Friday, February 10, 2017

Bài viết hay(4517)

Cha con tui lên xe lửa đi downtown rồi vô LA Zoo chơi. Đi bộ với con để chỉ cho con biết về các loài thú rồi qua coi bird show. Thay vì ăn trưa ở Chinatown, tui cho con đi ăn ở Korea Town với kimbap, bibimbap và uống sikhye. Vừa đi chơi, vừa dạy cho con biết thêm là nhiệm vụ của tui. Thích nhất là được nghe con nói lên ý kiến của con về cô giáo, trường học cho đến món ăn, đồ chơi, sở thích để hiểu con muốn gì, không thích gì. Tui phải biết lắng nghe con nói, tôn trọng ý kiến của con để từ đó quyết định cách nuôi dạy con cho thích hợp thay vì độc tài ép buộc con phải theo ý của mình. Chẳng hạn con tui thích chơi Lego, xe lửa, ráp hình, coi Thomas train, Bob the builder, Mickey, Fireman Sam... chứ đâu có thích Pokémon hay ipad! Từ khi có con, tui đã học thêm được rất nhiều điều và cũng "ngộ" ra được lắm điều lý thú!

Những người đấu tranh cho dân chủ cần có sự thay đổi về nhận thức

Trần Huỳnh Duy Thức, sinh năm 1966 là một doanh nhân và là một nhân vật bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Ông Thức đã bị nhà nước Việt nam phạt 16 năm tù với tội danh hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
Đầu Xuân mới, trên mạng internet xuất hiện bức thư ngỏ của ông Trần Huỳnh Duy Thức, gửi cho Tổng BT Nguyễn Phú Trọng để góp ý với nhà nước về những nguy cơ và chính sách phát triển quốc gia.
Trong lúc, sau tết Nguyên Đán Đinh Dậu, trên mạng xã hội facebook hiện tượng các cá nhân "đấu tranh dân chủ" chửi bới, tố cáo lẫn nhau bùng nổ. Đó là chuyện người nọ tố kẻ kia với đủ chuyện, với nhiều nội dung khác nhau. Sở dĩ cụm từ "đấu tranh dân chủ" buộc phải để trong ngoặc kép vì cũng vì không muốn lạm dụng ý nghĩa của nó.
Cho đến lúc này ở Việt Nam hầu như có rất ít những người có thể được xếp vào danh sách những nhà đấu tranh vì dân chủ. Đơn giản vì đa số chưa nghĩ và hiểu được như ông Trần Huỳnh Duy Thức về vấn đề đấu tranh dân chủ.
Hầu hết những người mang danh đấu tranh vì (cho) dân chủ ở Việt Nam và các tổ chức chính trị của người Việt ở nước ngoài cũng mắc cái nhược điểm trầm trọng này, họ không hiểu và không phân biệt được thế nào là đối lập chính trị và chống đối.
Việc ông Trần Huỳnh Duy Thức viết bức thư ngỏ gửi cho Tổng BT Nguyễn Phú Trọng để góp ý với nhà nước về những nguy cơ và chính sách phát triển quốc gia. Đó là một hành động mang tính đối lập có ý nghĩa và cần thiết trong giai đoạn lúc này.
Từ năm 2013, GS. Nguyễn Đình Tấn, Giám đốc Viện Xã hội học thuộc Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh khi trả lời phỏng vấn của BBC đã khẳng định, "Đảng CS không đối thủ vì đối lập yếu". Đó là đánh giá chính xác về thực trạng của lực lượng đối lập trong nước, tuy vậy đánh giá của GS. Nguyễn Đình Tấn đó có phần hơi ưu ái, vì thực chất ở Việt Nam hiện nay chỉ tồn tại dạng các đối lập dưới hình thức cá thể, nghĩ là ít hơn 2 người.
Còn đa phần những người hoạt động xã hội hay đấu tranh thì chủ yếu là các hoạt động mang tính chất chống đối, song họ lại nhầm tưởng đó là họ đã và đang đấu tranh vì một tương lai dân chủ cho đất nước. Đa số trong số họ vẫn chưa hiểu được rằng, tổ chức đối lập trước hết phải có tính cách tập thể của một tổ chức, có chính kiến bất đồng với đảng cầm quyền và tồn tại một cách hợp pháp. Trong đó các chính kiến bất đồng ấy phải được cương lĩnh hóa theo một tiêu chuẩn chính trị.
Đó chính là lý do cho đến hôm nay, một hệ thống chính trị đối lập cần thiết phải có vẫn chưa được hình thành để thực thi cái trọng trách của nó, đó là giám sát các hoạt động của nhà nước và đưa ra các giải pháp buộc chính quyền phải tự điều chỉnh, sửa đổi cho phù hợp vì lợi ích của đất nước.
Trước đây, ở Việt Nam đã từng có các nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng như các ông, bà BS Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân...., sau này là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ... Nhưng tại sao chỉ có ông Trần Huỳnh Duy Thức đã bị lãnh một bản án nặng nề hơn cả? Đó là vì hành động hoạt động có tổ chức theo đúng bài bản của một tổ chức chính trị đối lập, đây là một trong những thách thức hàng đầu đối với chính quyền cộng sản lúc đó.
Còn nhớ, ngày 17 tháng 12 năm 2012 tại Hội nghị Công an Toàn quốc cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định, "không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập", đó là các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước và nhân dân. Tuy nhiên, việc Hội Nhà báo Độc lập của ông Phạm Chí Dũng ra đời vào tháng 7/2014, nghĩa là sau chỉ thị của Thủ tướng Dũng chưa đến 2 năm, rồi tiếp tục tồn tại và phát triển với những kết quả đáng quan tâm.
Hiện tượng Hội Nhà báo Độc lập của ông Phạm Chí Dũng cần được học hỏi và tiếp tục nhân rộng.
Cần phải hiểu, đối lập có ba đặc điểm đó là: có sự bất đồng về chính trị, có tính tập thể và có tính cách hợp pháp được pháp luật công nhận. Trong hoàn cảnh Việt nam hiện nay, để có tính cách hợp pháp được pháp luật công nhận là điều hết sức khó, song không có nghĩa là không thể. Chính vì thế nó phải được coi trọng và là vấn đề mấu chốt, phải trở thành mục tiêu trước mắt, đồng thời bằng mọi cách phải đạt được.
Một khi khi chính quyền đã chấp nhận các tổ chức Xã hội Dân sự độc lập như thế, cũng có nghĩa là một cách họ đã gián tiếp thừa nhận các tổ chức hội, nhóm dù trong điều kiện chưa có Luật về Hội. Và tiếp tục như thế, về lâu dài là họ đã thừa nhận đối lập tức là thừa nhận tự do chính trị.
Việc một số người thích nói chuyện chính trị, hay có các hành động đả phá, chống đối thậm chí khiêu khích cũng như việc phản đối các chính sách, chủ trương của và đảng CSVN. Đó chỉ là những cá nhân chống đối, không phải là đối lập và thực sự các đối tượng đó hoàn toàn không hề gây nguy hiểm đối với chế độ. Đây chính là lý do có một số trường hợp các cá nhân chống phá nhà nước một cách hết sức quyết liệt, nhưng chính quyền lờ đi không xử lý. Bởi vô tình các nhân vật này đang làm cho bức tranh nhân quyền ở Việt nam thêm sắc màu và trở nên càng sinh động hơn trong con mắt người phương tây. Điều này hoàn toàn có lợi cho nhà cầm quyền cộng sản.
Nói về yếu tố then chốt của một cuộc cách mạng mang tính thay đổi, Lê Nin đã nói đó là, "Tổ chức, tổ chức và tổ chức...". Việc những người được gọi là các nhà hoạt động xã hội, người đấu tranh... trong lúc này do mất phương hướng, sinh ra chia rẽ bè phái cánh nọ, hội kia lộn tùng bậy là hệ quả của việc thiếu tính tổ chức. Dẫu rằng, họ có chịu ảnh hưởng của một vài tổ chức chính trị từ nước ngoài, song các tổ chức ấy cũng chưa hiểu và chưa có các đối sách phù hợp trong tình hình hiện nay.
Họ theo đuổi một cuộc đấu tranh nhằm để giải thể độc tài, lật đổ cộng sản nhưng họ vẫn chưa trả lời được câu hỏi: họ lấy gì để giải thể cộng sản trong lúc này? Trong lúc trên thực tế, sự ủng hộ của người dân trong nước nghiêng nhiều về phía chính quyền hiện tại và đồng thời giành rất ít cho những người tranh đấu cũng như các tổ chức chính trị ở nước ngoài.
Tình trạng hầu hết những người tham gia đấu tranh hay ủng hộ dân chủ chưa hiểu hết vấn đề thế nào là đối lập chính trị, tổ chức chính trị đối lập là gì kể cả về nội dung và hình thức hiện tại là một thách thức lớn đối với tiến trình dân chủ hóa cho Việt Nam. Nên hiểu rằng các hành động chửi bới, nói xấu nhà nước hay kẻ cả kích động bạo loạn lật đổ chỉ là biểu hiện chống đối chính quyền, và nó càng không phải là hành động góp phần cho công cuộc vận động dân chủ.
Đối lập khác với chống đối. Đối lập không hoàn toàn có nghĩa là chống đối mà đối lập sẽ phát huy vai trò của nó trong việc hợp tác với chính quyền trên tin thần xây dựng. Trước hết phải tạo được lòng tin, sự vô hại hay kể cả sự thân thiện đối với chính quyền. Nếu khi lãnh đạo đảng CSVN tin tưởng và thấy sự cần thiết của đối lập chính trị, không gây nguy hại thì chắc chắn họ sẽ phải tự thay đổi, chấp nhận sự tồn tại của tổ chức đối lập. Khi đó, các tổ chức đối lập đóng vai trò hợp tác với chính quyền trong việc giám sát, kiểm tra... để tạo điều kiện cho họ tự điều chỉnh.
Còn nhớ, ngay từ cuối năm 2010, trong lúc phong trào đấu tranh dân chủ còn rầm rộ (chứ không nguội lạnh như bây giờ), tôi đã từng đánh giá (viết) "Đến lúc này, kết quả của phong trào đấu tranh dân chủ vẫn là một con số không tròn trĩnh". Khi ấy đã có người lồng lên và phán rằng "Nếu không phải đặc công đỏ thì sao dám viết như thế?".
Sau 6 năm nhìn lại, đến hôm nay nếu như ta nhận xét rằng, "Đến lúc này, kết quả của phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam là một chữ U (là 1/2 số 0) thì sao nhỉ?"
Chính trị là một bộ môn khoa học, không thể coi chính trị là một trò chơi ngẫu hứng. Những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam lâu nay không hiểu được điều đó. Nếu không có sự thay đổi về nhận thức thì tôi mãi chẳng bao giờ có hy vọng.
Ngày 08 tháng 02 năm 2017
© Kami

Lãnh đạo tốt, ắt phải biết xấu hổ trước hiện trạng đất nước

Trên trang facebook của mình, luật sư Lê Ngọc Luân có viết rằng ông đột nhiên nhận được rất nhiều câu hỏi, xin ý kiến, về việc phải làm sao khi bị công an bắt về đồn. Tóm tắt các thư và tin nhắn hỏi về vấn đề pháp lý, ông Luân nói mối quan tâm lớn của dân chúng chỉ là “Nếu bị bắt, phải làm thế nào để tự bảo vệ bản thân và không bị chết?”.
Không phải vô cớ mà ngày 8/2/2017, luật sư Lê Ngọc Luân phải giải đáp ngay các thắc mắc ấy. Vì chỉ mới trước đó một ngày, tin tức trên nước Việt Nam lại loan đi chuyện một người đàn ông bị giải về đồn công an (xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An) và bất ngờ tìm thấy đã chết treo cổ bằng sợi dây giày của chính ông. Nguyên nhân được công an Nghệ An đưa ra, giống như là, do đã tấn công vợ nên người đàn ông này hối hận và tự tử.
Có thể đó là một vụ tự tử thật. Nhưng ai ai khi đọc bản tin này cũng cảm thấy gờn gợn. Bởi ở Việt Nam, tình trạng tự chết trong đồn công an đã hết sức phổ biến. Chính báo chí nhà nước cũng tiết lộ rằng trong ba năm (từ tháng 10-2011 đến tháng 9-2014) đã có đến 226 thường dân chết trong các trại tạm giam, tạm giữ. Và phần lớn tin tức đưa trên báo chí, đều có phần định hướng dư luận là tự tìm đến cái chết. Trong những vụ tự chết này, cũng có không ít vụ bị khám phá rằng thường dân bị các nhân viên công an tra tấn đến vong thân.
Hình như có chút bất an trong đất nước có chỉ số hạnh phúc cao ngất thì phải. Trong lời tư vấn của một luật sư tên tuổi như ông Lê Ngọc Luân, có hai chi tiết đáng nhớ. Đó là ông căn dặn mọi người đừng để bị ai gài bẫy về việc “nhận tội để được khoan hồng”, cùng với việc “may mắn” thì được các nhân viên công an hợp tác trong việc tiếp cận vụ án, còn không thì chết dở.
Lời nhắc của ông Luân khiến người ta nhớ rằng trên mọi con đường đô thị hay làng quê Việt Nam, bất kỳ ở đâu người ta có thể nhìn thấy tấm bảng đỏ chói với hàng chữ vàng “sống và làm việc theo pháp luật”. Những tuyên ngôn đó, đôi khi có kích cỡ lớn đến mức không khác gì phông màn của một sân khấu rẻ tiền.
Trong bộ phim Red Corner (1997), khi Jack Moore (diễn viên Richard Gere) là một doanh nhân Mỹ bắt oan vì tội danh giết người tại Trung Quốc, luật sư bào chữa của nhà nước cử đến, xuất hiện với câu nói đầu tiên là “anh nhận tội chưa, nhận tội thì sẽ được khoan hồng”. Khi Jack phản đối và kêu oan, nữ luật sư này (diễn viên Bai Ling) giải thích rằng một khi đã bị bắt, tự khắc là có tội, bởi công an không thể sai. Và nếu nhận tội thì hình phạt sẽ là được chết nhanh chóng và êm ái hơn.
Dĩ nhiên, đó là chuyện phim ảnh. Nhưng so với những gì đã diễn ra, đặc biệt với những vụ án oan như của ông Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn… tình tiết ấy xem ra cũng thật gần gũi.
Tháng 4/2015, khi còn là chủ tịch Quốc Hội, ông Nguyễn Sinh Hùng được báo chí dẫn lời là ông xúc động khi hay tin số thường dân chết trong đồn công an, theo tổng kết là nhiều đến đơn vị hàng trăm.
Nhưng xúc động thôi thì không đủ. Người lãnh đạo có nhân cách cần phải biết nhục nhã khi hiện trạng đất nước bất an và vô pháp như vậy. Một khi đất nước luôn cờ phất trống gióng về chỉ số hạnh phúc, về dự báo phát triển kinh tế như sấm giật… nhưng thủy điện vẫn mỗi năm thản nhiên nhấn chìm làng mạc và con người, người bệnh còn chen chúc nhau nằm ở hành lang, ở gầm giường… thì lãnh đạo phải biết tự sám hối về khả năng của mình.
Khi cá vẫn còn chết nằm dạt trên bãi biển, người dân cùng cực và nhà máy thủ phạm Formosa vẫn được các lực lượng tinh nhuệ của nhà cầm quyền bảo vệ, bằng chính tiền thuế của người dân, thì các nhà lãnh đạo đã tạo dựng nên con quái vật đó phải biết cúi mặt, nhận thấy sự đồi bại của mình.
Người lãnh đạo lừa dối dân chúng, tổ chức trình diễn việc ăn những con cá đem về từ vùng biển an toàn, để chứng minh biển không nhiễm độc, thì chính họ cũng cần phải soi gương để nhận ra sự ghê tởm tràn ra từ chính bộ mặt mình. Quan trọng là họ cần sớm nhận ra quyền lực đang có chỉ là áp đặt trong sự khinh bỉ của nhân dân.
Thật lố bịch. Khi nhà cầm quyền yểm trợ cho quan điểm bỏ Tết cổ truyền vì cho rằng ngày lễ cổ hủ, ăn chơi dài ngày. Nhưng chính các nhà lãnh đạo nơi nơi là người vẽ ra các lễ hội man rợ và phi dân tộc tính. Không đâu như đất nước này, một năm có hơn 8000 lễ hội, trung bình một ngày có 22 lễ hội diễn ra. Thật khó tìm một người lãnh đạo tử tế trong số đó, vì nếu có thì ắt họ đã phải biết xấu hổ vì sự suy đồi của họ đang trây trét khắp đất nước, từ chuyện treo cổ trâu đến phanh thây lợn.
Liệu năm 2017 này, còn có người dân nào tự chết trong đồn công an nữa không? Đó là một câu hỏi đầy tính dự đoán u ám, nhất là trong bối cảnh báo chí đưa tin việc thượng cẳng hạ tay của ngành công an nói chung với dân chúng vẫn nhan nhản xảy ra trên đường phố.
Cũng từng chứng kiến cảnh vô pháp và tàn bạo của công an trên đất nước mình, Michael Bassey Johnson, nhà thơ và là nhà triết học xã hội ở Nigeria từng kêu lên rằng “Chính sách khủng bố sẽ không bao giờ ngừng ở một quốc gia, khi người-được-gọi-là-lãnh-đạo chính là bọn tội phạm và khủng bố giả danh” (Terrorism will never cease in a country where the so-called leaders are criminals and terrorists in disguise).
Quả vậy, trừ phi những nhà lãnh đạo là người tốt và biết xấu hổ về hiện trạng trên đất nước, nhân dân mới có thể hy vọng về  sự đổi thay từ chính nhà cầm quyền.
 NS Tuấn Khanh
Tham khảo

Phải chăng nước Mỹ chỉ là hình mẫu để theo đuổi, chứ không thể là một chỗ dựa?

Sự thay đổi  trong chính trường Mỹ sau 8 năm vắng bóng của Đảng Cộng Hòa, việc ông Donal Trump trở thành Tổng thống Hoa Kỳ với khẩu hiệu "Nước Mỹ là trên hết", đã làm cho chính sách đối ngoại của Mỹ đối với nền ngoại giao thế giới đã và đang có nhiều sự thay đổi đáng quan tâm.
Chính sách cứng rắn về vấn đề Biển Đông của tân tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, qua tuyên bố của Ngoại trưởng Rex Tillerson đã khẳng định rằng, Hoa Kỳ cần phải ngăn chận Trung Quốc tiếp cận các đảo nhân tạo mà họ đã xây dựng trên Biển Đông trong thời gian gần đây.
Các nhà phân tích cho rằng, cho dù Hoa Kỳ có đủ cơ sở pháp lý để không tôn trọng các quyền hàng hải truyền thống của Trung Quốc và Hải quân Mỹ có quyền ngăn cản các hoạt động của hải quân Trung Quốc gần các đảo nhân tạo mà họ đang xây cất. Và hải quân Mỹ không thể phong tỏa toàn diện các đảo nhân tạo mà không dùng đến vũ lực để ngăn cản Trung Quốc. Điều đó cũng có nghĩa là, khả năng xảy ra xung đột quân sự giữa 2 cường quốc này trên Biển Đông là hết sức cao. Thậm chí người ta còn tính đến khả năng xảy ra chiến tranh hạt nhân.
Tuy vậy, cũng có không ít người khác thì cho rằng, cho đến lúc này chưa có dấu hiệu gì cho thấy là tân tổng thống Donal Trump muốn chiến tranh với Trung Quốc, mà đây sẽ chỉ là một chiến thuật đánh lạc hướng của Trump nhằm tạo sức ép tới Trung Quốc trong vấn đề thương mại. Có lẽ cũng vì "Nước xa không cứu được lửa gần", nếu như chiến tranh trên Biển Đông nổ ra, cho dù uy lực vũ khí của Mỹ có áp đảo đến đâu so với Trung Quốc như người ta đồn đoán, thì phía Mỹ cũng phải đối mặt với những bất lợi khi mà chiến trường gần với Trung Quốc hơn. Nghĩa là Trung Quốc có ưu thế về khoảng cách.
Trong bối cảnh chính sách xoay trục sang Châu Á, đặc biệt là Đông Nam Á của Mỹ tỏ ra không hiệu quả, các nước thành viên Asian đa phần ngả sang phía Trung Quốc. Trong đó phải kể đến thái độ quay ngoắt của Tổng thống Rodrigo Duterte khi chống đối sự hiện diện của quân đội Mỹ lâu nay tại Philippines, vốn một đồng minh thân cận của Mỹ trong khu vực. Điều đó cho thấy việc Mỹ tìm được một đồng minh để thay thế cho Philippines là điều vô cùng khó khăn vào thời điểm này.
Nhiều chuyên gia thấy rằng, đã đến lúc buộc Việt Nam trong lúc này cần phải tỏ rõ thái độ cũng như thể hiện vai trò của mình trong vấn đề an ninh của khu vực. Tuy nhiên, trên thực tế Việt Nam đã sử dụng lá bài đối tác an ninh và thương mại để gia tăng các mối quan hệ ở châu Á, hòng tránh khỏi bị lôi cuốn vào tình trạng căng thẳng gia tăng giữa Mỹ và Trung Quốc trong lúc này. Thông qua việc nỗ lực xây dựng quan hệ thương mại và an ninh mạnh mẽ hơn với các nước như Ấn Độ, Pháp và Nhật Bản.
Song động thái ngày 13/01/2017, Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam đã ký với tập đoàn dầu khí Mỹ Exxon Mobil thỏa thuận khung phát triển dự án khai thác mỏ khí Cá Voi Xanh và thỏa thuận khung hợp đồng bán khí của mỏ này. Đáng chú ý là sự kiện này xảy ra khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đang ở thăm chính thức Bắc Kinh.
Điều đó cho thấy sự khôn ngoan của Hà Nội trong vấn đề quan hệ quốc tế, vì họ đã nhận ra rằng, một khi chiến tranh trên Biển Đông đã nổ ra thì buộc họ phải có một sự lựa chọn dứt khoát, một bên đứng cho mình. Nhưng trong lúc này, khi chưa nổ ra chiến tranh thì họ còn có quyền lựa chọn khác.
Lâu nay những người có tư tưởng cấp tiến hay những người tham gia đấu tranh cho dân chủ, thậm chí là những người dân bình thường ở Việt Nam thường coi nước Mỹ là một mô hình chuẩn mực để hướng đến và theo đuổi. Thậm chí luôn ấp ủ một giấc mơ Mỹ. Và tư tưởng lấy Mỹ làm chỗ dựa cho công cuộc đấu tranh trong hiện tại và là chỗ dựa trong tương lai là điều có thật, đang diễn ra.
Không thể phủ nhận tính ưu việt của nước Mỹ về sự năng động trong hầu hết mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội v.v... Song do sự khác biệt về quan điểm trong các chính sách, đặc biệt là chính sách đối ngoại của mỗi cá nhân tổng thống Mỹ hay các đảng Cộng Hòa hay Dân chủ thay đổi bất thường, cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đối với các nước đối tác. Việc mới nhất là Donal Trump  vội vàng tuyên bố Mỹ rút khỏi hiệp định thương mại TPP là một ví dụ. Hay việc từ trước đến nay, đã có nhiều người chê cựu Tổng thống B. Obama có thái độ cải lương trong chính sách nhân quyền đối với Việt Nam, song nếu  biết trong diễn văn nhậm chức của tân Tổng thống Donal Trump không hề nhắc đến và bày tỏ thái độ trong vấn đề bênh vực quyền con người - một vấn đề hết sức khó hiểu.
Những bài học trong lịch sử, như thỏa thuận của tổng thống Nixon tại Bắc Kinh năm 1972 thông qua bản Thông cáo Thượng Hải, đã dẫn đến sự đổ vỡ của chế độ Việt Nam Cộng hòa là một ví dụ rõ ràng nhất. Đó là một nhược điểm của nền chính trị dân chủ nói chung và nền chính trị Mỹ nói riêng, cần phải được những nhà hoạt động chính trị, những người đấu tranh vì dân chủ... nghiêm túc xem xét tính đến.
Các bài học về nước Mỹ chỉ nên coi đó là tấm gương, hình mẫu để theo đuổi, chứ khó có thể coi đó là một chỗ dựa vững chắc. Vấn đề quan trọng là cần phải dựa chính vào nội lực của chính quốc gia mình, mà bài học trong sự phát triển của Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc đã chứng minh điều đó. Đó là sự khác biệt với các quốc gia khác luôn dựa dẫm kiểu như Philippines.
Điều đó đến lúc này cho thấy vẫn luôn luôn đúng.
Ngày 28 tháng 01 năm 2017
© Kami

No comments:

Post a Comment