Friday, February 10, 2017

Bài viết hay(4515)

Tui không vào cà phê Bolsa nữa mà đi qua Starbucks cho có tự do hơn khi xem ra người Việt ở Bolsa quá độc tài, độc đoán lại còn rất chủ quan tự mãn vì cứ nghĩ chỉ có họ là đúng; không thèm lắng nghe ý kiến khác biệt. Từ Trump cho đến người Việt ở Bolsa đều nghĩ rằng họ luôn luôn đúng nên ..."my way or no way"! Thay vì đi freeway, nước Mỹ đang đi con đường một chiều? Hình như Nga và TC đang nhìn vào nước Mỹ như một sân khấu diễu dở mà diễn viên không khác gì con nít. Trong 4 năm tới, cả thế giới hồi hộp chờ xem Trump sẽ còn khùng đến cỡ nào khi mà đảng con voi và Tea Party cũng bó tay vì lỡ để cho Trump leo lên ghế TT Mỹ rồi. Chính TT Obama chủ trương đem bảo hiểm y tế đến cho tất cả người Mỹ mà nay Trump và con voi chỉ lập lại chứ chưa đưa ra một cái gì đủ thuyết phục cho dù họ luôn đòi huỷ bỏ và thay thế bằng một chương trình "hoàn hảo" hơn như họ rêu rao. Chán VC bỏ xứ ra đi, qua tới Mỹ, tui càng ngao ngán khi thấy những điều chướng tai, gai mắt mà không làm gì được. Trái đất này có quá nhiều đứa khùng nên riết rồi tui cũng muốn khùng theo. Xem ra xã hội ngày nay vừa điếm thúi, vừa điên không thể tả khi không chỉ có Trump khùng mà thôi. Trong khi chờ xem Trump kháng cáo lên TCPV, tui về chơi bonsai, sen đá, làm vườn và vui với con trai mình thích hơn nhiều.

Vì sao người Việt lại bỏ xứ ra đi?

Mới tuần rồi tôi ra sân bay tiễn một người quen bay đến một xứ khác. Tôi không hề đơn độc. Ở sân bay lúc đó có vô số người cũng làm điều tương tự. Họ tiễn người thân và bạn bè của họ ra đi không hẹn ngày về. Đó không phải là lần đầu và chắc chắn là sẽ không phải là lần cuối. Mặc dù cuộc chiến đã chấm dứt hơn 41 năm rồi nhưng làn sóng xuất ngoại vẫn không thay đổi. Cuộc di cư thầm lặng hiện tại không phải bằng những chiếc thuyền mà bằng những chuyến bay. Tuy đã giảm rất nhiều, giờ chỉ là một phần chút xíu so với trước đây, nhưng xu hướng này vẫn tồn tại.
Đọc báo hay lướt Facebook thì bạn có thể thấy hàng loạt các quảng cáo du học định cư, đầu tư lấy thẻ xanh hay tìm việc làm ở Nhật. Tôi không thể nào không buồn và chạnh lòng. Nhưng vì sao người Việt Nam lại ra đi? Họ không chỉ là những người nghèo bán nhà đi lao động ở Đài Loan hay những cô gái nghèo lấy chồng Hàn Quốc. Số người ngày càng trở nên khá giả và thuộc thành phần ưu tú của xã hội chúng ta. Họ là những doanh nhân, nghệ sĩ, nhà đầu tư, trí thức, giảng viên hoặc nhân viên cao cấp.
Vì sao họ lại ra đi? Có nhiều nguyên nhân, có nhiều lý do. Ở đây tôi không thể nào nói hết. Tôi chỉ có thể nói sơ sơ.
Họ ra đi vì họ không cảm thấy an toàn.
Họ ra đi vì họ chán cái không khí đầy ô nhiễm ở nơi này.
Họ ra đi vì họ cảm thấy mình không được tôn trọng khi đến cơ quan nhà nước làm thủ tục.
Họ ra đi vì đóng thuế nhiều nhưng nhận lại quá ít, hoặc chẳng nhận lại gì.
Họ ra đi vì họ không muốn con cái họ bị thầy cô dìm và ép.
Họ ra đi vì chính phủ liên tục ban hành những bộ luật vô lý.
Họ ra đi vì họ phát ngán với việc doanh nghiệp của họ bị thanh tra không lý do.
Họ ra đi vì họ lo sợ đồ ăn của họ có an toàn hay không, nó có hóa chất hay sạch hay không.
Họ ra đi vì để tìm cái hộ chiếu mà cho phép họ đi nhiều nước mà không cần phải bỏ tiền xin visa.
Họ ra đi vì ghét cảnh phải đút lót các y tá bác sĩ khi đi vào bệnh viện.
Họ ra đi vì họ không tìm thấy trách nhiệm trong một xã hội vô trách nhiệm.
Họ ra đi vì khi họ muốn sống một cuộc sống trung thực và không gian dối.
Họ ra đi vì họ muốn làm người lương thiện, vì nơi này làm người lương thiện vô cùng khó.
Họ ra đi vì họ muốn được hưởng lương cao, hay nói chính xác hơn là đúng giá trị với sức lao động của họ chứ không phải dựa vào mối quan hệ của họ.
Họ ra đi vì luật pháp không hề bảo vệ họ, nó chỉ bảo vệ những ai có tiền.
Họ ra đi vì họ muốn tìm sự công bằng.
Họ ra đi vì muốn cầm cái lá phiếu bầu để coi nó ra sao.
Họ ra đi vì khi họ lên tiếng nói nên những sự thật về đất nước, họ lại bị quy là phản động.
Họ ra đi vì họ đã mất niềm tin vào đất nước, con người và chính phủ Việt Nam.
Họ ra đi vì họ chẳng biết làm gì hơn trừ việc dùng đôi chân của họ để cất lên tiếng nói.
Việt Nam từ lâu đã không còn là một điểm đến, một nơi đáng sống. Nó chỉ là một trạm dừng chân. Nhà đầu tư đến đây để kiếm tiền, doanh nhân đến đây để nhận lương cao hơn, khách du lịch đến đây để ở khách sạn 5 sao giá rẻ và các cô cậu thanh niên đến đây để khám phá sự thú vị mà đất nước họ không có. Nhưng bao nhiêu người sẽ ở lại và coi nơi đây là nhà? Cũng có rất nhiều, nhưng so với số người ra đi thì là bao nhiêu? Quá ít. Việt Nam không là nơi đến, nó không thể là nơi đến được vì chính những người dân sinh sống ở đây cũng chẳng coi nó là nhà.Ku Búa
Từ 1975 đến nay đất nước ta cũng như thế giới, khu vực đã có rất nhiều thay đổi về chính trị, kinh tế, quân sự… nhưng xem ra cách quy hoạch, bố trí cơ sở kinh tế, quân sự hàng không trong nước vẫn không có gì thay đổi, đặc biệt là sân bay ở hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh (TP.HCM).
Ở khu vực TPHCM ngoài sân bay Tân Sơn Nhất (TSN) có các sân bay như sân bay quân sự Biên Hòa cách hơn 30 km về phía đông bắc, xa hơn là sân bay dân dụng Cần Thơ ở phía Tây, sân bay Vũng Tàu trước đây là sân bay hỗn hợp nay chuyên dùng bay dầu khí ở phía Đông. Đặc biệt, sân bay TSN nằm sát TP.HCM là sân bay hỗn hợp có hoạt động cả máy bay quân sự và dân dụng. Đây là một sự thất sách lớn trong tình hình nước ta hiện nay.
Hiện tại, nước ta đang bị nước ngoài xâm chiếm một số lãnh thổ, biển, đảo và tương lai không dừng lại ở đây. Dù nhà cầm quyền VN có quyết tâm bảo vệ chủ quyền phần lãnh thổ hay không thì dân ta cũng không bao giờ chịu phần giang sơn thiêng liêng ngàn đời ông cha để lại bị ngoại bang chiếm đóng nên không có gì đảm bảo hòa bình vĩnh viễn. Vì vậy, việc để hoạt động quân sự lẫn với hoạt động dân sự sẽ biến các máy bay chở khách, cơ sở dân sự cũng thành mục tiêu khi chiến tranh xảy ra. Nếu chuyển hoạt động hàng không quân sự về Biên Hòa hoặc đi nơi khác và tổ chức phòng thủ chắc chắn thì sẽ tránh được tổn thất cho cả cơ sở quân sự (ở Biên Hoà) và hàng không dân dụng (TSN). Ngày nay, nếu không may chiến tranh xảy ra sẽ là: chiến tranh mạng, thông tin, tên lửa hành trình, tên lửa tầm xa, gần… chính xác, không quân rồi mới đến pháo, xe tăng, bộ binh... Dù kẻ thù có hung hăng, tàn bạo thì việc đánh vào cư dân, cơ sở thuần túy dân sự thời “thế giới phẳng” là khó xảy ra do sẽ bị cả thế giới lên án, cô lập.

Điều đặc biệt phi lý là, sau năm 1975 nhà cầm quyền VN, Bộ Quốc phòng không mường tượng được tương lai phát triển của hàng không quân sự (HKQS) và hàng không dân dụng (HKDD) diễn ra như thế nào nên sự phân bổ nguồn lực đất đai rất bất hợp lý. Khi HKDD luôn phát triển còn phía phía HKQS ngược lại nhưng sự phân định diện tích quản lý ngược với thực tế đòi hỏi. Năm 2010 tổng diện tích 3 sân bay quốc tế (Nội Bài, Đà Nẵng, TSN) là 2.952,5 ha, trong đó HKDD phát triển rất nhanh thì chỉ được sử dụng 485,2 ha, đất dùng chung là 700 ha còn HKQS ngày càng thu nhỏ hoạt động thì sử được sử dụng những 1.767,3 ha. Ở sân bay TSN càng bất hợp lý. Do vô ý thức về tương lai của ngành HK nên một mặt Bộ Quốc phòng để quân đội, dân lấn chiếm quỹ đất dự trữ của sân bay (được chính quyền VNCH quy hoạch rất bài bản) chia chác làm nhà ở, phần còn lại (1.150 ha) chia làm hai phần rất bất hợp lý: Trong khi thị trường HKDD ở đây phát triển hai con số thì chỉ cho sử dụng 205 ha, phía quân sự số máy bay ngày càng mai một nay chỉ lèo tèo vài chuyến bay/tuần thì quản lý 545 ha còn 400 ha dùng chung (khu đường băng).
Những năm 1975-1990 (thời HKDD vẫn thuộc Bộ Quốc phòng) phía HKDD TSN chỉ có 100.000-250.000 khách thông qua/năm nay hơn 30 triệu khách/năm, mỗi ngày có tới 350-420 chuyến bay hạ, cất cánh nhưng nhà nước vẫn không điều chỉnh gì cho nhu cầu phát triển HKDD. Cuối năm 2007, trước sự quá tải sân đỗ nhiều chuyến bay phải bay vòng chờ đợi… ngành HKDD đã yêu cầu chính phủ quy hoạch sang phía đất nhàn rỗi bên quân sự 30 ha để làm 30 chỗ đỗ, lúc đầu đã được Thủ tướng đồng ý nhưng phía quân sự “không thỏa thuận”, rồi sau đó Thủ tướng âm thầm cho phép để họ lặng lẽ làm sân golf, nhà hàng, khách sạn, khu chung cư… kinh doanh mặc cho TSN cùng quẫn về diện tích mặt bằng.
Thời gian qua nhiều tờ báo đăng tin phía quân sự đã “đồng ý dành cho TSN 21 ha” để làm sân đỗ là phản ánh một đất nước vô chủ, nhà cầm quyền vô trách nhiệm hoặc quá yếu đuối trước các đại gia quân sự. Tại sao lại hân hoan với việc phía quân sự - một thành viên trong chính phủ, là con dân của 90 triệu dân VN - lại có cái quyền “đồng ý hay không đồng ý” dùng 21 ha đất nhàn rỗi của nhà nước để phát triển hạ tầng cửa ngõ hàng không lớn nhất VN?
Điều bất hợp lý nữa là mặc dù hoạt động rất ít nhưng phía quân sự lại là chủ trì trong việc quản lý an toàn tĩnh không ở sân bay mà hoạt động dân dụng là chủ yếu. Những tiêu chuẩn về an toàn, tĩnh không của phía quân sự khác so với tiêu chuẩn của hàng không dân sự VN và quốc tế nên hay xảy ra hiện tượng “ông chẳng, bà chuộc” trong việc ấn định các tiêu chuẩn an toàn ở khu vực sân bay. Phía quân sự cũng nắm quyền cho phép máy bay dân dụng hoạt động bất thường, tăng chuyến… nhiều khi cũng gây phiền hà, tốn kém cho hoạt động hàng không.
Với sân bay Gia Lâm ở Hà Nội thì càng bất hợp lý. Đây là sân bay quốc tế thứ hai sau TSN gắn bó với rất nhiều sự kiện lịch sử từ đầu thế kỷ 20, là sân bay hỗn hợp đã có quy hoạch được cấp thẩm quyền phê duyệt. Theo đó, phía HKQS quản lý từ phía bắc đường băng về phía nam rộng nhiều trăm ha, phía HKDD quản lý vài ha từ phía tây đường băng đến khu dân cư, còn đường băng dùng chung. Năm 2010, 2011 ngành HKDD đặt vấn đề với phía quân sự, khảo sát định đầu tư hơn 100 tỷ đồng để làm nhà ga tạm, cơ sở dịch vụ hành khách chuyển các chuyến bay ngắn bằng máy bay ATR 72 về Gia Lâm để giảm tải cho Nội Bài và tiết kiệm thời gian, chi phí cho hành khách, nhưng cuối cùng cũng không thành. Trong khi đó phía quân sự chuyển các nhà công vụ về sát đường băng phía nam, lấy đất dự trữ (trước kia cho bộ đội, cư dân trồng lúa, rau màu) làm nhà xưởng sản xuất khinh doanh, lấy 117 ha làm sân golf, nhà hàng, khách sạn, (nhiều công trình xây vi phạm pháp luật), khu chung cư… Đầu bắt đầu đường băng sân bay cũng đã cho doanh nghiệp máy xây dựng và thương mại Việt Nhật thuê… Vì vậy, sân bay Gia Lâm nay chủ yếu là khu kinh doanh của đại gia quân đội vì sân bay chỉ còn khu đường băng, lề bảo hiểm tối thiểu, ít trụ sở xưởng công vụ, sân đỗ, còn lại toàn nhà, xưởng máy dân dụng, sân golf, nhà hàng, khách sạn… chiếm phần lớn diện tích sân bay. Do rất ít chuyến bay quân sự hoạt động nên nhiều chỗ đường băng mốc meo, sụt lún, lề bảo hiểm nhiều khi dùng chăn thả dê… hết sức lãng phí.
Sân bay Gia Lâm nằm sát khu dân cư máy bay quân sự không có tiêu chuẩn tiếng ồn, khí thải ảnh hưởng sức khỏe dân cư xung quanh và cũng giống TSN, nếu chiến tranh xảy ra, cả khu cư dân thành phố đông đúc với nhiều nhà cao tầng thuộc quận Long Biên cũng là mục tiêu của kẻ thù.
Riêng sân bay Bạch Mai - sân bay cỡ đầu tiên của VN nằm phía tây nam Hà Nội thì cũng gần như bị xóa sổ, nhiều diện tích được phân cho cán bộ làm nhà ở, một số công trình của phòng không, không quân còn lại là cơ sở kinh doanh, cho thuê…
Một đặc biệt nữa là, hiện nay không thấy một quân đội nước nào lại đi làm kinh tế (Trung Quốc đã cấm lực lượng vũ trang làm kinh tế) cạnh tranh bất bình đẳng với các thành phần kinh tế khác, nhiều sĩ quan rất dễ sẽ lo làm giàu, tham nhũng xao nhãng sẵn sàng chiến đấu giống như quân đội Ai Cập trước đây... Càng đặc biệt nữa là quân đội làm, tổ chức nơi vui chơi giải trí (sân golf, nhà hàng, khách sạn,… ở TSN và Gia Lâm) cho đủ các thứ khách vào chơi, ăn, nghỉ tiếp cận với hoạt động quân sự trong sân bay, đêm đêm đèn cao áp sáng rực trời… Vậy thì “căn cứ quân sự” nỗi gì?
Thiết nghĩ, nhà cầm quyền VN cần quy hoạch hệ thống sân bay quân sự để phát triển ngành hàng không dân dụng, bảo đảm an toàn, khả năng chiến đấu của HK quân sự.Nguyễn Đình Ấm

Tân Sơn Nhất: ‘sẽ đề nghị Bộ Quốc phòng giao đất’

clip_image001
Giao thông ở TP HCM ngày càng tắc nghẽn. THANH NIEN
Một cuộc họp của Bộ Giao thông Vận tải Việt Nam đã bàn đến phương án phát triển và cải tạo phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất đồng thời nêu đề nghị để "Bộ Quốc phòng sớm giao đất để triển khai xây dựng thêm nhà ga T3, T4".

Hiện chưa rõ kế hoạch này có nói đến việc thu hồi hoặc tận dụng mặt bằng của sân goft do quân đội kiểm soát hay không.
Cuộc họp hôm 6/2/2017 do Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Trương Quang Nghĩa chủ trì diễn ra trong lúc nhiều ý kiến trong dư luận đặt câu hỏi về chuyện sân bay Tân Sơn Nhất thiếu mặt bằng mà lại có một sân golf của công ty quân đội nằm ngay cạnh đường băng.
Tuy nhiên, ông Trương Quang Nghĩa chỉ nói là "sẽ tiếp tục đề nghị Bộ Quốc phòng sớm giao đất" trong một phương án có sử dụng quỹ đất đã có của quân đội.
Ngoài ra, trang Giáo dục Việt Nam đăng tin này cũng cho hay:
"Phương án này chỉ sử dụng đất của phòng không không quân với thời gian xây dựng nhanh trong vòng 2 - 3 năm và có thể nâng công suất lên tới 42 - 43 triệu khách/năm với tổng vốn đầu tư vào khoảng 19.700 tỉ đồng".
Ba phương án mở rộng, nâng cấp sân bay Tân Sơn Nhất do đơn vị ADCC thuộc Quân chủng Phòng không Không quân đưa ra đã được Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng đem ra bàn thảo ngày 20/1/2017, theo các báo Việt Nam.
Một trong số các phương án đó nói đến khả năng "xây dựng mới toàn bộ hệ thống đường cất hạ cánh, đường lăn, sân đỗ, nhà ga và các công trình phụ trợ trên diện tích khu vực sân golf phía bắc Cảng hàng không và giải phóng thêm các khu vực dân cư xung quanh để đảm bảo khai thác".
Nhưng cuối cùng thì phương án này không được chấp nhận và theo trang Zing hôm 20/01 thì chính phủ "Không chọn phương án làm nhà ga ở sân golf Tân Sơn Nhất".
Trang Alegolf.com giới thiệu đây là "sân golf đẳng cấp giữa lòng Sài Gòn".
clip_image002
Sân golf ở Tân Sơn Nhất. REUTERS
Quá tải cần nhiều giải pháp
Cuộc họp của Bộ Giao thông Vận tải cũng nhận định tại Tân Sơn Nhất, "khu bay đã tới giới hạn, sân đỗ thiếu và nhà ga hành khách đã quá tải trầm trọng nên cần phải cấp bách đầu tư".
Cũng báo Giáo dục Việt Nam viết, chỉ trong năm 2017 "Tân Sơn Nhất có thể đón 35 triệu hành khách và con số này trong các năm 2018, 2020 sẽ là 45 và 49 triệu khách".
Sân golf của quân đội cạnh đường băng Tân Sơn Nhất đang trở thành biểu tượng cho sự mâu thuẫn lợi ích giữa lực lượng này và công chúng, theo Mike Ives, từ hãng thông tấn AP, trong một bài viết hồi tháng 5/2015.
Tác giả này cũng nói:
"Sân bay bận rộn nhất của Việt Nam, nơi từng đón hàng nghìn lính Mỹ đến tham chiến, giờ đây là tâm điểm của một vụ việc gây tranh cãi liên quan đến quyền lực của quân đội trong lĩnh vực thương mại.
Để giải quyết tình trạng quá tải tại sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất ở TP.HCM, các lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản đã đề xuất xây một sân bay trị giá 15,8 tỷ đôla, cách đó khoảng 40 km".
"Tuy nhiên một số cư dân thành phố và các chuyên gia hàng không nói việc mở rộng sân bay sang khu đất kế đó, vốn do quân đội quản lý, là điều hợp lý hơn".
Theo Mike Ives, dư luận Việt Nam cũng không khỏi thắc mắc là vì sao nơi này lại được sử dụng để xây dựng sân golf.
Theo thống kê của chính phủ, các doanh nghiệp quân đội có lợi nhuận trước thuế là 46 nghìn tỷ đồng (2,14 tỷ đôla) trong năm 2014, tác giả này viết.
Từ đó đến nay, tại Việt Nam đã có nhiều cuộc họp chính thức bàn về việc giải quyết ách tắc giao thông hàng không, đường bộ, nạn ngập nước tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Một giải pháp được nêu gần đây là "xây cáp treo" hoặc đường trên cao ra vào sân bay này.
Được biết một số phi cơ được ngành hàng không cho đi "trú đêm' ở Cần Thơ vì Tân Sơn Nhất quá tải.
Dịp Tết Đinh Dậu vừa qua, số Việt kiều về quê và người thân ra đón họ tại Tân Sơn Nhất lại làm giao thông quanh phi trường này tắc nghẽn nghiêm trọng.

Cựu Tổng thống Ba Lan 'không hợp tác với an ninh cộng sản'


clip_image001
Cựu Tổng thống Ba Lan Lech Walesa. ANDREAS RENTZ/GETTY IMAGES
Trở lại Ba Lan sau hơn một tuần vắng mặt, chiều ngày 07/02/2017, cựu tổng thống Lech Walesa đã có cuộc họp báo chính thức đầu tiên liên quan tới kết luận của Viện Hồi Ức Dân Tộc (IPN).
Trước đó đúng một tuần, viện này đã đưa ra kết luận mà theo họ 'không còn nghi ngờ gì nữa', Walesa chính là 'chỉ điểm viên' Bolek. Theo đó, trong giai đoạn từ 1970-1976, Bolek 17 lần ký nhận tiền của an ninh cho những tin tức mà mình cung cấp. Công bố của IPN dựa trên cơ sở phân tích chữ viết và chữ ký trên những trang tài liệu thu được từ nhà trùm mật vụ thời cộng sản sau cái chết của ông này.

Phủ nhận toàn bộ
Cuộc họp báo của Walesa diễn ra tại thành phố Gdansk quê hương ông, đồng thời cũng là cái nôi của Công đoàn Đoàn Kết, và tiếp đó là cuộc cách mạng nhung làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Đông Âu.
Trong cuộc họp báo này, cựu tổng thống đã phủ nhận kết luận của IPN và cho rằng những chữ ký, bút tích của ông trong tập tài liệu mà cơ quan này đang lưu trữ là giả mạo.
Ông cũng cho hay, ông có thể đưa ra cả trăm chữ ký khác nhau, có thể viết bằng nhiều cách khác nhau.
Cũng ở cuộc họp báo này, Walesa đã đưa tay lên thề, ông chưa từng bị cơ quan mật vụ cộng sản bẻ gãy hay mua chuộc, chưa bao giờ đứng về phía bên kia.
Walesa cũng phủ nhận chuyện đã nhận tiền của an ninh cộng sản và khẳng định 'không dính dáng gì tới chuyện này'. Để chứng minh cho sự 'trong sạch' của mình, Walesa cũng nhắc tới việc ông từng bị đuổi việc 3 lần trong những năm 1970.
Nhưng ông cũng nói thêm, ông có 'phương pháp riêng' trong việc tranh đấu với cộng sản. Vào thời điểm sau tháng 12 năm 1970, ông đã nhận ra rằng việc đối đầu trực diện với an ninh cộng sản là rất khó khăn, nên đã có những thay đổi trong chiến thuật.
clip_image002
Hồ sơ từ thời cộng sản Ba Lan được cho là có các chứng cứ cho thấy ông Lech Walesa đã cộng tác với mật vụ cộng sản. WOJTEK RADWANSKI/GETTY IMAGES
Giai đoạn tranh đấu này được đánh dấu bằng ngày 'thứ Năm Đen' 17/12/1970, đã có ít nhất 30 công nhân bị thiệt mạng trong cuộc đình công khi chính quyền ra tay đàn áp.
Nói với phóng viên của đài phát thanh Ba Lan, ông giải thích: "Chiến thuật đó là để giành chiến thắng mà không mất nhiều sinh mạng của đồng đội".
Ông cũng nhắc tới cuộc khởi nghĩa Warsaw (1944) như một ví dụ, và nhấn mạnh là không muốn đối đầu để dẫn tới tổn thất giống như vậy. Đây là cuộc khỏi nghĩa đã khiến khoảng 200.000 thường dân thiệt mạng và Warsaw biến thành đống đổ nát. Sự kiện lịch sử này gây tranh cãi tới tận ngày nay.
"Sự thay đổi chiến thuật là đối thoại với an ninh nhưng không phản bội ai" - cựu tổng thống giải thích trong cuộc họp báo.
Ông cũng thừa nhận, trong những năm hoạt động, ông thường bị an ninh thẩm vấn và cũng như nhiều nhà hoạt động cùng thời, ông đều phải ký vào các biên bản thẩm vấn này. Những bút tích được cho là chỉ điểm, theo ông, có thể là những lời khai vụn vặt của nhiều người trong các cuộc thẩm vấn, rồi an ninh xào xáo, chắp nối lại.
Walesa khẳng định, trong các cuộc thẩm vấn, an ninh chưa bao giờ đề nghị ông cộng tác, "họ có những nhân viên chuyên nghiệp, trình độ học vấn cao mà một người công nhân như tôi là không cần thiết (với họ)".
Walesa cùng các luật sư của mình cũng cáo buộc IPN đã chịu ảnh hưởng của đảng cầm quyền hiện nay và muốn làm tổn hại tới uy tín của ông. Ông cũng gọi những người trong bộ máy chính quyền hiện tại là 'nhỏ mọn', 'phản bội' và 'ngu xuẩn'.
Vẫn là anh hùng nhưng... nói dối
clip_image003
Một phụ nữ cầm biển đề 'Lech Walesa vẫn là anh hùng của chúng tôi' trong cuộc xuống đường kỷ niệm 35 năm ngày công bố 'Tình trạng chiến tranh' và thiết quân luật ở Ba Lan. JANEK SKARZYNSKI
Ngay sau cuộc họp báo kể trên, một số trang mạng Ba Lan đã đưa ra cuộc thăm dò dư luận về mức độ tin cậy trong lời thề thốt của ngài cựu tổng thống.
Kết quả cho thấy, chỉ có 8,5% tin vào lời khẳng định của Walesa. Trong khi đó, chiếm tỉ lệ nhiều nhất, gần 45%, cho rằng ông đã dối trá từ đầu đến cuối.
Ngược lại, xấp xỉ 42% cho rằng, dù có là chỉ điểm cho cộng sản đi nữa, ông vẫn là anh hùng.
Thăm dò này phù hợp với thực tế nhận thức xã hội Ba Lan lâu nay.
Câu chuyện Bolek không có gì là quá mới mẻ với những người quan tâm. Đã từ lâu, nhiều người vẫn tin, Walesa chính là Bolek và từng có giai đoạn cộng tác với cộng sản.
Sự khẳng định của những người thuộc nhóm này dựa trên một số cơ sở.
Có những nhân chứng trong vụ việc. Đó là một số nhà hoạt động cùng thời với Walesa trong công đoàn Đoàn Kết, điển hình phải kể tới tổng thống thứ 3 của nền cộng hòa đệ tam - Lech Kaczynski. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn trên truyền hình nhiều năm trước, cố tổng thống Kaczynski đã đưa ra lời khẳng định không úp mở rằng, Walesa chính là Bolek.
clip_image004
Ông Walesa bị cho là có bí danh Bolek khi đưa tin cho công an CS ở Ba Lan. REUTERS
Liên quan tới vụ lùm xùm kéo dài nhiều thập niên này, tòa án cũng đã từng thẩm vấn 80 nhân chứng, trong đó có 25 người thuộc lực lượng an ninh thời cộng sản.
Mặt khác, bản thân Walesa có những tuyên bố bất nhất. Đỉnh điểm vào năm 1992, khi đang là tổng thống, văn phòng của ông đã đã gửi một thông báo tới hãng thông tấn Ba Lan (PAP), trong đó, ông thừa nhận, đã ký những giấy tờ hợp tác với mật vụ cộng sản.
Thông báo này được văn phòng tổng thống rút lại sau 2 giờ đồng hồ nhưng nó đã kịp để lại những ngờ vực khó có thể xóa bỏ.
Nhiều ý kiến trên các diễn đàn cũng cho rằng, về logic, tài liệu mà trùm mật vụ giữ nhiều năm trong nhà khó có thể là giả mạo.
Vụ Bolek chưa có hồi kết. Bởi, theo những luật sư của Walesa thì họ bây giờ mới bắt tay vào việc phân tích hồ sơ, thẩm định chữ ký bằng các chuyên gia độc lập và sẽ phản công lại những kết luận của IPN.
Và cũng như nhiều các nhân vật lịch sử tầm cỡ khác, việc tranh cãi về Walesa có thể sẽ không bao giờ chấm dứt. Đòi hỏi đen trắng rạch ròi cho một nhân vật lịch sử như ông sẽ là rất khó khăn.Mạc Việt Hồng
Gửi cho BBC từ Warsaw

No comments:

Post a Comment