đang đầy ắp trong kho, cùng với nới cho một số công ty Hoa Kỳ điều kiện kinh doanh ở Việt Nam. Những trò lươn lẹo của cộng sản này thành công, chế độ công sản sẽ tồn tại đến hết nhiệm kỳ này và thêm tiếp một nhiệm kỳ sau nữa.
Nhưng món nợ công, tiền lãi không hề suy giảm, Theo thời gian mỗi ngày một nặng hơn, tất nhiên 90 triệu người dân Việt Nam sẽ là những người gánh chịu.
Những tia sáng thay đổi có thể xuất hiện vào khoảng từ giữa năm 2017 đến giữa năm 2018. Nó có thể đến từ những chính sách trừng phạt của Hoa Kỳ với những nước hà khắc về nhân quyền. Dẫn đến quyền lợi của gia đình các quan chức CSVN bị thiệt hại khiến họ có những đòi hỏi thay đổi về đường lối chung. Tuy nhiên khả năng này không lớn là mấy, bởi quan chức CSVN cũng như người dân Việt Nam sẽ lắt léo tìm cách thích nghi hoặc đối phó.
Môt sự xuống sức dần dần, mòn mỏi, từ từ, theo thời gian ngấm vào thể trạng đất nước Việt Nam là điều đang diễn ra và sẽ diễn ra tiếp tục. Điều này thật đáng tiếc lại phản ánh đúng hiện thực hơn.Rất tiếc đầu năm mới, trái với phong tục cầu may mắn của người Việt, lại dẫn các bạn đến một bài bình luận ít tính lạc quan này.Người Buôn Gió

THƯ NGỎ

Về giải quyết thảm họa Formosa
Kính gửi: - Tổng thống, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng Chính phủ Đài Loan
- Các tổ chức, hiệp hội bảo vệ môi trường quốc tế
- Những người yêu chuộng công lý và bảo vệ môi trường
Kính thưa quí vị,
Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, là nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của thảm họa môi sinh do Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh – một chi nhánh của Tập Đoàn Formosa Đài Loan – gây ra tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam, điều mà người dân Việt Nam chúng tôi gọi là “Thảm họa Formosa”.
Trước hết, chúng tôi tin tưởng các tổ chức, cá nhân hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, Chính phủ và nhân dân Đài Loan là những người quan tâm sâu sắc đến ô nhiễm môi trường sống và hệ quả của nó lên con người. Các nỗ lực bảo vệ môi sinh của quý vị trên toàn thế giới và tại Đài Loan đã cho thấy rõ quyết tâm đó. Vì thế, chúng tôi gửi thư này đến quý vị với mong muốn nhận được sự trợ giúp để giải quyết thảm họa Formosa.

Tháng 4/2016, Công ty Formosa đã thải một lượng lớn chất thải độc hại ra biển miền Trung Việt Nam gây ô nhiễm nghiêm trọng kéo dài hơn 250 km bờ biển làm sinh vật chết hàng loạt. Cá, tôm, san hô và nhiều loại thủy sản chết làm hệ sinh thái thềm lục địa miền Trung Việt Nam bị phá hủy, theo đánh giá phải mất hàng chục năm mới có thể khắc phục hậu quả này. Ngoài ra, độc tố từ chất thải công nghiệp đang tích tụ vào trầm tích đáy biển là hiểm họa có thể gây bệnh tật nguy hại cho tương lai lâu dài của người dân Việt Nam.
Thảm họa Formosa đã phá hủy nguồn thủy sản, là nguồn thực phẩm chính yếu, truyền thống của người dân Việt Nam. Bên cạnh đó, thảm họa này đã cướp mất nghề nghiệp của hàng trăm ngàn lao động trong các ngành đánh bắt, nuôi trồng, chế biến thủy sản, dịch vụ hậu cần nghề cá. Các nghề nghiệp liên quan như du lịch, khách sạn, nhà hàng... cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhiều gia đình lâm vào cảnh túng quẫn do thất nghiệp, nhiều người phải bỏ quê hương xứ sở đi mưu sinh ở những nơi xa. Nhiều trẻ em có nguy cơ rơi vào cảnh thất học do gia đình mất nguồn thu nhập.
Bên cạnh đó, chúng tôi còn đối mặt với nguy cơ mắc các chứng bệnh nan y như ung thư, dị tật, quái thai, thần kinh... do ăn phải thực phẩm bị nhiễm độc tố kim loại nặng do Formosa thải ra tồn lưu trong biển. Kinh hoàng hơn nữa khi báo chí đã tiết lộ nhiều thông tin cho rằng, Formosa không chỉ xả thải ra biển mà còn chôn chất thải rắn nhiều nơi trên đất liền và cả nguồn khí thải cũng chứa nhiều độc tố. Chúng tôi thật sự rất hoang mang lo sợ cho sức khỏe, tính mạng của chúng tôi và tương lai giống nòi của chúng tôi.
Chính vì thế, chúng tôi rất cần sự hậu thuẫn của các cá nhân, tổ chức hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường lên tiếng bênh vực và có những hoạt động thiết thực để trợ giúp chúng tôi trong thảm họa này. Cách riêng, chúng tôi rất mong quí vị hữu trách trong Chính quyền Đài Loan sử dụng thẩm quyền của mình để buộc Formosa phải hành xử có trách nhiệm trong hoạt động sản xuất kinh doanh trên đất nước chúng tôi, tôn trọng môi trường sống của người dân Việt Nam, đồng thời đưa ra phương án cụ thể để khắc phục thảm họa, trả lại môi trường trong sạch và đền bù thỏa đáng cho các nạn nhân.
Chúng tôi rất mong được sự trợ giúp từ quý vị.
Chân thành cảm ơn!

Để ký vào Thư Ngỏ này, xin theo đường dẫn sau đây: 

https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfaWc2mWAooqbZycia7qkGYShwCUOOIrBK-hey9vN4m9O5gyQ/viewform

Blogger, một nghề nguy hiểm ở Việt Nam

clip_image002
Biểu tình tại Hà Nội ngày 01/05/2016 phản đối Formosa gây ra thảm họa cá chết ở miền Trung Việt Nam, một đề tài được nhiều blogger tham gia tranh đấu. HOANG DINH NAM / AFP
Liên quan đến Việt Nam, Le Courrier International tuần này đăng bài viết “Blogger, một nghề nguy hiểm” của tờ báo Khaosod ở Bangkok Thái Lan, sau khi gặp gỡ các cây bút đối lập ở Saigon. Theo tác giả Lobsang Dundup Sherpa Subirana, chính quyền Việt Nam tiếp tục cuộc chiến không ngơi nghỉ chống lại những ai dám lên tiếng chỉ trích.

Bài báo mở đầu bằng việc mô tả cảnh tượng hai chục nhân viên an ninh xuất hiện trước một trường mẫu giáo, bắt đi ông Phạm Chí Dũng ngay trước mắt các phụ huynh, giáo viên và các em học sinh. Và đây chỉ là một trong ba vụ câu lưu tùy tiện mà ông Dũng, 50 tuổi, là mục tiêu trong năm 2015. Mỗi lần như vậy ông bị thẩm vấn nhiều tiếng đồng hồ, chịu áp lực tâm lý. Người ta muốn ông thú nhận một tội phạm, mà tại đa số các nước, là một quyền con người. Nhà báo tự do này than thở: Họ cư xử như tôi là một kẻ khủng bố.
Theo tác giả, Phạm Chí Dũng là một trong những blogger đối lập tích cực nhất tại Việt Nam. Ông không chấp nhận việc Nhà nước kiểm soát báo chí, và thách thức các luật lệ hà khắc đang cấm đoán mọi chỉ trích chính quyền. Là đảng viên cộng sản từ ba mươi năm, ông Dũng cũng như một số người khác bị thất sủng và bị giam cầm bảy tháng vào năm 2012, do những phát biểu tự do của mình. Nhưng không vì thế mà ông im tiếng.
Sau khi được trả tự do, ông tiếp tục chỉ ra những sai sót của Nhà nước. Phạm Chí Dũng trở thành người đồng sáng lập và chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, với mục tiêu tố cáo các vi phạm nhân quyền của đảng Cộng sản. Cho đến nay, hội đã nêu ra nhiều xì-căng-đan lạm dụng quyền lực, nhà đất và tham nhũng có liên quan tới đảng. Trang web Việt Nam Thời Báo – bị chặn ở Việt Nam, phải thông qua proxy – gần đây đã lên án vụ bắt giữ hai blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Hồ Văn Hải, bị truy tố vì tội tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88. Hồi tháng Chín, tòa án Hà Nội cũng đã bác kháng cáo của blogger Nguyễn Hữu Vinh, tức Ba Sàm và cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy, bị kết án 5 năm tù vì “lạm dụng tự do dân chủ” và chống chính quyền.
Tác giả bài báo dẫn lời nhà báo Phạm Chí Dũng, nhấn mạnh sở dĩ có nhiều vụ bắt bớ vào cuối năm là vì công an muốn có thành tích. Tuy nhiên cũng theo ông Dũng, ngọn gió đổi thay đang thổi đến. Lo sợ nổi dậy, chính quyền tỏ ra cứng rắn hơn trước đối với những người chỉ trích chế độ, nhưng trấn áp chỉ làm cho người ta thêm hăng hái bảo vệ tự do ngôn luận. Khát vọng dân chủ rất mạnh mẽ trong khi nền kinh tế gặp nhiều khó khăn, tham nhũng hoành hành.
Bài viết cũng nhắc đến Lê Công Định, cựu luật sư 48 tuổi, bị bắt vì tội tuyên truyền chống Nhà nước cùng với bốn nhà tranh đấu khác. Ông Định kể, ông bị lãnh án 5 năm tù nhưng nhờ áp lực quốc tế, ông được phóng thích trước hạn một năm và bị quản chế ba năm. Ông than phiền là bị theo dõi mỗi khi ra khỏi nhà. Vào đầu tháng 10/2016, khi tham dự một cuộc hội thảo ở Vũng Tàu, công an đã đến bắt giữ cả nhóm khoảng ba chục người, câu lưu mười tiếng đồng hồ. Còn ông Dũng cho biết ông thường xuyên bị giám sát.
Các blogger phải đấu tranh ngay trong nước, Nhà nước cho rằng quá nguy hiểm nếu để họ xuất cảnh. Bài báo nhắc đến một trong những xì-căng-đan tệ hại nhất gần đây là vụ nhà máy thép Formosa xả chất thải hóa học độc hại làm cho cá chết hàng loạt trên hàng trăm kilomet bờ biển miền Trung hồi tháng Tư. Đã nổ ra những vụ biểu tình chống Formosa Plastics Group, chính quyền không ngăn cản nổi nhưng không muốn các blogger liên tục đề cập đến, để tránh khả năng phong trào lan rộng hơn.
Để kết luận, bài báo cho biết mặc dù bị ngăn trở, các blogger Việt Nam vẫn tỏ ra lạc quan về phong trào đấu tranh. Theo tác giả Lobsang Dundup Sherpa Subirana, ông Phạm Chí Dũng vẫn tin rằng Hội của ông sẽ được Nhà nước công nhận, và sẽ được phép hoạt động. Ông thổ lộ: “Có lẽ vào năm 2017… Chúng tôi muốn trở thành một diễn đàn tự do ngôn luận, khởi đầu cho một xã hội dân sự tích cực vốn rất cần thiết cho Việt Nam trong tương lai.Thụy My

Chuyện bà Thatcher lúc cuối đời


clip_image001
Thanh niên thời nay ít ai biết đến tên tuổi bà Thatcher.[1] Bà từng làm Thủ tướng nước Anh 11 năm liền vào cuối thế kỷ trước, và có biệt danh “Bà đầm thép” [Iron Lady] vì đã áp dụng một đường lối cứng rắn nhằm vực dậy nền kinh tế ốm yếu của nước tư bản già cỗi này. Sau khi nghỉ hưu, Bà đầm thép bị rơi vào lãng quên, chẳng thấy ai nhắc tới.

Báo The Sunday Times ngày 3 tháng 8 năm ngoái [2003] có đăng bài nói về nhân vật tiếng tăm lừng lẫy một thời này, nay xin kể lại cho bạn đọc cùng nghe.
Hồi trẻ, bà Thatcher học Đại học Oxford chuyên ngành hoá học, sau chuyển sang học pháp lý, rồi trở thành một luật sư có hạng. Về sau bà hoạt động chính trị, trước khi được bầu làm Thủ tướng (1979) từng làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Khoa học. Hiện nay, ở tuổi 79 và đã nghỉ hưu được 14 năm, bà Thatcher đang sống cô đơn vò võ một mình, tình cảnh có vẻ buồn thảm lắm.[2] Chồng bà[3] qua đời hồi tháng 6 năm ngoái (2003). Cô con gái độc nhất[4] làm nghề báo, chỉ là một nhà báo quèn không chức tước tên tuổi. Mặc dù có bà mẹ lừng danh và trị vì đất nước lâu như vậy, nhưng cô chẳng được hưởng chút lộc nào của mẹ.
57 triệu thần dân của bà Thatcher cũng đã quên bà từ lâu. Tháng 10 năm kia, hôm sinh nhật lần thứ 77, bà nhận được cả thảy có 4 thiếp chúc mừng. Bây giờ bà gầy nhom, sức khoẻ và tình hình kinh tế không mấy lạc quan. Cô con gái rất lo, nhưng đồng lương nhà báo hiện nay của cô chẳng thể giúp được gì cho mẹ già. Báo Times viết: “Giờ đây bà Thatcher chỉ làm bạn với cái bóng của mình mà thôi”.
Thật ra thì chưa có gì bi thảm đâu, vì chế độ phúc lợi của nước Anh rất tốt, cái gọi là nghèo của bà chỉ là so với đời sống người Anh đang đi làm thôi, chứ dân nhiều nước khác thì còn lâu mới được như thế. Những người Á Đông chúng ta theo thuyết “văn hoá phương Đông cứu văn hoá phương Tây” có lẽ sẽ bất bình nói: để bà Thatcher sống như vậy, người phương Tây tàn nhẫn quá, không có tình người như phương Đông chúng ta.
Nhưng thực ra, đây lại chính là một ưu điểm của văn hoá phương Tây: dù bà có làm Thủ tướng 3 nhiệm kỳ liền đi nữa, khi về vườn rồi, thì xin lỗi nhé, bà cũng chỉ là một người dân thường chẳng có ưu đãi, đặc quyền gì hết. Nghĩa là bà cũng phải nếm cảnh già lão cô đơn, nghèo túng như mọi người về hưu khác, thế mới là xã hội bình đẳng.
Đây chính là một thành công của xã hội phương Tây, vì thế mà xã hội họ không tự nó thối nát đi đến chỗ tự sụp đổ.
Cuộc đời bà Thatcher chứng tỏ xưa nay bà chẳng có tham nhũng tham nhẽo gì hết, dù bà từng danh giá như thế, dù chồng bà từng làm trong Hội đồng Quản trị mấy công ty.
Một vài nước phương Đông hiện nay cũng học theo mô hình này, thật là điều rất đáng mừng. Tổng thống Kim Dae-jung [1925-2009] đang tại chức, hai cậu con dính vào chuyện tham nhũng bị toà xử tù, báo chí Hàn Quốc đưa tin ấy nhưng không hề nhắc tới tên ông bố của họ. Ai làm người ấy chịu, xã hội pháp trị mà! Trong chuyện ấy, bố cũng không giúp gì con, mà có giúp cũng chẳng được.
Báo Đức năm nào đăng tin và ảnh đương kim Thủ tướng Gerhard Schröder [sinh 1944] ngày Chủ nhật tự lái xe đưa cả nhà đi nghỉ. Vì là việc riêng nên ông không được phép dùng xe công, mà phải đi chiếc xe cà tàng của mình. Nhưng đội bảo vệ vẫn cứ phải thực thi phận sự bảo vệ Thủ tướng. Thế là trong ảnh người ta thấy một đoàn xe sang trọng của mấy anh bảo vệ chạy trước chạy sau chiếc xe cũ rích của ông Thủ tướng. Xem ảnh chẳng ai thấy có gì đáng thương hại cho vị đứng đầu quốc gia giàu nhất nhì châu Âu này.
Cũng xin bạn chớ có thương hại bà Thatcher. Đưa tin về cảnh về hưu cô đơn túng thiếu của bà, báo Times đâu có bôi nhọ nước Anh, ngược lại, đây còn là sự biểu dương mặt tốt của xã hội nước họ.
Từ đó, tôi rút ra được một quy luật: quan béo thì dân gầy, quan gầy thì dân béo. Dùng quan điểm ấy để xem thế giới chắc là không sai đâu./.
Chú thích:
[1] Margaret Thatcher, 1925-2013, tên thời con gái là Margaret Hilda Roberts, con một gia đình bán thực phẩm, là phụ nữ đầu tiên và duy nhất được bầu làm Thủ tướng Anh và ở cương vị này lâu nhất trong thế kỷ 20. Khi về già, bà di chúc từ chối làm quốc tang để tránh lãng phí tiền của dân.
[2] Bà Thatcher đã qua đời năm 2013.
[3] Ông Denis Thatcher (1915-2003), năm 1951 cưới bà Thatcher sau khi đã ly dị vợ trước.
[4] Cô Carol Thatcher, sinh 1953, có một anh em sinh đôi.
Nguồn: http://nghiencuuquocte.org/2016/01/06/chuyen-ba-thatcher-luc-cuoi-doi/#sthash.VKYhx1Sy.dpufNghiêm TúTuỳ bút (Trung Quốc), số 1/ 2004
Nguyễn Hải Hoành dịch

No comments:

Post a Comment