Thursday, January 12, 2017

Bài viết hay(4399)

Nhiều người Việt ở Bolsa thích nghe và bàn cãi về những chuyện tào lao; nhất là khi có liên quan đến giường chiếu thì coi bộ háo hức tham gia ngay thay vì phải "động não" để phân tích xem Obama nói gì qua bài diễn văn từ biệt. Bởi vậy sáng nay tui uống cà phê một mình thay vì ngồi cùng bàn với ai để coi tin về chuyện Hà Nội tổ chức cuộc thi vấn kế tìm cách giải quyết nạn kẹt xe thì chợt nhớ lại năm 1998, khi gặp ông Nguyễn Trực Luyện và anh Đoàn Đức Thành tại văn phòng Hội KTS ở Hà Nội. Anh Thành hỏi tui có ý kiến gì về Hà Nội? Lần đầu ra Hà Nội, tui chưa biết rõ về Hà Nội nên tui chỉ mong Hà Nội hãy giữ lại cái "hồn" của Hà Nội chứ cái xác thì coi bộ khó giữ vẹn khi mà tình trạng xây dựng bát nháo khiến cái mới lấn át cái cũ mà Master Plan thì Hà Nội chưa có. Chủ tịch Hà Nội hiện nay là tướng công an mà không dám mạnh tay ép người dân Hà Nội vào khuôn khổ kỷ luật thì khó mà giải quyết nạn kẹt xe, an toàn giao thông. Cái loạn bắt nguồn từ ý thức tự giác kém nhưng phải nói là trách nhiệm của chính quyền trong việc quy hoạch và giáo dục cho người dân. Hãy nhìn xem CSGT chú trọng xử phạt để kiếm tiền chứ có phải làm nhiệm vụ nâng cao ý thức tự giác của người dân đâu? Thượng bất chánh, hạ tắc loạn. Vậy mà cũng không biết sao, ông Chung? Kẹt xe xảy ra ở mọi nơi chứ không chỉ ở Hà Nội mà Los Angeles cũng kinh khủng lắm nhưng không lấn làn hỗn loạn như Hà Nội, Saigon thôi. Làm sao cho người tham gia giao thông tôn trọng luật lệ mới thật sự là nan giải. Tui đã viết về cái loạn của một đô thị bùng phát từ năm 1996.
Cú Khều Từ Bắc Kinh
Đó là kiểu Trung Quốc... hễ có gì xích mích với Mỹ, là để cho đàn em Bắc Triều Tiên la lối, quậy phá... Nhưng đôi khi, chính Bắc Kinh cũng đưa ra những cú khều thị trường... Đó là kiểu trước giờ vẫn thế. Và hễ sơ hở, là TQ đưa quân chộp luôn. Những kiểu như thế, đã từng xảy ra với Việt Nam và Philippines.
Với Mỹ, sẽ là những cú khều thị trường. Như nhà phân tích Panos Mourdoukoutas viết trên tạp chí Forbes hôm 11/1/2017 rằng có phải công ty McDonald's là nạn nhân của tranh chấp Biển Đông...
Dĩ nhiên, công ty tiệm ăn Hoa kỳ McDonalds không tranh giành gì hết ở Biển Đông, cũng không bênh TQ hay bênh VN, hay bênh Philippines...
Trên nguyên tắc, chỉ bênh tiền. Vì kinh doanh là kiếm tiền.
Nhưng McDonalds đã phải bán hệ thống tiệm ăn ở TQ và Hồng Kông với giá 2.08 tỷ USD cho công ty quốc doanh Citic của TQ và Carlyle Group, một công ty đầu tư tư doanh.
Chỉ vì Biển Đông đã kích động khát vọng bành trướng Đại Hán, theo tạp chí Forbes, thế là người dân TQ gây sự với các công ty Mỹ, như McDonalds, Apple và các hãng khác.
Mới hồi tháng 7/2016, hãng Apples cũng bị kích động chống đối từ một số người tiêu thụ TQ... chỉ vì lúc đó Philippines thắng kiện TQ về Biển Đông. Thế là, hãng Mỹ bị kiếm chuyện.
Và bây giờ... mọi người chờ đợi nhiều màn hấp dẫn mới từ Biển Đông.
Bản tin RFI hôm 11/1/2017 ghi lời Ngoại trưởng Mỹ được chỉ định Rex Tillerson bày tỏ mối quan ngại về hành động của Trung Quốc ở Biển Đông, khẳng định việc Bắc Kinh xây đảo nhân tạo ở vùng biển này là «phi pháp».
Hôm Thứ Tư 11/01/2017, ông Rex Tillerson, nhân vật được tổng thống tân cử Hoa Kỳ Donald Trump chỉ định là Ngoại trưởng, sẽ ra trước Thượng viện Mỹ trong phiên điều trần nhằm thông qua việc bổ nhiệm các bộ trưởng trong chính quyền mới.
Êkíp chuyển tiếp quyền lực của ông Trump đã phân phát trước bài phát biểu mở đầu phiên điều trần mà ông Tillerson sẽ đọc hôm Thứ Tư. Trong bài phát biểu này, Ngoại trưởng Mỹ được chỉ định bày tỏ mối quan ngại của ông trước những hành động của Trung Quốc ở các vùng biển tranh chấp ở Biển Đông, đặc biệt là việc xây dựng đảo nhân tạo dùng làm căn cứ quân sự. Ông Tillerson khẳng định: «Việc Trung Quốc xây đảo ở Biển Đông là một hành động chiếm giữ phi pháp các vùng tranh chấp, bất chấp các chuẩn mực quốc tế».

Theo báo chí Mỹ, tuyên bố nói trên của ông Tillerson chắc chắn sẽ gặp phản ứng mạnh từ phía Trung Quốc, vốn đã rất bực tức về vụ ông Donald Trump điện đàm với tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn, đi ngược lại chính sách của Washington chỉ công nhận một nước Trung Quốc duy nhất.

RFI cũng ghi rằng hôm Thứ Ba, một giới chức Hoa Kỳ, xin được giấu tên, tiết lộ là một oanh tạc cơ chiến lược H-6 của Trung Quốc đã bay bên trên quần đảo Trường Sa vào cuối tuần qua, nhằm một lần nữa biểu dương lực lượng ở vùng Biển Đông. Đây là phi vụ thứ hai của một oanh tạc cơ Trung Quốc trên vùng Biển Đông trong năm nay, sau phi vụ đầu tiên vào đúng ngày đầu năm.
Như thế, Việt Nam may mắn có nhiều sức mạnh ngăn trở lòng tham của TQ tại Biển Đông.

Trong khi đó, một bạn đồng minh của VN là Nhật Bản đã nhúng tay hỗ trợ cho VN và Philippines.

RFA ghi rằng Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe sẽ có chuyến thăm lần thứ ba đến Việt Nam vào ngày 16 và 17 tháng Giêng tới đây.

Mục đích của chuyến thăm được cho biết nhằm tăng cường mối quan hệ song phương Việt- Nhật. Tin tức cho biết tại Việt Nam, thủ tướng Shinzo Abe sẽ gặp gỡ các lãnh đạo Hà Nội và trong dịp này nhiều thỏa thuận hợp tác sẽ được ký kết.
Thủ tướng Shinzo Abe sẽ tham dự và phát biểu tại Tọa đàm Doanh nghiệp Việt-Nhật được tổ chức ở Hà Nội.
Từ năm 2016 đến nay, thủ tướng Shinzo Abe đã có 4 lần tiếp xúc với lãnh đạo cấp cao Việt Nam, gồm cả ông chủ tịch nước Trần Đại Quang và ông thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, bên lề một số hội nghị quốc tế.
Bản tin khác của RFI cũng ghi rằng kể từ tháng Tư 2017, lực lượng Tuần Duyên Nhật Bản sẽ triển khai kế hoạch đào tạo đồng nghiệp tại các nước Đông Nam Á với mục tiêu giúp các nước này nâng cao năng lực giám sát Biển Đông. Vế đào tạo này sẽ bổ sung cho việc chính quyền Nhật Bản cung cấp thêm tàu tuần duyên cho các đối tác như Việt Nam hay Philippines để kháng lại các hành động ngày càng quyết đoán của Trung Quốc trên Biển Đông.
Theo nhật báo Yomiuiri Shimbun (Nhật Bản) ngày 10/01/2017, để tiến hành công việc đào tạo, Tuần Duyên Nhật Bản sẽ thành lập ngay một đơn vị đặc biệt chuyên trách việc giúp các đối tác Đông Nam Á, cung cấp giảng viên, đào tạo cán bộ, mở rộng diện quốc gia được cử người đến đào tạo tại Nhật Bản, tổ chức hội thảo quốc tế để tăng cường quan hệ và học tập kinh nghiệm về duy trì luật lệ trên biển.
Biển Đông... sóng gió chập chùng...
Hãy chờ xem TQ còn những cú khều nào...Trần Khải
TQ Thắng Ở Biển Đông?
Có phải Trung Quốc đã thắng trận ở Biển Đông? Nhiều người tin như thế, kể từ 2012, sau khi Hải quân TQ chiếm Bãi Cạn Scarborough Shoal từ tay Hải quân Philippines... Có đúng phần nào, bởi vì TQ cũng xây đủ thứ các đảo nhân tạo và các đường bay cho phi cơ trên nhiều đaỏ khác đã từng chiếm của Việt Nam.

Thêm một hình ảnh nữa: Hải quân Hoa Kỳ vắng bóng ở Biển Đông trong khi Hạm đội Liêu Ninh của TQ đi cùng hàng đoàn tàu chiến khác vào tập trận Biển Đông.

Nhà bình luận Bill Gertz viết trên tạp chí Asia Times ngày 10 tháng 1/2017 với câu hỏi: “How China wins the South China Sea war without firing a shot” (Cách nào TQ đã thắng cuộc chiến Biển Đông với không một phát đạn)...

Ông nói rằng đó là TQ đã dùng chiến thuật của Tôn Tử Binh Pháp: tuyên truyền ồn ào để chiếm quyền kiểm soát Biển Đông.

TQ đã dùng áp lực chính trị, trong khi tung ra đủ thứ tin vịt, tin dỏm, tin ma... trong cuộc chiến tin tặc không ngừng.

James Clapper, Giám đốc Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, nói trước một cuộc điều trần ở Thượng viện Mỹ tuần trước rằng tin tặc TQ liên tục tấn công, và TQ đã thắng trận gián điệp trên mạng đối với chính phủ Mỹ và các chính phủ đồng minh Hoa Kỳ, và cả các công ty Mỹ.

Kết quả là trong 10 năm qua, TQ xây dựng hơn 3,000 acres đảo mới, và mấy tháng gần đây là quân sự hóa các đảo này. Thế là xong... Biển Đông trở thành nơi TQ đặt nhiều tiền đồn...

Trong khi đó, bản tin RFA ghi nhận Việt Nam và Ấn Độ đang thảo luận tích cực về thương vụ New Dehli bán cho Hà Nội hỏa tiễn đất đối không Akash. Hệ thống phòng không này có khả năng đánh chặn máy bay có và không có người lái của địch quân. Tờ Thời báo Ấn Độ Times of India đưa tin này hôm 9/1/2017. Bản tin không đề cập thời gian và địa điểm nơi diễn ra các cuộc họp vừa nêu.

Tin cho biết Aksah là loại được thiết kế có thể thay thế loại hỏa tiễn SAM-6 Kvadrat của Nga đã lỗi thời. Radar của hỏa tiễn Aksah cũng được cho biết có thể cùng lúc phát hiện 64 máy bay địch trong phạm bi bán kính 60 kilomet.

Hà Nội và New Delhi đã mở thảo luận để duyệt lại thỏa thuận hợp tác quốc phòng song phương đạt được hồi đầu tháng 12 năm ngoái. Trong các cuộc thảo luận duyệt xét này, Ấn Độ cũng đã đồng ý huấn luyện phi công Việt Nam điều khiển chiến đấu cơ SU-30, một loại máy bay tiêm kích đa năng do Nga sản xuất.

RFI cũng nhắc rằng năm ngoái, Ấn Độ và Việt Nam đã nâng cấp quan hệ đối tác chiến lược lên mức quan hệ đối tác chiến lược toàn diện, quyết định này được mô tả là vì hai quốc gia có những lợi ích chung. Và trong bối cảnh Ấn Độ ràng buộc sâu hơn về quốc phòng và an ninh với các quốc gia Đông Nam Á.

Trong khi đó, bản tin VOA ghi nhận tình hình Nguyễn Phú Trọng ra chiêu lăng ba vi bộ...

Bản tin ghi rằng Việt Nam loan tin Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ bắt đầu chuyến thăm 4 ngày đến Trung Quốc vào thứ Năm tuần này. Ông Trọng dự kiến sẽ gặp nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước Tập Cận Bình.

Hôm Chủ nhật, Tân Hoa xã cũng xác nhận chuyến thăm Trung Quốc của ông Nguyễn Phú Trọng từ ngày 12 đến ngày 15 tháng 01, theo lời mời của ông Tập.

VOA ghi lời Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, một chuyên gia về Chính trị và Bang giao Quốc tế của Đại học George Mason, đồng thời là một học giả của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quan hệ Quốc tế ở Thủ đô Hoa Thịnh Đốn (CSIS) nhận định rằng chuyến thăm Trung Quốc của ông Trọng lần này chỉ mang tính xã giao, “không có thông điệp gì quan trọng.” Việt Nam sẽ phải tiếp tục giữ thế cân bằng giữa Mỹ và Trung Quốc.

“Thế nhưng khi Mỹ có chính quyền mới, trong mối bang giao giữa ba nước Việt Nam - Trung Quốc - Hoa Kỳ thì Việt Nam sẽ tiếp tục đi dây giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Những chuyến thăm của lãnh đạo Việt Nam đến cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đều phục vụ cho mục tiêu này. Ngoài ra khi hai nhà lãnh đạo Việt - Trung gặp nhau, ông Tập dĩ nhiên là muốn biết chiến dịch chống tham nhũng ở Việt Nam đi đến đâu và thái độ của Việt Nam đối với chính quyền mới của Mỹ ra sao.”

Đặc biệt là VN có thể gặp cơ nguy Tổng Thống Donald Trump sẽ bán đứng Biển Đông nếu Tập Cận Bình đưa ra những trao đổi lợi ích.

VOA ghi lời Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng phân tích thêm:

“Việt Nam chưa lộ rõ hình ảnh quan trọng đối với ông Trump. Điều đó không có nghĩa là Việt Nam không quan trọng. Bởi vì nó tùy thuộc vào thái độ của ông ấy và thái độ các nước khác đối với Mỹ. Thí dụ, nếu Trung Quốc và Mỹ không giải quyết được vấn đề tranh chấp kinh tế, dĩ nhiên là có ảnh hưởng đến hai nước và trong đó có vấn đề Biển Đông. Ông Trump có thể đổi chác vấn đề Biển Đông với Trung Quốc.”
Khi phân tích lý do trên, Giáo sư Hùng dự đoán rằng có thể vấn đề Biển Đông cũng sẽ được sắp xếp trong nghị trình chuyến thăm Trung Quốc của ông Trọng. Tuy báo chí Việt Nam chưa đề cập vấn đề Biển Đông trong nghị trình của ông Trọng vì đây là chủ đề rất nhạy cảm và “tế nhị”, nhưng điều đó không có nghĩa là không xảy ra...”
Tuy vậy, có những chuyên gia khác nhìn về viễn ảnh mới: Trump xoay trục về Châu Á theo kiểu riêng.
RFI ghi rằng trong một bài nhận định ngày 08/01/2017, nhật báo The Washington Post đã cho rằng «Trump có thể biến chính sách xoay trục qua châu Á của Obama thành hiện thực (Trump could make Obamas pivot to Asia a reality)».
RFI viết: “Theo nhật báo Mỹ, trong hậu trường, ê kíp của người lãnh đạo Nhà Trắng trong tương lai đang chuẩn bị một chính sách xoay trục qua châu Á theo kiểu cách của riêng mình, với nhiều yếu tố quan trọng: (1) thể hiện lập trường cứng rắn hơn với Trung Quốc; (2) tập trung củng cố các liên minh khu vực; (3) quan tâm nhiều hơn đến Đài Loan; (4) nghi kỵ Bắc Triều Tiên nhiều hơn; (5) tăng cường sự hiện diện của hạm đội Mỹ ở Thái Bình Dương.”
Có thể chăng? Trump sẽ xoay trục hay bán đứng Biển Đông? Chờ xem hồi sau sẽ rõ vậy...
Trần Khải
Mai Khôi: "Tôi không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ, nếu được chọn, tôi thích cờ hồng-màu của yêu thương"



Ca sĩ Mai Khôi.
Hôm qua nay có dư luận xôn xao lùm xùm về Khôi, có nhiều người quan tâm thương mến Khôi đã lo lắng cho Khôi, hỏi thăm Khôi...xin giải thích chuyện này một lần cho rõ ràng, chuyện thế này:
Chị nhà thơ nhà văn Thanh Bình đã vì yêu thích và ủng hộ những việc Khôi đang làm, nên chị đã gọi điện thoại mời tôi sang Virgina hát, do chị tổ chức (chỉ có mình chị tổ chức thôi) vì chị chỉ mời những người bạn thân quen và làm một buổi nhạc thính phòng private, không ra cộng đồng. Thoả thuận ban đầu là thế. Tôi cũng có nói rõ, tôi có 3 điều tôi không muốn dính vào đó là: cờ vàng, Việt Tân, tham gia tổ chức nào đó... Tôi là nghệ sỹ độc lập và hát tiếng hát đòi quyền tự do biểu đạt, tự do nghệ thuật, tự do sáng tạo, tự do đi lại, tự do tụ tập v.v... Vì vậy, ngay từ đầu đã thoả thuận không ra cộng đồng và không chào cờ gì cả. Chỉ là đêm nhạc chia sẻ với các văn nghệ sỹ thân tình của chị Thanh Bình, những người đã sẵn một đầu óc cởi mở, văn minh, với một trình độ thưởng thức cao và hiểu biết rộng.
Thế nhưng, khi tới nơi hát, tôi mới thấy đây là hội trường của nhà văn hoá cộng đồng. Tôi có nói, đây không phải là nơi thích hợp để tôi hát, nhưng vì các vị khách đã vượt đường xa tuyết lạnh, để đến nghe Mai Khôi hát, mà các vị khách toàn là những người cỡ tuổi ông nội bà nội của Khôi, nên Khôi không nỡ lòng nào bỏ về, Khôi đành quay lại vào trong để hát. Ban tổ chức tổ chức rất luộm thuộm, sân khấu không có âm thanh đàng hoàng, lại treo cờ như là buổi họp của Trung Ương Đảng ha..ha... Tôi bảo, tôi không hát dưới cờ pháo nào cả, tôi không đứng chung sân khấu với cờ vàng, nếu ban tổ chức không di chuyển cờ đi chỗ khác thì tôi không hát (điều này đã được thoả thuận ngay từ đầu rồi à nha, không phải tôi eo xèo hay là không biết nhập gia tuỳ tục gì à nha...).
Có vậy thôi, cuối cùng ban tổ chức quyết định không chào cờ, tôi cũng không đứng chung sân khấu với cờ vàng, tôi cũng bảo ban tổ chức không được phép quay video vì nếu quay video thì ảnh hưởng đến hình ảnh của tôi, trong thoả thuận cũng không có phần quay video và phỏng vấn gì hết á... Chỉ là một buổi nghe nhạc miễn phí bình thường thôi à... "Nghệ thuật tự do, yêu thương tự nguyện" mà!!!
Vậy đó, thế là tôi ngồi tránh xa các thể loại cờ ra, không ngồi trên sân khấu, tôi hát cho bà con cộng đồng nghe. Ai cũng cảm nhận và chia sẻ sâu sắc những bài hát của tôi, có nhiều cụ đã rơm rớm nước mắt, thấy thương lắm! Buổi nhạc kết thúc vui vẻ, ai cũng vui vẻ đến ôm hôn chụp ảnh lưu niệm, phát biểu cảm nghĩ, thổ lộ sự ủng hộ yêu quý một cách chân tình.
Vậy mà ngày hôm sau, từ một trang fb của bà bé Bảy và một, hai người nữa (tui không biết có đến buổi nhạc không hay là copy bài từ bà bé Bảy) đã đăng lên những lời chửi rủa ban tổ chức và lôi lại câu chuyện cờ pháo ra tranh cãi ha ha... xã hội nào thì cũng có những thành phần quá khích thích thọc gậy bánh xe. Và Xã hội nào cũng có một đám a dua sủa theo om sòm ha ha...
Tôi nói thiệt luôn vầy:
Tôi không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ, nếu được chọn, tôi thích cờ hồng-màu của yêu thương. Kệ tui chớ!! Đó là về mặt thẩm mỹ. Còn về mặt lý, tôi không có lý do gì để thích cờ vàng, vì chính quyền của cờ vàng dù được trang bị đầy đủ vũ khí bom mìn tối tân nhất thế giới, vẫn để mất nước, để cho lớp trẻ chúng tôi, những người bị rơi vào cảnh buộc phải ở lại, không thể đi đâu được, phải chịu những hậu quả thiếu tự do, thiếu giáo dục như bây giờ. Mấy người đi được nước ngoài rồi thì sướng rồi, muốn nói gì thì nói.
Tôi cũng không thích cờ đỏ, vì chính quyền phía cờ đỏ đang điều hành đất nước một cách kém cỏi, để đất nước phải chịu những cảnh thảm hoạ, đạo đức suy đồi và nghệ thuật không được tự do.
Tôi không có đấu tranh dành chính quyền, ai thích cai trị ai thì cứ ráng mà dành lấy. Tôi chỉ lên tiếng cho nhân quyền thôi!
Nếu ai thích nghe tôi hát thì cứ đến nghe hát, nếu ai thích chào cờ thì cứ nhìn cờ, chào!... khỏi nghe hát. Tự do-Dân chủ-Nhân quyền vậy thôi à...Mai Khôi
Suy nghĩ của một Đại tá quân đội về hưu
Trên chuyến tàu đi Hà Nội lần này, ngồi cùng hàng ghế với tôi là một bác đại tá quân đội về hưu. Ban đầu tôi và bác làm quen nhau bằng những câu chuyện xã giao. Bác ấy rất ít nói, vẻ mặt lúc nào cũng trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa xôi. Chính vì điều này khiến tôi tò mò, tôi đã đi sâu vào câu chuyện của bác, lúc đầu bác cũng nhìn tôi với ánh mắt dò xét nhưng khi biết tôi là người biết lắng nghe, bác bắt đầu nói chuyện cởi mở.
Bác ấy kể về mình: Bác quê ở Thanh Hóa, 19 tuổi đã nhập ngũ vào nam chiến đấu (tháng 12/1974). Sau 1975 đơn vị của bác chuyển về Bình Phước làm kinh tế. Năm 1979, tham gia chiến đấu tại Campuchia, năm 1984 về nước, đóng quân ở Đồng Nai. Tại đây bác làm công tác tôn giáo. Sau đó hai năm ra học tại Học viện Quốc Phòng và chuyển công tác về quân đoàn 1. Cấp bậc khi về hưu là Đại tá, từng giữ các chức vụ Chính ủy Trung Đoàn, cục phó cục Chính trị, trước khi về hưu làm trưởng khoa triết học trường Quân sự quân đoàn.
Khi biết bác từng là giáo viên dạy triết học, tôi hỏi bác, bác nghĩ gì về triết học Marx – lenin, về lý tưởng cộng sản ? Bác suy nghĩ một lát rồi hỏi lại tôi, cháu đã vào đảng chưa? Tôi nói, cháu chưa và cũng không có ý định vào đảng. Bác nói, làm công chức nhà nước mà không có đảng thì không thể phát triển sự nghiệp cho dù có tài giỏi cỡ nào.
Bác nói tiếp: Bác nói chuyện với cháu như thế này không phải vì bác bất mãn gì mà bác chỉ nhìn vào cuộc sống để nói sự thật. Với lương hưu đại tá 10 triệu/tháng, vợ bác lại là giáo viên, con cái đã có công việc ổn định. Với thu nhập đó cuộc sống của vợ chồng bác ở quê khá thoải mái. Nhưng tình hình đất nước hiện nay bác có nhiều trăn trở, bác thấy mình hèn quá, không thể nói ra chính kiến của mình, cứ sống âm thầm và lầm lũi. Nói thật với cháu, quân đội ngày nay không còn như xưa, cũng tham nhũng, cũng hư hỏng như các ngành nghề khác.
Bác là người dạy triết học Max – lenin, bác hiểu chứ, làm gì có thể xây dựng một xã hội mà mọi người làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu được. Cái đó thuộc về lý tưởng cộng sản, một lý tưởng tốt đẹp nhân văn nhưng chủ nghĩa cộng sản thì lại khác. Marx chỉ là một nhà triết học như bao nhà triết học khác, có cái sai cái đúng. Khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ lý tưởng cộng sản cũng đổ vỡ theo nhưng chủ nghĩa cộng sản vẫn còn. Như cháu thấy đấy, trên thế giới bây giờ còn lại 4 nước tuyên bố theo chế độ XHCN, nhưng mỗi nước một kiểu nhưng điều là độc tài toàn trị. Sau cái chết của Fiden, Cuba rồi sẽ thay đổi, Trung Quốc tuy là một cường quốc nhưng không có chân móng, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, Triều Tiên thì là quái thai của lịch sử . Còn Việt Nam sẽ ra sao, con đường nào để đi ? Không ai biết, ngay cả Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn không chắc: “đến hết thế kỷ này không biết có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay không”.
Tôi hỏi bác, thế với chức vụ như bác, bác có xin cho ai vào ngành không ? Bác nói, trong đơn vị bác nhiều người đã làm vậy, nhưng bác thì không. Bác có ba người con nhưng không đứa nào theo con đường binh nghiệp của bác. Chúng điều tự lựa chọn con đường cho riêng mình. Bác rất tự hào về điều đó.
Bác bây giờ đêm ngủ nhiều còn giật mình toán mồ hôi, đó là hậu quả của những trận chiến năm xưa ở Campuchia, nó giống như kiểu lính Mỹ bị hội chứng chiến tranh Việt Nam vậy. Đó không phải là cuộc chiến cho lý tưởng mà đơn thuần chỉ là bắn giết. Như bác 5 năm chiến đấu bên đó mà không bị một vết thương quả là thần kỳ, đồng đội của bác nằm lại bên đó quá nhiều, người sống sót phần nhiều là bị thương.
Tôi hỏi tiếp, bác nghĩ như thế nào về người lính Việt Nam Cộng Hòa ? Bác trả lời, bác tôn trọng họ, họ cũng là lính, mình cũng là lính ai cũng chiến đấu cho lý tưởng của mình, nói như kiểu tàu “không lấy thành bại luận anh hùng”. Điều bác buồn nhất là sau khi đất nước thống nhất Đảng và nhà nước đã có phân biệt đối xử với họ, ngay cả với người nằm xuống cũng không được yên, như việc phá nghĩa trang Biên Hòa là một ví dụ điển hình.
Còn nói về tôn giáo, bác rất thất vọng về chính sách tôn giáo của Đảng. Tuy nói tự do tôn giáo, bình đẳng nhưng có ai theo đạo thiên chúa được công tác trong quân đội, công an hay làm lãnh đạo trong các cơ quan nhà nước không? Hồi đó, đơn vị bác có một người lính nghĩa vụ, phải nói cậu ấy rất giỏi, đi thi hội thao toàn quân khu đạt giải nhất mấy năm liền. Đến khi xét đi học sĩ quan lại bị gạt ra, lý do là vì theo đạo thiên Chúa.
Với những người theo đạo thiên Chúa, Đảng luôn đề phòng họ, luôn coi họ là nguy cơ… Cái hồi bác còn làm công tác tôn giáo ở Đồng Nai, ban đầu bác cũng đề phòng, cũng có suy nghĩ tiêu cực về đồng bào công giáo. Nhưng sau hai năm sống chung với họ bác mới vỡ lẽ ra nhiều điều, bác hiểu họ hơn và họ cũng rất quý những người lính như bác. Tôn giáo nào cũng hướng con người ta đến cái thiện, chỉ có vô thần kiểu cộng sản khiến con người ta làm điều ác. Ngày chia tay để ra bắc bác đã khóc, họ mong bác ở lại lắm, nhưng bác còn quê hương, bác phải trở về.
Còn nói về lãnh đạo thời nay thì bác chẳng tin ông nào, ai cũng tham nhũng nhưng cứ mở miệng ra là nói chuyện đạo đức. Như Tổng bí thư Nông Đức Mạnh chẳng hạn, chính ông ấy phát động phong trào học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nhưng hãy xem cuộc sống đời tư của ông ấy như thế nào. Tư gia thì như cung vua phủ chúa, lấy bồ của con làm vợ, thật ê chề.
Việt Nam bây giờ như thế này có sự góp phần của thế hệ như bác, nhưng lúc đó không ai cho rằng nó sai, con đường đó là không đúng. Thế hệ trước bác và bác đã say mê lý tưởng cộng sản và chết bởi nó. Đến bây giờ nhiều người vẫn không thức tỉnh, họ vẫn sống với ảo vọng từ quá khứ huy hoàng, và những kẻ thức tỉnh lại chọn cách sống im lặng mặc cho đất nước bị tàn phá.
Tôi lại hỏi bác, bác có những suy nghĩ như vậy, bác có nghĩ mình là người tự chuyển hóa không ? bác cười nói, có gì mà chuyển hóa, đó là sự thật, sự thật mà bất kỳ ai cũng nhận thấy. Chỉ có điều ai đủ cam đảm nói ra.
Câu chuyện của bác còn dài,nhưng chuyến tàu đã về đích, tôi và bác chia tay. Ga Thanh Hóa buổi chiều mùa đông thật ảm đạm.Định An
Lời chúc tụng từ chốn ngục tùVậy là đã hơn 3 tháng các con của chị không được gặp mẹ. Từ ngày chị bị bắt, bà cố ngày nào cũng ngồi trên chiếc xe lăn, ngóng ra đầu ngõ, trông tin về cháu. Có những ngày cố mệt trong người, cố khóc với mẹ chị "tao mà chết con Tý có được về gặp tao lần cuối không?".
Tôi nhớ hình ảnh run run của cố trong những ngày đầu khi chị mới bị bắt. Cố nắm lấy tay tôi "cô ơi, con Tý có phải đi tù không, người ta nói nó phải đi mấy năm?" Rồi cố cám ơn tôi, chân mày giãn ra, hơi thở nhẹ nhõm khi tôi cố che giấu nỗi buồn mà an ủi cố "không sao đâu cố, chị sẽ về sớm thôi". Người ta mà cố nói ở đây là những kẻ ngày hôm đó đã xông vào nhà, lục tung mọi đồ đạc, còng tay chị trước mặt con chị. Những kẻ đó mang danh nghĩa thực thi pháp luật nhưng không hề làm đúng luật. Họ còn hành xử một cách tồi tệ ngay với người già yếu. Trước mắt họ, một cụ già đang run rẩy vì sợ hãi và lo lắng cho đứa cháu gái, thế nhưng thay vì trấn tĩnh cụ thì họ lại nói ra những điều khiến cụ có thể gục xuống ngay thời điểm đó.
Ba tháng qua là ba tháng đầy khó khăn với gia đình chị. Họ phải đối mặt với một sự thật, rằng chị đã bị giam cầm và phải xa họ trong một thời gian dài.
Mỗi lần lên gửi đồ cho Quỳnh là mỗi lần cô Lan, mẹ chị đau đớn. Con cô ở gần cô chỉ cách có vài bức tường nhưng cô lại không thể nhìn thấy con. Đau đớn hơn khi cô nghĩ về hai đứa cháu nhỏ côi cút, nếu cô có sức khỏe cô còn lo được thay chị, nếu một mai cô ốm đau già yếu, ai người thay chị chăm lo các con?
Ruột gan cồn cào mỗi lần cô nhận giấy báo gửi đồ, chữ ký khác nhau quá. Chị ra sao? Chị bị giả mạo chữ ký? Hay chị bị ép phải ký, đánh đến nét chữ còn không tròn? Chữ Quỳnh đầy đặn lắm, nét chữ như nụ cười của chị luôn khiến người khác cảm thấy ấm áp trong lòng. Nhưng bây giờ có lẽ vì sự khắc nghiệt nơi nhà tù mà nét chữ ấy cứng rắn đến khó nhận ra.
Tôi không khác với người thân trong gia đình chị, dù chúng tôi chẳng máu mủ ruột già. Lần này đi gửi đồ cho chị về, nhận được lời chúc Giáng sinh của chị cô vui lắm. Cô nói với tôi, cô cảm thấy hạnh phúc dù gia đình cô vẫn đang phải sống trong đau khổ. Con cô dù trong ngục tù tăm tối vẫn vững tin vào Chúa, luôn an nhiên trong tình thương rộng lớn. Chị viết lời chúc ấy cả nửa tháng trước nhưng giờ cô mới được nhận. Nếu nhận sớm hơn, đêm Chúa giáng sinh cô đã không không khóc nhiều như thế.
Lời chúc rất đỗi bình thường "Giáng sinh an lành" nhưng lại vô cùng ý nghĩa bởi nó xuất phát từ một tù nhân, người đang phải chịu bất công, đơn độc trong trại giam lạnh lẽo. Sự an nhiên không sợ hãi, sự quật cường không khuất phục của người phụ nữ ấy, tôi cảm nhận rõ ràng qua lời chúc tụng chị gửi chốn lao tù.
Trịnh Kim Tiến

No comments:

Post a Comment