Sunday, February 12, 2017

Bài viết hay(4523)

25 năm trôi qua, tui vẫn nghĩ chốn "gió tanh mưa máu" còn rất nhiều người giấu mặt chưa muốn lộ diện cho dù cuộc chiến đã kết thúc từ 30/4/75. Mạng lưới an ninh phản gián của VC không thể không có ở Bolsa; huống hồ những kẻ sẳn sàng làm tay sai thì thời nào chẳng có và ai biết được trong số di dân, HO, du học sinh, kết hôn, etc... lại không gài điệp viên, tỉnh báo VC? Chổ nào có lộn xộn là có bàn tay nhám nhúa của VC; nhất là khi có ai đó nổi bật thì lập tưc có hàng chục "dư luận viên" ném đá không mệt mỏi. Ai bảo sống ở Bolsa không sợ VC? Lầm to. Đứa nào muốn về VN cũng đều sợ VC; huống hồ là dân làm ăn hay ăn chơi du hí.

Nghịch lý tư pháp Việt Nam!

Tư pháp là một trong 3 thiết chế quyền lực của Nhà nước pháp quyền, bao gồm: Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp. Ở các nước theo thể chế dân chủ, được thiết kế theo mô hình phân quyền hay còn gọi là tam quyền phân lập, theo đó, Quốc hội nắm quyền Lập pháp, Chính phủ nắm quyền Hành pháp, Tòa án và Viện Công tố nắm quyền Tư pháp! Việc phân quyền theo thể thức tam quyền phân lập là vô cùng thiết yếu và quan trọng, vì nó tạo ra hệ thống cân bằng quyền lực và kiểm soát quyền lực lẫn nhau giữa 3 thiết chế quyền lực nhà nước. Ba nhánh quyền lực này hoàn toàn độc lập với nhau, không phụ thuộc nhau, kiểm soát và hạn chế quyền lực của nhau nhằm thực thi nguyên tắc phân quyền, tức cân bằng quyền lực giữa 3 thiết chế trên trong một nhà nước pháp trị! Không một cá nhân hoặc một tổ chức chính trị nào, kể cả Tổng thống hoặc chính đảng cầm quyền, có thể đứng trên 3 thiết chế quyền lực này. Trên và cao hơn họ chỉ có thể là Hiến pháp mà thôi!
Ở nước ta cũng giống các nước khác trên thế giới, cũng có 3 cơ quan quyền lực là Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp, nhưng có điều khác là nó không được thiết kế theo mô hình phân quyền (tức tam quyền phân lập) mà là tam quyền “phân công”, có sự lãnh đạo, chỉ đạo thống nhất! Ai là người có quyền phân công và lãnh đạo 3 cơ quan quyền lực này , thì các bạn hẳn phải thừa biết! Đây có là tính ưu việt của thể chế chính trị nước ta hay không, các bạn cứ căn cứ vào Điều 4 Hiến pháp thì có thể tìm được câu trả lời!

Một sự kiện đang được thế giới theo dõi và bàn luận sôi nổi trong mấy ngày qua là việc cách đây 2 tuần lễ, hôm 27/1/2017, Tổng thống bên xứ Cờ Hoa tên là Đỗ Nam Trăm (Donald Trump) ban hành sắc lệnh hành pháp (Executive Order) về di trú, cấm công dân 7 quốc gia Hồi giáo nhập cảnh vào Hoa Kỳ trong vòng 90 ngày, kể cả trường hợp họ đã được cấp visa hoặc họ có quy chế Green Card (Thẻ Thường trú nhân). Ngay lập tức lệnh này bị dư luận nước Mỹ, đặc biệt là giới luật sư chỉ trích là kỳ thị tôn giáo và vi hiến! Hai vị Tổng Chưởng lý của 2 tiểu bang Washington và Minnesota đâm đơn kiện Sắc lệnh này của Tổng thống. Thẩm phán Liên bang James Robart ở Seatle (Washington State) ngày 3/2/2017 ra phán quyết tạm ngưng sắc lệnh này của Tổng thống Trump trên phạm vi toàn quốc! Ngày 5/2/2017, Bộ Tư pháp Mỹ đệ đơn kháng án, yêu cầu khôi phục ngay sắc lệnh của Tổng thống. Sáng nay, 10/2/2017 (giờ VN), Tòa Phúc thẩm Liên bang Khu vực 9 ở San Francisco bác bỏ kháng án trên của Bộ Tư pháp Mỹ. Coi như Tổng thống Donald Trump thua! Vụ này có thể sẽ được đưa lên Tòa án Tối cao Mỹ để có phán quyết cuối cùng, nhưng khả năng đảo ngược phán quyết của Tòa Phúc thẩm Liên bang Khu vực 9 là rất thấp, tức bên Hành pháp của Tổng thống Đỗ Nam Trăm vẫn tiếp tục thua là rất là cao!
Đấy là chuyện xứ người, và chuyện này đâu có làm xấu hay mất thể diện Hoa Kỳ hoặc thể chế chính trị của họ chút nào đâu? Còn chuyện xứ ta thì sao? Xứ ta thì rất nhiều và vô vàn chuyện phi lý!
Chỉ xin nêu 2 trường hợp thực tiễn dưới đây trong hoạt động Tư pháp xứ ta trong thời gian qua để mọi người xem xét và suy ngẫm. Hai trường hợp này nói lên một điều phi lý đến khó hiểu mà nhiều người cho rằng đó chính là nghịch lý, cần sớm xóa bỏ trong ngành Tư pháp Việt Nam.
Trường hợp thứ nhất
Có 2 vụ để minh chứng: Một là vụ “cướp bánh mỳ” mới xảy ra ở quận Thủ Đức (Tp. HCM) gần đây. Đó là vụ 2 thiếu niên vì đói bụng mà phải cướp bánh mỳ trị giá chỉ có 45.000 VNĐ liền bị bắt tạm giam, rồi bị đưa ra truy tố trước pháp luật và chịu mức án nghiêm khắc là 8 và 10 tháng tù giam vì “tội cướp giật tài sản”! Vụ thứ hai là vụ “trộm 2 con vịt”. Cách đây không lâu, 3 chàng nông dân ít học và kém am hiểu pháp luật ở huyện Đức Trọng (Lâm Đồng) ngồi nhậu cùng nhau. Đang cao hứng thì hết “mồi”, thế là họ bắt trộm 2 con vịt của hàng xóm đem nướng để nhậu tiếp! Họ liền bị bắt giam và nhanh chóng bị đưa ra xét xử với tội danh “cướp tài sản công dân”! Cả 3 chàng nông dân bất hạnh này đều chưa có tiền án tiền sự, có nhân thân tốt, do sốc nổi nhất thời mà phạm tội! Cả 3 đều biết lỗi, tự giác khắc phục hậu quả (đã bồi thường 2 triệu đồng), và được nạn nhân bãi nại! Trong thời gian bị tạm giam, họ thành khẩn khai nhận và “hợp tác tốt” với CQĐT! Nhưng họ vẫn bị tuyên một bản án nghiêm khắc mà người ta gọi là “đúng người, đúng tội, đúng pháp luật”, lần lượt một người 5 năm, 2 người sau mỗi người 4 năm tù, tổng cộng là 13 năm tù giam cho 3 nông dân đã trộm 2 con vịt hàng xóm! Trong cả 2 vụ án này, chẳng thấy một ông “kễnh” Tư pháp nào lên tiếng bênh vực những dân đen ít hiểu biết pháp luật, hoặc ngăn Tòa ra những bản án thái quá cho dân thường như nói ở trên! Nhưng ở trường hợp dưới đây thì lại hoàn toàn khác!
Trường hợp thứ hai
Sự việc Ban lãnh đạo Tổng Công ty cổ phần Xây dựng xuất khẩu Việt Nam (Vinaconex) thời ông Phí Thái Bình làm Chủ tịch HĐQT có tham ô hay không thì chưa rõ, nhưng vụ đường nước Sông Đà 18 lần bị vỡ đường ống khiến dư luận Hà Nội vô cùng bức xúc, làm cho 177.000 hộ dân Thủ đô lao đao, cực khổ mỗi khi mất nước, và gây thiệt hại lớn cho ngân sách nhà nước (thành phố HN phải bỏ ra gần 14 tỷ VNĐ cho 18 lần sửa chữa, khắc phục sự cố; dự án phải bỏ ra hơn 1.000 tỷ VNĐ để đầu tư, xây dựng khẩn cấp 1 đường ống mới thay thế đường ống cũ) thì đã rõ! Cơ quan CSĐT (BCA) đã hoàn tất kết luận điều tra bổ sung vụ án: “Vi phạm quy định về xây dựng, gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 229 BLHS, và kiến nghị khởi tố vụ án này. Nhưng rất ngạc nhiên và rất bất ngờ, có một ông “kễnh” có tên là “Liên ngành Tư pháp” xuất hiện, đề nghị “Miễn truy tố trách nhiệm hình sự ông Phí Thái Bình và 4 cộng sự.” Ông Phí Thái Bình, nguyên Chủ tịch HĐQT Vinaconex, sau này được điều về làm Phó Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội, người chịu trách nhiệm chính trong việc xây dựng và để đường ống nước Sông Đà này vỡ đến 18 lần. Song không hiểu sao được thoát tội! Lý do “Liên ngành” đưa ra là 5 cán bộ này mới “vi phạm lần đầu, nhân thân tốt, khai báo thành khẩn và hợp tác tốt với CQĐT” nên không cần đưa ra xét xử trước pháp luật!? Như vậy, trong vụ án này, “Liên ngành Tư pháp” rõ ràng là đã đứng trên 3 cơ quan tiến hành tố tụng là Công an (Điều tra), Truy tố (Viện Kiểm sát) và Xét xử (Tòa án)!
Vậy “Liên ngành Tư pháp” là gì mà quyền lực lớn đến thế?
Đây không chỉ là câu hỏi của rất nhiều người mà còn là tiêu đề của một bài báo rất sắc sảo của nhà báo Xuân Dương trên báo GDVN ngày 23/7/2016! Trong bài báo này, nhà báo Xuân Dương viết, xin trích: “Liên ngành Tư pháp” không phải là một cơ quan, cũng chẳng phải là một tổ chức hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được pháp luật cho phép! “Liên ngành” không có cơ quan chủ quản, không có quyết định thành lập và con dấu theo quy định của pháp luật. Đó là một chủ thể vô hình!”. Còn nhà báo Ngọc Quang cũng của báo GDVN, trích dẫn ý kiến khẳng định của luật sư Nguyễn Đăng Quang, Trưởng văn phòng luật sư “Đăng Quang&cộng sự” (không phải người viết bài này) là: “Liên ngành Tư pháp” là một tổ chức tự phong và vi hiến!” . Ấy vậy, nhưng 3 cơ quan có chức năng tiến hành tố tụng này vẫn phải tuân theo chỉ thị nói trên của cái gọi là “Liên ngành Tư pháp”! Vậy đây không phải là nghịch lý thì là cái gì?
Cũng giống như “Vụ án vỡ ống nước Sông Đà” nói trên, trong thời gian qua, trên khắp 3 miền đất nước, có rất nhiều cán bộ đảng viên và công chức cao cấp ngang nhiên vi phạm pháp luật, gây thất thoát và thiệt hại lớn cho nhân dân và công quỹ nhà nước, song họ vẫn “ung dung và vênh váo” tại vị để tiếp tục con đường tội lỗi của họ! Có vô vàn trường hợp minh chứng cho NGHỊCH LÝ này, nhưng vì khuôn khổ bài viết có hạn, người viết muốn nêu lên 1 ví dụ điển hình mà dư luận rất rõ và vô cùng bức xúc! Đó là vụ Formosa gây thảm họa môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung. Đã gần 1 năm rồi, không chỉ 4 tỉnh miền Trung mà gần như cả nước đã và đang ra sức khắc phục tác hại của thảm họa môi trường, nhưng hậu quả để lại vẫn còn rất nặng nề! Nguyên nhân và thủ phạm gây thảm họa này đã rõ, nhưng những kẻ chủ trương “rước” Formosa vào Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) vẫn đang ung dung và vênh váo tại vị! Luật sư Trần Đình Triển, người quê Hà Tĩnh, rất bất bình với thảm họa Formosa, dịp Tết vừa qua trong bài viết “Cuối năm xem hài Formosa “Nhổ ít lông chân”, ông bày tỏ chính kiến: “Thảm họa Formosa làm điêu tàn nhân dân 4 tỉnh miền Trung. Mặc dù chưa rõ có tham nhũng và làm tay sai cho ngoại bang hay không, nhưng những sai phạm cũng đã đủ để bỏ tù nhiều kẻ đã cấp phép đầu tư sai, ưu ái miễn giảm thuế cho Formosa, thu hồi đất của dân, bồi thường, cưỡng chế trái pháp luật, v.v. Vậy mà chỉ kỷ luật hành chính có một vài cán bộ, nhổ lông chân vài ba sợi cho đỡ ngứa sao? Cái ông Võ Kim Cự, người tổ chức, lãnh đạo nhiều cuộc cưỡng chế, đàn áp dân, phục vụ đắc lực, tận tâm tận ý cho Formosa (Sao các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước không về Hà Tĩnh mà nghe dân chửi, căm thù uất hận con người này!); cớ chi những con người này, có kẻ thì hạ cánh an toàn, kẻ thì vẫn chễm chệ chức này ghế nọ?”. Vâng, tôi hoàn toàn tán đồng ý kiến của luật sư Trần Đình Triển! Chính Võ Kim Cự, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, nay là Chủ tịch Liên minh HTX Việt Nam, là một trong những kẻ hăng hái rước họa Formosa vào Hà Tĩnh, cần phải bị trừng phạt thật nghiêm khắc trước pháp luật để làm gương cho những kẻ đã gây ra những tội lỗi cho chính người dân và mảnh đất quê hương của mình! Tội lỗi mà Võ Kim Cự phạm phải là nhiều và rất nghiêm trọng, chỉ riêng việc ông ta cố tình vượt mặt Chính phủ, vi phạm Điều 52 Luật Đầu tư 2005 để cấp phép cho Formosa lên đến 70 năm, là tội không thể bỏ qua! Riêng tội lộng quyền, coi thường Chính phủ để vi phạm luật pháp cũng đáng bỏ tù ông này! Nhưng đến nay vẫn có kẻ tìm cách bao che cho Võ Kim Cự để ông ta vẫn bình chân như vại, vênh váo tại chức, thì thật là kỳ quặc! Xin phép được hỏi “Liên ngành Tư pháp” đâu rồi, sao ông không xuất hiện để thực thi chức năng giữ nghiêm “cán cân công lý” của ông đi?
clip_image002
clip_image004
Chủ tịch UBND tỉnh Võ Kim Cự đón tiếp Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến thăm Vũng Áng hồi tháng 9/2014. Nguồn : Toà án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh
Người viết bài này xin nói thẳng điều sau đây: Nếu ai đó tìm cách bao che, bảo vệ hoặc ngăn cản, trì hoãn việc truy tố những kẻ vi phạm pháp luật trong vụ Formosa Hà Tĩnh, (trong danh sách này, Võ Kim Cự đứng đầu bảng), hoặc những ai trong cái gọi là “Liên ngành Tư pháp” ra lệnh miễn truy cứu trách nhiệm hình sự ông Phí Thái Bình và 4 cộng sự ở Vinaconex, thì đấy không phải là hành vi bảo vệ uy tín và thể diện cho Đảng đâu, mà ngược lại đó chính là hành vi làm mất thanh danh và bôi nhọ Đảng! Những kẻ đó, hơn ai hết, đang làm mất thể diện của Đảng và Nhà nước, cần phải nghiêm trị trước pháp luật đê giữ nghiêm kỷ cương, phép nước! Tình trạng nội bộ Đảng đang trong quá trình suy thoái trầm trọng ( NQTƯ4-Khóa XII), một phần là do Đảng lâu nay đã để cho các nhóm lợi ích “bán nước, hại dân” tồn tại và ngồi trên luật pháp, thứ đến là Đảng không gương mẫu trong việc thượng tôn pháp luật, để cho số cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất thao túng ngành Tư pháp, bắt bộ máy này phục vụ cho lợi ích của chúng, chống lại lợi ích của đất nước và nhân dân! Nếu tình trạng này không được ngăn chặn kịp thời, thì sớm muộn chẳng những Đảng sẽ không còn, mà Đất nước sẽ suy vong! Mong một quyết sách thần kỳ lắm thay!
Hà Nội, chiều 10/2/2017Nguyễn Đăng Quang

Thông điệp của anh Trần Huỳnh Duy Thức qua thư góp ý gởi ô Trọng

Đọc thư anh Trần Huỳnh Duy Thức gửi Nguyễn Phú Trọng có thể thấy được tấm lòng và viễn kiến của anh đối với tương lai dân tộc như thế nào.
Anh thực sự là một nhà kinh bang tế thế, tiếc thay hiện tại anh vẫn đang ở tù và thể chế chính trị hiện nay vẫn đang cầm tù cả dân tộc chúng ta, nên anh không có dịp thi thố tài năng của mình để chấn hưng đất nước.
clip_image002

Tuy nhiên, tôi vẫn tin rằng rồi đây anh sẽ lãnh đạo quốc gia và sẽ xây dựng nên một nền tảng vững chãi giúp Việt Nam trở thành cường quốc mai sau.
Anh viết thư đó không phải để hoặc mong Nguyễn Phú Trọng đọc, vì đầu óc đó chắc chắn không quan tâm đến vận mệnh quốc gia và càng không thể lĩnh hội điều anh đang nghĩ đến nếu y có cơ hội đọc được.
Anh viết để người Việt có tấm lòng đối với tương lai đất nước mai sau không nản lòng và tiếp tục giữ vững niềm tin lúc này, để bằng cách này hay cách khác đóng góp sức mọn của mình vào sự nghiệp chung trong khả năng riêng của mỗi người.
Anh không cần Nguyễn Phú Trọng hay ai trong hàng ngũ chóp bu cộng sản quan tâm thân phận hiện tại của mình, bởi nếu muốn anh đã chọn ra nước ngoài, điều mà nhà nước này đang cố sức làm để đẩy anh rời xa mảnh đất quê hương.
Anh chọn ở lại giữa ngục tối trên xứ sở này để người Việt bên ngoài nhà tù nhỏ hiểu mình cần làm gì giúp từng bước phá vỡ gông cùm đang kềm hãm con đường Việt Nam sáng chói ở phía trước.
Chúng ta hãy truyền tải thông điệp này của anh Trần Huỳnh Duy Thức và hãy cùng nhau THỨC TỈNH!
L.C.Đ.
***
Dưới đây là nội dung thư đã được gửi cho ông Trọng
THƯ GÓP Ý
                                                          Nghệ An, 19/12/2016
K/g: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
Tôi tên Trần Huỳnh Duy Thức, 50 tuổi, hiện đang ở tù tại Trại giam số 6 theo tội danh được gọi là “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vì đã góp ý với nhà nước về những nguy cơ và chính sách phát triển quốc gia.
          Hôm nay tôi tiếp tục góp ý vì nhận thấy những nguy cơ này đang ngày càng nghiêm trọng. Nguy hại nhất chính là nguy cơ tụt hậu của dân tộc, mãi nhìn các dân tộc khác vượt qua sau mỗi cột mốc bản lề chuyển đổi thời đại. Dân tộc chúng ta đã không tiến lên được mà còn bị đẩy lùi xa sau các cột mốc Cách mạng công nghiệp 2.0, Cách mạng công nghiệp 3.0 của Thời đại kinh tế công nghiệp, rồi phải chìm vào những cuộc chiến giành độc lập.
          Thế giới đã bắt đầu chuyển sang Thời đại Kinh tế tri thức với cột mốc đầu tiên là Cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 vốn đã được nhiều quốc gia chuẩn bị từ nhiều năm trước. Việt Nam gần như chỉ mới biết đến nó vào cuối năm ngoái. Nhưng sự muộn màng này không đáng lo bằng sự chậm chạp trong việc hiểu đúng quy luật vận động của nó và thái độ không sẵn sàng thay đổi để tôn trọng quy luật để tiến cùng Thời đại. Thất bại của nhiều dân tộc chính là ở thái độ như vậy khi Dòng chảy của Thời đại tiến tới. Thái độ đó dẫn tới sự ngộ nhận hoặc cố tình không hiểu đúng các đặc trưng của thời đại, bỏ qua các đặc trưng mềm mang tính quyết định và tập trung vào các đặc trưng cứng mang tính hệ quả như công nghệ và phương thức sản xuất nói chung. Họ không chịu nhìn nhận rằng các thời đại được tạo nên bởi những dòng chảy được hợp thành bởi 2 trào lưu mềm và cứng, trong đó trào lưu mềm mang tính quyết định và phải đi trước vì nó thay đổi đặc trưng mềm của xã hội, dẫn đến quan hệ sản xuất mới và mối quan hệ tiến bộ giữa con người cũng như năng lực vận động của họ trong xã hội nói chung. Không hội nhập trào lưu mềm mà chỉ tập trung vào trào lưu cứng dẫn đến những cuộc cách mạng không được đặt trên những nền tảng vận động vững chắc của xã hội. Kết quả là sự sụp đổ.
          Biểu hiện dễ thấy của những quốc gia thúc đẩy hoặc hội nhập thành công vào dòng chảy của các thời đại là xã hội của họ rất cởi mở, không chỉ chấp nhận mà còn dễ dàng dung hợp sự khác biệt. Đó là tác dụng của trào lưu mềm. Chính phủ đang nói rất nhiều làm sao biến Việt Nam thành một quốc gia khởi nghiệp như Israel. Các mô hình kinh tế của họ đang được học tập. Nhưng bí quyết quan trọng nhất của quốc gia non trẻ này là ở xã hội cởi mở – nơi người dân có thể chỉ trích bất kỳ vị lãnh đạo nào của đất nước không chỉ bằng những góp ý chính sách mà còn bằng sự chế giễu họ công khai. Bí quyết này chỉ có được nhờ mô hình chính trị cởi mở nhưng mới mẻ của dân tộc Do Thái, chứ không phải nhờ văn hóa bảo thủ lâu đời của họ.
          Một xã hội cởi mở như vậy thì mới có thể tạo ra hoặc chấp nhận những ý tưởng mới, đột phá về công nghệ và mô hình kinh doanh. Không có cởi mở về chính trị thì sự cởi mở về kỹ thuật, kinh tế rất hạn chế. Nói đến Cách mạng công nghiệp 4.0 – Nền kinh tế số hóa thì không thể thiếu tiền tệ kỹ thuật số, chính là các loại tiền ảo như Bitcoin. Không phải tự nhiên mà những nơi đã ra đời hoặc công nhận pháp lý đối với tiền tệ kỹ thuật số là những quốc gia cởi mở nhất thế giới như Mỹ, Thụy Điển và mới đây là Singapore. Thực ra Chính phủ Singapore đã chuẩn bị cho tiền tệ kỹ thuật số từ 9 – 10 năm trước. Cùng lúc đó, ý tưởng xây dựng một đơn vị tiền tệ kỹ thuật số cho Việt Nam là VN$ (Vietnam dollar) đã bị bóp chết trong trứng nước. Ngay đến bây giờ rồi mà những phát biểu của các quan chức ngân hàng vẫn còn kỳ thị và gây sợ hãi đối với các loại tiền ảo. Có rất nhiều nỗi sợ như vậy đối với các ý tưởng mới hiện nay trong xã hội Việt Nam, nhất là những gì liên quan đến mô hình phát triển.
          Chính phủ đang phát động cả nước nắm bắt cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0. Bộ Chính trị cũng đã tổ chức học tập đặc trưng của cuộc Cách mạng này. Nhưng tôi nhận thấy đặc trưng mềm đã bị bỏ qua.
          Tôi có thể hiểu được khao khát của ông về một chính quyền đạo đức. Nhưng lịch sử dân tộc và thế giới đã chứng minh rằng đức trị không tạo ra được các nhà nước và xã hội đạo đức, mà còn kìm hãm các dân tộc ở mãi trong nền Kinh tế nông nghiệp lạc hậu. Pháp trị là đặc trưng của Thời đại Kinh tế công nghiệp. Còn pháp quyền là đặc trưng của Thời địa Kinh tế tri thức. Không thể sử dụng đức trị để thành công trong Thời đại mới đang hình thành mạnh mẽ này được. Đức trị không làm xã hội cởi mở mà ngược lại, chìm trong sự phẫn uất và thù địch. Con người không thể phấn chấn để làm nên những điều tốt đẹp khi thường xuyên bị sôi sục bởi sự lên án về đạo đức, tham nhũng hoặc những tư tưởng sai trái. Kết quả là xã hội bị trói chặt vào những tư tưởng cũ kỹ, thì sao mà phát triển được. Từ thời Duy Tân Minh Trị cho đến tận bây giờ, các quan chức Nhật Bản vẫn hay bị chỉ trích về lối sống. Nhưng khó phủ nhận được họ là những người đã kiến tạo nên các nền tảng phát triển để nhân dân Nhật tạo nên kỳ tích. Chìa khóa của giải pháp nằm ở quyền chỉ trích. Khi nó còn được bảo đảm thì hành xử của quan chức và cả nhà vua còn được đặt trong giới hạn nhân dân có thể kiểm soát. Trong lịch sử Nhật, khi quyền này bị hạn chế cũng là lúc chủ nghĩa đức trị lên ngôi dẫn đến sự lụn bại của nước Nhật bởi những cuộc chiến tranh được phát động với danh nghĩa bảo vệ đạo đức.
          Tôi và nhiều người dân trên khắp thế giới rất mong đất nước hội nhập thành công và vượt lên trong cuộc Cách mạng công nghiệp 4.0, đưa dân tộc Việt Nam nhanh đến thịnh vượng và văn minh. Nhưng điều này, lúc này, đang tùy thuộc vào những người nắm quyền hành tối cao như ông. Tôi nghĩ ông cũng muốn như vậy. Nhưng sự thành công chỉ đến khi quy luật phát triển được tôn trọng. Chính quy luật này tạo nên Dòng chảy không thể đảo ngược của Thời đại. Tôn trọng quy luật đó thì phải thúc đẩy trào lưu mềm trước thông qua những cải cách chính trị cởi mở mạnh mẽ. Đây là cơ hội dành cho những người như ông làm nên lịch sử. Ngược lại, không tôn trọng quy luật mà cố gắng dồn sức lực cho trào lưu cứng thì thất bại là không thể tránh khỏi và bị lịch sử vượt qua.
          Lịch sử thế giới cho thấy, khi người dân nói ra được nguyện vọng của mình thì dân tộc tạo ra sức mạnh thần kỳ. Cuộc cách mạng Tháng 8, Cuộc tổng tuyển cử 1946 và Hiến pháp 1946 là những điều như vậy. Nhưng Việt Nam vẫn chưa có kỳ tích phát triển vì Hiến pháp 1946 đã không được tiếp tục bằng một cuộc trưng cầu ý dân như bản Hiến pháp này dự kiến. Ý nguyện nhân dân cần phải được tiếp tục để dân tộc Việt Nam hóa rồng sánh vai cường quốc năm châu. Hơn lúc nào hết, một cuộc trưng cầu dân ý về Hiến pháp để nhân dân quyết định thể chế chính trị của đất nước cần được thực hiện. Ai làm cho nhân dân nói ra được nguyện vọng của mình thì sẽ làm nên lịch sử.
          Chúc ông sức khỏe và kính chào.
       Mùa đông tháng 12, 2016
     THDT
Nguồnhttps://tranfami.wordpress.com/Lê Công Định

'Chính họ giúp chúng ta trưởng thành!'


clip_image001
Bà Bùi Thị Minh Hằng (giữa) sau khi được ra tù, tại trại giam Gia Trung, ở Gia Lai, Pleiku hôm 11/2/2017. FB HOÀNG DZŨNG

Nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam, bà Bùi Thị Minh Hằng vừa được trả tự do hôm thứ Bảy, sau 3 năm thi bản hành án 'gây rối trật tự công cộng' mà nhà cầm quyền cáo buộc và kết án theo điều 245 Bộ Luật Hình sự Việt Nam, và đã trở về đến Sài Gòn từ Trại giam Gia Trung, thuộc Tổng cục VIII, Bộ Công an, ở Pleiku.
Chính họ đã tạo dũng khí cho chúng ta tranh đấu và giúp cho chúng ta trưởng thành
Bà Bùi Thị Minh Hằng
Trong một video được những nhà hoạt động từ Sài Gòn chia sẻ và truyền trực tuyến trên mạng xã hội Facebook tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu thế ở Kỳ Đồng, Quận Ba, TP. Hồ Chí Minh, chiều tối ngày 11/2, nữ tù nhân chính trị vừa ra tù nói với những người tới đón bà ở Sài Gòn:
"Tôi phải cảm ơn nhà cầm quyền cộng sản... Chính họ tạo dũng khí cho tôi, (tôi đã được) hân hạnh là họ đào tạo cho tôi".
clip_image002
Hoa mừng gửi tặng bà Bùi Thị Minh Hằng sau khi bà được trao trả tự do hôm 11/2/2017 và về đến Sài Gòn từ Trại giam Gia Trung ở Gialai. FACEBOOK HOÀNG DZŨNG
Bà Bùi Hằng nói thêm với một trong những người tới đón bà ở Sài Gòn, nhà hoạt động công đoàn độc lập và cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh:
"Động lực đấu tranh của chị có được là nhờ những người đi trước... như em.
"Chính họ (nhà cầm quyền, nhà tù) đã tạo dũng khí cho chúng ta tranh đấu và giúp cho chúng ta trưởng thành".
clip_image003
Hằng chục người đã tiếp đón bà Bùi Hằng khi bà ra tù và trở về tới Sài Gòn. FB HOÀNG DZŨNG
Nói với hàng chục người vây quanh trong khuôn viên một căn phòng lớn ở nhà thờ, bà Bùi Hằng nói tiếp:
Nhưng nhìn thấy mọi người, không kìm lòng được, thèm được nói, thèm được ôm. Xin cảm ơn tất cả các anh chị em đã luôn luôn đồng hành
Bà Bùi Thị Minh Hằng
"Tôi đã trở về trong vòng tay yêu thương, trìu mến của mọi người.
"Ngày hôm nay, tôi đã từ chối trả lời phỏng vấn của mọi đài, báo trong và ngoài nước, vì tôi muốn xuất hiện trong một hình ảnh đỡ mệt mỏi hơn (vì đi đường)".
"Nhưng nhìn thấy mọi người, không kìm lòng được, thèm được nói, thèm được ôm.
clip_image002[1]
Hoa mừng gửi tặng bà Bùi Thị Minh Hằng sau khi bà được trao trả tự do hôm 11/2/2017 và về đến Sài Gòn từ Trại giam Gia Trung ở Gialai. FACEBOOK HOÀNG DZŨNG
"Xin cảm ơn tất cả các anh chị em đã luôn luôn đồng hành...," bà nói trong clip được phát Live trên Facebook.
Một nhà hoạt động từ Sài Gòn cho BBC hay bà Bùi Hằng được thả tự do vào lúc 7h50 phút sáng thứ Bảy và về tới Nhà thờ Kỳ Đồng lúc 20h00.
Trên đường về Sài Gòn, sau khi rời trại giam Gia Trung, bà đã ghé qua nhà của Nhà giáo Đinh Đăng Định, một tù nhân chính trị và nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền đã quan đời không lâu sau khi ra tù, ở Dak Nông để thắp hương cho ông.
"Có hai xe 16 chỗ đi từ Sài Gòn ngày hôm trước để đón trực tiếp bà Hằng tại cổng trại giam Gia Trung. Về tới Kỳ Đồng thì có gần 100 người chờ đón", một nhà hoạt động nói với BBC ngay từ nhà thờ Kỳ Đồng.
Tinh thần bà Hằng rất tốt, mọi người đều rất vui và phía chính quyền cũng rất ôn hoà. Họ chỉ theo dõi mà không làm khó gì
Một nhà hoạt từ Sài Gòn
"Tinh thần bà Hằng rất tốt, mọi người đều rất vui và phía chính quyền cũng rất ôn hoà. Họ chỉ theo dõi mà không làm khó gì", nhà hoạt động này cho BBC biết thêm.
Bà Bùi Thị Minh Hằng là một blogger và nhà hoạt động, năm 2014 bà và một nhóm người gồm khoảng hai chục người và các nhà hoạt động vận động tự do tôn giáo thuộc Phật giáo Hòa Hảo đã tới thăm một tù nhân chính trị.
Bà đã bị công an bắt cùng ít nhất hai người khác. Bà Bùi Hằng sau đó bị kết án gây rối giao thông và trật tự công cộng và bị kết án tù giam 3 năm theo điều 245 Bộ Luật Hình sự.
Năm 2016, Đại sứ của Hoa Kỳ tại Liên Hợp quốc, Samantha Power, đã vinh danh bà trong số hai mươi tù chính trị là phụ nữ trong phong trào kêu gọi trao trả tự do cho họ với tên gọi FreeThe20 Campaign.
clip_image004
Nhà hoạt động Bùi Hằng (thứ hai, từ phải) về tới Nhà thờ Kỳ Đồng ở Quận Ba, TP. Hồ Chí Minh, tối ngày 11/2/2017. FB HOANG DZUNG

No comments:

Post a Comment