Monday, February 13, 2017

Tuyết rơi, Lá đổ và một chút Thiền


tuyet-1Tôi chưa bao giờ thấy tuyết. Những lần đi Châu Âu tôi thường né mùa Đông. Chỉ duy nhất một lần đến Đức vào cuối thu. Đi thăm lăng mộ của Bismarck ở Friedrichsruh, miền Bắc Đức, thấy lá rơi phất phơ trên khu nhà nguyện nhỏ bé, nơi Bismarck, vị thủ tướng đầu tiên của Đức nằm yên nghỉ. Buồn ảm đạm, lạnh thấu xương. Thấm thía “buồn tàn thu” biết chừng nào! Không sao quên được. Nhưng tôi vẫn chưa thấy tuyết.
Vũ Thế Thành
Một người quen gửi cho tôi một clip video về Tuyết rơi Lá đổ, cùng vài câu thơ nhặt nhặn về Thiền.
tuyet-2Con người vọng tưởng nhiều thứ. Nhìn lá rơi, mà tâm lại vọng động bao điều quanh chiếc lá rơi, chuyện phiền muộn ở đời, chuyện cơm áo gạo tiền, khổ vì tình, khổ vì đời, trăm thứ khổ… Tâm trí đâu để nghĩ được rằng, lá rơi chỉ là lá rơi.
Hồi nhỏ tôi học Judo, sư phụ bắt Thiền trên tấm tatami trước khi tập võ. Tôi hiểu Thiền là ngồi yên lặng. Mà con nít làm sao ngồi yên được, thúc còi chỏ bạn ngồi bên, thọc léc bạn ngồi trước…Sau này đọc dăm ba quyển sách Thiền, chỉ hiểu lơ mơ. Hiểu lơ mơ còn tệ hơn không hiểu.
Sáu năm trước khi bỏ Sài Gòn về Đà Lạt, tôi đi vào rừng thông, ngẩn người nghe tiếng ve kêu, những trái thông quay quay trong gió, tiếng lá xào xạc dưới chân,…Tiếng động của thiên nhiên và sự bình yên trong tâm hồn. Tôi tự hỏi, như thế có phải là Thiền?
Thiền có khi chỉ là những quan sát ngớ ngẩn: Lá bay hay gió cuốnBóng cây hay ánh mặt trờiTuyết – Người – Hoa – Mộng chỉ là tuyết bay?… Ngớ ngẩn vì con mắt đời thường cho rằng đó là ngớ ngẩn. Có biết đâu được, giữa chút tầm thường bao la hội tụ.
Cách nơi đây nửa vòng trái đất, hẳn đâu đó vẫn còn tuyết rơi, cành cây trơ trụi. Đà Lạt, trời se lạnh về đêm, ngồi xem clip video Tuyết rơi lá đổ, tôi lại nghĩ đến mưa Sài Gòn và lũ Miền Trung.
Sài Gòn tuần rồi mưa. Đã giữa tháng một, cận Tết mà vẫn còn mưa, sáng mưa, trưa mưa, chiều mưa… Mưa dai dẳng chắc là “vọng tưởng” của cơn lũ Miền Trung vài tháng trước, cả chục đập thủy điện xả nước, cả vài chục người chết… Chết thật tự nhiên, nhưng không phải tự nhiên mà chết. Chết dễ dàng quá, chết không kịp oán hận. Dân oan kêu Trời. Trời oan kêu ai? Cái “quy trình” thiên tai nghe như số mệnh của dân tộc.
Tuyết rơi lá đổ, nhưng xe vẫn ngược xuôi, người vẫn đi lại, đời vẫn trôi qua,… Tuyết phủ trắng xóa giữa hàng cây trơ trụi khi mùa Đông đến, lá khô phủ ngập lối đi khi mùa Thu tàn. Lá rơi là kết thúc một kiếp người. Trong khoảng khắc nào đó, từ hơi thở của Thiền biết đâu lại ngộ ra được cái lẽ vô thường. Dòng clip chảy theo nhịp điệu đó
Nguyễn Huy Mỹ, tác giả của clip “Tuyết rơi lá đổ”, theo học Y dang dở ở Sàigòn, kiếm sống bằng nghề kế toán ở nước ngoài. Vào tuổi chớm thu lại mê nhiếp ảnh. Nghề là chuyện cơm áo. Nghiệp bám theo tới chết.
Đời sướng nhất là làm được cái mình thích. Nguyễn Huy Mỹ làm được điều này khi thả hơi thở của Thiền vào mùa lá đổ tuyết rơi qua clip Thu-Đông…
Cám ơn tác giả và xin chia sẻ cùng mọi người.
Vũ Thế Thành

No comments:

Post a Comment