Sunday, May 14, 2017

Bài viết hay(4921)

Chủ nhật, mấy anh già xúm nhau tán phét bên ly cà phê và dĩa bánh mì assiette anglaise của Coffee Factory. Anh A bữa nay chưa đánh răng nên nói bậy: Đêm qua tui nằm mơ thấy lên giường với Kim Ngân chứ hổng phải con vợ già nên ...xịt ra hồi nào hổng biết. Báo hại tui bị vợ đuổi đi ngay mà chưa kịp xúc miệng. Anh B cười ruồi: Kim Ngân còn hấp dẫn ông vậy sao? Anh A: Tui cứ tưởng mình là Thiện Nhân chứ nào phải ác nhân nên mới nằm mơ thấy Kim Ngân mà làm bậy. Anh B: Ông coi chừng anh 3X thiến ông đó nhen. Đừng đùa, tuy về vườn chứ em út của anh 3X nhiều vô sô. Anh A: Tôm tép nhiều vậy chứ làm ăn được gì nữa đâu mà sợ. Lú mới hù mà đã vãi ra quần nên Kim Ngân chê. Dù sao đồ của tui cũng khá hơn anh 3.

Công bằng là thế sao?

Dù đã qua rồi nhưng vẫn thấy sốt dẻo với tin từ cơ quan truyền thông chính tắc chứ không phải là luận điệu tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực phản động chống phá chế độ đương thời vô cùng tốt và chưa đẹp thế bao giờ, vừa trong lại siêu sạch. Tin thế này: “Chiều 4/5, trả lời câu hỏi của báo chí liên quan đến hướng giải quyết vụ việc tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội trong thời gian tới, ông Mai Tiến Dũng (Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ) khẳng định các cơ quan chức năng sẽ vào cuộc với tinh thần minh bạch, công bằng.
"Nếu chính quyền sai thì nhận lỗi trước dân, nếu dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật…. ", ông Dũng nói (1). Vấn đề là ở đây: Nếu chính quyền sai thì nhận lỗi trước dân, nếu dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Để lý giải được vấn đề nói trên xin lấy gốc từ chữ “Công bằng” trong lời vàng, ý ngọc của Ngài Dũng. Thật tuyệt vời một nền dân chủ, cộng hòa thọ 72 tuổi - cái tuổi xưa nay hiếm: “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật” (2).

Khi nói ra điều này, Ông Bộ – Bộ trưởng - Chủ nhiệm – đã nắm đằng chuôi, ấy là dân Đồng Tâm sai và đã tự nhận sai là cả gan bắt giam người thi hành công vụ. Nay kiểm tra nếu chuyện đất đai lại sai nữa – mà đây là chiếm đất quốc phòng, là vượt quá giới hạn nín nhịn của công quyền đấy nhé, gần như tội phản quốc – thì chưa biết sẽ áp khung hình phạt nào, chỉ bị tăng nặng, không giảm nhẹ, dù Đồng Tâm là xã… anh hùng.
Còn về phía chính quyền thì Ông đã chắc từ đúng… trở lên. Đất đai thuộc sở hữu toàn dân (3). Nhà nước của dân thì chính quyền thừa sức toàn quyền thay mặt toàn dân ban phát. Chính quyền đúng ắt dân sai.
Trong chuyện này, kể cả cách hành xử với dân của cơ quan công quyền, ông Bộ cũng chắc mẩm rằng không thể sai. Dù việc dụ người dân ra chỉ mốc giới đất, sau đó “mời“ lên xe đến... gãy cả xương đùi, và dù sau đó lại đổ bộ lực lượng cảnh sát cơ động đến thôn Hoành thi hành công vụ với đầy đủ công cụ hỗ trợ tân kỳ mới nhập khẩu, thì cũng chỉ là bảo vệ dân, là lôi dân ra khỏi lũ ma quỷ, bọn lực phản động nào đấy đến đàn áp hoặc cám dỗ.
Nhưng bọn phản động này ở đâu ra nhỉ? Đã qua 42 năm sạch sành sanh bóng quân thù. Bè lũ tay sai kẻ được cải tạo nên người, đứa lủi mất tăm. Sau toàn thắng năm 1975, nước ta đã hoàn toàn độc lập, tự do và vĩnh viễn độc lập, tự do, không có kẻ thù nào dám liều mạng xâm phạm nữa.
Hơn thế, Việt Nam đã làm bạn với bốn phương, trở thành thành viên có trách nhiệm với cộng đồng quốc tế, không ai nỡ lòng, chẳng ai có dã tâm xua quân đến đàn áp nhân dân Việt Nam anh hùng, đã chịu quá nhiều thương đau, hiện đang sống trong khung cảnh chưa… như thế bao giờ. Đất nước yên bình, trên dưới một lòng, người người ấm no, nhà nhà hạnh phúc.
Vậy, bọn phản động này dưới thời công nghệ 4.0 chỉ có thể là robots từ sao Hỏa, sao Kim với tốc độ ánh sáng đổ bộ tới, chứ ở trên hành tinh này thì không, dứt khoát là không, bằng máy bay siêu tốc hạ cánh ở sân bay Miếu Môn, Mỹ Đức cũng không kịp. Robots từ hành tinh khác ngoại trừ phim ảnh cũng chưa đâu thấy. Nếu vậy thì đây hẳn là bọn tham nhũng, lũ tự chuyển hóa được chỉ đích danh là nội xâm đang đe dọa sự tồn vong của đảng cầm quyền; chúng đến lôi kéo đồng bào, truyền thụ kinh nghiệm cướp đất mà chúng từng là băng trưởng.
Nhưng xem đi xét lại, lời ông Bộ vẫn có điều phi lý. Dân và cơ quan công quyền vốn là hai thực thể bình đẳng trước pháp luật thì hà cớ gì dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật còn chính quyền sai thì nhận lỗi trước dân (chỉ phải nhận lỗi thôi nhá và cứ dựa vào lời Ông thì chẳng thấy “sẽ sửa sai” hoặc “chịu trách nhiệm” gì nữa cả)Nói nhận lỗi lại sực nhớ lâu nay đã dị ứng với quá nhiều hội chứng xin lỗi. Dàn lãnh đạo Formosa xếp hàng ngang gập người xin lỗi. Điều chưa biết là độc hại họ thải vào biển nay khắc phục đến mức nào rồi, nhưng chuyện sờ sờ là tiền đền bù gần một năm dân chưa được nhận đủ. Vậy, một năm qua dân sống bằng gì và bề trên khuyên dân chuyển đổi nghề nghiệp thì dân biết đâm đầu vào đâu. Bao đời phơi mình với nắng gió bão bùng biển khơi, nay cả đống tuổi mới khởi nghiệp hỏi đến bao giờ mới thành nghiệp. Bám biển là kế sinh nhai nhưng cũng là hành động kiên cường giữ gìn lãnh thổ. Xui chuyển nghề là ngầm bỏ biển mách cho kẻ nào thế chân đây.
Thường thì quan nhận lỗi xong là… xong. Xin lỗi suông dễ ợt, chỉ trừ vụ xin lỗi “tử tù” Hàn Đức Long ở xã Phúc Sơn, tỉnh Bắc Giang. 4 lần bị kết án tử hình, bóc lịch 11 năm mới được thả, quan thay mặt bề trên ra xin lỗi bị ăn trận mưa giày dép, trong khi bình thường ra xin lỗi là ngon. Qua (cái) loa dăm ba câu, lên xe mát đưa vào phòng lạnh rút… “cái sợi dây kinh nghiệm” dài vô tận. Bồi thường thì cứ việc móc tiền thuế của dân ra đền. Quan làm sai, dân è cổ bồi thường. Điều này liên tưởng tới tục ngữ “Quýt làm Cam chịu”. Cùng chữ “Q”, Quýt hiểu là Quan. Cam là dân. Muôn đời đã là dân thì phải cam chịu cái “ách cai trị”, nay thời thượng nói là “dưới sự lãnh đạo….”.
Cứ như miệng quan thì dân không ngang hàng với quan đâu nhá, mà hơn quan về đẳng cấp. Dân là chủ, Quan tự nhận là công bộc của dân, có thời còn thật thà: Cán bộ là đày tớ của nhân dân. Vậy chẳng lẽ khi Ông Chủ sai thì đối mặt với pháp luật, còn trường hợp đầy tớ sai chỉ nhận lỗi là xong? Nghịch lý này chắc nằm trong cái vô đạo lý mang tầm thời đại rồi.
Chắc gì quan sẽ chịu nhận là sai, mà có sai thì đổ riệt cho cơ chế, cơ chế lại không biết nói năng. Với truyền thống “Biến không thành có - biến khó thành dễ - biến thiếu thành đủ - biến cũ thành mới” thì mọi việc đều có thể xảy ra và đã từng xảy ra. Đã không chỉ có một tử tù ngồi chục năm trong ngục tối chờ chết bỗng dưng được… ban vô tộị. Ôi, từ cõi chết trở về mà không chói lọi / Dù từng đi theo mặt trời đỏ gọi (4) ./.Nguyễn Duy Nghĩa
Bên trọng, bên khinh

Chính quyền đã phát lệnh
Truy nã một thanh niên,
Một nhà dân chủ trẻ,
Tên là Bạch Hồng Quyền.

Về tội đã “kích động”,
“Xúi giục” dân Lộc Hà
Tụ tập trước cổng Huyện,
Phản đối Formosa.


Cứ cho là như thế.
Cứ cho đối tượng Quyền
Đã vi phạm luật pháp,
Nhưng xin hỏi chính quyền:

Vì sao không truy tố
Và phát lệnh bắt giam
Kẻ kích động, xúi giục
Biểu tình chống Cha Nam?

Vì sao nhất bên trọng,
Mà lại nhất bên khinh,
Khi ta chưa có luật
Cho phép dân biểu tình?

Không thể nào nghĩ khác
Rằng chính quyền độc tài,
Muốn đúng thì nói đúng.
Muốn sai thì nói sai.

Chính quyền lại lẫn nữa
Tự lòi đuôi của mình.
Đuôi xem thường pháp luật, 
Nhất bên trọng, bên khinh.
Thái Bá Tân 

Những con số 12 ấn tượng

Sử sách chép rằng vào thời cuối Nhà Ngô đã xảy ra “Loạn 12 sứ quân” là các vùng cát cứ đánh nhau, là một trong những cuộc loạn lạc lớn vào bậc nhất trong lịch sự sử nước ta. Cuộc loạn lạc này có nguyên nhân sâu xa từ quá trình phân hóa xã hội thời Bắc thuộc, dẫn đến việc xuất hiện tầng lớp thổ hào, quan lại hùng cứ một phương. Mầm mống từ đầu thế kỷ X và trầm kha từ khi Dương Tam Kha cướp ngôi nhà Ngô. Không chịu thuần phục, các thủ lĩnh khác nổi lên. Loạn 12 sứ quân từ năm 944 đến 968, chỉ chấm dứt khi Đinh Tiên Hoàng dương cao Cờ lau đại nghĩa, thống nhất nước nhà, lập nhà nước Đại Cồ Việt.
Bẵng qua nghìn năm, đến kỷ nguyên định hướng thị trường có hai cuộc loạn lạc tình cờ cũng mang con số 12.
Đó là 12 Đại án. (1) Vụ án " xảy ra tại Ngân hàng TMCP Xây dựng Việt Nam (VNCB), Ngân hàng TMCP Sài gòn Thương Tín (Sacombank), Ngân hàng TMCP Tiên Phong (TPBank), Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV). (2) Vụ án tại Ngân hàng thương mại cổ phần xây dựng Việt Nam (VNCB). (3) Vụ án Phạm Thị Trang. (4) Vụ án có liên quan đến ngân hàng Đại Tín. (5) Vụ án xảy ra tại Ngân hàng TMCP Đại Tín. (6) Vụ án xảy ra tại Tổng công ty cổ phần Xuất nhập khẩu xây dựng Việt Nam (Vinaconex). (7) Vụ án xảy ra tại Công ty TNHH MTV đầu tư và phát triển nông nghiệp Hà Nội (Hadico). (8) Vụ án xảy ra tại Công ty cổ phần tập đoàn đầu tư xây dựng nhà đất (Housing Group). (9) Vụ án xảy ra tại Công ty cổ phần tập đoàn đầu tư xây dựng nhà đất (Housing Group). (10) Vụ án xảy ra tại Chi nhánh Tây Sài Gòn thuộc Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam và Công ty TNHH Đầu tư thương mại giao dịch xuất nhập khẩu Thiện Linh, (11) Vụ án xảy ra tại Chi nhánh 6 TP Hồ Chí Minh thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Agribank). (12) Vụ án xảy ra tại Chi nhánh 7 TP Hồ Chí Minh thuộc Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Agribank).
Cũng lại là con số 12 nhưng là 12 tên tuổi lỗ nghìn tỷ USD là: (1) Đạm Hà Bắc, (2) Đạm Ninh Bình, (3) DAP Đình Vũ, (4) DAP Lào Cai, (5) Cty đóng tàu Dung Quất, (5) Nhà máy thép Việt – Trung; (7) dự án sản xuất nhiên liệu sinh học Phú Thọ; (8) dự án mở rộng giai đoạn 2 Nhà máy gang thép Thái Nguyên; (9) dự án Bột giấy Phương Nam; (10) Nhà máy sản xuất nhiên liệu sinh học Dung Quất; (11) Nhà máy sản xuất nhiên liệu sinh học Bình Phước; (12) Nhà máy sản xuất xơ sợi Đình Vũ - PVTex. Đúng ra phải là 13 tức là thêm Điện hạt nhân Bình Thuận. Dự án này từng được Cơ quan quyền lực càng cao càng tối quyết nay dù “chủ động” dừng thì vẫn phải hót đống rác khổng lồ. Con số 13 mới “thú vị” làm sao.
Nhẩm tính các vụ việc, có vụ từng đuợc coi là trọng điểm, là quả đấm thép, là điểm nhấn, làm tiêu tan bao nhiêu nguồn lực, sạt lở lòng tin đã dã dời. Vậy mà vẫn không dừng lại. Còn chút tiền bạc nào của dân thi đua nhau ven vét mở lễ hội mừng công kể cả công ngày xưa nhập vào nay tách ra; mua tặng phẩm; đãi đằng tiếp khách, in bằng khen, đúc huân chương, thêu may cờ quạt rực rỡ; xây tượng đài đàng hoàng, dựng cao vút cổng chào thắng lợi….
Đúng là mọi sự so sánh đều khập khiễng. Ba sự kiện: Loạn 12 sứ quân - 12 đại án - 12 dự án thua lỗ nghìn tỷ, đều trùng con số 12, đều đẻ ra từ nạn tranh giành, hùa nhau phá nát sơn hà, nhưng có nhiều khác biệt. Loạn 12 sứ quân mang tính chính trị, tranh quyền. Còn 12 đại án - 12 dự án thua lỗ nghìn tỷ là hai chùm bom tấn, là hai cuộc loạn ly về kinh tế - tài chính trùng lặp chưa từng có, đủ sức công phá ngôi nhà kinh tế ọp ẹp, tài chính còm cõi. Loạn 12 sứ quân dẹp xong là ổn. Song sau 12 đại án liệu còn bao nhiêu trung án, tiểu án đang trực chờ. Sau 12 dự án lỗ nghìn tỷ USD hỏi còn bao nhiêu dự án dưới nghìn tỷ, dưới trăm tỷ. Các đại án, các dự án nghìn tỷ không nảy nòi cùng một ngày, những đồng loạt tác quai tác quái. Vậy cớ sao phải để đến lúc “chín muồi” mới kích hoạt. “Bí mật quốc gia” vẫn là cớ vin vào để biện bạch cho truyền thống che dấu lâu nay cho đến lúc bung bét ra. Suy luận rằng sau 12 đại án, 12 dự án khủng còn biết bao lùm xùm bê bối nữa, không phải là võ đoán.
Nghìn năm trước có minh chủ Đinh Tiên Hoàng cứu tinh còn với loạn ly kinh tế thời này chưa thấy phép màu hay là tắc tị. Với một quốc gia đang ngập ngụa trong nợ nần, ngân khố thâm thủng triền miền, tháng ngày lo dọn dẹp các các điểm nóng khiếu kiện đông người, chưa thấy bóng dáng Đấng anh minh nào đứng ra giải cứu. Nói “chưa thấy…” thoạt nghe có vẻ là hồ đồ vì lúc nào cũng đang tồn đọng sự lãnh đạo tài tình, vô cùng sáng suốt, duy nhất đúng đắn, ai nấy đều là những học trò xuất sắc, kế tục trung thành, hỳ hục mang lá cờ bách chiến, bách thắng tới cắm ở đích… vô cùng. Nhưng do tất thảy vẫn luẩn quẩn theo định hướng, vu vơ mục tiêu. Các “Nguyên khí quốc gia” này ngày đêm nhăm nhăm góp ý chân thành, đấu tranh chụp giật, phung phí thời gian, tiêu hoang của cải, lơ là đại sự quốc gia thì điều gì xảy ra sớm muộn cũng xảy ra và đã xảy ra vụ sau trầm kha hơn vụ trước. Vậy chỉ có thể là:
Loạn khó dẹp, nhưng mất mát vô vàn là chắc.
Gia tài quốc gia trống hoác,
Đẩy dân đen ra đường nháo nhác,
Văn hiến, đạo đức, tình người đen bạc
Rừng vàng, biển bạc, tài nguyên tan tác
Nợ nần chất chồng, đè cụ già, chồm lồng ấp trẻ sơ sinh.
Thế này chăng, giặc xâm lăng chưa lăm le bờ cõi,
Mà chính Ngài đã canh cánh năm canh lo sự tồn vong.
Ôi thuở xưa hoang dã,
Vươn mình từ than bụi, lầy bùn tưởng hóa thành bất tử,
Nào ngờ giờ đây phút mặc niệm bắt đầu!
./.Nguyễn Duy Nghĩa

Lãnh đạo lạc hậu về tư tưởng, sai lầm về chính sách đẩy đất nước tụt hậu

Hội nghị trung ương 5 khóa 12 Đảng cộng sản Việt Nam sau 6 ngày làm việc từ 5 đã kết thúc ngày 10/5/2017 với 3 nghị quyết về định hướng kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa, kinh tế nhà nước và kinh tế tư nhân. Nghị quyết kỷ luật ông Đinh La Thăng với hình thức cảnh cáo và cho thoi chức Ủy viên Bộ Chính trị.
Từ Hà Nội, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đã có vài binh luận về hội nghị này qua cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành.
Nội dung như sau - Mời quí vị cùng nghe:
https://www.youtube.com/watch?v=f5swwigiGt4

Bài văn của một học sinh lớp sáu

Hiện trên Facebook đang lưu hành một câu chuyện với nhan đề "Bài văn của một học sinh lớp sáu", không rõ nguồn gốc. Đây là một truyện kể hư cấu, nhưng dựa trên các hiện thực sống động của xã hội Việt Nam hôm nay. Hình ảnh người nông dân Việt Nam chất phác, thật thà, nhân ái đã hoàn toàn biến mất và nay đang được thay thế bằng những tấm lòng độc ác và gian dối. Vì cuộc sống của bản thân và gia đình, họ sẵn sàng đầu độc người tiêu dùng bằng các nông sản độc hại.
Tuy khó có thể tưởng tượng rằng một học sinh lớp sáu có thể viết được bài này, Dân Luận vẫn giới thiệu tác phẩm ngắn này như một lời lên án một xã hội đang băng hoại đạo đức.
Đề thi môn văn học kỳ 2 : Hãy tả về công việc thường ngày của em và gia đình.
-----------------

Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.
Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?
Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ:
-Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.
Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.
Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.
Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo:
-"Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con."
Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật:
-"Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học. Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm... chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ".
Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.
Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán.
Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.
Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần... phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.
Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.
Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.
Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.
Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải:
-"Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu. Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được".
Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.
Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.
Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay.
Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.
Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ.
Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo:
-"Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã. Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu".
Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.
Hễ em ho he ra quán bảo bố:
-"Bố ơi con đói"
là ông lại quát ầm lên:
-"Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất. Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ".
Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư.
Sao em khổ thế?
Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên.
Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.
Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.
Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo:
- "Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép".
Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.
Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo:
- "Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước."
Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.
Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói:
-"Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?"
Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.
Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên:
-"Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết."
Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.
Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.
Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.
Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.
Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.
Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.
Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.
Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.
Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết:
"Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây".
Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.
Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ.
Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau.
Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ

No comments:

Post a Comment