Friday, January 13, 2017

Chuyện lạ(577)

35 năm trời coi chim chóc như con, nhiều lần phát điên vì “đứa con” mình bị kẻ xấu bắt trộm. Thẳng thừng tuyên bố, thiếu vợ có thể sống tốt, thiếu chim thì chết. Ông là người nói chuyện được với tất cả loài chim, biến chim rừng thành chim nhà, gầy giống sinh sản.
Ông là Trần Văn Dư, 50 tuổi ngụ tại thôn Thế Thanh, xã Ân Thạnh (Hoài Ân – Bình Định). Ông không nhận mình là ông hoặc anh, cũng không phải là chị. “Bản tính trời sinh, cứ gọi mình là Dư!”.
Biến chim rừng thành chim nhà
15 tuổi, Dư có con chim đầu mũ (chào mào) đầu đời. Nuôi và nghiên cứu tiếng hót, cách gọi bầy của loài chim này cho đến khi nó quen hơi và trở thành cái đuôi mỗi khi Dư ra khỏi nhà. Dư kể: “Lần đầu tiên dẫn nó vào rừng, nó khiến tui bất ngờ về “mối quan hệ” láng giềng với các loài chim khác. Nó nói chuyện đươc với tất cả các loài chim khác và kéo vào đầy lồng để theo tôi mang về”.
Một thời gian sau, những chú chim ông mang từ rừng về đều có thể thả bay lượn tự do, làm tổ quanh nhà rồi tự chúng sinh sản. Nhận thấy sự khác biệt của mỗi giống loài cũng là lúc Dư bắt đầu tìm tòi và nghiên cứu tiếng nói của loài chim.
Bắt đầu từ những con chim trong nhà mà Dư đã thuần phục, Dư mạo hiểm ăn nằm ngày đêm trong rừng, ngả mặt lên trời chỉ để nghe tiếng chim hót. Năm 18 tuổi, Dư một lần suýt chết đói vì mải theo tiếng chim hót đến nỗi bị lạc vào rừng sâu. Một con cú mèo non được mang về từ rừng sâu, dù là loài khó nuôi và khó sinh sản nhưng Dư vẫn nuôi và thả rong trong vườn cho đến khi nó lớn. Đi ăn xa Dư gọi là về, và một ngày nọ con cú mèo đã đẻ lứa đầu tiên.
Trong vườn chim của Dư, có những phượng hoàng, trĩ, chích choè lửa, chào mào, én biển, yến phụng, cú mèo, két, cùm… Dư thả tự do đi ăn trong rừng khi gọi là bay về. Mỗi con chim đều được đeo một sợi dây xích ngắn ở bàn chân trái để làm dấu. Khi trực tiếp mắt thấy tai nghe Dư gọi chim, cho chim ăn và nói chuyện với các loài chim mà ông đang nuôi quả thực kỳ thú.
Chim không rời nửa bước
Chim không rời nửa bước.
Điên vì chim
Con chim đầu mũ đầu đời khiến Dư buồn mỗi lần có người hỏi về nó. Nó đã dẫn Dư đến với các loài chim khác, dạy cho Dư cách biết nói với các loài chim. Vậy mà một ngày nó bị bắt trộm khiến Dư như phát điên lên một thời gian dài.
Dư có thể điều khiển được chim hót hoặc ngưng theo ý muốn của mình. Biết giờ chim đi ăn, giờ nghỉ và giờ chúng tập hợp “tán tỉnh”. Cả ngày trong nhà không có ai, Dư vẫn nói chuyện như đang có người. Hỏi ra mới biết Dư đang nói chuyện với chim! Dư điên.
Chim nuôi cả gia đình
Khi Dư còn trẻ cũng có nhiều lựa chọn với nghề tài vặt của mình. Có thể hát tuồng, nhại tất cả thứ tiếng của tất cả các tỉnh thành trong nước, diễn viên tuồng chuyên đóng các vai công chúa, từ mẫu…
20 tuổi Dư tham gia đoàn ca hát tuồng của Bình Định được 7 năm và rong ruổi một thời gian. Nhưng mỗi lần gánh hát đi xa Dư lại lạch cạch bên mình con chim đầu mũ, mọi người lời qua tiếng lại khiến Dư tự nguyện lựa chọn con đường trở về quê với chim ! Từ đó, ngoài số chim Dư mang từ rừng về đều trở thành chim nhà và sinh sản nhiều lứa. Cứ ra đường, qua các cửa hàng thấy người bẫy chim về bán Dư lại tìm mọi cách để mua chúng và mang về nhà để nhân giống thành đàn rồi lại bán lại cho người yêu chim mang về nuôi.
Chị Trương Thị Mai (vợ Dư) kể: “Tui nhớ một lần có dịch cúm gia cầm khắp cả nước, nghe có đoàn cán bộ thú y đến nhà tiêu hủy các loài chim, gà nên ổng mở chuồng thả hết và đuổi chúng bay vào rừng rồi ổng ngồi khóc mình và đọc… thần chú gì đó. Khi đoàn cán bộ vừa ra khỏi vườn nhà thì cả đoàn chim vừa thả ra lại bay về sân và tự tìm chuồng của mình chui vào. Ổng mừng và khóc như mưa khiến mẹ con tui cũng khóc theo”.
Bóc mẽ dị nhân nói chuyện với các con vật
Dò hỏi nhiều lần, rồi tôi cũng tìm thấy căn nhà mặt phố ở khu Trung Tự (Kim Liên, Hà Nội), nơi có cửa hàng giầy dép của “dị nhân” P., người được đồn đại có khả năng nói chuyện với loài vật. 

Tầng trệt là cửa hàng trưng bày giầy dép. Khách ra vào mua bán khá đông, nên có cả nhân viên bán hàng phụ giúp. Cô nhân viên chỉ tôi lên tầng lửng phía trên. Khi tôi lên, đã thấy có mấy người trong phòng. Người ngồi trên ghế chờ đợi, người xì xụp cúng vái. 

Hóa ra, mấy người trung tuổi tìm đến để nhờ “nhà ngoại cảm” P. tìm mộ. Biết tôi là nhà báo, chị P. tỏ ra không hào hứng, nhưng cũng tiếp chuyện theo kiểu nhát gừng.

Theo chị P., chị sinh năm 1966, quê ở Hà Nam. Bố chị là liệt sỹ, hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ tại Quảng Nam. Nhiều năm qua, gia đình tìm kiếm nhưng không có kết quả. 

Sau khi được “vong” mách bảo, chị đã kêu gia đình thuê xe vào Quảng Nam, rồi chị trực tiếp chỉ đường cho lái xe đến huyện Duy Lộc. Cứ thế, chị dẫn đoàn đến bìa rừng, rồi chỉ vào khu đất cỏ mọc rậm rạp. Khi đào sâu xuống 1,5m, thì thấy bộ hài cốt, mà chị khẳng định chính là cha mình (?!). 

Chị P. còn kể thêm: Hôm gia đình đưa liệt sỹ về Hà Nam, chị ốm nên không đi được. Xe đưa hài cốt đến Thường Tín, thì mọi người nhận được điện thoại của chị P. thông báo vòng hoa đã bị rơi. Mọi người dừng xe, thì thấy điều chị P. nói đúng là sự thật (?!)…

Kể lể dài dòng về chuyện tìm mộ, có lẽ để mấy người đến nhờ vả tìm mộ nghe, mãi sau chị P. mới nhát gừng kể chuyện biết giao tiếp với con vật. 

Theo chị P., sau khi tìm thấy hài cốt bố đẻ, chị bị ốm một trận thập tử nhất sinh kéo dài suốt 4 tháng trời. Khi tỉnh lại, thì khả năng đặc biệt của chị phát lộ, đặc biệt là khả năng “nói chuyện” với các con vật. 

Khi tôi hỏi chị nói chuyện với các con vật bằng cách nào, thì chị P. bảo chị sử dụng “thần giao cách cảm”. Chồng chị P. là người thích nuôi chim chóc, chó mèo, nên trong nhà lúc nào cũng có nhiều vật nuôi. 

Ngày trước, bản thân chị không yêu loài vật lắm, vì chúng khiến không gian sinh sống hôi hám, bẩn thỉu, tuy nhiên, khi “nói chuyện” được với chúng, hiểu được tâm tư của các con vật, thì chị không ghét loài vật nữa, mà yêu chúng hơn. 

Lần đầu tiên chị biết mình có khả năng “nghe” con vật nói là khi vừa ốm dậy sau ngày tìm được mộ cha. Hôm đó, vừa đi làm về, bỗng dưng chị nghe thấy tiếng gọi “P. ơi!”. Tiếng gọi ấy như tiếng trẻ con, rất thánh thót, vang xa, lanh lảnh. Tiếng gọi đó nhất định không phải tiếng chồng và 2 cô con gái. 

Chị kêu: “Ai gọi đấy?”, thì lại vang lên tiếng “P. ơi!” rất gần, nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai. Mãi sau, lần theo tiếng gọi “P. ơi!” liên tiếp, thì chị phát hiện ra tiếng gọi đó từ miệng con sáo mà chồng chị nuôi từ hơn năm nay. 

Thấy sự lạ, chị P. tiến lại gần, chị bảo con sao: “Mày múa cho cô xem nào?”, tức thì con sáo xòe cánh múa may rất đẹp mắt. Thậm chí, con sáo còn nói: “Cháu không ngờ lại được ở nhà cô, được cô chú nuôi. Cô là nhà ngoại cảm nên cô mới hiểu được tiếng nói của cháu…”.

"Nói chuyện" với con sáo một hồi, chị P. bỗng dựng tóc gáy, sợ hãi. Chị không biết mình có phải là mình không nữa, hay đang mang linh hồn của một con chim. Chị không dám nhìn con sáo nữa, mà đi ngủ một giấc thật sâu. 

Hôm sau, đi ra cổng, con sáo lại gọi chị đến nói chuyện, tâm sự rất lâu. Chị P. thử khả năng của mình bằng cách gặp mèo, chó. Chị P. càng kinh ngạc về bản thân mình, khi chị và chó, mèo nói chuyện vui như… pháo rang. Chị nói gì, con chó, mèo trong nhà cũng hiểu và làm theo ý chị.

Khả năng “nói chuyện” với loài vật của chị P. mỗi ngày lại thêm nâng cao, đến mức, giờ đây, ngồi xem tivi, các chương trình khám phá, nhìn vào con vật trên tivi như hổ, báo, cá voi, cá mập, chị cũng biết nó đang “nói” gì (?!). 

Kỳ cục nhất, theo lời chị P., có lần, chị xem trên tivi, chị đã reo lên sung sướng và nói với hai con rằng, hai con cá heo trên tivi đều gọi “Mẹ ơi!”. 

Giờ đây, khả năng "nói chuyện" với các loài vật của chị không còn ranh giới loài người – con vật nữa. Với chị, các con vật cũng chẳng khác gì con người, cũng biết nói chuyện, chia sẻ cảm xúc, chỉ có điều không ai hiểu được chúng ngoài chị. 

Những lúc buồn, chị còn gọi cả muỗi đến trước mặt trò chuyện. Con gián chui trong gậm tủ chị cũng gọi ra “buôn dưa lê”. Thậm chí, trước đây, khi còn bán hàng ở chợ X., lần nào đi qua Hồ Gươm, chị cũng phải dừng lại dăm ba phút gọi cụ rùa khổng lồ lên nói chuyện!

Chẳng cần cụ rùa phải nổi thân, ngóc đầu lên mặt nước cạnh chị, mà cụ ở bất kỳ đâu, chị cũng có thể nói chuyện được. Chị P. “truyền” âm sóng âm mang lời nói của mình xuống nước và ngay lập tức nhận được hồi âm từ cụ rùa (?!).

Sự việc “dị nhân” nói chuyện được với loài vật gây xôn xao trong giới nghiên cứu. Nhà nghiên cứu tâm linh H. nổi tiếng Việt Nam đã gặp gỡ chị P. nhiều lần, thậm chí mời chị đến nhà khảo nghiệm, đến cơ quan kiểm tra và chưa đưa ra kết quả nghiên cứu cụ thể thế nào, đã khẳng định khả năng của chị P. là kỳ diệu, là hiếm có, là duy nhất từ trước đến nay ở Việt Nam. 

Nhà nghiên cứu này còn dẫn chứng hàng loạt hiện tượng “người rừng” ở nước ngoài có khả năng “thần giao cách cảm” với loài vật để giải mã khả năng của chị P. 

Thậm chí, ông còn đặt câu hỏi, phải chăng những câu chuyện thần thoại về giao tiếp giữa con người với động vật thời xưa là có thật, nhưng khả năng ấy đã mai một! Những nhận định đầy tính suy diễn của nhà nghiên cứu nọ khiến chị P. càng nổi như cồn và nghiễm nhiên thành “nhà ngoại cảm”.

TS. Vũ Thế Khanh (Tổng giám đốc Liên hiệp UIA) là người nổi tiếng với tài bóc mẽ những người tự xưng có khả năng đặc biệt. Ông Khanh đã tiến hành cả ngàn ca khảo nghiệm và cho đến giờ, số người có khả năng thật sự chỉ đếm chưa hết số đầu ngón tay. Hầu hết các vụ khảo nghiệm, đến 99%, đều lật tẩy đối tượng khảo nghiệm là hoang tưởng, còn lại là lừa đảo, hám danh. 

Ông Khanh cho biết, khi nhận được thông tin chị P. có khả năng ngoại cảm, đặc biệt là nói chuyện với con vật, ông Khanh đã biết ngay là một dạng hoang tưởng, hoặc lừa bịp, tuy nhiên, để khiến chị P. tâm phục, khẩu phục, hoặc nhận ra “khả năng” của mình chỉ là hoang tưởng, thì ông phải tiến hành khảo nghiệm. 

Cuộc khảo nghiệm để giải mã khả năng của chị P. rất đơn giản, nhưng ông vẫn mời 3 cơ quan cùng vào cuộc, gồm Liên hiệp UIA, Trung tâm Bảo trợ Văn hóa kỹ thuật truyền thống, một số cán bộ của Viện khoa học hình sự. 

Ông Vũ Thế Khanh có cả trăm bài test để thử khả năng của những người tự xưng có khả năng đặc biệt. Khi đối tượng vượt qua được các bài test, thì mới tiến hành lập đề tài nghiên cứu, khảo nghiệm chuyên sâu hơn.

Trong buổi khảo nghiệm hôm đó, ông Khanh đã đưa ra bài thi bằng cách yêu cầu chị P. nói chuyện và sai khiến con vật. 

Trong bài tập đó, ông Khanh sẽ đưa 10 bát đừng cơm, cùng thức ăn đã đánh số từ 1 đến 10. Những bát cơm này được xếp thẳng một hàng. 

Ông Khanh bảo: “Chị P. bảo mình nói chuyện với loài vật chỉ là lời kể một phía của chị, vì không ai nghe thấy. Tuy nhiên, nếu chị nói chuyện với được con con chó và nó hiểu được điều chị muốn nói, thì chị bảo nó đến ăn bát cơm theo yêu cầu của tôi. 

Nếu chị yêu cầu ăn bát nào, mà nó ăn theo chị, thì chị qua được vòng đầu tiên của cuộc khảo nghiệm. Bài hai, tôi sẽ vẽ một vòng tròn và đề chị nghị yêu cầu con chó đứng vào trong vòng tròn đó”. 

Thế nhưng, theo lời ông Khanh, thấy bài tập khó quá, và biết khả năng của mình chẳng thể nói chuyện và sai khiến được con chó, nên chị P. đã từ chối tham gia bài thi.

Biết chị P. không có khả năng gì, ông Khanh hỏi: “Chị đi rêu rao khắp nơi là có khả năng đoán trúng xổ số, lô đề phải không?”, tức thì chị P. lại xổ một tràng về khả năng tiên đoán của mình. 

Ông Khanh liền nói: “Tôi khuyên chị đừng nên ăn nói bậy bạ, người ta cười cho. Nếu có kẻ nào nó tin lời nói của chị, hoặc chị có khả năng đó, thì tôi đảm bảo chị sẽ bất hạnh. Nếu chị biết được kết quả xổ số, thì bọn bắt cóc nó sẽ bắt con chị, bắt chị phải cho số. Nếu nó đánh đề, đánh lô mà không trúng, thì hậu quả thế nào thì chị biết rồi đấy. Mà không chỉ những kẻ đó hại chị, mà bọn chủ lô đề nó cũng sẽ không để chị yên đâu”. 

Nghe ông Khanh nói vậy, chị P. vâng vâng, dạ dạ, rồi bỏ về mất.

Sự thật về “dị nhân” nói chuyện với con vật như thể trong chuyện thần thoại vậy là đã rõ.

Hải Phong - Việt Anh

Thường chỉ bức tranh đắt giá mới được cất giữ trong bảo tàng để khán giả chiêm ngưỡng. Thế nhưng một bảo tàng ở Mỹ lại chỉ chuyên đi sưu tầm các loại tranh... xấu.

Bảo tàng Nghệ thuật Xấu (Museum of Bad Art) có lẽ là bảo tàng duy nhất trên thế giới mở cửa với tuyên ngôn "dốc lòng mang những tác phẩm nghệ thuật xấu nhất đến với khán giả đại chúng".
Hiện bảo tàng đã có ba phòng tranh ở Brookline, Somerville và South Weymouth ở bang Boston. Ở đây, có đến hơn 70 tác phẩm "kinh khủng" đang được trưng bày. Theo phía bảo tàng, số lượng tranh họ đang có lên đến 600 tác phẩm.
Khởi nguồn của bảo tàng bắt đầu từ năm 1994. Người buôn đồ cổ Scott Wilson khi đó đột nhiên thấy một bức tranh bị ném trong thùng rác, bức tranh xấu kinh điển "Lucy ở đồng hoa" (Lucy in the Field with Flowers). Ông nhặt về và khoe với bạn và được bạn ông gợi ý đi sưu tầm tranh xấu. Thế là Scott bắt đầu kiếm được vài bức xấu không kém và mở triển lãm tại nhà bạn.
Triển lãm của ông rất được ưa chuộng trong vài năm liền, nhờ đó mà Scott quyết định chuyển triển lãm từ nhà bạn sang tầng hầm tồi tàn của một nhà hát ở Dedham, Massachusetts. Thế nhưng sau đó nhà hát bị bán và ông chuyển tranh về nhà hát khác ở Somerville.
Ở đây, nơi triển lãm tranh được đặt ngay cạnh nhà vệ sinh nam. Và có lẽ tiếng dội nước lách cách đã góp phần tạo nên một bầu không khí tuyệt hảo cho buổi triển lãm những bức tranh được cho là "tệ của tệ". Sau đó hai phòng triển lãm khác mới được mở ra tại Brookline and South Weymouth.
Những bức tranh được trưng bày chủ yếu được mua lại từ các cửa hàng đồ cũ, chợ trời hay những đợt bán thanh lý. Thỉnh thoảng, các nghệ sĩ cũng sẽ quyên tặng vài bức tranh xấu xí.
Mặc dù đều bị coi là tranh xấu nhưng để được nhận thì mọi bức tranh đều phải trải qua một cuộc xét loại tỉ mỉ. Thứ nhất là không nhận tranh của trẻ em hay những kiểu vẽ vốn thường bị coi là có chất lượng tệ như vẽ trên vải nhung đen, vẽ tranh từ những con số hay vẽ theo lối kitsch.
"Chúng tôi muốn tìm những tác phẩm mà họa sĩ vốn có ý định biến nó thành một tuyên ngôn nghệ thuật nào đó nhưng rõ ràng là đã có sai lầm đâu đó. Bức tranh phải khiến bạn dừng lại và tự hỏi tại sao họa sĩ vẫn cứ tiếp tục vẽ trên con đường sai lầm đó", Micheal Frank, lãnh đạo của bảo tàng cho biết. Hay có lẽ đơn giản hơn, các tác phẩm phải có gì đó khiến người ta thốt lên "Ôi trời ạ".
"9/10 bức tranh thường bị loại vì nó không đủ tệ hại. Những gì họa sĩ cho là xấu thường không đáp ứng được tiêu chuẩn xấu của chúng tôi", đồng sáng lập Marie Jackson cho biết.

Anh Rashid Naseem, 30 tuổi người Pakistan, đã ghi tên mình vào sách kỷ lục thế giới Guinness sau khi dùng đầu đập vỡ 43 trái dừa trong vòng có 1 phút.

Anh Rashid từng học võ thuật và đã luyện tập, chuẩn bị cho ngày trọng đại này từ sáu tháng trước. "Việc này cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi phải luyện tập rất nhiều vì dùng đầu không đập dừa rất đau," anh kể.

Rashid chỉ dùng đầu để đập dừa
Rashid chỉ dùng đầu để đập dừa
Đằng sau thành công là sự khổ công. Trong thời gian luyện tập, anh đã phải chịu nhiều thương tích.
"Dừa tươi rất khó đập bể. Vậy nên khi mới bắt đầu tập luyện đập đầu vào dừa, tôi thường xuyên thấy đau đầu kinh khủng. Ban đầu thì thấy chuyện này khá nguy hiểm. Nhưng sau được luyện tập đúng cách, tôi dần dà luyện tập được một cơ thể đủ khỏe mạnh để làm chuyện này", anh nói.

43 quả dừa bị đập vỡ trong vòng 1 phút
43 quả dừa bị đập vỡ trong vòng 1 phút
Rashid cũng cho biết anh rất thích đi lập kỷ lục. Năm ngoái, anh đã dùng đầu đập vỡ 120 quả óc chó trong vòng 1 phúc. Anh còn kể mình là người lập kỷ lục nghiền nát nhiều lon nước nhất.

Kiểm tra dừa để đảm bảo không có gian lận
Kiểm tra dừa để đảm bảo không có gian lận
Hiện Rashid đang điều hành một trường dạy võ thuật và anh muốn được lập thêm nhiều kỷ lục nữa.
"Tôi đã cố phá vỡ năm kỷ lục Guinness rồi. Nhưng mục tiêu của tôi là có thể lập hẳn 50 kỷ lục và làm rạng danh đất nước mình", anh tâm sự.Ngô Vân
Theo AmusingPlanet

No comments:

Post a Comment