Friday, January 13, 2017

Bài viết hay(4404)

Tui không tin Mỹ có thể làm cho TQ từ bỏ tham vọng ở biển Đông; nhất là khi TQ đủ mạnh để phá bỏ sự bao vây của Mỹ ở Thái Bình Dương thì nhằm nhò gì mấy câu hù dọa từ Trump. Cái dở nhất của VN là từ trong tư duy, lãnh đạo CSVN đã sợ TQ, chỉ muốn làm chư hầu chứ không thể độc lập như Singapore nên TQ vẫn tiếp tục bắt nạt, lấn ép, chơi xấu. Thử hỏi Tập có dám cà chớn với Singapore không? Tại sao Cả Lú phải qua chầu Tập? Vào giờ chót, Kerry vẫn quá tốt khi cố gắng hết sức để thuyết phục cho CSVN thấy Mỹ luôn chìa tay ra với VN nhưng xem ra hầu hết lãnh đạo CSVN đã ăn thuốc lú của TQ rồi nên khó có thể thay đổi tư duy của Hà Nội. Âu cũng là ý Trời. Từ Bắc vào Nam, TQ đã có mặt khắp nơi nên chuyện thoát Trung không dễ dàng như nhiều người nghĩ. Tư tưởng thần phục ăn sâu trong đảng viên rồi khi mà ai cũng đã giàu hơn xưa thì chống Tàu làm gì cho uổng phí.

Tân bá chủ bến An Nam

Chiều chiều én liệng truông Mây
Cảm thương chú Lía bị vây trong thành.
Câu ca dao của người dân Bình Định cảm thương cho chàng Lía, một người nghĩa quân nổi dậy chống bạo tàn của triều đình nhà Nguyễn thối nát, khi chàng bị quân triều đình bao vây. Chàng Lía được thiên hạ đồn rằng nhìn thấy cá lóc nhảy, chàng sáng chế ra môn võ nhảy thoắt phát lên đình tường.
Mấy trăm năm sau, thời kỳ cộng sản Việt Nam do Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư. Một chàng trai có tên là Đinh La Thăng, leo đến chức bí thư thành uỷ TPHCM, uỷ viên Bộ Chính Trị cũng bằng một ngón nhảy cá lóc như chàng Lía. Tất nhiên thì chàng Đinh La Thăng không phải lấy của người nghèo chia cho người giàu như chàng Lía. Cũng như bao quan chức cộng sản khác muốn leo lên cao hơn, chàng Thăng cũng lấy của người nghèo (tài nguyên đất nước) chia cho người giàu (chia cho các quan để mua phiếu).
Chàng Thăng chỉ giống chàng Lía ở đoạn bị vây trong thành.
Khốn nỗi vây chàng Thăng không phải quân địch, mà chính các đồng chí của chàng.
Tư gia của Đinh La Thăng bị đặt dưới sự theo dõi ngặt nghèo, mỗi bước đi của Thăng đều có an ninh của đảng đi theo. Bắt đầu từ khi một đàn em của Thăng là Trịnh Xuân Thanh trốn khỏi Việt Nam biến ra nước ngoài. Thăng bị giám sát chặt chẽ, Thăng vẫn còn tin đảng đến nỗi an ủi Trịnh Xuân Thanh không có gì nguy hiểm đâu. Nhưng Thanh quá hiểu Nguyễn Phú Trọng còn có mối thù vì danh tiếng dòng họ vì cùng quê với mình, không phải chuyện nước non. Vì thế Thanh chuồn. Quả đúng như Thanh nghĩ, lẽ ra việc Thanh đâu cần đến cả một thể chế 9 ban ngành vào cuộc cao nhất từ Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư. Thế mà Tổng Trọng lùa cả thể chế đi săn lùng Thanh, trong khi mở miệng thì nói Thanh chỉ là cán bộ cấp thấp (con tép riu).
Bọn chủ tịch thành phố như Nguyễn Thành Phong vốn chỗ thân tình với đại gia Đặng Văn Thành, anh em biết nhau từ thuở thanh niên. Thành lại là chỗ quá thân tình với Bảy Phúc, tức Phúc Nghẹo thủ tướng bây giờ, phó chủ tịch thành phố Lê Văn Khoa là đồng hương của Phúc Nghẹo.
Phúc Nghẹo lại là đàn em số 1 của tổng bí thư Trọng. Mà Trọng thì vốn căm ghét Thăng , chuyện này ai cũng biết.
Cái ghế bí thư thành uỷ HCM, địa phương có nguồn thu ngân sách lớn nhất cả nước lại được anh Trương Tấn Sang tức Tư Sang nhắm cho đàn em mình là Trương Hoà Bình. Anh Tư Sang và Cả Trọng lại là đôi bạn chiến đấu với nhau trong cuộc thanh toán Ba Dũng.
Anh Thăng lại là đệ anh ba Dũng.
Xem hết chỗ quan hệ thân tình, lằng nhằng trên. Ắt hiểu anh Thăng tình thế bây giờ ra sao.
Lẽ ra với từng ấy quân thù vây quanh, anh Thăng đã phải thất thủ từ lâu. Nhưng đến giờ anh vẫn trụ được, dù chưa biết anh phải khăn gói ra Bắc nhận một chức hữu danh , vô thực lúc nào không biết.
Nguyên nhân là khi đánh anh Thăng sắp xong, anh thủ tướng Phúc Nghẹo cũng muốn hớt sòng cho đệ mình cầm cái thu tô địa bàn. Anh Trọng Lú cũng muốn nuốt lời hứa với anh Tư Sang, cho đàn em nào đó của mình vào làm bí thư TPHCM cũng cố quyền uy. Còn anh Tư Sang nham hiểm thì vốn liếng cuối cùng của đời anh là TPHCM này, nơi anh có thể tha hồ gái mú chơi bời dưỡng già nếu như đệ anh là Trương Hoà Bình cai quản.
Ba anh Trọng, Phúc, Sang mỗi anh đánh anh Thăng với mưu đồ riêng cho lợi ích mình. Giờ còn đang nhòm ngó nhau chuyện đánh xong ai lĩnh chiến lợi phẩm. Nên tạm ngừng chút để suy tư.
Anh Tư Sang chỉ có ngón đòn xui Trương Hoà Bình bơm tài liệu cho anh Huy Đức phang anh Thăng đánh về mặt lề trái. Anh Trọng ép anh Võ Văn Thưởng phải phang anh Thăng trên báo chí để đánh về mặt lề phải. Các anh tạo dư luận bức xúc để qua đó lấy cớ thịt anh Thăng mà quốc hội phải làm ngơ. Khi quốc hội của chị Ngân bị sức ép dư luận phải làm ngơ thì văn phòng chủ tịch nước của anh Quang cũng chả ý kiến được gì nữa.
Riêng anh Phúc Nghẹo chơi độc chiêu hơn, anh cho bọn chủ tịch Nguyễn Thành Phong và phó chủ tịch Lê Văn Khoa giám sát các ban ngành, sở và các doanh nghiệp của thành phố, cấm không được đến nhà anh Thăng bằng lệnh miệng rỉ tai, nói là lệnh từ trên cao xuống. Mặt khác anh Phúc Nghẹo cho con rể anh là Vũ Chí Hùng, em vợ anh là Trần Công Tấn tranh thủ lúc hỗn quân, hỗn quan nhập nhoạng đi cướp hết thị phần xây dựng ở TPHCM. Không để cho anh Thăng có nguồn thu nào về làm vốn lo lót tìm đồng minh.
Về tài chính các anh Vũ Chí Hùng, Trần Công Tấn có đại gia Đặng Văn Thành làm sân sau, đảm bảo tiền nong không bị thất thoát hoặc bị lộ. Anh Phúc cẩn thận hơn cho vợ nắm một số cổ phần lớn trong ngân hàng của Đặng Văn Thành, chắc ăn nữa muốn hốt cả ngọn lẫn ngành. Con rể anh Phúc cũng có lượng cổ phần lớn trong hai công ty của tâp đoàn TTC do Đăng Văn Thành làm chủ.
Về chính trị thì khỏi nói, hai anh là con rể, em vợ thủ tướng Phúc Nghẹo. Nên các anh Hùng, Tấn làm mưa gió ở TPHCM trong cái nhìn bất lực của anh Thăng mà chả phải ngại.
Anh Phúc tính bài, cứ để anh Thăng vô dụng hữu danh vô thực thế này, gia đình nhà anh lại dễ kiếm hơn. Chứ để anh Thăng bật đi, thằng khác nó về chắc gì mình kiếm được. Dù sao anh Thăng giờ thân cô thế cô, chứ thằng khác nó có người đỡ thì gia đình nhà anh khó kiếm miếng. Bởi thế anh Phúc Nghẹo thấy Trương Hoà Bình đánh anh Thăng rát quá, sợ anh Thăng bật mất. Nên anh Phúc lơ ý kiến anh Trương Hoà Bình đòi xử anh Thăng đi. Nhưng cũng không đến nỗi cạn tàu, ráo máng quá. Anh Phúc Nghẹo cũng bảo bọn đàn em, con cháu san sẻ lại ít phần cho sân sau của Trương Hoà Bình, Phạm Minh Chính là chị Nguyễn Thị Thanh Nhàn chủ tịch AIC. Chị Nhàn này từng gây bão dư luận qua vụ định móc nối với uỷ ban TPHCM lừa bán máy tính bảng Trung Quốc cho học sinh và vụ đấu thầu xử lý rác ở Sơn La. Lúc đó dư luận đồn rằng vụ trúng thầu rác là do bà Nhàn là đệ của Nguyễn Tấn Dũng. Sự thực chị Nhàn là đệ hai anh họ Trương, được hai anh can thiệp cho trúng thầu lúc đó. Bởi thế bây giờ chị vẫn phây phây phát triển, chứ đệ Ba Dũng thì liệu có sống nối không, đừng nói là còn kiếm được miếng này, miếng kia.
Nhìn tổng quát Anh Phúc rất hợp lý, nếu cứ duy trì thế này thì nguồn lợi ở thành phố HCM về tay nhà anh, chẳng mấy chốc gia đình nhà anh thành một tập đoàn lớn. Khi ấy anh Trọng về, thì anh Tư Sang cũng mất ảnh hưởng tới anh Trương Hoà Bình vì liên minh hết hạn. Ngôi vị bá chủ giang hồ không còn ai cựa được với anh Phúc khi cả tiền và thế lẫn thời đều trong tay anh.
Chắc chẳng ai nghĩ rằng cái xổ số Vietlott bỗng nhiên ầm ĩ báo chí dạo gần đây, ngươi trúng thưởng liên tục, thiên hạ ào ào di mua. Có ai hỏi vì sao báo chí lăng xê ầm ĩ cái xổ số này không?
Đấy là con rể anh Phúc, phò mã Vũ Chí Hùng đã là người thầu phát hành ở miền Bắc, còn bà vợ thủ tướng và ông Tấn em vợ thì thầu phát hành phía Nam. Con gái của Thân Đức Nam là Thân Thục Quyên là đại lý ở miền Trung.
Nếu ai không rõ quan hệ Thân Đức Nam với thủ tướng Phúc thế nào cứ tra google thì rõ.
Một cánh tay đắc lực của anh Phúc Nghẹọ trong công cuộc đi thu lại địa bàn là anh Vũ Tiến Lộc, chủ tịch phòng công nghiệp thương mại Việt Nam. Ai cần mánh mối, dự án phải chạy đến thủ tướng thì đừng có đến chỗ anh Mai Tiến Dũng chủ nhiệm văn phòng chính phủ. Anh Mai Tiến Dũng là vật lá chắn anh Phúc Nghẹo dùng để đi thanh tra đánh phá các nơi, dặn dò đừng nhận nhiếc gì, để tiếng sạch cho anh Trọng đẹp mặt. Nếu ai cần chạy chọt cứ đến gặp các anh Vũ Chí Hùng, Vũ Tiến Lộc để bàn qua chuyện cái đã, hay ho thủ tướng sẽ tiếp.
Dân Việt Nam có ba cái không tiếc tiền, đó là tiền bỏ ra cờ bạc, tiền bỏ ra chữa trị bệnh, tiền bỏ ra mua đồ cho trẻ con. Ba cái tâm lý tiêu dùng ấy thì nhà anh Phúc Nghẹo bây giờ thống trị hai, đó là ngành cờ bạc và ngành đồ cho trẻ em. Con gái anh Phúc, vợ Vũ Chí Hùng đã đánh bạt các đối thủ để thành nhà phân phối hàng trẻ em lớn nhất nước có tên là Soc và Bothers. Có mặt tại những địa điểm đắc địa trong các thành phố lớn ở Việt Nam.
Với đà thâu tóm mọi nguồn kinh tài khắp cả nước, như những vòi bạch tuộc toả đi khắp nơi với lực lượng gia đình, thông gia, đàn em chả mấy chốc nữa Phúc Nghẹo tức thủ tướng đương kim của chúng ta sẽ thành bá chủ bến An Nam.
Sự đón tiếp quá trọng thể của Trung Cộng đối với Phúc Nghẹo là sự bảo đảm cho Phúc Nghẹo yên tâm có hậu thuẫn lớn từ bên ngoài. Hai con cáo già như Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang không còn độ nhanh nhẹn và tinh quái hợp thời cuộc nữa. Trọng Lú sẽ ngủ mơ trong những huy hoàng về lý luận cao siêu, còn Tư Sang cưỡi gái đẹp giữa Sài Thành để chế nhạo Nguyễn Tấn Dũng. Đấy là phần thưởng dưỡng già mà tân bá chủ bến An Nam Nguyễn Xuân Phúc dành cho bọn họ.Người Buôn Gió

Làm thế nào Trung Hoa thắng cuộc chiến ở Biển Đông mà không bắn một phát súng

(How China wins the South China Sea war without firing a shot)

clip_image002
Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung hoa ở Biển Đông [Ảnh: Reuters]

Trung Hoa đang tiến hành một chiến dịch chiến tranh thông tin rộng rãi như là một phần của một nỗ lực được che giấu để kiểm soát Biển Đông – trong ngôn từ của chiến lược gia Tôn Tử, không cần bắn một phát súng.
Những cuộc tấn công điện toán của Trung Hoa được thực hiện một cách bao quát vào các quốc gia trong khu vực cùng với những hoạt động để gây ảnh hưởng chánh trị được thiết trí nhằm thuyết phục sai lầm cộng đồng thế giới rằng vùng biển, từ xưa, là lãnh hải thuộc chủ quyền của Trung Hoa.
James Clapper, Giám đốc tình báo quốc gia Hoa Kỳ, nói với Thượng viện hôm tuần qua rằng những cuộc tấn công điện toán gây hấn của Trung Hoa đang tiếp diễn. “Trung Hoa tiếp tục thành công trong việc điều khiển gián điệp điện toán đối với Chánh phủ Hoa Kỳ, với các đồng minh của chúng ta, và các công ty Hoa Kỳ”.
Ở Biển Đông, nỗ lực được che giấu duy trì ở mức độ thấp trong 10 năm qua khi Trung Hoa xây dựng các đảo nhân tạo rộng tổng cộng trên 3.000 acres và trong những tháng gần đây bắt đầu quân sự hóa các đảo này.
Mục tiêu khác của hoạt động thông tin là làm giảm bớt tầm quan trọng của các hoạt động của Bắc Kinh ở Biển Đông trong một cố gắng có tính toán để tránh khiêu khích Hoa Kỳ.
Chương trình chiến tranh thông tin Biển Đông được phác họa trong quyển sách của tôi, iWar: War and Peace in the Information Age (Chiến tranh Thông tin: Chiến tranh và Hòa bình trong Thời đại Thông tin), phát hành vào ngày 3 tháng 1.
James Fanell, Đại úy Hải quân Hoa Kỳ hồi hưu, nguyên Giám đốc tình báo của Hạm đội Thái Bình Dương chuyên trách về Trung Hoa sự vụ nói: “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã nghiên cứu cách tiếp cận của Hoa Kỳ với chiến tranh thông tin từ thời Chiến tranh Lạnh và đã thành công trong việc đặt mình vào vị trí ‘đáng tôn trọng’ so với anh em của họ ở Nga và ‘Nga Ngày nay (Russia Today (RT))’ vụng về.”
Fanell xem chiến tranh thông tin của Trung Hoa nhắm vào Hoa Kỳ và việc thiếu khả năng để nhận thức sự nguy hiểm của con ếch sống đang bị luộc một cách chậm rãi. Ông nói: “Nhiệt độ trong hồ chỉ tăng mỗi lần 1 độ”.
Cho đến khi Tòa Trọng tài Thường trực ra phán quyết chống lại những tuyên bố nới rộng chủ quyền của Trung Hoa ở Biển Đông, Trung Hoa dường như thành công trong việc lừa gạt thế giới tin vào lập luận Biển Đông là của họ từ ngàn xưa và những tuyên bố của các quốc gia khác xác nhận Biển Đông là hải phận quốc tế là sai.
Bắc Kinh cũng loan báo, đầy ý nghĩa, rằng bất cứ ý định nào chống lại các tuyên bố này sẽ tạo nên một sự đe dọa đối với quyền lợi quốc gia cốt lõi của Trung Hoa – ngôn từ được xem như là căn bản cho việc tiến hành chiến tranh để bảo vệ những quyền lợi đó.
Chiến dịch sử dụng một sự kết hợp phức tạp của chiến tranh thông tin và các thủ thuật gian dối của Trung Hoa đã làm cho Hoa Kỳ bỏ qua vấn đề lúc ban đầu, và sau đó với ý định miễn cưỡng, qua các tuyên bố công khai, để tránh thêm vào vũ khí và cơ sở quân sự.
Tuy nhiên, vào cuối năm rồi, mọi việc đã quá trễ. Trung Hoa đã hoàn tất việc xây dựng một loạt căn cứ quân sự ở Biển Đông, trước hết trên Đảo Woody thuộc Quần đảo Hoàng Sa, ở phía bắc, và rồi 3 tiền đồn trong Quần đảo Trường Sa ở phía nam.
Trong bóng tối, Trung Hoa đã phóng ra một cuộc hành quân thông tin và chiến tranh điện toán hung hăng chống lại các quốc gia trong khu vực bắt đầu khoảng 2010, sử dụng những đơn vị chiến tranh điện toán quân sự đặt căn cứ trong khu quân sự Chengdu dưới mã số Đơn vị 78020. Không có chánh phủ nào thoát khỏi những cuộc tấn công liên quan đến việc đánh phá điện toán đối với các hệ thống máy tính ở Cambodia, Indonesia, Malysia, Mayanmar, Nepal, Philippines, Singapore, Thái Lan, và Việt Nam.
Một phúc trình của Công ty an ninh điện toán ThreatConnect cho biết: “Chúng tôi đánh giá tâm điểm của Đơn vị 78020 là Biển Đông giàu tài nguyên đang bị tranh chấp, nơi mà Trung Hoa ngày càng xác nhận một cách gây hấn chủ quyền lãnh thổ của họ đi cùng với việc thu thập nhanh tin tình báo. Những dính líu chiến lược với Hoa Kỳ không chỉ bao gồm liên minh quân sự và đối tác an ninh trong khu vực, mà còn tạo nguy cơ cho một trục lộ quan trọng của thương mại quốc tế, qua đó hàng ngàn tỉ đô la trong mậu dịch toàn cầu đi qua hàng năm”.
Biển Đông được sử dụng cho mậu dịch quốc tế với số tiền lên đến US$5.000 tỉ mỗi năm.
Mục tiêu của Trung Hoa trên biển là áp đặt ưu thế trong khu vực và đẩy lui Hải quân Hoa Kỳ, một lực lượng đã duy trì khu vực như là vùng tự do và rộng mở cho mậu dịch quốc tế trong nhiều thập niên.
Chiến dịch chiến tranh thông tin chú trọng vào tất cả các chánh phủ ở Đông Nam Á, kể cả bộ chỉ huy của Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (Association of Southeast Asian Nations (ASEAN)) gồm 10 nước và các tổ chức năng lượng công và tư. Hoạt động gồm có đánh cắp dữ kiện, để có tin tức thương mại có giá trị và những bí mật của chánh phủ ngoại quốc có thể cung cấp cho các công ty của Trung Hoa hay dùng để thương lượng.
Về lâu dài, các tin tặc quân sự Trung Hoa đạt tới con đường chiến lược để nhắm vào các hệ thống máy tính của chánh phủ để có thế tấn công hay tắt máy trong một cuộc khủng hoảng hay xung đột, hay được dùng để phổ biến tin tức sai lạc trong nội bộ để gây bối rối và làm suy yếu kẻ thù của Trung Hoa.
Đối với chiến dịch Biển Đông, Trung Hoa sử dụng một hệ thống rộng rãi của hàng trăm địa chỉ Phương pháp gởi Dữ kiện (Internet Protocol (IP)) mà trong vài trường hợp chỉ được dùng 1 tiếng đồng hồ trước khi bị hủy – tất cả dưới sự kiểm soát của một phương pháp được thiết trí để tránh bị phát hiện bởi dịch vụ an ninh, cả chánh phủ lẫn tư nhân.
Qua những hoạt động chiến tranh thông tin này, Trung Hoa giành được quyền kiểm soát lớn dần ở Biển Đông và dùng nhiều thành phần của sức mạnh quốc gia với mục tiêu rộng lớn hơn để gây ảnh hưởng và cuối cùng áp đặt kiểm soát chánh trị trong toàn thể khu vực.
Cái bóng của chiến tranh thông tin tiêu biểu cho các hoạt động mà Trung Hoa can dự vào không chỉ ở Đông Nam và Đông Bắc Á mà còn trên toàn cầu như một phần của một nỗ lực cho sự công nhận và thống trị thế giới.
Ngày nay Trung Hoa dùng chiến tranh thông tin chiến lược để đánh bại đối thủ chánh của nó: Hoa Kỳ. Yêu sách của Trung Hoa trong việc kiểm soát truyền thông xã hội và Internet là một phần của chiến tranh thông tin chống lại Mỹ và phải được kháng cự lại nếu xã hội tự do và cởi mở và kỹ thuật thông tin mà họ sử dụng rộng rãi còn thịnh hành. Trung Hoa vẫn là mối đe dọa chiến lược nguy hiểm đối với Mỹ – cả về thông tin lẫn quân sự.
Sơ lược về tác giả
clip_image004
Bill Gertz là nhà báo và tác giả có nhiều thập niên theo dõi những hoạt động an ninh quốc gia và quốc phòng. Ông là tác giả 6 quyển sách về an ninh quốc gia, kể cả quyển iWar: War and Peace in the Information Age (Threshold Editions).
Bill Gertz
Bình Yên Đông lược dịch
Asia Times – 10 tháng 1 năm 2017

Ba vấn đề của Hà Nội

Thủ đô Hà Nội có ba vấn đề nhức nhối mà gần như không có cách nào giải thoát ra được hiện nay.
Đầu tiên đó là việc tắc đường những giờ cao điểm, thậm chí những khung giờ thường trong ngày cũng có tình trạng kẹt xe. Dường như lượng người tập trung ở nội thành quá lớn và việc người dân tham gia giao thông bất kể thời gian cũng quá nhiều thì phải. Nên dẫn đến tình trạng tắc đường ngày càng trầm trọng hơn. Việc quy hoạch "dồn ống nước" bằng việc xây các toà nhà cao tầng ngày càng san sát trong các tuyến phố trọng điểm mà cơ sở đường xá thì vẫn giữ nguyên như cũ, cũng giống như việc dồn thêm rác vào ống mà thể tích ống dẫn không thay đổi. Nên tắc nghẽn là điều đương nhiên.
Các tuyến đường giao thông với tỷ lệ diện tích nhỏ đến mức không tưởng. Ví dụ, ngay đoạn đường Láng Hạ, Giảng Võ, có 3 làn đường thì nay đã dành cho Bus nhanh (BRT) một làn riêng mà cấm các xe khác đi vào. Khiến cho thực tế đường dành cho các phương tiện giao thông của người dân chỉ còn 2/3 đường, mà phần hè và dải phân cách lại chiếm khá lớn diện tích. Ngồi trên taxi đi công việc trên các tuyến đường này tôi đành phải thốt lên là ai làm quản lý và đề ra dự án xe bus nhanh điên rồ này không biết. Họ không ra đường nên dường như không còn biết dân sống chết ra sao nên mới tiêu tốn 10.000 tỷ để thực hiện đề án xe bus nhanh với phần đường dành riêng trích sẵn từ đường giao thông đã có. Quả là tư duy ngu ngốc và tối tăm hết chỗ nói. Tôi vừa ngồi xe vừa nghe anh taxi chửi bới trong tinh thần tỉnh táo và hoàn toàn điềm tĩnh chứ không hề bức xúc. Anh lái xe còn nhận ra sự điên rồ của dự án và còn khẳng định, rồi lại thất bại và sớm muộn cũng bỏ đi thôi. Chỉ tổ tốn tiền dân và làm khổ dân.
Vậy giải pháp tốt nhất cho giao thông là gì?
- Giải tán các khu nhà đông dân ra xa trung tâm để giãn bớt mật độ dân sinh, từ đó cũng giãn bớt mật độ giao thông bị co thắt và dồn ứ vào một vài điểm;
- Làm thêm đường bằng việc mở rộng mới các tuyến với diện tích khoảng 6 làn đường trở lên; các đường cũ thì thu hẹp vỉa hè và dải phân cách lại để có thêm diện tích lòng đường mà đi; lúc này mới có thể tăng phương tiện công cộng lên. Vì không có đường mà tăng thêm xe lưu thông thì đó là hành động của kẻ điên chứ không phải người có đầu óc bình thường - hiện nay diện tích dành cho giao thông chỉ khoảng 8% để làm đường xá mà những phần công trình phụ, hè đường, dải phân cách đã chiếm khá lớn trong phần quỹ đất này, trong khi ở nước Mỹ vào khoảng 19-22% quỹ đất dành cho việc làm cơ sở hạ tầng giao thông, Singapore khoảng 13-15%.
- Đánh thuế cao ô tô thứ hai lên khoảng 50% so với chiếc xe ô tô đầu tiên; xe máy đăng kiểm quá 10 hoặc 15 năm thì phải cấm lưu thông; xe ô tô quá 10 năm thì cũng không cho sử dụng;
- Không cho xây mới các chung cư, toà nhà cao tầng trong nội đô trong vòng 10 năm để giãn dần dân sinh cũng như các trung tâm hành chính, trường học ra bán kính 30km tính từ các quận nội đô.
Nếu làm được các vấn đề này thì mới có thể giải quyết được vấn nạn tắc đường và cả ô nhiễm mà nó gây ra cho Thủ Đô.
Vấn đề thứ hai mà Hà Nội mắc phải là ngập lụt do hệ thống thoát nước không đảm bảo, dân và doanh nghiệp thì xả rác, nước thải vô tội vạ nên gây tắc nghẽn hệ thống cống rãnh vốn đã sập sệ và đường kính không đủ lớn.
Vấn đề thứ ba là ô nhiễm, từ không khí, nước sinh hoạt đến tiếng ồn. Do các phương tiện giao thông hoạt động quá lớn nên lượng khí thải ra môi trường cũng luôn ở mức kinh hoàng, âm thanh từ các hoạt động của thành phố cũng ở mức báo động vượt xa mức cho phép.
Thành phố được gọi là Thủ đô của chúng ta thuộc hàng xấu xí nhất thế giới vì quy hoạch nhà cửa lổn nhổn, tạp nham, biển quảng cáo treo tùm lum, xiên xẹo, vỉa hè lấn chiếm tối đa, mật độ cây xanh thấp (lại còn bị đốn hạ), tắc đường, ô nhiễm, dân giao thông bát nháo, biển xanh vô tư đi đường cấm, lấn làn, vượt đèn đỏ,...cứ như vậy thì Hà Nội luôn là cái chợ ồn ào, náo nhiệt và ô nhiễm hàng đầu thế giới là chuyện không có gì phải bàn cãi.Luân Lê

No comments:

Post a Comment