Sunday, May 14, 2017

Bài viết hay(4923)

Trước 30/4/75, có ông bà công chức hay sĩ quan VNCH nào nghĩ rằng chế độ VNCH sẽ thua VC, miền Nam sẽ rơi vào tay VC? Bởi vậy ít có ông sĩ quan công an hay quân đội VC nào dám tin là chế độ CS tại VN sớm muộn gì cũng cáo chung. Cờ trong tay ai thì cứ phất đi cho sướng. Khi nào vô tù ngồi nghĩ lại vẫn thấy tiếc sao hồi đó hổng liều hốt thêm một mớ rồi dông qua Mỹ để hưởng. Thiệt tình mà nói là không có chổ nào "tị nạn" sướng như ở Mỹ, cái gì cũng có, trốn qua Nam Mỹ hay Phi châu làm gì cho buồn? Có tiền mà hổng hưởng thì chết đi cho rồi. Bởi vậy CS Nga, TQ, VC gì cũng mê Mỹ cho dù miệng đứa nào cũng hò hét chống Mỹ. Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó, tự dưng tui bắt gặp anh 3X cùng đi với chú Henry Bảo Hoàng vô ăn sáng ở Coffee Factory. Welcome anh 3X đến mua nhà ở Nam Cali nắng ấm, người Việt ở đây rất cởi mở và mau quên, hổng bao giờ thù dai như VC đâu, anh 3 an tâm mà hạ cánh an toàn. FBI luôn bảo vệ anh 3 tận tình. Chưa kể là gái ở đây vô tư. Muốn cỡ nào cũng có. Thức ăn rẻ nhất nước Mỹ luôn.

Truy tố Đinh La Thăng, tước hàm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?

Phát biểu về vụ Đinh La Thăng, tại cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội sáng nay 13/5, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói:
“Đây mới là xử lý theo kết quả kiểm tra dấu hiệu vi phạm về mặt đảng, còn về hình sự thì cơ quan chức năng đang làm, các vụ khác cũng đang làm" (nguồn dẫn: Vnexpress).
Với phát biểu này, việc truy cứu trách nhiệm hình sự với Đinh La Thăng là khó tránh khỏi. Dây thòng lọng siết gần cổ Đinh hơn bao giờ hết.
Và, không ngoại trừ cả khả năng tước hàm Thủ tướng đối với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Bởi qui trách nhiệm để tước hàm Bộ trưởng đối với Vũ Huy Hoàng, tại sao không như vậy với Nguyễn Tấn Dũng? — truongduynhat

Nói với Nhà báo Huy Đức

Sáng ngày 7/5/2017, ngày làm việc thứ 3 của Hội nghị Trung ương 5 - Khóa 12, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bỏ phiếu để quyết định thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh bằng hình thức cảnh cáo và cho thôi giữ chức Uỷ viên Bộ Chính trị khoá XII với tỉ lệ phiếu biểu quyết trên 90%.
Thông tin này không có gì là bất ngờ, không chỉ vì trước đó tại phiên họp trù bị Hội nghị TW 5, bản thân ông Đinh La Thăng đã chủ động xin rút khỏi Bộ Chính trị và chức vụ Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh vô điều kiện.
Cho dù trước đó ít ngày, ngay sau khi Ủy ban Kiểm tra TW Đảng ngày 27/04/2017 chính thức công bố bản kiến nghị, đề nghị Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương xem xét kỷ luật ông Đinh La Thăng. Đáng chú ý, trong Thông cáo báo chí Kỳ họp thứ 14 Ủy ban Kiểm tra Trung ương, có nêu rõ "tội trạng" của ông Đinh La Thăng tóm tắt lại là: "Ở thời kỳ đồng chí (Đinh La Thăng) làm lãnh đạo Tập đoàn, đã đưa ra nhiều quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật đã đến một số dự án thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả và gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN."
Trước khi kết thúc Hội nghị Trung ương 5, Ban Tổ chức Trung ương đã công bố quyết định về việc điều chuyển ông Đinh La Thăng - Uỷ viên Trung ương Đảng thôi giữ chức Bí thư Thành uỷ TP HCM (nhiệm kỳ 2015 - 2020) để nhận nhiệm vụ Phó ban Kinh tế Trung ương và chuyển về đoàn đại biểu Quốc hội Thanh Hóa (quê hương của Lê Khả Phiêu và Tô Huy Rứa).
Điều đó cũng cho thấy Đinh Tư lệnh đã thoát nạn với mức án kỷ luật được cho là "nhẹ hều", nghĩa là Đinh Tư lệnh sẽ còn nhiều cơ hội để leo cao hơn trong thời gian trước mắt để... tiếp tục tham nhũng nhiều và gây hậu quả trầm trọng hơn vừa qua. Và nhà báo Huy Đức cũng hết hy vọng "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa". Điều đó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực, cho dù khi đó (hy vọng) Huy Đức sẽ viết báo với tinh thần công tâm và giữ đúng nguyên tắc đạo đức của nhà báo. Chứ không viết theo lối viết "thuê" phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN như hiện nay.
Tôi viết ra những điều trên có thể là xúc phạm đến nhà báo Huy Đức, khiến Huy Đức có thể không vừa lòng. Song đó là xuất phát từ suy nghĩ của cá nhân tôi và (hình như) của không ít người về các bài báo của Huy Đức gần đây. Cũng cần nói thêm, tôi và nhà báo Huy Đức đã từng trao đổi về vấn đề này cách đây cũng đã lâu. Còn nhớ, khi đó tôi có xin lỗi Huy Đức nếu tôi hiểu lầm hay nhận định sai và lúc đó tôi còn nói với Huy Đức rằng thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời đúng hay sai.
Theo đánh giá của tôi trước đây, trong giới viết chính luận nhà báo Huy Đức là một nhà báo giỏi, các đề tài của Huy Đức viết đề cập xoáy vào những vấn đề nóng và thu hút được dư luận. Đặc biệt, Huy Đức thường có nhiều tư liệu thuộc hàng "khủng" do có nhiều nguồn tin là các chính khách quan trọng cung cấp, nhằm phục vụ cho cuộc chiến phe phái.
Tôi không phản đối việc nhà báo viết thuê, vì làm nghề báo không viết thuê thì lấy gì mà sống? Bản thân tôi hàng ngày cũng vẫn viết thuê để kiếm sống, nhưng tôi cố gắng giữ gìn sự công tâm của một nhà báo. Cái gì đúng thì nói đúng và ngược lại sai thì bảo là sai. Đồng thời, tôi ghét nhất kẻ làm (viết thuê  phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN như hiện nay) mà không dám nhận.
Nhưng nếu như xem Huy Đức viết trong bài "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa", có đoạn như sau:"Tham nhũng trong hệ thống thì đầy rẫy nhưng rất hiếm có những người như Thăng, như Dũng. Tôi không phải là một nhà báo chống tham nhũng. Ba mươi năm làm báo của tôi chủ yếu là phản biện chính sách. Và gần đây, chỉ khi cần ngăn chặn những kẻ tham nhũng khoác áo dân túy tôi mới phải mài ngòi bút của mình. Tôi hy vọng sẽ không còn phải viết về ai như Dũng, như Thăng nữa. Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng."
Tôi xin được lưu ý đọc giả nội dung trong trích đoạn trên của Huy Đức: "Tôi không phải là một nhà báo chống tham nhũng. Ba mươi năm làm báo của tôi chủ yếu là phản biện chính sách" và "Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng."
Thứ nhất, Huy Đức thừa nhận ông ta không phải là báo chống tham nhũng, mà chỉ phản biện chính sách, đồng thời Huy Đức cũng thừa nhận:"Tham nhũng trong hệ thống thì đầy rẫy". Vậy nhưng tại sao Huy Đức chỉ "đánh" có Ba Dũng và Đinh La Thăng, ở các thời điểm quan trọng nhất đối với sinh mệnh chính trị của họ, mà không phải vào các thời điểm khác? Theo tin đồn, Huy Đức giáng "bom tấn" với những tài liệu được cung cấp từ Tư Sang và Trương Hòa Bình là những kẻ thù không đội trời chung với những kẻ được Huy Đức nêu danh?
Trong lúc các lãnh đạo cao cấp trong Đảng CSVN thử hỏi ông nào không có sân sau, ông nào không tham nhũng chính sách nói riêng và vơ vét cho đầy túi tham nói chung? Chính vì lý do đó, tôi mới khẳng định rằng, nhà báo Huy Đức thiếu công tâm và viết "thuê" phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN.
Tôi nói ra điều đó không phải vì tôi ủng hộ Ba X, Thăng Tư lệnh... hay vì ghét Trọng lú, Hùng hói... mà ghét lây đến Trương Huy San. Vì tôi biết, trong một xã hội đa nguyên, thì chuyện có những người đã ghét ai thì dẫu người ta tốt đến mấy cũng bị họ ghét đến tận xương, tận tủy. Nguyên nhân vì những kẻ đó luôn bị những người khác giật dây.
Song điều đó đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ, chuyện quan trọng thì nằm ở vế trích đoạn thứ 2, đó là "Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng.". Không cần học ở Đại học Harvard, một điều đơn giản nhất mà những người có hiểu biết về quản lý Nhà nước cũng hiểu được rằng, hậu quả do những bất cập của thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay đã vô hiệu hóa và làm tê liệt thiết chế kiểm soát và điều chỉnh quyền lực ở mọi cấp độ. Đó chính là những bất cập đẻ ra tình trạng tham nhũng tràn lan, vô tội vạ mà không ai bị xử lý nghiêm khắc theo quy định của pháp luật.
Những kẻ tham nhũng "hiếm có những người như Thăng, như Dũng" không chỉ là hệ quả của sự kiểm soát lỏng lẻo, luật pháp không nghiêm minh, công lý không được thiết lập. Tất cả đều do cái thể chế chính trị nửa Dơi, nửa Chuột hiện nay ở Việt Nam mà ra.
Hãy nghe Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có giải thích cặn kẽ về vụ kỷ luật cảnh cáo ông Đinh La Thăng, khi cho rằng "Mong muốn là phải mạnh mẽ, quyết liệt hơn, nhưng phải đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Và còn đạo lý của dân tộc ta là nhân ái, nhân văn, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại". Vậy đấy, một kẻ đã từng "đưa ra nhiều quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật đã đến một số dự án thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả và gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN." đến hàng chục nghìn tỷ chỉ mất chức Ủy viên Bộ Chính trị, rồi ngay sau đó được bổ nhiệm làm Phó ban Kinh tế Trung ương và chuyển về đoàn đại biểu Quốc hội Thanh Hóa, thay vì truy tố trước pháp luật (!?).
Là một người tự xưng là "nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng." chẳng lẽ nhà báo Huy Đức không biết rằng, cứ duy trì cái thể chế chính trị như hiện nay ở Việt Nam thì sẽ còn có hàng trăm, hàng nghìn, thậm chí là hàng vạn những kẻ như Thăng, như Dũng sẽ xuất hiện như nấm sau cơn mưa? Vậy sao Huy Đức lại cho rằng, "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa".
Vả lại Huy Đức quên một điều rất cơ bản rằng, tham nhũng quyền lực là thứ tham nhũng lớn nhất, nó gấp cả ngàn lần tham nhũng tiền bạc. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một trong những kẻ như thế. Theo cá nhân tôi nghĩ, Huy Đức nói như thế là không có hiểu biết đủ về chính trị. Vậy sao Huy Đức lại chọn nghề phản biện chính sách?
Mọi người làm báo chúng tai "phải mài ngòi bút của mình" (như lời Huy Đức) để tấn công, để đả phá mà mục tiêu phải là Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng CSVN là tên trùm Sò. Dù rằng, Nguyễn Phú Trọng là người được coi là thanh liêm hơn đồng đảng, nhưng Trọng là kẻ lươn lẹo, láu cá, bảo thủ, chứ không phải là thiếu thức thời như nhiều người nghĩ. Hơn nữa cho đến nay, Nguyễn Phú Trọng là kẻ luôn luôn kiên định với cái thứ Chủ nghĩa Marx-Lenine lạc hậu, phản động thì chắc chắn sẽ không thể là người tốt. Khi cái học thuyết phản động ấy đã hủy hoại đất nước và dân tộc Việt Nam trên mọi lĩnh vực kinh tế, xã hội, giáo dục. Đặc biệt là vấn đề đạo đức và nhân cách con người, mà trong đó có cả Huy Đức là một trong hàng chục triệu nạn nhân.
Câu hỏi được đặt ra là, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có biết rằng, cái thứ Chủ nghĩa Marx-Lenine đã bị toàn thế giới vứt vào sọt rác vì nó là cái thứ học thuyết lạc hậu, phản động kéo lùi sự phát triển của đất nước hay không?
Xin thưa là có, theo thông tin mới nhất dự kiến cuối tháng 5-2017 sẽ ban hành nghị quyết “Phát triển kinh tế tư nhân trở thành một động lực quan trọng của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Điều đó hoàm toàn trái ngược với với nền kinh tế tập trung, đặc trung cơ bản của Kinh tế XHCN. Đó là một dẫn chứng hết sức cụ thể.
Khác với ông Nguyễn Phú Trọng mà những người lãnh đạo khác từ trước đến nay, họ sai lầm vì họ lầm tưởng rằng mô hình Chủ nghĩa Cộng sản là có thật và nằm trong tầm tay, nên họ cố gắng theo đuổi. Riêng ông Nguyễn Phú Trọng, thừa biết rằng "Chủ nghĩa Xã hội đến hết thế kỷ này có có hay không?", nhưng vẫn chụp mũ cho những ai muốn thay đổi đường lối là tự diễn biến, tự chuyển hóa  - là những kẻ phá niêu cơm của ông Trọng.
Ông Nguyễn Phú Trọng khốn nạn là ở chỗ đó, bởi lý do nếu thay đổi thể chế chính trị thì những người như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ có ra đứng đường. Điều đó cho thấy, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là một kẻ vô đạo đức, ích kỷ hại nhân dân. Đó mới là mục tiêu chúng ta cần phải đánh đổ, chu dù Trọng lú xuống thì có thằng lú khác nó cũng sẽ lên thay. Nhưng dù sao cũng là hành động để cảnh tỉnh.
Tôi chưa và sẽ không bao giờ có ý thức coi trọng hoặc coi thường một nghề nghiệp, kể cả nghề nghiệp của những người hộ lý phục vụ trong bệnh viện hay người ở (oshin) cho các gia đình. Cho dù họ phải làm công việc nặng nhọc hay kể cả phải bưng hoặc lau chùi các sản phẩm chất thải của con người đi chăng nữa. Và tôi sẽ khinh những kẻ mượn danh để làm tranh cái nghề bưng bô của họ.
Trong một xã hội đa nguyên, chuyện thích ai, ghét ai hay nhà báo viết thuê cho phe nhóm nào đánh ai là quyền tự do của mỗi người và họ tự chịu trách nhiệm. Nhưng với tư cách của một nhà phản biện chính sách thì không thể có những nhầm lẫn tai hại như vậy. Tuy nhiên, với một nhà báo đứng đắn thì phải thừa nhận một cách sòng phẳng, không được bao biện dưới mọi hình thức để chối tội.
Ngày 14 tháng 05 năm 2017
© Kami

Đình chỉ điều tra vụ đối với Lê Trường Minh: Công an Tp HCM quá coi thường pháp luật và công luận.


Lê Trường Minh khi bị bắt giữ. Ảnh Vietnamnet
Theo đó, đêm 23 tháng 2/2016,  Lê Trường Minh (sinh năm 1996) thuê ông Lưu Thanh S (sinh năm 1955), là người hành nghề xe ôm chở đi rồi để cướp tài sản tại địa bàn Quận Bình Thạnh. Minh siết cổ ông S cho đến khi ông này tử vong. Sau đó Minh cướp lấy ví tiền, điện thoại di động và xe gắn máy của ông S.
Minh bị bắt để điều tra về hành vi “giết người” và “cướp tài sản”. Tuy nhiên, hơn 1 năm sau, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM bất ngờ đình chỉ điều tra vụ án, điều tra bị can đối với Lê Trường Minh.
Lý do cơ quan CSĐT Công an Tp HCM đưa ra là khi phạm tội "bị can mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi”.
Vietnamnet cho biết, Minh là 1 thiếu gia, có cha là người Singapore, mang quốc tịch nước này, định cư từ nhỏ ở Úc và 7 tháng trước khi gây án, Minh về Việt Nam, sống cùng mẹ và em trai tại 1 căn hộ ở tòa nhà The Manor 1, đường Nguyễn Hữu Cảnh, Q.Bình Thạnh.
Đọc xong bài báo, độc giả từ ngạc nhiên đến phẫn nộ và cuối cùng là… lo sợ. Thì ra, việc truy tố hay không truy tố ai đó, công an không căn cứ vào hành vi mà căn cứ vào ý muốn, thích thì truy tố không thích thì thôi.
Xin hỏi cơ quan CSĐT Công an Tp HCM, các ông điều tra kiểu gì mà khẳng định khi phạm tội, bị can mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi? Mất khả năng như thế nào?
Không thể hiểu nổi, một thanh niên 20 tuổi, biết siết cổ nạn nhân 2 lần đến chết, biết lấy xe máy và tài sản khác của nạn nhân, biết mang về tầng hầm của tòa nhà The Manor giấu mà lại cho là mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.
Không thể hiểu nổi, một võ sĩ từng tham dự một giải võ thuật quốc tế và đoạt huy chương bạc, đang tham gia dạy võ thuật  mà lại cho là mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.
Phải chăng, với cơ quan điều tra, khi sinh hoạt đời thường như dạy võ, tham gia thi võ thuật thì bị can có khả năng nhận thức và điều khiển hành vi, còn khi giết người thì y chuyển sang tâm thần?
Theo cơ quan điều tra, Minh khai báo, trong lúc bực tức chỉ muốn siết cổ để ông S bất tỉnh, chứ hoàn toàn không có ý định giết hại ông. Số tài sản của ông S mà Minh cướp đi chỉ nhằm mục đích là cất giấu, để không ai biết đến tung tích của mình. Khai như thế mà cơ quan điều tra cũng tin được hay sao? Kẻ giết người nào cũng có thể dễ dàng thoát tội bằng những lời khai tương tự sao?
Đáng khen các chiến sĩ trinh sát đã bắt gọn kẻ giết người trong vòng hơn 24 giờ bao nhiêu thì lại đáng phẫn nộ khi kẻ có quyền thả thủ phạm ra bấy nhiêu.
Đình chỉ điều tra vụ án này, Công an TP HCM quá coi thường pháp luật.
Nghi can Nguyễn Hoàng Minh (Lê Trường Minh?) bị trinh sát áp giải khỏi khách sạn 5 sao vào đầu giờ chiều 24/2. Ghi chú và ảnh Vietnamnet
Đã có quá nhiều những cái chết bí ẩn không được làm rõ, đã có quá nhiều kẻ thủ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đã có quá nhiều người vô tội bị kết án oan hoặc bị công an cố tình buộc tội. Tất cả chỉ phụ thuộc vào cái sự muốn hay không của kẻ có quyền. Thật là đáng sợ.
Cái gì đã chi phối cái sự muốn hay không muốn ấy? Một bạn đọc của Vietnamnet bình luận: “Đồng tiền khiến con người thành kẻ cướp giết và cũng chính nó biến kẻ tội đồ thành tâm thần”. Lời nhận xét về vụ án này đã nói thay bạn đọc, có thể cả tác giả bài viết và ban biên tập Vietnamnet những gì họ đang nghĩ.
12/5/2017
Nguyễn Tường Thụy

Từ bỏ độc tài hay là chết?

„Ấp gà nở rắn“
Cái khốn khổ của con người là phải nô lệ cho những thế lực - lá cờ không đại diện cho quyền lợi của họ. Từ đó dẫn đến vô số thảm họa.
Ngày 3/2/1930, những người thành lập Đảng CSVN lúc đó cũng không thể hình dung được rằng họ, với một mục đích nồng nhiệt nhưng đã bẻ lái con thuyền VN đi theo một dòng sông độc hại mà đến 87 năm sau đó(2017), cái gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa đã đưa dân tộc VN trở thành nơi chốn của chủ nghĩa tư bản thân hữu, lợi ích nhóm, chủ nghĩa tư bản hoang dã ...mượn bùa phép của chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội để bảo vệ sự độc tài cho một nhóm đảng viên quyền lực thâu tóm lợi ích của đất nước và nhân dân về kho lẫm của riêng họ.
Vậy là người VN đã phải nô lệ cho lá cờ đó 87 năm rồi.
Kết quả của 87 năm định hướng Cộng sản và chủ nghĩa xã hội là xây dựng thành công các thế hệ nhóm tư bản thân hữu lũng đoạn trong Đảng cộng sản. Thật chẳng khác nào ấp trứng tưởng gà mà sau một thời gian lại nở thành rắn. Đương nhiên, cái trứng đó phải là trứng rắn thì mới nở ra rắn, nhưng nhiều người nhìn vào cứ tưởng trứng gà đặc biệt.
* Nhận ra và sát phạt nhóm thân hữu
Không phải nhà cầm quyền VN không nhận ra điều đó.
Bằng chứng là, năm 2015, khi đấu tranh giành thế lực với phe nhóm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần nói đến hiện trạng này. Nhiều cơ quan ngôn luận của đảng CS VN cũng rộ lên những phân tích hiện trạng và cảnh báo. Tạp chí Cộng sản đã đăng bài „Lọi ích nhóm và chủ nghĩa tư bản hoang dã: cảnh báo nguy cơ...“ của ông Phó Trưởng Ban tuyên giáo TƯ Vũ Ngọc Hoàng. Bài viết đã nêu thực trạng và hô hào đấu tranh chống lại chủ nghĩa tư bản thân hữu, lợi ích nhóm trong Đảng.
...“Đặc trưng của “chủ nghĩa tư bản thân hữu” là có sự cấu kết, xâm nhập lẫn nhau giữa nhóm đặc quyền kinh tế và nhóm đặc quyền chính trị, người kinh doanh cũng đầu tư vào quyền lực và người có quyền lực cũng tham gia kinh doanh, làm quan chức để làm giàu, họ cùng nhau bóc lột “mềm” toàn xã hội, bóc lột cả dân tộc, họ thâu tóm các nguồn tài chính, của cải và thâu tóm quyền lực chính trị, biến bộ máy nhà nước thành công cụ của một nhóm người (nhân danh nhà nước và đảng cầm quyền) thực hiện độc quyền kinh tế kết hợp với độc quyền chính trị.  “Vũ Ngọc HoàngTS. Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương http://www.tapchicongsan.org.vn/Home/Nghiencuu-Traodoi/2015/33662/Loi-ich-nhom-va-Chu-nghia-tu-ban-than-huu-canh.aspx
Kết quả của hơn 80 năm đi theo lá cờ của nhà cầm quyền cộng sản, đã được tác giả trên thừa nhận:
„Nước ta sau mấy chục năm công nghiệp hóa, đến nay năng suất lao động xã hội vẫn thấp (vào loại thấp nhất khu vực Đông Á), hiệu quả đầu tư kém, nợ nần nhiều mà chưa rõ trả bằng cách nào, khi mà hiệu quả đầu tư (sử dụng nguồn vay ấy) còn kém; thu nhập thấp, sản phẩm công nghiệp xuất khẩu hầu như không có, các chương trình nội địa hóa không thành công, chủ yếu là làm thuê và cho thuê mặt bằng, nền kinh tế Việt Nam đang rơi vào “bẫy thu nhập trung bình thấp”. Nhìn lại nguyên nhân các nước bị “bẫy thu nhập trung bình” và nhìn lại tình hình nền kinh tế của ta thì thật đáng lo ngại.“.
Và người ta đã hô hào đấu tranh chống lại hiện trạng trên. Dân chúng được một phen khấp khởi, tưởng rằng hơn 80 năm đi theo một con đường đưa đất nước VN vào cùng quẫn thì nhà cầm quyền CSVN đã nhận ra và thay đổi.
Nhưng tiếc thay, khi phe nhóm của Nguyễn Phú Trọng giành được quyền lực tuyệt đối, hiện trạng vẫn tiếp diễn ngày càng tệ và lợi ích của phe nhóm càng mở rộng, thủ đoạn tới mức sắn sàng đem hầu hết chủ quyền đất nước đổi lấy sự tồn tại của phe nhóm cầm quyền „tư bản thân hữu“ mới. Theo đà vơ vét của họ, không những dân bị bóc lột tận xương tủy mà tốc độ nợ công tăng gấp ba lần tốc độ tăng trưởng kinh tế(theo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc- phát biểu 7/1/2017 tại Hội nghị Bộ Tài chính- TTO đưa tin)...
Có đổi mới chăng chỉ là cuộc thanh trừng ngầm quyết liệt giữa những phe nhóm mà tiếng súng và vài giọt máu rơi nội bộ chỉ đôi khi sơ suất lọt ra ngoài.
Cờ Đảng chẳng thể là cờ Tổ quốc
Những người trẻ sẽ phải chọn lá cờ của họ.
Lá cờ người VN đang dùng hiện nay chỉ đại diện cho Đảng cộng sản. Mà những ai là cộng sản bây giờ? Đa phần đảng viên hiện nay không phải là người cộng sản. Họ là số đông đứng trong tổ chức ấy, bị mượn danh, bị lạm dụng để che đỡ cho quyền lợi của một nhóm những quan chức cầm quyền.
Những thế hệ quan chức cầm quyền đó, kể từ 3/2/1930 đến nay, đã không ngớt tận dụng lá bùa vạn năng đó để tồn tại và kho quyền lợi riêng của họ ngày càng kếch xù tỉ lệ thuận với sự tham nhũng quyền lực – kinh tế. Rõ ràng, đó là một sự bội phản nhân dân.
Nếu những người trong nhóm cầm quyền hiện nay không cải cách thể chế độc tài này, rồi sẽ đến ngày chính họ cũng là nạn nhân của những nhóm tư bản thân hữu. Họ rốt cục cũng chỉ là những kẻ tham ăn khốn khổ, thí mạng thế hệ tương lai và chấp nhận ngụp lặn trong dòng sông độc hại.
Nhóm tư bản thân hữu tàn bạo trong đảng thực ra chỉ là thiểu số. Dù có tới hơn 4,5 triệu đảng viên, nhưng đa phần họ không phải là người cộng sản. Từ lâu họ đã tự thức tỉnh rằng, nếu họ vẫn theo đuổi lý tưởng cộng sản, thì họ đã bị chính những người lãnh đạo của họ bội phản. Họ chỉ im lặng vì muốn yên thân hoặc tham lam và sợ hãi.
* Tặng vật Dòng sông ô nhiễm và lá cờ người trẻ
Vậy là đã gần một trăm năm người VN bị trói buộc vào con thuyền dưới lá cờ lầm lạc. Thủ tướng VN năm 2017 cũng đã hô hào „không đổi mới là chết...“.
Đương nhiên khả năng „chết“ là hiện hữu khi họ vẫn bám lấy thể chế độc tài lạc hậu đi ngược lại con đường phát triển. Một người đeo đá vào chân, rơi xuống sông, muốn sống sót thì phải lập tức thoát khỏi tảng đá.
Nhà cầm quyền CS VN cũng biết cách thoát khỏi tảng đá, nhưng họ thoát bằng cách đem tài sản vơ vét được gửi ra nước ngoài, và họ buộc tảng đá vào chân những đồng bào của họ. Tảng đá ấy là thể chế độc tài cộng sản, là lá cờ Đảng cưỡng bức toàn dân phải nhận đó là cờ Tổ quốc.
Người trẻ VN thời nay bị bắt buộc phải mang vác lá cờ vừa mang vị mặn của cha anh quá khứ nhưng cũng có quá nhiều vị độc.
Các bậc cha anh VN, từ khi có lá cờ đỏ sao vàng, đã bị đè nén và tẩy não quá nhiều và bội phản cháu con bằng sự im lặng đớn hèn trước cái xấu và cái giả dối.
Thế hệ cha anh thường tự động cầm tù lớp trẻ trong màu vị của lá cờ mình. Nhiều khi vì thế mà lớp trẻ thờ ơ vô cảm. Rồi người trẻ cũng tự tha hóa mình bằng sự cam chịu nô lệ cho những lá cờ đã lỗi thời.
Nước Mỹ cho phép dân có thể đốt cờ Mỹ để thể hiện sự phản kháng với nhà cầm quyền và xã hội đương đại. Đó là một cách phản biện xã hội. Không nên khuyến khích việc đốt cờ, nhưng thực sự một đất nước càng mạnh khi càng có nhiều người dám phản biện xã hội, không nô lệ hóa quá khứ và hiện tại.
Mỗi xã hội như một dòng sông. Sông tạo thành từ vô số người và chảy qua các số phận, các thời đại. Người trước để lại cho thế hệ sau những dòng sông đó. Cá nào sống được trong nước sông nhiễm độc?
Hãy ngoái lại sau lưng để nhìn về cái dòng sông ô nhiễm và hỗn loạn, độc hại mà chúng ta đã để lại cho lớp trẻ VN.
Hãy nhìn những người giết chết nhau vì vô cảm và tuyệt vọng. Vẫn có rất nhiều lòng hảo tâm nhưng khi xã hội và nhà cầm quyền vô cảm, chối từ trách nhiệm thì thậm chí những cơn lũ cũng nhấn chìm ngay cả những người đã dũng cảm đứng ra cứu giúp.
Hãy nhìn xem những gì con cháu chúng ta đang phải chịu đựng!
Năm 2017, rất nhiều trẻ em và phụ nữ đang là nạn nhân của nạn bắt cóc và bị giết chết trong xó xỉnh nào đó để làm giàu cho bọ buôn bán nội tạng!
Hãy nhìn những người bị tai nạn giao thông, chết ung thư với tỉ lệ cao nhất nhì thế giới …
Hãy đếm xem bao nhiêu người dân bị giết chết hàng loạt, bị cướp đi cả tương lai bởi chính những bàn tay cầm quyền và tư bản thân hữu đã lạnh lùng cho nổ vô số bom nước thủỷ điện để dòng tiền không ngừng chảy vào túi quan chức.
Hãy nhìn những ngư dân chết khô chết độc thực thể và chết khô tương lai cả con cháu của họ trong biển trong sông độc của những công ty liên doanh TQ xả độc ra giết chết môi trường VN...
Hãy nhìn những người dám đấu tranh cho nhân quyền và tự do, cho dân oan đang bị đày đọa trong các nhà tù...
Hãy nhìn đất nước đã hoàn toàn lệ thuộc TQ và trong cuộc bán chác này, dân là người bị thua thiệt. Dân phải lấy mạng sống của mình ra để củng cố địa vị và tiền bạc cho những kẻ độc tài...
Hãy đoái trông và hãy đoái trông...Thưa những người lớn! Thưa những cha anh và mẹ và chị...Nhịn ăn nhịn mặc cho con, „hy sinh đời bố củng cố đời con“ của chúng ta đã trở thành một trò vô vọng khi chúng ta đã ngậm nhục cúi đầu từ bỏ những giá trị đẹp đẽ chính trực của tâm hồn và như thế là đã trả mồ hôi nước mắt để chuộc về cho thế hệ trẻ VN một dòng sông độc.
Người VN không thể tiếp tục nô lệ. Mỗi người cần hành động để không bị cướp đoạt tương lai. Ngay cả người Mỹ cũng đang phải đứng lên để bảo vệ nền dân chủ của họ trước vị tổng thống có khuynh hướng lạm dụng quyền lực vf phải luôn canh giữ cho nhân quyền không bị xâm phạm.
Người VN hãy chối bỏ nền độc tài hoang dã núp danh cộng sản. Ta hãy chọn lấy lá cờ của mình và đừng quá chậm trưởng thành.— vothihao

No comments:

Post a Comment