Tuesday, January 10, 2017

Bài viết hay(4390)

 Sáng nay Bolsa nói về chuyện Quốc hội và Chính phủ của anh 3X đã tách dần khỏi cái bóng của đảng (Cả Lú) nhưng bây giờ Cả Lú đã thâu tóm lại Quốc hội và Chính phủ. Hoá ra Bolsa đang khen Cả Lú lẫn anh 3X đó sao? Thực tế là anh 3X rất muốn thâu tóm tất cả trong khi Cả Lú cứ giả lú cho anh 3X chủ quan tự mãn mà khinh địch để rồi té đau như Hillary thua Trump. Anh Fuck, chị Ngân làm sao đủ sức tách ra khỏi Cả Lú khi mà cả 2 chỉ là đàn em ngoan ngoãn cho Cả Lú xoa đầu, vuốt má mà thôi. Cả Lú cũng chỉ là Thái Thú mà TQ đặt đâu thì ngồi đó. Tóm lại, Đảng ta chỉ là chư hầu trong tay Đại Hán(g) nên chỉ có sự đổi ngôi giữa các nhòm lợi ích chứ có ai dám nhúc nhích gì đâu; nói gì đến sáng tạo, đột phá.

Xuất cảng Chủ nghĩa Độc đoán

(Exporting Authoritarianism)

clip_image001
Trong nhiều thập niên, chủ nghĩa tư bản được mong đợi sẽ làm cho Trung Hoa giống Tây Phương hơn. Có cái gì đó ngược lại đang xảy ra.

Một trong những chuyện mỉa mai nhất của lịch sử gần đây là Trung Hoa sẽ gần như chắc chắn dân chủ hơn và tuân theo các giá trị của Tây Phương nếu những cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ rầm rộ ở Thiên An Môn, Bắc Kinh vào năm 1989 không bao giờ xảy ra – hay, ít nhất, nếu những người biểu tình trở lại trường học trước khi các lãnh tụ Cộng sản nghiền nát phong trào của họ bằng xe tăng và súng tự động. Việc đó đã trực tiếp đưa đến việc hạ bệ một lãnh tụ cấp tiến táo bạo chưa từng thấy khỏi vị trí chóp bu trong thứ bậc của Đảng Cộng sản Trung Hoa, Tổng bí thư đảng Triệu Tử Dương. Ông bị quản thúc tại gia và khả năng cải tổ dân chủ cũng bị nhốt chung với ông.
clip_image002
Đặng Tiểu Bình và Triệu Tử Dương [Ảnh: Internet]
Ngày đàn áp, 4 tháng 6 năm 1989, trong cảm giác này, đánh dấu một tầm quan trọng quyết định cho lịch sử lâu dài của Trung Hoa. Nhưng chuyên viên người Sweden về Trung Hoa Johan Lagerkvist đi xa hơn trong “Hồi tưởng Thiên An Môn: Sự thật hiển nhiên về Trật tự Thế giới Tự do Bành trướng (Tiananmen Redux: The Hard Truth about the Expanded Neoliberal Worl Order)”. Đối với Lagerkvist, Thiên An Môn không chỉ là đưởng phân thủy trong lịch sử Trung Hoa mà còn của thế giới, ảnh hưởng vĩnh viễn của nó quan trọng hơn những gì xảy ra cùng thời khi Bức tường Bá Linh sụp đổ và sự tan rã của Liên Xô. Nền tảng của lập luận của ông là: Kết cuộc đầy bạo lực của những cuộc biểu tình ở Thiên An Môn làm cho việc gì đó nghiêm trọng thêm chính là việc nhổ tận gốc bất cứ sự chống đối nào đối với uy quyền của nhà nước độc đảng. Nó cũng cho phéo lãnh tụ tối cao Đặng Tiểu Bình tăng tốc trong việc biến đổi Trung Hoa từ một quốc gia theo chủ nghĩa Mao nghèo đói thành một quốc gia tư bản giàu có và hùng mạnh. Cái quan trọng nhất trong sự sắp xếp của Ông Lagerkvist là Thiên An Môn đã cho phép một ông Đặng 84 tuổi làm áp lực với các đồng lãnh tụ rụt rè trong đảng của ông trong một chương trình kinh tế tự do, một thứ chủ nghĩa tư bản dã man với đồng lương thấp, làm giảm các lợi ích xã hội và tạo nên cách biệt giữa người giàu và người nghèo. Vì thế, tất cả những điều xấu của toàn cầu hóa được được quảng bá rộng rãi bắt nguồn cho quyết định của Trung Hoa chạy theo sự tăng trưởng kinh tế nhanh bằng mọi giá.
clip_image004
Biểu tình ở Thiên An Môn [Ảnh: Internet]
Điều này sanh ra chuyện mỉa mai khác. Trong nhiều thập niên, sự hy vọng và mong đợi lan rộng bên ngoài Trung Hoa cho rằng chủ nghĩa tư bản sẽ làm cho quốc gia này giống chúng ta hơn. Như Ông Lagerkvist cho thấy, cái gì đó ngược lại đã thật sự xảy ra. Thay vì Trung Hoa bị Tây Phương hóa, Tây Phương đang bị Trung Hoa hóa. Ông viết, “Đó là điều khinh suất khi bỏ qua sự kiện là thế giới, quả thật, có thể trở nên độc đoán hơn và có tinh thần quốc gia địa phương mặc dù, hay chính xác là vì, những ảnh hưởng của toàn cầu hóa tự do thương mại”.
Rất khó để tưởng tượng một viễn cảnh bi quan và lo sợ hơn, nhưng nó có vững chắc không? Và tất cả những điều này có phải xảy ra vì thảm kịch Thiên An Môn? Phân nửa cuốn sách của Ông Lagerkvist bao gồm lịch sử đầy chi tiết say mê của sự kiện Thiên An Môn 1989, ám ảnh người đọc về những gì đã xảy ra. Các thủ lãnh sinh viên đã không hiểu rằng việc họ từ chối chấm dứt phong trào trước khi các xe tăng đến nơi đã tạo thuận lợi cho những kẻ giáo điều và gây phương hại chết người cho Triệu. Và chính Tổng bí thư đảng cũng bị lèo lái bởi Lý Bằng, xuất hiện như một người hung ác đầy mánh khóe và dối trá ở đàng sau cuộc đàn áp.
clip_image006
Lý Bằng [Ảnh: Internet]
Hậu quả trầm trọng theo kiểu Lenin trong bản chất. Trong khi Tây Phương chờ đợi Trung Hoa trở nên cởi mở và dân chủ hơn, một quốc gia trong đó nhà nước kiểm soát cuộc sống của người dân (Orwellian state) được hình thành ở Trung Hoa, kể cả cái mà tác giả Louisa Lim gọi một cách thông minh là “Cộng hòa nhân dân hay quên (People’s Republic of Amnesia)” – việc đàn áp ký ức của công chúng về Thiên An Môn, Vạn Lý Tường lửa, việc xóa bỏ cái khái niệm cho rằng có một sự thật bên ngoài sự kiểm soát của đảng. Bất cứ khao khát nào cho tự do cá nhân đều được chuyển hướng mạnh mẽ vào khao khát làm giàu cá nhân. Ông Lagerkvist nói, “Tự do dường như chỉ đạt được qua việc tiêu thụ hàng nhập cảng độc quyền”.
clip_image008
Sinh viên chặn đường xe tăng ở Thiên An Môn [Ảnh: Internet]
Ông Lagerkvist xem tầm quan trọng trong trứng nước của Thiên An Môn như một vấn đề niềm tin, nói và lặp lại trong quyển sách mang tiếng xấu vì sự lặp đi lặp lại – và vì phẩm chất quanh co với khá nhiều cú pháp vụng về và lỗi chính tả. Không cần tất cả các sự kiện phù hợp với cái thật sự là một lý thuyết. Thí dụ, Ông Lagerkvist nhắc đến sự chống đối của một số lãnh tụ lão thành của đảng đối với chương trình cải tổ của Đặng và khẳng định rằng Thiên An Môn khiến cho sự chống đối hình thành và giúp cho Đặng vượt qua – nhưng không có bằng chứng cho bất cứ khẳng định nào của ông.
clip_image010
Tượng Nữ thần Dân chủ ở Thiên An Môn [Ảnh: Internet]
Những câu hỏi tương tự được nêu lên khi Ông Lagerkvist nói đến các ảnh hưởng của tất cả những cái này đối với Tây Phương, nhất là tranh luận của ông cho rằng chủ nghĩa tự do và bình đẳng (liberalism) của Tây Phương đã đổi hướng sang độc đoán vì thảm sát năm 1989 ở Trung Hoa. Rằng việc Tây Phương đổi hướng như vậy có thể tranh cãi, rằng nó do Thiên An Môn nhiều hơn. Ông Lagerkvist trích dẫn hồ sơ theo dõi điện thoại công dân Mỹ của NSA để minh chứng việc làm thế nào “các nước Tây Phương nay có tội cho cùng tội của những chế độ độc tài chối bỏ những giá trị [của Tây Phương]”. Ông có quyền với cái khái niệm căn bản đó, nhưng ông không cung cấp những lý do thuyết phục để tin rằng chương trình của NSA không làm được gì nhiều với những ảnh hưởng bất chính của “trật tự thế giới kinh tế tự do bành trướng”.
Nhưng Ông Lavervist đúng vì “một ngọn gió độc đoán đang thổi qua thế giới”, và rằng nó phát xuất từ Trung Hoa. Tây Phương không bị hủy diệt như ông nghĩ, nhưng những tổ chức của nó đã nhượng bộ những đòi hỏi chánh trị của Trung Hoa – như các lãnh tụ Âu Châu từ chối gặp Đạt Lai Lạt Ma hay Yahoo trao tin tức của các bloggers cho nhà cầm quyền Trung Hoa. Thách thức của Trung Hoa không chỉ là việc bành trướng ở Biển Đông hay mối bang giao với Bắc Hàn. Nó cũng là một thách thức đối với nhửng giá trị và thực hành dân chủ cấp tiến, đối với tự do, và Ông Lagerkvist đáng được ca ngợi qua việc trình bày một cách mạnh mẽ và cấp bách.
Sơ lược về tác giả
Ông Berstein là tác giả cuốn sách mới nhất, “Trung Hoa 1945: Cách mạng Mao và Sự chọn lựa Quyết định của Mỹ (China 1945: Mao’s Revolution and America’s Fateful Choice)”.Richard Bernstein
Nguyễn Chính Đại dịch
Wall Street Journal – 3 tháng 1 năm 2017

Quốc hội và Chính phủ sẽ dần tách khỏi cái bóng của đảng?

Người phải chịu trách nhiệm khốn khổ nhất là chính là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Hớn hở nhận lẵng hoa chúc mừng từ cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi bàn giao quyền lực, có lẽ ông Phúc đã không thể ngờ về hậu vận “kẻ ăn ốc người đổ vỏ” dành cho ông hiện nay và những năm tháng mệt nhoài sắp tới.
Trong tình thế quá khẩn trương như vậy, việc hô hào về chủ nghĩa xã hội hay “đất nước mình có bao giờ được thế này không” hẳn đã được tuyệt đại đa số giới quan chức kim tiền nhận chân là không thể ảo tưởng hơn. Chỉ có điều, vẫn chưa ai dám nói thẳng ra sự thật trắng trợn ấy.
Vụ Nguyễn Bá Thanh vào nửa cuối năm 2014, vụ Phùng Quang Thanh vào nửa cuối năm 2015, vụ Trịnh Xuân Thanh nửa cuối năm 2016, nhưng ghê gớm hơn cả là vụ “cả ba bị bắn” tại Yên Bái ngay sau khi Quốc hội và Chính phủ mới tuyên thệ… Nhiều chỉ dấu về giai đoạn cuối cùng đã lộ ra quá rõ. Nếu cứ khư khư ôm ấp quá khứ, làm sao để tìm ra lối thoát?

clip_image002
Từ trái sang: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân tại Đại hội XII, ngày 28/1/2016.

Phải đến một năm sau Đại hội XII của đảng cầm quyền, những nhân vật mà trước đó đã nằm trong “phương án nhân sự của Tổng Bí thư trình ra Ban Chấp hành Trung ương” mới có vài dấu hiệu thoát ly dần khỏi quỹ đạo “cầm tay chỉ việc” của đảng. Trong số những nhân vật này có bà Nguyễn Thị Kim Ngân và ông Nguyễn Xuân Phúc.
Vũ Huy Hoàng có hy vọng thoát ‘cửa tử’?
Biểu hiện rõ nhất cho đến nay đã xuất hiện vào những ngày cuối năm. Tại phiên họp thứ 5 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngày 19/12/2016, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết có 3 nội dung bị rút khỏi chương trình nghị sự, trong đó một nội dung được dư luận chú ý là dự thảo Nghị quyết của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về việc xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức đã nghỉ hưu. Bà Kim Ngân cho rằng “đây là nội dung quan trọng cần có thêm thời gian để nghiên cứu thấu đáo nên Chính phủ chưa kịp chuẩn bị để trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội trong tháng 12 này như dự kiến”.
Vũ Huy Hoàng - cựu Bộ trưởng ngành công thương bị dư luận xem là tội đồ về đủ thứ chuyện bê bối liên quan đến nhập khẩu phi mã từ Trung Cộng, để các nhóm đầu cơ xăng dầu và điện lực tự tung tự tác trong quá nhiều năm, để các đập thủy điện xả lũ giết chết dân, các công trình đầu tư ngàn tỷ và đắp chiếu - trớ trêu thay, lại đang manh nha có cơ hội thoát án tù.
Quốc hội phê phán thế đã đủ đau chưa!” – phát biểu có vẻ hả hê của Tổng bí thư Trọng trong một cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội ngay sau kỳ họp Quốc hội cuối năm 2016 lại đang có nguy cơ bị thu hồi. Thậm chí khi nêu vấn đề rút dự thảo Nghị quyết của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về việc xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức đã nghỉ hưu, bà Kim Ngân còn chẳng nêu ra một thắc mắc hay đưa ra một phê phán nào trước sự chậm trễ và thái độ không “nhiệt tình cách mạng” của phía Chính phủ.
Trước kỳ họp Quốc hội cuối năm 2016, đã diễn ra một Hội nghị Trung ương rất quan trọng đối với Tổng bí thư Trọng về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa”, trong đó nhấn mạnh vụ Trịnh Xuân Thanh đào tẩu và ám chỉ Vũ Huy Hoàng phải “chết thế”. Sau hội nghị này, cái tên Vũ Huy Hoàng được nhiều tờ báo nhà nước nhắc đi nhắc lại như một lối tuyên truyền đã được đảng quán triệt. Vào thời gian đó, số phận của Vũ Huy Hoàng rất mong manh. Thậm chí có tờ báo còn lấy ý kiến cho rằng “cứ có sai phạm là đi bệnh viện”, ám chỉ ông Hoàng đi chữa bệnh dài ngày và như một cách đòi hỏi ngành công an phải khẩn trương “ra tay”.
Tuy vậy, tình hình gần đây lại có vẻ “đảo chiều”. Sau vụ bỏ trốn mới nhất ra nước ngoài của nhân vật Lê Chung Dũng của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), bầu không khí “chống tham nhũng” của Tổng bí thư Trọng dường như “xẹp” hẳn. Cũng không thấy báo chí nhà nước còn ồn ào về vụ Vũ Huy Hoàng.
Thái độ có vẻ bàng quan của phía Quốc hội, và đặc biệt của phía Chính phủ đối với vụ “truy tố Vũ Huy Hoàng”, đang cho thấy một sức cản ngày càng lớn đối với quyết tâm của ông Nguyễn Phú Trọng. Lực cản đó đã ít nhất một lần được bộc lộ khi Bộ Nội vụ - cơ quan chuyên trách về quản lý nhân sự của Chính phủ - đã có vẻ lần khân khi thực hiện chỉ đạo của Tổng bí thư về làm rõ quy trình bổ nhiệm Vũ Đình Duy của PVN.
Nghị quyết về việc xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức đã nghỉ hưu chắc hẳn lại được Chính phủ giao cho Bộ Nội vụ soạn thảo. Nếu cơ quan này tiếp tục lần khân, sẽ chẳng có cơ chế nào để xử lý Vũ Huy Hoàng về hành chính và hình sự.
‘Trống đánh xuôi kèn thổi ngược’
Trước khi xảy ra hiện tượng cả Chính phủ lẫn Quốc hội đều không quá mặn mà với việc ban hành Nghị quyết về việc xử lý kỷ luật đối với cán bộ công chức đã nghỉ hưu, đã có một biểu hiện “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” khác.
Trong khi Nghị quyết 5 của Ban Chấp hành Trung ương, ban hành ngày 1/11/2016, đã “định hướng” cho Quốc hội là sẽ bố trí nguồn lực phù hợp để giải quyết nhanh và dứt điểm nợ xấu trong nền kinh tế, thì tại kỳ họp diễn ra ngay sau đó, Quốc hội lại có một bản nghị quyết khác về kế hoạch tài chính, trong đó chính thức xác định không dùng ngân sách nhà nước để giải quyết nợ xấu trong hệ thống ngân hàng thương mại nhà nước.
Đây là một lần hiếm hoi mà Quốc hội đã không “gật vô thức” như bao nhiêu lần trước, sau khi có ý kiến chỉ đạo của Ban Chấp hành Trung ương theo tinh thần “cương lĩnh đảng quan trọng hơn Hiến pháp” như Tổng Bí thư Trọng từng khẳng định.
Câu hỏi cần đặt ra là chính trường Việt Nam sẽ ra sao nếu cả Chủ tịch Ngân lẫn Thủ tướng Phúc đều đang có khuynh hướng tách khỏi cái bóng của Tổng bí thư và khỏi sự can thiệp quá sâu của các cơ quan đảng?
‘Kẻ ăn ốc người đổ vỏ’
Cho tới nay, vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy Quốc hội của bà Kim Ngân và Chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc đang chuyển sang quan điểm “lấy dân làm gốc”. Bằng chứng rất rõ ràng là toàn bộ những khuất tất và hậu quả kinh khủng của vụ Formosa xả thải ở miền Trung đã bị các cơ quan Chính phủ giấu biến, còn Quốc hội thậm chí không có một tuyên bố có tính phục thiện nào về biến cố kinh hoàng này.
Do đó, những dấu hiệu của Chính phủ và Quốc hội muốn tách dần khỏi quỹ đạo của đảng chưa có gì có thể được xem là “dân nguyện”. Bài học quá cay đắng mà nhiều người dân đã tích lũy được là đã từ lâu Chính phủ và Quốc hội chỉ còn mang danh phận của những nhóm lợi ích và quyền lực cá nhân, đến nay vẫn chưa có gì được cải thiện.
Không khó lý giải việc Quốc hội ra nghị quyết về không dùng ngân sách để xử lý nợ xấu: một khi ngân sách đã chẳng còn kết dư nào, những gì còn lại phải ưu tiên cho kế sinh nhai của các cơ quan đảng và nhà nước. Nếu ra nghị quyết dùng ngân sách để mua nợ xấu trong khi ngân sách đã cạn kiệt thì chỉ càng khiến công luận phẫn nộ và chĩa mũi dùi vào trách nhiệm của Quốc hội.
Cũng không loại trừ vụ Vũ Huy Hoàng manh nha thoát “cửa tử” lại là một ưu ái của những nhóm quyền lực và lợi ích nào đó. Bứt dây động rừng!
Lý do còn lại khiến Chính phủ và Quốc hội muốn tách dần quỹ đạo của đảng thuộc về ý thức hệ. Nhiều người cho rằng rất có thể trong bộ máy đảng chỉ còn mình Tổng bí thư Trọng là còn đủ lạc quan để hy vọng “không biết đến cuối thế kỷ này có được chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay không”. Nhưng thực tiễn vô cùng phũ phàng lại phản ánh một thực tế gần như trái ngược: tham nhũng “vẫn ổn định”, nợ công và nợ xấu vượt mặt, chi ngân sách vẫn “nâng lên một tầm cao mới” nhưng thu ngân sách lao dốc, ô nhiễm môi trường lan rộng, phản kháng xã hội tràn ngập, nền đạo đức xuống đáy… Chưa kể cái họa phương Bắc treo lơ lửng. Tất cả đều bế tắc!
Người phải chịu trách nhiệm khốn khổ nhất là chính là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Hớn hở nhận lẵng hoa chúc mừng từ cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi bàn giao quyền lực, có lẽ ông Phúc đã không thể ngờ về hậu vận “kẻ ăn ốc người đổ vỏ” dành cho ông hiện nay và những năm tháng mệt nhoài sắp tới.
Trong tình thế quá khẩn trương như vậy, việc hô hào về chủ nghĩa xã hội hay “đất nước mình có bao giờ được thế này không” hẳn đã được tuyệt đại đa số giới quan chức kim tiền nhận chân là không thể ảo tưởng hơn. Chỉ có điều, vẫn chưa ai dám nói thẳng ra sự thật trắng trợn ấy.
Vụ Nguyễn Bá Thanh vào nửa cuối năm 2014, vụ Phùng Quang Thanh vào nửa cuối năm 2015, vụ Trịnh Xuân Thanh nửa cuối năm 2016, nhưng ghê gớm hơn cả là vụ “cả ba bị bắn” tại Yên Bái ngay sau khi Quốc hội và Chính phủ mới tuyên thệ… Nhiều chỉ dấu về giai đoạn cuối cùng đã lộ ra quá rõ. Nếu cứ khư khư ôm ấp quá khứ, làm sao để tìm ra lối thoát?
Lối thoát cho chính thể, nhưng trên hết là lối thoát cá nhân.
Giờ đây là năm 2017 chứ không phải là 2007. Có lẽ cả ông Nguyễn Xuân Phúc lẫn bà Nguyễn Thị Kim Ngân đều thấy rõ những gì mà họ sẽ phải đối mặt trong những ngày tháng đang cận kề.Phạm Chí Dũng
Huân chương “trả thù dân tộc”
Cười méo một phát nhé 
🙂 Sự hy sinh cao cả sau chiếc Huân Chương Độc Lập Hạng Nhì còn có tên là… HUÂN CHƯƠNG “TRẢ THÙ DÂN TỘC”!
Vào ngày 30/12/2016 vừa qua tôi có viết một bài với tựa đề… “Cười một phát cho dịp cuối năm 2016 nhé – Câu chuyện “Tấm Gương Lao Động”, “Lòng Yêu Nước Nồng Nàn” và chiếc “Huân Chương Lao Động Hạng Nhì” 🙂
Nhưng vì hai lý do:
(a) Tôi đọc nhầm từ “Huân Chương Độc Lập” thành “Huân Chương Lao Động”; và,
(b) tôi đã tránh tên của nhân vật chính mà chỉ sử dụng từ chung chung “ngài” (như là một biểu tượng chung cho bản chất của thành phần lãnh đạo đảng CSVN mà thôi), rồi tôi có nhận đề nghị là nên viết rõ hơn.
Vì vậy, dưới đây là bài viết được sửa lại chút ít cho đúng 🙂
—–
Vừa qua, một “ngài” cựu bí thư tỉnh uỷ được “Đảng và Nhà Nước ta” trân trọng trao tặng “Huân Chương Độc Lập Hạng Nhì”, nhưng thật ra, theo tôi thì “ngài” xứng đáng với Huân Chương Hồ Chí Minh, hoặc nếu nghiêm túc hơn thì “ngài” phải nhận Huân Chương Sao Vàng mới xứng đáng!
Dưới đây là một trong hàng loạt “chiến công hy sinh” vô cùng đáng ghi nhớ, đáng trân trọng và đáng để các đảng viên khác của “Đảng ta” học hỏi từ “ngài”.
—–
Vào giữa năm 2009, “Ngài” Bùi Thanh Quyến cùng với bầu đoàn – phó chủ tịch uỷ ban tỉnh, vài giám đốc sở từ tỉnh Hải Dương – cùng tôi và một anh bạn đi “công du” Mỹ với lịch trình dày đặc những cuộc họp cùng các đối tác lớn cỡ thị trưởng Los Angeles, CEOs các tập đoàn và tham gia tuyết trình hội thảo cho doanh nhân New York cùng với sự tham dự của Đại Sứ VN tại LHQ trụ sở ở New York, v.v…
Vào chiều đầu tiên đến Los Angeles, chúng tôi vào khách sạn Ramada ở Garden Grove, Orange County. Chỉ kịp lấy phòng là đến giờ ăn tối.
Buổi ăn tối rất nhanh chóng. Trong khi ăn tối “ngài” nói với tôi – vì tôi là người hướng dẫn, lái xe, thông dịch cũng như “cố vấn” đoàn – rằng “ngài”muốn tranh thủ gấp rút để “trả thù dân tộc” vào ngay tối hôm đó với… “gà” Mễ.
Tôi cho “ngài” biết rằng tôi rất mệt (vì mới chữa xong bệnh ung thư và chưa phục hồi sức khoẻ) cần phải nghỉ ngơi cho cuộc họp và ăn sáng với Thị Trưởng Thành Phố Los Angeles vào sáng sớm hôm sau. Tôi khuyên “ngài” nên nghỉ ngơi sau chuyến bay quá dài để chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng này.
Mặt khác, tôi cũng phân tích cho “ngài” biết rằng phải mất gần 3 giờ lái xe mới đến biên giới Mễ Tây Cơ. Tuy rằng “ngài” có thể đi qua biên giới và về lại trong vòng 24 giờ thì không phải lo lắng về visa, nhưng vẫn cứ có thể rất rủi ro nếu phía An Ninh Di Trú của Mỹ và ngay cả Mễ muốn làm khó dễ.
Hơn nữa, theo như một số bạn “làng chơi” cho tôi biết vài năm trước đó, để “trả thù dân tộc” cho có “chất lượng” thì phải có mặt ở phía bên Mễ chừng 7, 8 giờ tối là tốt nhất để chọn “gà tơ”, và đến 10 giờ khuya trở đi thì chỉ có các loại “gà già” mà thôi.
“Ngài” có vẻ không vui lắm, nhưng vẫn thoải mái bảo mọi người lên phòng mà ngủ sau khi ăn tối xong và hẹn với mọi người cùng tập trung tại sảnh khách sạn vào lúc 6:30 sáng hôm sau để cùng đi họp và ăn sáng với Thị Trưởng Los Angeles.
Lúc đó đã gần 9 giờ đêm.
—–
Sáng sớm hôm sau, đúng 6:30 sáng tôi có mặt tại sảnh, tôi thấy có vài giám đốc sở đã có mặt, ai cũng có vẻ như chưa hề ngủ. Tôi lo lắng hỏi họ rằng có phải vì khác biệt múi giờ mà họ không ngủ được hay không, thì họ chỉ cười xác nhận là không ngủ được và cám ơn.
Đến gần 7 giờ sáng “ngài” vẫn chưa xuất hiện, thế là một giám đốc sở lên phòng “ngài” xem sao. Một lúc sau, tay này đi xuống mặt hơi lo lắng bảo với tôi rằng… tôi phải gọi điện thoại xin lỗi Thị Trưởng Los Angeles vì “ngài” bị… ỉa chảy… cả đêm. Và xin hẹn một cuộc gặp khác trong ngày hoặc trong ngài hôm sau.
Tôi gọi điện thoại xin lỗi, và tất nhiên Thị Trưởng Los Angeles rất quan tâm cho sức khoẻ của “ngài”, tuy nhiên vì lịch dày đặc cho nên xin cáo lỗi là không thể sắp đặt một cuộc hẹn khác trong cả thời gian còn lại của “ngài” ở tại Mỹ.
—–
Chừng gần trưa, tôi được gọi xuống cùng đi ăn trưa với phái đoàn.
Đến nhà hàng thì thấy “ngài” tươi rói.
Hỏi “ngài” cò còn tào tháo rượt nữa hay không, thì “ngài” cười hắc hắc và bảo rằng “ngài” chẳng hề bị ỉa chảy gì hết, nhưng… vì “trả thù dân tộc” đến hai phát liên tục, rồi sau đó từ Mễ chạy xe về lại Orange County thì đã hơn 5 giờ sáng. Thế là “ngài” phải ngủ thôi. “Ngài” bảo rằng… “hết sức con mẹ nói rồi!”.
Sau đó “ngài” huyên thuyên về cuộc du ngoạn “trả thù dân tộc” qua tận Mễ, bắt đầu đi từ 10 giờ đêm. “Ngài” xác nhận đúng là chỉ còn “gà già” nhưng có còn hơn không, thế là “ngài” chọn liền hai con “gà già” ngon nhất, sau đó mỗi người khác trong phái đoàn “công du” của “ngài” đều chọn một con “gà già” cho mình và cùng… “trả thù dân tộc”!
—–
Đây là câu chuyện “hy sinh” cực nhọc nhất, khó khăn nhất trong hàng loạt những câu chuyện “hy sinh vì độc lập tổ quốc” khác của “ngài” trong suốt chuyến “công du” này.
Từ “hy sinh” vất vả để tìm cho ra cái ví Hermes 6 ngàn đô cho con bồ nhí, đến “hy sinh” cả buổi để mua cho con vợ già của “ngài” một chiếc Rolex ở Bellevue Hills trị giá 64 ngàn đô, thậm chí kiên trì “hy sinh” hai đêm liền không ngủ ở Las Vegas và “tặng” cho các casino vài trăm ngàn đô tiền mặt để “đóng góp” phí tiền điện cho các casino này, v.v…
Tinh thần “hy sinh vì độc lập tổ quốc” của “ngài” thật là đáng tôn kính!
Nhất là xuyên qua câu chuyện “ngài” đã không quảng ngại vượt qua biên giới bất chấp có visa hay không, “ngài” đã không ngần ngừ bỏ cuộc họp quan trọng với Thị Trưởng Los Angeles… chỉ vì lòng “yêu nước” ngút ngàn của “ngài” để nhất định phải thành công rực rỡ ngay trong ngày đầu tiên đến nước Mỹ với nhiệm vụ cao cả nhất… nhiệm vụ “trả thù dân tộc” nhằm bảo vệ tinh thần độc lập của dân tộc VN ta!  Nếu để tuyên truyền gương “hy sinh cao cả” này một cách hiệu quả, đúng ra đảng CSVN đã nên tặng cho “ngài” … chiếc Huân Chương Hồ Chí Minh hoặc Huân Chương Sao Vàng mới tạo tạo thêm phần phấn khởi cho các đảng viên CSVN khác! 
🙂
Nhưng có lẽ đảng CSVN sáng suốt anh minh hơn cho nên đã quyết định chỉ trao tặng “Huân Chương Độc Lập Hạng Nhì” thôi, vì cỡ… cỡ “trả thù dân tộc” với lũ “gà già” Mễ là rất phù hợp.
Và như vậy thì đảng CSVN cũng đã tạo cơ hội cho các “ngài” nào khác phấn đấu “hy sinh cao cả” hơn nữa, cỡ như… “trả thù dân tộc” với “gà tơ” Việt thì “đảng và nhà nước ta” mới trao tặng Huân Chương Độc Lập Hạng Nhất, Huân Chương Hồ Chí Minh hoặc Huân Chương Sao Vàng đấy nhé 🙂Hoàng Ngọc Diệp

No comments:

Post a Comment