Friday, June 2, 2017

Bài viết hay(5001)

Ông bà mình nói đúng: Nhàn cư vi bất thiện. Hễ tui rảnh là tui lại làm bậy; nhất là khi tui cứ viết thêm vài dòng như thế này trong mỗi "Bài viết hay" để chọc cho nhiều người ghét tui hơn. Khi Trump đắc cử lúc 10 giờ khuya, tui lại lồm cồm ngồi dậy viết vài dòng stt để bày tỏ cảm nghĩ đầu tiên thay vì ôm con ngủ cho khoẻ. Từ đó đến nay, tui là một trong những thằng chửi Trump nhiều nhất trong suốt 100 ngày đầu tiên khi đường lối, chính sách đối nội lẫn đối ngoại của Trump thay đổi xoành xoạch mà rối như nồi canh hẹ nên mấy ông bà Bolsa ghét và chửi tui nhiều hơn. Vậy mà tui vẫn không chừa. Cứ rảnh là tui viết tào lao chọc chúng ghét; nhất là mấy đứa VC càng ghét tui thì càng phá tui nhiều hơn. Sáng nay ra cà phê Starbucks, tui lại chọc tức khi lôi chuyện Trump lấy 8 tỷ bỏ túi mà cóc thèm nói gì đến nhân quyền với anh F. nên một anh già nổi nóng xổ nho và đề nghị tui từ nay đừng viết Blog nữa, chỉ cần post hình tươi mát của mấy em là OK. Nghe cũng có lý nhưng già rồi, tật lớn khó bỏ. Cứ thích khều móc mới sướng.
Chấn động đại học Bách Khoa: sinh viên tranh luận nảy lửa về ý thức hệ
Đón chào ngày đầu tháng 6 năm 2017, sinh viên đại học Bách Khoa TP.HCM đã có một cuộc tranh luận nảy lửa về ý thức hệ. Những lời bình luận dưới một status của sinh viên trường này trên trang Confessions (Những lời bộc bạch) cho thấy, tranh luận về chính trị sẽ là một xu thế tất yếu của giảng đường Việt Nam, ngay tại những trường kỹ thuật.
Câu chuyện xảy ra với khóa K15, giờ Thí nghiệm Hóa học, một giảng viên trường Bách Khoa chỉ trích ông Lê-nin và chủ nghĩa do ông ta sinh ra. Cả lớp sinh viên đều gật gù tán thưởng, vì sinh viên Bách Khoa không có nhu cầu phải nịnh nọt chế độ. Duy có một anh sinh viên còn nặng lòng với xã hội chủ nghĩa đã lấy điện thoại smartphone ra quay video nội dung bài chỉ trích của thầy giáo, và đe dọa sẽ nộp video trên cho ban giám hiệu trường nếu thầy không sửa.
danluanm00001_2.jpg
Status của sinh viên Bách Khoa yêu cầu thầy giáo chấn chỉnh vào ngày 29/05/2017 22:46:48
Tóm lại, người thầy chỉ trích Lê-nin là tên phản bội nước Nga, có một người trò không đồng ý và đòi người thầy đính chính. Anh sinh viên bảo rằng mình tìm trong sách vở không thấy chỗ nào ghi rằng Lê-nin là phản bội nước Nga, rồi anh dọa rằng sẽ đưa clip anh quay được lên Ban giám hiệu để xử lý người giảng viên.
Chỉ chưa đầy một ngày, cụ thể sau gần 22h thôi, status trên đã nhận được 682 lượt thể hiện thái độ bằng biểu tượng. Trong tất cả 682 lượt đó, có 486 lượt like, 138 lượt haha (cười), 38 lượt love (yêu thích), 4 lượt angry (phẫn nộ), 2 lượt sad (buồn). Con số đang tăng lên.
danluanm00002_2.jpg
Đã có 49 lượt shares (chia sẻ), và trên 250 comments (bình luận). Trong những bình luận đó, dễ dàng thấy rằng con số những sinh viên căm ghét Lê-nin đã là áp đảo. Đa số các sinh viên Bách Khoa sau thời gian chứng kiến thực tế xã hội đều đã không còn hứng thú gì với chủ nghĩa Marx-Lenin. Status của cậu sinh viên muốn Lê-nin kia bị chỉ trích khá nặng, chẳng hạn như một chỉ trích đạt đến 51 lượt likes (thích) như sau: “Anh này là sinh viên đại học thì hẳn là lớn hơn mình mà sao như một con cừu vậy. Anh có tìm hiểu, tìm tư liệu, tốt thật đấy! Mà anh tìm tài liệu bằng ngôn ngữ nào? Nếu dùng tiếng Nga để tìm thì em xin lỗi chứ anh tìm bằng tiếng Việt..Với lại theo em thì thầy anh chắc nói không đúng chứ chưa hẳn sai đâu ạ.”
danluanm00003_2.jpg
Một bạn sinh viên khác thì bình luận bảo vệ thầy giáo: “Đừng vội quy chụp "suy đồi đạo đức" trên quan điểm cá nhân người ta. Thế giới này quả thực còn rất nhiều điều "bí ẩn" ta chưa biết. Hãy tìm hiểu thật kỹ để hiểu sâu và rộng hơn một vấn đề nào đó trước khi đưa ra kết luận. Những điều trước mắt ta thấy vậy mà nhiều khi không phải vậy!!!”
danluanm00004_0.jpg
Những bình luận vạch mặt Lê-nin được tán thưởng rất nhiều. Bên cạnh đó, cũng có những lời bình luận bảo vệ danh dự cho Lê-nin. Chẳng hạn bạn Nguyễn Trần Hồng Ân viết: “Tớ không biết đúng, sai ra sao nhưng những người Nga lớn tuổi đều kính trọng Lenin và những người trẻ tuổi vẫn hàng năm tổ chức trung đoàn bất tử.”
Từ tranh luận về một lãnh tụ, cuộc tranh luận lan sang cả vấn đề ý thức hệ. Sinh viên Bách Khoa về cơ bản chia làm hai phe. Một phe chống chủ nghĩa xã hội, chống Lê-nin, phe còn lại bảo vệ chủ nghĩa xã hội, và kiên quyết phản đối những người chỉ trích Lê-nin cùng các lãnh tụ cộng sản khác. Các bên tranh luận rất kịch liệt, mỗi lượt bình luận lại có vài chục lượt trả lời bình luận (reply to a comment). Gần như hết thảy 50000 sinh viên trong trường đã biết đến cuộc tranh luận này, rất nhiều sinh viên đã nhảy vào tranh luận. Đã có rất nhiều danh từ và tính từ khiếm nhã được cả hai bên sử dụng khi nói về đối phương.
Cũng có những bạn thể hiện quan điểm trung lập, chẳng hạn bạn Đang Nguyễn: “Bạn rất hay khi dám phản bác! Vì xã hội sẽ không bao giờ phát triển nếu m.n đều a du, sợ sệt hay thờ ơ. "Có đấu tranh thì mới có phát triển" - Nguyên lí chủ nghĩa Mác – Lênin.”
“Thôi kết ở đây đi các bạn! Ai yêu CS yêu chế độ yêu Lênin yêu Bác Hồ cũng được. Ai ghét CS ghét Lênin ghét Bác Hồ cũng được. Đơn giản mỗi người có thế giới quan riêng và không ai bắt ai làm điều mình không thích cả. ”
Trong các trường đại học thuộc khối đại học Quốc gia TP.HCM, Bách Khoa được đánh giá là trường mà sinh viên tham gia phản biện xã hội nhiều nhất, và cũng là trường cởi mở nhất. Fanpage Bách Khoa Conffessions được coi là một trang fairplay, nơi mà mọi quan điểm có tính vấn đề đều được admin (quản trị) cho đăng. Sinh viên Bách Khoa lâu nay tự do thể hiện suy nghĩ mà không sợ bị trù dập, không sợ bị trả thù. Status đêm 01/06 tuy là một đoạn văn nhạy cảm về chính trị nhưng quản trị viên (admin) của fanpage này vẫn cho đăng, cho thấy sự thượng tôn tự do ngôn luận rất ghê gớm ở ngôi trường danh giá này. Người của đảng cài cắm trong ban giám hiệu trường này bối rối trong việc đối phó với tinh thần của các sinh viên Bách Khoa- những bộ óc thuần lý, không những giỏi về khoa học mà còn mạnh mẽ về chính trị.
Bạn sinh viên dọa kiện giảng viên nọ cũng gặp những khó khăn về pháp lý. Hiện tại chưa có văn bản luật nào ở Việt Nam nói rằng cấm hay không cấm giảng viên đại học nói những vấn đề bên ngoài bài học trong giờ học. Cũng chưa có văn bản luật nào bảo rằng cấm hay không cấm sinh viên dùng máy ảnh và máy ghi âm thu lại bài giảng của giáo viên ngay trong giảng đường. Tuy nhiên, ở trường đại học Bách Khoa nói riêng và nhiều trường trên toàn quốc nói chung, đã có tiền lệ phe bảo thủ trong nhà trường triệu tập họp hội đồng để nhắc nhở/kỷ luật những giảng viên bất đồng chính kiến.
Mã số của status trên là #cfs4236 , link: https://www.facebook.com/BKUcfs/posts/840647842759089
Pao/Dân Luận

“TBT Nguyễn Phú Trọng có phải là minh quân”: Đỉnh cao nâng bi!



Minh quân trong một lần vi hành phương Bắc
“Nâng bi” là từ được các báo đối lập miền Nam đùng trong thập niên 60 thế kỷ trước (Nâng bi, nịnh bợ, bợ đỡ) để chỉ các báo và loại người nói tốt chế độ bất kể xấu tốt vì nhiều động cơ. Nghĩa đen “tục” nhưng mô tả được cái bộ dạng của loại người hèn hạ, tầm thường. Trong xã hội ngày nay, thì nó muôn hình vạn trạng và đạt đến đỉnh cao. Bài viết dưới đây là một dạng như thế.
Trang thờibáo.de, tạp chí cộng đồng của người Việt tại CHLB Đức, số ra ngày 25/5 đăng bài viết “TBT Nguyễn Phú Trọng có phải là minh quân” của tác giả Phạm Hòa – cựu chiến binh, sống ở Berlin.
Nội dung hồi đáp bài viết Một khái niệm mới về lãnh tụ: "Minh Quân" đăng trên trang danlambao của tác Vũ Bất Khuất. Đọc bài của Phạm Hòa tôi nhận thấy, bài viết là một đỉnh cao của sự nâng bi. Ngôn từ tởm lợm, sặc mùi sùng bái lãnh tụ, cái nhân. Gặp những bài viết dạng như thế này, tôi thường bỏ qua. Nhưng với bài viết này của Phạm Hòa thấy chướng, không nói không được. Xin có vài lời bàn luận, để người đọc khỏi nhầm lẫn.
Ông Hòa trình bày: “Một bằng chứng không thể chối cãi là mỗi khi có một vị lãnh đạo xuất sắc, có uy tín để toàn Đảng, toàn quân, toàn dân kính trọng, lúc đó đất nước ta đều có những kỳ tích vĩ đại. Lịch sử đã chứng minh khi Chủ Tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã khai sinh ra nước Việt Nam độc lập, lịch sử cũng chứng minh Tổng bí Thư Lê Duẩn đã thống nhất đất nước, giải phóng được miền Nam thoát khỏi kiếp làm tay sai cho bọn tư bản”.
Đọc những gì ông Hoài viết, tôi cho rằng ông là người rất mù mờ về kiến thức lịch sử. Thậm chí, ông không hiểu các thuật ngữ sử học. Cho nên ông mới viết, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khai sinh ra nước Việt Nam độc lập. Tổng bí thư Lê Duẩn đã thống nhất đất nước. Viết như thế dễ gây ra hiểu nhầm, rằng Việt Nam có được độc lập năm 1945 mọi công lao thuộc về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Việt Nam thống nhất năm 1975 công lao là của Lê Duẩn. Có khác nào phủi công của hàng triệu con người đã ngã xuống vì Tổ Quốc để Cách mạng Tháng Tám thành công và trong hai cuộc chiến tranh?
Hai câu trên viết đầy đủ theo sách sử hiện nay phải là, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Tổng bí thư Lê Duẩn là nhà lãnh đạo kiệt xuất, góp công cho sự nghiệp giải phóng, thống nhất đất nước - theo sách giáo khoa Việt Nam.
Bằng chứng nào ông Hòa nói, giải phóng được miền Nam thoát khỏi kiếp làm tay sai cho bọn tư bản? Chẳng phải nhà nước ta hiện nay đang mời gọi tư bản nước ngoài vào đâu tư, hiểu theo câu viết của ông Hòa khác nào nói nhà nước ta ngày nay cũng làm tay sai cho tư bản?
Ông nhận xét về Tổng bí thư đương nhiệm: “Ngày hôm nay đất nước ta có một vị lãnh đạo cao cấp nhất như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một con người đức độ, tài năng và tâm huyết mang vóc dáng của một đấng minh quân...như thế là một điều may mắn lớn cho dân tộc và đất nước”.
“Minh quân” nghĩa là vị vua sáng suốt. Và chỉ có vị vua sáng suốt mới được gọi là minh quân. Vậy nên từ này chỉ phù hợp ở thời phong kiến. Ngày nay không ai gọi các nguyên thủ quốc gia, lãnh đạo là minh quân dù họ có tài giỏi như thế nào. Trong sách sử, cũng chưa bao giờ thấy Đảng dùng từ minh quân để nói về vị Tổng bí thư nào. Việc ông Hòa gọi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là minh quân khác nào nói ông Trọng là “vua”? Còn việc các cụ hưu trí nói Tổng bí thư là minh quân ai chấp làm gì.
Cuối bài ông kết luận “Cá nhân tôi với đánh giá của mình, tôi mạnh dạn khẳng định. Tổng Bí Thư là một vị minh quân lỗi lạc nhất trong Đảng ta từ khi thành lập Đảng đến nay. Ông xứng đáng được ca ngợi như chúng ta đã từng ca ngợi chủ tịch Hồ Chí Minh, ca ngợi tổng bí thư Lê Duẩn khi cả hai còn sống và đang làm việc. Không phải ngẫu nhiên mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được các bậc cao niên gọi là Minh Quân".
Đến đây thì phải nói, ông Hòa hết sức vớ vẩn, căn bệnh sùng bái cái nhân của ông đã quá nặng, hết thuốc chữa. Ông ca ngợi, Tổng Bí Thư là một vị minh quân lỗi lạc nhất trong Đảng ta từ khi thành lập Đảng đến nay.
“Lỗi lạc nhất” nghĩa là hơn cả Hồ Chí Minh và hơn nhiều người khác nữa?
Hiểu theo ông viết thì có phải là trong tất cả các vị Tổng bí thư của Đảng, Nguyễn Phú Trọng xứng đáng được ca ngợi chỉ sau Hồ Chí Minh (chủ tịch Đảng) và Tổng bí thư Lê Duẩn?
Thương thay Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ những tổng bí thư đầu tiên của Đảng, những người cộng sản trung kiên, các đồng chí ấy đã hi sinh cả tính mạng cho Đảng, cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Xương máu của họ đã vun đúc nên thành công của Đảng. Để ngày nay, có kẻ xếp họ sau cả những người làm cho đất nước tan hoang, nhân dân cơ cực.
Giả sử có VUA đi thì sao có thể gọi là “minh quân” khi đất nước có những chuyện trái ngang: Cách chức khi không còn chức. Cán bộ sai phạm, gây thất thoát cả ngàn tỷ chỉ bị kiểm điểm. Cán bộ làm sai xin lỗi dân, còn dân làm sai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Dân xây chuồng gà bị cưỡng chế, cán bộ xây biệt thự trái phép thì bỏ qua….
Và kỳ tích của đất nước là gì khi: Chủ quyền bị ngoại bang xâm phạm, kinh tế yếu kém, dự án thua lỗ, nợ công chồng chất, thuế phí nhất thế giới, tham nhũng tràn lan, suy thoái đạo đức, môi trường ô nhiễm, dịch ung thư bùng phát, án oan khắp nơi…
Có lẽ ông Phạm Hòa này không biết, hoặc biết mà giả vờ không biết về tình hình đất nước dưới thời tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nên mới thốt ra những lời tâng bốc nghe buồn nôn như vậy. Nếu ông là một dư luận viên hoặc là người có vấn đề về thần kinh thì tôi có thể hiểu động cơ viết bài trên của ông. Còn nếu ông là một người bình thường thì quả là đáng kinh thường.
Định An
P/s. Phạm Hoà này, nếu ông cuồng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng như vậy, sao không về Việt Nam sống mà hưởng cái thành tựu xây dựng xã hội chủ nghĩa, chứ sống ở xứ tư bản dãy chết làm gì?

Nỗi tủi hổ

Điều tôi thấy xấu hổ và tủi thẹn là khi đọc những dòng viết, sự lên tiếng phân tích và phản đối của một người Nhật Bản về vấn đề buộc Luật sư tố giác thân chủ của mình tại Điều 19 khoản 3 Dự thảo BLHS 2015 mà nó đang gây choáng váng không chỉ cho những người hành nghề yêu nghề trong nước mà còn gây ra sự bàng hoàng cho cả những chuyên gia quốc tế nữa.
Tôi thấy tủi hổ vì một người của quốc gia khác đã lên tiếng liên tiếp trước sự phi lý của một điều luật của một đất nước khác. Và anh ấy cho rằng, đừng phân biệt anh ấy là người Nhật Bản hay người Việt Nam, mà là vì anh ấy chỉ lên tiếng bởi đó là quyền con người cần được bảo vệ. Đó là những lời nói càng khiến tôi thấy xấu hổ vô vàn, và tôi hiểu vì sao đất nước họ trở thành cường quốc thế giới, tại sao đất nước Nhật mỗi người dân Nhật lại là một "quốc dân Nhật". Vì đi đâu, ở đâu và với ai, họ cũng biết hành động để bảo vệ những giá trị của và thuộc về con người.

Tôi tủi thẹn vì ngay cả những người Việt Nam, những người hành nghề luật là người Việt Nam, cũng tỏ ra thờ ơ và không mấy mảy may hay băn khoăn gì đối với điều khoản này trong BLHS mà sắp được bấm bút thông qua vào 20/06/2017 tới đây.
Tôi tủi thẹn vì thấy một người Nhật lại lên tiếng và bằng sự hiểu biết, bằng tấm lòng của mình, không chỉ với điều luật nhỏ mọn đó, mà là lên tiếng bảo vệ công lý, lẽ quân bình và quyền con người khi thấy một điều luật xâm phạm vào mà có xu thế tước bỏ nó đi. Anh ấy là người Nhật, và đương nhiên chẳng quan trọng đối với anh ấy nếu điều luật này được thông qua [ở Việt Nam]. Nhưng anh ấy lên tiếng với nghĩa vụ của lương tri và lòng trung thành với luật pháp văn minh, với việc bảo vệ quyền con người mang tính phổ quát. Đó là điều làm nên Nhật Bản như bây giờ.
Ông Fukuzawa và nhóm trí thức cách nay gần 150 năm đã có công lớn khiến cho quốc gia mặt trời mọc này trở thành một cường quốc mà thế giới luôn phải trầm trồ học hỏi như ngày nay. Họ xây dựng nền tảng văn minh đó từ thời Minh Trị, vào cuối những năm 1870s của thế kỷ 19. Và thành quả bây giờ đã hiện hữu, không gì có thể quý giá và đáng nói hơn những lời thán phục.
Hirota Fushihara, tôi xin mạn phép được tag tên anh vào trong bài viết này để tỏ lòng quý trọng với anh. Mặc dù anh không có nghĩa vụ phải lên tiếng đối với luật pháp nước tôi, nhưng anh đã làm ngược lại, anh đã khiến tôi hổ thẹn vô cùng khi đứng trên đất nước mình trong sự chứng kiến những tiếng kêu yếu ớt và thưa thớt, gần như chẳng có chút trách nhiệm nào từ phía người dân, từ phía những người hành nghề mang danh Luật sư, luật gia hay những người nghiên cứu, giảng dạy luật.
Xin hãy nhận của tôi một lời trân kính và cả nỗi tủi hổ riêng của tôi dành cho Ông. Xin cảm ơn ông đã luôn đồng hành và lên tiếng cùng chúng tôi trong vấn đề quan trọng này.
Nguồn: FB Luân LêLS Lê Văn Luân

No comments:

Post a Comment