Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5003)

Chiều hôm qua trời nóng quá nên các lão tướng nằm nhà ôm máy lạnh nhưng cà phê Bolsa sáng nay lại tấp nập đông vui với các nhà bình loạn thời cuộc vô cùng ồn ào. Phe ủng hộ Trumpet tiếp tục đưa ra những luận điểm bào chữa hết sức là ngây ngô theo kiểu TS Nghĩa trong khi cả thế giới đã bó tay trước quyết định quit Paris. Giữa Bolsa ít ai dám nói ngược lại ý kiến của số đông mà phải sống theo bầy đàn. Cha con tui lặng lẽ thưởng thức bánh mì assiette anglaise chứ tui không dại gì chọc chúng chửi. Thực ra tui cũng không đồng ý chuyện Mỹ đi làm từ thiện ở nước ngoài quá nhiều trong khi homeless dựng lều từ downtown LA xuống đến Santa Ana Civic Center. Tui cũng không thích nghe bà Hillary đổ thừa việc thất cử là tại Nga can thiệp, bởi DC không hết lòng ủng hộ bà, etc... Thua thì rút về nhà, đừng nói gì nữa. Tại sao phải lải nhải mãi? Cứ ngồi coi Trump làm hề cho vui. Một lão gia chợt tung tin: Nhiều nhà hàng ở quận Cam bị Health Dept tạm đóng cửa trong đó có Lee's Sandwiches ở El Toro và café Anh Đào. Tàu và Mễ còn dơ "thầy chạy" hơn.

Chiêu thức thoát hiểm cao tay của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

Thế mới biết Phúc nghểnh khôn quá quắt, biết thóp tay Trump chỉ thích tiền, không thích nhân quyền nên trước khi đi, đã cho tay chân xâm phạm nhân quyền mức độ trắng trợn. Và Phúc nghênh ngáo trở về với nhiều bản hợp đồng được ký...

Nhưng cả hai cứ việc mà múa tay trong bị đi nhé, Trump rồi sẽ có ngày, Phúc rồi sẽ có ngày biết là khôn hay dại.


Chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sang Mỹ được đánh giá là thành công ngoài mong đợi. Nhưng thành công chính không phải là tái cam kết những quan điểm về đối tác toàn diện mà những người tiền nhiệm đã ký với Hoa Kỳ, mà chính là những hợp đồng mua những gói hàng khủng lên tới hàng chục tỷ đô-la. Các lãnh đạo tiền nhiệm quen vác rá đi xin viện trợ, ODA, với bộ dạng khổ sở gãi đầu gãi tai, giả khổ giả thương dân và vì tương lai con cháu để đi ăn mày, đi vay tiền nướng vào những canh bạc, những vụ trộm cắp tập thể vô tiền khoáng hậu của kẻ tham quyền, lạm quyền và độc quyền từ A đến Z. Thế chấp cho những cuộc vay nợ xuyên thế kỷ đó là những thế chấp về quan điểm và thể chế. Với nơi này kẻ vay nợ xin thế chấp bằng lòng trung thành giang hồ, sống chết với đám cướp biển, cướp đất của dân tộc và nhân loại. Vơi nơi kia, kẻ vay nợ đánh bạc trên lưng nhân dân lại thế chấp bằng những lời hứa suông trả lại quyền sống cho nhân dân mình theo nguyện vọng văn minh trong luật chơi của những người cho vay. Thủ tướng Phúc không thèm khoác cái bị ăn mày vay nợ truyền kiếp của những người tiền nhiệm khi sang Hoa Kỳ. Ông làm ngược lại tất cả: Ông đến với Mỹ như một đại gia mang theo các Hợp đồng mua hàng hơn chục tỷ đô-la. Đó không phải là tiền móc túi của dân mà các nhóm lợi ích đang lăm le móc nối với QH để tăng thuế lấy tiền từ nhân dân để làm ăn và chia chác. Đó là tiền của các đai gia. Cho dù các đại gia này là sân sau của các quan hay là đại gia có thực lực có tâm, có tầm thì việc lấy tiền hơn 10 tỷ từ túi đại gia làm món quà diện kiến TT Trum, một doanh nhân thực dụng, cũng là một chiêu thức cao tay và lịch lãm.

Tổ tiên đã dạy "Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn", hay nói như các học giả Mỹ nghiên cứu về lãnh đạo là "Phụng sự để trở thành người dẫn dắt". Dùng quyền lực tay trắng để thế chấp, kết nối các nguồn lực xã hội từ những doanh nhân có tầm, có lực, biến thành thiện chí quốc gia, thành hình ảnh một đối tác tiềm năng chịu chơi, chơi đẹp là cách đến Hoa Kỳ đầy tự tin mạnh mẽ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đó là cách "Tay không bắt giặc", "Lấy mỡ nó rán nó" quen thuộc của nhân dân VN. Hơn 10 tỷ đô la để tạo ra hình ảnh đại gia tiềm năng, khách hàng tiềm năng không chỉ cứu chế độ đang ngắc ngoải vì hết cả tiền, cả lòng dân, trong khi nợ công cao như núi, mà còn là cách mở ra thêm nhiều cơ hội làm ăn với Hoa Kỳ thời Trump làm Tổng thống.
Sẽ có những người cho ý tưởng đó là của BCT, hay TBT, như đã cướp công dìm hàng của CT Chung trong vụ Đồng Tâm biếu không cho lãnh đạo cấp trên. Nhưng tôi không tin rằng những người lãnh đạo vô cảm, ích kỷ, phớt lờ trước cuộc sống cùng khổ của các dân oan nạn nhân Formosa, vừa đàm phán trên lưng họ, vừa dây dưa tiền bồi thường, vừa đe doạ dàn áp và vu cáo cho dân, lăm le đánh thuế môi trường móc túi dân – lại có được ý tưởng đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn và ý tưởng thể hiện tư cách đại gia trong lúc túi hết sạch tiền như vậy. Có thể ý tưởng tạo hình ảnh ngược đó là tư vấn từ Việt kiều hay từ các trợ lý, chuyên gia trong ngoài nước.Xin cám ơn những con người thầm lặng đã chung tay kiến tạo nên chuyến đi thành công vớt vát một phần tư thế của Việt Nam. Các ĐBQH thay mặt nhân dân hãy có tầm nghĩ tầm chơi như Thủ tướng, đừng có ấn nút thông qua thuế môi trường thực chất là trò trấn lột đê tiện của những con bạc cháy túi, sẵn sàng ném vào chiếu bạc quyền lực cả gia đình, hàng xóm và dân tộc, nhân dân.Đỗ Minh Tuấn

Trong thực tế chưa có khoản nợ nào của DNNN mà Nhà nước không phải trả

Thảo luận tại tổ về vấn đề nợ công trong Luật quản lý nợ công (sửa đổi) chiều ngày 30/5, theo đại biểu Nguyễn Đức Kiên, Phó chủ nhiệm Ủy ban kinh tế Quốc hội đã tiết lộ một sự thật mà trước đây, đặc biệt dưới thời Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, chưa bao giờ hé môi.
Ông Nguyễn Đức Kiên lấy ví dụ Vinashin vay của Credit Suisse hơn 600 triệu USD hồi năm 2007-2008, nhưng sau đó Nhà nước lại phải trả dù khi vay là theo cơ chế doanh nghiệp nhà nước vay và trả. Vấn đề nói là vậy nhưng trong thực tế chưa có khoản nợ nào của doanh nghiệp nhà nước mà Nhà nước không phải trả. Ngay như vụ ở Xi măng Cẩm Phả cũng không trả được phải chuyển cho Viettel để Viettel trả. Hay như các dự án vay của ngân hàng trong nước thì cũng phải trả, vì đó là tiền ngân hàng huy động của dân.
Cần lưu ý, Nguyễn Đức Kiên dù là một quan chức nhưng có sự khác biệt khá nhiều với đại đa số quan chức khác, nghĩa là thỉnh thoảng ông có được một số phản biện có ý nghĩa về tình trạng tài chính - ngân sách.

Nhìn lại thời gian từ năm 2011 đến năm 2015 - thời điểm kết thúc sự nghiệp chính trị của ông Nguyễn Tấn Dũng, đà vay mượn nước ngoài tăng tiến không ngừng nghỉ đã khiến nợ công tăng vọt và nợ vay của các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước cũng tăng chóng mặt.
Dưới thời của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, việc Chính phủ bảo lãnh cho tập đoàn và doanh nghiệp nhà nước vay vốn của nước ngoài diễn ra tràn lan và vô tội vạ. Trong khi đó, nhiều doanh nghiệp nhà nước làm ăn kém hiệu quả, có ít nhất 30% số doanh nghiệp nhà nước luôn phải đối mặt với nguy cơ phá sản.
Về sau này, chính các cơ quan Chính phủ và Quốc hội đã phải xác nhận rằng tốc độ tăng nợ công từ 2010- 2015 tăng gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng kinh tế.
Vào thời điểm sát Đại hội XII cuối năm 2015, Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vẫn cố “khuôn” nợ công quốc gia chỉ khoảng 59% GDP, để từ đó vẫn đưa ra những lời hô hào “còn dư địa để vay nước ngoài”, vẫn tiếp diễn những ca khúc về các dự án khổng lồ “đường sắt cao tốc Bắc Nam” với vốn đầu tư lên đến hơn 50 tỷ USD, “đường bộ cao tốc Bắc Nam” với giá trị ban đầu lên đến 10 tỷ USD, và cả nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận với giá trị đầu tư phát sinh tuy chưa làm gì cả đã lên đến 20 tỷ USD…
Chỉ đến sau Đại hội XII, khi ông Nguyễn Tấn Dũng bất ngờ “ngã ngựa”, không những bị loại khỏi Bộ Chính trị mà còn chẳng trụ nổi trong Ban Chấp hành trung ương đảng, làn sóng “mở miệng” của giới quan chức “còn đảng còn mình” mới thấp thoáng. Theo đó, tỷ lệ nợ công quốc gia dần được “điều chỉnh” nhích lên và gần đây nhất là đã “sát ngưỡng nguy hiểm 65% GDP”.
Nhưng theo một phân tích mới nhất của Tiến sĩ Vũ Quang Việt vào đầu năm 2017 ngay trên một tờ báo nhà nước là Thời báo Kinh tế Sài Gòn, nợ của 3.200 doanh nghiệp nhà nước theo điều tra của Tổng cục Thống kê năm 2014 là 4,9 triệu tỉ đồng (231 tỉ đô la Mỹ), gấp nhiều lần con số 1,5 triệu tỉ đồng mà Bộ Tài chính đưa ra chỉ cho một số tập đoàn và công ty lớn. Ước tính thêm cho thấy năm 2016, nợ của doanh nghiệp nhà nước là 324 tỉ đô la Mỹ, bằng 158% GDP.
Như vậy, cộng cả nợ Chính phủ và nợ doanh nghiệp nhà nước sau khi trừ đi phần Chính phủ bảo lãnh trùng lặp, tổng số nợ công năm 2016 là 431 tỉ đô la Mỹ, bằng 210% GDP.
Tình thế đã thê thiết đến mức vào đầu năm 2017, Thủ tướng Phúc đã lần đầu tiên phải dùng đến một cụm từ đặc biệt nhạy cảm chính trị mà trước đó không một cấp lãnh đạo nào dám sử dụng: “sụp đổ tài khóa quốc gia”.
Tiết lộ của ông Nguyễn Đức Kiên về “nhà nước trả nợ thay” một lần nữa xác nhận tình trạng Chính phủ thời Nguyễn Tấn Dũng đã sử dụng vô tội vạ ngân sách - tiền đóng thuế của dân - để cứu vớt nhiều doanh nghệp “ăn của dân không chứa thứ gì”. Thậm chí vào cuối thời Nguyễn Tấn Dũng còn phát sinh luận điệu từ Ngân hàng nhà nước (nơi cựu Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã trở thành ủy viên bộ chính trị - Trưởng ban Kinh tế trung ương) về “dùng ngân sách để xử lý nợ xấu.Minh Quân

Nhà máy điện chạy bằng than, lợi hay hại?


clip_image001
Một nhân viên phân loại than dùng cho nhà máy điện đốt than tại một mỏ than ở Đại Đồng, ở tỉnh Sơn Tây phía bắc Trung Quốc hôm 20/10/2015.

Việt Nam dự kiến đến năm 2030 sẽ có hơn nửa số điện  trong nước được sản xuất từ các nhà máy điện chạy bằng than, cùng lúc phải giảm  25% lượng khí thải mà những dự án này nhả ra môi trường.
Quyết định này gặp nhiều ý kiến phản hồi về mặt kỹ thuật lẫn môi sinh.
Hãng tin Reuters hôm 24 tháng 5 cho biết Việt Nam sắp cấp phép cho các công ty đầu tư Nhật Bản, Hàn Quốc và Saudi Arabia để xây dựng 3 nhà máy điện than lớn tổng trị giá 7 tỷ 500 triệu đô la Mỹ. Dự kiến Việt Nam sẽ cấp phép cho các dự án này vào trước chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc sang Nhật Bản vào đầu tháng 6 năm nay.
Vẫn theo Reuters, dù Việt Nam rất muốn tăng mức sản xuất năng lượng tái tạo trong bối cảnh khan hiếm tài nguyên và áp lực bảo vệ môi sinh nhưng thực tế cho thấy để có thể đáp ứng 11% nhu cầu điện khi mức cầu tăng cao hàng năm thì mạng lưới  điện hầu như vẫn phụ thuộc gần hết  vào thủy điện và nhiệt điện. Đó là lý do Việt Nam  đề kế hoạch đến 2030 thì hơn một nửa mạng lưới điện  trong nước sẽ  được sản xuất bởi khoảng 40 nhà máy điện than xây thêm trên toàn quốc.
Theo tổng sơ đồ phát triển điện lực Việt Nam đến năm 2030 thì nhiệt điện than sẽ chiếm tỷ trọng cao nhất, có thể đến 45% - Ông Phạm Khánh Toàn
Trong khi đó, Việt Nam cũng cam kết giảm thiểu 25% lượng khí thải từ các dự án nhiệt điện than từ giờ đến 2030.
Nói về sự mâu thuẫn trong kế hoạch cắt giảm khí thải nhưng lại gia tăng xây dựng nhà máy nhiệt điện, ông Phạm Khánh Toàn, Viện trưởng Viện Năng lượng thuộc EVN Tập đoàn Điện lực Việt Nam cho đài Á châu Tự do biết:
Theo tổng sơ đồ phát triển điện lực Việt Nam đến năm 2030 thì nhiệt điện than sẽ chiếm tỷ trọng cao nhất, có thể đến 45%, trong lúc  thủy điện và dầu khí đều giảm, còn năng lượng mặt trời sẽ chiếm khoảng 6% mà thôi vào năm 2030.
Bởi vì hết những nguồn khác như điện hạt nhân, Việt Nam chỉ phát triển làm từ 2 đến 4 tổ máy, thủy điện hết rồi, dầu khí thì không tìm ra mỏ mới để cấp cho nhà máy điện, cho nên phải sử dụng than. Trước đây, tính toán cho thấy than rất cao; nhưng vừa rồi theo tính toán lại nhu cầu và phát triển các loại có thể khai thác được thì không cao như trước đây. Trước đây chúng tôi tính than phải dùng 300 triệu tấn than một năm, nhưng nay chừng 140 triệu tấn. Thế rồi công nghệ giúp bớt phát thải đi.
Trong 2 năm trở lại đây, Việt Nam đã cho xây thêm các nhà máy điện chạy bằng than, điển hình như nhà máy nhiệt điện An Khánh I tỉnh Thái Nguyên. Nhà máy điện than An Khánh II  được khởi công tại  Thái Nguyên với công suất 300MW và vốn đầu tư 10 ngàn tỷ đồng.
Tháng Mười năm 2015, Tập đoàn Công nghiệp Than-Khoáng sản Việt Nam TVK tiến hành xây nhà máy nhiệt điện Quỳnh Lập ở Nghệ An, dự kiến vận hành thương mại năm 2020.
Ngoài ra, nhiều nhà máy nhiệt điện đầu tư theo kiểu BOT xây dựng-vận hành-chuyển giao  cũng được Bộ Công thương Việt Nam cho lệnh khởi công như nhiệt điện Vĩnh Tân 1 cho đến nhiệt điện Vĩnh Tân 4 ở Bình Thuận.
Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 4 gần đây đã gặp phải sự phản đối của người dân địa phương do ô nhiễm.
Chuyên gia môi trường Nguyễn Văn Khải cho rằng việc xây dựng và vận hành các nhà máy điện than tại Việt Nam rõ ràng đang gây tác hại nghiêm trọng đến môi trường và sức khỏe con người.
Thí dụ nhà máy nhiệt điện Uông Bí thì chúng ta thấy bụi than như thế nào. Đầu tiên vận chuyển hàng đến là đường sá bẩn thỉu, mưa thì chất độc trong than chảy ngấm vào đất, rồi khi đốt thì những khí trong đó như SO2. NO2, các kim loại nặng như Niken, Crôm sẽ một là bay tản ra vùng chung quanh, hai là tích tụ thành  mây để mưa xuống. Quanh đi quẩn lại tất cả các chất độc sẽ làm hại đất, nhưng dễ nhất là nó làm người ta thở không được, làm viêm phổi, viêm hoặc ung thư vòm họng. Bụi than xỉ than làm người ta không thể mở cửa nhà, cửa sổ. Thậm chí bây giờ người ta cố gắng tuyên truyền là Việt Nam thiếu điện dùng, phải có nhiệt điện nếu không thì không biết lấy gì bù vào. Biết bao nhiêu giáo sư tiến sĩ thực thụ giỏi, biết  bao nhiêu kỹ sư bao nhiêu cử nhân đã học về năng lượng tái tạo ở nước ngoài có được sử dụng đâu...
Ảnh hưởng lên sức khỏe con người
CHINA AIR POLLUTION
Khói thải ra từ ống khói nhà máy điện đốt than ở thành phố Ji'nan, Trung Quốc hôm 23/12/2016. AFP photo
Năm 2015, Trung tâm Phát triển Sáng tạo Xanh Green ID thuộc Liên hiệp các hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam ở Hà Nội, đã tổ chức buổi hội thảo để nói về những tác hại của nhiệt điện than đối với sức khỏe con người. Số liệu từ Green ID cho thấy hàng năm khoảng 4.300 người Việt Nam chết yểu vì những chứng bệnh liên quan đến nhiệt điện than. Green ID cảnh báo là con số 4.300  có thể tăng thành 25.000 khi mà tất cả các dự án nhiệt điện than theo qui hoạch đi vào hoạt động.
Vẫn theo Green ID, nhiều loại khí thải ra từ nhà máy nhiệt điện chạy bằng than như khí ozone khi phản ứng với các phân tử khác trong không khi dưới điều kiện ánh sáng mặt trời sẽ tạo thành sương mù độc hại. Nếu thường xuyên hít vào loại sương mù này con người dần dà có những triệu chứng tức ngực, ho, khó thở. Đó cũng là nguyên nhân của chứng hen suyễn, sau một thời gian dài sẽ dẫn đến viêm phổi mãn tính.
Thứ đến là xỉ than mà thành phần là các kim loại và chất hóa học, khi con người hít vào thì những hạt li ti đó có thể len tận mạch máu, gây rối loạn nhịp tim, đau tim, hư phổi…
Nhiệt điện ở Việt Nam sử dụng nguyên liệu truyền thống là than. Đây là loại nguyên liệu rẻ tiền và sẵn có của Việt Nam. Việc đốt than gây ô nhiễm ra môi trường xung quanh là đương nhiên... - Giáo sư Phạm Ngọc Đăng
Ngoài sức khỏe của con người, khói thải từ các nhà máy nhiệt điện than còn tác động đến chất lượng đất, mùa màng ở những vùng chung quanh trong bán kính cả trăm kilomet.
Giáo sư Phạm Ngọc Đăng,  Giám đốc Trung tâm Kinh tế Môi trường, Đầu tư và Khu Công nghiệp, Đại học Xây dựng, giải thích ảnh hưởng của việc đốt than và những qui định mà một nhà máy nhiệt điện phải tuân theo:
Nhiệt điện ở Việt Nam sử dụng nguyên liệu truyền thống là than. Đây là loại nguyên liệu rẻ tiền và sẵn có của Việt Nam. Việc đốt than gây ô nhiễm ra môi trường xung quanh là đương nhiên do việc đốt than sinh ra bụi, SO2, NOX, CO2… Về khí thải có qui định mức tối đa cho phép đối với bụi, SO2, NOX, CO. Đây là 4 yếu tố quan trọng nhất gây ra ô nhiễm môi trường. Đồng thời cũng qui định nước thải không được vượt quá nhiệt độ thải ra môi trường gây hại cho các hệ sinh thái. Đối với chất thải rắn cũng có qui định phải xử lý triệt để làm vật liệu xây dựng hay đối với các hạt bụi có thể gây ra ô nhiễm cho các nguồn nước và các mạch nước ngầm…
Dưới mắt Giáo sư Phạm Ngọc Đăng, phát triển nào cũng có hai mặt tích cực và tiêu cực. Trong kế hoạch phát triển nhiệt điện than, ông nói, các cơ quan chức năng đã đề ra những qui chuẩn về công nghệ, về vận hành cũng như xử lý chất thải từ nhà máy nhiệt điện:
Nếu thực hiện đúng qui chuẩn kỹ thuật môi trường thì tôi chắc cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng. Thực tế một số nhà đầu tư kinh doanh  muốn giảm chi phí giải quyết ô nhiễm thì người ta lợi dụng thời cơ ít kiểm tra, kiểm soát. Có một số nhà máy gây ô nhiễm môi trường chung quanh khiến dân kiện cáo căng thẳng.
Theo tôi nếu thực hiện đúng luật pháp, những qui định, qui chuẩn môi trường thì ảnh hưởng có khả năng chấp nhận được. Cơ bản việc thực thi pháp luật ở Việt Nam còn yếu kém, cơ quan quản lý môi trường yếu kém về năng lực cũng như chưa làm tròn trách nhiệm nên trong thực tế nhiều nhà máy gây ra ô nhiễm, gây ảnh hưởng sức khỏe cũng như suy thoái môi trường chung quanh nhà máy điện. Nếu thực thi đúng những qui định về quản lý và kỹ thuật thì bảo vệ môi trường được thôi.
Hôm 26 tháng Năm vừa qua, trong một bài viết đăng trên trang mang Mongabay chuyên về môi trường và sinh thái, nhà báo David Brown có bài chi tiết về kế hoạch phát triển nhiệt điện than mà Việt Nam muốn đưa vào qui mô năm 2030, nói rằng trong lúc GDP Việt Nam tăng 315% thì lượng khí thải nhà kính Việt Nam cũng tăng vọt 937% từ 1991 đến 2012.
Trích dẫn lời Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim trước một cử tọa gồm viên chức chính phủ lẫn doanh gia các nước ASEAN năm 2016, ký giả David Brown nhắc lại lời ông Jim Yong Kim rằng nếu Việt Nam quyết đạt thêm 40 dự án điện than với công suất hàng ngàn MW, và nếu cả khu vực đều áp dụng sản xuất nhiệt điện than giống Việt Nam thì coi như con người và hành tinh này phải gánh chịu thảm họa môi trường không thể tránh trong tương lai.Thanh Trúc, phóng viên RFA

No comments:

Post a Comment