Thursday, February 9, 2017

Bài viết hay(4512)

Trong khi tui cho rằng La Thăng đã và đang làm tốt vai trò của một Bí thư thành uỷ cho dù thiên hạ vẫn nói La Thăng mị dân, thiếu tầm vóc vĩ mô thì các bác ở Bolsa lại chửi tui ngu dốt khi bị La Thăng xí gạt. Thiệt tình mà nói là mấy ông bí thư thành uỷ gốc miền Nam trước đây cũng mị dân, ham ăn nhậu chứ có làm được bao nhiêu việc ích nước, lợi dân đâu(trừ Sáu Dân)? Có thằng nào không ăn bẩn, bè phái? Thử nhìn lại quá khứ của mấy ông bà miền Nam để đánh giá xem họ đã làm được gì? Xem ra dân Nam Kỳ phải để cho Bắc Kỳ cai trị thì may ra mới sáng mắt chứ ăn nhậu riết rồi lú hết trọi! Nghe La Thăng chửi thẳng vô mặt mà không thằng nào biết nhục hay mắc cỡ! Nó chửi một đứa mà cả lũ cứ mặt trơ, trán bóng. Ngu thiệt!

Formosa và sự tê liệt của tiếng lương tâm

Những ngày Tết Đinh Dậu vừa qua, người dân lại tiếp nhận thông tin cá lại chết hàng loạt ở Quảng Bình. Hàng loạt cá khoai đã chết tấp vào bờ gây sự sợ hãi và phẫn nộ của người dân.
Những màn kịch độc ác
Ngay lập tức, ngày 2/2/2017, Nguyễn Viết Ánh - chủ tịch UBND huyện Quảng Ninh [tỉnh Quảng Bình], cho biết việc cá biển chết hàng loạt ở biển Hải Ninh những ngày vừa qua "là bình thường".
Thoạt nghe tin này, người ta nghĩ rằng ông Chủ tịch cho rằng cá chết là bình thường, vì biển vẫn độc - một điều hết sức hiển nhiên - để cảnh báo người dân đừng ăn chất độc vào mình mà gây đại họa sức khỏe người dân và suy tàn nòi giống Việt.

Nhưng không, ông ta giải thích rằng "chỉ là cá khoai, là loài cá sinh sống gần như trên mặt nước và có chu kỳ sống khá ngắn ngủi".
Thậm chí, tay Lê Văn Khởi - bí thư Đảng ủy xã Hải Ninh còn nói rằng do "tập trung ở một chỗ nên lượng cá chết tăng nhiều hơn bình thường".
Cái "bình thường" ở cách giải thích mà đến trẻ con cũng không thể nhịn được cười này đã phản ánh một điều: Họ đã không dám nói thật - Biển độc.
Tưởng chỉ có Quảng Bình mới có chuyện lấp liếm việc cá chết hàng loạt, đẩy người dân vào chỗ ăn cá độc.
Nhưng, không chỉ có Quảng Bình.
Ngày sau tết, 4/2/2017, trên một chương trình Tivi, người ta thấy ông Cục trưởng cục nuôi trồng Thủy sản và cả ông Lê Đình Sơn, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh lên nói rằng: Các loại cá đã nhiều trên biển Hà Tĩnh, điều đó chứng tỏ rằng biển đã sạch (!).
Nghe những lời này, người ta nhớ lại vẫn những lời nói, hành động của các quan chức nhà nước về việc nhiễm độc biển và thảm họa môi trường ở Miền Trung.
- Ngày 6/4, người dân phát hiện ra cá chết hàng loạt, thảm họa môi trưởng Biển Miền Trung bắt đầu được phát hiện. Hàng loạt các loại cá, chim, sinh vật biển kể cả san hô thi nhau "đi theo cụ Các Mác, cụ Lenin" mà "chưa rõ nguyên nhân". Cả nước hoảng hốt với thông tin này.
Thế nhưng.
- Ngày 23/4/2017, ông Đặng Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh tuyên bố: "mực, tôm, cua cá vẫn đang sống thì người dân có thể ăn được. Ngoài ra, người dân cũng có thể yên tâm tắm biển ở các vùng biển này".
- Ngày 26/4/2017, Báo Hà Tĩnh, cơ quan của Đảng bộ Đảng CS Hà Tĩnh tuyên bố: "Biển đã sạch hơn" và xúi ngư dân ra khơi đánh bắt.
Vậy rồi cá tiếp tục chết, mà không chỉ có cá. Người dân kêu điện thoại tận nhà Phó Chủ tịch Tỉnh đề nghị ông ăn cá và tắm biển Vũng Áng làm mẫu, ông lặn mất tăm.
Sau đó, hàng loạt màn diễn được quan chức từ Bộ trưởng Thông tin Truyền thông đến quan chức Quảng Bình, Đà Nẵng đã thi nhau tắm biển và ăn cá biển. Họ muốn làm mẫu cho người dân cứ vậy mà xơi cá. Mục đích là để ve vuốt và lừa đảo người dân, xoa dịu cơn giận dữ của họ với kẻ đã thủ ác gây ra Thảm họa môi trường cũng như những kẻ cố tình bao che cho nó.
Phải nói rằng, đó là những màn kịch độc ác.
Bởi không ai có lương tâm lại man rợ đến mức không cần kiểm nghiệm, không biết được mức độ độc tố ở biển ra sao mà vẫn xúi dân là "ông chủ" là "cha mẹ" mình đi ăn những chất độc đó.
Nếu có một con số thống kê, thử hỏi trong gia đình quan chức từ Hà Tĩnh đến mấy tỉnh Miền Trung, có những nhà nào dám ăn cá từ biển Miền Trung? Tôi dám chắc là họ chưa bị điên.
Cho đến tận chiều tối 30/6/2017, chính phủ mới công nhận việc cá nhiễm độc chết do Formosa xả độc, sau khi đã dàn hàng loạt công an, cảnh sát các loại vào dằn mặt và đe dọa cơn phẫn nộ của người dân Miền Trung.  
Thế nhưng, cũng trong việc công bố nguyên nhân cá chết, Thứ trưởng Bộ môi trường còn giấu giếm điều cốt tử khi người ta hỏi về kim loại nặng trong nước biển rằng "nói kến kim loại nặng là gây tổn hại cho dân tộc" - quả là một trò hài không thể cười nổi.
Tất cả những ví dụ trên, cho thấy một điều: Nhà cầm quyền hiện nay, đã bất chấp tất cả mọi vấn đề về sức khỏe, sinh mạng của người dân và sự tồn vong của nòi giống, chỉ nhằm để bảo vệ bằng được kẻ thủ ác, và đằng sau đó là những nhóm lợi ích đã đang tâm đầu độc đất nước này.
Biển sạch thật không?
Phó Viện trưởng Viện Hóa học (Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam), Phó Chủ tịch Hội đồng Khoa học và Công nghệ  cho rằng “Phải mất ít nhất 50 năm sau, hệ sinh thái biển ở bốn tỉnh này mới phục hồi lại như hiện trạng ban đầu”.
Thế nhưng, chỉ cần 4 tháng sau, ngày 22/8/2016, Bộ Tài nguyên - Môi trường đã tuyên bố trên báo chí: "Biển đã sạch, cá đã ăn được". Quả là sự thần kỳ chỉ có ở Việt Nam nếu tin theo lời quan chức cộng sản.
Có điều là sau đó lại hàng loạt vụ ngộ độc hải sản từ biển diễn ra liên tiếp. Và lại tiếp tục màn dối trá, quanh co vòng vo tam quốc nhằm che giấu nguyên nhân. Thậm chí gà chết sau khi ăn cá là "do gà ăn quá no".
Nghe câu nói này, nhiều người dù đau đớn cũng phải bật người mà rằng: Nếu ăn quá no mà chết, thì hàng loạt quan chức cộng sản tham nhũng đâu còn tồn tại, "lấy đâu ra cán bộ mà làm việc" như lời Nguyễn Sinh Hùng, nguyên Chủ tịch Quốc hội VN.
Ngồi Vũng Áng, ăn cá Vũng Tàu. Cá Vũng Áng đi đâu?
Chúng tôi đã có mặt tại Vũng Áng những ngày sát Tết trong đợt cứu trợ cho ngư dân có cái để đón xuân. Thảm họa môi trường đã xảy ra cách đó 9 tháng.
clip_image003
Ngồi ngay tại Vũng Áng trong một bữa cơm trưa có món cá biển, chủ nhà sợ chúng tôi nghi ngại đã nói rõ: Đây là cá biển nhưng được người thân gửi từ Vũng Tàu ra chứ không phải cá biển miền Trung.
Khi hỏi về hải sản và những thứ từ biển nơi đây, người dân cho biết: Sau khi thảm họa môi trường xảy ra, nhiều ngư dân đã bị nhiễm độc chì và nhiều người đã bị ngộ độc cá. Hàng loạt người đi khám sức khỏe để đi lao động nước ngoài đã không thể đảm bảo sức khỏe vì cơ thể nhiễm chì. Từ đó, không ai dám ăn bất cứ sản vật nào từ biển.
Tuy nhiên, là những người con của biển, từ tấm bé đến khi xuống mồ con cá và hạt muối như ngấm vào từng thớ thịt đường gân của họ, do vậy thiếu cá thì không thể chịu được. Và họ phải nhờ người mua từ các nơi khác xa xôi gửi về để ăn cho đỡ nhớ.
Thế nhưng, gần đây khi những loài cá tầng đáy và tầng trung đã không thể sống được, thì những đoàn cá tầng nổi vẫn theo sóng vào tận đây. Và khi vào đây, thì rất dễ đánh bắt. Thậm chí, có thuyền còn đánh được cả ba bốn tạ cá khoai mỗi ngày. Dù giá rẻ thì vẫn bán được một số tiền kha khá.
Theo cách giải thích của ngư dân, thì cá đó từ ngoài khơi vào bị nhiễm độc thì càng dễ đánh bắt hơn bình thường. Bởi để lâu hơn thì cá sẽ ngấm độc và... chết. Hiện tượng mấy ngày tết vừa qua, cá ở Quảng Bình chết hàng loạt là vì sau khi nhiễm độc không bị đánh bắt do vào ngày gần tết, nên cá rủ nhau chết hàng loạt là vì vậy.
Khi chúng tôi tìm hiểu số cá đánh bắt được thì có ai kiểm định kiểm tra độ độc tố của nó trước khi đưa đi tiêu thụ hay không? Câu trả lời là "Không", chưa có bất cứ một động thái nào từ cơ quan nhà nước nào kiểm tra để xem các loại cá nào hiện nay đã ăn được, loại nào không, mẻ cá nào có thể đưa ra thị trường và mẻ nào cần tiêu hủy.
Tất cả cứ mặc kệ người dân tự xử.
Người dân cho chúng tôi biết: Ở đây người dân không dám ăn, nên giá rất rẻ so với thị trường bình thường. Thế nhưng các đầu mối thu gom từ khắp nơi đổ về đây mua đưa đi, thì không ai quan tâm nó sẽ đi đâu nữa.
Và như vậy, nguồn cá độc từ Vũng Áng, từ vùng ô nhiễm cứ nối đuôi nhau ra đi "phục vụ" đồng bào cả nước.
Thật là một đại họa cho dân tộc khi nguồn kim loại nặng dồi dào từ Formosa qua những xe cá đi tung tăng ra khắp cả đất nước này rồi ngấm vào các tế bào người dân để gây họa lâu dài.
Thế nhưng, cũng trong chương trình TV đã nói ở trên, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh còn "tự hào" rằng "cá đánh bắt đến đâu đã được tiêu thụ đến đó" như một thành tích. Không hề thấy ông mảy may đặt câu hỏi rằng cá đó có thật sự đã sạch hay chưa, còn nhiễm độc hay không mà được tung ra thị trường cả nước?
Trong khi đó, theo ngư dân, thì còn lâu mới nghĩ đến chuyện biển sạch và cá hết độc.
Sự dốt nát hay sự tê liệt của lương tâm?
Vậy câu hỏi đặt ra là: Những cán bộ nói trên, từ Bộ trưởng Tài nguyên - Môi trường, trưởng Bộ TT-TT, các Bí thư, chủ tịch Tỉnh, Huyện, Xã... vùng thảm họa và các cơ quan quản lý hoàn toàn không nghi ngờ về độc tố còn có trong cá hay không? Hay họ hoàn toàn yên tâm là biển đã sạch và cá đã hết độc?
Theo suy đoán của mỗi người bình thường, thì các cán bộ trên dù có diễn đủ bài, có phát biểu đủ lời về biển sạch, dù họ có diễn bài ăn hải sản để dụ người dân im miệng mà ăn... thì họ vẫn biết rất rõ là biển vẫn độc và cá vẫn không sạch.
Bằng chứng rất rõ là ông Phó Chủ tịch Tỉnh Hà Tĩnh đã hứa qua điện thoại với người dân là sẽ ăn cá và tắm biển Vũng Áng. Nhưng từ đó đến nay chưa thấy ông ta làm việc đó?
Bằng chứng rất rõ là từ khi mấy bộ trưởng và quan chức ăn mẫu cho TV và đài báo tuyên truyền, đến nay chưa thấy ông nào đến ăn lại hoặc mua về nhà cho bố mẹ, vợ con họ ăn.
Bằng chứng rất rõ nữa, là chính họ đã không hề đặt ra vấn đề kiểm nghiệm lại biển cũng như các loài thủy sản để công bố công khai. Bởi họ biết rõ, nếu làm vậy thì công lao tuyên truyền dụ người dân sẽ bị bóc trần khi các con số lên tiếng.
Và một điều rất cốt yếu là nhà nước đã lỡ nhận 500 triệu dola của kẻ thủ ác Formosa để đền bù, thì số tiền đó có đủ đền bù cho những thiệt hại của người dân cho đến hết 50 năm, khi biển thật sự sạch? Theo những người dân ở đây, thì có lẽ số tiền đó chỉ đủ để huy động số công an, CSCĐ để trấn áp các cuộc biểu tình, huy động công an, an ninh đi rình rập người dân... được một thời gian nữa. Còn sau đó, thì nhà nước lại lấy thuế của người dân cả nước mà bù lỗ cho thảm họa do Formosa.
Tạm kết
Nếu như, theo những gì người cán bộ cộng sản thể hiện, là do sự tối tăm dốt nát đã không cho họ thấy những nguy hiểm của việc mang độc tố kim loại nặng từ Formosa đến từng tế bào người dân, thì đó cũng là chuyện bình thường, một vấn nạn của xã hội cộng sản vốn tồn tại lâu nay của việc sử dụng "người nhà thay cho người tài".
Còn nếu như, họ cũng như những người bình thường, biết rất rõ các tác hại của chất độc khi đi vào từng bữa cơm người dân mang lại đại họa lâu dài cho dân tộc, nòi giống này... mà họ vẫn làm ngơ để "nói và hành động theo nghị quyết" mặc cho mọi hậu quả xảy ra.
Thì đã xảy ra thêm một thảm họa vô cùng lớn: Sự tê liệt đến mức báo động của lương tâm con người trong những người cộng sản.
Hà Nội, ngày 8/2/2017J.B Nguyễn Hữu Vinh

Dự án nhà ở 100 triệu USD của Formosa gây bất an


clip_image001
Ảnh chụp màn hình từ dantri.com.vn. Báo Dân Trí trích lời một giới chức của Ban Quản lý dự án cho biết dự án 'nhằm tạo điều kiện cho cán bộ nhân viên yên tâm làm việc lâu dài, cũng như xây dựng gia đình, dễ dàng chăm sóc người nhà, giữ người tài an cư lập nghiệp ở Hà Tĩnh'.

Hôm 7/2, lãnh đạo Ban quản lý khu kinh tế Hà Tĩnh loan báo dự án của Công ty TNHH Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh, cho xây một khu gia cư trị giá hơn 100 triệu đôla (3.150 tỷ đồng) ở thị xã Kỳ Anh, đã khiến một số người quan ngại về khả năng xuất hiện những khu “phố Tàu” trong tương lai.
Được biết dự án khu nhà ở “nghìn tỷ” của Formosa được thực hiện trên một diện tích rộng hơn 19 ha đất tại phường Kỳ Liên và Kỳ Phương thuộc thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, nơi được xem là đầu mối của thảm họa ô nhiễm biển ở các tỉnh miền Trung vào năm 2016.
Dự án sẽ bao gồm những ngôi nhà liền kề và hệ thống cơ sở hạ tầng như nhà trẻ, công viên cho trẻ em, siêu thị, công viên thể thao ngoài trời…
Báo Dân Trí trích lời một giới chức của Ban Quản lý dự án cho biết dự án đó là “nhằm tạo điều kiện cho cán bộ nhân viên yên tâm làm việc lâu dài, cũng như xây dựng gia đình, dễ dàng chăm sóc người nhà, giữ người tài an cư lập nghiệp ở Hà Tĩnh”.
Theo nguồn tin này, công ty Formosa đã xin phép xây dự án nhà ở, gồm ký túc xá hộ gia đình cho cán bộ và công nhân viên của công ty, và đã được chính quyền Việt Nam chấp thuận.
Ngay sau khi tin này được loan ra, một số người Việt Nam bày tỏ lo ngại về khả năng xuất hiện “tô giới” của người Trung Quốc tại khu Formosa.
Linh mục Đặng Hữu Nam, người từng sát cánh với các nạn nhân trong sự kiện ô nhiễm môi trường Formosa, bày tỏ nghi ngờ về đối tượng sẽ được thuê nhà là các công nhân của Formosa, cũng như những lo ngại về thông tin liên quan đến công nhân Trung Quốc xuất hiện ngày càng nhiều tại Việt Nam.
Ông nói:
“Dù là quan chức (Việt Nam), khi sự kiện ô nhiễm môi trường xảy ra, họ cũng không được vào khu vực của Formosa. Đó đã trở thành tô giới của Tàu. Cũng có rất nhiều thông tin như đường hầm, có bằng chứng hơn 10.000 người là công nhân của Tàu được đưa đến làm việc tại Formosa… Rồi những thông tin mà chúng ta thấy được là những tội phạm người Trung Quốc người ta đưa sang để lao động tại Formosa. Và cũng có thể đó là những người mà ban ngày là công nhân, ban đêm là lính như ở Tân Rai, Bauxite Tây Nguyên mà chúng ta có một vài lần có thể kiểm chứng được điều đó”.
Dự án nhà ở của Formosa có thời gian hoạt động là 50 năm kể từ ngày được cấp quyết định chủ trương đầu tư.Khánh An-VOA

Bạo lực cách mạng là Đổi mới lần 2 của Đảng?

Bằng những cách thức khác nhau, Đảng đang tự tô vẽ nhằm làm mới mình, đó có thể là một Chính phủ kiến tạo do ông Nguyễn Xuân Phúc phát động; cũng có thể là cuộc chiến chống tham nhũng nhằm giữ gìn chế độ của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Khó có thể nói được, ĐCSVN sẽ làm được điều gì trong cải tạo kinh tế - xã hội. Nhưng rõ ràng, họ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ được chế độ. 
Đảng tô vẽ?
Trong những bất trắc mà Đảng đối diện, tham nhũng vẫn là một Đảng nạn số 1. Cơ chế độc quyền chân lý đã khiến Đảng tràn quyền lực, khiến mỗi cá nhân trong Đảng nắm giữ chức vụ đều tìm mọi cách để lung đoạn quyền lực nhằm thu vén cá nhân.
clip_image002
Đảng tiếp tục phụ thuộc vào lực lượng vũ trang trong xoa dịu bức xúc nhân dân?

Trong một diễn biến gần đây, Bộ Công thương – “nhà mẫu giáo” đạt chuẩn về lạm dụng quyền lực của Đảng tiếp tục là mục tiêu phanh phui của báo chí, dư luận và cả bộ phận phòng chống tham nhũng. Bà Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa là con tốt kế tiếp, khi bị tố cáo là sở hữu tài sản lớn trong một doanh nghiệp cổ phần (lên đến 718 tỷ đồng). Hàng trăm tỷ đồng đối với một cá nhân Đảng viên là rất bình thường trong chế độ này - kể từ khi Đảng dỡ bỏ lệnh cấm làm làm kinh tế. Tuy nhiên, đặt trong bối cảnh đảng đang cần sơn lại hình ảnh của mình trong mắt người dân, thì đó là một con số “nghiêm trọng”.
Dù vậy, chống tham nhũng đến mức độ nào thì mục tiêu sau cùng không hẳn là minh bạch trong quản trị nhà nước, mà là giữ cho bằng được sự lãnh đạo của Đảng. Nghị Quyết T.Ư 4 khóa XII về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa' trong nội bộ” vẫn là “đặc sắc” trong nhóm sự kiện nổi bật của quốc gia mà ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trong thừa nhận trong lần trả lời báo Dân Trí gần đây. Nhưng Nghị quyết mà ông Tổng Bí thư nhấn mạnh là nghị quyết hành động, buộc cả hệ thống chính trị vào cuộc chỉ được gióng lên khi ông nhận ra cái Đảng mà ông đang phục vụ và phục vụ cho gần 4 triệu người đang đánh mất dần tính chính danh của nó.
Do đó, trong một sự kiện liên quan đến báo chí, với sự tham gia của bộ sậu Chính trị Việt Nam, khi đề tài về chống tham nhũng, cụ thể là vụ “Phó chủ tịch Hậu Giang” giành giải C thì giải A lại được trao cho một nhóm tác giả báo Quân Đội Nhân Dân với tác phẩm “Phòng, chống nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong Đảng - vấn đề sống còn của Đảng và chế độ ta” hay “Đẩy lùi suy thoái trong Đảng” của nhóm tác giả Ban Thời sự - Đài truyền hình Việt Nam. Điều đó biểu hiện rõ nét, Đảng sẽ làm mọi cách để tạo “lối thoát” cho chính mình, bằng sự cải cách nửa vời như 1986?
1986 cải cách kinh tế, giờ là cải cách chính trị?
Đổi mới năm 1986 xuất phát từ tình hình hỗn loạn trong nước lẫn áp lực thay đổi từ khối Đông Âu lẫn Liên Xô. ĐCSVN tìm lối thoát bằng cách phá bỏ nền kinh tế kế hoạch, giải phóng cầm chừng sức sản xuất từ mọi cá thể trong xã hội. Tuy nhiên, vì muốn đảm bảo sự cầm quyền của Đảng, nên đó là cải cách nửa vời nhằm kéo dài cuộc khủng hoảng. Chính vì vậy, 30 năm sau Đổi Mới - Việt Nam lại rơi vào hệ quả của cuộc “Đổi mới 1986” khi một quốc gia phát triển theo hướng công nghiệp – hiện đại năm 2020 đã bị dời lại vô thời hạn; định nghĩa “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN” trở thành một câu chuyện phiếm ngay cả trong giới quan chức nhà nước; tự suy thoái liên quan trực tiếp đến cá thể Đảng viên suy thoái tụt dốc không phanh - ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh cầm quyền của Đảng; điều hành chính trị thực sự không ổn định như cách Đảng tự đề cao – khi nội bộ chỉ còn giữ được sự “thống nhất cao” về mặt lý thuyết.
clip_image004
Chính phủ Kiến tạo tiếp tục là lý thuyết cho "sơn vẽ" chế độ năm 2016, sau 30 năm Đổi Mới nửa vời.
Năm 2016, đầu năm 2017 câu chuyện về Đổi mới tiếp tục được nhắc lại. Dù Đảng né tránh khẩu hiệu “Đổi mới hay là chết” nhưng thực tiễn đã chứng minh, niềm tin của người dân vào Đảng đang chết dần. Vấn đề nằm ở việc, Đảng tìm cách sử dụng lại chiêu trò 1986, khi mọi Đổi mới hiện giờ chỉ xoay quanh việc tìm cách thay đổi về mặt kinh tế bằng phương diện bên ngoài, làm nảy sinh ra cái gọi “kiến tạo”. Thực tế, nó chỉ là kế thừa Đổi mới kinh tế năm 1986, tiếp tục giải phóng sức sản xuất ở các thành phần, đặc biệt là kinh tế tư nhân. Nhưng so với năm 1986, lần “kiến tạo” này không đạt mức độ “Đổi mới”, vì nó vẫn bị bó buộc vào trong cái gọi là “định hướng kinh tế”, chưa kể mọi cải cách lần này nếu diễn ra sẽ bị tác động bởi internet và toàn cầu hóa – tức Đảng không còn che giấu được kết quả kinh tế như thập niên 80 của thế kỷ 20. Trong khi đó, cuộc chiến quốc nạn (tham nhũng) lại là một cuộc chiến “ta chống lại ta”, khi dàn lãnh đạo hầu hết đều nhúng chàm, nhóm lợi ích khuynh đảo cả một hệ thống quyền lực với sự thống nhất cao. 
Lối thoát cho Đảng là gì? Thay đổi về chính trị, hay nói đúng hơn là Đổi mới về mặt Chính trị, “giải phóng sự tham chính” trong dân. Tuy nhiên, giải pháp này không được Đảng chọn. Vậy Đảng sẽ làm thế nào?
Bạo lực vũ trang – giữ gìn chế độ
Đảng vẫn loay hoay “sơn vẽ” để bình lại bức xúc của dân chúng nhằm bảo vệ bằng được chế độ.
Trong Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 72 vào cuối năm 2016, ông Nguyễn Phú Trọng đã có phát biểu dài hơi, trong đó thừa nhận “chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp, trong khi thế giới đang bước vào cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư.” Ông Tổng bí thư dành ½ bài phát biểu để căn dặn về nhiệm vụ và vai trò của lực lượng công an trong sự khó khăn của quốc gia. 
Ông nhấn mạnh liên tục “công tác bảo vệ Đảng, đường lối Đảng, chính sách, chủ trương Đảng”, ông khẳng định thẳng lực lượng công an phải chăm lo xây dựng Đảng, xây dựng lực lượng Công an nhân dân thật sự trong sạch, vững mạnh theo đúng nghĩa của cụm từ này. Công an nhân dân phải là lực lượng tuyệt đối trung thành với Đảng, Nhà nước và nhân dân, tuyệt đối kiên định mục tiêu, lý tưởng, con đường xã hội chủ nghĩa. Cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải là những người hết lòng trung thành với Đảng, chỉ biết “còn Đảng, còn mình”.
“Còn Đảng, còn mình” thực chất là đề cao tính lợi ích nhóm sống còn trong hệ thống quyền lực độc tài toàn trị, và lần này ông Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận điều đó.
clip_image006
Công an Nhân dân "chỉ biết còn Đảng, còn mình" được ông Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh.
“Bảo vệ; kiên định; còn Đảng” – là những ngôn từ “Đổi mới II” của Đảng lần này. Và “bạo lực vũ trang” thông qua sử dụng lực lượng Công an và Quân đội trong đảm bảo quyền độc tài chính trị của mình là biện pháp tối ưu mà những nhà lãnh đạo Đảng đang và sẽ nghĩ đến. Nhưng vì mọi sự thay đổi về mặt kinh tế nhằm giảm bức xúc xã hội hơn là thực tâm xây dựng và phát triển quốc gia, nên càng “đổi mới” lại càng “bế tắc”. Bế tắc không thể tiếp tục phá vỡ chính sách “định hướng” như năm 1986 đã khiến Đảng trở về con đường “bạo lực” từ năm 2016 trở đi. 
30 năm tồn tại cầm chừng, chế độ vẫn lung lay, đường lối bế tắc và bạo lực cách mạng đã trở thành một phương án lựa chọn số 1 của Đảng.Mẫn Nhi

No comments:

Post a Comment