Sunday, January 8, 2017

Bài viết hay(4386)

Một dân tộc mà những người yêu nước như Mẹ Nấm, Hồ Hải, Trần Huỳnh Duy Thức... không được quan tâm bằng Suboi, Mr Đàm, Ngọc Trinh thì làm sao khá được! Lớp trẻ hôm nay có những đứa khóc như cha chết mẹ chết khi ra sân bay TSN đón sao Hàn vì không thấy "thần tượng" nhưng chúng lại có thể dửng dưng trước chuyện Formosa, chuyện TQ lấn đất giành biển thì có thể thấy tương lai hổng khá. Một đất nước mà ai cũng muốn bỏ đi, dù là phải bán thân làm đĩ, làm osin. Tiên sư cha mấy đứa lãnh đạo cứ nói phét là nơi đáng sống nhất thế giới. Tởm làm sao bộ máy tuyên giáo đang giết dần dân tộc này quá dịu êm!

Phát triển quốc gia bằng "chỉ số nhân tài"

Chèn_tiêu_đề_của_ảnh_vào_đây
Trong buổi diễn thuyết tại Đại học Harvard năm 1943, Winston Churchill nói: “Các đế quốc trong tương lai sẽ là những đế quốc của trí tuệ”. Ông nói thêm, những cuộc chiến trong tương lai sẽ là cuộc chiến vì nhân tài.
Giáo sư Niall Ferguson là một trong những sử gia trẻ giỏi nhất thuộc thế hệ ông, với khả năng có thể kết hợp và biện giải mối quan hệ giữa kinh tế và chính trị học bằng loại ngôn ngữ diễn đạt dễ hiểu đến mức sinh viên không cần làm bài tập vẫn theo kịp bài giảng. Ferguson là giáo sư mà bất cứ đại học lừng danh nào đều muốn mời ông. Cách đây hơn 10 năm, Đại học New York (NYU) mời Ferguson từ Oxford với mức lương hàng chục ngàn đôla; đặt ông vào vị trí cao trong khoa sử, cung cấp ngôi nhà sang trọng tại Greenwich Village và trả chi phí vé máy bay vượt Đại Tây Dương để Ferguson có thể thường xuyên về Anh thăm vợ con. Sau đó, Ferguson qua Harvard và từ cuối năm 2015 ông về Stanford. Sự ra đi của Ferguson được giới học thuật miêu tả là một “cú sốc” cho Harvard! Giáo sư sử Alison Frank Johnson viết rằng Ferguson là người “không thể thay thế”.
Câu chuyện Niall Ferguson là một trong những ví dụ cho thấy nhân tài cần được tôn trọng như thế nào. Con người luôn là yếu tố cốt lõi của phát triển. Không nguồn vốn nào quan trọng bằng nguồn vốn nhân lực. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa những công ty (đang cạnh tranh về nguồn nhân lực) mà còn là cuộc chiến giữa các quốc gia (đang lo lắng về “cân bằng nhân tài” cũng như “cân bằng quyền lực”). Mức độ phát triển quốc gia giờ đây không chỉ tính bằng GDP hay tỷ lệ FDI mà còn là “kỹ năng” thu hút nhân tài. Nước nào càng lôi kéo được nhiều nhân tài thì càng phát triển thành công.
Tháng 10-2016, Ngân hàng Thế giới (WB) cho biết, Mỹ, Canada, Úc và Anh hiện là bốn quốc gia hàng đầu thu hút nguồn nhân tài nhập cư. Dù các nước không nói tiếng Anh nỗ lực trải thảm mời chuyên gia trình độ cao nước ngoài nhưng có gần 75% lực lượng tay nghề trình độ cao tại các nước OECD (Tổ chức hợp tác phát triển kinh tế) vào năm 2010 đều dồn vào bốn quốc gia nói trên, trong đó chỉ riêng Mỹ đã chiếm gần 40%. Gần 70% kỹ sư Thung lũng Silicon đều là dân nước ngoài. Trong khoảng 30 năm cuối của thế kỷ 20, dân nhập cư giành 31% giải Nobel mà quá bán trong số đó đều làm việc cho các viện nghiên cứu Hoa Kỳ. Những điều vừa nói cho thấy sự khốc liệt của cuộc chiến giành giật nhân tài và trở thành một thách thức rất lớn đối với các nước đang phát triển vốn muốn níu chân nhân tài nước mình trước cơn bão thất thoát chất xám.
Không thể không lo lắng cho tương lai đất nước khi Việt Nam ngày càng thất bại trong cuộc chiến nhân tài. 12/13 quán quân chương trình “Đường lên đỉnh Olympia” đã ở lại nước ngoài làm việc thay vì trở về nước. Khó có thể trách các bạn trẻ có cơ hội du học đã không quay về phục vụ. Môi trường làm việc lạc hậu và chế độ đãi ngộ thấp kém là vài trong số lý do khiến du học sinh chọn con đường xa quê. Trong khi đó, tính đến giữa năm 2016, có đến 225.000 cử nhân và thạc sĩ thất nghiệp! Hệ thống đại học bùng nổ (412 trường, với khoảng 2,2 triệu sinh viên) đã không thật sự đóng góp cho việc xây dựng nguồn nhân lực nước nhà.
Phương pháp giáo dục đại học không chỉ lạc hậu mà còn nặng tính giáo điều. Đại học vẫn chưa là môi trường để bày tỏ tự do tư duy sáng tạo. Hầu hết đại học đều không thoát ra khỏi mô hình đào tạo “học chữ”. Đại học ngày nay không chỉ thuần túy cung cấp kiến thức. Nó phải là môi trường nghiên cứu và tạo cảm hứng nghiên cứu sáng tạo. Nó phải là nơi cống hiến những sản phẩm khoa học thực tế với đóng góp của thầy lẫn trò. Nó phải là nơi kích thích được nguồn năng lượng cho tri thức trẻ. Nó phải là nơi định hình cho tương lai đất nước chứ không phải là nơi những “giá trị” cũ mòn được “bảo tồn”.
Thiết hụt nguồn con người, làm thế nào có thể xây dựng quê hương? Nhân lực và nhân tài là yếu tố hàng đầu để phát triển. Đã quá muộn để thiết kế một chiến lược xây dựng nguồn nhân lực. Sự thịnh vượng một quốc gia không chỉ nhờ sản xuất và giao thương. Nó còn phải đặt trên nền tảng xây dựng con người, và xây dựng con người phải đặt trên nền tảng một chính sách giáo dục đúng đắn trong đó phải nhấn mạnh đến sự khai phóng, tự do tư duy và tự do sáng tạo. Hãy chọn thế hệ trẻ để đặt tương lai vào họ chứ không phải để những bộ não cằn cỗi cai quản họ. Hãy để tương lai đất nước đi lên như những cỗ máy cấp tiến hiện đại, chứ không phải nhẹ rơi như những tờ bướm mà các bạn sinh viên thất nghiệp đứng phát ở các ngã đường vô vọng.Mạnh Kim
__________________
Bản đầy đủ của bài viết này đăng trong Người Đô Thị số Xuân. Nhân tiện xin được “quảng cáo trá hình” luôn thể. Giai phẩm này có sự góp mặt của các cây bút “số má” trong chốn giang hồ: Ngô Thế Vinh, Trương Trọng Nghĩa, Nguyễn Quang Lập, Phạm Công Luận, Nguyễn Thị Hậu, Ngô Thị Kim Cúc, Tuấn Khanh, Trác Thúy Miêu, Nguyễn Vĩnh Nguyên, Lê Hồng Lâm, Thúy Hà... Báo phát hành toàn cõi Việt Nam ngày 9-1.

Con đường tự do - Nghĩ lớn và hành động nhỏ

Một chặng đường đã qua
Khoảng đầu năm 2013, thời điểm mà những thông điệp bảo vệ chủ quyền như “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam” vẫn còn bị xem là “nhạy cảm”, lúc đó phong trào chống sự gây hấn của Trung Quốc đang tăng cao. Tôi đã chọn ý tưởng No China shop[*] để bình thường hóa việc kinh doanh công khai các áo thun có in thông điệp về chủ quyền biển đảo. Tôi muốn biến nó trở thành nơi tập trung những hàng hóa không có xuất sứ từ Trung Quốc như một giải pháp cho thái độ phản kháng của mình.
Sau thời gian tìm hiểu các mặt hàng theo tiêu chí đó, tôi đã thất vọng nhận ra đây là điều bất khả thi, bởi dù các mặt hàng có sản xuất tại Việt Nam thì hầu hết các nguyên vật liệu đều phải nhập từ Trung Quốc. Đây là một hình thức nô lệ thực dân kiểu mới. Chúng ta đã đánh mất hoàn toàn sự tự chủ trong sản xuất, không phải vì chúng ta không có năng lực mà vì cơ chế chính trị không tạo ra môi trường phát triển bền vững và an toàn bằng những chính sách thuận lợi cho doanh nghiệp sản xuất tư nhân phát triển.
Tháng 3/2014, tôi bắt đầu chuyển hướng hoạt động đến mục tiêu Nhân quyền bằng việc kết hợp với Mạng Lưới Blogger Việt Nam tổ chức công khai những buổi “Cafe Nhân Quyền”[**] tại Sài Gòn, Hà Nội. Đến lần thứ ba tổ chức tại Nha Trang với chủ đề “vấn nạn người dân chết trong đồn công an” thì bị công an phá và hành hung.
Họ bắt vợ chồng tôi lên xe, đánh đập chúng tôi cùng blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong tiếng khóc thét sợ hãi của con tôi. Lúc đó con mới có 4 tháng tuổi còn đang phải bú mẹ nên không thể để hai bà cháu ở lại Sài Gòn mà không có vợ chồng tôi. Sau này tôi khá hối hận vì đã không lường trước được sự man rợ của công an Nha Trang khi quyết định cho con tôi đi cùng. Các báo Đảng ở Nha Trang sau đó còn viết bài vu cáo cho chúng tôi là lừa đảo để ngụy biện cho hành động bạo quyền của họ.
Liên tiếp những thời gian sau đó là chuỗi ngày chúng tôi phải sống dưới sự sách nhiễu của công quyền, từ công việc, chỗ ở. Có lúc mệt mỏi vì những khó khăn trong cuộc sống họ gây ra cho chúng tôi, tôi đã muốn bỏ cuộc. Nhưng dù tôi có chọn lựa im lặng họ vẫn không ngừng quấy nhiễu.
Tôi bắt đầu thực hành Thiền từ một suy nghĩ đơn giản là giảm căng thẳng và để phòng khi ngồi tù thì có thêm cách tập cho đỡ buồn. Nhưng càng đi sâu vào thực hành Thiền Định tôi càng nhìn rõ hơn bản tánh mình và các nguyên nhân của thực trạng xã hội.
Phần nhiều người ta nghĩ tình trạng hiện nay là do cái “nghiệp” của dân tộc này, người Việt mình ác quá, ngày xưa gây nhiều nợ máu nên giờ phải chịu như thế, lý do nghe cũng hợp lý. Nhưng, rồi tôi nghĩ, không lẽ dân tộc mình cứ ngồi im để chờ trả cho hết “nghiệp” mà không biết là khi nào? Và tôi chọn tạo ra “nhân” mới, chí ít là thái độ dám sống, dám thể hiện ngay thẳng theo tiếng nói lương tâm mình?
Sự ác không thể loại trừ mà chỉ có thể thay thế bằng một sự thiện. Cũng như sự sợ hãi không thể mất đi mà chỉ có thể biến đổi bằng một thái độ dám sống.
Sau những ngày trăn trở tôi quyết định chọn sống với "Con đường Tự do".
Tự do đối với tôi chính là sự-tự-chủ cả bên trong (nội tại) lẫn bên ngoài (ngoại tại). Bên trong tôi không bị chi phối bởi các ý thức hệ chủ nghĩa, tôn giáo, các mâu thuẫn hay sự thù oán trong quá khứ. Bên ngoài là sự tự do thực hành và thể hiện chính kiến của mình trước các vấn nạn của đời sống mà không sợ bị đàn áp, sách nhiễu của nhà cầm quyền. Có sự tự chủ con người mới có thể phát triển hết khả năng sáng tạo phục vụ cho đời sống dân sinh, giáo dục, bảo vệ môi trường và phát triển đất nước thịnh vượng bền vững.
Một thể chế chính trị tôn trọng và thực thi Dân quyền sẽ nâng cao tính tự chủ cho người dân để từ đó đưa đất nước hoà nhập vào sự văn mình của nhân loại.
Trong những bài viết trước, tôi đã khái quát về tầm quan trọng của mục tiêu Dân quyền trong tiến trình hoạt động thay đổi xã hội. Một số bạn có góp ý nên thêm nhiều quyền vào mục tiêu đòi hỏi nhưng theo tôi thì ba quyền gồm tự do bầu-ứng cử và trưng cầu dân ý; tự do ngôn luận và truyền thông; tự do lập hội và hội họp -biểu tình mới là nền tảng quan trọng để xây dựng và phát triển nhà nước pháp quyền, thúc đẩy các quyền-nhu-cầu khác được thực thi. Giống như khi ta xây một ngôi nhà, chỉ cần có móng vững chắc rồi thì chúng ta sẽ dựng lên được các tầng nhà với những công năng sử dụng khác nhau.
Tôi cho rằng cần tập trung vào các quyền chính tránh sự lan man khó định hướng con đường cần đi. Dụ như khi chúng ta đòi quyền bảo vệ môi trường mà không được tự do lên tiếng, không được phép lập hội, thảo luận hay biểu tình bày tỏ thái độ để thay đổi chính sách thì gốc rễ của hủy hoại môi trường vẫn mãi còn đó. Sự kiện Formosa là một mình chứng rõ ràng cho nhận định của tôi.
Thiết nghĩ câu hỏi chúng ta nên cùng nhau thảo luận lúc này là làm thế nào để hoạt động thúc đẩy Dân quyền tự do?
Sự thay đổi chỉ đến khi nhiều người từ nhiều thành phần khác nhau trong xã hội cùng đứng lên giành lại quyền tự do của mình trong sự đồng lòng và tinh thần đoàn kết vì một mục-tiêu-chung. Đó là Dân quyền.
Đừng trông chờ một lãnh tụ hay một đảng phái nào có thể làm điều này giúp chúng ta vì nếu một lãnh tụ hay một đảng phái nào có khả năng giải phóng chúng ta thì họ cũng sẽ có khả năng trói chúng ta lại lần nữa. Cuộc chuyển đổi trong tương lai phải là cuộc chuyển đổi từ sức mạnh quần chúng thông qua nền tảng của các hội, nhóm xã hội dân sự độc lập.
Cách thức để tạo ra một nhóm xã hội dân sự đến từ việc kết nối và chia sẻ tri thức, từ đó sẽ sáng tạo ra những ý tưởng hành động theo sở trường hay lĩnh vực mà nhóm mình quan tâm.
Hiện chúng ta có lợi thế rất lớn từ phương tiện kết nối của internet và mạng xã hội, nó giúp chúng ta phần nào có được sự tự do ngôn luận. Nhưng cần nhớ rằng đó chỉ là phương tiện kết nối, muốn tạo ra sự thay đổi thì mỗi người chúng ta phải bước ra khỏi màn hình máy tính để chủ động gặp gỡ nhau. Nó có thể là những buổi cà phê định kỳ hàng tuần hay hàng tháng để thảo luận về những tư tưởng, những vấn đề, những giải pháp mà chúng ta quan tâm.
Một điểm chung thường thấy ở các chế độ cai trị độc đoán thì người dân hầu như có rất ít thời gian và không gian để gặp gỡ trao đổi. Sự hạn chế này đến từ nhiều phía nhưng có lẽ lớn nhất là đến từ nỗi sợ hãi và áp lực mưu sinh. Người trẻ thì phải đua thời gian với việc học tập bằng cấp, người lớn thì phải cắm đầu vào công việc kiếm tiền nên không còn thời gian và tinh thần quan tâm đến việc xã hội. Chúng ta luôn mãi loay hoay mà không nhìn thấy lối thoát vì sự bế tắc do cơ chế chính trị này tạo ra.
Tháng 5/2014 tôi có làm chương trình cho vay hỗ trợ nuôi heo ở một xã miền núi ở Quảng Bình. Kết quả khá khả quan nhưng tôi nhận ra muốn duy trì phải có nhân lực tại địa phương hoặc phải có những bạn hoạt động xã hội có năng lực quản lý chấp nhận sống thời gian dài tại đó. Điểm yếu của các nhóm xã hội dân sự hiện nay bao gồm cả chính thức và phi chính thức là thiếu nguồn nhân lực và nhất là thiếu những chương trình hoạt động lâu dài, thường chỉ chạy đua theo sự kiện hoặc dự án ngắn hạn mà không giải quyết được tận gốc vấn đề là nâng cao dân trí. Mà nâng cao dân trí không gì khác hơn là chia sẻ cho người dân hiểu về Dân quyền thông qua những hoạt động dân sinh hay những lợi ích thiết thực khác.
Dân quyền không chỉ là những quyền tự do cơ bản mà còn là một kiểu thức văn hóa. Khi mỗi người ý thức và thực hành được quyền của mình thì họ sẽ trở nên tôn trọng quyền của người khác. Xã hội sẽ tốt đẹp hơn nếu mỗi người có thể tự do sống với quan điểm của mình mà không cần phải “đeo mặt nạ”, không sợ bị gọi là “phản động” hay những sự miệt thị khác.
Trong giới hạn của nhận thức và phạm vi của bài viết này, tôi mong nhận thêm được sự đóng góp ý kiến và trông chờ những cuộc gặp mặt thảo luận trực tiếp từ những ai quan tâm.
Nguyễn Hồ Nhật Thành 
Sài Gòn ngày 08/01/2017
- Các bài trước:
1. Con đường tự do => http://bit.ly/2iQaUtq
2. Tự giải phóng => http://bit.ly/2jpKcsK
3. Dân trí là gì? => http://bit.ly/2i6bBxW
4. Bạo lực không làm ta khuất phục => http://bit.ly/2iRfOEx

Thủ tướng vs Chủ tịch Hà Nội

Khi Thủ tướng Phúc hỏi: "Ai cho phép xây 50 tầng ở Giảng Võ?", hẳn ông đã có câu trả lời, nhưng vì lý do gì đó nên mới yêu cầu Hà Nội phải trả lời thay, chứ nếu thật sự ông không biết thì hoặc là bộ máy giúp việc cho ông quá kém, hoặc là ông không nên... làm Thủ tướng nữa.
Nhưng Chủ tịch Hà Nội cũng không phải tay vừa, không trả lời trực tiếp vào câu hỏi bằng một cái tên cụ thể, mà lại vòng vo rằng quyết định cấp phép 50 tầng là dựa vào Thông báo số 30 ngày 3/2/2016 của Văn phòng Chính phủ về khu đất dự án số 148 Giảng Võ. [1]
Chỉ bằng vài thao tác google người ta có thể truy ra ngay Thông báo số 30 này [2] truyền đạt ý kiến của chính Thủ tướng, nhưng không phải Thủ tướng Phúc mà người tiền nhiệm của ông, Nguyễn Tấn Dũng. Thời điểm ông Dũng đưa ra kết luận này là tháng 2/2016, nằm trong giai đoạn vịt què (sau khi rớt Trung ương khóa mới và chỉ còn 2 tháng nữa là bàn giao cho Tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) không khỏi khiến cho dư luận có cảm giác ông muốn 'hốt cú chót' trước khi về hưu để 'gắng làm người tử tế'.
Cái không thể chấp nhận được ở ông Dũng là với Thông báo số 30 ở trên, ông đã sổ toẹt vào chính Quyết định 1259/QĐ-TTg mà ông ký 5 năm trước đó, phê duyệt Quy hoạch chung xây dựng Thủ đô đến 2030, tầm nhìn 2050, trong đó nói rõ vùng nội đô lịch sử (bao gồm khu đất Giảng Võ) phải hạn chế xây cao tầng, tăng cây xanh mặt nước. [3]
Quay lại phần đối đáp của Hà Nội, thú vị hơn, Chủ tịch Chung còn đưa ra nguyên tắc của bản thân là 'không bao giờ đổ lỗi cho thế hệ trước' [4], khác nào như một lời nhắn nhủ đến Thủ tướng Phúc rằng nếu Thủ tướng làm đến cùng vụ Giảng Võ này, không sớm thì muộn cũng phải đụng đến người tiền nhiệm Nguyễn Tấn Dũng, và rằng Hà Nội nếu có sai thì cái sai đó cũng dựa trên kết luận của cựu Thủ tướng mà thôi.
Phải chăng cũng vì thế mà Thủ tướng Phúc ngay từ đầu đặt câu hỏi bỏ ngỏ như trên, dù ông đã biết rõ câu trả lời, vì là một trong những người dự họp hồi tháng 2/2016 để đưa ra Thông báo 30 trong vai trò Phó Thủ tướng? Phải chăng ông cũng ngại đụng đến tiền nhiệm, dù biết rõ sai trái của người đó?
Nếu quả thế thật thì dù ở hai phía trong một cuộc đối đáp, song Thủ tướng Phúc và Chủ tịch Chung vẫn rất đồng thuận với nhau ở điểm không đụng đến sai trái của tiền nhiệm, vì cả hai rồi cũng sẽ trở thành 'tiền nhiệm' trong vài năm nữa thôi - lối suy nghĩ đặc trưng của một nền văn hóa chính trị lạc hậu, thiếu công khai minh bạch và vắng bóng phê phán.
Giảng Võ sẽ là phép thử mà nếu Thủ tướng rút lui trước người tiền nhiệm, thứ đồng thuận tệ hại trên xứng đáng được gọi tên là đồng thuận Ba Đình.Nguyễn Anh Tuấn
Xem thêm:

No comments:

Post a Comment