Sunday, January 8, 2017

Bài viết hay(4387)

Sáng nay Bolsa nói về luật Global Magnitsky Human Rights Accountability Act đã được Quốc Hội biểu quyết, tổng thống Obama ban hành và có anh nhà báo tiên đoán là đã đến ngày CSVN quá gian ác với dân phải đền tội. Mèn ui, năm nào gần Tết tui cũng nghe nói là VC sẽ chết vào năm sau mà 41 năm rồi, chúng nó vẫn chưa chết và còn tràn qua Bolsa ngày càng nhiêu hơn. Chống Cộng theo kiểu nằm mơ giữa ban ngày thế này thì ...chán bỏ mẹ. Cứ trông chờ vào Mỹ mà ai nấy cứ nói phét rồi đi cày trả nợ bill chứ có ai xăn tay áo lên mà làm trò gì cho hay đâu?
Gốc Hoa Thất Vọng Vì Trump?
Đã có ai trong những người từng ủng hộ Donald Trump bây giờ thất vọng vì Trump?
Phía cử tri Mỹ gốc Việt có lẽ chưa rõ – hoặc ngược lại, đang có đà ủng hộ Trump nhiều hơn, khi thấy Trump cứng rắn với Trung Quốc.
Tuy nhiên, tại Nam California, người ta ghi nhận thấy nhiều ủng hộ viên Mỹ gốc Hoa từng tung hô Trump những ngày đầu tháng 11/2016 và rủ nhau bỏ phiếu cho Trump bây giờ đang lặng lẽ hơn.
Lặng lẽ… nghĩa là, không còn ồn ào tung hô nữa. Và họ đang chờ xem.
Chờ gì? Có lẽ, người Mỹ gốc Hoa đang chờ xem quân lực TQ đổ bộ để chiếm nhiều đảo Biển Đông của Việt Nam, Philippines, Indonesia?
Trước tiên, khoan nói chuyện người dân, hãy nói chuyện nhà nước -- nên thấy rằng chính phủ TQ rõ ràng là bực dọc với Trump…
Nếu bạn cư ngụ ở vùng Nam California mấy năm qua, nghĩa là trong khu vực các quận Los Angeles, Quận Cam, quận Riverside… sẽ nhận ra rằng làn sóng truyền hình 31.9 (nếu bạn chỉ dùng sóng antenna) của đài CCTV đã tắt tiếng từ ngày 1/1/2017. Nghĩa là, cơ quan tuyên truyền đỏ của TQ… lặng lẽ rút khỏi Nam Cali và có thể rút khỏi nhiều nơi khác.
Nếu bạn để ý rằng trong năm 2014, khi giàn khoan Haiyang 981 của TQ vào Biển Đông nơi lãnh hải Việt Nam để đo, để khoan, để thăm dò, để làm gì gì nữa… thì đài truyền hình CCTV/31.9 của Bắc Kinh ồn ào đủ thứ, chửi mắng phía Việt Nam tưng bừng… Nghĩa là, đài này dùng để nhồi sọ dân Mỹ gốc Hoa ở vùng Nam Cali.
Tại sao bây giờ CCTV tắt tiếng ở Nam Cali? Không rõ nơi khác có tắt hay không, nhưng đây là dấu hiệu rất lạ.
Nếu bạn quan sát trong các phố Tàu Los Angeles, bạn sẽ thấy gần một ngôi chùa Đài Loan là có một chùa Tàu cộng… Muốn biết chùa Đài Loan dễ lắm, bạn cứ bước vào, nhìn vào tủ sách sẽ thấy trên kệ có một số sách của ngài Đạt Lai Lạt Ma, và cách đó chừng 2 khu phố là ngôi chùa Tàu không hề có hình bóng nào, hay sách vở nào liên hệ tới Đức Đạt Lai Lạt Ma.
Bởi vậy, cho đài CCTV tắt tiếng ở Nam Cali là dấu hiệu rất lạ.
Các ông bà Mỹ gốc Hoa đang suy nghĩ gì?
Đơn giản, từ sau cú điện thoại nói chuyện giữa Trump và Tổng Thống Thái Anh Văn của Đài Loan, là các đảng viên Cộng Hòa trong thành phần gốc Hoa lục đã lặng lẽ, im bặt tiếng vỗ tay…
Có phải họ đang chứng kiến Thiên triều Bắc kinh sắp mất vĩnh viễn Đài Loan?
Thêm nữa, Hội đồng Ngoại thương mới do Trump bổ nhiệm lại là những người không ưa Bắc Kinh, nói rõ hơn, là nhiều người trong phe diều hâu Cộng Hòa cho rằng TQ mới là kẻ Mỹ cần đối đầu.
hế nên, bạn thử bước vào Phố Tàu Los Angeles và hỏi mấy ông bạn Việt gốc Hoa xem, người Mỹ gốc Hoa Lục đang “nghiêm và buồn” ra sao…
Nói L.A. là hơi xa… Bạn cứ hỏi mấy bạn sinh viên Mỹ gốc Việt ở UCI, thử nghiên cứu xem mất du học sinh từ Bắc Kinh và Thượng Hải đang suy nghĩ gì…
David Wang, 33 tuổi, cư dân thành phố Diamond Bar, người sáng lập hội Chinese Americans for Trump (Người Mỹ gốc Hoa ủng hộ Trump) và cũng giữ một chức vụ trong Hội đồng Cố vấn Mỹ gốc Á của Trump, nói: “Chúng tôi tìm cách ngăn cản những lời Trump nói xấu về TQ. Nói thiệt, tôi nghĩ Trump đang thăm dò chính sách…”
Cũng nên nhìn lại hồi trước bầu cử, dân Mỹ gốc Hoa phần nhiều không ưa ứng cử viên Hillary Clinton, vì cho rằng bà Clinton đang giăng rào Hiệp định Thương mại TPP để bao vây TQ…
Đúng ra ủng hộ Trump có cả 2 phía Quốc-Cộng từ người gốc Bắc Kinh và gốc Đài Bắc. Mỹ gốc Hoa ủng hộ Trump tuy ít về số lượng, nhưng lại ồn ào hơn cũng nhờ truyền thông tiếng Trung Hoa – vì đài và báo tiếng Hoa vẫn nhìn thiếu thiện cảm về chính sách giăng lưới Biển Đông của Hillary Clinton.
Họ phóng tràn ngập tin thiệt và tin dỏm, cả các bài bình luận tiếng Hoa từ khắp nơi vào mạng tiếng Hoa WeChat kêu gọi ủng hộ Trump.
Báo OC Register ghi lời Long Liu, một luật sư trụ sở ở San Gabriel, người có công ty luật phục vụ dân gốc Hoa ở Nam Cali, nói: “Trước bầu cử… có nhiều bài báo viết rằng bầu Trump sẽ có lợi cho Trung Quốc. Có tác dụng đấy. Nhiều người Mỹ gốc Hoa đã bầu cho Trump.”
Nhưng khi Trump thắng cử, làm một cú điện thoại với Tổng thống Đài Loan đầu tháng 12/2016, người ủng hộ Trump trong cộng đồng gốc Hoa phần lớn im lặng.
Liu nói, “Sau cú điện thoại giữa Trump và bà Thái Anh Văn, như dường là tất cả người và bài viết ủng hộ Trump đều biến mất. Không ai nói về Trump nữa.”
Phải chăng họ lo sợ Trump sẽ giúp Đài Loan tách ra khỏi “tổ quốc vĩ đại Trung quốc Mác Lê Mao”?
Thế rồi thêm một cú nữa, làm im lặng trầm trọng thêm: Trump bổ nhiệm Giáo sư kinh tế UCI có tên là Peter Navarro vào chỉ huy Hội đồng Kinh tế Bạch Ốc. Navarro từng viết cuốn sách Death by China (Chết Bởi Trung Quốc)…
Thế là, cộng đồng Mỹ gốc Hoa ở Nam Cali lộ hẳn khuôn mặt nghiêm và buồn…
Trung Quốc đã qua mặt Mexico để trở thành quốc gia có di dân nhiều nhất vào California – trong đó có 33,000 người TQ vào Calif. trong năm 2015. TQ cũng là nguồn đông nhất gửi du học sinh vào các đại học công lập California.
California là nơi tiền đầu tư từ TQ bơm vào nhiều nhất, 25.5 tỷ USD từ 2000 tới 2016.
Theo thống kê, dân gốc Hoa Lục và gốc Đài Loan tại 4 quận Nam California là:
Quận Los Angeles: 421,665 người.
Quận Cam: 88,157
Quận San Bernardino: 28,864
Quận Riverside: 20,514
Thôi thì chờ xem… Trong khi người Mỹ gốc Việt hồi hộp ngó về Biển Đông, người Mỹ gốc Hoa lại chỉ rình xem các tweet của Donald Trump…Trần Khải

    Luật Mỹ Trừng Phạt Vi Phạm Nhân Quyền

    Tin VOA,“Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm Thứ Sáu 23/12 đã ký thành luật dự luật S. 2943 tức Đạo luật Nhân quyền Toàn cầu Magnitsky (Global Magnitsky Human Rights Accountability Act) áp dụng các biện pháp chế tài trên toàn thế giới và cho phép áp đặt lệnh trừng phạt chống lại tất cả những cá nhân đã tham gia các hoạt động tham nhũng và vi phạm nhân quyền, kể cả các quan chức Việt Nam.”

    Dữ không! Chờ đợi gần hết hai nhiệm kỳ TT Obama, gần mấy năm TNS Kerry chuyên dìm luật Nhân Quyền rời khỏi chức Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Thượng viện, mới thấy Luật Trừng Phạt Nhân Quyền mà người dân Việt trong ngoài nước hằng mong đợi mới ra đời. Quá trễ nhưng trễ còn hơn không, nói theo kiểu Mỹ để tự an ủi.

    Đây là các biện pháp trừng phạt đối với những cá nhân bị chính phủ Mỹ coi là tham gia các hoạt động tham nhũng hay vi phạm nhân quyền, dự luật này đã được Quốc hội Hoa Kỳ đưa vào trong Luật Chuẩn chi Ngân sách Quốc phòng năm 2017. Theo đạo luật Magnitsky, những cá nhân đàn áp nhân quyền trầm trọng sẽ bị cấm nhập cảnh Hoa Kỳ và tài sản sẽ bị đóng băng ở Hoa Kỳ.”

    Như vậy, phóng chiếu vào bình diện VNCS, bất cứ cán bộ, đảng viên CS, công nhân viên, công chức Đảng Nhà Nước nào của CSVN tham gia các hoạt động tham nhũng và vi phạm nhân quyền sẽ bị Mỹ lên án, đưa vào danh sách chế tài, sẽ không qua Mỹ được trong các chuyến công vụ, du lịch và tài sản của họ tạo mãi, cất giấu ở Mỹ sẽ bị bất động hoá.

    CSVN sợ run trong bụng nhưng làm bộ tỉnh, cho một trang mạng không chính thức của CSVN nói đây là hành động “muốn níu kéo thêm những ngày tháng huy hoàng” của ông Obama, và rằng đạo luật áp dụng hình phạt đối với các cá nhân vi phạm nhân quyền sẽ biến thành “giấy vụn” sau khi tân Tổng thống Mỹ Donald Trump lên nhậm chức. CSVN làm như đọc được ý nghĩ của TT Trump là vị tổng thống của Mỹ mà báo chí quốc tế và TC thầy của CSVN, đánh giá Ông Trump là một vị hành động bất ngờ, không thể đoán trước được.

    Trở lại luật trừng phạt vi phạm nhân quyền, TT Obama vừa ký ban hành một lượt với đạo luật ngân sách 2017. Đứng trên phương diện kỹ thuật làm luật, đây là một việc làm rất khôn khéo của quí vị dân biểu, nghị sĩ Mỹ, dùng một điều khoản kèm theo luật ngân sách là một đạo luật lớn để đầu xuôi thì đuôi lọt. Hành pháp cần ngân sách thì không phủ quyết, ban hành cái lớn ngân sách, thì điều khoản về nhân quyền kèm theo sẽ được “ăn theo”, không bị tổng thống phủ quyết. Thông lệ làm luật ngân sách, ít khi TT phủ quyết ngân sách vì một điều khoản kèm theo.

    Vì Quốc Hội biết chưa có vấn đề nào gây trở ngại trung tâm trong bang giao; chưa có vấn đề nào gây trở ngại then chốt, cốt lõi trong phát triển đối tác chiến lược giữa Washington và Hà nội như vấn đề Nhân Quyền VN. Gay go, sâu sắc đến đỗi Hạ viện đôi lần ba lượt thông qua dự thảo Luật Nhân Quyền VN, Luật trừng phạt vi phạm nhân quyền với đa số áp đảo chuyển lên thượng viện thì bị Uỷ Ban Đối ngoại lúc TNS Kerry gốc phản chiến, ủng hộ bang giao với CSVN hết mình, ngâm dấm chết luôn. Như năm 2012, một Nghị quyết H.Res.484 và một dự luật H.R.1410 liên quan đến Nhân Quyền VN được Hạ Viện biểu quyết với đa số áp đảo bị TNS Kerry dìm chết luôn.

    Như Dự luật “Chế tài Nhân quyền Việt Nam” Dân biểu Ed Royce (Cộng hoà - Cali) đệ nạp đúng thời cơ vào ngày 05 tháng 01 năm 2011. Đó là phiên họp đầu của pháp nhiệm 112, một nhiệm kỳ mới với khối Cộng Hoà chiếm đa số ở Hạ Viện và ở Thượng Viện Dân chủ còn nắm đa số sau cuộc bầu cử ngày 2 tháng 11 năm 2010, cũng bị Dân chủ dìm chết luôn. Dự luật này là dự luật đầu tiên chế tài, cấm vận, trừng phạt những vi phạm nhân quyền một cách thiết thực và trực tiếp đối với cá nhân những cán bộ đảng viên của Đảng Nhà Nước CS Hà nội vi phạm nhân quyền VN. Nó có giá trị cưỡng hành, buộc các cơ quan Hành Pháp phải có hành động cụ thể, chớ không phải những khuyến nghị suông của các quyết nghị.

    Khác với Bộ Ngoại Giao, một số dân biểu, nghị sĩ đồng ý với DB Ed Royce, Chủ Tich Uỷ Ban Ngoại giao Hạ viện nhiều pháp nhiệm nói, “Vấn đề của Bộ ngoại giao là họ cứ nói rằng đừng lo lắng, tình hình sẽ thay đổi liên quan đến quyền con người ở Việt Nam. Nhưng tình hình trên thực tế cứ ngày một tệ đi, đến mức giờ đây có một nhân viên Hoa Kỳ bị đối xử như vậy. Vì những hành động như vậy tiếp tục chứng minh là chúng ta đã không đi đúng đường, Việt Nam không có tiến bộ. Chúng ta đã nhìn thấy tiến bộ ở nhiều nơi trên thế giới mà tại sao chúng ta lại không nhìn thấy những tiến bộ nào ở Việt Nam về quyền con người? Đây chính là lúc để chúng ta thông qua dự luật này.”

    Đối với CS Hà nội, biện pháp chế tài, cấm vận cá nhân cán bộ đảng viên của Đảng Nhà Nước tham ô nhũng lạm, vi phạm nhân quyền VN là đánh trúng đại tử huyệt của họ. Qui luật của CS thường trốn trách nhiệm dưới bóng của tập thể, trung ương đổ cho địa phương, địa phương đổ cho trên. Với luật Magnitsky trừng phạt nhân quyền đã ban hành, cá nhân cán bộ đảng viên CSVN phải chịu trách nhiệm về hành động vi phạm nhân quyền của mình. Và những người này sẽ không được cho vào Mỹ và không được tham gia làm ăn với bất cứ công ty Mỹ nào và tài sản của họ bị sai áp, bất động hoá, không chi dụng được nữa.
    Cái kiểu đánh khỉa khầm, theo kiểu tằm ăn lên, vết dầu loang từ nghị quyết khuyến nghị, qua luật CPC cấm viện trợ kinh tế, sang luật trừng phạt cá nhân cán bộ đàn áp nhân quyền này, các dân biểu, nghị sĩ Mỹ làm hết nhiệm kỳ này qua nhiệm kỳ khác, hết người này tới người kia. Trong chánh trị, trong tiến trình lập pháp có công mài sắt có ngày nên kim.
    Với luật Global Magnitsky Human Rights Accountability Act đã được Quốc Hội biểu quyết, tổng thống ban hành nói trên là đã đến ngày CSVN quá gian ác với dân phải đền tội. Đây là cơ hội bằng vàng cho người Việt hải ngoại đặc biệt là người Mỹ gốc Việt cùng bạn bè Mỹ chánh trực tố cáo cán bộ, đảng viên CS tham nhũng, cướp tài sản, cướp quyền sống, đánh đập người dân, đưa tiền qua Mỹ cất giấu. Như Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc lương chỉ 400 Đô một tháng, mua một lượt hai cái nhà bạc triệu Ở Anaheim. Như Nguyễn thanh Phượng con gái và Nguyễn bảo Hoàng con rể của TT Nguyễn tấn Dũng làm gì có bạc tỷ Đô la, bỏ ra 100 triệu Đô mua câu lạc bộ đá banh Chivas USA ở Los Angeles như mua một chai rượu Chivas vậy.
    Lưới trời lồng lộng thưa nhưng khó lọt. Người Mỹ gốc Việt ở Mỹ rất nhiều, cán bộ đảng viên CS sát thủ nhân quyền VN đừng mong tránh né khi đi Mỹ. Tiền họ gởi giấu ở Mỹ không được. Vốn họ hùn hay bỏ vốn làm ăn với công ty Mỹ ở VN cũng như ở Mỹ kể cả của người Mỹ gốc Việt không được. Con họ học ở Mỹ, họ cũng không đi thăm nuôi được./. (Vi Anh)

    Làm xong thì dân biết

    Một buổi chiều mùa hè ở Yangon cách đây mấy năm, tôi bước vào tòa soạn của một trong những tờ báo lớn nhất Myanmar.

    Không hẹn trước, cũng chẳng có tư cách công tác gì, tôi và anh bạn chỉ là hai khách du lịch bình thường. Nhưng tôi rất muốn tìm hiểu về đất nước đang chuyển mình này, mà chẳng có nơi nào tốt hơn, ngoài việc tìm đến các nhà báo. Tôi gặp lễ tân, trình bày ý nguyện, rồi bày tỏ mong muốn được gặp ai đó, bất kỳ ai cũng được.
    Kết quả không ngờ. Phó tổng biên tập tờ này ra tiếp chúng tôi. Ông bảo, các anh muốn biết điều gì, về tờ báo, về đất nước, cứ hỏi. Chúng tôi trò chuyện khá cởi mở.
    Thời ấy, Myanmar vẫn nằm dưới quyền chính phủ quân sự cũ, chưa chuyển giao hết quyền lực như bây giờ. Tôi hỏi ông về một đại dự án của chính phủ, lớn nhất Myanmar thời kỳ đó, một dự án khiến nhiều nhà quan sát quốc tế ngạc nhiên. “Tại sao họ làm thế?” - “Điều đó phải đi hỏi họ” - ông nhún vai. “Thế người dân không biết gì về dự án đó hay sao?” - “Biết chứ, họ làm xong thì dân biết”.
    Mỗi lần nhớ về cuộc trò chuyện ấy, tôi lại thấy câu nói ấy buồn cười. Ông phó tổng tỏ ra là một người nghiêm túc. Và dù cởi mở, vẫn giữ chút ít sự thận trọng - vì cuối cùng ông vẫn là lãnh đạo một tờ báo, cũng chẳng biết tôi là ai, không một mẩu giấy tờ. Nhưng đến cuối buổi nói chuyện, nhà báo ấy vẫn không tránh được việc thốt lên một câu mỉa mai.
    Mệnh đề “dân biết chứ, họ làm xong thì dân biết” ấy thật ra là kinh điển không chỉ ở Myanmar.
    Báo cáo vừa công bố của Tổng cục Thống kê cho biết, bội chi ngân sách Nhà nước năm 2016 là 192 nghìn tỷ đồng. Tất nhiên nếu nhìn kỹ vào báo cáo, thì một trong những nguyên nhân chủ yếu là do thu ngân sách không đạt dự toán. Nhưng dù là lý do gì, bội chi tất nhiên là không tốt. Nó khiến nợ công gia tăng. Ngân sách eo hẹp thì không thể tạo động lực cho các dự án phát triển.
    Và tôi tự hỏi rằng trong bức tranh ảm đạm này, thì có bao nhiêu dự án, bao nhiêu khoản chi nằm trong tình trạng “họ làm xong thì dân biết”?
    Những gang thép Thái Nguyên hay xơ sợi Đình Vũ, nghìn tỷ vốn nhà nước “đắp chiếu” đã khiến người dân kinh hãi. Nhưng đến đầu tuần trước, Văn phòng chính phủ lại công bố danh sách 7 dự án nghìn tỷ “cần xử lý” nữa, như Đạm Hà Bắc, đóng tàu Dung Quất hay gang thép Lào Cai.
    Tất nhiên làm ăn có lỗ lãi là chuyện rủi ro có thể gặp, nhưng những con số kinh hoàng về vốn ngân sách này luôn khiến tôi nhớ đến sự minh bạch của các doanh nghiệp nhà nước. Quy định về việc họ cũng phải công bố thông tin hoạt động lên website vốn đã có từ lâu, nhưng số doanh nghiệp tuân thủ rất ít. Về cơ bản, dân sẽ biết khi đã có kết cục.
    Rồi những chuyện ngang trái như tiếp khách hết 3,2 tỷ ở ủy ban tỉnh Gia Lai; cán bộ ủy ban xã Đồng Thái (Ba Vì, Hà Nội) nợ đến 3,5 tỷ tiền ăn uống, hát hò và khiến chủ nợ kéo đến tận ủy ban đòi; hay là thành ủy Bạc Liêu hết tiền không có cả tiền đóng điện nước... đều khiến tôi tự hỏi rằng tại sao “họ làm xong dân mới biết”?
    Việc công khai hoạt động của các cơ quan chi tiêu hay đầu tư ngân sách là chuyện hiển nhiên. Đằng nào, Luật tiếp cận thông tin (có hiệu lực vào năm 2018) cũng sẽ cho phép người dân được quyền hỏi mọi vấn đề như vậy. Nhưng tôi tự hỏi rằng tại sao phải đến khi báo chí chất vấn, người dân chất vấn thì chúng ta mới có quyền “biết”. Thời đại này không thiếu gì kênh để chủ động bạch hóa. Huyện nào cũng có cổng thông tin riêng. Doanh nghiệp thì khỏi bàn.
    Nhưng không. Việc chủ động minh bạch vẫn là một thứ gì rất xa xỉ. Họ cứ làm xong thì dân biết.
    Họ làm xong thì dân biết, câu mỉa mai của ông phó tổng tờ báo kia rất đắt giá. Cũng là cái sự “biết”, nhưng “biết trước” và “biết sau” vô cùng khác biệt. 
    Họ làm xong thì dân biết, cũng là “biết” nhưng không thể gọi là có sự giám sát, không có sự điều chỉnh, ngăn chặn và dân biết nhưng dân... không thể bàn.
    Người dân biết rất nhiều thứ. Nhưng đều là sau khi nó đã trở thành đống bê tông đắp chiếu hay một lỗ rỗng toác không thể quyết toán trên sổ sách. Và nếu không có một sự thay đổi quyết liệt nào đó, thì trong năm 2017 tới, người dân sẽ còn được biết rất nhiều thứ nữa. Có điều, "họ làm xong thì dân biết".

    Đức Hoàng

    Văn minh thụt lùi

    Hà 26 tuổi, làm công nhân cho một nhà máy linh kiện điện thoại ở Vĩnh Phúc. Nếu bạn hỏi cô về giấc ngủ, cô có thể nói liên tục 15 phút. Tôi đã thử đếm: Hà nói liên tục 1.193 chữ chỉ về giấc ngủ, với mọi khía cạnh của nó.

    Cô nói về những cơn thèm ngủ liên tục; về nỗi sợ ngủ gật ở nhà máy - khi bạn có thể thao tác nhầm, làm hỏng hàng hóa, bị phạt hoặc thậm chí bị đuổi việc; về một người đồng nghiệp vì buồn ngủ quá đã cho cả cánh tay vào máy rồi bị cán dập xương. Và cô nói về những đứa con. Hà đang nuôi con nhỏ. Cô bước chân vào nhà máy này khi đứa thứ hai chưa tròn một tuổi. Cô không vui khi về nhà, vì đứa trẻ sẽ quấn mẹ, bắt bế. Mẹ nó thì thèm ngủ. Cơn buồn ngủ làm cô cáu gắt với con. Đôi lúc làm đứa trẻ sợ hãi. Hà cũng chẳng có thời gian nấu ăn tử tế. Sự mệt mỏi và chán chường cứ dồn tụ, nhân lên thành một nỗi tuyệt vọng.
    Trong rất nhiều tâm sự của các nữ công nhân mà tôi đã nghe, tôi thấy căng thẳng nhất khi nghe chuyện của Hà. Vì tôi hiểu một phần sự ức chế ấy: người ta có thể gạt đi rất nhiều thứ trong đời sống nếu cần một giấc ngủ để hôm sau đi làm; nhưng nếu đang có con nhỏ thì đơn giản là không. Bạn không có quyền thương lượng trong trường hợp ấy. Nó tạo ra một tình thế rất bất lực, khi “ngày làm việc” buộc phải kéo dài gần 24 giờ. Chúng ta đều biết rằng bắt thức liên tục vốn là một hình thức tra tấn - theo nghĩa đen.
    Và tôi tin nhiều người sẽ đồng ý rằng quy định của Bộ Luật Lao động 2012, về việc phụ nữ đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi, được nghỉ 60 phút mỗi ngày làm việc, là một quy định văn minh.
    Nhưng hẳn nhiều nữ công nhân sẽ thất vọng, khi biết trong Dự thảo Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Bộ Luật Lao động, quy định này đã bị gạch bỏ.
    Quy định về số phút nghỉ của lao động nữ chưa được thực thi chặt chẽ trong thực tế, với những nhà máy tôi đã qua, và công nhân tôi đã gặp. Cũng rất khó, bởi việc giám sát là bất khả. Còn các lao động nữ, đặc biệt trong ngành gia công, thường ở trong thế yếu và có xu hướng chấp nhận vô điều kiện đòi hỏi của chủ sử dụng. Còn một vài yếu tố kỹ thuật, khi không gian nghỉ, hay là phòng vắt sữa cho những nhân công nữ này cũng khiến doanh nghiệp "ngại" thực thi luật.
    Nhưng việc nó tồn tại thể hiện một ý chí tiến bộ của luật pháp. Những nữ công nhân có biết điều này không? Họ biết. Họ hiểu rằng nếu mình không được nghỉ, thì đấy là vấn đề của doanh nghiệp, chứ Nhà nước thì có quan tâm đến trường hợp của mình. Không có một điểm nào của luật pháp được 100% dân số tuân thủ, nhưng chúng tồn tại để thể hiện ý chí của xã hội, thể hiện mong muốn đi lên, thể hiện quy ước về sự công bằng.
    Bộ Lao động Thương binh và Xã hội hẳn có lý do để gạch bỏ quy định này trong dự thảo. Dạng sửa đổi này được xếp vào phần có “bất cập trong thực tiễn thi hành”, như viết trong tờ trình.
    Tôi sẽ để dành bình luận cho độc giả. Bởi tôi không hiểu được sự chiến thắng dễ dàng của “thực tiễn” trước các ý nguyện tiến bộ. Bộ hẳn đã có lý do để đưa quy định này vào trong dự thảo 5 năm về trước. Bây giờ, vì thực tế không tuân theo mong muốn, nên ta chấp nhận lùi lại, chấp nhận gạch bỏ một mong muốn tốt đẹp?Hay thực sự sau khi xem xét các cơ sở khoa học, Bộ cho rằng việc để phụ nữ nuôi con dưới 12 tháng có 60 phút nghỉ mỗi ngày là không cần thiết?
    Tôi không hiểu. Bởi tôi nhìn thấy những gương mặt phờ phạc và ức chế. Tôi đã nhìn thấy gương mặt ấy trong chính gia đình mình 3 năm trước, khi chúng tôi có đứa đầu lòng. Tôi biết rằng, bắt một lao động như thế phải gắng gượng, dù chỉ một phút, không mang lại hiệu quả cho ai, kể cả chủ doanh nghiệp.
    Tôi muốn lắng nghe ý kiến của độc giả. Bởi có thể từ góc độ doanh nghiệp hay nhà quản lý, có những suy nghĩ mà tôi chưa thể hiểu. Tôi còn muốn nghe ý kiến, bởi thời hạn lấy ý kiến cho cái dự thảo này trên website của Bộ, sẽ hết vào ngày 22/1 tới. Tức là nếu không ai lên tiếng, thì nó sẽ được trình, và rất có thể là 60 phút nghỉ của “bà đẻ” ấy sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.
    Trở lại với Hà. Trong suốt cuộc diễn thuyết về giấc ngủ ấy, cô chỉ có một mong ước là ngủ gật ở nhà máy mà không bị phát hiện. Hoặc là bị phát hiện, nhưng không bị báo cáo và đuổi việc. Còn việc cô sẽ ngủ gật, gần như là một chuyện hiển nhiên.
    Đức Hoàng

No comments:

Post a Comment