Tuesday, January 10, 2017

Bài viết hay(4393)

Sáng nay Bolsa nói về chuyện Obama đã làm được gì trong 8 năm qua mà chủ yếu là dựa vào bài viết Thành Quả Của TT Obama của Vũ Linh (bút hiệu của TS Nguyễn Xuân Nghĩa) với mục đích chê bai Obama là chính. Thực ra ai cũng biết là tác giả không ưa Obama từ khi Obama chưa làm TT Mỹ mà nguyên do chính là vì màu da không được trắng của Obama và vì Obama thuộc đảng DC nên cho dù Obama có làm gì hay không làm gì được thì ông TS nhà ta cũng chửi/ chê/ chống Obama tới cùng. Người Việt ở Bolsa lâu nay ghét ai là ghét cho tới chết nên dù cho Obama có làm tốt điều gì đi chăng nữa thì họ vẫn chê và phủ nhận sạch trơn. Y hệt VC vậy thôi. Khi đã là Ngụy thì Ngụy chẳng có điều gì tốt nhưng VC lại khoái bắt chước, học lóm, ăn cắp nghề của Ngụy. Khốn nạn như vậy đó.

“Nó có tội gì mà giết nó?”. “Nó có tội gì mà giết nó?”…!

(Dân trí) - Hải cẩu ơi! Giờ thì chú đã mãi mãi nằm lại với mảnh đất này. Cái chết thương tâm của chú đã và đang và tiếp tục gây xúc động cộng đồng xã hội. Đây là sự đau xót, song chú hãy tin rằng kẻ hạ thủ chú chỉ là con vật đội lốt người. Mảnh đất này, con người nơi đây vẫn tràn đầy nhân hậu, yêu thương.
 >> Bình Thuận: Chú hải cẩu lên bờ đùa giỡn với người dân đã bị đánh chết
(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)
Thông tin mới nhất từ Thượng tá Trần Long Khánh, Trưởng Công an huyện Tuy Phong (Bình Thuận) cho biết, cơ quan công an đang tiến hành sàng lọc nhằm xác định đối tượng để làm rõ hành vi đánh chết con hải cẩu trên bờ biển tại thị trấn Phan Rí Cửa vào ngày đầu tiên của năm 2017.
Đã định không lên tiếng về vụ việc này không phải không xúc động, không phẫn nộ mà bởi mình không muốn nhắc đến một hành vi độc ác trong ngày đầu tiên của năm mới, mà theo quan niệm là “giông” cả năm. Nhất là cũng không muốn gợi lại hình ảnh chú hải cẩu đầu bê bết máu, gục chết trên bờ biển. Nó có gì đó giống như bức ảnh cậu bé trong đoàn thuyền nhân trong cuộc chạy trốn chiến tranh ở bờ biển Italia.
Song, mình lại không thể không viết bởi ký ức từ một câu chuyện cũ. Ngày còn bé, lũ trẻ làng mình thường có trò chơi độc ác, dùng nỏ (ná) cao su bắn chim trời. Đối tượng của bọn mình khi đó thường là những chú chim sâu, chim vành khuyên bé như hạt mít, vừa mê mải kiếm ăn, vừa líu lo chuyền từ cành cây này sang cành cây khác.
Thật tình, với “vũ khí” thô sơ, bàn tay vụng dại, họa hoằn lắm chúng mình mới bắn được một con chim bé xíu để rồi sau niềm vui “chiến thắng”, lại vứt đi. Những cuộc “đi săn” đó kéo dài có khi cả mấy tháng mùa hè.
Rồi một hôm, một người bạn mình bắn được một con chim nhỏ khi trên miệng nó còn ngậm một con mồi, chắc tha về nuôi lũ con thơ thì một đứa bỗng thốt lên: “Nó có tội tình gì mà giết nó?”. Cả bọn sững sờ. Còn mình, đã khóc...
Từ đó, cả bọn không đứa nào chơi trò chơi man rợ này nữa. Còn câu nói thảng thốt: “Nó có tội tình gì mà giết nó?” đã đeo đuổi mình mãi đến hôm nay, khi nhìn hình ảnh của chú hải cẩu chết trên bờ biển, lại sống dậy trong xót xa, đau đớn.
Hải cẩu là loài động vật sống ở vùng biển lạnh. Gần đây, thường thấy xuất ở một số vùng biển miền Trung và bị cho là do đi lạc. Chú hải cẩu ở Phan Rí Cửa, Bình Thuận vừa qua cũng là như vậy. Có thể trong một lần mê mải săn đuổi con mồi hay vì một lý do nào đó, chú đã lạc đến bờ biển Phan Rí Cửa từ nhiều năm nay. Rồi có thể do yêu mến mảnh đất và con người nơi đây nên chú đã quyết định “định cư“ trên mảnh đất này.
Ngày ngày, sau khi đi kiếm ăn, chú thường lên bờ nô đùa với trẻ em Phan Rí Cửa và cả du khách. Chú đã trở thành một phần của miền đất bình yên cùng với sự hồn nhiên, ngây thơ và cả tin vốn là bản tính của chú.
Thế nhưng giờ thì chú đã biết giết một cách thảm thương. Cái chết của chú gây xúc động mạnh trong dư luận xã hội. Nhiều cơ quan thông tấn đã đưa tin.
Có thể sẽ có ý kiến rằng mỗi ngày, trên mảnh đất này có hàng chục cái chết thương tâm do tai nạn giao thông, tai nạn lao động… và cả các vụ án mạng, sao nhiều người lại “thương vay, khóc mướn” vì đó cũng chỉ là một con vật?
Vâng. Đúng là cái chết đang rình rập chúng ta hàng ngày với đủ mọi lý do, song những cái chết đó là ngoài ý muốn hoặc có động cơ như cướp của, giết người chẳng hạn. Còn cái chết của chú hải cẩu ở bờ biển Bình Thuận là cái chết không có bất cứ lý do gì. Chú đã chết bởi sự độc ác khó có thể lý giải.
Hải cẩu ơi! Giờ thì chú đã mãi mãi nằm lại với mảnh đất này. Cái chết thương tâm của chú đã và đang và tiếp tục gây xúc động cộng đồng xã hội. Đây là sự đau xót, song chú hãy tin rằng kẻ hạ thủ chú chỉ là con vật đội lốt người. Mảnh đất này, con người nơi đây vẫn tràn đầy nhân hậu, yêu thương.
Rồi đây, với sự vào cuộc quyết liệt của lực lương công an, chắc chắn kẻ thủ ác sẽ phải đền tội. Hãy tha lỗi cho chúng tôi đã không bảo vệ được an toàn cho chú, hải cẩu nhé.
Cái chết của chú sẽ và mãi mãi là tiếng kêu thổn thức: “Nó có tội gì mà giết nó?”. “Nó có tội gì mà giết nó?”. “Nó có tội gì mà giết nó?”…
Bùi Hoàng Tám

Bảng xếp hạng và hội chứng “Đẹp tốt khoe ra, xấu xa... giấu nhẹm”!

(Dân trí) - Chuyện xếp hạng 10 sự kiện trong năm 2016 của các bộ, ngành đang gây xôn xao dư luận. Nhiều và rất nhiều ý kiến bày tỏ không đồng tình khi trong các sự kiện được các bộ ngành đưa ra chỉ thiên về thành tích mà không (hoặc ít) đưa về những sự kiện chưa tốt, tiêu cực.
 >> Thủ tướng: "Ngành Công Thương vấp nhưng chưa ngã"
 >> Sự cố Formosa không lọt vào 10 sự kiện tài nguyên môi trường 2016
(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)
Đó là luồng ý kiến rất chính xác khi mà bệnh thành tích vẫn còn khá phổ biến cộng với tư tưởng “Đẹp tốt khoe ra, xấu xa đậy điệm” vốn đã ăn khá sâu vào tiềm thức mỗi cá nhân.
Vì thế, nhiều Bộ, ngành đưa ra tiêu chí bình chọn đều yêu cầu sự kiện phải tiêu biểu, xuất sắc, điển hình, xứng đáng đóng góp cho sự nghiệp phát triển ngành và đất nước, được xã hội đánh giá cao, tạo sự chuyển biến đột phá cho ngành, được người dân hoan nghênh, đánh giá tích cực, diễn ra lần đầu, ảnh hưởng tích cực đến phong trào thi đua...
Thật ra, đây là những qui định đúng nhưng chưa đủ bởi nó thiếu đi một đặc tính rất căn bản mà Đảng và Nhà nước Việt Nam, đặc biệt là sinh thời, Hồ Chủ tịch rất quan tâm. Đó là tính tự phê bình.
Trong bài “Tự phê bình – Báo Nhân dân ngày 20/5/1951”, ngay dòng đầu tiên, Hồ Chủ tịch viết: “Dao có mài, mới sắc – Vàng có thui, mới trong – Nước có lọc mới sạch – Người có tự phê bình, mới tiến bộ. Đảng cũng thế. TỰ PHÊ BÌNH LÀ GÌ? Là thật thà nhận, công khai trước mặt mọi người những khuyết điểm của mình để tìm cách sửa chữa”.
Gần đây, ngay trong Báo cáo Chính trị của Đại hội Đảng XII, phần thiếu sót, khuyết điểm cũng được đánh giá công khai với liều lượng khá đậm. Ví dụ, trong phần “Xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng”, với quan điểm nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật, Báo cáo đã dành hẳn 1627 từ nói về những yếu kém cần khắc phục trong tổng số 3133 từ, tức là chỉ có 1506 từ nói về thành tựu. Trong phần thực hiện nghị quyết Trung ương 4 cũng có tới 388 từ/965 từ, tức là chỉ có 577 từ nói về ưu điểm.
Trở lại với bảng bình chọn sự kiện, có lẽ cho đến nay chỉ mới duy nhất có Bộ Công thương nói về những tiêu cực yếu kém của mình và cho nằm ngay trong TOP3 của bảng xếp hạng: “Đẩy mạnh việc kiện toàn công tác cán bộ và triển khai xây dựng cơ cấu tổ chức mới nhằm khắc phục các vấn đề đã được Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận”. Trong đó, có nhiều nội dung mà một trong những nội dung chính là thi hành kỉ luật một loạt cán bộ cao cấp kể cả về hưu của Bộ và thu hồi hàng loạt quyết định trái nguyên tắc đã ban hành liên quan đến Trịnh Xuân Thanh.
Công bằng, việc nêu đích danh là rất khó, nhất là với tâm lý người Việt Nam nên cũng có thể thể tất cho sự tế nhị này.
Có một vụ việc không được Bộ Tài nguyên & Môi trường đưa vào 10 sự kiện đang được dư luận quan tâm, bàn luận. Đó là thảm họa Formosa Hà Tĩnh.
Có lẽ, có hai lý do để Formosa không được những người tham gia cho vào bình chọn. Một, theo họ thì đây là sự kiện liên quan đến nhiều bộ, ngành và cả địa phương. Tức là nó mang tầm “quốc gia đại sự” chứ không riêng Bộ TN&MT. Còn nếu như coi sự cố Formosa là sự ghi nhận nỗ lực, thành tích của Bộ TN&MT trong việc phát hiện thủ phạm, khắc phục sự cố thì càng không phù hợp bởi đó là nỗ lực của Chính phủ, các bộ, ban ngành liên quan, các nhà khoa học… “Bộ không thể nhận đó là thành tích gì mà đấy là việc phải làm để giải quyết sự cố môi trường không ai mong muốn và cho đến bây giờ, Formosa còn rất nhiều việc cần phải làm để đáp ứng đòi hỏi, yêu cầu của người dân. Và chỉ khi nào người dân nói rằng, mọi việc tốt rồi thì mới coi là thành tích được..." như lời Bộ trưởng Hà giải thích với báo chí.
Thứ hai, về pháp lý, họ vẫn đang thực hiện theo Quyết định số 2141/QĐ-BTNMT ngày 10/12/2012 do Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang ký về Quy chế bình xét, công bố các sự kiện nổi bật hàng năm. Theo đó, có 4 tiêu chí thì đều là những điều tích cực như: Phải là các sự kiện có tính chất tiêu biểu, xuất sắc, điển hình, xứng đáng đóng góp cho sự nghiệp phát triển ngành và đất nước, diễn ra lần đầu, được xã hội đánh giá cao, tạo sự chuyển biến đột phá cho ngành... Tuy nhiên, Bộ trưởng Hà cho biết nếu nhiều người dân mong muốn đưa cả những vấn đề mặt trái, tồn tại thì "cũng nên xem xét và cần phải bổ sung".
Công bằng, Bộ trưởng Trần Hồng Hà là người lắng nghe, cầu thị. Ông đã từng tặng thưởng cho cả những nhà báo “chê người nhà mình”. Đó là việc tặng Bằng khen cho nhóm phóng viên báo Dân trí trong vụ việc của gia đình cụ bà Đàm Thị Lích (Liên Nghĩa, Đức Trọng, Lâm Đồng) cách đây ít lâu.
Việc làm của Bộ trưởng Trần Hồng Hà khi đó đã nhận được sự đồng tình của đông đảo bạn đọc. Nhiều độc giả đã gửi thư điện tử (comment) chúc mừng Dân trí đồng thời cảm ơn Bộ trưởng.
Tiếc thay, những việc làm như của Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh và Bộ trưởng Tài nguyên & Môi trường Trần Hồng Hà chưa nhiều. Tinh thần phê và tự phê vẫn còn là cái gì đó “xa xỉ” trong các bảng xếp hạng và cả các bản báo cáo thường ngày.
Trong khi đó, Hồ Chủ tịch đã dạy: “một đảng mà giấu giếm khuyết điểm của mình là một đảng hỏng” (bài “Tư tưởng Hồ Chí Minh về tự phê bình – phê bình và sửa chữa” – Báo Đảng Cộng sản ngày 15/10/2015).
Mong rằng từ những năm tới, tư tưởng “Đẹp tốt khoe ra, xấu xa… giấu nhẹm” không còn ngự trị trong các bảng xếp hạng sự kiện như hiện nay.Bùi Hoàng Tám

Đòi hỏi nề nếp sao lại chối từ quy tắc?


(Dân trí) - Với lựa chọn chủ đề năm 2017 là “Năm kỷ cương hành chính” nhằm nâng cao tính văn hóa, truyền thống thanh lịch của mình, Hà Nội chuẩn bị ban hành bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng cho người dân và quy chế ứng xử của cán bộ, công chức, viên chức.


Tiền mua quà tặng “sếp” – có phải họ làm ra đâu mà họ tiếc!

(Dân trí) - “Quỹ đen” được sử dụng như “tiền chùa” để trang trải những khoản chi “không tên” như tiền quà, tiền chiêu đãi, liên hoan, thậm chí là tiền lót tay, tiền quà cho các sếp... Chi vô tội vạ vì tiền đó họ có làm ra đâu mà tiếc!
 >> Phó văn phòng bỏ ngoài sổ sách hơn 800 triệu mua xe biếu sếp, chủ tịch huyện nói gì?
 >> Truy nguồn hơn 800 triệu được Phó văn phòng huyện bỏ ngoài sổ sách mua xe biếu “sếp”
 >> Phó văn phòng huyện bỏ ngoài sổ sách hơn 800 triệu đồng để mua xe tặng “sếp”?


(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Vài tuần trước, kết luận của Thanh tra Nhà nước đối với việc thực hiện các quy định phòng, chống tham nhũng; quản lý nhà nước trên lĩnh vực đất đai với Sở Tài Nguyên - Môi trường tỉnh Cà Mau đã đặt ra những nghi vấn quanh vụ Văn phòng UBND huyện Ngọc Hiển bỏ ngoài sổ sách hơn 800 triệu đồng.
Điều bất thường được tác giả Tuấn Thanh đặt ra tại bài báo “Phó văn phòng huyện bỏ ngoài sổ sách hơn 800 triệu đồng để mua xe tặng “sếp”?” cho biết, mặc dù không có hợp đồng giao khoán đất, nhưng khi khai thác sản phẩm, Cty Lâm nghiệp Ngọc Hiển lại chuyển cho Văn phòng UBND huyện Ngọc Hiển 840 triệu đồng. Số tiền này do vị Phó Chánh văn phòng UBND huyện nhận và giữ, thủ quỹ và kế toán không hề hay biết.
Làm việc với Thanh tra Nhà nước tỉnh Cà Mau, vị này thừa nhận số tiền 840 triệu đồng nói trên đã được “dành” gần 100 triệu đồng mua 3 chiếc xe máy cho 3 vị lãnh đạo huyện Ngọc Hiển sử dụng gồm Chủ tịch UBND huyện, Phó Chủ tịch HĐND huyện và nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện (vừa được giới thiệu bầu chức danh Phó Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã tỉnh Cà Mau). Vị nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện còn “mượn” 600 triệu đồng và chi cho các mục đích khác hơn 130 triệu đồng. Bản thân vị Phó Chánh văn phòng còn giữ lại 7 triệu đồng.
Vụ việc này đến nay vẫn đang được tiếp tục làm rõ và xử lý khi bất ngờ sau đó, vị Phó Chánh Văn phòng kia bất ngờ “trở mặt”, ký báo cáo giải trình với nội dung: “Số tiền nói trên có nhập quỹ công đoàn của Văn phòng UBND huyện và việc sử dụng số tiền là đúng quy định”.
Còn phía doanh nghiệp thì giải thích rằng: “Tiền đó là tiền giao khoán, “ăn chia” lâm sản cũng giống như các hộ dân ở đây và đã được duy trì từ mười mấy năm về trước. Sau khi thu hoạch lâm sản, phía công ty giao cho UBND huyện Ngọc Hiển theo tỷ lệ phần trăm đã thỏa thuận. Việc giao nộp tiền có biên bản “ăn chia” và có đóng dấu rõ ràng, còn tiền được Văn phòng UBND huyện quản lý, sử dụng như thế nào thì công ty không rõ”.
Trước những thông tin nói trên, không rõ có bạn đọc nào hiểu về tiền giao khoán – “ăn chia” lâm sản giữa doanh nghiệp, hộ dân với chính quyền huyện là tiền gì hay không? Có quy định nào cho phép những giao dịch giữa doanh nghiệp, người dân và chính quyền mà không cần hợp đồng, lên tới hàng trăm triệu đồng, kéo dài cả chục năm? Nhất là khi những giao dịch đó lại dựa trên khai thác lâm sản, tài nguyên!
Cá nhân tôi không phán xét đúng – sai của những con người trong vụ việc nói trên, việc đó xin dành cho cơ quan thanh tra và các cơ quan pháp luật xử lý tiếp. Nhưng thú thực là tôi bị đau đầu và hoa mắt vì nguồn gốc và đường đi của con số 840 triệu đồng mà họ chuyền tay qua lại cho nhau dưới đủ các dạng thức nào “cho vay” rồi “biếu xén”, nào tiền mặt rồi xe... Thế mới thấy, đồng tiền thật vi diệu, nó có thể náu mình tài tình và thiên biến vạn hóa tùy theo mục đích sử dụng của con người.
Trên thực tế, có những khoản tiền mà chúng ta vẫn thường quen gọi là “quỹ đen”, “tiền ngoài”, khoản này chẳng phải cái gì xa lạ lắm. Có thể nơi này chỉ vài triệu, vài chục triệu và thấy bình thường, nhưng ở những đơn vị khác, tiền “quỹ đen” lên tới hàng trăm triệu, hàng tỷ, thậm chí hàng trăm tỷ đồng như vụ PVC-ME thời Trịnh Xuân Thanh – đến lúc đó thì không thể coi là điều bình thường được nữa.
Đặc điểm quỹ đen là không nằm trong sổ sách và được sử dụng như “tiền chùa” để trang trải những khoản chi “không tên” như tiền quà, tiền chiêu đãi mỗi khi cán bộ cấp trên về, rồi nào là tiền liên hoan, tiền sinh nhật, tiền hiếu hỉ, thậm chí là tiền lót tay, tiền quà cho các sếp...
Mặt khác, khi chi, thậm chí một số đơn vị, tổ chức còn mua được hóa đơn và theo cách nào đó biến hóa thành nguồn tiền từ công đoàn, quỹ phúc lợi. Tiền lại đẻ ra tiền. Nói chung, mọi việc đều được giải quyết nếu như chịu chi cho bên này một ít, bên kia một ít, tất cả sẽ êm xuôi và... hợp lý!
Cái nguy hiểm nằm ở chỗ là những vấn đề trên được nhiều người coi là bình thường trong cuộc sống, đôi khi người ta không buồn đặt câu hỏi tiền đó đâu ra, để làm gì. Và một khi chuyện vợ một ông này được tặng quà, con cái ông kia bỗng dưng được cho học bổng... vẫn bị coi “không có gì là lạ” thì công cuộc chống tham nhũng vẫn còn dài.
Những cuộc thanh tra chỉ phát huy tác dụng răn đe khi những vi phạm phải được công khai, xử lý và những người vi phạm phải bị kỷ luật với những hình phạt thực sự thích đáng. Bởi, tiền – dù dưới hình thức gì cũng là mồ hôi, nước mắt, là sức lao động, không thể chấp nhận để họ ăn chia dễ dàng, phung phí như vậy!

No comments:

Post a Comment