Tuesday, January 10, 2017

Bài viết hay(4394)

Sáng nay Bolsa nói về Obamacare nhưng coi bộ cho đến nay ít ai hiểu rõ về những cái hay và dở của Obamacare; trừ những ông bà đang bán Obamacare cho dân không có bảo hiểm. Tức cười là ít ai chịu bổ khuyết cho Obamacare mà chỉ muốn vứt vào sọt rác cho xong. Tui chỉ mong sao nước Mỹ sẽ sớm có Trumpcare để coi dân Mỹ sẽ phân tích rồi so sánh với Obamacare xem hay và dở như thế nào; nhất là những người Việt ở Bolsa lâu nay vẫn ưa chửi/ chê/ chống Obama tới cùng. Bye TT Obama. Tui là một người Việt ở quận Cam vẫn luôn ủng hộ, tin tưởng ở ông cho dù không ít người Việt ở quận Cam vẫn ghét ông. Dân tộc chúng tôi vẫn có truyền thống chia rẻ như vậy hơn 4000 năm qua và sẽ còn tiếp tục chia rẻ, đánh đấm với nhau cho tới khi nào VN thuộc về TQ. Ông cứ chờ xem; nhất định ngày ấy sẽ đến.

Đừng buộc các nhà khoa học làm điều gian dối

(Dân trí) - Muốn khoa học công nghệ nói riêng, nền khoa học kỹ thuật Việt Nam nói chung phát triển thì một trong những việc cần làm ngay là cải cách thể chế chính sách để các nhà khoa học tập trung cho nghiên cứu, sáng tạo, nhất là không biến các nhà khoa học thành “ăn gian, nói dối”.
(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)
Phát biểu tại Hội nghị tổng kết ngành khoa học công nghệ ngày 4/1, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã bày tỏ một câu rất đau lòng: "Đừng để nhà khoa học phải lo mua hóa đơn vật vã – Vietnam Nét ngày 4/1/2017".
Có thể do là người đứng đầu Chính phủ nên Thủ tướng nói “nhẹ” đi như thế thôi chứ nội hàm của câu nói ấy, có thể hiểu là đừng để các nhà khoa học phải gian dối vì việc “mua hóa đơn” hợp pháp hóa chứng từ.
Vâng, thưa Thủ tướng! Các nhà khoa học của ta đã và đang bị buộc phải “mua hóa đơn”, tức là làm trò gian dối bởi nhiều lắm những qui định nhiêu khê, rườm rà, thiếu thực tế hiện hành. Nó như một “mê hồn trận” mà những ai lần đầu tiếp xúc, không có thần kinh tốt, có thể sẽ bị “tẩu hỏa nhập ma”.
Cách đây ít lâu, trên báo Tuổi trẻ, bài “Ép nhà khoa học nói dối” đã lấy ý kiến nhiều nhà khoa học để phản ánh thực trạng này.
Trong đó, đáng chú ý là ý kiến của GS.TS Hoàng Ngọc Long (Viện Vật lý - Viện hàn lâm Khoa học và công nghệ Việt Nam): “Khi tổ chức một hội thảo khoa học, nếu theo đúng quy định của Bộ Tài chính, tiền bồi dưỡng chỉ chi cho những người chưa được hưởng lương từ ngân sách như người học cao học chẳng hạn. Trong khi đó, quy mô, tầm mức hội thảo, hội nghị tôi cần cho đề tài có những đối tượng đa dạng, trong đó có những nhà khoa học đặc biệt. Theo đúng quy chế, sẽ không thể chi bồi dưỡng cho những nhà khoa học đã hưởng lương, như thế sao được? Kết cục là người ta có thể mời đa dạng đối tượng, nhưng danh sách duyệt chi thì toàn là học viên cao học. Dễ hiểu khi danh sách đó nhiều khi là “ảo””.
Ông Phan Minh Tân, nguyên Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ TP.HCM cũng cho biết: “Mỗi đề tài triển khai thì giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ phải ký khoảng 100 chữ ký, mà phải là chữ ký sống thì kho bạc mới giải ngân”.
Việc lập con số “ma”, danh sách “ảo” là một cực hình đối với nhà khoa học bởi không chỉ phải huy động sự “sáng tạo” để “sáng tác” ra những tên người không có thật, hoặc không tham gia, tự biến mình thành nhân viên hành chính mà còn đau đớn hơn, biết mình làm trò gian dối mà không có cách nào khác.
Đó là chưa kể, nhìn từ góc độ pháp luật, lập danh sách “ảo” tức là làm chứng từ “khống” và có nghĩa là phạm pháp, cũng tức là đồng nghĩa với “cái án” tham nhũng lơ lửng treo trên đầu.
Trở lại những phát biểu của Thủ tướng tại Hội nghị trên, những thủ tục không chỉ biến các nhà khoa học trở thành nhân viên hành chính như lời của Thủ tướng "Nếu nhà khoa học suốt ngày lo nghĩ chuyện thủ tục hành chính thì am hiểu về chuyên môn có khi rơi rụng, am hiểu hành chính tăng lên” mà còn tốn công sức, thời gian, song đau xót nhất, đó là điều sỉ nhục đối với họ và làm nản lòng các nhà khoa học trẻ.
Vì vậy, để trả lời câu hỏi của Thủ tướng "Tại sao có nước khoa học công nghệ phát triển tốt như vậy, nhiều tập đoàn khoa học công nghệ lớn như vậy, như Singapore nhưng nước ta khoa học công nghệ lại phát triển chưa tốt” thì trước hết, là bởi “chính là do thể chế chính sách của chúng ta" như lời của Thủ tướng.
Vì thế, muốn khoa học công nghệ nói riêng, nền khoa học kỹ thuật Việt Nam nói chung phát triển thì một trong những việc cần làm ngay là cải cách thể chế chính sách để các nhà khoa học tập tung cho nghiên cứu, sáng tạo, nhất là không biến các nhà khoa học thành “ăn gian, nói dối”.
Song, về phía các nhà khoa học, cần “bám sát thực tiễn, bám sát doanh nghiệp, lắng nghe hơi thở cuộc sống xem cuộc sống cần gì, ta hỗ trợ được cái gì" chứ đừng “giữa trời” để rồi không “biết đời sống thực tiễn ra sao?" như lời Thủ tướng, phải không các bạn?
Bùi Hoàng Tám

Gieo một hạt mầm thiện nguyện sẽ tỏa rất nhiều bóng mát nhân văn

(Dân trí) - Những người làm từ thiện với những hoạt động thiết thực, dù âm thầm hay với mục đích gì đi chăng nữa thì tôi vẫn đặt niềm tin vào cuộc sống, rằng “cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp”, gieo một hạt mầm thiện nguyện sẽ tỏa ra rất nhiều bóng mát nhân văn cho đời.



(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Khi cái lạnh của miền Bắc vẫn còn len lỏi trong từng chiếc áo măng-tô xuống phố, tôi vô tình đọc về câu chuyện ấm áp của ca sĩ George Michael, một câu chuyện đã sưởi ấm lòng tôi một ngày đông Hà Nội.
George Michael là ca sĩ thể hiện những ca khúc đình đám mà hầu hết ai trong chúng ta cũng đã đều được nghe như “Last Christmas”, “Careless Whisper”… Sinh thời, như nhiều nghệ sĩ khác, ông thường thể hiện những khía cạnh về một con người nổi loạn trên truyền thông. Thế nhưng, điều đáng nói là sau khi ông mất, rất nhiều người mới bắt đầu kể về một con người khác của George – một con người giàu lòng nhân hậu, vị tha và hào phóng - con người đó chưa từng được nhắc đến khi George còn sống.
Người ta kể về ông, về một người làm từ thiện âm thầm, chưa từng tiết lộ danh tính. Hầu hết những khoản tiền mà ông gửi từ thiện (được kể lại) đều dành cho những trường hợp cụ thể.
Cái cách từ thiện của George Michael quả thực đúng với ý nghĩa “cho đi không mưu cầu nhận lại”. Ông đã làm điều thiện mà không mong xã hội ghi công hay trả ơn dưới bất cứ hình thức nào, thậm chí là một lời cảm ơn hay một sự ghi nhận.
Có thể sẽ có người nổi tiếng hơn George Michael, giàu có hơn George Michael và làm từ thiện với số tiền lớn hơn George Michael đã làm. Thế nhưng cách sống, cách làm điều thiện của George Michael đáng để bất cứ ai trong chúng ta cảm phục, ngưỡng mộ.
Trong thế giới showbiz ngày nay, thật hiếm hoi có được một nghệ sĩ nào có được cách ứng xử như George Michael. Không ít câu chuyện buồn về một số người chỉ “núp bóng” từ thiện nhằm đánh bóng tên tuổi cá nhân, dẫn đến cách làm từ thiện kệch cỡm, đôi khi lố bịch, phản cảm.
Ví như một số người đẹp ăn vận diêm dúa theo đoàn từ thiện về hỗ trợ bà vùng khó khăn nhưng lại để người dân xếp hàng chờ đợi trong khi bản thân ngồi mát, chụp hình đưa lên báo. Hay một số người chụp ảnh bikini nhưng cũng tuyên bố rằng đang quyên góp để làm từ thiện…Thậm chí, một số người còn coi từ thiện là một nghề, đứng ra kêu gọi quyên góp nhưng là để “ăn chặn” tiền gửi về của những nhà hảo tâm….
Song, dù cho xã hội còn nhiều điều chướng tai gai mắt rất đau lòng như vậy, nhưng tôi vẫn cho rằng, khi đâu đó có một người làm điều tốt và có một người khác nói về điều tốt ấy để lan truyền những việc tử tế, những con người tử tế trong xã hội, thì đó vẫn là một điều nên, rất nên nhằm giúp xã hội tốt hơn lên.
Chúng ta đang sống trong môi trường internet, nơi mỗi một điều tốt có thể được lan truyền rất nhanh. Nên đôi khi, đứng trước những câu hỏi dạng như anh này quyên góp từ thiện hàng chục tỷ đồng, cô ca sĩ kia bỏ công sức vác gạo giúp đỡ người nghèo… “liệu đằng sau đó có phải là một chiến dịch truyền thông để PR hình ảnh?”, thì tôi vẫn tin vào những điều tốt đẹp. Dù họ có làm với mục đích gì đi chăng nữa, “cứu một mạng người vẫn hơn xây bảy tòa tháp”, gieo một hạt mầm thiện nguyện sẽ tỏa ra rất nhiều bóng mát nhân văn cho đời.
Chỉ mong, khi xã hội ngày càng phát triển, sẽ không còn những con người giả nghèo, giả khổ để trục lợi tình thương, không còn những em bé sơ sinh ngặt nghẽo trên đường “làm mồi” từ thiện, không còn những người thiểu năng lê lết hay những vị “sư” giả khất thực trên đường…
Mong rằng, với những tuyên bố về các chính sách an sinh xã hội của Chính phủ, những người tàn tật, mất sức lao động và trẻ mồ côi sẽ được tập trung, quản lý. Còn những kẻ táng tận lương tâm lừa gạt trên lòng tin nhân loại cần phải bị đưa ra pháp luật và bị loại bỏ.
Bích Diệp

Câu chuyện mới về một nỗi buồn cũ

(Dân trí) - Luôn luôn chỉ xuất phát từ số ít, không bao giờ là tất cả, nhưng những hành vi độc ác, vô ý thức, xấu xa kia vẫn làm vẩn đục cuộc sống. Làm sao để thể tẩy trừ, loại bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của chúng ta? >> “Nó có tội gì mà giết nó?”. “Nó có tội gì mà giết nó?”…!


(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Vào cuối năm 2016 vừa qua, hai bức tranh phong cảnh biển vẽ bằng sơn acrylic trên toan lớn nhất Việt Nam, 2 tác phẩm nghệ thuật đường phố ấn tượng được đưa vào sách Ghi- nét, 2 công trình tốn nhiều công sức của nhóm họa sĩ thuộc khoa Mỹ thuật, trường Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật Đà Nẵng mang thông điệp về tình yêu biển cả, được trưng bày ở hầm đi bộ cầu Rồng (Đà Nẵng) chỉ sau vài ngày đã bị vẽ bậy nham nhở.
Cũng vào dịp cuối năm 2016, mạng xã hội đã một phen dậy sóng phẫn nộ trước hình ảnh một nhóm người mổ bụng, làm thịt cá heo ở Phú Quốc. Trước đó, rất nhiêù lần hình ảnh giết mổ động vật dã man cũng bị một số thanh nhiên coi là chiến tích đem khoe trên trang mạng xã hội facebook.
Và câu chuyện về chú hải cẩu Đốm thân thiện và đáng yêu mới xuất hiện ở bãi biển khu Đồi Dương (Tuy Phong, Bình Thuận) thời gian gần đây, vừa bị giết chết cũng đang làm dư luận phẫn nộ suốt mấy hôm nay. Bức ảnh chú nằm chết tức tưởi trên bãi biển Bình Thuận được nhiều tờ báo đăng tải. Nhìn ảnh, không chỉ những người yêu quý mà ngay cả người chưa mấy quan tâm đến động vật cũng cảm thấy vô cùng tức giận và thất vọng.
Đã cũ rồi, nỗi buồn về sự vô ý thức của một số người trong chúng ta. Và không câu chuyện nào về sự vô ý thức này còn đủ mới nữa, cho dù chúng chỉ vừa mới xảy ra. Những hình ảnh ngập rác sau lễ hội; hành vi phá hoại di tích, viết vẽ bậy nơi các địa danh du lịch; hành động độc ác với động vật v.v.
Vì đã cũ, vì không còn mới nữa, nên nỗi buồn, sự xấu hổ, tổn thương và thất vọng mà chúng ta cảm thấy mỗi khi phải chứng kiến, thật lớn và thật sự không còn lời để nói.
Phải bắt đầu từ đâu? Khi cần lắm trong mỗi con người, lòng nhân ái yêu thương sự sống, sự khát khao gìn giữ, chăm sóc thế giới thiên nhiên, môi trường sống quanh mình. Khi cần lắm trong mỗi con người, thái độ biết tôn trọng người khác, tôn trọng thành quả, công sức, sự sáng tạo của cộng đồng và những người xung quanh.
Phải bắt đầu từ đâu? Khi mà trước cả ý thức, bản năng, trực giác văn hóa, trực giác nhân văn có thể dẫn dắt hành vi con người trở nên đúng đắn hơn. “Nhân chi sơ tính bản thiện”, mầm lương thiện, bản năng nhân văn vốn có trong mỗi cá thể khi mới sinh ra cần được gia đình, cộng đồng nuôi dưỡng, bồi đắp như thế nào để nó sớm lớn lên, đơm hoa kết trái?
Dù có hàng trăm lượt người đã đi ngang qua hầm đi bộ cầu Rồng, đi ngang qua 2 bức tranh kỷ lục nổi tiếng, thích thú ngắm nhìn và lắng nghe thông điệp từ các nghệ sĩ, thầm cám ơn họ đã giúp làm cầu Rồng đẹp hơn, giúp mình sải bước thú vị và nhẹ nhàng hơn, nhưng rồi vẫn có vài kẻ xấu vô ý thức đã phá hoại những bức tranh.
Dù nhiều người dân đã rất thân thiện chào đón, vui đùa và trêu chọc hải cẩu suốt những ngày qua, thậm chí nhiều thanh niên trong vùng còn xuống tắm cùng vị khách lạc bước đáng yêu này, nhưng rồi cuối cùng có một kẻ đã tàn ác giết chú.
Luôn luôn chỉ xuất phát từ số ít, không bao giờ là tất cả, nhưng những hành vi độc ác, vô ý thức, xấu xa kia vẫn làm vẩn đục cuộc sống của chúng ta. Làm sao để có thể tẩy trừ, loại bỏ chúng ra khỏi cuộc sống?
Cát Thụy

Đừng để tên các địa phương đi cùng hai từ “ngập rác”

(Dân trí) - Như đã thành… “thông lệ”, cứ sau mỗi dịp hội hè, lễ lạt, trên mặt báo chí lại nổi lên cụm từ đáng xấu hổ: “ngập rác”, nhất là tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, hai đô thị lớn đồng thời cũng có thể coi như “gương mặt” của đất nước.
 >> Phố đi bộ Nguyễn Huệ ngập rác sau chương trình chào đón năm mới

Tìm trong hệ thống google hai từ “ngập rác”, sẽ thấy xuất hiện trên mặt các báo hàng loạt các dòng tít như “Đường phố Hà Nội ngập rác sau đêm bắn pháo hoa” của VietNamNet, “Tiễn ông Công ông Táo về trời, sông hồ Hà Nội ngập rác” - VTC News, “Hà Nội ngập rác sau đêm giao thừa” - Sức khỏe và Môi trường, “Phố phường Sài Gòn, Hà Nội ngập rác sau giao thừa” - DVO - Báo Đất Việt, “Ông Táo về trời, bỏ lại... rác và tro bụi” - 27-01-2011 | Xã hội | Báo điện tử Tiền phong ...
Năm nay cũng vậy, ngay ngày đầu tiên của năm mới, trên báo Dân trí đã có bài “Phố đi bộ Nguyễn Huệ ngập rác sau chương trình chào đón năm mới”. Bài báo cho biết, từ đêm 31/12 đến rạng sáng 1/1/2017, rất đông người dân TPHCM đã tập trung về phố đi bộ Nguyễn Huệ (Quận 1) để chào đón năm mới. Sau khi chương trình đếm ngược đón năm mới kết thúc, hàng nghìn người dân đã "vô tư" kéo nhau ra về, để lại vô vàn các loại rác thải, khiến phố đi bộ đẹp nhất Sài Gòn trở nên thật "nhếch nhác"...
Song, nhìn vào những tấm ảnh mới thật “hoảng sợ”. Trong khi từng đám nam thanh, nữ tú quần áo sang trọng và chắc chắn có cả mùi phấn son, nước hoa thơm nức nở thì dưới chân họ, là ngổn ngang rác và rác. Và xót xa hơn, khi nhìn bức ảnh những chiếc thùng rác của công nhân vệ sinh quá tải, chất cao chất ngất.
Chợt nhớ lại câu chuyện đọc ở đâu đó, rằng có một người Nhật nói với một người bạn Việt Nam: “Chúng mày không yêu đất nước mày à?”. Quá ngạc nhiên, người bạn Việt Nam nói: “Chúng tao có cả mấy ngàn năm giữ nước, sao mày lại nói vậy”. “Đất nước như căn nhà của mình. Yêu đất nước, tại sao chúng mày vứt rác vào căn nhà căn mình?”. Một câu nói giản dị, một quan điểm giản dị của một người bạn ngoại quốc rất đáng để chúng ta suy ngẫm.
Việc những người ngoại quốc gián tiếp hoặc cả trực tiếp tham gia dọn rác ở ta không phải là hiếm. Đã hơn một lần, họ (những vị khách) đến nhà, thấy gia chủ bừa bộn quá, “rác rưởi” quá nên bỏ qua cả sự tế nhị thông thường, trực tiếp ra tay dọn rác mà hình ảnh mấy ông Tây móc cống ở phổ Nguyến Khang (Hà Nội) ngày nào là chuyện tiêu biểu.
Cách đây mấy tháng (5/2016), có mấy ông Tây ở một nước tận tít bên kia bán cầu (Mỹ) đến sống ở Hà Nội. Vì yêu quý, trân trọng mảnh đất ngàn năm văn vật, với những con người Tràng An thanh lịch nên ban đầu chỉ là đi du lịch, chàng trai James Joseph Kendall có ý định gắn bó lâu dài với mảnh đất giàu truyền thống văn hiến này.
Thế nên một ngày đẹp trời, James cùng với nhóm bạn của mình đến kênh nước bẩn trong ngõ 381/55/4 Nguyễn Khang (Cầu Giấy, Hà Nội) để cùng nhau dọn dẹp. “Trước đó, tôi có đi qua đây và thấy nó rất bẩn nên quyết định phải làm điều gì đó. Tôi có kể cho một vài người bạn nghe về ý tưởng của mình và họ đều vui vẻ ủng hộ. Ban đầu, nhóm của tôi chỉ có vài người tiến hành dọn dẹp nhưng sau đó thì người dân ở xung quanh cũng bắt đầu ra nhặt rác giúp. Lúc sau nữa thì có thêm một nhóm các bạn mặc áo xanh tình nguyện mà tôi đoán là họ thuộc đoàn thanh niên địa phương. Họ cũng đeo ủng, lội mương, vớt rác cùng chúng tôi”. Chàng trai người Mỹ kể.
Thế nhưng hình như lòng tốt của anh bi “lệch nhip”. Chính quyền nơi đây cho rằng họ đã vớt rác mà không xin phép, tức là không “đúng qui trình”... Thôi, chuyện cũ đã qua, năm mới nói chuyện mới vậy.
Ấy là năm nay, Hà Nội chọn chủ đề là “Năm kỷ cương hành chính” nhằm nâng cao tính văn hóa, truyền thống thanh lịch của mình, Hà Nội cũng chuẩn bị ban hành bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng cho người dân và quy chế ứng xử của cán bộ, công chức, viên chức.
Đây là ý tưởng rất hay vì khi có con người “sạch” sẽ phải sống trong “căn nhà” sạch. Cũng mong rằng mỗi người dân hãy nâng cao tính văn hóa, truyền thống thanh lịch để không chỉ Thủ đô mà tất cả các địa phương trong cả nước thật sự “văn hóa và thanh lịch”, để trên các mặt báo, tên các địa phương sẽ không còn đi cùng hai từ “ngập rác”, phải không các bạn?
Bùi Hoàng Tám

No comments:

Post a Comment