Thursday, February 9, 2017

Thơ hay trên net(11)


tho, Thái Bá Tân, Lưu Á Châu,
Thái Bá Tân đã xuất bản khoảng 70 đầu sách, gồm thơ dịch, truyện ngắn và thơ sáng tác. Hơn 20 năm tổ chức các lớp học thêm tiếng Anh cho sinh viên, với gần 300 người một lớp, rất nhiều thế hệ học sinh, sinh viên miền Bắc đã trưởng thành và thành công từ lớp học tiếng Anh này. Ông không chỉ dạy kiến thức, Thái Bá Tân còn luận về đạo, làm người, thế sự hưng suy.
Dưới đây là một tác phẩm mới được nhiều bạn đọc chia sẻ qua mạng xã hội Facebook, bài phát biểu hàng giờ đồng hồ của thượng tướng Lưu Á Châu – Trung Quốc được ông thơ hóa – lay động lòng người, với mong muốn cảnh tỉnh xã hội Việt Nam chớ để trợt dài theo con đường Trung Quốc hiện nay
1
Cải tà Ác thành Thiện
Là lịch sử Phương Tây.
Lịch sử của Trung Quốc
Lại làm ngược điều này.
Phương Tây gì cũng cấm,
Trừ Bản Năng con người.
Trung Quốc cho phép hết,
Trừ Bản Năng con người.
Người Trung Quốc mặc áo
Che cái dốt của mình.
Người Phương Tây cởi áo
Đón các luồng văn minh.
2
Như Hegel, ông nói
Xưa nay ở Trung Hoa
Vắng các nhà tư tưởng.
Chỉ có mưu lược gia.
Xã hội của Trung Quốc
Trọng Binh Pháp (mưu mô),
Thay cho các tư tưởng
Về Dân Chủ, Tự Do.
Ông lên án Nho Giáo
Vốn đề cao quan trường.
Chỉ làm hại xã hội
Bằng Luân Lý Đạo Thường.
3
Tiếp đến ông nói chuyện
Ở Trung Quốc ngày nay
Có ba đặc điểm lớn,
Nhất quán và thường ngày.
Một – là thói ngụy biện,
Vô tình hoặc cố tình,
Luôn nghĩ mình là đúng.
Thiên hạ là cái đinh.
Hai – là hèn với giặc,
Nhưng tàn ác với dân.
Chính quyền Mỹ, ngược lại,
Tôn trọng và sợ dân.
Văn hóa của Trung Quốc
Hướng nội, chỉ biết mình.
Nên không dám chấp nhận
Các xu hướng văn minh.
Cũng chính văn hóa ấy
Làm Trung Quốc đê hèn
Với kẻ thù xâm lược,
Nhưng ác với dân đen.
Ông nêu một thí dụ
Rằng xưa, thời chiến tranh,
Chỉ một trăm lính Nhật
Giải năm vạn tù binh,
Quân của Quốc Dân Đảng,
Tới tận Yến Tử Cơ
Để hành quyết, ấy vậy,
Mà kết quả bất ngờ -
Không một ai trong họ
Những năm vạn con người
Tìm cách trốn, chống lại
Vẻn vẹn một trăm người.
Ba – và quan trọng nhất:
Chính văn hóa Trung Hoa
Làm tâm hồn dân họ
Thành thấp hèn, xấu xa.
Một cặp vợ chồng nọ,
Không hiểu sao cãi nhau.
Bà vợ quá phẫn chí,
Lên gác, định nhảy lầu.
Láng giềng đứng phía dưới
Háo hức kêu: Nhảy đi!
Khi người ấy không nhảy,
Thì đám đông tức thì
Liền tỏ ra thất vọng.
Có người còn chửi thề
Vì hụt mất cơ hội
Được nhìn thấy máu me.
4
Một nền văn hóa khác -
Ở nước nọ, châu Âu,
Gần bảy mươi năm trước
Có chuyện tình buồn đau
Về một cô gái trẻ
Yêu một anh thợ lò.
Họ muốn thành chồng vợ,
Nhưng Số Phận không cho.
Mấy ngày trước lễ cưới,
Vị hôn thê của cô
Không may gặp tai nạn,
Vùi sâu trong hầm lò.
Bất chấp mọi sự thật,
Cô không tin điều này,
Vẫn quyết tâm chờ đợi…
Không ngờ, mới gần đây
Khi vệ sinh các mỏ,
Người ta, rất ngạc nhiên,
Tìm thấy một xác chết
Như còn sống, mới nguyên.
Đó là chàng thợ mỏ
Của cô gái năm nào.
Ngâm trong nước khoáng chất,
Da dẻ vẫn hồng hào.
Người yêu anh lúc ấy
Ở tuổi hơn tám mươi,
Mái tóc đã bạc trắng,
Móm mém cả nụ cười.
Nhưng bà đã quyết định
Làm lễ cưới với anh,
Với một người đã chết,
Dẫu cơ thể nguyên lành.
Đám cưới ấy đặc biệt
Làm tất cả láng giềng
Bật khóc vì cảm động.
Một tình yêu thiêng liêng.
Văn hóa mà nhân bản
Sẽ nuôi dưỡng tình người.
So với dân Trung Quốc
Thì một vực, một trời.
5
Vụ Mười Một tháng Chín
Nhiều người ở Thủ Đô
Đã không thương thì chớ,
Còn vỗ tay reo hò
Khi hàng nghìn người Mỹ
Chết vì Bin Laden.
Văn hóa mà khép kín
Đẻ ra người thấp hèn.
Cũng vào ngày hôm ấy,
Một phái đoàn nước ông
Đang ở thăm nước Mỹ,
Nhảy múa giữa đám đông,
Khen khủng bố chơi đẹp…
Người Mỹ cáu, và rồi
Đuổi ngay họ về nước
Và cấm cửa suốt đời.
Sáng hôm sau, dậy sớm,
Ông vội bật truyền hình
Để nghe lời bình luận
Của truyền thông nước mình.
Thế mà đài, thật tiếc,
Chỉ nhắc nhở nông thôn
Củng cố tổ chức đảng
Để đảng mãi trường tồn.
Trước đó, ông kể tiếp,
Công nương Diana
Chết, đài báo Trung Quốc
Không nói gì về bà.
Thay vào đấy, liên tục
Đưa tin ở Bắc Kinh
Các trường đã khai giảng,
Trang trọng, đúng lịch trình.
Thế thì chẳng khác mấy
Đưa tin dân thủ đô
Hôm nay đã ăn sáng
Hoặc đã uống sữa bò.
Tức là đài và báo
Không quan tâm tẹo nào
Cái người dân muốn biết.
Toàn đưa tin tầm phào.

6
Khoảng mười năm về trước
Một nhóm người Trung Hoa
Vượt biên sang Anh Quốc.
Đi xe tải, đường xa,
Xe bịt kín, tất cả
Chết ngạt ở Dover,
Trừ hai người may mắn.
Sau đó, thật không ngờ,
Lãnh sự quán Trung Quốc
Không đến nhận dân mình.
Dự lễ mai táng họ
Chỉ toàn thấy người Anh.
Được hỏi thì họ đáp:
Đã là người với nhau,
Ai chết cũng thương xót.
Cả người Anh, người Tàu.
Làm sao người Trung Quốc
Có “văn hóa”, “văn minh”,
Khi chính họ hờ hững
Với đồng bào của mình?
Khi văn hóa hướng nội,
Và lãnh đạo thấp hèn,
Thì người dân không thể
Không trở thành thấp hèn.
Quy luật, đâu cũng vậy:
Quan hư thì dân hư.
Quan tốt thì dân tốt.
Không có luật bù trừ.
7
Trên xe buýt công cộng
Có một thằng lưu manh
Đánh một người nào đấy.
Nhưng hành khách xung quanh
Không một ai can thiệp,
Sợ rước vạ vào mình.
Đâu ra loại người ấy,
Vô tâm và vô tình?
Liệu có thể trông cậy
Vào những con người này
Để xây dựng xã hội
Như xã hội Phương Tây?
8
Ti-vi luôn quảng cáo
Các thiết bị an ninh,
Các loại khóa chống trộm,
Thô sơ và thông minh.
Nhà người dân Trung Quốc
Luôn kín cổng cao tường.
Đâu cũng bịt rào sắt,
Nhiều khi đến dị thường.
Đó chính là bi kịch
Của dân tộc chúng ta.
Luôn sống trong sợ hãi.
Nhà không còn là nhà.
Giả sử có cướp giết
Ở ngay nhà sát bên,
Cũng không ai động đậy.
Vì hờ hững, vì hèn.
Nó – kết quả tất yếu
Của người không tin người.
Của văn hóa khép kín
Tồn tại đã bao đời.
9
Ni-ki-ta Khu-sốp,
Tổng bí thư Liên Xô,
Lần nọ, trong hội nghị,
Đã lên tiếng rất to
Lên án sự tàn bạo
Của nguyên soái Stalin.
Bất chợt có ai đấy
Viết mảnh giấy, chuyền lên.
Mảnh giấy viết: “Rất tốt.
Nhưng sao ông trước đây,
Thời Stalin còn sống
Không lên án điều này?”
Liếc qua, Khru-sốp
Liền đọc to, và rồi
Hỏi: Ai đã viết nó?
Mời lên đây gặp tôi.
Cả phòng họp im lặng.
Cuối cùng không người nào
Đứng dậy nhận mình viết.
Khru-sốp cười: Không sao.
Giờ không có khủng bố,
Thế mà không có ai
Dám nhận mình đã viết.
Vậy thì thời độc tài
Và thanh trừng nội bộ,
Ai to gan, tự tin,
Dám công khai chỉ trích
Lãnh tụ Stalin?
10
Quân đội của nước Mỹ
Thiện chiến nhất hành tinh.
Mỹ dẫn đầu thế giới
Về khoa học, phát minh.
Nhưng cái đáng sợ nhất
Của nước Mỹ xưa nay,
Thực ra, theo tôi nghĩ,
Không phải những điều này.
Hàng triệu người bất mãn
Với chính tổ quốc mình
Đã di cư sang Mỹ,
Giúp nước Mỹ định hình.
Được tự do, dân chủ,
Những người nhập cư này
Cùng chung sức biến Mỹ
Thành siêu cường ngày nay.
Cái đáng sợ ở Mỹ
Là họ trọng nhân tài.
Có cơ chế sử dụng,
Không bỏ sót một ai.
Thể chế nhà nước họ
Chỉ cho phép người nào
Thực tài và thực đức
Được giữ chức vụ cao.
Ở Trung Quốc – lãnh đạo
Thường vô đức, vô tài.
Người tử tế, tài giỏi
Luôn bị gạt ra ngoài.
Đó là bi kịch lớn
Của dân tộc chúng ta.
Chẳng trách ta tụt hậu,
Mà mỗi ngày một xa.
Người Mỹ không ham muốn
Lãnh thổ của nước nào.
Cái họ muốn thực sự
Là xây dựng, nâng cao
Ảnh hưởng của nước họ
Về tự do, nhân quyền.
Để làm được điều ấy,
Họ sẵn sàng chi tiền.
Sức mạnh đáng sợ nhất
Của nước Mỹ, thực ra,
Là xã hội của họ
Nhân bản và hài hòa.
Là giá trị đạo đức
Và sức mạnh tinh thần.
Là Tự Do, Dân Chủ
Và Tôn Trọng Người Dân.
Vụ Mười Một tháng Chín.
Sau cú choáng ban đầu,
Nước Mỹ đã đứng dậy,
Dù vết thương rất đau.
Không có cảnh hoảng loạn
Ở khu vực hiện trường.
Không cướp bóc, hôi của,
Vốn là chuyện bình thường.
Người sơ tán đi xuống.
Lính cứu hỏa đi lên.
Mọi người có ý thức
Nhường đường cho ưu tiên.
Mấy ngày sau, một loạt
Các cửa hàng Đạo Hồi
Bị người Mỹ đập phá.
Không khó hiểu, nhưng rồi,
Cũng chính những người Mỹ
Lập “dân phòng”, đêm ngày
Túc trực để bảo vệ
Chính những cửa hàng này.
Một dân tộc, đạo đức
Và văn hóa không cao,
Không thể làm điều ấy,
Dẫu trong hoàn cảnh nào.
Đạo đức, văn hóa ấy
Là kết quả đương nhiên
Của tinh thần dân chủ,
Tự do và nhân quyền.
Nó đã thấm vào máu
Của người dân nước này.
Hơn thế, thành chuẩn mực
Trong giao tiếp thường ngày.
Văn hóa ta, Trung Quốc,
Là báo thù, thù dai.
Nó trở thành truyền thống,
Âm ỉ và lâu dài.
Tôi sống ở thành phố
Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên.
Nơi xưa tướng Đặng Ngãi,
Chiếm được thành, chuyên quyền,
Để trả thù, ra lệnh
Đem chém hết cả nhà
Của Vân Trường Quan Vũ.
Đấy, văn hóa của ta!
Dân tộc Mỹ, tôi nghĩ,
Cũng hợp lý, hợp tình
Được dẫn đầu thế giới
Về vũ khí thông minh,
Về sức mạnh quân sự,
Kể cả “sức mạnh mềm”.
Ai xứng đáng hơn họ?
Cá vị thử nghĩ xem.
Giả sử sức mạnh ấy
Nằm trong tay chúng ta.
Quả thực tôi không biết
Chuyện gì sẽ xẩy ra.
12
Ta có thể học hỏi
Ở Mỹ nhiều điều hay.
Để tránh chuyện vô bổ
Và hội họp suốt ngày.
Vụ Mười Một tháng Chín,
Người Mỹ, thật lạ kỳ,
Không lập “Ban chỉ đạo”,
Không cả “Bộ chỉ huy”…
Họ là người thực tế,
Chỉ làm cái cần làm.
Cũng không đạo đức giả,
Nói Tây mà nghĩ Nam.
Còn ta, có nhiều vị
Chửi Mỹ thì rất ghê.
Mà gửi con sang Mỹ.
Học xong, bảo đừng về.
13
Thêm một thí dụ cuối.
Thủ tướng Đức, Schroder,
Suýt nữa bị thất cử,
Lý do thật bất ngờ.
Là vì ông, sơ ý,
Nhuộm tóc trắng thành đen,
Để trông mình còn trẻ,
Đẹp trai và có duyên.
Chuyện đơn giản chỉ thế.
Ta xem là bình thường.
Thế mà cử tri Đức
Lại cho không bình thường.
Vì nói gì thì nói,
Tóc trắng nhuộm thành đen
Cũng là sự giả dối,
Là điều người cầm quyền
Tuyệt đối phải kiêng kỵ.
Tôi nghĩ cả điều này
Cũng là sự khác biệt
Giữa ta và Phương Tây.
14
LỜI NÓI THÊM CỦA NGƯỜI CHUYỂN THỂ
Được, ông tướng này được,
Dám trở thành “cừu đen”.
Dám cho phép ông nói,
Cũng được cả chính quyền.
Ta, tạm thời chưa được
Thì nên học người ta.
Học cái hay, cái tốt
Để chấn hưng nước nhà.
Mời đọc bài thơ của ông Thái bá Tân nhân sự việc ký giả Nguyển đắc Kiên bị đuổi việc vì phê phán tổng bí thư đảng Nguyển phú Trọng

 
Tôi không biết ông Thiệu,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng buộc phải thừa nhận
Một thực tế đau lòng,

Rằng ông ấy nói đúng,
Thời còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”

Tôi sống ở Miền Bắc
Sáu mươi lăm năm nay,
Và buộc phải thừa nhận
Một thực tế thế này:

Rằng ta, đảng, chính phủ,
Thường hay nói một đàng
Mà lại làm một nẻo.
Nhiều khi không đàng hoàng.

Đảng, chính phủ luôn nói,
Mà nói hay, nói nhiều,
Rằng sẵn sàng chấp nhận
Những ý kiến trái chiều.

Vậy mà một nhà báo,
Nói ý kiến của mình,
Nói đàng hoàng, chững chạc,
Có lý và có tình,

Liền bị buộc thôi việc.
Ai cũng hiểu vì sao.
Không khéo lại tù tội.
Như thế là thế nào?

Như thế là các vị
Mặc nhiên thừa nhận mình
Không làm như đã nói,
Gây bức xúc dân tình.

Là một người yêu nước
Là công dân Việt Nam,
Tôi mong đảng đã nói,
Là nhất thiết phải làm.

Vì đó là danh dự,
Niềm tin và tương lai.
Hãy chứng minh ông Thiệu
Nói như thế là sai.

Tôi không biết ông Trọng,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng là chỗ người lớn,
Tôi thành thật khuyên ông

Rút cái giấy sa thải
Một nhà báo công minh.
Phần ông, nếu phục thiện,
Cũng nên xem lại mình.

Tôi nhận hưu nhà nước
Cũng đã mấy năm nay.
Hy vọng còn được nhận
Sau bài thơ ngắn này.

Đảng lãnh đạo sáng suốt,
Lịch sử thì vẻ vang,
Dân anh hùng, vĩ đại,
Biển bạc và rừng vàng.

Thế mà ta, thật tội,
Chẳng dám mơ cao xa
Thành bác Mỹ, bác Nhật
Bác EU, bác Nga.

Cái dân ta mơ ước,
Ngẫm mà thấy đau lòng,
Mơ được như Miến Điện,
Mà rồi cũng chẳng xong.

Tội mấy bác lãnh đạo,
Nói gì cũng toàn sai,
Bị dân tình la ó,
Nhiều lúc đến khôi hài.

Là vì danh không chính,
Ngôn không thuận được đâu.
Cố mấy cũng không đúng,
                                                        Khi đã sai từ đầu
KHÓC
Mười mấy năm về trước
Tôi đọc cuốn “Sách Đen
Về chủ nghĩa cộng sản”,
Rồi ngồi thừ, ngạc nhiên.

Sách đen nhưng giấy trắng,
Nói về chủ nghĩa này,
Về số triệu người chết,
Và người bị đọa đầy.

Khi đọc đến con số
Người Việt Nam, than ôi,
Đã phải chết vì nó,
Tôi khóc cho nước tôi.

Con số là nhiều triệu,
Nhiều triệu những mạng người.
Rất có thể, ai biết,
Thêm người nữa là tôi.

Gần mười năm sau đó,
Tôi đến Washington,
Và rồi tôi lại khóc,
Khi phẫn uất, căm hờn

Tôi đứng bên bức tượng
Nạn nhân chủ nghĩa này.
Một trăm triệu người chết.
Một trăm triệu xưa nay.

Bây giờ, các bác ạ,
Cách xa Washington,
Sách Đen cũng không đọc,
Thế mà tôi thấy buồn.

Buồn hiện tình đất nước,
Buồn Trường Sa, Hoàng Sa,
Buồn cả vì bất lực,
Tôi khóc cho nước ta.

Hà Nội, 27. 7. 2012

CỘNG SẢN
Vốn là anh thợ dịch
Suốt mấy chục năm nay.
Giờ buồn, tôi viết lại
Mấy đoạn trích dưới đây

Các trùm cộng sản nói
Về lý tưởng của mình.
Bảo đảm viết đúng ý,
Không thêm bớt linh tinh.

Elsin, ai cũng biết,
Trùm cộng sản Nga Xô:
Cộng sản không thể sửa,
Mà phải chôn xuống mồ.

Rồi ông Gorbachev:
Tôi bỏ nửa đời người
Theo lý tưởng cộng sản,
Tưởng nó đẹp nhất đời.

Thế mà giờ chua xót,
Phải tuyên bố điều này:
Cộng sản chỉ dối trá,
Luôn dối trá xưa nay.

Tiếp đến, một trùm nữa,
Ông Putin, người hùng:
Ngu mới tin cộng sản.
Theo cộng sản là khùng.

Từng sống với cộng sản,
Bà Merkel ngày nay
Là thủ tướng nước Đức
Thì phát biểu thế này:

Cộng sản thật đáng sợ,
Làm tha hóa con người,
Biến họ thành dối trá,
Thờ ơ và lõi đời.

Một người rất đáng kính,
Đức Dalai Lạt Ma
Của nước xưa Tây Tạng
Thì nói với chúng ta:

Công sản là cỏ dại
Trên đổ nát chiến tranh.
Nó là loài trùng độc
Trên rác đời hôi tanh.

Thế đấy, các bác ạ.
Tin hay không thì tùy.
Các vị ấy nói thế,
Tôi chẳng thêm thắt gì.

Các bác tự kết luận,
Rồi ngẫm về nước mình.
Cá nhân tôi, thú thật,
Tôi đọc mà thấy kinh.

Hà Nội, 27. 7. 2012

737
Tôi là người tử tế,
Không phản bội đàn ông,
Nhưng vẫn khuyên phụ nữ
Nên lặng lẽ giấu chồng

Một khoản tiền nho nhỏ,
Cứ gọi là quỹ đen.
Vì bảo vệ phụ nữ,
Tốt nhất vẫn là tiền.

Trời lúc mưa lúc nắng.
Chồng lúc hư lúc ngoan.
Tiền giúp các bà vợ
Tự tin và bình an.

Mụ Vợ tôi ngốc nghếch,
Đến mức tôi phải khuyên,
Nên giờ Mụ cũng có
Kha khá một món tiền.

Còn đàn ông, lịch sự,
Tiền đưa hết về nhà.
Có thấy vợ tắt mắt
Cũng phải lờ cho qua.

733
“Không có gì phải sợ
Khi lòng mình thảnh thơi
Và lương tâm trong sạch,
Không làm ác hại người.”

Khổng Tử dạy như thế
Hơn nghìn năm trước đây.
Tiếc điều này chưa hẳn 
Đã đúng với ngày nay.

Rất nhiều người lương thiện
Cả lời nói, việc làm,
Thế mà vẫn bị chết
Bởi bọn người gian tham.

732
Napoleon nói
Rằng phụ nữ thực ra
Chỉ là chiếc máy đẻ,
Theo thiên chức đàn bà.

Vì lời khiếm nhã đó,
Ông được vợ, nữ hoàng,
Tặng cho chiếc sừng đẹp,
Không biết, còn huênh hoang.
731
“Tín ngưỡng là cần thiết
Cho tất cả mọi người.
Đáng thương cho những kẻ
Không tin gì trên đời.”

Victor Hugo nói
Đó là điều hiển nhiên.
Thế mà ta ngày trước
Lại đập phá chùa chiền.


729
“To live and let live”
Là tục ngữ người Anh:
Anh sống, cũng phải để
Người khác sống như anh.

Chứ nhiều bác tham quá,
Cái gì cũng vơ vào.
Mình sống, nhưng phải nghĩ
Người khác sống thế nào.

728
“Một chiếc bàn, chiếc ghế,
Một đĩa hoa quả tươi,
Một chiếc vĩ cầm nhỏ
Là đủ để con người

Cảm thấy mình hạnh phúc.
Ai cần gì thêm không?”
Einstein nói thế.
Tôi đồng ý với ông.

Nhân tiện xin được nói,
Nhà vật lý thiên tài
Chơi vĩ cầm rất khá,
Cả bài khó và dài.

727
Mẹ Teresa nói:
“Những cái đẹp trên đời
Đều ở dạng im lặng,
Như Mặt Trăng, Mặt Trời.

Như cỏ cây, sông núi,
Như con bướm, bông hoa.
Tất cả đều im lặng.
Và cũng thế, chúng ta

Phải ít lời, lặng lẽ
Như Mặt Trăng, Mặt Trời,
Để tay ta âu yếm
Chạm được trái tim người.”

725
“Tiền không phải tất cả, -
Mark Twain nói. - Tất nhiên.
Nhưng hầu hết tội ác
Đều do không có tiền.”

726
Không phải người giàu có
Chỉ biết nghĩ đến tiền.
Ngược lại, người nghèo khổ
Mới luôn nghĩ đến tiền.

Chính vì nghèo mà họ
Phải luôn nghĩ đến tiền.
Không thể làm gì khác
Ngoài việc nghĩ đến tiền.

724
Tôi nghĩ không nhất thiết
Học là phải đến trường.
Tốt hơn, học thư viện
Và học ở đời thường.

Hàng ngày vào thư viện
Đọc các sách mình cần.
Thong thả và đều đặn,
Kiến thức sẽ tăng dần.

Học cách này vừa tiện
Lại vừa không mất tiền.
Khỏi họp hành, thi cử,
Khỏi sinh hoạt thanh niên.

Năm bảy tư, về nước,
Vào Thư viện Quốc gia,
Tôi ngồi luôn một mạch,
Đến khi chợt thấy già,

Mới đứng lên, lấy vợ,
Khi tuổi tròn bốn mươi.
Mười lăm năm đọc sách
Đã giúp tôi thành người.

Những tác phẩm lớn nhất
Tôi đọc, viết ở đây.
Tóc từ đen, bạc trắng
Cũng chính ở nơi này.

Vậy, tôi khuyên nghiêm túc:
Để thực sự thông minh
Là phải vào thư viện,
Tự giác học cho mình.

Lúc đầu hơi sốt ruột,
Rồi dần dần sẽ quen.
Nhớ nhé, học cách ấy
Vừa tốt vừa đỡ tiền.

Đấy là chưa nói chuyện
Thư viện lắm cô xinh.
Giờ giải lao tranh thủ
Kiếm cô vợ cho mình.

PS
Khốn nỗi ông nhà nước
Lại cứ thích có bằng,
Dù biết là bẳng rổm
Hoặc ba cái lăng nhăng.

Kệ mẹ ông nhà nước.
Bằng cấp làm đếch gì.
Khối cách self-employment.
Sách hay nhiều, đọc đi.
723
Khi anh dạy con trẻ
Về trung thực, chân thành,
Thì dẫu muốn, không muốn,
Anh cũng phải ngẫm mình.

Sẽ là không tử tế,
Đã xấu còn dạy đời.
Ngón tay anh không sạch
Mà anh chỉ mặt người?
722
Các thanh niên mới lớn,
Hăm hở bước vào đời,
Đứng trước nhiều cánh cửa
Mở tới nhiều chân trời.

Vì học chưa đầy đủ,
Chưa chuẩn bị sẵn sàng,
Nên nhiều người hoảng sợ,
Bối rối và ngỡ ngàng.

Một số chọn sai cửa.
Số khác thì thơ ngây
Chọn nhiều cửa một lúc.
Thất bại là từ đây.

Họ học mấy ngoại ngữ
Mà chẳng đâu vào đâu.
Rồi bằng này bằng nọ,
Nghe mà rối cả đầu.

Các cụ xưa đã nói
Về cái “nhất nghệ tinh”.
Xin mọi người lưu ý
Chọn đúng cửa cho mình.
720
Một đội quân sư tử
Mà chỉ huy là cừu
Không bằng đội quân cừu
Chỉ huy là sư tử.

Alexander Đại đế
Nói câu châm ngôn này
Về vai trò người tướng.
Đúng đến tận ngày nay.

721
Người dũng cảm, giỏi võ
Không gây sự với anh.
Người không biết sợ hãi
Thường là người hiền lành.

Thái Bá Tân

No comments:

Post a Comment