Thursday, January 12, 2017

Bài viết hay(4398)

Nhân vụ nhà máy thép, tui mới thấy quá trình công nghiệp hoá của CSVN sao mà ì ạch quá đi. Sau 41 năm, thử kiểm điểm nghiêm túc xem các ông CSVN đã công nghiệp hoá ra sao? T công nghiệp hoá theo kiểu chaebol của anh 3X ngược về nhà máy Thái Nguyên, Nam Định..., các anh nói nhiều chứ chẳng làm được bao nhiêu; thậm chí "ăn" như hạm mà làm dở như hạch! Nói ra thì các anh giận chứ kỳ thiệt, mơ mộng thành hiện thực hổng phải dễ đâu khi mà cả con người lẫn vốn liếng đều chẳng có bao nhiêu mà hồng hơn chuyên thì chỉ có nước ...ăn mày chứ kỹ nghệ hoá cái gì? Từ khu kỹ nghệ Biên Hoà, các anh học được kinh nghiệm gì để rồi các khu công nghiệp mọc lên chỉ để cho ngoại quốc thuê?

Năm Gà Đinh Dậu ngẫm nghĩ về “Kê Minh Thập Sách”

Kê Minh Thập Sách, nghĩa là Mười Chính Sách (dâng) Lúc Gà Gáy Sáng, tương truyền là của Nguyễn Cơ Bích Châu, một vị phi hậu của vua Trần Duệ Tông (1336-1377).
Theo Truyền Kỳ Tân Phả của Đoàn Thị Điểm, Bà “là con gái nhà quan, tính cách cứng cỏi, tư dung tươi đẹp, thông hiểu âm luật Lê viên, theo đòi văn từ nghệ phố, vua Trần Duệ Tông nghe tiếng cho tuyển vào cung”. Nhân thấy chính sự triều Trần sau khi Dương Nhật Lễ tiếm quyền ngày càng suy kém, Bà liền thảo bài “Kê Minh Thập Sách” dâng lên (Kê Minh, tên một bài thơ trong Kinh Thi, nói về một bà Hậu, nghe gà gáy sáng liền khuyên nhà vua trở dậy đi dự phiên chầu. Tên bài thơ về sau được dùng để nói việc vợ khuyên chồng lo việc quốc gia).
Các nhà nghiên cứu Kê Minh Thập sách như Vũ Ngọc Khánh, Chương Thâu, Hữu Ngọc… đều khẳng định tiếng gà gáy là hình tượng của sự thức tỉnh. Hữu Ngọc trong một bài viết đăng trên Le Courrier du Vietnam có nhan đề “Tiếng gà gáy vọng về qua nhiều thế kỷ”. Liệu tiếng “Kê minh” đã vang vọng từ bảy thế kỷ nay, có làm thức tỉnh điều gì trong chúng ta, khi bước vào thời kỳ mới của công cuộc chấn hưng và phát triển đất nước hay không? Quả thật mỗi điều là một minh triết. Nó không phải là tư duy duy lý, mà là những chân lý giản đơn, có tính khái quát, phổ cập rất cao. Chúng giống như những công thức, mà mỗi thời đều có thể đem dùng trong những bài toán cụ thể về chính trị, kinh tế, văn hóa, dân sinh của thời đại mình.

Mở đầu, Bà nêu lại một phương châm phòng ngừa từ xa “cư an tư nguy” - ở vào thời yên phải tính lúc nguy, gây nền trị từ khi chưa loạn.
Thập sách của Bà dâng lên gồm bốn chính sách về chính trị, hành chính, hai chính sách về văn hóa, giáo dục, tư tưởng, và bốn chính sách quân sự. Chúng tôi mạo muội gọi là những Minh Triết Trị Nước An Dân.
Ở hàng đầu, Bà nêu lên vấn đề có tính nguyên tắc, đạo lý của mọi đường lối chính trị. Đó là đạo lý tôn dân. Bà nói: “Phù Quốc bản, hà bạo khử tắc Dân tâm tự an”. Có nghĩa là nâng lên, đề cao gốc nước. Gốc nước, chính là người dân. Trong truyền thống đạo trị nước của Việt Nam từ ngàn xưa, nguyên lý “Quốc dĩ dân vi bản” - Nước lấy dân làm gốc bao giờ cũng được coi như nguyên lý số một. Mà để làm được điều đó thì hàng đầu lại là phải bỏ đi mọi hà khắc bạo ngược trong mọi ứng xử. Từ luật pháp, đến chính sách cụ thể, cho đến phương thức, phương châm phương pháp để điều hành xã hội trong mọi mối quan hệ dù ở cấp vĩ mô hay ở cơ sở. Tự nhiên ta nhớ tới một mong ước lớn lao của Nguyễn Trãi: “Sinh đời thái bình ai cũng được ở yên. Gặp thuở thánh minh ai cũng được thỏa sống”. Và “Làm sao trong thôn cùng xóm vắng không còn lời hờn giận oán sầu”. Ta không thể không thử hỏi cái lý tưởng nhân văn ấy, ngày nay ta hành xử thế nào?
Bà còn chỉ ra ba vấn đề lớn nữa, là (i) Loại bỏ phiền nhiễu để kỷ cương không rối loạn; (ii) Thải loại bọn quan lại tham nhũng để giảm bớt sự chài vét của dân; (iii) Đè nén lũ lộng quyền để trừ lũ sâu mọt hại dân. Những tệ nạn phiền nhiễu, tham nhũng, lộng quyền đang hoành hành làm băng hoại xã hội hôm nay. Bà dùng chữ rất chuẩn. Với phiền nhiễu thì phải loại bỏ. Với quan lại tham nhũng thi thải, đuổi. Không như ta bây giờ, tham nhũng cấp dưới thì đưa lên cấp trên, cho chức tước cao hơn! Còn với lũ lộng quyền thì đè nén. Bọn này có kẻ ỷ công trạng, có kẻ nhiều quyền lực, kể cả quyền lực kinh tế, nên chỉ có thể dùng pháp luật để đè nén, ngăn ngừa, hạn chế. Tham nhũng và lộng quyền đang phá hoại đất nước, xã hội, đang chà đạp lên Dân, lên kỷ cương pháp luật.
Về Văn hóa, Bà nêu hai điều. Một là: ”Chấn hưng nho phong để cho ánh đuốc (văn hóa) như mặt trời mặt trăng soi sáng khắp nơi”. Nho phong không chỉ là học hành, còn là vấn đề nhân cách. Một mách bảo sáng suốt cho công việc văn hóa giáo dục hôm nay! Hai là “Hãy cầu lời nói thẳng, khiến cho cổng thành và đường ngôn luận cùng rộng mở”. Lời nói thẳng nghĩa là phê bình, phản biện liên quan với việc mở rộng giao thương và con đường ngôn luận để mở mang trí tuệ, phát triển nhân cách xây dựng xã hội, quả thật là những dự báo thiên tài, một tư duy rất thời sự, hiện đại.
Về quân sự, Bà chỉ ra bốn lãnh vực. Kén quân cốt người khỏe mạnh rồi mới tính đến dáng vóc. Tuyển tướng phải chọn người thao lược sau mới tính thế gia. Vũ khí phải bền chắc. Trận pháp phải chỉnh tề. Riêng tư tưởng “tuyển tướng phải người thao lược” đó là sự khôn ngoan muôn đời, không chỉ trong quân sự, mà nó phổ biến ở mọi lãnh vực. Riêng việc chỉ chọn người cùng phe cánh, chọn người nhà chứ không phải người tài, và ở hầu hết các lĩnh vực không có người thao lược có tầm vóc tổng công trình sư đang là vấn nạn của đất nước tại buổi “kim nhật, kim thì”, thì tiếng gà báo thức xuyên thế kỷ thật rất có nhiều nghĩa cảnh báo.
Không phải ngẫu nhiên mà Lê Thánh Tông đã ca ngợi Bà, truy tôn Bà với mỹ tự: Chế Thắng Phu Nhân (Vị Phu nhân của mọi chiến thắng). Trong sách sử nước ta và của Trung Hoa, như Từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh, hay trong Từ Hải của Trung quốc, “chế thắng” được định nghĩa là, người chế định ra được mưu lược để giành thắng lợi.
Quả thật Kê Minh Thập Sách là những tư tưởng chiến lược mà bất cứ ai hiểu được, cảm nhận được, và biết tìm mọi cách để đưa vào thực tiễn hành động, sẽ bảo đảm được thắng lợi.

Hồn thiêng của Tổ tiên và Văn hóa Việt đang chỉ cho ta hãy bước vào thời buổi này với một tầm nhìn, một trí tuệ, một quyết chí mạnh mẽ, sáng suốt, đem cái minh triết ấy để giải quyết cho bằng được những bài toán đặt ra cho Dân, cho Nước trong thời đại mới. Những ai đang điều hành đất nước, những trí thức đang tìm cách hiến kế, đổi mới thể chế, chính sách, luật pháp, chấn chỉnh đội ngũ cán bộ, công chức… hôm nay, nên tìm đọc và ngẫm nghĩ về Mười chính sách mà chúng tôi gọi là Minh Triết trị nước an dân của Kê Minh Thập sách.Nguyễn Khắc Mai

Obama đưa ra lạc quan và cảnh báo trong diễn văn cuối cùng

"Trong cái thế giới ngày càng tầm thường, thực dụng, ích kỷ, chia rẽ và đầy bạo lực hôm nay, một Tổng thống Hoa Kỳ có tấm lòng nhân hậu, bộ óc thông thái và ứng xử nhân văn như Obama là một quà tặng hiếm hoi của Thượng đế. Có thể đó là ánh hoàng hôn minh triết đầu tiên và cuối cùng từ mặt trời bên trong của văn hoá chính trị phương Tây loé lên rồi vụt tắt, để bắt đầu trở lại một kỷ nguyên của đồng tiền, lý trí và cơ bắp, những giá trị nền tảng của văn minh phương Tây từng sinh ra Thập tự chinh chiến tranh tôn giáo, tai hoạ phát xít và hiểm hoạ Cộng sản kéo dài như định mệnh nhân loại suốt bao thế kỷ nay. Obama có thể là hiệp sỹ cuối cùng mang khát vọng mở rộng lý tưởng dân chủ và khai sáng của Hoa Kỳ ra phạm vi nhân loại, thoát khỏi những xó xỉnh của đảng phái, những ngai vàng của chủ nghĩa nước lớn vị kỷ và những túi tiền của thái độ thực dụng con buôn. Ông là Tổng thống Mỹ của thời công nghệ cao, ít dùng cơ bắp nhất, nhưng trí tuệ và tấm lòng của người Mỹ qua ứng xử chính trị của ông đã như mạng Internet lan toả khắp địa cầu. Obama cũng là người mở ra một văn hoá chính trị mới cho Hoa Kỳ, kết nối trái tim và trí tuệ, con số vô hồn và nụ cười, nước mắt, sự chan hoà cởi và thân thiện vượt lên hệ tư tưởng và những mặc cảm bá chủ thô thiển, hẹp hòi. Tuy nhiên, có vẻ ông giống như một thầy phù thuỷ đang múa những vũ điệu khai mào cho một nền văn hoá chính trị mới nhưng chưa kịp làm phép để tìm kiếm những hiệu quả diệu kỳ thì đã hết giờ, phải rút khỏi sân khấu, nhường chỗ cho một văn hoá chính trị truyền thống của Hoa Kỳ được cải biên trong trang phục mới, đạo cụ mới và kịch bản mới, trở lại với đồng tiền và cơ bắp của những anh cao bồi miền Tây thuở xa xưa".
Đỗ Minh Tuấn

clip_image002
Tổng Thống Barack Obama, Ðệ Nhất Phu nhân Michelle, và con gái Malia, vẫy chào mọi người sau khi kết thúc bài diễn văn. (Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)
CHICAGO, Illinois (NV) – Trong bài diễn văn cuối cùng trong vai trò lãnh đạo cao nhất Hoa Kỳ gởi tới dân chúng Mỹ, được đọc tại Chicago, Illinois, hôm Thứ Ba, Tổng thống Barack Obama đưa ra suy nghĩ lạc quan đối với nước Mỹ, đồng thời đề cập một số cảnh báo, và ông vẫn chưa từ bỏ đường hướng thay đổi tích cực.
Tuy nhiên, với tình hình chính trị tại Washington, DC trong những ngày tới, ông cũng thừa nhận rằng “cứ có hai bước tiến thì có vẻ như có một bước lùi”.
“Ðây là điều tôi học được, đó là, thay đổi chỉ có thể xảy ra nếu dân chúng tham gia, hành động, và cùng với nhau đưa ra đòi hỏi của mình”, ông Obama nói, trong một hội trường đầy kín người.
“Sau tám năm làm tổng thống, tôi vẫn tin vào điều này” ông nói tiếp. “Và đây không chỉ là niềm tin của riêng tôi. Nó là nhịp đập trái tim của ý tưởng nước Mỹ chúng ta – một thử thách mạnh mẽ trong việc tự điều hành chính quyền”.
Trong lúc ông nói chuyện, nhiều lần cử tọa la lớn “Tôi thích ông Obama” làm ông phải ngừng lại.
Khi có một người phản đối, đưa tấm bảng “Hãy giảm án cho tất cả chúng tôi,” ý nói ông Obama giảm án cho nhiều tù nhân nhất trong số các tổng thống từ trước tới nay, đám đông la lớn “bốn năm nữa”, ý nói muốn ông tiếp tục làm tổng thống.
Trong bài diễn văn tìm cách thu hút đám đông, ông Obama nói về những thành tựu đạt được trong tám năm qua, từ bảo hiểm y tế cho tới công bằng trong hôn nhân, trong khi thừa nhận rằng ông chưa hoàn tất hết tất cả mục tiêu muốn làm.
clip_image004
Ðệ Nhất Phu nhân Michelle Obama ôm Tổng thống sau khi ông kết thúc bài diễn văn. (Hình: AP Photo/Pablo Martinez Monsivais)
Hồi năm 2008, ông Obama cũng đọc bài diễn văn tại Chicago, chấp nhận kết quả thắng cử.
Tám năm sau, ông trở lại thành phố này, đọc bài diễn văn kết thúc hai nhiệm kỳ tổng thống.
Ông cũng nhắc đến người kế nhiệm ông, Tổng thống đắc cử Donald Trump, nói rằng ông sẽ giúp chuyển giao quyền hành một cách êm thấm.
Tuy nhiên, ông cảnh báo, những người theo đảng Dân Chủ không bắt buộc phải có quan điểm giống với tổng tư lệnh quân đội của họ.
“Dân chủ không có nghĩa là phải giống nhau”, ông Obama nói. “Các nhà lập quốc Hoa Kỳ từng cãi nhau, rồi tương nhượng nhau, và họ mong chúng ta cũng làm như vậy. Nhưng họ biết, dân chủ đòi hỏi một sự đoàn kết căn bản, một khái niệm mà trong đó, chúng ta có thể khác nhau, nhưng phải cùng nhau, đi lên, hoặc đi xuống”.
Bài diễn văn này là một phần của cuộc giã từ của ông Obama, kéo dài trong mấy tháng, qua các cuộc phỏng vấn, nói chuyện trên truyền hình, trong lúc chuẩn bị dọn ra khỏi Tòa Bạch Ốc.
Qua tất cả công việc này, ông Obama tìm cách nhấn mạnh các thành quả đạt được, dựa trên các thống kê, cho thấy Hoa Kỳ tốt hơn tám năm về trước.
Ông cũng cảnh báo rằng “luật không vẫn chưa đủ” để giải quyết các khác biệt giữa người Mỹ với nhau.
“Chúng ta phải thay đổi tấm lòng”, ông nói.
Ông cũng yêu cầu người Mỹ da trắng hãy coi các cuộc biểu tình của người thiểu số chỉ là một cuộc đấu tranh “không phải để được đối xử đặc biệt, mà được đối xử công bằng, như các nhà lập quốc đã hứa”.
Kết thúc bài diễn văn, ông nói câu nói nổi tiếng: “Vâng, chúng ta có thể (làm được)”.
“Và chúng ta đã (làm được)”, ông nói tiếp.

Bài diễn văn của ông Obama dài đúng 55 phút, được đọc tại McCormick Place Convention Center, có sự hiện diện của Ðệ Nhất Phu nhân Michelle Obama, con gái Malia, và ông bà Phó Tổng thống Joe Biden. (Ð.D.)

Nước Mỹ có thể ngăn chặn ông Trump nhưng thế giới mắc kẹt

Lịch sử có những bước ngoặt. Nó đã xảy ra vào năm 1914 khi giai đoạn toàn cầu hóa đầu tiên kết thúc bằng máu và lửa và một lần nữa vào những năm 1930 khi khó khăn kinh tế, bảo hộ mậu dịch và dân tộc chủ nghĩa kích thích sự nổi lên của chủ nghĩa phát-xít tại Châu Âu. Chiến thắng trong cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ của ông Donald Trump có thể báo hiệu một bước ngoặt mới trong lịch sử thế giới tuy rằng có thể không bằng như hai lần trước nhưng cũng rất nghiêm trọng.
Hoa Kỳ có những bảo vệ hiến định chống lại những người như ông Donald Trump dù có lên làm đến chức vụ Tổng thống. Các vị cha già sáng lập ra nước Mỹ đã nhìn thấy trước nguy cơ của một phong trào dân túy. James Madison đặt ra mục tiêu đầu tiên của Hiến pháp Hoa Kỳ là “bẻ gãy và kiềm chế sự cuồng tín và bạo động bè phái”. Ðối với Madison, “bè phái” ở đây là quyền hạn của bất kỳ một nhóm nào “hợp nhất và bị kích động bởi một cảm tính cuồng tín; họ cướp lấy chính quyền không kể đến quyền lợi của các đồng bào khác của họ”. Các điều khoản phức tạp của Hiến pháp Mỹ về “checks and balance” (kiểm soát và cân bằng) chính là nhằm việc ngăn chặn một nền độc tài của những nhóm như vậy.

Tập Federalist Paper số 10 có lẽ là tập nổi tiếng nhất trong toàn bộ những bài viết mà sau trở thành tuyển tập The Federalist Papers. Ðọc lại tập này, ta có thể thấy rõ rằng cha già dân tộc Hoa Kỳ James Madison đã nghĩ đến một người như ông Trump khi viết ra nhu cầu cần phải bảo vệ nước Cộng hòa chống lại một cuộc nổi dậy nội bộ. Ông Trump đã tuyên bố ông muốn buộc miệng báo chí, tra tấn các tù nhân, không cho những người Hồi Giáo nhập cảnh nước Mỹ, trục xuất hàng triệu người di dân, xây một bức tường cách ly Mỹ với Mexico và ca tụng nước Nga chuyên chế của ông Vladimir Putin. Ðược sự ca tụng của những kẻ chủ trương chủ nghĩa da trắng độc tôn, sự thắng cử của ông Trump đã thả ra trong chính trường Mỹ bóng ma của kỳ thị chủng tộc.
Nhưng việc phân chia quyền hạn và sự kiềm chế nhau giữa các ngành trong chính quyền liên bang sẽ chặn được những chính sách tồi tệ nhất của ông Trump. Một hệ thống tư pháp mạnh đã tạo một bức tường lửa chống lại mọi cố gắng nhằm hành xử phi pháp; các tướng lãnh quân đội có thể từ chối không thi hành những lệnh vi phạm Hiến pháp và Quốc hội dù rằng do đảng Cộng hòa chi phối cũng sẽ ngăn chặn mọi khuynh hướng tiến tới một chế độ tổng thống chuyên chế.
Nhưng nếu Hoa Kỳ có thể chịu đựng không bị ảnh hưởng nhiều bởi một triều đại của Tổng thống Trump, thế giới lại khác.
Cái gọi là trật tự thế giới tự do không phải chỉ dựa trên sức mạnh quân sự và năng động kinh tế, nó còn được xây dựng trên một cơ sở đạo đức có giá trị phổ quát hấp dẫn mọi người: các quyền tự do, chế độ pháp trị, sự tôn trọng nhân phẩm, tinh thần bao dung, các định chế đa nguyên. Nhưng hầu hết tất cả những cái giá trị đó đều đã bị phủ nhận bởi vị Tổng thống mới được bầu lên của quốc gia đứng đầu thế giới tự do này. Thành ra chính cái chế độ dân chủ khai phóng cũng bị hoài nghi.
Thành ra bất kể diễn biến của chính trị Mỹ về sau như thế nào, những thiệt hại tạo ra cho trật tự thế giới hình thành từ những đổ vỡ của thế giới sau năm 1945 là không thể tránh khỏi vì tất cả những sự kiềm chế và cân đối quyền hạn mà Hiến pháp Mỹ đưa ra hầu như không áp dụng vào ngoại giao và chính sách đối ngoại. Các Tổng thống Hoa Kỳ, từ Franklin D. Roosevelt cho đến Barack Obama đều đã cho thấy vai trò của nước Mỹ trên thế giới như thế nào là một sự lựa chọn của con người sống trong Tòa Bạch Ốc.
Trật tự thế giới do Mỹ thiết kế từ năm 1945 đến nay vốn đã bắt đầu suy thoái từ thời Tổng thống George W. Bush. Và lần này nó khó có thể vượt qua được sự rút lui của ông Trump. Cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008, bất công kinh tế, các chính sách khắc khổ và bất mãn với mậu dịch tự do đã làm tan rã sự đồng thuận về kinh tế, một trong các cột chống của trật tự thế giới. Nay thì ông Trump đã cam kết bỏ đi các cột chống chính trị của trật tự này.
Chủ thuyết “America First” của ông Trump cổ võ cho một tinh thần cô lập khiêu khích, một cách tiếp cận với trật tự thế giới dựa trên sức mạnh chứ không phải pháp luật. Một cái nhìn thiển cận nhất về quyền lợi quốc gia đã có ưu tiên hơn so với những quan tâm về an toàn cho thế giới.
Ông Trump không có ý gì muốn duy trì hệ thống liên minh mà các Tổng thống Hoa Kỳ thực hiện và vun xới từ sau thế chiến, bỏ mặc Châu Âu tự đối phó với chính sách phục thù của ông Putin và Ðông Á cho tham vọng bá quyền của Trung Quốc. Ông khuyến dụ rằng Nhật Bản và Nam Hàn có thể nên muốn xây dựng vũ khí hạch nhân cho chính họ. Và chúng ta có thể tin chắc rằng nếu ông giữ lời hứa hủy bỏ thỏa thuận về hạch nhân với Iran, nước này chẳng bao lâu cũng có quả bom của họ. Ðó là vì ông Trump không coi trọng ý tưởng căn bản của trật tự thế giới tự do hiện nay, ý tưởng rằng các quốc gia dân chủ giàu có nhất có thể hợp tác để tạo ra một hệ thống bao quát dựa trên luật lệ để bảo đảm cho hòa bình và an ninh toàn cầu. Ông coi đó là một điều mà thế giới lợi dụng nước Mỹ và muốn thay thế nó bằng một hệ thống mà các nước tự do cạnh tranh giành quyền lực.
Các nước dân chủ khác cũng đang có các cuộc nổi dậy của đám dân túy. Marine Le Pen, lãnh tụ của đảng bài ngoại Front National hy vọng trong năm nay sẽ theo chân ông bước vào điện Élysée. Hungary và Ba Lan đã rơi vào tay các chính quyền cực hữu. Nước Anh bỏ phiếu vào tháng 6 năm ngoái rút ra khỏi Liên hiệp Châu Âu và nay có một vị thủ tướng hoài niệm một quá khứ có “trật tự” hơn dù rằng có thể kinh tế yếu đi.
Và trong những năm tới, chúng ta có thể thấy những hậu quả của sự kiện này. Liệu một Âu Châu tự do và dân chủ có thể tồn tại sau khi cái dù bảo vệ của Hoa Kỳ bị rút đi? Liệu Nga có mở rộng ảnh hưởng của mình sang trở lại các nước cựu Cộng Sản tại Ðông và Trung Âu? Liệu các quốc gia mới nổi lên ở phương Ðông và phương Nam sẽ chọn con đường chuyên chế hay dân chủ trong việc chuyển đổi xã hội mình? Và quan trọng nhất, một thế giới tổ chức theo con đường quyền lợi và cạnh tranh giữa một nhóm nhỏ các cường quốc sẽ an toàn và ổn định đến mức nào?
Hoa Kỳ dần dà rồi cũng gạt bỏ được các hệ quả cuộc bầu cử lần này, nhưng thế giới đã mất đi một người bảo vệ và khích lệ cho nền dân chủ.Lê Mạnh Hùng

No comments:

Post a Comment