Sunday, May 28, 2017

Bài viết hay(4986)

Tháng 4 năm nay, đánh dấu 42 năm lưu vong, tui coi 2 cuốn DVD qua chủ đề “Những Đứa Con Vong Quốc” của SBTN và Asia Golden 5 chủ đề "Sài Gòn Của Tôi". Tui thích những tài liệu và bài hát của SBTN hơn. Khi nói về quân trường Quang Trung, Đồng Đế, Thủ Đức, anh sĩ quan Nha Kỹ Thuật đã có nhiều nhầm lẫn khi nói với Trịnh Hội và Thuỳ Dương. Lẽ ra Asia cần có cố vấn kỹ thuật khi edit trước khi phát hành để tránh những sai sót như vậy. Trịnh Hội và Thuỳ Dương cũng chưa đủ khả năng để làm cho chủ đề này nổi bật lên cho đúng tầm của nó khi hiểu biết và kinh nghiệm của cả 2 MC này về Saigon chưa dày mà họ lại quá tham nên cứ nói tản mạn đủ thứ mà không xoáy sâu vào cái tên Saigon. Lẽ ra cả 2 nên study và research nhiều hơn chứ không thể nói vòng vo.

Tầm nhìn, tư duy của bà Chủ tịch Quốc hội!

Nhớ hồi Bà Nguyễn Thị Kim Ngân mới lên làm Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa XHCN VN, là nữ chính khách và đảng viên cộng sản đầu tiên giữ chức vụ này, báo chí nhà nước đương nhiên viết bài ca tụng hết lời, nhưng có một blogger/facebooker khá nổi còn viết cả status khen Tân Chủ tịch Quốc hội đẹp, có gương mặt phúc hậu, hy vọng sẽ làm được nhiều việc cho đất nước.
Ngay từ khi ấy tôi đã thầm nghĩ, làm gì có ai hiền lành, tử tế, nhân hậu, có năng lực thực sự mà có thể leo cao và tồn tại được trong một bộ máy như cái hệ thống của đảng và nhà nước cộng sản VN? Chả bao lâu sau, điều đó đã được chứng minh.ịnh Hội 
Về hình thức, đúng là bà Kim Ngân có khuôn mặt khá sáng sủa so với một số bà quan chức khác trong bộ máy đảng và nhà nước cộng sản VN, nhưng cái gốc bà vẫn nông dân thế nào nên trông không sang! Dù đã chưng diện đủ loại áo dài thêu rồng thêu phượng tốn kém, nhưng nhìn những cái áo quá hoa hòe hoa sói kia, hay chỉ một cử chỉ hất cả xô thức ăn cho cá xuống ao trước mặt Cựu Tổng thống Barack Obama khi cùng ông đi thăm nhà sản Hồ Chí Minh trong lần Barack Obama sang thăm Việt Nam tháng 5.2016; cũng đã tố giác cái sự chưa sang ấy!
Nhìn lại bà Lệ Xuân vợ ông Ngô Đình Nhu, bà Tuyết Mai vợ ông Nguyễn Cao Kỳ hay bà Mai Anh vợ ông Nguyễn Văn Thiệu, những con người mà thời họ làm quý bà cách đây đã hơn 4, 5 chục năm, mà cốt cách, thần thái của họ vẫn sang trọng, quý phái hơn hẳn.
Cái đẹp nhiều khi không nằm ở áo quần, hình thức bên ngoài mà ở phong cách, thần thái, trí tuệ, tâm hồn bên trong phản chiếu ra. Dù có mặc áo dài lộng lẫy, chưng diện đi dự Lễ khai mạc Festival Áo dài Hà Nội 2016 ngay trong những ngay miền Trung đang bão lũ (tháng 10.2016), thì trong mắt dân, bà cũng chẳng đẹp được lên chút nào, trái lại là khác. Ngược lại, nếu bà Chủ tịch Quốc hội cứ ăn mặc rất nông dân, về ngay rốn lũ miền Trung, tích cực tham gia cứu trợ đồng bào; hoặc ngồi trong phòng họp Quốc hội cũng được, nhưng là để bàn cách cứu dân sao cho hiệu quả, bàn cách thay thế năng lượng thủy điện bằng năng lượng gió, năng lượng mặt trời hoặc thay mặt dân cương quyết yêu cầu khởi tố đám thủy điện xả lũ hại dân. Chỉ cần có thế, là hình ảnh bà đẹp hơn mọi nàng bông hậu trong mắt dân, đẹp hơn mọi tài tử điện ảnh Hollywood từ xưa tới nay ngay!
Nhưng thôi, bỏ qua những chuyện như cách ăn mặc, cách ứng xử, thì điều mà tôi “ấn tượng” nhất cho tới nay về bà Chủ tịch Quốc hội là những câu phát biểu của bà.
Trong một chế độ độc tài như chế độ cộng sản ở VN, cả ba cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp đều là “con rối” trong tay đảng cộng sản, chịu sự chi phối, kiểm soát, định hướng chặt chẽ của đảng. Quốc hội, lẽ ra phải là cơ quan đại diện cao nhất cho người dân thì cũng lại đứng về phía đảng, bảo vệ đảng. Cho nên không có gì lạ khi bà Chủ tịch Quốc hội luôn luôn có những câu phát biểu không thể chấp nhận được.
Chẳng hạn, nói về vấn đề dân chủ: "Về nề nếp dân chủ, trong một gia đình, bố mẹ không tôn trọng con cái thì rồi con cái cũng không tôn trọng người khác... Một đất nước thiếu dân chủ thì lòng dân không yên". (“Chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân: 'Quốc hội sẽ giám sát chặt chẽ vụ Formosa', VNExpress).
Phát biểu này đã cho thấy lối suy nghĩ rất ngang ngược, trái tai gai mắt khi so sánh quan chức nhà nước đối với nhân dân như bố mẹ với con cái.
Nhà báo Bùi Tín đã có bài viết về việc này:
“Có điều gì đó rất khó nghe, rất ngang ngược, đầy tính kiểu gia trưởng trong phát biểu này của một nhà lãnh đạo đối với nhân dân. Có lẽ Bà Ngân quên rằng trong số 93 triệu dân VN, có hơn 30 triệu người nhiều tuổi hơn cái tuổi 62 của bà.
Phát biểu của bà Ngân - đã được in ra cả triệu bản ngay trong nước và phổ biến trong Văn kiện Quốc hội khóa XIV - là bằng chứng hiển nhiên về tư cách, học vấn, trí tuệ, trình độ và khả năng cầm quyền của một "bà lớn cộng sản" cũng như của đảng CSVN trong thời kỳ suy thoái toàn diện không sao tự cứu nổi.” (“Bà Chủ tịch Quốc hội cũng phải học làm người”, blog VOA).
Câu nói của bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân khiến người ta nhớ đến một câu nói khác, cũng của một "bà lớn cộng sản”, tại buổi họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 2004:
“Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi." 
Cũng trong bài báo trên của VNExpress, bà Chủ tịch Quốc hội còn có những phát biểu ngang ngược khác.
“Trước câu hỏi về Luật Biểu tình, Quốc hội vẫn đang “nợ” dân khi tiếp tục lùi lại, chưa đưa vào chương trình xây dựng pháp luật, Chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân khẳng định: “Luật này sẽ không lùi vô thời hạn”.
Theo bà, khi nghiên cứu một đạo luật nào đó thì phải đảm bảo tính căn cơ, phù hợp với tình hình đất nước. Do đó, từ tình hình thực tiễn để vừa đảm bảo quyèn công dân, phù hợp với tình hình đất nước, vừa đảm bảo lợi ích của dân và lợi ích cả đất ước.
“Lợi ích phải hài hoà. Luật Biểu tình ra mà rối loạn đất nước thì không ai mong muốn. Vì thế, Quốc hội khoá 14 sẽ nghiêm túc xem xét về dự luật này sau khi Chính phủ đã rà soát và trình lên Quốc hội. Không phải dự luật này lùi vô thời hạn”, Chủ tịch Quốc hội nhấn mạnh.”
“Luật Biểu tình ra mà rối loạn đất nước”? Thế tất cả các nước có Luật Biểu tình, và người dân được phép biểu tình bày tỏ thái độ, nguyện vọng của mình, là loạn hết hay sao? Bây giờ là thế kỷ XXI rồi, đất nước này nằm trong tay đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo trên toàn quốc hơn 4 thập kỷ, mà các ông vẫn sợ người dân biểu tình và vẫn nợ luật biểu tình không biết đến bao giờ?
Câu phát biểu về “bảo vệ chủ quyền không phải hô hào, kích động”:
“Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình”…
Câu nói này thường xuyên được đám dư luận viên trên mạng, những người bênh vực đảng, nhà nước cộng sản…áp dụng mỗi khi có ai lên tiếng trước những bất công phi lý trong xã hội hay sự thối nát của nhà cầm quyền: Đã làm được gì cho đất nước chưa mà đòi hỏi, mà phản đối? Không dè bà Chủ tịch Quốc hội cũng cùng một lối suy nghĩ đó.
Rất nhiều blogger, nhà báo tự do, facebooker đã trả lời câu nói này của bà Kim Ngân. Rằng cần phải đặt ngược lại câu hỏi: bà và cái đảng của bà đã làm được gì cho đất nước này, dân tộc này hay là chỉ phá hoại?
Làm cho VN bây giờ trở thành một quốc gia “không chịu phát triển”, tụt hậu về mọi mặt hàng chục, hàng trăm năm so với các nước khác trong khu vực và trên thế giới, VN bây giờ trở thành một quốc gia khó sống, môi trường ô nhiễm nặng nề, rừng trụi, biển chết, thực phẩm độc hại tràn lan, đạo đức xã hội suy đồi…, người dân cứ phải bỏ nước ra đi tha phương kiếm sống khắp nơi…là do ai?
Trong khi đó, chính những người mà bà gọi là “không làm gì” và toàn thể hơn 90 triệu người dân trong nước, đang è cổ đóng đủ thứ loại thuế chồng thuế, để nuôi cái bộ máy đảng và nhà nước cồng kềnh, nuôi đám quan chức ăn hại, vừa ăn vừa phá vừa chửi mắng dân, trong đó có bà.
Còn mấy triệu người Việt hải ngoại “phản động” thì mỗi năm gửi về 9-11 tỷ USD góp phần cho cái chế độ này chưa sụp đổ đấy.
Chưa đủ, mới đây, trong kỳ họp Quốc hội năm nay, khi dư luận đang nóng lên về việc bổ sung bổ sung Điều 19, vấn đề “luật sư tố giác thân chủ” trong Bộ luật hình sự số 100/2015/QH13 do Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổ chức sáng 27.5: "Người bào chữa phải chịu trách nhiệm hình sự về hành vi không tố giác tội phạm đối với các tội xâm phạm an ninh quốc gia hoặc tội đặc biệt nghiêm trọng khác".
Thì bà Chủ tịch Quốc hội đã phát biểu ủng hộ điều này: 'Luật sư biết thân chủ phạm tội rất nghiêm trọng mà làm ngơ là không được' (Báo Mới).
Đã có nhiều luật sư phản ứng trước phát biểu này của bà Chủ tịch Quốc hội.
Chúng ta biết, trong xã hội có một số công việc, nghề nghiệp, có những đặc thù và nguyên tắc đạo đức gọi là phải tuyệt đối “giữ bí mật” cho thân chủ, khách hàng…nếu bản thân người đó không đồng ý tiết lộ, ví dụ công việc của linh mục, nghề nghiệp của luật sư, chuyên viên tư vấn, chuyên viên tâm lý, bác sĩ…Những người làm công việc này phải tuyên thệ giữ đạo đức nghề nghiệp, trong đó quan trọng nhất là giữ bí mật. Nếu một luật sư hay bác sĩ phản bội lòng tin, để lộ bí mật của thân chủ hay bệnh nhân, chứ chưa nói đến chuyện đi tố giác thân chủ, thì đó là hành động bị lên án nặng nề nhất; và ở các nước khác họ sẽ bị tước bằng, không được làm nghề…nhưng quan trọng nhất là uy tín, danh dự của họ sẽ mất hết, sẽ không còn ai muốn thuê, mướn họ nữa.
Chỉ qua một vài ví dụ như vậy để thấy Quốc hội là một cơ quan “bù nhìn” ra sao và bà Chủ tịch Quốc hội có tầm nhìn, lối suy nghĩ cho tới trình độ, sự hiểu biết ở mức nào.
Nhưng điều kinh khủng hơn ở các quan chức Việt Nam là họ phát biểu những câu hoàn toàn sai trái, “phản động” (tức là đi ngược lại với mọi khuynh hướng, giá trị tiến bộ dân chủ, văn minh, nhân bản của nhân loại) nhưng lại với một thái độ hết sức tự tin là mình đang nói những điều đúng đắn và mình phát biểu vì quyền lợi của đất nước, nhân dân!Song Chi.

Phòng ngừa đại họa ``Hồng vệ binh VN``

Bằng sự tăng cường mức độ, thủ đoạn đàn áp người bất đồng chính kiến và người dân khiếu kiện vụ Formosa, nhóm quyền lực đang nắm thế thượng phong trong hệ thống cầm  quyền VN đã tự cáo giác về họ. Rằng quyền lợi của họ và thủ pahjm hại nước hại dân là một. Chỉ có như thế thì họ mới có thể giày xéo lên quyền lợi của đất nước và nhân dân để  bảo vệ tuyệt đối cho những kẻ ngoại bang đã hủy diệt môi trường biển VN và dồn hàng triệu ngư dân cũng như những người làm các ngành kinh tế liên quan đến thủy hải sản vào con đường khốn quẫn.
 Các nạn nhân mòn mỏi chết trong vô vọng không lối thoát khi những người nắm quyền lực và thủ phạm cùng chung quyền lợi, cố kết bảo vệ nhau. Điều mà phe đàn áp làm lâu nay dân là mô phỏng một số cách quản trị độc tài và nhiều thủ đoạn khủng bố, hãm hại các nạn nhân không chịu cúi đầu im lặng
  • Chuyện lạ: trẻ em  ồ ạt xuống đường đòi ``giết người``:
Chúng ta vừa chứng kiến một trong những thủ đoạn khủng bố gây nguy hiểm đối với xã hội vừa được đem ra áp dụng vào ngày 6/5/2017, tại huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An.
 Qua hình ảnh được người dân ghi lại và đưa lên mạng xã hội cũng như tường thuật của những nhân chứng, thì đó dường như sự `sống lại` của những `Hồng Vệ binh` TQ từ thế kỷ trước. Nạn Hồng Vệ binh ấy đã gieo rắc không biết bao nhiêu kinh hoàng trên khắp đất nước TQ và để lại di chứng lâu dài không thể xóa bỏ về việc hủy hoại tâm hồn và nhân cách của những trẻ em ngay từ khi chúng mới bước vào đời.
Mục tiêu hãm hại của các Hồng vệ binh TQ  đã được cán bộ cách mạng chỉ ra và thường là để mặc chúng tự tung tác. Chúng hành động dựa trên lòng hận thù với trí thức và những thành phần ưu tú hơn, khá giả hơn trong xã hội những bần cố nông. Mục tiêu của chúng cũng là những người dám nói sự thật, không cúi đầu làm theo những mệnh lệnh bất lương của cán bộ thời Mao.
`Cỗ máy cái sản xuất` hàng triệu Hồng Vệ binh đường sá` ấy là nhà cầm quyền TQ dưới sự dẫn dắt của Mao Chủ tịch. Bằng việc ``nhồi sọ``, huấn luyện và kích động, ép buộc hàng triệu trẻ em đang ở tuổi thiếu niên và sau đó là thanh niên chưa hiểu biết gì về pháp luật cũng như đạo lý làm người xuống đường, họ đã biến chúng trở thành những kẻ tàn nhẫn, manh động, sẵn sàng dùng sức mạnh hung tợn của đám đông, sự liều chết mù quáng cho cái gọi là `lý tưởng cộng sản`để làm vũ khí thực hiện bất kể ý muốn nào của nhà cầm quyền.
 Hiện trạng Hồng Vệ binh TQ bị phê phán là một trong những tội ác lớn nhất của mọi thời đại. Đây là một trong những hành vi đại ác khiến cho Mao bị đời đời nguyền rủa và bị thế giới xếp hạng đầu tiên trong số những trùm tội ác của nhân loại.
Không ai có thể tưởng tượng được nỗi kinh hoàng mà đám Hồng vệ binh TQ. Chúng tràn khắp đường sá, rầm rộ như cả một rừng mãnh thú nhe những ``răng nanh`` nhỏ nhưng đã được mài rất sắc nhọn, với gương mặt non trẻ  ngây thơ khiến người ta xao lòng và chủ quan. Bên trong là chúng lại được đào tạo lại già dặn về kinh nghiệm áp đảo và vu oan giá họa.
Chúng đã là những cơn lũ quét, góp phần quan trọng trong giàn vũ khí triệt hạ hữu hiệu cho nhà cầm quyền của Đại Cách mạng Văn hóa, Đại nhẩy vọt... Khoảng 67 triệu người TQ vô tội đã bị chết đói hoặc bị đấu tố, giết chết trong thời kỳ này, mà đáng tiếc thay, hầu hết là tầng lớp tinh hoa(theo  `Mao Trạch Đông ngàn năm công tội` , tác giả: Tân Tử Lăng)
Nạn Hồng vệ binh TQ, sau khi chính quyền TQ có những cải cách, đã chìm xuống và không dám hoạt động một cách trắng trợn nữa. Gần đây mới xuất hiện hiện tượng Hồng vệ binh trên mạng Internet.( `Hồng Vệ binh kiểu mới: sinh viên yêu nước TQ` - BBC.com, 25.5.2017). Dù vẫn áp dụng nhiều biện pháp đàn áp nhân quyền nhưng nhà cầm quyền TQ cũng không đủ can đảm làm việc ô nhục và nguy hiểm là thổi hồn cho những `thây ma` Hồng Vệ Binh đường sá` sống lại.
 Ngày 6.5.2017, người VN không khỏi sửng sốt khi thấy bóng dáng của nạn `Hồng Vệ binh đường sá` trong những cuộc biểu tình phản đối linh mục Đặng Hữu Nam và các giáo dân đi kiện Formosa của Hội phụ nữ, Đoàn thanh niên và các thiếu nhi tại huyện Quỳnh Lưu.
 Cuộc biểu tình này, được nhiều nhân chứng chứng minh là do chính quyền đứng đằng sau tổ chức, đã làm sống lại không khí đấu tố, thù hận, bất chấp công lý khi họ vu cáo và kết tội linh mục Đặng Hữu  Nam và các giáo dân. Lần đầu tiên người ta thấy đông đảo ``Hồng vệ binh VN`` lao ra đường, tay cầm gậy gộc, khí thế hung hăng và hò hét `Bác Hồ muôn năm( Hồng vệ binh TQ cũng hô `Mao Chủ tịch muôn năm trước khi đấu tố hoặc giết ai đó). Đám đám trẻ em này đòi ``tử hình cha Nam``và mạt sát những người đi kiện Formosa đòi công lý!
Đặc biệt là chúng đòi tử hình một linh mục hoàn toàn tuân thủ pháp luật VN, đang phải chịu bao nguy hiểm, bị vây hãm, bị xua đuổi, từng bị công an đội lốt côn đồ đánh đập đổ máu trong khi đang cùng người dân Nghệ An đi bảo vệ quyền lợi cho cả chính gia đình chúng.
Hiện tượng này khiến nhiều người không thể không lo ngại, cảm thấy trước thảm họa đối với người VN nếu không ngăn chặn việc một số người trong chính quyền tiếp tục dùng công cụ ``Hồng Vệ binh VN`` để đàn áp.  Phải chăng, họ nghĩ rằng dùng lực lượng công an đội lốt côn đồ để đàn áp dân, giết dân trong đồn công an là chưa đủ tàn bạo và bây giờ họ quyết định lơi dụng sự ngây thơ của trẻ em để tạo sức ép đấu tố, đàn áp mù quáng?
Ai đã tàn nhẫn biến những thiên thần trong trắng đầu đời ấy biến thành những ``Hồng Vệ binh`` một mực đòi giết người để bảo vệ sự tồn tại của Formosa?
Trong vụ đấu tố vừa rồi, rõ ràng là hành động chia rẽ lương giáo có chủ đích và gây thù hận. Nhưng linh mục Nam và các bà con giáo dân đã điềm tĩnh nêu gương không oán giận, ủng hộ quyền tự do biểu đạt ý kiến và quyền biểu tình của người dân, lại còn tiếp tế bánh và nước cho những người đang muốn giết mình. Cách ứng xử khiêm nhường, hành động bao dung độ lượng đó có thể hóa giải sự thù hận và cảnh ``nồi da nấu thịt`` mà những kẻ bán nước đạo diễn tội ác mong muốn.
Mặc dù vậy, không thể không cảnh giác với thủ đoạn ``đóng đinh câu rút`` mới, dùng bổn cũ soạn lại của quan thầy TQ, là dùng ``Hồng Vệ binh VN``.
Quốc hội và các nhà trí thức, nhà giáo dục, đặc biệt là các bận cha mẹ cần lên tiếng trước vấn đề này để bảo vệ trẻ em và xã hội.vothihao's blog

Đảng CSVN tổ chức đối thoại trong lúc này nhằm mục đích gì?

Nói tại hội nghị toàn quốc trực tuyến toàn quốc sơ kết một năm triển khai thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị ngày 18/5/2017 do Ban Bí thư Trung ương Đảng tổ chức, ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, có tuyên bố rằng: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. Phát biểu đó đã làm nóng dư luận và được nhiều người quan tâm bàn thảo.
Đáng chú ý ngay sau đó, khi trao đổi với các cơ quan truyền thông, ông Võ Văn Thưởng còn cho biết thêm: “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”. Như vậy, vấn đề này đã trình Ban Bí thư TW như lời ông Võ Văn Thưởng cũng có thể hiểu nghĩa là về cơ bản đã được Bộ Chính trị đồng thuận. Một khi trong tổ chức ấy, có một kẻ cực kỳ bảo thủ và trung thành tuyệt đối với lý tưởng XHCN cũng buộc phải chấp thuận thì có thể tạm coi đó là một chủ trương chính thức.
Rất nhanh chóng, trên mạng xã hội đã hình thành 3 luồng ý kiến khác nhau: lạc quan, nghi ngờ và chống, nhìn chung tất cả ít nhiều đều hoài nghi vì "đừng tin những gì cộng sản nói" đã là chân lý và nó là điều luôn luôn đúng trong nhiều chục năm qua. Ý kiến thấy rằng, đây là "đòn" thể hiện thiện chí của nhà nước Việt Nam trước hội nghị đối thoại nhân quyền Việt Mỹ lần thứ 21 diễn ra tại Hà Nội hôm 23/5/2017 vừa qua, cũng như dọn đường cho chuyến thăm Hoa kỳ sắp tới của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cuối tháng 5/2017 có vẻ thuyết phục. Song đó mới chỉ là tầm nhìn ngắn.
Việc đối thoại của đảng CSVN với các cá nhân rồi đến các lực lượng chính trị khác là điều tất yếu và chắc chắn là phải xảy ra, vấn đề chỉ là thời gian. Tuy nhiên, nếu dựa theo các hoàn cảnh kinh tế, chính trị, xã hội và quốc tế... hiện nay cho thấy chưa có đủ áp lực buộc đảng CSVN cần thiết phải đối thoại. Trên thực tế, chế độ hiện tại ở Việt Nam sẽ vẫn vững như bàn thạch ít ra cũng vài thập kỷ nữa, đó là điều có thể khẳng định.
Nếu nghĩ cộng sản độc tài là độc đảng là chưa đúng, hiện tượng độc đảng ở Việt Nam cũng mới xảy ra cách đây chừng 30 năm lại đây mà thôi. Trước kia Việt Nam khi họ còn cần dân và bây giờ ở Trung quốc họ vẫn có các đảng "cánh tay nối dài", có nghĩa là họ vẫn đa đảng chính trị. Việc tổ chức đối thoại với "với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”, cũng rất có thể để trở lại xu hướng như vậy. Nghĩa là nếu tổ chức đối thoại với những người bất đồng chính kiến sẽ để tạo tiền đề cho tổ chức đối lập trên danh nghĩa, song bộ phận đối lập ấy vẫn nằm trong và chịu sự kiểm soát của đảng. Làm như thế thì đảng cầm quyền sẽ có lợi hơn như hiện nay, ít nhất là bộ mặt dân chủ của họ đối với cộng đồng quốc tế cũng ít nhiều sáng sủa hơn.
Đây là việc làm mang tầm chiến lược dài hạn của đảng CSVN, mà đạo diễn không ai khác là ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương. Một nhân tố đã được nhắm và sẽ trở thành Tổng Bí thư đảng CSVN trong tương lai và người đã từng thử nghiệm công tác đối thoại với sinh viên các trường Đại học ở Sài Gòn trước đây.
Nói vậy để thấy, nếu dùng đảng CSVN dùng đến một Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương như ông Võ Văn Thưởng để "rút củi đáy nồi" hay "dụ rắn ra khỏi hang" thì hoàn toàn không thuyết phục, nhất là trong hoàn cảnh "nước không sôi, lửa không bỏng". Tóm lại việc tổ chức đối thoại với những người bất đồng chính kiến thì đảng CSVN có lợi nhiều hơn hại, nhất là trong hoàn cảnh họ không kiểm soát nổi vấn nạn tham nhũng do cơ chế kiểm soát quyền lực bị vô hiệu hóa. Tiếng nói đối lập sẽ được sử dụng trong vai trò đó.
Vấn đề bây giờ là, đảng cầm quyền đang nghiên cứu, xem xét để "tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”, thì cần phải hiểu rằng, "những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước" đó sẽ phải là những cá nhân (lưu ý không phải tổ chức). Đó là những đối tượng có quan điểm khác - đối lập chứ không phải là thành phần chống đối. Cũng có thể khẳng định ngay được rằng, sẽ không có bất kỳ "vé" tham dự các cuộc đối thoại (nếu có) cho các thành phần là cá nhân hay tổ chức chống đối. Vì rất đơn giản, chủ đò không bao giờ mời những kẻ có ý định đục thủng thuyền của họ lên cùng chuyến đi.
Xu hướng đối thoại cho đến nay trên toàn cầu vẫn luôn là giải pháp tốt nhất, hơn hẳn giải pháp bạo lực (đối thọi) vì nó sẽ mang lại hòa bình và sự ổn định, điều đó làm thỏa mãn được những đòi hỏi của các bên. Trong thời đại ngày nay, việc kết thúc các cuộc chiến khốc liệt, dai dẳng nhất có lẽ bắt buộc phải thông qua đối thoại. Việc đảng cộng sản Việt Nam tổ chức đối thoại với những cá nhân. Đây có thể là tín hiệu của đảng cầm quyền phát ra rằng, họ sẽ chấp nhận đối lập dù chỉ ở mức cá nhân.
Đa phần những người hoạt động xã hội hay đấu tranh ở Việt Nam hiện nay thì chủ yếu là các hoạt động mang tính chất chống đối, song họ lại nhầm tưởng đó là họ đang đấu tranh vì một tương lai dân chủ cho đất nước. Đó chỉ là những cá nhân chống đối, không phải là đối lập và thực sự các đối tượng đó hoàn toàn không hề gây nguy hiểm đối với chế độ. Và chắc chắn các đối tượng đó sẽ không có mặt trong các buổi đối thoại nếu có.
Đa số trong chúng ta vẫn chưa hiểu và phân biệt được rằng, ở các quốc gia đa đảng thì các đảng phái chính trị đối lập luôn phải hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật của quốc gia đó. Họ có quyền chống chính phủ chứ không được phép chống lại nhà nước. Cần phải hiểu, tổ chức đối lập trước hết phải có tính cách tập thể của một tổ chức, có chính kiến bất đồng được cương lĩnh hóa theo một tiêu chuẩn chính trị chung với đảng cầm quyền và tồn tại một cách hợp pháp.
Nếu hiểu như thế thì không phải lo ngại chuyện tổ chức đối lập trên danh nghĩa, mà bộ phận đối lập ấy vẫn nằm trong và chịu sự kiểm soát của đảng (trong khuôn khổ hiến pháp) cho lắm. Chính vì thế cũng có thể lạc quan một chút rằng, một hệ thống chính trị đối lập cần thiết phải có đang dần được hình thành để thực thi cái trọng trách của nó, đó là giám sát các hoạt động của nhà nước và đưa ra các giải pháp buộc chính quyền phải tự điều chỉnh, sửa đổi cho phù hợp vì lợi ích của đất nước.
Đối lập khác với chống đối. Đối lập không hoàn toàn có nghĩa là chống đối mà đối lập sẽ phát huy vai trò của nó trong việc hợp tác với chính quyền trên tinh thần xây dựng. Trước hết phải tạo được lòng tin, sự vô hại hay kể cả sự thân thiện chừng mực đối với chính quyền. Nếu khi lãnh đạo đảng CSVN hiện nay họ tin tưởng và thấy sự cần thiết của đối lập chính trị, không gây nguy hại thì chắc chắn họ sẽ phải tự thay đổi, chấp nhận sự tồn tại của tổ chức đối lập. Khi đó, các tổ chức đối lập đóng vai trò hợp tác với chính quyền trong việc giám sát, kiểm tra... để tạo điều kiện cho họ tự điều chỉnh.
Vạn vật luôn vận động và kể cả chính trị cũng chuyển biến không ngừng. Đảng CSVN từ chỗ quản trị quốc gia một cách bạo ngược, bất chấp luật pháp cũng như lòng dân, cho đến lúc này khi họ là người chủ động khởi xướng việc đối thoại với các cá nhân bất đồng chính kiến, thì đó là một bước tiến khá dài. Chúng ta cũng có quyền nghi ngờ sự thực tâm của đảng cộng sản, tuy nhiên phải nuôi hy vọng để có được sự lạc quan hơn. Bởi lúc trước họ chưa có chủ trương đối thoại thì chúng ta đã làm gì được họ đâu, huống chi đến nay có chỉ dấu của sự xoay vần sao không đón nhận nó?
Việc đảng CSVN chấp nhận đối thoại do chịu sức ép khác với tình huống lúc này. Dẫu có đối thoại hay không thì đảng cộng sản vẫn làm chủ cuộc chơi, chúng ta chỉ là khách mời và ở thế bị động. Vì thế đã đến lúc cần phải bàn bạc tìm ra ưu thế của mình để đặt lên bàn đối thoại và đồng thời lựa chọn những nhân vật có khả năng được mời đối thoại; đối thoại nội dung gì cho phù hợp để 2 bên cùng có thể chấp nhận được và tạo đà phát triển liên minh đối thoại cho thời gian tiếp theo.
Bài viết này nằm trong giới hạn khuôn khổ hiện tình chính trị Việt Nam tại thời điểm hiện tại, mà không đề cập tới vấn đề thay đổi toàn bộ hệ thống chính trị ở Việt Nam, dẫu rằng nó vẫn là ý chí của một số ít người. Vì đối với thực lực của các cá nhân và tổ chức đã và đang nuôi hy vọng ấy hiện nay, điều đó nó nằm quá sức tưởng tượng của tác giả.
Ngày 26 tháng 05 năm 2017
© Kami

No comments:

Post a Comment