Thursday, January 12, 2017

Bài viết hay(4401)

Năm 1998, khi ghé thăm trường đại học Cần Thơ và đi ăn trưa với anh Thuận, tui có trao đổi với anh về 5 vấn đề: 1. VN có quan tâm đến ảnh hưởng từ việc TQ xây các đập thuỷ điện lớn ở thượng nguồn Mekong hay không? 2. VN có phương án nào cho việc sống chung với lũ, nhiễm mặn, nước biển dâng cao? 3. VN đã có Master Plan cho vùng đồng bằng sông Cửu Long chưa? Ai sẽ chịu trách nhiệm soạn thảo, điều chỉnh, bổ túc, cập nhật cho Master Plan này? 4. Giáo trình quy hoạch của vùng đồng bằng sông Cửu Long có quan tâm đến việc phát triển giao thông, giáo dục, y tế và các vấn đề của lớp trẻ sinh ra và lớn lên ở đây không? 5. Làm sao thu hút chất xám về vùng này và giữ họ lại để đầu tư cho tương lai phát triển sau này? Rất tiếc là tui không được gặp ông Võ Tòng Xuân hay những trí thức hàng đầu của miền Tây. Không rõ 5 vấn đề này đã có câu trả lời thoả đáng hay chưa? Cần Thơ được Hoà Lan hỗ trợ rất nhiều; nhất là về giáo dục, nông học, thuỷ học và cơ sở vật chất nhưng tui không rõ Cần Thơ có biết tận dụng cơ hội này không?

Thư gửi người bạn trẻ: Giấc mơ ngày mớiBán hoa dạo những ngày gần Tết 2016 ở Hà Nội.

Nàm 2017 gõ cửa nhà tôi. Gỡ tờ lịch cuối cùng xuống như khép lại căn phòng thời gian đã hết, tôi nhìn thấy 365 ngày mới, trắng tinh xếp hàng dài, im lặng nhìn mình. Và như mọi năm, tôi lại tự hỏi với điều rất cũ “những gì sẽ đến, ngày mai, trên đất nước này?”.

Mọi hy vọng cứ chập chờn trôi qua

Câu hỏi ấy, mỗi năm, tôi - và có lẽ là còn nhiều người khác nữa - vẫn tự hỏi như vậy. Những niềm hy vọng thấp thỏm về ngày mai tốt đẹp hơn trên quê hương luôn âm ỉ trong suy nghĩ.
Những ngày mai vô định như nhà thơ Antonio Machado (1875-1939) khi ngồi ở biên giới nước Pháp, từng chiều nhìn qua hàng rào kẽm gai và nghĩ về quê hương Tây Ban Nha của mình. Machado đã qua đời trong niềm hy vọng.
Và chúng ta, đôi khi giật mình, vì từng năm như vậy cứ chậm chập trôi qua, khi nhìn lại thì đã gần nửa thế kỷ, gần cạn một đời người, cũng với niềm hy vọng đó.
Mọi lời chúc và hy vọng cho năm mới vẫn như vậy. Tràn ngập trên facebook và điện thoại của tôi là những tin nhắn mừng năm mới.
Năm thì mới nhưng nội dung thì không mới: vẫn là hạnh phúc, thịnh vượng…  Con người ngàn đời luôn khắc khoải mang giấc mơ về ấm no và bình yên. Nhưng hy vọng đó cũng là một loại ảo ảnh đáng sợ, nó lôi dắt con người chạy mệt nhoài về phía trước.
Ở các quốc gia độc tài, khái niệm hạnh phúc và bình yên được dùng như một loại ecstasy ảo giác toàn dân. Các nhà lãnh đạo quen lối mị dân vẫn hàng ngày cất lên những bài hát ru về hạnh phúc và bình yên ấy để mê mị đám đông, để họ tiện tay đục khoét đất nước và đặt ra những luật lệ trói buộc con người, để bảo toàn sự thống trị thô bỉ của họ.

Phó mặc tương lai cho nợ nần, cùng cực

Tôi và bạn, chúng ta may mắn sinh ra trong lòng một dân tộc truyền đời dạy cho nhau về yêu thương, về chia sẻ. Chúng ta được học rằng người Việt sẽ vượt qua mọi thứ khi đoàn kết cùng nhau, cũng như thề chết để gìn giữ quê hương và giá trị của tổ tiên để lại.
Nhưng rồi tôi và bạn chứng kiến rằng dân tộc này khi đã thống nhất địa lý trong thời hiện đại, bị áp đặt lòng căm thù với chính anh em của mình.
Chúng ta chứng kiến rằng có một lớp người của giai cấp thống trị đang chia chác nhau tài nguyên của đất nước này, phó mặc nhân dân và tương lai vào nợ nần và cùng cực.
000_Hkg2105311.jpg
Những phụ nữ Việt Nam đang vận chuyển trái cây Trung Quốc qua cửa khẩu Tân Thanh ở Bắc Lạng Sơn. Ảnh minh họa chụp trước đây. AFP PHOTO
Chúng ta cũng sửng sốt khi nhận ra rằng nước Việt bị những người cầm quyền nhân danh, tuyên bố đoàn kết với kẻ thù, xóa bỏ lịch sử hôm qua đầy máu của các cuộc xâm lược từ phía Bắc, cũng như lịch sử hôm nay biển và xác ngư dân là những câu chuyện đang bị nhấn chìm.
Dân tộc chúng ta với Trần Bình Trọng, như Nguyễn Trung Trực, như Nguyễn Thái Học…  đã thề chết cho quê hương mình, nhưng hôm nay, thì một câu nói của chân thành về bọn ngoại xâm cũng có thể đổi lại bằng đày đọa và bất an.
Những ngày tháng hôm qua như vậy đó, liệu chúng ta có nên mang một ước nguyện và hy vọng cho ngày mới rằng mọi thứ cần phải được đổi thay? Tôi đang mơ cho đất nước này và dân tộc mình trước những ngày như vậy, còn bạn?

…Và những điều mới mẻ

Trong một chuyến đi với xe ôm Grab, tôi nghe người bạn trẻ kể rằng anh cũng có facebook, nhưng trước đây chỉ dám vào nghe, nhìn, đọc. Bấm một dấu like hay bình luận, anh cũng không dám. Anh thú nhận rằng anh rất sợ.
photo-1-1473041212373-59-148-382-664-crop-1473041230427-1473059219706-0-9-302-600-crop-1473059327129.jpg
Đội Đại học Sư phạm Hà Nội đưa ra đáp án bằng bốn tấm bìa màu trắng ghép lại thành dòng chữ: "Con Sâu Gặm Tiền". Screen shot
Nhưng rồi gần đây, khi đọc về những câu chuyện về dân lành bị đánh chết trong đồn hỏi cung, do chính báo nhà nước đưa tin, khiến anh cũng đã không dằn được và góp lời bình luận.
Nửa thế kỷ trước, chúng ta đầy sợ hãi, nhưng hôm nay chúng ta có thêm những điều mới mẻ: đứng về phía lẽ phải và đám đông đang ngóng về tương lai, con người đã biết cách vượt qua sợ hãi. Tôi tin trong năm mới này, người thanh niên chạy xe ôm đó chắc cũng mơ một giấc mơ giống tôi, dù đó là một giấc mơ thầm lặng.
Một cô gái nhỏ nhiều năm sống ở Canada, về thăm nhà, kể rằng điều cô làm có ý nghĩa nhất, là đi mua cho ba một chiếc smartphone mới, lập facebook và hướng dẫn cho ba mình vào xem tin tức tự do, chỉ các trang cần theo dõi nhưng không quên dặn ba rằng nhớ đừng bấm nút gì hay bình luận lời nào.
Nhưng tôi không tin rằng ông chỉ im lặng, bởi ngày thường, ông là một trí thức và luôn đau đáu về tương lai đất nước mình. Rồi chắc chắn rằng, ông cũng đang mơ một giấc mơ giống như tôi.
Chủ nghĩa Phát xít và Cộng sản Châu Âu từng có sách giáo khoa về cai trị giống nhau, rằng cứ nói dối, mãi rồi cũng sẽ thành một loại sự thật. Những con người sống quen im lặng, vì sợ hãi hay vì tự nhủ rằng nói ra chẳng để làm gì – nhưng đừng bao giờ quên nuôi hy vọng và giấc mơ.
Vì đó chính là khắc tinh của bài học cai trị. Một người nuôi giấc mơ thì nhỏ, nhưng một ngàn người nuôi giấc mơ thì lớn, và khi một dân tộc nuôi giấc mơ thì đó là sức mạnh thay đổi vận mệnh cho tất cả.
Truyền thuyết của nhân loại vẫn còn đó câu chuyện về đoàn người nô lệ và không tương lai, nuôi giấc mơ của mình nên đã cùng nhà tiên tri Moses bước qua dòng sông dữ và về đến vùng đất hứa. Và cùng với ước mơ và hy vọng, mà dân tộc Việt Nam đã từng vượt qua ngàn năm đô hộ, trăm năm thực dân.
Tôi nghe thấy năm mới gõ cửa. Thời khắc của đổi thay như đang đến, bạn có nghe không? Tôi mời bạn cùng tôi ước mơ và hy vọng. Và nếu bạn vẫn còn sợ hãi, thì cứ tạm giữ kín mọi thứ trong trái tim mình, nhưng xin đừng bao giờ vùi chôn, hay lãng quên về một ngày sẽ đến.Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài GònSách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" của nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu.

“Ai đó”

Bằng một giọng buồn rầu, nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu nói rằng “ai đó” đã đọc cuốn sách viết về Trương Vĩnh Ký (1837-1898) của ông chưa kỹ, nên ra lệnh ách lại. Tuy vậy, ông vẫn nuôi hy vọng rồi mọi thứ sẽ trở lại bình thường khi cuốn sách nhận được lệnh cần phải sửa đổi gì đó, và được tái phát hành.
Cuốn sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" do nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu chủ biên, một công trình tập hợp các bài viết của nhiều tác giả và dù đã được Cục Xuất bản cấp giấy phép, cho phát hành khoảng hơn một tháng, đột nhiên bị lệnh miệng của “ai đó”, khiến mọi thứ ách tắc vào đầu tháng 1/2017. Chương trình ra mắt vào ngày 8/1 tại Sài Gòn bị gọi hủy một cách gấp rút.
Ông Nguyễn Đình Đầu nói về “ai đó”. Người mà ông cũng thật sự không biết là ai, nhưng có đủ quyền lực để rút lại quyền được lưu hành hợp pháp công trình nghiên cứu của các nhà trí thức.  “Ai đó” cũng là một lối nói ám chỉ khá phổ biến của người dân Việt Nam trong xã hội từ nhiều năm nay. Cách nói chừng như rất mập mờ, nhưng hầu như mọi người đều hiểu “ai đó” nghĩa là gì.
Đây không phải là lần đầu những mệnh lệnh giấu mặt kỳ quặc như vậy, chen ngang vào đời sống Việt Nam. Giới nghệ sĩ âm nhạc, văn chương hay kịch nghệ, điện ảnh… từ Bắc chí Nam, hầu như đều đã có kinh nghiệm về các loại lệnh miệng của “ai đó”. Lối can thiệp bất thường, mà hầu hết lý do đưa ra đều ngớ ngẩn, nhưng lại luôn tỏ vẻ hết sức quan trọng để phục vụ cho các kiểu tư tưởng-chính trị.
Sự kiện của sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ" nhắc cho người ta nhớ lại vấn nạn quen thuộc trong xã hội Việt Nam từ nhiều năm nay, kể từ sau năm 1975. Trong một xã hội đói khát sự minh bạch, những chỉ thị thập thò từ bóng tối vẫn khiến xã hội nơm nớp và trở thành u ám hơn. “Ai đó” có nhiều loại, nhưng dễ tìm thấy là hạng người thích phô trương tư tưởng, quyền lực hoặc cả đời xuẩn động theo chủ nghĩa nô bộc trung thành. Cả hai loại đó thường hành động mà bất cần dân tộc hay tổ quốc.
Trong nhiều lời bàn về việc thu hồi sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ", hầu hết đều cho rằng do ông Trương Vĩnh Ký dính líu nhiều đến người Pháp, nhà Nguyễn, Phan Thanh Giản… Không biết từ khi nào, những người cầm quyền đã dựng nên nên các phiên tòa với các nhân vật lịch sử Việt Nam, không khác các cuộc đấu tố. Vua Gia Long (1762-1820) bị phủ nhận, thậm chí xóa luôn công lao thống nhất đất nước và mở mang bờ cõi của ông. Suốt trong nhiều năm, báo chí và và văn nô hằn học tấn công Phan Thanh Giản (1796–1867), bất chấp các nghiên cứu nhận định lại cuộc đời và sự nghiệp của ông. Và cũng như Phạm Quỳnh (1892-1945), Trương Vĩnh Ký… bị gọi tên là tay sai của thực dân, xóa bỏ các giá trị xây dựng ngôn ngữ Việt và đời sống xã hội mà các ông đã dựng nên.
Nhiều năm trước, khi cùng với nhà thơ Trần Tiến Dũng và họa sĩ Trịnh Cung về Bến Tre để tìm thăm mộ cụ Phan Thanh Giản, chúng tôi đã rất khó khăn mới đến nơi. Thậm chí khi tôi hỏi thăm, có một quan chức ở Sở văn hóa còn mang ra một tập photo và cắt từ báo, các bài tấn công, miệt thị ông Phan Thanh Giản, đồng thời hỏi rằng “Phan Thanh Giản là nhân vật có vấn đề, anh tới thăm làm gì?”.
Rồi chúng tôi cũng tìm đến được ngôi trường hiếm hoi mang tên Phan Thanh Giản, có bức tượng bán thân của ông. Nhưng khi hỏi các học sinh về tên của trường và ý nghĩa của bức tượng, không ít em đã lắc đầu. Nến văn minh cộng sản đã bao vây và tiêu diệt lịch sử Việt Nam như vậy đó. Thậm chí nền văn minh đó đã rượt đuổi và hăm dọa những ai quan tâm điều họ không muốn, như cách mà chúng tôi sau đó bị người bảo vệ của trường xông tới với dáng vẻ hung hăng khi ông Trịnh Cung đang chụp lại bức tượng, khiến cả nhóm phải lên xe chạy đi lập tức.
“Ai đó” đã xóa từng phần lịch sử Việt Nam chống giặc phương Bắc ra khỏi trí nhớ các thế hệ một cách rất hệ thống, âm mưu bỏ phần giáo dục lịch sử của quê hương, ghép vào môn Công dân. Và “ai đó” cũng cổ vũ việc in sách ca ngợi các kẻ xâm lược khát máu Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình… cho các thế hệ mới. “Ai đó” cũng dựng nên các câu chuyện dối trá như Lê Văn Tám nhưng không quên trừng mắt chà đạp các nhân vật có thật như Phạm Quỳnh, Trương Vĩnh Ký. Lê Văn Duyệt, Bá Đa Lộc...
“Ai đó” nghe chừng rất nặc danh, nhưng có lẽ nhân dân nghe qua đều hiểu. Trong tác phẩm Sống và chết ở Thượng Hải của nữ sĩ Niệm Niệm, bà cũng có nói đến hiện trạng kiểu “ai đó” trong xã hội cộng sản tại Trung Quốc. Hiện trạng có tên là open secret, tức chuyện tưởng chừng vô cùng bí mật, nhưng thật ra nhân dân, ai cũng biết và ai cũng hiểu. Dân chúng trước mặt thì luôn vâng dạ, kính cẩn, nhưng khi quay lưng thì văng tục và nguyền rủa trong sự khinh bỉ về “ai đó”.
“Ai đó” đang kiểm duyệt, chận, bỏ, xóa và phán xét mọi thứ trên đất nước Việt Nam, dựa trên những tiêu chí không mang giá trị phụng sự thuần túy cho tổ quốc, dân tộc. Cũng như việc “ai đó” đã thu hồi, đình bản sách "Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ"  để chận lại việc sách làm rõ câu chuyện lịch sử, con người lịch sử, để minh bạch và cân nhắc lại mọi phán xét.
Và hôm nay, đã đến lúc chúng ta cũng nên đặt lại vấn đề, minh định lại sự tồn tại của chính chúng ta bằng câu hỏi: Rằng những “ai đó”- các ông bà - có tư cách gì để thay đổi và phán xét tổ tiên và lịch sử người Việt của chúng tôi?
Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài Gòn

Khi vũ khí của bloggers đã phát huy tác dụng lớnNgày 26 Tháng 12 vừa qua, tại Hà Nội Ban Tuyên giáo TW Đảng CSVN đã tổ chức hội nghị “Tổng kết công tác tuyên giáo năm 2016 và triển khai nhiệm vụ năm 2017”. Theo bản tin trên Cổng thông tin của Chính phủ cho biết, hội nghị đã đưa ra 3 nhiệm vụ. Trong đó nhiệm vụ thứ 3 là "Chủ trì, phối hợp với các ngành chuẩn bị các phương án, biện pháp cụ thể, sát với tình hình thực tế để đấu tranh, phản bác có hiệu quả đối với các thông tin và luận điệu sai trái.".

Điều đó trùng hợp với việc, liên tiếp trong thời gian gần đây, hai tờ báo hàng đầu của nhà nước Việt Nam, đó là tờ Nhân dân - Cơ quan Trung ương của Đảng CSVN, tiếng nói của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam; cùng tờ Quân Đội Nhân dân - Cơ quan của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, tiến nói của Lực lượng vũ trang và Nhân dân Việt Nam đã có các bài viết nhằm cảnh báo rằng "Cần cảnh giác, tỉnh táo đấu tranh với thông tin loại này (thuyết âm mưu - tác giả) trở thành một yêu cầu cấp bách trong cuộc đấu tranh phản bác những luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch, phản động, phần tử cơ hội và bất mãn chính trị."
Dười nhan đề "Cảnh giác và đấu tranh với luận điệu bịa đặt, dựng chuyện" đăng trên báo Nhân dân ngày 02/12/2016 có đoạn tố cáo "...thủ đoạn mà các thế lực xấu, thù địch với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam thường tiến hành là khai thác một số hiện tượng rồi suy đoán, bịa đặt, dựng chuyện để nói xấu đảng, nhà nước và các lãnh đạo cao cấp đưa lên in-tơ-nét.".
Tương tự, báo QĐND ngày 09/01/2017, trong chuyên mục "Làm thất bại chiến lược "Diễn biến hòa bình", dưới nhan đề "Nghiêm trị những hành vi vi phạm đạo lý và pháp lý" đã thừa nhận rằng, "Không chỉ một lần, cũng không phải do vô tình hay “dại dột”, những kẻ "ném đá giấu tay" với mưu đồ đen tối thời gian qua đã tán phát nhiều thông tin bịa đặt, xuyên tạc, xúc phạm danh dự, nhân phẩm và đời tư cá nhân một số lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, quân đội…". Mà hậu quả và tính nguy hiểm của các thông tin theo thuyết âm mưu được báo QĐND thừa nhận rằng: "Những thông tin bịa đặt đó như luồng gió độc phá hoại sự bình yên, phát triển của xã hội, gieo rắc sự hoài nghi trong xã hội."
Bỏ qua chuyện thế nào là thông tin sai trái, bởi vì không nói thì chúng ta ai cũng biết đó là những cái khác với ý của tuyên giáo của đảng, kiểu "tốt khoe, xấu che". Thì những thông tin nêu trên, nếu nhìn nhận một các thực tế thì đó là các kết quả của một cuộc đấu tranhcó hệ thống, mà chúng ta thường được biết đến dưới các cái tên như, chiến tranh tâm lý, chiến tranh chính trị v.v... Nhất là trong thời đại internet như bây giờ, ai chiếm được số lượng người theo dõi (chứ chưa cần ủng hộ) thì tương lai phần thắng sẽ thuộc về bên đó. Những nhà lý luận của Đảng CSVN họ hiểu được điều đó, nhưng vẫn còn một số đông trí thức người Việt vẫn ngủ mê chưa chịu hiểu.
Sau khi bài viết "Phải coi thuyết âm mưu và tin đồn là một vũ khí đấu tranh của bloggers" được đăng tải trên trang blog của Đài Á Châu Tự do, đã có nhiều bình luận về chủ đề này. Có nhiều luồng ý kiến khác nhau, người phản đối, kẻ đồng tình..., đó là các tín hiệu đáng mừng của hệ thống truyền thông đối lập, khi người ta thẳng thắn đàm luận những vấn đề không nhỏ nhưng tương đối gai góc.
Trong phần cuối bài viết nói trên, tôi đã khẳng định rằng "Báo chí chuyên nghiệp cũng chẳng làm gì có một nền báo chí trung thực, màu hồng như các quý vị tưởng và đòi hỏi đâu. Huống chi là những người viết blog. Đó là quyền của họ và họ sẽ chịu trách nhiệm về những điều họ viết ra. Họ không đại diện cho truyền thông đối lập - tiếng nói khác biệt đối với Nhà nước Cộng sản ở Việt Nam hiện nay.". Có lẽ nhận định này đã làm nhiều người bất ngờ, với điều mà lâu nay họ vẫn cứ tưởng nó tồn tại.
Nhiều người, kể cả trong giới đấu tranh hiện nay, họ cứ nghĩ có tự do ngôn luận thì muốn viết gì thì viết, nghĩ gì thì cứ viết ra như mình nghĩ. Suy nghĩ đó cũng không sai, nhưng chỉ đúng với các bloggers khi sử dụng blog cá nhân của họ. Khi đó, điều duy nhất mà bạn cần phải sợ đó là luật pháp của nước sở tại. Nếu không thì các bạn cứ tự do mà viết những cảm nhận, đánh giá hay suy nghĩ của cá nhân mình.
Trong trường hợp bạn là một nhà báo của một tổ chức báo chí có uy tín, thì điều đó không bao giờ xảy ra, vì tòa báo sẽ không cho phép bạn viết các bài viết theo thuyết âm mưu. Vì đó là các“sản phẩm trí tưởng tượng nhằm giải thích về những chuyện đã và đang diễn ra. Dù không có bằng chứng xác thực để chứng minh nhưng những nghi ngờ vẫn bao phủ khắp thế giới”. Dẫu rằng các bài viết theo lối thuyết âm mưu rất ly kỳ, hấp dẫn, với số views rất cao, được nhiều người tin theo. Vì đối với các tòa báo lớn, các hãng truyền thông quốc tế bắt buộc họ phải đưa các thông tin trung thực. Ở các tòa báo đó, ngoài việc bạn phải phục vụ tiêu chí theo mục đích, chủ trương  của tòa báo, thì còn bắt buộc bạn phải tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp của nhà báo. Điều đó càng được quản lý chặt chẽ, thậm chí tới mức nghiêm ngặt ở các tòa báo lớn có tên tuổi.
Trong cuộc đối đầu không cân sức với nhà cầm quyền Việt Nam trên mặt trận truyền thông hiện nay, các cá nhân hay tổ chức chính trị đã tận dụng việc sử dụng truyền thông để tiến hành và thực hiện cuộc chiến tranh tâm lý, trên cơ sở của thuyết âm mưu để nhằm tạo một ma trận thông tin thực ảo lẫn lộn, để tấn công vào sự nghi ngờ, thậm chí là bất mãn của dân chúng là điều hết sức cần thiết. Những thừa nhận của 02 tờ báo hàng đầu của đảng CSVN là Nhân Dân và QĐND đã phải thừa nhận và lo sợ như đã nêu trên thì ai sẽ đảm trách vai trò đó?
Nếu chúng ta hiểu được rằng, blog là một vũ khí đấu tranh của những người dùng ngòi bút để tranh đấu, và mỗi blogger là một chiến sĩ trên mặt trận truyền thông. Khi đó họ có toàn quyền viết những điều họ nghĩ với mục đích để tranh đấu. Blog là một phương tiện mà các blogger thích sử dụng vì nó hầu như không bị ai kiểm duyệt và các cơ quan truyền thông báo chí cũng tận dụng ưu điểm này. Nói một cách khác các blog là một vũ khi vô cùng lợi hại đối với một chế độ độc tài, nếu như nó đề cập hoặc đăng tải các bài viết và những thông tin mang tính thuyết âm mưu.
Mặt khác, các thông tin blogger đưa lên mạng với mọi chủ đề, chỉ là ý kiến của cá nhân họ, những bài viết đó có thể thể hiện chính kiến của một tổ chức (nhóm) của họ. Và họ chỉ chịu trách nhiệm với quy định của luật pháp nước sở tại. Hiện nay, các cơ quan truyền thông quốc tế bằng Việt ngữ họ mở mục blog, cho người khác nói thay điều họ muốn mà không được phép nói và họ hoàn toàn không chịu trách nhiệm về các thông tin đó về mặt nguyên tắc, ngoại trừ luật pháp.
Các blogger chỉ viết về những gì mà họ thích và họ quan tâm, về mặt lý thuyết thì bloggers cũng như những nhà báo khác, các bài viết, sáng tác của họ cùng được đưa tới cho công chúng và có cùng ý nghĩa về mặt thông tin. Nhưng các bloggers thì không bị đòi hỏi các yêu cầu cao như các nhà báo trong việc tôn trọng bản quyền và đặc biệt là vấn đề đạo đức nhà báo.
Chính vì vậy sức mạnh của các bài viết mang tính chất thuyết âm mưu sẽ thuộc về độc quyền và cũng là các thế mạnh của các bloggers.
Hậu quả của các tin đồn (chưa biết thực hay không) về các vụ việc như Đại tướng Phùng Quang Thanh thắt cổ chết trong nơi bị quản thúc, nhất là tin đổi tiền đã buộc các quan chức cao cấp, kể cả Thủ tướng Nguyễn Xuân phúc phải lên tiếng v.v... Tuy vậy dân chúng vẫn không tin vì họ từ lâu đã cạn kiệt lòng tin đối với chính quyền của Đảng CSVN hiện nay từ lâu rồi. Bằng chứng giá vàng và gia đô la tăng nhanh với tốc độ phi mã là kết của của thuyết âm mưu.
Trong một xã hội khi thông tin, đặc biệt là thông tin về chính trị đã bị bưng bít như ở Việt Nam hiện nay, khi mà các thông tin đều bị định hướng theo hướng có lợi cho chính quyền và những thông tin bị coi là "nhạy cảm", đã phải nhanh chóng biến mất khi bị tuyên giáo yêu cầu gỡ xuống. Điều đó đã càng kích thích sự thèm khát tin tức trái chiều của dân chúng, đó là lý do vì sao các tin tức chưa được kiểm chứng trở thành món ăn tinh thần “khoái khẩu” của đa số người dân, kẻ cả những người mang danh là trí thức nhưng không ưa chế độ.
Trong một thế giới phẳng, khi trong tay mỗi người dân ở trong nước hầu hết đều có một smatphone, mọi thông tin đã không thể bưng bít như ngày xưa. Nhất là trong hoàn cảnh số dân chúng mất lòng tin đối với chế độ chưa lúc nào cao như hiện nay, thì giải pháp duy nhất đối với nhà nước ở Việt Nam, để đối phó với trận chiến, chiến tranh tâm lý, chiến tranh chính trị v.v... thông qua các bài viết theo lối thuyết âm mưu thì buộc Nhà nước Việt Nam phải thực hiện đúng và đủ quyền tự do ngôn luận nói chung và tự do báo chí nói riêng như đã được hiến định trong Hiến pháp Việt Nam. Bằng không ngày sụp đổ của họ đã và đang đến rất gần.
Ngày 11 tháng 01 năm 2017
© Kami
Bán hàng rong ở Hà Nội hôm 21/12/20106.

Kinh tế Việt Nam có tín hiệu tốt cho năm 2017

Chỉ số ngành sản xuất, gọi tắt theo tiếng Anh là chỉ số PMI của Việt Nam giảm xuống còn 52,4 trong tháng 12 năm ngoái so với mức 54 điểm tháng trước đó. Mức 54 là mức cao nhất của Việt nam trong 18 tháng qua.
Chuyên gia Andrew Harker của tập đoàn HIS Markit, công ty tiến hành cuộc khảo sát chỉ số PMI nhận định mặc dù chỉ số PMI của Việt Nam có giảm nhưng tăng trưởng trong tháng cuối năm 2016 cho thấy ngành sản xuất tại Việt Nam nhìn chung đã trải qua một năm tích cực và đây là một tín hiệu tốt cho năm mới 2017. Dự báo tăng trưởng Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Việt Nam năm nay sẽ ở mức 6,3% so với mức 6,21% trong năm 2016.
Chỉ số PMI trên 50 điểm chứng tỏ nền kinh tế có sự phát triển; dưới 50 điểm là ngược lại, tức suy thoái kinh tế.

No comments:

Post a Comment