Sunday, May 28, 2017

Bài viết hay(4981)

Sự khác biệt lớn nhất giữa da trắng với da màu có lẽ là ý thức tự giác, sự tự trọng khiến họ luôn coi chuyện vệ sinh sạch sẽ, ngăn nắp là điều quan trọng. Bãi biển San Clemente có nhiều thùng rác ở khắp nơi, có nhà vệ sinh công cộng và vòi tắm nước ngọt miễn phí. Vậy mà vài du khách châu Á tỉnh bơ vứt rác trên cầu jetty, bãi cát; thậm chí cho con đái vô gốc cây khiến Mỹ trắng khó chịu. Vào mission ở San Juan Capistrano mà thản nhiên cười nói ồn ào, chụp hình vớđiệu bộ l lăng, dị hợm, hổng giống ai. Cha con tui hoảng quá vội tránh xa kẻo bị hiểu lầm cá mè một lứa thì mệt. Có nên chăng giáo dục tour guide về cách hành xử để nhắc nhở du khách cái gì nên và không nên làm khi đến Mỹ?

XUẤT- SIÊU - SUNG - SƯỚNG VÀ CÂU CHUYỆN 20 NĂM TÌNH CŨ

Xuất siêu là tăng trưởng quá tốt, mà lại là xuất siêu với Mỹ, mà lại tới 32 tỷ USD, không sung sướng sao được?
NÓI XUẤT SIÊU VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU
Dù số thông kê Hải quan VN ghi rõ ràng: năm 2016, VN xuất 42 tỷ điện thoại di động và 19 tỷ máy vi tính và sản phẩm điện tử.
Nhưng… đó là số giả thôi!
Hãy nghe chuyên gia thống kê (nhiều năm làm việc ở) Liên Hiệp Quốc, ông Vũ Quang Việt phân tích: có lẽ số xuất siêu lớn này phần lớn là từ Samsung và Intel sang Mỹ. Thống kê VN không cho biết rõ nên chỉ có thể đoán thế.

Nếu là xuất của Samsung hay Intel sang Mỹ, thì theo nguyên tắc làm thống kê của LHQ, đó không phải là hàng xuất của VN, mà vì VN chỉ làm gia công, nên chỉ xuất dịch vụ gia công sang Mỹ, có thể chỉ là 5-8% giá trị số xuất trên.
Một hàng hóa mà nước ngoài đem gia công ở một nước khác thì họ đem vào cái “đầu vào” và mang sản phẩm đi ra. Họ là sở hữu chủ, quyết định giá xuất và xuất đi đâu. Như một người đem quyển sách tới nhà in. Nhà in làm xong dịch vụ in và đưa sách lại cho nhà xuất bản. Nhà in chỉ gia công, sản phẩm của họ là công in, chứ không phải sản phẩm là quyển sách.
Chuyên gia Vũ quang Việt còn viết thêm: Nguyên tắc thống kê được viết rõ như sau, trong chuẩn SNA2008 là chuẩn mực ghi thống kê gia công (processing services) được Ủy ban Thống kê LHQ, các tổ chức quốc tế và các nước đã thông qua năm 2008. Xem đường link sau: ttps://unstats.un.org/unsd/nationalaccount/docs/SNA2008.pdf, trang 490.
Tóm lại, vấn đề nghiêm trọng ở đây là: tuy số thống kê nó… chiều theo mong muốn của mình nhưng đó là con số THỐNG KÊ KHÔNG ĐƯỢC THỰC HIỆN ĐÚNG CHUẨN MỰC QUỐC TẾ.
Như vậy xuất - siêu - sung - sướng thực ra, không thưc sự sướng. Sẽ càng khổ nếu ông Tổng Trump cao hứng lấy con số TK Hải quan này mà yêu cầu ta hạ con số xuất siêu đang… bất công với Mỹ, thì làm sao đây?
Liệu mình có nên vì sung sướng (giả tạo) mà cứ làm theo ý mình, không cần chuẩn mực quốc tế chăng?
VÀ CÂU CHUYỆN 20 NĂM TÌNH CŨ

Động lực quan trọng? Nghị quyết về kinh tế tư nhân của Hội nghị Trung ương 5 khóa 12 bảo vậy. Nhưng đọc lại thì thấy đây vẫn là câu chuyện đã nói, gần như y chang, từ 20 năm trước. Hồi nẳm, đã có báo cáo nghiên cứu về kinh tế tư nhân VN của chương trình phát triển Mekong MPDF (1997) mà những nhận định rất rất giống tình hình hiện nay.
Nói về chuyện xưa, ta thường nghe nói tới câu chuyện…10 năm tình cũ. Ở đây là câu chuyện gấp đôi thời gian, 20 năm đã đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt”. Đây nhận xét cũ: Khu vực kinh tế tư nhân VN có quy mô quá bé nhỏ, quá yếu ớt để cạnh tranh trên trường quốc tế. Lúc ấy, doanh nghiệp tư nhân có 5 khó khăn lớn nhất là: vấn đề tín dụng, quyền sở hữu và quyền sử dụng đất, hệ thống thuế, cơ chế thương mại (giấy phép xuất nhập khẩu trực tiếp) và tệ hành chính quan liêu.
Trong 20 năm qua, Quốc hội đã ba lần ban hành Luật Doanh nghiệp, hàng loạt nghị quyết, chương trình hành động đã được chính phủ, các Bộ ngành thực thi. Việt Nam từ lúc đó, chỉ có 25.000 doanh nghiệp hoạt động chính thức đã tăng lên hơn 600.000, và còn đặt mục tiêu có 1 triệu doanh nghiệp năm 2020. Vậy là con số doanh nghiệp đã tăng lên hơn 20 lần.
Nhưng rồi xem lại nhận định chính thức về khu vực tư, vẫn là:
- Quy mô nhỏ, siêu nhỏ (theo tổng cục thuế, hơn 40% có doanh thu dưới 1 tỉ/năm).
- Các khó khăn của họ vẫn là: vốn (tiếp cận vốn khó khăn, chi phí vốn quá cao); đất đai (quyền sử dụng đất bấp bênh); thuế; và nóng bỏng hơn là nạn sách nhiễu qua thanh kiểm tra, đến nổi Thủ tướng còn gọi “năm 2017 là năm giảm phí cho DN”.
Trong báo cáo 20 năm trước, doanh nghiệp nhà nước là khu vực sử dụng nhiều nhất các nguồn lực xã hội, nhiều tài nguyên và độc quyền kinh doanh các ngành thiết yếu. 20 năm sau, tình hình vẫn thế, hình như có thêm một thứ độc quyền nữa: độc quyền thua lỗ, thất thoát hàng nghìn, vạn tỷ mà xem ra rất nhiêu khê, đang khó quy trách nhiệm và xử lý.
Báo cáo MPDF chưa quan tâm đến các doanh nghiệp FDI. Nhưng hiện nay, họ chiếm 70% tổng mức xuất khẩu của VN. Và xem xét hàng hóa ở khắp các kênh bán lẻ (cả hiện đại, truyền thống) sẽ thấy thị phần của họ trong một số lãnh vực quan trọng: hóa mỹ phẩm, thực phẩm chế biến… là áp đảo.
Bạn Đậu Tuấn, trưởng phòng pháp chế VCCI viết: Sau hai mươi năm, quá buồn là Việt Nam chưa hình thành được một khu vực doanh nghiệp tư nhân sản xuất lớn mạnh, có sức cạnh tranh quốc tế.
Bạn Đậu Tuấn ơi, đốt đuốc mỏi mắt tìm thì cũng có một vài, như sứ Minh Long, sữa Vinamilk (bánh Kinh Đô thì bán mất tiêu rồi), nhưng nói chung thì chuyện doanh nghiệp tư nhân VN đủ sức cạnh tranh châu lục e là… xa xỉ quá chăng?
Cà phê sáng nay với đồng nghiệp nhà báo cũ, họ nhắc, nhớ không, hồi đó, tụi mình được hướng dẫn phân biệt rõ ràng: TA, HỌ, NÓ. Ta là kinh tế chủ đạo, quốc doanh; họ là liên doanh, các FDI và nó là… kinh tế tư nhân. Giờ thì sau 20 năm việc mạnh yếu cũng vẫn có khác nhau nhưng nghĩ sâu xa thì trong lãnh đạo kinh tế, mình… muốn gì được nấy, phải không?
Nói thêm, có thực tế này lạ: gần đây, không ít doanh nhân bộc bạch, là kiến nghị mãi rồi, giờ thì đối xử sao cũng được, doanh nhân thì thiếu gì cách xoay sở, kiểu gì họ cũng sống được, cuối cùng, chỉ có nông dân sẽ không bán được hàng cho họ và công nhân thì mất việc, ra đường, nếu họ, trong bước đường cùng phải dẹp nhà máy.
Ảnh không liên quan, nhưng thấy dễ thương nên post, lấy từ tường một doanh nghiệp. Bạn ấy bình: gà trống nuôi… bạn. Số là 40 doanh nghiệp HVNCLC vẫn đang miệt mài đưa hàng Việt về tận biên giới phía Bắc, nhiều nơi hẻo lánh không hàng quán hay cách nấu không hợp, các "anh" sale chia nhau làm "chị" nuôi, nấu cho tất cả cùng ăn. Họ vẫn “chiến đấu” lặng lẽ trên thị trường, mấy ai biết?

Biển chết Hà Tiên

Mũi Con Cọp vốn là nơi thu hút khách du lịch ở Hà Tiên, Kiên Giang. Đây cũng là bờ biển đẹp và nhiều hải sản gần bờ nhất Hà Tiên. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, cả một bờ biển dài hơn 15 kilomet trở thành bờ biển chết. Xác tôm, cá, nghêu, sò, mực và các loại hải sản gần bờ nằm sắp lớp trên bờ biển, từ mép nước ra khơi gần 500 mét. Những ngư dân gốc Kh’Mer ở đây cảm thấy hoang mang vô cùng bởi nguồn hải sản gần bờ của họ bị mất hoàn toàn. Hầu hết ngư dân ở đây đều nghèo khổ, không có phương tiện đánh bắt xa bờ.
“Nó chết ốc, cá, nghêu, móng tay… nó xả thải ở đâu mình cũng không biết, nhưng khi đến đây là mấy con trên chết hết à”, ngư dân Ông Văn Khềnh, ấp 7, Chà Và, xã Dương Hòa, huyện Kiên Lương, chia sẻ với VOA.
Một ngư dân khác cũng ở cùng ấp tên Chỉnh Tài Xỉu cho biết thêm: “Do nước thải ở đâu ra nên cá mắm chết hết. Sò, ốc… cá mắm chết hết. Đánh bắt gần bờ không được nên mình đi phụ hồ, đi làm này làm nọ để nuôi con”.

Hiện tại, các cơ quan chức năng tỉnh Kiên Giang vẫn chưa có lời giải đáp cụ thể về nguyên nhân gây hải sản chết hàng loạt ở bờ biển Mũi Con Cọp. Các cơ sở nuôi tôm, nuôi hải sản gần bờ bị thiệt hại không nhỏ. Nhiều người mất trắng. Các gia đình kinh doanh hải sản, phục vụ du lịch, bán quán hải sản hầu như không ai thoát được tình trạng ế ẩm và thua lỗ.
Dù hải sản chết hàng loạt, trôi dạt kín bờ trong một thời gian dài hơn nửa tháng, nhưng người dân vẫn không nhận được bất kỳ lời khuyến cáo nào từ phía nhà nước để đề phòng hải sản nhiễm độc.
Các hàng quán hải sản vẫn hoạt động như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có khác chăng là người dân tự thấy hải sản nguy hiểm nên không ăn, nhưng khách du lịch vẫn cứ bị thu hút bởi các hàng quán hải sản nơi đây bởi thông tin về những gì đang xảy ra tại bờ biển Hà Tiên, cho đến giờ phút này, xem như hoàn toàn ‘chìm xuồng.’

Hạ viện Mỹ điều trần về nhân quyền VN trước chuyến thăm của TT Phúc

Buổi điều trần tại Hạ viện Mỹ hôm 25/5, nhằm mục đích kêu gọi sự chú ý của hành pháp trước những tiêu cực về tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam trong thời gian qua. RFA
Trước chuyến thăm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Mỹ vào ngày 31 tháng 5 tới, một buổi điều trần đã diễn ra tại Hạ viện Mỹ hôm thứ Năm, 25 tháng Năm, nhằm mục đích kêu gọi sự chú ý của hành pháp trước những tiêu cực về tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam trong thời gian qua.
Kêu gọi đề cập vấn đề nhân quyền tại Việt Nam
Các dân biểu Mỹ và đại diện các tổ chức nhân quyền quốc tế và Việt Nam có mặt tại buổi điều trần kêu gọi Tổng thống Mỹ Donald Trump phải đề cập đến những vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trong cuộc gặp sắp tới với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, coi đây là một lợi ích của nước Mỹ.
Buổi điều trần đặt dưới sự chủ tọa của dân biểu Christopher Smith, chủ tịch nhóm đại diện dân cử về nhân quyền toàn cầu, thành viên cao cấp Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện và Tiểu Ban Y Tế, Nhân Quyền Toàn Cầu Và Các Tổ Chức Quốc Tế trong hạ viện Hoa Kỳ.
Hiện diện trong buổi điều trần do ông Chtis Smith triệu tập hôm thứ Năm 25 còn có chủ tịch Ủy Ban Đối Ngoại hạ viện Ed Royce và đồng viện Alan Lowenthal.
Thượng đỉnh APEC sắp tới tại Việt Nam mà ông Trump sẽ tham dự, Ân Xá Quốc Tế mong tổng thống Mỹ yêu cầu Việt Nam ít nhất phải trả tự do cho các tù nhân lương tâm trước khi ông đến.
- Ông T Kumar
Những người trong đoàn thuyết trình về tự do tôn giáo và nhân quyền của Việt Nam gồm ông T Kumar, giám đốc quốc tế vận của Amnesty International, tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc điều hành Tổ chức Cứu người vượt biển (BPSOS), và đại diện Cao Trào Nhân Bản Cho Việt Nam.
Tuy nhiên điểm đặc biệt nhất và được chú ý nhiều nhất là sự xuất hiện của cô Nguyễn Thị Mỹ Phượng đến từ tiểu bang Georgia, Hoa Kỳ. Cô Mỹ Phượng là chị ruột của tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo Nguyễn Hữu Tấn, được cho là tự cắt cổ chết khi đang bị hỏi cung trong đồn công an tỉnh Vĩnh Long hồi đầu tháng Năm vừa qua. Cô Mỹ Phượng nói cô được gia đình bên Việt Nam ủy quyền đi đòi công lý cho em trai Nguyễn Hữu Tấn vì gia đình cho rằng em trai cô bị cứa đứt cổ đến chết chứ không phải tự tử bằng con dao rọc giấy như lời công an nói:
Em đến đây trước hết là em cám ơn tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, ông Chris Smith, ông bà cô bác xa gần đã cùng đồng hành với gia đình của em. Gia đình rất khủng hoảng, lo lắng và sợ sệt, không biết đến lúc nào chuyện gì xảy ra cho nên ba của em không dám nói gì hết. Gia đình ủy quyền hết cho em để em mọi sự kêu oan cho em của em là Nguyễn Hữu Tần chết oan tại đồn công an, bị người ta đập đầu cắt cổ. Em muốn minh oan cho em của em, nó không làm gì tội hết.
Theo nhận định của ông T Kumar, Ân Xá Quốc Tế, thì nhân quyền ở Việt Nam ngày càng xuống dốc mấy năm qua, không một biểu hiện đáng kể nào để gọi là có sự cải thiện, và Ân Xá Quốc Tế cho rằng lúc này là thời gian tốt nhất để tổng thống Trump nêu vấn đề với lãnh đạo Việt Nam:
Thứ nhất, thượng đỉnh APEC sắp tới tại Việt Nam mà ông Trump sẽ tham dự, Ân Xá Quốc Tế mong tổng thống Mỹ yêu cầu Việt Nam ít nhất phải trả tự do cho các tù nhân lương tâm trước khi ông đến. Thứ hai, khi gặp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Nhà Trắng tuần tới, yêu cầu tổng thống Mỹ mạnh mẽ nêu bật vấn đề quyền con người đồng thời bày tỏ sự thất vọng của ông trước thực trạng nhân quyền không hề được cải thiện, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam để cho tôn giáo được tự do phát triển, bởi khi người dân được quyền thờ phượng theo đức tin của mình, được hưởng mọi quyền căn bản của con người thì đất nước đó mới được gọi là một đất nước tự do.
Vì sao nhân quyền Việt Nam quan trong đối với Mỹ?
Về câu hỏi tại sao tự do tôn giáo và nhân quyền của Việt Nam lại quan trong đối với lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ và quan trọng đến nhường nào, dân biểu Chris Smith khẳng định:
Dân biểu Chris Smith phát biểu tại buổi điều trần ở Hạ viện Mỹ hôm 25/5. RFA PHOTO
Việt Nam có thể trở thành một đồng minh hữu nghị của Mỹ, dân tộc Việt Nam là một trong những người bạn người đồng minh thân thiết của Hoa Kỳ. Vấn đề ở đây là chính phủ của đất nước này. Lẽ ra người dân phải được hưởng những điều tốt lành hơn nhưng nhà cầm quyền lại tiếp tục vi phạm tự do tôn giáo, bắt bố đàn áp người bất đồng chính kiến, những nhà hoạt động xã hội, các giáo hội lớn nhỏ như Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Thiên Chúa Giáo vẫn bị sách nhiễu, người theo đạo Tin Lành thì bị đe dọa, thậm chí bị đánh đập và bị buộc chối đạo.
Việt Nam phải là một quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì thiếu tự do tôn giáo. Những điểm tôi vừa nêu ra ở đây là nhắm đến chính phủ chứ không phải người dân Việt Nam. Là người đặc biệt quí trọng nhân dân Việt Nam, tôi thực lòng mong mỏi người dân Việt Nam có cuộc sống xứng đáng hơn.
Vẫn theo lời dân biểu Chris Smith, nhân quyền là một giá trị phổ quát và toàn cầu mà Việt Nam đã ký kết nhưng không hề tôn trọng. Việt Nam có những con người quả cảm như luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài và những nhà tranh đấu khác, dân biểu Chris Smith nói tiếp, tiếc rằng những người ấy không được cơ may phục vụ đất nước mà lại bị tù đày, bị sách nhiễu, bị ngược đãi trong tù.
Việt Nam phải là một quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì thiếu tự do tôn giáo. Những điểm tôi vừa nêu ra ở đây là nhắm đến chính phủ chứ không phải người dân Việt Nam.
- DB Chris Smith
Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, một trong 3 thuyết trình viên, nhấn mạnh những ý chính mà ông tin là có sức thuyết phục trong buổi điều trần:
Tôi muốn chỉ ra rằng trong 12 tháng qua với giới lãnh đạo mới trong đảng cộng sản cũng như trong nhà nước Việt Nam thì không có gì tốt hơn mà nó lại tệ hơn đối với những tôn giáo độc lập với nhà nước. Ví dụ của sự tệ hại hơn đó là trường hợp anh Nguyễn Hữu Tấn bên Phật Giáo Hòa Hảo chết trong đồn công an mới đây.
Chúng tôi đưa ra một số đề nghị cụ thể, đó là tuần tới khi tổng thống Trump gặp ông Nguyễn Xuân Phúc thì hãy yêu cầu dời hội nghị thượng đỉnh APEC khỏi Đà Nẵng bởi Đà Nẵng là nơi đã xảy ra vụ đàn áp Giáo xứ Cồn Dầu cách đây mấy năm. Và hiện nay chính quyền Đà Nẵng cũng đang muốn lấy luôn chùa An Cư của Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất.
Điểm thứ hai chúng tôi yêu cầu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phải thực thi các luật mới trong đó đặc biệt có luật Magnitsky toàn cầu nhắm vào khoảng 200 giới chức chính quyền mà chúng tôi đã thu thập và chuyển cho Bộ Ngoại Giao để có biện pháp chế tài.
Thứ ba là chúng tôi đề nghị những vị dân biểu quan tâm hãy có thể thức truyền thông trực tiếp với phía chính quyền Việt Nam nhằm nêu quan ngại đối với những vụ đàn áp nhân quyền ngay khi nó xảy ra thay vì chờ đến những cuộc điều trần thì mới nêu lên.
Tại buổi điều trần lần lượt tên tuổi của những tù nhân lương tâm như Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức, mục sư Nguyễn Công Chính và vợ ông ta - bà Trần Thị Hồng, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vân vân... đã được hai vị dân biểu Ed Royce và Alan Lowenthal nhắc đến trong phần trình bày của mình.
Đối với dân biểu Ed Royce, đó là lý do khiến ông đến và lên tiếng hôm nay:
Vấn đề chúng tôi nêu lên hôm nay và vấn đề chúng tôi dùng để thúc đẩy hành pháp quan tâm đến là trong cuộc gặp với thủ tướng Việt Nam xin tổng thống nên yêu cầu ông ta tôn trọng nhân quyền và quyền tự do tín ngưỡng của người dân.
Tôi hài lòng về mối quan hệ nồng ấm giữa Việt Nam với Hoa Kỳ cũng như hy vọng về một tương quan bền vững xây dựng hơn nữa trong những ngày tới. Thế nhưng mối quan hệ tốt đẹp phải được củng cố bằng sự hợp tác liên tục hầu cải thiện dị biệt trong tinh thần tương kính và tôn trọng nhân quyền và thượng tôn luật pháp. Đó là quan điểm của chúng tôi, còn tất cả tùy thuộc vào thiện chí của Việt Nam.
Buổi điều trần hôm thứ Năm kết thúc bằng những phút cảm động khi dân biểu Chris Smith đến bắt tay, trò chuyện và an ủi chị ruột của người quá cố Nguyễn Hữu Tấn.
Dịp này, cô Mỹ Phượng đã trình bày về hoàn cảnh khó khăn gần như bị cô lập mà ba mẹ cô cũng như vợ con anh Nguyễn Hữu Tấn phải gánh chịu sau cái chết tức tưởi của anh.
Dân biểu Chris Smith tỏ ra rất quan tâm đến trường hợp cô Mỹ Phượng vừa trình bày. Những ý kiến đề đạt và nghe được hôm nay, ông cam kết, sẽ chuyển những ý kiến này qua hành pháp để một lần nữa tạo thêm áp lực buộc Việt Nam cải thiện chính sách tôn giáo và nhân quyền đang xuống cấp nghiêm trọng bao năm qua.Thanh Trúc, phóng viên RFA

No comments:

Post a Comment