Thursday, February 16, 2017

Cha mẹ yêu con

Cô bé ngồi chờ đợi: kỳ thi sẽ bắt đầu trong 15 phút nữa. Nhưng không phải cô bé đang chờ đợi kỳ thi. Dù gì cô cũng phải vượt qua nó. Cô đang chờ đợi một điều gì khác. Đầu óc cô cứ mãi không với được môn thi trước mặt cho đến khi tay cô chạm vào cây bút trên túi áo. Mẹ mua nó cho cô. Bà luôn biết cách làm thế nào để con gái học tốt.
Và tuy thế có vẻ như con gái bà vẫn chưa học được cách nhớ rõ lời khuyên của mẹ.
Cô bé ngồi chờ đợi. Khi còn bé… Trong lòng cô không nhịn được tiếng khúc khích vì hồi tưởng lạ lùng ấy. Cô vẫn còn bé kia mà? Đâu có gì khác biệt giữa hôm qua và ngày hôm nay.
Hay chỉ có khác biệt nhỏ là lúc ấy cô trẻ con hơn bây giờ. Một điều bình thường. Không nên chú ý đến. Mẹ bảo mình chỉ nên chú ý đến những gì hữu ích. Nhưng cô bé vẫn cảm thấy có điều gì đó từ lâu cô đã quên, vậy mà giờ đây cô mong nhận lại. Ngay bây giờ trước khi quá muộn, trước khi kỳ thi bắt đầu. Cô nhìn đồng hồ. Vẫn còn thời gian để nhớ lại.
Nếu mẹ cô ở đây và biết con gái của bà, ngay trước thềm kỳ thi, lại đang mơ mộng thế này mẹ sẽ nói gì? Rằng đôi khi mẹ cũng nhớ lại? Hay mẹ sẽ ôm con gái của mình như mẹ vẫn từng làm thế?
Cô nhớ lại tối qua. Giặt xong quần áo, cô rón rén đi qua nhà bếp để lên phòng của cô trên gác. Cô cẩn thận trông xem liệu mẹ cô nhìn thấy mình. Tại sao lại sợ người gần gũi với mình nhất chứ? Cô muốn cười chính mình, tuy vậy cô đã không cười. Ngược lại cô cảm thấy nhẹ nhõm vì mẹ không có ở đó. Lúc cô chuẩn bị bước vào phòng, cô mỉm cười khi tưởng tượng mình vừa trốn thoát trong gang tấc.
Mẹ mỉm cười với cô. Bà đang ở đấy, trong phòng con gái. Cô bé tựa lưng vào cửa, không ngạc nhiên cũng không sợ hãi, biết rằng mẹ đang xem xét căn phòng để chắc chắn con gái làm đúng lời mẹ dạy. Xong việc, mẹ bước đến bàn và chỉ vào tờ báo trên bàn, bà nói:
- “Con thấy không, bạn học sinh này học rất giỏi nên bây giờ bạn được lên trang bìa báo buổi sáng đấy”.
Suốt thời thơ ấu, cô không thể nhớ một điều gì ám ảnh hơn thế. Cô bước một bước, biết rằng cô phải nói câu gì. Cô không nên làm mẹ thất vọng. Nhưng không hiểu sao từ ngữ của cô khô cạn. Lần đầu tiên cô muốn mình không cần nói khẽ nữa. Và như thường lệ, cô bước tiếp và cầm tờ báo trong im lặng…
Cô bé đứng dậy khi tiếng chuông báo hiệu giờ thi đã đến. Cùng lúc ấy cô nghe thấy tiếng cười của mấy đứa bé đang chơi trong nhà trẻ bên cạnh. Tiếng ríu rít của bọn trẻ khiến cô ngạc nhiên làm sao mà chơi đùa lại có thể khiến từ ngữ tuôn trào đến vậy. Cô nhún vai. Đôi khi cô tự hỏi liệu cô có thể nói chuyện với mẹ nhiều như thế. Có vẻ như càng lớn con người càng nói ít và nghiêm túc hơn. Và điều nghiêm túc nhất giờ đây cô phải làm là vượt qua kỳ thi một cách vinh quang.
Đề bài không khó lắm và cô hí hoáy viết, nghĩ mình có thể làm xong trong nửa thời gian. Rồi thì cô có thể về nhà. Giá như mẹ biết cô muốn về nhà biết bao!
Rồi mọi sự sẽ ổn cả thôi mà. Và rồi đột nhiên cô ngừng lại, không biết mình sẽ viết tiếp những gì. Đột nhiên cô cảm thấy tất cả những gì cô muốn bây giờ - hay có lẽ đã muốn từ lâu lắm - là cười thật to, thật to để những đứa bé trong nhà trẻ sẽ nghe thấy và tự hỏi không biết một đứa bé như chúng lại đang làm gì trong lớp học thế kia. Bọn trẻ sẽ không bao giờ biết cô muốn được là một trong số chúng. Không phải là một nhân vật trong tờ báo buổi sáng, mà là một trong số chúng!
Cô quay mặt khỏi cửa sổ, trở về với công việc nghiêm túc cần làm. Cô cần tập trung và rồi cô sẽ trở về nhà để nói với mẹ rằng cô đã vinh quang vượt qua kỳ thi.
Mẹ đang đợi cô trước cửa. Bà đã chuẩn bị mọi thứ để sức khỏe con bé phục hồi - bọn trẻ bây giờ phải học rất nhiều. Và nhìn gương mặt đứa bé, bà biết con gái đã không làm bà thất vọng.
Cô bé ôm chặt lấy mẹ như thể cô chưa bao giờ có cơ hội làm thế. Với cái nhìn trìu mến, người mẹ âu yếm vuốt ve cô bé.
- Mẹ thật tự hào về việc học của con.
Cô bé dựa vào vòng tay mẹ. Cô muốn nói điều gì nhưng mắt cô nặng trĩu. Ngày mai cô sẽ nói với mẹ, nhưng - cô chợt nhớ ra - ngày mai sẽ lại là một kỳ thi khác khi mà điều cô cần phải nói với mẹ là ở trường cô đã học thế nào. Có lẽ một ngày nào đó… Cô bé nhắm mắt, chầm chậm đi vào giấc mơ, nơi cô sẽ thì thầm những lời cô chưa bao giờ muốn giấu.
“Thế còn con thì sao hở mẹ?”.
- Bố chơi với con, bố nhé!
Người bố gỡ cặp kính, nhìn cậu bé. Con anh lại mở tung hộp cờ vua rồi. Mình đã bảo mẹ nó cất đi, vậy mà bao lần đều nói vì bận nên quên khuấy mất. Anh không muốn con anh học chơi cờ vội, bọn trẻ không nên bị buộc suy nghĩ quá sớm.
- Con nên chơi trò khác nhé, bố đã bảo con nhiều lần.
Cô kế toán viết tháu quá, mình luôn nhắc, vậy mà, anh lại nghe giọng của con anh:
- Bố chơi với con, bố nhé!
Lần này áp vào vai áo anh là quả bóng lạnh ngắt. Tưởng nhà vừa có lớp sơn mới, bóng nện thình thịch thế nào được. Quái quỉ, cô kế toán viết gì thế này, lại phải tìm máy tính. Anh nhoài người đến ngăn kéo lục tìm và để tránh quả bóng lạnh ngắt.
Không thấy bố trả lời, cậu bé nài nỉ:
- Bố chơi với con, bố nhé!
Máy tính để đâu nhỉ, đồ đạc xê dịch trong thời gian sơn tường làm nhiều thứ cứ biến đâu cả. Con không thấy bố bận lắm sao, tường mới sơn đấy, không làm bẩn được.
Cuối cùng anh cũng tìm được cái mình cần, hí hoáy tính toán và thầm trách cô đồng nghiệp bất cẩn trước khi anh, đặt lại máy tính lên bàn, để ý con anh đang quì trước tủ đồ chơi, bàn tay nhỏ bé miết mãi trên mặt kính mà không mở.
Anh ngồi trầm ngâm. Anh mới mua cho con nhiều loại đồ chơi và lẽ ra cậu bé phải dễ dàng chọn hơn anh hồi nhỏ. Trời đã gần tối, anh sắp bật thêm đèn cho sáng, ánh đèn đã làm anh trông rõ hơn khuôn mặt con dường như không vui nhiều hơn tuổi thơ anh mấy.
Người bố lặng lẽ nghĩ mà không để ý con anh đã đứng bên cạnh anh từ lúc nào, tay cầm ly nước.
- Bố uống đi bố.
Cậu bé còn mấp máy môi nhưng anh không nghe rõ. Vậy mà không hiểu sao, anh như nghe con mình lí nhí buồn bã: bố uống đi, nhỡ con làm đổ lên sách của bố, bố sẽ mắng con. Tự dưng anh bỗng cảm thấy hơi buồn như chính tiếng lí nhí buồn bã của đứa trẻ. Anh bỗng muốn ngồi thừ ra, cố hiểu tại sao anh lại buồn như thế.
Nhưng anh không muốn con mình buồn lây, có thể cậu bé còn sờ sợ khi thấy bố như thế. Anh luôn yêu con và muốn con vui vẻ, vui và có gấp đôi những gì tuổi thơ anh từng có. Anh đặt xấp tài liệu lên bàn, hắng giọng hồn nhiên, cho bố làm thủ môn nhé.
Con anh chắc sẽ thành tiền đạo giỏi, anh ngồi bệt hẳn xuống nền nhà tưởng như mình lại đang bắt chước chàng thủ môn mà mùa hè năm ngoái anh khoe với con là giỏi nhất. Bố của con giỏi không nào, xem này, và rồi, như anh vẫn thường như vậy, trong đầu anh hiện ra những cành mai, tiếng bạn bè rủ đến nhà nhau khi trước mặt họ đã là tết. Gần tết rồi, anh chỉ cần cố một chút thôi là xong công việc của mình. Lúc ấy anh sẽ chơi với con nhiều hơn.
Anh ôm chặt quả bóng trong tay, đứng dậy, báo hiệu trận đấu đã kết thúc. Trên tay anh lại là xấp tài liệu, chắc con không hiểu bận bịu là gì đâu.
Cậu bé không hiểu thật. Cậu tiu nghỉu cất quả bóng dưới chân tủ và tay lại miết trên mặt kính.
Buổi tối đến thật nhanh. Anh khẽ gỡ cặp kính, ngẩng đầu lên từ xấp tài liệu. Con anh đang ngồi trước tivi chơi ghép hình. Những con tính cả trong giấy tờ và trong đầu làm anh hay nghĩ lung tung. Anh tự hỏi sao thằng bé cứ phải ngồi đây chơi một mình khi mà anh không bao giờ cấm nó sang nhà láng giềng hay chạy ra ngoài sân. Anh nhìn cả gian phòng yên tĩnh và chợt thấy tự hào vì có rất nhiều gia đình trong những buổi tối thế này cũng giống gia đình anh: những người cha, người mẹ vùi đầu cho tương lai của con, họ làm việc và con cái chơi đùa. Chỉ thiếu vợ anh mà thôi. Cô đang bận họp ở thủ đô.
Anh ngồi xuống cạnh con và xếp hộ cậu bé bảng ghép hình vì đã đến giờ đi ngủ. Trò chơi không khó đối với anh, chỉ một chốc hình nàng Bạch Tuyết đã hiện ra trước mắt cậu bé đầy bí ẩn. Và cũng bí ẩn đối với anh, vì sao trò buồn tẻ này lại có thể cuốn hút con anh đến vậy.
Choàng tay qua cổ bố, cậu bé cười khúc khích. Bố giỏi thật và gì nữa nhỉ, bố vừa chơi chung với mình. Mình không thích ngủ tí nào nhưng phải nghe lời bố: bố vẫn dặn mình có nhiệm vụ ngủ thay phần bố. Bố không biết mình còn muốn làm tất cả cho bố cơ.
Anh đặt con lên giường và đắp chăn cho cậu bé.
- Khi con lớn, bố sẽ chơi với con, bố nhé!
Người bố mỉm cười, anh cũng muốn rất nhiều như thế, và để con yên lòng anh bảo:
- Không lâu như thế đâu con ạ, chỉ cần bố rảnh rỗi.
- Khi con lớn, con sẽ làm thay bố tất cả.
Người bố hôn lên trán con, lòng anh dâng lên một niềm vui dịu dàng khi nhìn con mình nhắm mắt lại và cuộn tròn trong chăn. Khép cửa buồng cậu bé, anh khẽ bước ra phòng khách, ở đó có trang tài liệu đang chờ anh. Đọc xong trang tài liệu chắc anh cũng sẽ ngủ say như đứa trẻ. Dẫu sao anh cũng yên tâm là con mình đã ngủ.
Cậu bé chưa ngủ say, cậu còn việc quan trọng phải làm. Hiếu động và thích nổi, cậu nhô đầu khỏi chăn thầm thì câu nói quen thuộc mỗi tối trước khi cậu ngủ, thầm thì làm sao cậu sẽ lớn thật nhanh để làm thật nhiều thay bố, để bố sẽ yên tâm ngủ sớm, sẽ không còn mệt mỏi và sẽ dành cả ngày chơi với cậu.
TRẦN LÊ QUỲNH

No comments:

Post a Comment