Monday, February 13, 2017

Bài viết hay(4531)

Sáng chủ nhật, anh tư bản đỏ hàng xóm rủ tui đi ăn sáng ở Song Long thì gặp một nhà báo Bolsa vừa du lich từ VN trở qua. Anh than là đi taxi từ sân bay TSN về khách sạn bị chém dã man quá. Khách sạn thì dơ và hôi quá. Đi ăn cũng chê là quán đầy rác, ăn phở mà không dám ăn rau vì thấy không đảm báo an toàn thực phẩm, v.v... Nghe nhà báo chê rậm rề nên anh tư bản đỏ vỗ vai cười khẩy: Ai biểu ông không ở khách sạn xịn hơn, ăn nhà hàng cao cấp hơn? Chỉ cần trả tiền nhiều hơn là ông sẽ thấy VN không thua gì Bolsa mà thậm chí còn "ngon lành" hơn nhiều! Tui chợt nghĩ: Thực phẩm sạch và vệ sinh chỉ dành cho kẻ có tiền hay sao? Đa số nghèo khó thì ...ráng chịu đi! Hổng có tiền thì đừng có than thở, chẳng ai tội nghiệp đâu. Nhà nước của ai? Nhân dân hay nhà giàu?

THƯ MỜI CỦA TRUNG TÂM MINH TRIẾT

Chúng tôi gởi lá thư này, tới các nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước, tới các doanh nhân, tới các anh chị thanh niên, sinh viên, các nhà lãnh đạo ở trung ương và địa phương, tới các cơ quan và tổ chức khoa học, văn hóa, giáo dục của nhà nước và của xã hội ở nước ta, để mời gọi tham gia kỷ niệm “110 Năm Đông Kinh Nghĩa Thục (1907-2017) - Cuộc Quốc gia Khởi Nghiệp Đầu Thế kỷ XX”.
Tháng 3 năm 1907, Đông Kinh Nghĩa Thục (ĐKNT) khởi đầu ở Hà nội, mở ra một phong trào văn hóa cứu nước, có ý nghĩa cách mạng to lớn, nhằm giành lại Độc lập, chấn hưng và phát triển Đất nước theo trào lưu của văn minh hiện đại của nhân loại. Thực dân Pháp đã đàn áp tàn bạo, đóng cửa Nghĩa thục và đày những nhà ĐKNT ra Côn đảo.
Tuy chỉ hoạt động chưa đầy một năm, nhưng ĐKNT đã để lại những giá trị văn hóa và tư tưởng về khát vọng của dân tộc Việt Nam giành độc lập, hiện đại hóa và dân chủ hóa Đất nước và xã hội. Những quan niệm hình thành nên triết lý của ĐKNT về một nền chính trị dân chủ, dân quyền, một nền kinh tế có công, nông, thương, tín hiện đại để quốc dân có quyền làm chủ “sản nghiệp”, có luật pháp bảo vệ…, một nền văn hóa giáo dục tiên tiến, coi trọng thực học, thực nghiệp, để “mở trí khôn cho dân”, ”học làm người, làm quốc dân”, với phương châm “Á Âu chung lại một lò. Đúc nên nhân cách mới cho là người”, v.v. Ngày nay xem lại càng thấy tính tiên tiến, nhân văn, dân tộc và dân chủ, rất hợp thời.

Học hỏi tinh thần, tư tưởng của ĐKNT, đem kết hợp với những kiến thức và kinh nghiệm của nhân loại hiện nay, chúng ta có thể thấy sáng tỏ con đường chấn hưng và phát triển Đất nước hôm nay, thấy rõ một nhân cách con người mới rất cá nhân lại đầy một tinh thần cộng đồng, trách nhiệm xã hội đẹp đẽ. Vì thế, chúng tôi nghĩ rằng cuộc kỷ niệm này, mọi người nên tham gia.
Xin hãy tổ chức khắp nơi những cuộc tọa đàm, hội thảo, xin đọc lại, trình bày lại lịch sử của ĐKNT, đọc những áng văn của ĐKNT qua văn bản in nhất là qua mạng tin học, như “Văn Minh Tân học Sách”, “Tân đính Luân lý Giáo khoa Thư”. Các nhóm văn hóa ở các địa phương, những nhóm khởi nghiệp xin hãy tìm ở ĐKNT những giá trị, góp vào năng lượng tinh thần cho công việc hôm nay.
Mong rằng Thủ tướng đang muốn có Chính phủ liêm chính, kiến tạo, hai ông Bộ trưởng Giáo dục và Văn hóa, các ban Tuyên giáo, nhận thức ý nghĩa cao quý của ĐKNT, có chủ trương tham gia và tạo mọi điều kiện mời gọi xã hội tổ chức thật rộng khắp cuộc kỷ niệm này.
Trung Tâm Minh Triết đã họp Hội đồng học thuật bàn chương trình kỷ niệm, với chủ đề như đã nêu ở trên. Chúng tôi sẽ phối hợp với những tổ chức khoa học, văn hóa, những nhà nghiên cứu để tổ chức nhiều sinh hoạt tọa đàm học thuật,và sẽ tổ chức một hội thảo nghiêm túc với chủ đề như đã nêu trên, vào giữa năm,sẽ có thông báo riêng. Chúng tôi mời gọi các học giả, các bạn trẻ viết cho chúng tôi những tham luận theo những chủ điểm sau:
- ĐKNT định hình cho một cuộc Quốc gia khởi nghiệp đầu thế kỷ XX để xây dựng Đất nước độc lập, hưng thịnh, phát triển,hiện đại hóa và dân chủ hóa.
- Lý tưởng của ĐKNT về một nền chính trị dân chủ dân quyền.
- Mở thực nghiệp, xây dựng nền kinh tế có công, nông, thương, tín hiện đại.
- Phấn đấu cho một nền văn hóa, giáo dục nhân văn, tiên tiến, khai phóng để “hóa dân, cường quốc”.
- Nhân cách cao quý của các tiên hiền giáo thụ ĐKNT.
- ĐKNT, cảm hứng từ cuộc Minh Trị Duy tân và Khánh ứng Nghĩa thục Nhật Bản.
(Trong từng chủ điểm xin liên hệ tới tình hình cụ thể trong từng lãnh vực để góp vào việc làm sống lại những triết lý mà tiền nhân để lại).
Xin gởi bài viết và tham luận cho Trung tâm theo địa chỉ:
Thư bưu điện: TT Minh Triết - 26/40 Phố Kim Hoa Hà Nội. Hoặc liên hệ điện thoại 0906141259.
Bài viết và tham luận sẽ được đăng lên trang mạng và cho một kỷ yếu của Hội thảo. Chân thành mong được sự tham gia và hợp tác của tất cả các bạn ở trong và ngoài nước với Trung Tâm cho sự thành công của cuộc kỷ niệm.Nhân dịp này, chúng tôi xin giới thiệu bài viết nhân kỷ niệm 105 Năm ĐKNT: “Cảm nhận giá trị Minh triết của ĐKNT” để tham khảo.
Kính xin các báo, đài, các trang mạng xã hội và các blog cá nhân giúp đăng tải Thư này để đông đảo những người quan tâm đến văn hóa và vận mệnh của Dân Nước được tường.
Kính cẩn mở đầu cuộc kỷ niệm.
Hà nội ngày Nguyên tiêu 15 tháng Giêng năm Đinh Dậu – 2017.
GĐ Trung tâm

Lại nói tới hòa giải dân tộc

Là người Việt tự nhận thuộc thành phần Dân tộc, thành phần nạn nhân của cuộc chiến Quốc – Cộng, đang sống lưu vong ở Mỹ. Tuy mang nhiều quốc tịch nhưng vẫn thừa nhận: Chỉ có Việt nam là Tổ Quốc duy nhất của mình. Mỗi lần nghe tin chiến sự ở Syria hay Iraq lòng không khỏi bùi ngùi lo lắng nghĩ đến quê hương. Nơi ấy tôi sinh ra và lớn lên với bao nhiêu kỷ niệm khó quên, vui có buồn có. Nghĩ đến dân tộc với họ hàng thân thích, với mồ mả ông cha, với xóm giềng đã một thời tắt lửa tối đèn có nhau. Nghĩ đến chiến tranh rồi sẽ do hận thù chưa được hóa giải, lại bùng cháy trên quê hương Việt nam. Một thứ hận thù giả tạo do hệ lụy của chiến tranh lạnh nhào nặn nên. Là anh em ruột thịt nhưng kẻ giàu người nghèo, được kích động thành kẻ thù giai cấp phải giết nhau cho bằng được. Trớ trêu thay chín mươi lăm phần trăm những người bị giết trong cải cách ruộng đất lại là những người đi theo kháng chiến. Là anh em cùng cha mẹ sinh ra, nhưng thời thế xô đẩy kẻ bên này người bên kia chiến tuyến, nay thành kẻ tử thù thề truyền đời nối kiếp phải một mất một còn. Hằng triệu người dân Việt đã phơi thây trên chiến địa. Khốn thay bên cạnh những xác chết ấy là những vũ khí, nếu không phải của Liên Xô thì lại là của Mỹ.

Ai phải chịu trách nhiệm gây nên cảnh nồi da xáo thịt này?
Chiến tranh lạnh đã chấm dứt, các thế lực đế quốc kẻ chủ mưu gây nên cuộc chiến tranh tàn phá mảnh đất thân yêu này đều đã rút quân ra khỏi Việt nam. Những hồ sơ về cuộc chiến tranh uỷ nhiệm này đã được cả hai bên giải mật. Những tập hồi ký của người trong cuộc đang được bầy bán công khai trên các kệ sách, nên sự thật không cách gì chối cãi được. Thoạt đầu cả Quốc lẫn Cộng đều có những lý do chính đáng để chống nhau, nhưng cả hai đều dựa vào ngoại bang để có sức mạnh chống nhau. Nên từng bước phụ thuộc ngoại bang, rồi lệ thuộc ngoại bang và cuối cùng trở thành công cụ của ngoại bang. Chủ quyền quốc gia mất đi từ đấy, độc lập chỉ còn là cái bánh vẽ. Nên cái chính không chính hẳn, cái tà cũng không tà hẳn. Cái công chưa chấc thế đã là công, cái tội chưa hẳn đó là tội. Cái công cái tội, cái chính cái tà, cái thật cái gỉa hòa quyện vào nhau đã nhấn chìm dân tộc Việt trong bể máu huynh đệ tương tàn. Suốt ba mươi năm khói lửa và kéo dài tới tận ngày nay, hận thù vẫn được cả hai bên nuôi dưỡng, coi đó là sức mạnh tạo nên quyền lực của nghệ thuật chia để trị. Thỉnh thoảng người dân lại thấy lóe lên lời kêu gọi “Hòa hợp hòa giải dân tộc” nhưng rồi vụt tắt. Vì chỉ là chiêu bài, nên không có những bước đi cụ thể. Những nguyên nhân gây nên hận thù trong dân tộc không có trong chương trình ngḥi sự, nên những biện pháp hóa giải để triệt tiêu những nguyên nhân ấy không được mang ra bàn bạc. để từng bước tiến tới hòa hợp hòa giải dân tộc. Mà chỉ thấy những lời phát biểu mang tính “Mẹ hát con khen hay” thật trơ trẽn. Là hình thức chiêu hồi nên chỉ chiêu mộ được những kẻ “Xin ngả mũ cúi chào”. Những người biết xấu hổ đều ngoảnh mặt làm ngơ với cái trò rẻ mạt ấy.
Thế giới nay đang hình thành một trật tự mới. Nhóm Tân bảo thủ lên cầm quyền ở Mỹ đang đánh canh bạc tháo cáy: Xóa bài làm lại từ đầu để chia đôi thiên hạ. Luân Đôn đang ve vãn Bắc Kinh để hình thành trục thứ ba. Mộng bá chủ của Trung quốc ngày càng quyết liệt. Biển Đông với vị trí địa chính trị và quân sự quan trọng, nên giai đoạn này vẫn là nơi tranh chấp cho quyền lực của sự hình thành trật tự mới thế giới. Trong đó Việt Nam rồi đây sẽ thực sự là trọng điểm của cuộc tranh chấp này. Do bờ biển dài hơn ba ngàn cây số, ở vị trí là cửa ngõ tiến vào Nam Á, là con đường di dân xuống phía nam của bọn bành trướng Phương Bắc .
Vì thế Việt nam đang phải đối diện với nhiều bất trắc, thuận có nghịch có. Giữ được nước hay không đang là thách đố trong giai đoạn này. Nên hòa giải dân tộc là nhu cầu sống còn của toàn dân tộc, không phải của riêng phe phái nào .
Lúc này nhẫn để chờ thời là cái dũng của người quân tử. Nhưng nhẫn để cầu an lại là cái hèn của kẻ tiểu nhân. Nên “Ba không một có” do một số nhà nghiên cứu chiến lược trong nước đề ra là rất đáng hoan nghênh. Nhưng vẫn thụ động, cái “có” vẫn phải trả giá và sai lầm về binh pháp, vì: Lấy cái yếu < quân sự > của mình làm chủ lực, để chống cái mạnh < vũ khí > của kẻ thù. Sở trường chiến tranh nhân dân không được đề cập tới. Vì sao ?
Lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt đã để lại những bài học vô cùng qúy giá. Đại tướng Võ Nguyên Giáp sau này đã vận dụng thành công trong nghệ thuật chiến tranh nhân dân. Đó là : Huy động mọi khả năng trong dân chúng thực hành sách lược toàn dân toàn diện chống ngoại xâm. Để hình thành thế trận thiên la địa võng xuất qủy nhập thần, đẩy đối phương vào thế tứ bề thọ địch, căng mỏng đối phương để lấy yếu diệt mạnh. Nắm thắt lưng địch mà đánh để hạn chế ưu thế của phi pháo. Nên nắm quyền chủ động trên chiến trường .
Nhưng muốn huy động được sức dân, trước hết phải thu phục được lòng dân. Hiểu được điều đó nên Hồ Nguyên Trường đã nói với Hồ Qúy Ly: Không sợ giặc mạnh, chỉ sợ lòng dân không thuận. Do không có lòng dân nên Hồ Qúy Ly tuy biết mà không vận dụng được sở trường chiến tranh toàn diện của dân tộc để chống sở đoản chiến tranh phi nghĩa của quân xâm lược. Nên họ Hồ chỉ còn biết dựa vào vũ khí, dùng trận địa chiến để chống nhau với giặc, vì thế đã thua nhục nhã.
Lúc này nêu vấn đề hòa hợp hòa giải để vận dụng được sở trường nghệ thuật quân sự của dân tộc là rất thức thời cần đước hoan nghênh. Nhưng nếu đây là trò chiêu hồi thì chỉ làm lãng phí công qũy, khi kinh tế trong nước đang còn nhiều khó khăn.Nguyễn Hữu Bính

Ngân hàng HSBC Vietnam cộng tác với công an để xâm hại lợi ích khách hàng?

Đòi chứng từ và ‘nguồn gốc, mục đích, lý do giao dịch’
Tiêu chí “hỗ trợ nhu cầu của khách hàng một cách tốt nhất” của Ngân hàng HSBC Vietnam đã được “đưa vào thực tiễn” một cách cấp tốc đối với tôi – nhà báo chuyên viết phản biện.
Sau một thời gian mở tài khoản tại HSBC Vietnam, đến giữa tháng 12/2016, tôi bất ngờ nhận được một bản thông báo của ngân hàng này, người gửi là Trần Thu Hoài ở bộ phận Quản lý dịch vụ khách hàng nhưng không chữ ký và không dấu, yêu cầu tôi phải cập nhật một số thông tin cá nhân để “bảo vệ quý khách trước nguy cơ tội phạm lừa đảo và tội phạm tài chính ngày càng gia tăng”.
Ngay sau đó, tôi đã đến một chi nhánh của HSBC Vietnam ở TP.HCM để xuất trình bản sao chứng minh nhân dân và hộ khẩu của tôi theo yêu cầu cập nhật thông tin trên.

Tuy nhiên, nhân viên của HSBC Vietnam là Trần Thu Hoài vẫn yêu cầu tôi phải xuất trình những chứng từ giao dịch, đặc biệt là giao dịch nhận tiền từ nước ngoài, và nếu không trình ra được chứng từ thì tài khoản của tôi sẽ bị HSBC Vietnam đóng.
Tôi đã cố gắng giải thích với nhân viên HSBC Vietnam là tài khoản của tôi chỉ dùng để nhận nhuận bút của cá nhân tôi và để chuyển nhuận bút cho các tác giả viết cho trang mạng Việt Nam Thời Báo (trang này thuộc Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – một tổ chức xã hội dân sự không thuộc kiểm soát của nhà cầm quyền). Đây là những giao dịch rất thông thường với giá trị tiền quá nhỏ và không có chứng từ.
Sau giải thích của tôi, phía HSBC Vietnam vẫn tiếp tục đòi tôi phải xuất trình chứng từ, và hơn nữa phải nói rõ nguồn gốc, mục đích và lý do giao dịch thì mới không đóng tài khoản của tôi.
Đến lúc này, tôi rất ngạc nhiên. Tôi đã tham khảo một số người quen có tài khoản ở một số ngân hàng Việt Nam và cả ngân hàng nước ngoài có chi nhánh tại Việt Nam, họ cho biết hiếm ngân hàng nào có yêu cầu khách hàng phải nói rõ với ngân hàng về nguồn gốc, mục đích, lý do các giao dịch, trừ trường hợp đặc biệt.
Thấy quá vô lý về trường hợp của mình, tôi đã phản ánh với HSBC Vietnam về đòi hỏi trên. Tôi bắt đầu tự hỏi HSBC Vietnam cập nhật thông tin của tôi có thật để “bảo vệ khách hàng” hay nhằm một mục đích khác – thâm sâu và rất thiếu thiện ý?
Nhưng đến ngày 17/1/2017, HSBC Vietnam đã chính thức gửi thông báo (không dấu, không chữ ký) cho tôi về việc tài khoản của tôi tại ngân hàng này đã bị tạm khóa và không thể có bất cứ giao dịch nào. Cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, tôi đã yêu cầu HSBC Vietnam tất toán tài khoản của tôi và đóng vĩnh viễn tài khoản này.
Vào lúc này, tôi bắt buộc phải liên hệ trường hợp mình với nhiều trường hợp những người đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam. Theo thông tin lan rộng trong giới đấu tranh dân chủ nhân quyền, nhiều người đấu tranh đã bị ngân hàng – nơi họ mở tài khoản – ngăn chặn những khoản tiền của người Việt hải ngoại gửi về cho họ để giúp dân oan đất đai, nạn nhân môi trường, tù nhân lương tâm… mà không nêu lý do. Một số khoản tiền của người Việt hải ngoại gửi về đã bị trả lại.
Nhưng vì sao ngân hàng lại dùng cái cách ngăn chặn thô thiển và sống sượng như thế?
“Lệnh của Bộ Công an”
Trường hợp của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang – sinh năm 1936, một hội viên Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, sống tại Hà Nội, đã bị Ngân hàng Vietcombank không trả tiền trong tài khoản của ông – là minh chứng điển hình mà tôi thấy cần tóm lược lại dưới đây:
Năm 1995, ông Nguyễn Thanh Giang mở tài khoản tại Vietcombank. Mọi việc bình thường đến cuối năm 2011, bỗng dưng chi nhánh Vietcombank không cho ông rút tiền mà không có lý do chính đáng nào được đưa ra một cách nghiêm túc tối thiểu (tức bằng văn bản). Cả chục lần ông tới chi nhánh đều quay về trong tức tưởi. Nhân viên ngân hàng luôn nói làm “Theo lệnh cấp trên”. Thỉnh thoảng có nhân viên lại nói “Theo lệnh Bộ Công An”. Họ bảo ông lên trụ sở chính Vietcombank mà hỏi. Dù ông yêu cầu thế nào chi nhánh này cũng nhất quyết không lập bất kỳ biên bản làm việc hay ghi giấy giới thiệu ông đến gặp “cấp trên” hay “Bộ Công An” thần bí nào đó để làm việc, nếu như chi nhánh này không làm gì sai.
Sự việc cứ thế kéo dài suốt 5 năm. Ông Nguyễn Thanh Giang rất mệt mỏi, phẫn nộ và bế tắc đến nỗi gửi chi nhánh 1 lá thư tuyên bố nếu chi nhánh không trả tiền cho ông và vẫn cứ im lặng khinh thường, vô luật với khách hàng như vậy thì ông sẽ đến chi nhánh ngân hàng này tuyệt thực cho đến khi nào họ giải quyết hoặc đến chết !
Khi biết tin này, những người bạn của ông Nguyễn Thanh Giang đã rất phẫn nộ, không tưởng tượng nổi ngân hàng Vietcombank được coi là lớn, chuyên nghiệp và uy tín nhất nước, giao dịch toàn cầu lại hành xử như vậy. Ngay lập tức, họ đã đến chi nhánh Vietcombank để yêu cầu lần cuối cùng – có trả tiền cho ông Nguyễn Thanh Giang hay không. Nếu không trả thì phải làm giấy giới thiệu nói rõ phải đến chỗ nào đề đòi.
Khi họ đến chi nhánh Vietcombank Thanh Xuân, đầu tiên ông Nguyễn Thành Trung (ban đầu còn không xưng tên) – Phó phòng Giao dịch, nói là “Theo lệnh Bộ Công an”. Sau đó, ông Viễn (xưng tên cộc lốc, hỏi họ tên đầy đủ thì không nói) – Phó Giám đốc chi nhánh, nói “ Trụ sở chính Vietcombank khóa tài khoản. Chi nhánh không liên quan gì và không làm gì được”. Khi họ hỏi tại sao anh Trung kia lại nói là “Theo lệnh Bộ Công an”, ông Viễn luống cuống đáp “Làm gì có lệnh Bộ Công an nào” trong khi anh Trung vẫn đứng ngay đấy… Mãi sau, ông Viễn mới đưa họ xem một công văn của chi nhánh này gửi Trụ sở chính Vietcombank, trong đó ghi rõ việc khóa tài khoản là theo lệnh Bộ Công an.
Tóm lại, chỉ sau cuộc biểu tình mini quyết liệt ấy, Vietcombank mới chịu trả tiền lại cho ông Nguyễn Thanh Giang.
Cộng tác với công an?
Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu nối kết câu chuyện của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang với trường hợp tài khoản của tôi bị HSBC Vietnam nhanh nhẩu khóa lại. Những ai sống ở Việt Nam đều có ít nhất một lần cảm thấy bàn tay can thiệp và cả thao túng của ngành công an trong lĩnh vực kinh tế, kể cả vào khối ngân hàng nước ngoài. Lý do ngắn gọn và mơ hồ nhất được nêu ra là “bảo vệ an ninh quốc gia”.
Khó mà hiểu theo cách nào khác, tôi phải đặt nặng mối nghi ngờ về việc đã có bàn tay của công an gây sức ép đối với HSBC Vietnam để đưa ra những đòi hỏi khó khăn về thủ tục đối với tôi, về thái độ tự nguyện cộng tác của HSBC Vietnam với công an, khiến tài khoản của tôi tại HSBC Vietnam phải bị “giam” vĩnh viễn.
Tôi cũng nghi ngờ rằng biết đâu đấy, nhân viên nào đó của HSBC Vietnam lại là “đặc tình” của ngành công an…
Tôi còn nghi ngờ rằng nếu quả thực Bộ Công an can dự vào việc ngăn chặn tiền của “kiều bào ta” gửi về nhằm giúp cho từ thiện xã hội, chủ trương vận động và thu hút kiều hối càng nhiều càng tốt của “đảng và nhà nước ta” sẽ càng thất bại thê thảm.

Trong khi chưa quyết định việc khởi kiện HSBC Vietnam về việc “giam” tài khoản một cách hết sức vô lý, tôi thật tiếc rằng HSBC Vietnam đã thẳng tay “bảo vệ khách hàng” như đối với trường hợp tôi. Một ngân hàng nước ngoài được xem là uy tín mà làm ăn như thế thì làm sao tránh được việc khách hàng có thể liên tưởng ngay một thực tế rằng HSBC Vietnam đã cộng tác với công an để xâm hại lợi ích khách hàng? Và làm sao những người có chút am hiểu về chính trị còn an tâm để gửi tiền và giao dịch tại HSBC Vietnam?

Phạm Chí Dũng

13-2-2017

No comments:

Post a Comment