Thursday, February 9, 2017

Bài viết hay(4511)

Trong khi tui cho rằng Tổng thống Trump đối diện nhiều rủi ro khi thích 'tự ý hành động' thì các bác ở Bolsa cho rằng tui ngu dốt khi cóc hiểu biết gì về vai trò của TT Mỹ và quyền lực mà Trump đang thể hiện chính là nhằm khôi phục lại vị thế của một cường quốc mà TT Obama đã tự đánh mất suốt 8 năm qua. Họ dẫn chứng ý kiến của TS Nghĩa và khẳng định Dân Chủ chỉ là những con lừa ngu đần, hèn nhát trong khi con voi là những cao bồi theo kiểu Lucky Luke sẳn sàng móc súng ra cắc bùm ngay nên cả thế giới đều phải gờm và rét hết trọi. Hehehe, sống sao cho thiên hạ thương thì khó chứ chọc chúng ghét thì dễ quá!
Chuyện phóng sinh

Mỗi thùng cá trước khi phóng sinh đều được Thượng Tọa Thích Chân Quang niệm chú. Ảnh và chú thích: Vietnamnet
1. Tui không rành lắm về việc phóng sinh. Thiệt tình tui chưa bao giờ đi chùa phóng sinh con gì hết, vì tui nghĩ việc mình bỏ tiền mua chim, mua cá để phóng sinh cũng tương tự như việc cho tiền trẻ em ăn xin vậy - nhìn bề ngoài thì tưởng mình làm việc thiện, nhưng thực tế là đang cổ suý cho bạo hành. Tuy nhiên, tui cũng không phán xét việc người ta làm việc đó, vì xét cho cùng, nếu người ta phóng sinh để họ thấy nhẹ lòng thì cứ để họ làm vậy, khi nào họ ngộ ra thì họ sẽ ngộ ra thôi.
Cho đến khi đọc tin hôm nay việc nhà chùa nào đó đổ 10 tấn cá xuống sông Hồng. Chưa nói đến việc trong số 10 tấn cá này có loài cá được cho là nguy hiểm cho các loài khác vì cùng họ với cá hổ, thì việc đổ 10 tấn cá bất kể trong số này có loài được nhập từ Trung Quốc sang đã là một hành vi phá hoại môi trường bởi nó gây ra mất cân bằng sinh thái. Đó là chưa kể, để phục vụ cho việc "phóng sinh" của nhà chùa và các thiện nam thiện nữ, người ta phải đi đánh bắt 10 tấn cá!!! Trời ơi, cái đó là tạo ra nghiệp chướng, chứ có phải làm việc thiện đâu?
Việc bỏ tiền mua cá, mua chim để phóng sinh, vì thế, nó không xuất phát từ thực tâm, mà chỉ còn là hình thức bên ngoài, là phong trào, vì thế, với tui, nó không phải là việc thiện nữa rồi.
2. Mỗi năm đến Tết thì cũng lại rộ lên chuyện mấy lễ hội dã man kiểu chém heo treo trâu. À nói chút về mấy lễ hội như Hội Gióng, hội cướp lộc khai ấn đền Trần. Thật ra bên Nhật họ cũng có mấy lễ hội kiểu vầy nè, nhưng sao người ta làm thấy dễ thương văn minh, như hôm rồi xem video của diễn viên Lan Phương tham gia lễ hội ném đậu bên đó, người ta cũng ném đậu xong bà con tranh nhau mấy hạt đậu để có may mắn đầu năm, mà cực kỳ đáng yêu dễ thương chứ không phải kiểu đánh nhau máu me cướp giật côn đồ như ở mình. Bản chất của các lễ hội này không phải xấu, mà chính thái độ và hành vi ứng xử của người tham gia lễ hội mới tạo ra cái hình ảnh xấu xí của lễ hội.
Quay trở lại mấy cái lễ hội dã man chặt heo treo trâu đấu bò. Năm nào cũng lên tiếng, nhưng không biết có thay đổi được không, vì tập quán người dân ở vùng ấy đến ngày ấy họ lại muốn có lễ hội. Bắt họ dẹp lễ hội của họ thì cũng rất khó, không thể xảy ra một sáng một chiều được.
3. Cho nên, Mình thiết nghĩ, mấy nhà sư thích phóng sinh, mấy thiện nam thiện nữ thích phóng sinh, xin hãy đến dự mấy lễ hội này, rồi hùn tiền nhau mua lại mấy con heo, con trâu, con bò này, quỳ xuống xin dân làng chức sắc tha cho mấy con vật này, đừng giết nó, thì mới đúng thật sự là hành động cứu vật phóng sinh. Xong rồi thay vì chém heo treo trâu, thì sau khi phóng sinh, mỗi người đến dự lễ hội đến ôm hôn con heo, con trâu, con bò này để có được may mắn trong năm. Ôm hôn nó, nhìn vào mắt nó, vuốt ve nó, thương yêu nó. Tui nghĩ, lễ hội thành lễ hội ôm heo, vỗ về trâu, vuốt ve bò có khi lại vui hơn, ý nghĩa hơn, văn minh hơn, và đầu năm như vậy sẽ may mắn hơn đó, bởi để làm được việc này, phải có thật tâm, phải có hy sinh, phải thuyết phục được người ta vì đâu phải bỏ tiền ra mua con trâu con bò con heo là xong. Làm cách này, người muốn làm việc thiện cũng có cơ hội làm việc thiện thật tâm, người muốn có lễ hội vẫn có lễ hội để vui, nhưng tránh được sát sinh.
3. Mà nghĩ vậy thôi, chắc mọi người nghĩ tui hoang tưởng và khùng :)) Thôi kệ, nghĩ ra trước, mai mốt nghĩ cách biến nó thành hiện thực sau hen :D
16508480_10202919078134332_951288430196316147_n.jpg
Tranh: Họa sĩ Lê Anh Phong, báo Tuổi Trẻ Cười.
Phan Xine

Niềm vui của những người khốn khổ


Khoảng 50 bạn trẻ sinh viên Nhật Bản đang chờ máy bay tại sân bay Chiang Mai, Thái Lan ngồi một cách ngay ngắn, không gây ra tiếng động, chăm chú mỗi người một cuốn sách để đọc một cách say sưa - ảnh 1, 2 và 3. Người Nhật đã có tinh thần cải cách triệt để từ thời Minh Trị với tinh thần "võ sỹ đạo" bằng trách nhiệm quốc dân một cách cao nhất. Và với nền giáo dục ấy, họ đã biến nước Nhật từ một nước thuần Á châu, nghèo nàn tài nguyên nhiên thiên, hàng trăm năm bị ảnh hưởng nặng nề bởi tư tưởng Nho Giáo của Trung Quốc, nhưng với một cuộc cách mạng duy tân bằng "Thoát Á Luận" cũng như "Khuyến Học" của (nhóm) ông Fukuzawa, họ đã vươn mình trỗi dậy trở thành một cường quốc không chỉ đứng đầu châu Á mà còn ngang tầm thế giới, khiến cả giới Tây phương phải thán phục.
Trong khi đó, ở Việt Nam, đàn ông chúng ta quả là bê tha và với tư tưởng khá nhỏ mọn. Chỉ ngày ngày quây quần vui thú bên gia đình, gặp gỡ bạn bè và bù khú nhậu nhẹt, từ sáng tới trưa, từ trưa tới tối. Những người trẻ khác thì trà chanh chém gió, thất nghiệp cũng chẳng bận tâm gì tới xã hội vì nghĩ thân mình lo chưa xong. Nhưng họ đâu hiểu, một xã hội mà không đào tạo tốt những con người đi học, ra trường không có nơi để làm việc, thì đó là lỗi phần lớn thuộc về chính phủ khi đã không tạo đủ công ăn việc làm cho người dân của mình.
Hơn nữa, chưa bao giờ tôi thấy người Việt chúng ta thích thú đối với việc đọc sách, thậm chí còn coi những kẻ đọc sách chăm chỉ là "mọt sách" và dè bỉu "đứa đấy thì làm gì cho đời". Họ có thể say sưa với nhau trên bàn nhậu và kể cho nhau nghe những câu chuyện vô cùng hấp dẫn, rồi về làm khổ vợ con, hoặc có khi đó là buổi cuối cùng họ còn có mặt trên đời trước khi về được đến căn nhà nhỏ bé của mình.
Tôi nghĩ, không ai không đọc sách mà thành công.
Ngay cả nhà bác học Edison, một người không bằng cấp và cũng chẳng được đi học từ tấm bé, nhưng để sáng chế ra hàng ngàn phát minh cho nhân loại, ông ấy thừa nhận rằng mình đã đọc đến hàng nghìn cuốn sách một cách miệt mài và say mê. Và vì thế ông nói: Thế giới là sách. Nếu không đọc sách nghĩa là ngừng tư duy. Và không đọc sách thì chúng ta trở nên tầm thường.
Bill Gates cũng là một người thành công mà ai cũng biết đến với lòng ái mộ nhất định. Và Ông ấy cũng chỉ có một triết nghiệm dành cho những người khác dưới một sự mô tả dè xẻn khiêm tốn chính mình: Ngày còn nhỏ tôi có rất nhiều ước mơ, và thường thì phần nhiều trong số chúng đã trở thành hiện thực nhờ vào việc tôi chăm chỉ đọc sách.
Bà Marri Curie, từ nhỏ đã say mê đọc sách tới mức mà mọi người xung quanh chế giễu bằng những hành động trước mặt, thậm chí mẹ bà gọi xuống ăn cơm nhưng tuyệt nhiên không thấy bà ấy lên tiếng hay đả động gì, chỉ vì Bà ấy đang không thể dừng lại việc đọc những trang sách đầy kiến thức trên tay mình.
Vì thế, sách tồn tại không bao giờ là vô ích, ngay từ khi khởi đầu.
Sách ra đời là một phát minh vĩ đại của nhân loại. Nó bắt nguồn từ Trung Quốc, kể cả việc làm ra tờ giấy đầu tiên trên thế giới cũng là từ người Trung Hoa, máy in xuất hiện bắt nguồn cũng từ đất nước này.
Và sách đã trở thành một phương tiện quan trọng cũng như thông minh nhất để con người lưu trữ và truyền tải thông tin, kiến thức qua những trang giấy nhỏ bé, trước khi chiếc máy tính khổng lồ đầu tiên của thế giới ra đời cách nay khoảng một thế kỷ. Thế giới này đã thay đổi và những nhà khoa học trên trái đất nhỏ bé và hữu hạn này đều có thể làm nên điều gì đó là nhờ chúng, những cuốn sách, chứ không phải trên bàn nhậu.
Sách tồn tại không thể vì một lý do vô lý nào đó để người ta có thể coi thường và xem nhẹ sự có mặt của nó trong suốt hàng ngàn năm ghi dấu cho trí tuệ nhân loại. Nếu muốn làm một việc gì đó có ích cho xã hội loài người, chắc hẳn họ không thể chỉ viết những suy nghĩ của mình trên cát hay vào hư vô, hoặc tìm kiếm tư liệu qua những hạt gạo ủ men và chất vào trong chai.
Nhưng người Việt chúng ta hiếm khi nào coi đọc sách là một hành vi bình thường của một con người. Đọc sách gần như là điều gì đó đáng bị dè bỉu và thường bị đem ra đánh giá tiêu cực trong con mắt xếch xỉa hơn bất cứ hành vi nào khác trong số những thứ bất thường đang tồn tại đầy rẫy mà người ta mặc nhiên nó là lẽ thường trong xã hội này. Dù với những mong muốn tốt đẹp và với cái nhìn bao dung nhất, nhưng tôi cũng chỉ có thể thừa nhận một sự thật đau xót rằng, chúng thực đã đi ngược lại gần như hoàn toàn với chuẩn mực chung của con người, của nhân loại, của văn minh thế giới.
Chúng ta, có thể dùng những bữa nhậu để dạy dỗ con cái hay không? Có thể dùng những câu chuyện trong bàn tiệc với đám người cùng chụng đầu tuý luý với nhau để kể cho bọn trẻ nghe về cuộc đời hay không? Chúng ta có thể lê la quán xá, chẳng thèm đọc sách để rồi chỉ quát nạt chúng rằng "đi học đi" rồi mặc chúng lớn lên như một cây cỏ hoang dại trong chính ngôi nhà và sự ngu dốt của chúng ta hay không? Chúng ta có thể tìm từ bàn nhậu một người đủ trí tuệ và nhân cách để học hỏi và rồi nâng cao nhận thức của mình cũng như tích luỹ dành cho những đứa trẻ của mình làm hành trang lớn lên làm người tử tế và đầy đủ nhận thức hay không?
Những phát kiến chỉ đến từ việc học tập và lao động, những thành phẩm đến từ trong nhà xưởng, những phát minh đến từ phòng thí nghiệm, những tri thức chỉ có thể tìm kiếm từ những trang sách nhạt ngắt và đáng bị dè bỉu kia. Chứ chúng ta không thể xây dựng quốc gia bằng những kẻ ham mê rượu chè và đắm chìm trong men say của những niềm vui từ những chiếc ly đầy chất lỏng mụ mị đang dần làm suy nhược dân tộc vốn nghèo nàn và ngày càng suy kiệt của chúng ta.
Người Mỹ vẫn đang vĩ đại, nhưng họ vẫn răn mình mỗi ngày bằng việc đối mặt trực diện với nhiều điều còn chưa tốt, họ còn nặng lời để chỉ ra rằng nước Mỹ đang què quặt và kém cỏi. Vậy mà chúng ta vẫn còn ru cho nhau nghe khúc ca về một đất nước hạnh phúc và đáng sống, gần như hơn tất thảy phần còn lại của nhân loại.
Phải chăng bởi vì, trong những cái đầu rỗng tuếch, chỉ có chỗ để mơ màng về những cuộc vui?Luật sư Luân Lê

Bài học từ đảo Phục Sinh

Mấy ngày nay báo chí ngập tràn các bài viết về chuyện lễ hội ở Việt Nam, nhất là các bài nói về các nét “phản cảm” trong văn hóa lễ hội. Thí dụ chuyện tranh cướp mảnh chiếu để cầu con trai, tranh cướp phết để cầu may, hoặc uống nước giếng Ngọc để cầu sức khỏe… Nhiều người cho rằng các hành vi này xuất phát từ niềm tin mù quáng, mê tín dị đoan. Niềm tin tôn giáo là một quyền thiêng liêng. Vì thế ở đây tôi không bình luận và không nêu ý kiến về việc đúng sai của những niềm tin này.
Tuy nhiên có một câu chuyện có thật cũng liên quan chút chút đến việc này. Đó là câu chuyện ở đảo Phục Sinh (Rappa Nui).

Những bức tượng sừng sững trên đảo Phục Sinh.
Đảo Phục Sinh (Easter Island, còn gọi là Rapa Nui) nằm ở đông nam Thái Bình Dương vốn nổi tiếng về các tác phẩm điêu khắc đá khổng lồ có tên là moai. Đây là các pho tượng người với những chiếc đầu khổng lồ so với các phần còn lại của cơ thể. Trong số các pho tượng moai đã hoàn thành và có thể di chuyển được, pho lớn nhất nặng tới 80 tấn. Một pho tượng đang được tạc dở dang còn nặng tới 270 tấn. Các pho tượng moai này được đặt rải rác ở khắp nơi trên đảo – cách xa so với mỏ khai thác đá nơi chúng được chế tác.
Khi mới được phát hiện, các tác phẩm này là một bí ẩn đối với thế giới. Người Âu phát hiện ra Rapa Nui vào khoảng thế kỷ thứ 18, khi đó dân số ước tính trên đảo này chỉ vào khoảng 3000 người. Điều khiến thế giới kinh ngạc là thổ dân ở đây không hề có một nền văn hóa đủ tầm để tạo ra các pho tượng này (họ không có các nghệ sĩ tạc tượng).
Thêm nữa, các pho tượng này đã được di chuyển đi rất xa so với nơi chúng được tạc. Điều này khó hiểu bởi vì với dân số nhỏ như vậy thổ dân không thể di chuyển các pho tượng khổng lồ, ít ra là không thể di chuyển nếu thiếu các công cụ như đòn bẩy, dây kéo và cây lăn. Trong khi đó, trên đảo Rapa Nui hầu như không có cây cối gì, vì thế không thể tạo ra được các công cụ giúp di chuyển các tượng moai. Chính thổ dân bản địa khi đó cũng tin rằng các pho tượng này đã tự mình đi khỏi khu mỏ đá để đến đứng trên các bờ biển.
Gần đây, các nghiên cứu khảo cổ và địa chất đã dần giải mã được bí ẩn trên đảo Phục Sinh. Theo các khám phá này, đảo Phục Sinh từng được che phủ bởi các cánh rừng cọ dày đặc hồi năm 400 (theo công lịch) khi người Polynesian lần đầu đặt chân lên Rapa Nui.
Ngay sau khi tìm ra đảo này, người Polynesian đã bắt đầu khai thác nguồn tài nguyên quý giá nhất mà hòn đảo này có được – các rừng cọ. Gỗ được dùng để đóng thuyền đánh cá, để làm củi đốt, và chim muông trên đảo là nguồn thức ăn bổ sung ngoài cá. Các bằng chứng khảo cổ cho thấy trong thời kỳ đầu này, dân số trên đảo tăng rất nhanh do nguồn lương thực phong phú mà các cánh rừng đem lại. Việc kiếm ăn dễ dàng cũng khiến người dân có thời gian cho các hoạt động văn hóa và tôn giáo, bao gồm cả điêu khắc và di chuyển các pho tượng moai khổng lồ.
Theo các bằng chứng khảo cổ, phần lớn các tượng moai được tạc trong thời gian từ 1100 và chấm dứt hẳn vào khoảng năm1500 (công lịch). Các cánh rừng cọ đã biến mất vào khoảng năm 1400 (công lịch). Dân số của Rapa Nui đạt mức cao nhất vào khoảng năm 1400 (với số dân xấp xỉ 10,000 người), sau đó giảm dần tới mức chỉ còn khoảng 3000 người vào thế kỷ 18 như đã nói ở trên.
Các nhà khảo cổ còn tìm thấy những bằng chứng về chiến tranh và nạn ăn thịt người trong thế kỷ 16. Đây là các kết quả của các cánh rừng bị đốn trụi, không còn gỗ để đóng thuyền đánh cá, đất nông nghiệp cũng bị xói mòn còn chim muông thì cũng biến mất hết. Nền văn hóa của Rapa Nui đi vào chỗ lụn bại, còn kinh tế thì kiệt quệ trong khi dân số tụt giảm dần do nạn đói và chiến tranh.
Người Polynesian đã phạm phải sai lầm gì? Về nguyên tắc, vì rừng cọ là một nguồn tài nguyên có khả năng tự tái tạo, người Polynesian có thể sống hòa thuận với thiên nhiên mà họ có. Khi dân số tăng nhanh hơn tốc độ tăng của tài nguyên thì lượng tài nguyên thu hoạch được theo đầu người sẽ giảm, dẫn tới tốc độ tăng dân số giảm đi. Điều này lại làm giảm sức ép đối với tài nguyên và tạo cơ hội cho tài nguyên tiếp tục tái tạo. Mối quan hệ cân bằng này, về nguyên tắc, có thể làm cho đảo Phục Sinh duy trì được một quy mô dân số ổn định chứ không đi đến chỗ gần như tuyệt diệt như đã thấy trong lịch sử.
Thêm vào đó, nếu người Polynesian có thể đạt được những tiến bộ công nghệ thì họ sẽ có năng suất sản xuất tăng dần theo thời gian, điều này làm họ bớt lệ thuộc hơn vào tài nguyên. Và vì thế có thể giúp cho nền văn minh của họ phát triển và thịnh vượng.
Thế nhưng rõ ràng là không có tiến bộ khoa học kỹ thuật nào trên đảo Phục Sinh trong suốt hơn một ngàn năm. Bên cạnh đó, các rừng cọ trên đảo Phục Sinh lại thuộc loại cọ Jubea Chilensis – là loại cọ có tốc độ tăng trưởng thấp nhất trên thế giới. Mỗi cây cọ này cần 40 tới 60 năm để trưởng thành (trong khi các loại cọ khác như Coconut Palm chỉ cần 7 tới 10 năm).
Bên cạnh đó, họ đã sử dụng tài nguyên (có tốc độ tái tạo thấp) một cách quá hoang phí. Sự hoang phí này cho nhiều mục đích, trong đó có mục đích văn hóa / tôn giáo với việc tạo ra các pho tượng moai khổng lồ còn đến tận ngày hôm nay.
(post sử dụng nội dung một bài viết cũ tôi viết từ nhiều năm trước trên VOA).Trần Vinh Dự

Đơn phương lạm dụng quyền lực: Trump và Obama- ai 'bạo tay' hơn?

Trump và Obama đều đi theo chiến lược “tự thân vận động” đối với các quyết sách của mình – nhưng ai ra tay mạnh hơn?
Cuộc chiến pháp lý liên quan đến sắc lệnh cấm nhập cư và tạm dừng chấp nhận người tị nạn mà ông Trump “châm ngòi”, là một minh chứng sớm cho một bài học mà tất cả các đời Tổng thống Mỹ đều cần phải trả qua: việc điều hành đất nước bằng những quyết định mang tính hành pháp, bề ngoài có thể tỏ ra nhanh và dễ dàng hơn, nhưng bên trong, thực chất lại chứa đựng các rủi ro về pháp lý và chính trị.
Cuộc chiến pháp lý về sắc lệnh nhập cư
Một Thẩm phán liên bang tại Seattle hôm thứ Sáu (3/2) đã ra phán quyết ngăn chặn thi hành sắc lệnh cấm nhập cảnh của tân Tổng thống, áp dụng cho người dân đến từ 7 quốc gia Hồi giáo. Điều này cho thấy giới hạn đối với quyền lực của một Tổng thống Mỹ, cũng như vai trò của “kiểm soát và cân bằng” giữa 3 ngành (hành pháp, tư pháp và lập pháp) trong bộ máy chính quyền Mỹ. Chỉ sau đó một ngày, chính quyền ông Trump đã kháng cáo lên Tòa Phúc thẩm số 9; tuy nhiên, Tòa Phúc thẩm này đã bác yêu cầu hoãn thi hành án – có thể cho phép ông Trump tái thực thi sắc lệnh cấm người nhập cư – được Bộ Tư pháp Mỹ đệ lên.
Don phuong lam dung quyen luc: Trump va Obama- ai 'bao tay' hon? - Anh 1
Sắc lệnh nhập cư của ông Trump vấp phải sự phản đối mạnh mẽ
Khoảng 60.000 visa của người dân từ các quốc gia trong danh sách cấm đã bị Bộ Ngoại giao Mỹ hủy bỏ. Tuy nhiên, những diễn biến mới nhất của cuộc đấu tranh pháp lý lại càng “thổi bùng” lên ngọn lửa khủng hoảng, khi nhiều người vội vã tìm cách có được giấy tờ nhập cảnh và đặt chuyến bay đến Mỹ trước khi mọi chuyện quay lại như những gì ông Trump mong muốn.
Tổng thống muốn "nắn gân" Quốc hội
Trump không phải là người duy nhất tìm cách tối đa hóa quyền hành pháp. Các Tổng thống hiếm khi tự nguyện kiểm chế quyền lực của mình. Các thời Tổng thống gần đây cũng đã bất ngờ thực thi các hành động đơn phương, nhằm đẩy cao tốc độ diễn biến trong thời kỳ đầu của nhiệm kỳ; đồng thời “nắn gân” Quốc hội – nơi quá trình lập pháp thường diễn ra khá chậm chạp.
Trong những tuần đầu tiên sau khi nhậm chức, tân Tổng thống Trump cho thấy, ông đang muốn dựa vào một Quốc hội Mỹ với các thành viên Đảng Cộng hòa chiếm đa số, để thông qua các vấn đề quan trọng trong chính sách của mình, như xét lại Đạo luật Obamacare, thay đổi thuế và tiến hành sửa chữa hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông cũ kỹ…
Ngài Tổng thống cũng đã ký kết một loạt văn bản liên quan đến an ninh biên giới, chăm sóc ý tế, điều tiết tài chính… và dường như vẫn chưa hề có dấu hiệu “giảm tốc”.
Cuối tuần trước, sau nhiều tháng chỉ trích hiệp định hạt nhân với Iran đạt được dưới thời ông Obama, chính quyền mới rốt cuộc đã áp dụng các lệnh trừng phạt lên một số công ty và cá nhân, nhằm đáp trả cuộc thử nghiệm tên lửa mới nhất của quốc gia Trung Đông này.
Don phuong lam dung quyen luc: Trump va Obama- ai 'bao tay' hon? - Anh 2
Ông Trump chọn "hành động đơn phương" và lờ đi Quốc hội trong một số vấn đề
Mặc dù vậy, những động thái của ông Trump được đánh giá là có phần vội vàng. Trong một số vấn đề, ông không chỉ “lờ đi” Quốc hội, mà thậm chí còn bỏ qua sự cố vấn và tham khảo từ chính những “cánh tay trợ giúp” trong Đảng Cộng hòa của mình.
“Tôi cho rằng ông Trump đã tỏ ra xông xáo một cách bất thường đối với những gì mình muốn làm; đồng thời cùng suy nghĩ một cách quá đơn giản khi đưa ra các chỉ thị và các hành động, mà không thông qua quá trình xem xét, cân nhắc và hiệu đính thông thường”, Kenneth Mayer, giáo sư đến từ Đại học Winconsin nhận xét.
Trump và Obama- ai "bạo tay" hơn?
Kể từ sau ngày nhậm chức, Tổng thống Trump đã đưa ra 20 bản ghi nhớ và sắc lệnh. Con số này tương tự với những gì ông Obama đã làm trong hai tuần đầu tiên của nhiệm kỳ. Một trong những văn bản của ông Trump đã trực tiếp đảo ngược một trong những văn bản đầu tiên của người tiền nhiệm Obama: Trong tuần đầu sau khi chính thức trở thành Tổng thống năm 2009, Obama đã ký một biên bản hủy bỏ lệnh cấm sử dụng ngân sách liên bang cho các tổ chức quốc tế tiến hành hoặc cung cấp thông tin về nạo phá thai. Tân Tổng thống Trump đã ban bố lại quy định này ngay trong ngày đầu tiên bước vào văn phòng tại Nhà Trắng.
Theo Mayer, việc Trump sử dụng quyền lực đơn phương có phần tương tự với tình hình những năm 1993, 2001 và 2009 – thời điểm Nhà Trắng thay đổi người điều hành. Tuy nhiên, vị giáo sư cũng lưu ý rằng, không một Tổng thống nào từng vấp phải sự phản đối mà ông Trump đã trải qua trong tuần trước. Tình trạng hỗn loạn tại các sân bay trên toàn nước Mỹ và làn sóng phản đối toàn cầu là những hệ quả trực tiếp từ sắc lệnh cấm nhập cư gây tranh cãi của tân Tổng thống.
Don phuong lam dung quyen luc: Trump va Obama- ai 'bao tay' hon? - Anh 3
Cả Trump và Obama đều ưa sử dụng quyền lực hành pháp của một Tổng thống
Ông Trump tuyên bố nước Mỹ cần phải hành động nhanh và mạnh mẽ để giảm thiểu mối đe dọa đến từ tấn công khủng bố. Trong khi các tranh chấp luật pháp đang diễn ra, những nhóm lợi ích đã “thề rằng” họ sẽ làm mọi cách để ngăn cản những nỗ lực đơn phương của Tổng thống, nhằm phá vỡ các quy định về môi trường từng được gây dựng nên dưới thời ông Obama.
Trong nhiệm kỳ thứ hai của mình, cựu Tổng thống Obama cũng đã dựa trên quyền lực hành pháp của mình không hề ít, đặc biệt dưới sức ép từ Đảng Cộng hòa. Khi Obama đưa ra quyết định bảo vệ hàng triệu người bất hợp pháp đang sống tại Mỹ không bị trục xuất vào năm 2014, Đảng Cộng hòa đã cáo buộc ông hành động trái pháp luật. Phát ngôn viên của Hạ viện Mỹ lúc bấy giờ, John Boehner thậm chí buộc tội Tổng thống của mình đang cư xử như một ông vua hay một vị hoàng đế.
Lần này, với quyền kiểm soát hoàn toàn tại Nhà Trắng và cả hai viện, dường như toàn bộ Đảng Cộng hòa đều “câm nín” trước cách Tổng thống Trump sử dụng quyền hành pháp. Một trường hợp ngoại lệ là Thượng Nghị sỹ John McCain – người từng tỏ thái độ phản đối khả năng áp dụng lại các hình thức tra tấn, trong đó có tra tấn bằng nước… của chính quyền mới. “Tổng thống có thể ký bất kỳ sắc lệnh nào mà ông ấy thích. Tuy nhiên, luật pháp là luật pháp. Chúng ta không thể đem hình thức tra tấn trở lại nước Mỹ”, ông McCain nói.
Don phuong lam dung quyen luc: Trump va Obama- ai 'bao tay' hon? - Anh 4
Thượng Nghị sỹ John McCain là một trường hợp hiếm hoi của Đảng Cộng hòa công khai bày tỏ sự không hài lòng với ông Trump
Đảng Dân chủ tất nhiên thể hiện sự phản đối mạnh mẽ trước những đề xuất của ông Trump về luật chăm sóc sức khỏe, hệ thống ống dẫn dầu và bức tường biên giới...; cũng như cách tân Tổng thống đơn phương theo đuổi những quyết sách này.
“Những gì ông ấy [Trump] đang tiến hành đều đáng bị chỉ trích trong hầu hết trường hợp”, Steve Elmendorf, một chiến lược gia của Đảng Dân chủ nhận xét. Phong cách “tự thân vận động” của ông Trump, theo Elmendorf, sẽ “khiến Đảng dân chủ rất khó có thể làm việc cùng Tổng thống trong nhiều vấn đề”.
Ngay cả các thành viên trong Đảng Cộng hòa cũng tỏ ra băn khoăn trước sắc lệnh nhập cư của ông Trump. Thượng Nghị sỹ Lindsey Graham đến từ bang South Carolina cho rằng Tổng thống “đã không suy nghĩ kỹ càng” và sắc lệnh này là “một ví dụ kinh điển về việc đưa ra một thứ chưa sẵn sàng vào sai thời điểm.” Tuy nhiên, ông Graham cũng bào chữa, khởi đầu không mấy suôn sẻ của chính quyền mới, “không thấm tháp gì” khi so với cách cựu Tổng thống Obama sử dụng quyền lực hành pháp của mình. “Nhìn xem Obama đã làm những gì. Các sắc lệnh của ông ấy đều đã bị tòa án ngăn chặn. Tôi sẽ không nghe một đống người Dân chủ phàn nàn về Trump trong khi họ từng chỉ ngồi im, và không nói gì về Obama”, Graham nói.(Theo AP)

Tổng thống Trump đối diện nhiều rủi ro khi thích 'tự ý hành động'

Cũng như những người tiền nhiệm, Tổng thống Donald Trump muốn “tự ý hành động” để đẩy nhanh quá trình hiện thực hóa các chính sách của ông.
Tuy nhiên, theo AP, chỉ 2 tuần sau khi nhậm chức và theo đuổi đường lối “tự mình hành động” mà không thông qua Quốc hội và Tòa án này, ông Trump đã vấp phải nhiều thách thức từ hệ thống “kiểm soát và cân bằng quyền lực” của nước Mỹ.
Cuộc chiến pháp lý liên quan đến sắc lệnh cấm người nhập cư vào Mỹ của ông Trump chính là một “bằng chứng rất sớm và rõ rệt” về một bài học mà tất cả những người tiền nhiệm của ông Trump đều phải ngộ ra.
Đó là, việc quản lý đất nước theo mệnh lệnh hành chính có thể dễ dàng và nhanh chóng hơn nhưng vẫn có thể kèm theo những rủi ro về mặt pháp lý và chính trị.
Tong thong Trump doi dien nhieu rui ro khi thich 'tu y hanh dong' - Anh 1
Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ảnh: Reuters
Bài học từ chính Tổng thống Barack Obama
Chính Tổng thống Obama cũng từng phải đối mặt với những thách thức từ Hạ viện do Đảng Cộng hòa kiểm soát trong nhiệm kỳ thứ 2 của ông. Để vượt qua những rào cản của Đảng Cộng hòa, ông Obama đã thực hiện chính thuật mà ông gọi là “cây bút và chiếc điện thoại” để đẩy nhanh việc hiện thực hóa chính sách của mình.
Tuy nhiên, sau đó, chính ông Obama đã phải chấp nhận rằng, chính sách nới lỏng việc đưa người tị nạn ra khỏi Mỹ đã bị Tòa án nước này ngăn chặn và Đảng Cộng hòa chỉ trích ông là “đã lạm quyền”. Chủ tịch Hạ viện Mỹ tại thời điểm đó là John Boehner đã cáo buộc ông Obama đã hành xử “như một vị vua hoặc một hoàng đế”.
Ngược lại, các thành viên Đảng Cộng hòa đã “hoàn toàn im lặng” khi ông Trump tiến hành các bước đi tương tự với ông Obama nhưng với một chính sách hoàn toàn ngược với ông Obama.
Tuy nhiên, sự ủng hộ của Đảng Cộng hòa hiện đang kiểm soát cả 2 viện trong Quốc hội Mỹ cũng không ngăn được một thẩm phán liên bang tại Seattle ra phán quyết dừng sắc lệnh cấm người nhập cư, đặc biệt là từ 7 quốc gia Hồi giáo, của ông Trump.
Dù đã tuyên bố sẽ kháng án, nhưng chính quyền của ông Trump tiếp tục vấp phải một thách thức không nhỏ khi Tòa Phúc thẩm số 9 tiếp tục bác yêu cầu của Chính phủ Mỹ trong việc cho phép khôi phục ngay lập tức lệnh cấm của ông Trump.
Ông Trump không phải là Tổng thống duy nhất muốn tối đa hóa sức mạnh hành pháp của mình. Hầu hết các Tổng thống Mỹ đều không muốn quyền lực của mình bị giới hạn và thường tiến hành một loạt hành động đơn phương để thúc đẩy các chính sách của mình và gây sức ép với Quốc hội để tạo dấu ấn cá nhân.
“Vượt mặt” cả Đảng Cộng hòa
Dù vậy, với những gì đang diễn ra hiện nay, có thể thấy ông Trump đang phải dựa vào Đảng Cộng hòa hiện đang chiếm đa số trong Quốc hội Mỹ để có thể nhanh chóng thực thi việc dừng Dự luật chăm sóc y tế toàn diện Obamacare, thay đổi luật thuế và nâng cấp cơ sở hạ tầng tại Mỹ.
Tổng thống Trump cũng tận dụng sự ủng hộ của Đảng Cộng hòa để ngay lập tức ký thông qua một loạt những sắc lệnh liên quan đến việc bảo đảm an ninh biên giới, chăm sóc y tế và các quy định về tài chính và vẫn không có dấu hiệu gì cho thấy ông Trump sẽ giảm dần tốc độ ký thông qua các sắc lệnh mới.
Gần đây nhất, chính quyền của ông Trump đã tuyên bố áp đặt một loạt các lệnh trừng phạt nhằm vào các công ty và cá nhân tại Iran để đáp lại việc nước này tiến hành thử tên lửa đạn đạo. Lệnh trừng phạt này được ông Trump đưa ra sau khi ông nhiều lần chỉ trích ông Obama về thỏa thuận hạt nhân lịch sử giữa Iran và nhóm P5+1 mà Mỹ là một thành viên.
Thậm chí, ông Trump còn đi xa hơn nữa khi tìm cách “vượt mặt” cả Đảng Cộng hòa trong một số vấn đề quan trọng cần có sự thông qua của Quốc hội Mỹ. Ông Trump không ngần ngại bỏ qua việc tham vấn các quan chức Đảng Cộng hòa để “bắt tay ngay” vào việc thực hiện kế hoạch của mình.
“Tôi cho rằng, ông Trump đã quá quyết liệt trong việc thực hiện những gì ông ấy muốn làm và vội vã đưa ra những sắc lệnh mà lẽ ra cần phải có sự xem xét và cân nhắc của Quốc hội Mỹ”, Giáo sư Kenneth Mayer tại Đại học Wisconsin chuyên nghiên cứu về các sắc lệnh hành chính của Tổng thống, nhận định.
Những hệ lụy được dự báo trước
Đảng Dân chủ cũng đã liên tục chỉ trích dữ dội các đề xuất của ông Trump như cải cách dịch vụ chăm sóc y tế, tiến hành thực hiện dự án xây dựng đường ống dẫn dầu và xây tường dọc biên giới Mỹ-Mexico.
Chiến lược gia của Đảng Dân chủ Steve Elmendorf tuyên bố: “Những gì ông ấy đang làm là rất đáng bị chỉ trích. Cách thức hành xử “tự ý” của ông Trump đã khiến sự chia rẽ giữa 2 Đảng Dân chủ và Cộng hòa càng thêm sâu rộng và khiến Đảng Dân chủ khó có thể hợp tác với ông Trump trong một số vấn đề”.
Không chỉ có Đảng Dân chủ mà cả các thành viên Đảng Cộng hòa cũng không mấy mặn mà với việc ông Trump “tự tách rời bản thân” khỏi Đảng Cộng hòa, đặc biệt là trong vấn đề nhập cư.
Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa Lindsey Graham cho rằng, ông Trump đã “không suy nghĩ thấu đáo” khi công bố sắc lệnh cấm người nhập cư” và cho rằng “đây là ví dụ kinh điển về việc một Tổng thống công bố một sắc lệnh quan trọng vào thời điểm không phù hợp”.
Tuy nhiên, ông Graham cho rằng, khởi đầu đầy chông gai của ông Trump vẫn “chưa là gì” so với những gì mà ông Obama phải trải qua vào cuối nhiệm kỳ của mình khi ông Obama liên tục bị Tòa án Liên bang ngăn chặn các sắc lệnh hành chính về vấn đề người nhập cư và chính sách chăm sóc y tế.
“Hãy xem ông Obama đã phải trải qua những gì. Các sắc lệnh hành chính của ông ấy bị Tòa bãi bỏ. Tôi sẽ không đếm xỉa gì đến những gì mà các nghị sĩ Đảng Dân chủ than phiền về ông Trump khi trước đó chính họ đã chọn cách “đứng ngoài cuộc” và không làm gì để giúp ông Obama cả”, ông Graham nói.
Theo VOV

No comments:

Post a Comment