Thursday, June 29, 2017

10 đặc sản du lịch nổi tiếng nhất VN

Theo danh sách của Vietkings công bố, 10 đặc sản được chọn trong năm 2017 bao gồm:
1. Chè Shan tuyết Suối Giàng (Yên Bái)
Suối Giàng là một xã vùng cao thuộc huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái. Nằm trên độ cao gần 1.400 m, được ví như Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt bởi khí hậu trong lành, mát mẻ quanh năm. Du khách đến với Suối Giàng không phải để nghỉ dưỡng mà chủ yếu để được thưởng thức thứ trà đặc sản mang tên Shan Tuyết. 
 
Cây chè Shan tuyết mọc thấp, tán rộng, lá to dày màu xanh đậm, lá chè phủ một lớp lông tơ dài như tuyết phủ. Cây chè ở đây sinh trưởng tự nhiên trong môi trường sạch, tinh khiết và có tuổi thọ từ 100 đến 400 năm tuổi.
Để pha được một ấm chè Shan Tuyết thơm hương, đậm vị và nước màu vàng óng, người dân ở Suối Giàng thường dùng loại ấm đất nung già và nước trên núi chảy về đun sôi đủ độ. Sau khâu tráng chè là chế nước sôi vào đầy ấm để bọt trào ra ngoài, đậy nắp lại chờ chừng 10 phút. Chè được rót làm hai lượt để các chén có màu và vị như nhau.
Trong làn khói tỏa dậy hương nghi ngút, nhấp từng ngụm bạn sẽ cảm nhận vị ngọt thanh tao sau hàng giờ vẫn chưa tan nơi đầu lưỡi.
2. Bánh đậu xanh Hải Dương (Hải Dương)
Ra đời vào đầu thế kỷ 20, bánh đậu xanh Hải Dương đã sớm trở thành sản vật đặc trưng nhất của Việt Nam nói chung cũng như của Hải Dương nói riêng. 
 
Bánh đậu xanh Hải Dương được làm nên từ những sản vật hết sức gần gũi: đậu xanh, đường tinh, mỡ lợn, tinh dầu hoa bưởi. Bánh đậu xanh không quá cầu kỳ mà thật giản dị, mộc mạc nhưng lại chứa đựng hương vị nồng nàn của miền quê Bắc Bộ.
Thưởng thức bánh đậu xanh ngon nhất là cùng với chén nước chè. Vị ngọt béo của bánh với vị chát, ngăn ngắt đắng của trà làm tôn lên vị ngon của bánh đậu xanh. Nhấm một miếng bánh và chiêu ngụm trà, sẽ cảm nhận được vị ngọt thanh và hương thơm nhẹ nhàng của bánh lan toả.
3. Kẹo Mè xửng (Thừa Thiên - Huế) 
Mè xửng là một trong những đặc sản đã trở thành biểu tượng văn hóa của Huế, giống như cơm hến, tôm chua hay chùa Thiên Mụ hay Sông hương, Núi Ngự vậy Thấy trong hành lý của ai có mè xửng tức là người đó vừa ở Huế. 
 
Tên gọi của kẹo mè xửng do hai yếu tố tạo thành bao gồm mè (vừng) và xửng (cách hoán đường thành chất dẻo cô đặc). Mè xửng có độ dẻo đến mức có thể cuộn tròn hoặc bẻ gập thanh kẹo, nhưng bỏ tay ra nó lại trở về tư thế ban đầu. Mè xửng giòn, thành phần bột đậu nhiều hơn, đường ít hơn, được bọc ngoài một lớp bánh đa nướng, ăn giòn tan trong miệng. Người dân xứ Huế có thói quen uống trà và ăn nhâm nhi thanh mè xửng, vừa thưởng thức vừa đọc sách.... Đây là một nét văn hóa rất Huế. Mè xửng đã trở thành một trong những biểu tượng văn hóa Huế. Kẹo này cũng thường đựợc dùng là quà biếu khi du khách đến Huế.
4. Tỏi Lý Sơn (Quảng Ngãi)
Tỏi Lý Sơn là loại tỏi quý ở Việt Nam, nó được trồng trên đất đảo Lý Sơn, vùng đất được hình thành do quá trình hoạt động núi lửa và sự bồi đắp của cát biển, đá san hô biển tạo nên, với sự đặc biệt về thổ nhưỡng và kinh nghiệm truyền thống bao đời từ khi khai sinh vùng đất đảo đã làm cho tỏi Lý Sơn có hương vị riêng và đặc biệt. 
 
5. Rượu Bàu Đá (Bình Định)
Bình Định xưa nay không chỉ nổi tiếng là một vùng đất võ mà còn nổi tiếng với nét ẩm thực độc đáo, say lòng người. Một trong những đặc sản của vùng đất võ chính là rượu Bàu Đá. Rượu Bàu Đá đã từng được nhà thơ Nguyễn Duy phong là “Đệ nhất tửu” sau khi ông vào tận nơi để thưởng thức. 
 
Rượu Bàu Đá là sự cộng hưởng của nhiều nhân tố. Đầu tiên đó là sự thừa hưởng dòng nước ngọt ngào của ngọn nguồn sông Kôn được ủ lạnh, lọc trong từ những hộc đá ngầm ở Vực Bà, Nước Miên, Nước Trinh, sông Kxôm, Hầm hô…Tiếp đến là sự khéo léo, cần mẫn của con người vùng “đất võ trời văn”. Sự cộng hưởng giữa thiên nhiên và tài hoa con người đã tạo nên thứ rượu đậm đà. 
6. Yến Sào (Khánh Hòa)
Yến sào, hay tổ chim yến,  là tên một loại thực phẩm - dược phẩm nổi tiếng được làm bằng tổ chim yến. Đây là món cao lương mỹ vị của các quốc gia Đông Á như Nhật Bản, Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam và nhiều quốc gia khác. Ở Việt Nam, yến sào được xếp vào hàng Bát Trân (tám món ăn cao lương mĩ vị). Món súp yến sào được mệnh danh là "món trứng cá caviar của phương Đông".  
 
Tổ yến có vị ngọt, tính bình, có tác dụng dưỡng âm, bổ phế, tiêu đàm, trừ ho định suyễn. Dùng trong các chứng ho hen, khái huyết, suy nhược cơ thể. Ngoài ra, tổ yến còn dùng để tiềm với táo tàu, hạt sen, hoài sơn, nhân sâm, đương quy, kỷ tử… làm thuốc bổ dưỡng cho người già yếu.
7. Cà phê Buôn Mê Thuột ( Đắk Lắk) 
 
Bất kể ai có dịp đến với thành phố Tây Nguyên này đều muốn được một lần được thưởng thức hương vị cà phê đậm chất Buôn Mê. Tuy không thể định nghĩa một cách rõ ràng nhưng khi đã một lần nhấp thử sẽ chẳng thế nào quên được vị thơm lừng, khác biệt. 
8. Sâm Ngọc Linh (Kom Tum) 
 
Sâm Ngọc Linh là một trong những loại sâm quý hiếm bậc nhất của Việt Nam, Sâm Ngọc Linh mang lại rất nhiều tác dụng tốt đối với sức khỏe của con người, nó được ví như 1 loại thần dược đối với sức khỏe. Nhân sâm Ngọc Linh, có thể cầm máu, lành vết thương, làm thuốc bổ, chưa bệnh sốt rét, đau bụng, phù thũng. Đặc biệt, nhân sâm Ngọc Linh có tính năng mà nhân sâm Triều Tiên không có đó là tính kháng khuẩn, chống trầm cảm, giảm lo âu, chống oxi hóa, hiệp lực tốt với thuốc kháng sinh và thuốc trị bênh tiểu đường.
9. Mật Ong Gia Lai (Gia Lai) 
 
Thiên nhiên ban tặng cho Gia Lai một vùng đất màu mỡ mà bất kỳ loại cây nào nơi đây cũng xanh tốt xum xuê. Mỗi mùa hoa cà phê hay mùa hoa cúc quỳ nở sẽ thu hút đàn ong tìm đến hút mật. Mật ong ở Gia Lai có vị ngọt thanh, màu vàng sậm, óng ánh trong suốt đặc quánh, độ kết dính cao.
10. Tôm khô (Cà Mau) 
Khi nhắc đến Tôm khô người ta thường nghĩ ngay đến Tôm khô Cà Mau. Không phải ngẫu nhiên mà Tôm khô Cà Mau lại được nhiều người biết đến như thế. Chính sự kết hợp hài hòa giữa rừng và biển, sự đan xen giữa hệ sinh thái mặn, ngọt và lợ, tạo cho vùng bán đảo Cà Mau một hệ sinh thái đa dạng, phong phú, nơi được xem là xứ sở của những đặc sản mà khó nơi nào có được.
Những con tôm tươi được phơi khô tự nhiên dưới ánh nắng mặt trời hoặc sấy khô thủ công. Tôm khô có màu đỏ hồng tự nhiên, thịt tôm khô và dẻo, có vị ngọt đậm đà, không có mùi nồng.
Mai Linh

No comments:

Post a Comment