Sunday, January 8, 2017

Chuyện kể bên bếp lửa mùa đông

Cháu thương yêu,
Vừa qua, cháu đã được nghe chuyện Khúc Hát Giáng Sinh (A Christmas Carol) của văn hào nước Anh Charles Dickens. Tiếp tục những câu chuyện kể bên bếp lửa mùa đông, hôm nay là chuyện Đôi Dép Của José.
Chuyện Ðôi Dép Của José là tác phẩm của nhà văn Brazil Coelho Paulo. Xưa thật là xưa, tại một ngôi làng nhỏ ở phía Nam xứ Brazil, có một cậu bé tên là José sinh sống. Bố mẹ José qua đời từ khi cậu còn bé xíu, và cậu phải sống nhờ một bà cô keo kiệt. Bà cô này giàu lắm nhưng chẳng bao giờ bỏ ra một đồng để mua sắm cho đứa cháu. José vốn chưa từng biết đến tình yêu, tưởng rằng cuộc sống là như thế, nên cậu chẳng hề thấy phiền lòng. Mặc dù giàu có, bà cô của José yêu cầu ông hiệu trưởng thu của cháu bà một khoản học phí chỉ bằng một phần mười so với những đứa trẻ khác, nếu không bà sẽ kêu lên quận trưởng. Hiệu trưởng đành chấp nhận, không còn cách nào khác. Nhưng ông xúi giục giáo viên tìm mọi cách hành hạ José bất cứ lúc nào có thể với hy vọng cậu bé sẽ phản ứng lại một cách hỗn láo để nhà trường có cớ mà đuổi cậu. Nhưng José, vốn chưa từng biết đến tình yêu, tưởng rằng cuộc sống là như thế, nên cậu chẳng hề thấy phiền lòng. Giáng sinh đến. Vị linh mục của làng đang đi nghỉ, nên tất cả học sinh trong trường đều phải đi rất xa để đến làm lễ tại nhà thờ của ngôi làng khác. Trên đường, các cô bé cậu bé vừa đi vừa ríu rít trò chuyện về những món quà sẽ nhận được từ ông già Noel: quần áo đẹp, đồ chơi đắt tiền, chocolate, ván trượt tuyết và xe đạp. Hôm đó các cô cậu bé đều ăn vận rất đẹp, tất cả, trừ José. Cậu mặc bộ quần áo rách tả tơi và mang đôi dép đã mòn vẹt, lại còn nhỏ hơn chân của cậu rất nhiều. Một số người bạn hỏi xem tại sao cậu lại đói nghèo đến thế và nói họ thấy xấu hổ khi có một người bạn rách rưới như cậu. Nhưng José, vốn chưa từng biết đến tình yêu, tưởng rằng cuộc sống là như thế, nên cậu chẳng hề thấy phiền lòng. Tuy nhiên, khi họ vào đến nhà thờ, khi José nghe tiếng nhạc vang lên trong khung cảnh đèn sao rực rỡ, với những gia đình quần tụ bên nhau, những đứa trẻ được cưng yêu trong vòng tay bố mẹ, cậu bỗng nhận ra, mình là đứa trẻ bất hạnh nhất trên thế gian. Sau lễ ban Thánh thể, cậu không ra về như những bạn khác mà ngồi sụp xuống cầu thang nhà thờ và lặng lẽ khóc. Trong giây phút này, José hiểu thế nào là cô độc, không được che chở và bị bỏ rơi. Ðột nhiên, cậu nhìn thấy một chú bé gầy gò đang đứng cạnh mình, chân trần và rõ ràng là cũng nghèo như cậu vậy. Chưa từng gặp chú bé này trước đây nên José nghĩ rằng, chú bé chắc là người từ nơi khác đến và chắc đã phải đi bộ một đoạn đường rất xa. José tự nhủ: “Chân bạn ấy chắc phải đau đớn lắm. Mình sẽ cho bạn ấy một chiếc dép của mình. Như thế, bạn ấy sẽ đỡ đau đi một nửa”. Dù José chưa từng biết đến tình yêu, nhưng cậu thấu hiểu sự đau đớn và cậu không muốn người khác cũng phải chịu đau đớn như mình.
Ðưa cho người bạn nhỏ mới quen một chiếc dép, José trở về nhà với chiếc còn lại. Trên đường về, cậu liên tục đổi dép từ chân trái sang chân phải và ngược lại để những viên đá cuội không làm sưng tấy mỗi một chân. Vừa bước vào nhà, cô của José đã nhận ngay ra là cậu chỉ còn có một chiếc dép. Bà bảo, nếu ngày hôm sau, José không tìm thấy chiếc dép kia, cậu sẽ bị phạt nặng.
José đi ngủ mà lòng nặng trĩu lo lắng. Suốt cả đêm, José run lên vì sợ và hầu như không ngủ được. Khi vừa chợp mắt được một lúc, cậu bỗng nghe thấy nhiều giọng nói xôn xao ngoài phòng. Cô của José bước ra, đòi các vị khách giải thích xem chuyện gì đang xảy ra. Vẫn loạng choạng vì thiếu ngủ, José cũng bước ra ngoài, và cậu nhìn thấy trước mắt mình chiếc dép mà cậu đã cho người bạn nhỏ. Nhưng bên cạnh chiếc dép, còn vô khối đồ chơi, xe đạp, ván trượt và quần áo. Trong khi đó những người hàng xóm lớn tiếng chửi bới ầm ĩ. Họ bảo, quà của con cái họ đã bị đánh cắp mang tới đây.
Ðúng lúc đó, vị linh mục nhà thờ hôm qua làm lễ cho họ bất ngờ bước vào, thở dốc và kể: trên cầu thang nhà thờ hiển linh hình ảnh Chúa Hài Ðồng trong bộ quần áo dát vàng nhưng chân chỉ đi có một chiếc dép. Không khí im lặng bao trùm. Tất cả mọi người đều ngợi ca Chúa và phép màu của Người còn bà cô của José khóc lóc, van xin được tha thứ. Còn trái tim José thì ngập tràn nghị lực và tình yêu.
Cháu Nguyệt Quỳnh thương yêu,   
Noel đang về. Ở xứ Louisiana của cháu, giờ này những đống lửa bonfires đang được đốt lên dọc bờ sông Mississippi soi đường cho ông già Noel bơi thuyền đi phát quà bánh cho trẻ em. Vâng, Santa Claus như cháu biết đó, rất thương yêu trẻ em. Nhớ năm nào khi Nguyệt Quỳnh còn bé như con mèo, cháu đã viết thư cho ông già Noel xin quà. Rồi Noel đến, cháu về chơi với ông bà. Nhìn ngôi nhà đơn sơ, cháu bỗng hỏi: Nhà ông bà không có ống khói làm sao ông già Noel leo xuống để cho quà. Nhớ lúc đó bà đã trả lời cháu: Ờ, nhà ông bà nghèo nhưng không phải thế mà Santa Claus không đến, ông sẽ đến gõ cửa trao quà cho cháu. Vì Santa yêu thương người nghèo và yêu thương trẻ em. Như Chúa vậy, Chúa không chọn nơi cao sang để ra đời, mà Chúa sinh ra nơi máng cỏ…  Hôm nay cũng trong tinh thần đó, ông kể hai câu chuyện về Giáng Sinh tràn đầy tình yêu thương, để gởi đến cháu và mọi người.Truyện thứ nhất là Khúc Ca Giáng Sinh – A Christmas Carol của văn hào nước Anh Charles Dickens ở thế kỷ 19. Charles Dickens vốn nổi tiếng là một trong những nhà văn “nhân văn” nhất của lịch sử văn học Anh Quốc. Thậm chí ông còn được đặt biệt danh là “Ông Già Noel” bởi tình yêu thương của ông đối với trẻ em nghèo trong những năm đất nước Anh còn khốn khó. Nhìn lại, tuổi thơ của Charles Dickens cũng cơ cực nên ông gần với trẻ nghèo là phải. Còn “A Christmas Carol” của ông thì đã quá nổi tiếng và được dựng thành ca kịch với hình tượng Ebenezer Scrooge, một ông lão keo kiệt, bủn xỉn, cáu bẳn và khó ưa. Câu chuyện được Walt Disney dựng thành phim với Jim Carey xảy ra như thế này:
chuyen-ke-ben-lua-mua-dong3
Ebenezer Scrooge và hồn ma Jacob Marley – nguồn The Victorian Web
Giáng sinh về. Ông lão Ebenezer Scrooge bắt đầu mùa giáng sinh với thói keo kiệt bủn xỉn như thường lệ. Lão xua đuổi đám trẻ em tới trước cửa nhà ông hát Chúc Mừng Giáng Sinh. Lão quát mắng người giúp việc trung thành là Cratchit và cả đứa cháu trai Fred tốt bụng của mình. Thậm chí cháu của lão mời lão tới nhà dự tiệc mừng Giáng Sinh lão cũng trợn mắt từ chối bằng một lời cộc cằn “Rởm đời”. Một toán nhân sĩ trong vùng gõ cửa xin lão đóng góp vào công cuộc từ thiện cũng bị lão xua ra khỏi cửa. Rõ ràng Ebenezer Scrooge chẳng có ý định tận hưởng mùa lễ như mọi người -và, như mọi khi, lão về nhà -một mình co ro bên lò sưởi và lầu bầu những lời chửi mắng. Rồi lão đi ngủ trong bóng tối.
Bỗng Scrooge bật dậy vì có tiếng người. Xuất hiện ở cửa phòng lão là hồn ma của Jacob Marley, người xưa kia hùn hạp làm ăn chung với lão. Jacob đã chết bảy năm nay. Trong bộ dạng đáng sợ và mang xiềng xích rổn rảng, Jacob Marley cho biết là đang trả giá cho sự nhẫn tâm của bản thân lúc còn sống, và ông ta ngỏ ý hy vọng có thể giúp Scrooge không phải chịu một kết cục như mình. Jacob Marley cũng báo cho Scrooge biết sẽ có ba hồn ma khác viếng thăm đêm nay.
chuyen-ke-ben-lua-mua-dong2
Hồn Ma Giáng Sinh của Quá Khứ – nguồn The Victorian Web
Scrooge vô cùng hoang mang nhưng không biết làm gì hơn là đi ngủ lại. Bỗng một lần nữa, lão bật dậy. Trước mắt lão là Hồn Ma Giáng Sinh của Quá Khứ, mang hình một hài nhi đầu tóc đỏ. Hồn ma đưa Scrooge trở lại thời thơ ấu nghèo khổ của mình. Lão bắt gặp một cậu bé mặt mày sáng sủa đang vừa đi vừa khóc vì bị bạn giật mất đồ chơi. Cậu bé trông hao hao giống lão. Rồi cũng cậu bé đó đang học nghề với một ông chủ tiệm buôn vui tánh tên Fezziwig. Cậu bé lớn lên thành một thanh niên, đính hôn với một thiếu nữ trẻ đẹp là Belle. Hai người đang chia tay nhau trên một góc phố. Belle nói: “Tôi không chịu nổi tính keo kiệt và ích kỷ của anh nữa. Thôi, chúng ta chia tay nhau.” Và Belle lặng lẽ bỏ đi, chiếc khăn shawl bay trong gió mùa đông. Scrooge quá đỗi xúc động, rơi lệ vì hối tiếc mãi.
Hồn Ma Giáng Sinh của Hiện Tại là một người cao lớn khoác chiếc áo lông màu xanh chim trĩ, đưa Scrooge đi thăm thành phố London đang mừng Giáng Sinh. Scrooge thấy nơi nơi người người đều hân hoan, trẻ em kéo nhau đi hát những bài Christmas carols trước mỗi nhà và người ta cho các bé nào đồ chơi nào kẹo bánh. Bỗng ông được chứng kiến cảnh gia đình Cratchit nhân viên ông đang mừng Noel trong ngôi nhà nghèo hèn của họ. Và lão được nhìn thấy cậu bé tàn tật trên cây nạng gỗ là Tiny Tim. Trong bữa ăn gia đình ngày Giáng Sinh, cậu luôn nói cười và cậu chúc “Thiên Chúa ban phước lành cho hết thảy mọi người” – điều này thật trái ngược với những lời nguyền rủa càu nhàu của Scrooge. Bỗng Hồn Ma Giáng Sinh Hiện Tại đưa ông lão ghé xuống gia đình người cháu nghèo đang ăn mừng Giáng Sinh. Mặc dù bữa ăn không có gì cao sang nhưng thật đầm ấm vui tươi. Thế rồi hồn ma biến mất và Scrooge nhìn thấy một bóng người thảm đạm, đội mũ trùm đầu, đang tiến về phía mình.
chuyen-ke-ben-lua-mua-dong1
Hồn Ma Giáng Sinh của Hiện Tại – nguồn The Victorian Web
Hồn Ma Giáng Sinh Tương Lai dẫn dắt Scrooge tới thăm đám ma của một người vừa mới qua đời. Lão thấy những thương nhân đang bàn nhau về tài sản kếch sù của người quá cố, những tên du thủ du thực thì đang đổi chác những vật dụng của người chết để lấy tiền và các thứ, một đôi vợ chồng nghèo thì tỏ ra vui mừng nhẹ nhõm vì cái con người ác độc thiếu tình thương xót không còn có mặt trên đời này nữa. Scrooge nóng lòng muốn hỏi xem người mới chết ấy là ai. Bỗng lão nhìn thấy cái nạng gỗ gác cạnh quan tài khiến gã rụng rời khóc nức lên. Ôi Tiny Tim, thật là tội nghiệp. Nhưng chiếc nạng biến mất, trước mắt lão là nghĩa trang với một ngôi mộ mới. Cúi xuống nhìn lão thấy bia mộ đề tên mình. Lão khóc lóc xin Hồn Ma Giáng Sinh Tương Lai thay đổi số phận cho lão để lão sống trong tình thương yêu và chia sẻ với mọi người, ngợi ca Giáng Sinh bất diệt.
Hê! Lão tỉnh dậy trên chiếc giường của mình, người đẫm mồ hôi. Thế rồi hôm đó mọi người được thấy lão Scrooge mặt mày hân hoan bước ra đường phố mừng Giáng Sinh. Lão ôm một đống quà lớn đi phát cho những trẻ em nghèo -những carolers trên hè phố và cùng chúng cất tiếng ồm ồm ca mừng Giáng Sinh. Lão cũng đã gởi một con gà tây lớn vàng lườm đến cho nhà Cratchit và tới dự tiệc với gia đình Fred cháu lão. Kể từ đó, Scrooge giữ lời, luôn luôn thân ái và cởi mở với hết thảy mọi người. Tài sản của lão được dùng làm từ thiện cứu giúp những người nghèo khổ. Riêng với bé Tiny Tim nhà Cratchit thì lão thương như con và nhận làm bố nuôi của bé.
chuyen-ke-ben-lua-mua-dong
Phim hoạt họa A Christmas Carol – nguồn cartoonsTim Nguyễn

No comments:

Post a Comment