Monday, February 13, 2017

Bàn Về Hai Chữ Dạy Đời

thoidoi

Tình cờ vào trang nhà của Ông TS Lê Thẩm Dương, đọc lời dạy của ông như thế này (Nguyên Lạc tôi ghi nguyên văn)
Sư tử thấy một con chó điên liền nhanh chóng tránh mặt
Sư tử con nói:” Cha dám sống chết đánh nhau với hổ, cùng báo so tài. Sao lại tranh né một chó điên, mất mặt quá!”
Sư tử cha hỏi:” Con thấy đánh thắng một chó điên vinh quang lắm sao?”
Sư tử con lắc đầu
-“Lại để cho chó điên cắn cho thì có xui xẻo không?”
Sự tử con gật đầu.
-” Như vậy chúng ta trêu trọc chó điên làm gì?”
BÀI HỌC: Người nào đó không xứng làm đối thủ của bạn, tốt nhất đừng tranh luận với những người không có tố chất, chỉ cần mỉm cười rồi rời xa họ, đừng để cho họ cắn bạn…”(sic)TS. Lê Thẩm Dương
Thấy có quá nhiều người tâm đắc (like)
Tôi xin tặng ông thêm chuyện này cho ” đủ bộ tam sên” (ngôn ngữ “Cổ Hiện Đại” của tôi trước 75!)
“Có hai người tranh cãi nhau, một người nói 4×4=16, một người nói 4×4=17. Cuộc tranh cãi gần đến ẩu đả, phải đưa đến quan.
Quan xử:
– Thắng nói 17 được về, giữ thằng nói 16 lại và lôi ra đánh 20 gậy.
Tên nói 17 mỉm cười tự đắc, nghênh mặt đi về. Thắng nói 16 ở lại, sau khi bị đánh đủ 20 gậy đau thấu xương, vẫn còn ấm ức, nhất định đòi gặp lại quan và bẩm:
– Thưa quan, sao còn trả lời đúng mà lại bị đánh?
– Mày biết rõ đó là đúng sao còn đi cãi với thằng ngu làm gì? Cái tội của mầy không phải là nói sai, mà là không hiểu nhân tình.Sao lại đi tốn thời gian qui báo của mình cho thằng vừa đã ngu mà còn cố chấp! Mầy bị đánh là đáng.Còn thằng ngu kia, cho nó về với xã hội, xã hội sẽ dạy nó, mầy có nói cỡ nào nó cũng không nghe đâu!”
NGUYÊN LẠC BÀN:
1/ Phần Bài Học thì có thể đúng, còn phần dẫn dụ (chó điên) thì chưa chắc!?
– Ở Mỹ, khi đang đi hoặc chạy xe, thấy một khúc cây to hay một hòn đá to ngáng đường, có thể gây tai nạn cho người, người Mỹ thường dừng lại, dời vật đó đi để những người đến sau không bị tai nạn.. Còn cái ông này dạy là chỉ tránh đi (giống như nhiều dân VN của chúng ta) để tự mình được an toàn thôi, những người khác mặc kệ!…. Vậy có phải là mình triết không?
Kết luận: Cái điều quan trọng là phải “Xử” con chó điên để nó không hại những người khác nữa, chớ không phải là tránh. Bậc chính nhân không làm như thế (tránh đi)!..
Về Ngài TS: Dạy đời phải dạy minh triết, chứ không nên dạy KHÔN RANH!
Ngôn ai làm chả được, Hành (làm) mới là quan trọng! Hành sao cho đúng, đừng “Hạ” người khác mới là cách hành xử của người văn minh!
2/ Bàn chơi về việc Quan Xử:
Quan này chắc là quan thời trước (có hiểu biết, thì đổ mới được làm) Còn Quan bây giờ xin miễn bàn.
Quan xử vậy là không chính xác. Phải lôi cổ tên nói 17 ra gông giữa chợ, gọi tất cả dân chúng lại, rồi hỏi kết quả cho tên cố chấp này nghe. Sau đó đánh cho 50 gậy và giải thích cho hắn rõ:
– Trước khi tranh cãi thì phải hiểu rõ ràng sự việc. Nếu không biết thì phải tìm học hỏi các bậc thức giả, hoặc trong sách vở, hoặc tốt nhất là im lặng “dựa cột mà nghe” Đánh mầy vì cái tội cố chấp tự tôn, tự đại tưởng rằng cái gì mình cũng biết!
Thưởng cho tên nói đúng (4 x 4=16) một quan tiền vì hết lòng bảo vệ sự công chính!
Nói thêm:
Ở đời có ba bậc NGU
– Ngu mà biết mình ngu là Tiểu Ngu
– Ngu mà không biết mình ngu là Trung Ngu
– Ngu mà tưởng mình khôn, đi dạy đời là ĐẠI NGU (Kiệt Tấn)
Nguyên Lạc Texas 02/2017
——————————————————————————————–
Đây là link dẫn đến trang nhà TS Lê Thẩm Dương:
https://www.facebook.com/TS.LeThamDuong/?pnref=story
Ghi chú thêm: (Giật mình kinh hãi khi thấy bài của ông TS này có tới 4,7K like và 841 chia sẻ, tính tới 02/08/2017)
1/ Nếu các bạn đồng cảm, xin chia sẽ bài này, quảng bá nó (bài của Nguyên Lạc), để khuyến khích các người trẻ tận dụng trí phán đoán của mình. Đừng vì người nói là thầy mình, người nổi tiếng, người trên v.v.. mà cái gì cũng khen, cũng hít hà “uống” những lời nói cho là “vàng ngọc”; do đó vô tình làm cho chủ nghĩa “bầy đàn” lớn thêm, khiến sự tiêu cực càng ngày càng tàn phá đất nước VN. Mong thay!
2/ Xin dẫn ra đây những lời mà NL tôi tâm đắc
“Này quý vị Kalama, đừng tin vì nghe truyền khẩu, đừng tin vì đó là truyền thống, đừng tin vì nghe đồn đại, đừng tin vì được ghi trong kinh điển, đừng tin vì lý luận, đừng tin vì suy diễn, đừng tin vì đã tư duy trên mọi lý lẽ, đừng tin vì dựa theo ý kiến đã được cân nhắc, đừng tin vì vị ấy có vẻ có uy quyền, đừng tin vì nghĩ rằng vị ấy là thầy của mình.”
“Khi nào quý vị tự mình biết rõ: ‘Các pháp này là bất thiện; các pháp này là đáng chê; các pháp này bị người trí chỉ trích; các pháp này nếu được thực hiện và chấp nhận, sẽ đưa đến bất hạnh khổ đau’, quý vị hãy từ bỏ chúng. … Khi nào quý vị tự mình biết rõ: ‘Các pháp này là thiện; các pháp này là đáng khen; các pháp này được người trí ca ngợi; các pháp này nếu được thực hiện và chấp nhận, sẽ đưa đến lợi lạc hạnh phúc’, quý vị hãy đạt đến và an trú”.
http://thuvienhoasen.org/p17a1070/3/ve-bai-kinh-kalama

No comments:

Post a Comment