Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5004)

Chiều nào đón con về, tui cũng phải ghé qua sân bay và nhà ga cho con trai tui coi máy bay và xe lửa bởi vì nó mê lắm. Chiều hôm qua trời nóng quá nên tui chỉ cho coi xe lửa chở hàng, Amtrak và Metrolink rồi về tắm ngay cho mát. Nhờ vậy mà tui kịp nghe bản tin về anh Pham Minh Hoàng. Từ xưa tới nay, VK Pháp yêu nước thiên tả hơn VK Mỹ nên đa số trí thức về nước hợp tác và phục vụ tại VN là VK Pháp chứ VK Mỹ như tui chỉ yêu dollar, yêu gái đẹp và yêu ăn nhậu thôi. Thí dụ rõ nhất là VK Nguyễn Bảo Hoàng hay tỉ phú Hoàng Kiều. Chẳng có VK Mỹ nào như anh Pham Minh Hoàng. Tui phục anh thiệt. Tui cũng có mẹ già nhưng tui không dám bỏ job ở Mỹ để về VN chăm sóc cho mẹ như anh. Mỗi lần về VN, tui câm như hến, sợ công an như sợ cọp, chẳng dám có ý kiến gì về bất công, tham nhũng, quan liêu hống hách chứ đừng nói chi đến chính trị. Cái hèn nhát khiến những thằng VK Mỹ như tui chỉ có thể lên tiếng ở Cali chứ vô hang cọp thì chẳng khác gì cá nằm trên thớt hết dám nhúc nhích cục cựa. Một trong những trò mất dạy nhất của công an cửa khẩu TSN là hăm dọa tống lên máy bay đuổi về nước sau khi tống tiền bằng nhiều mánh khoé bần tiện. Chúng nó đều là con ông cháu cha, chạy tiền vô TSN để hốt mà góp hụi cho sếp nên chẳng đứa nào ngại ngùng khi làm mọi cách để có tiền chung chi và làm giàu.

Chuyên gia Mỹ: Trump không nên chỉ rập khuôn theo Obama về Biển Đông

Vào lúc Thủ tướng Việt Nam công du Washington với thông điệp là yêu cầu Hoa Kỳ duy trì sự hiện diện tại Biển Đông, một chuyên gia Mỹ về khu vực đã không ngần ngại cho rằng tân chính quyền Hoa Kỳ đang phạm phải một sai lầm nghiêm trọng khi phản ứng yếu ớt theo kiểu chính quyền Obama tiền nhiệm, mặc nhiên để yên cho Trung Quốc tự do tung hoành trên Biển Đông.
Trong bài phân tích công bố ngày 31/05/2017 trên trang mạng tập san Anh Quốc The Week, Giáo sư Harry J. Kazianis, chuyên gia về quốc phòng tại trung tâm nghiên cứu Mỹ Center for The National Interest, đã nêu bật nguy cơ Biển Đông, tuyến hàng hải chiến lược quan trọng nhất vùng châu Á, trở thành điểm nóng của thế giới. Nguyên nhân là Trung Quốc phô trương uy lực nhằm biến nơi này thành «ao nhà», bất chấp luật lệ quốc tế và phản đối của nước khác.
Vấn đề là Hoa Kỳ, cường quốc duy nhất có khả năng ngăn chặn tham vọng quá đáng của Bắc Kinh lại không có đối sách thích hợp. Mỹ đã từng tìm cách phản ứng dưới thời Tổng thống Obama, nhưng thiếu hiệu quả, trong khi tân chính quyền Donald Trump lại có dấu hiệu đặt nặng ưu tiên cho vấn đề Bắc Triều Tiên, mà lơ là Biển Đông. Và đó là một sai lầm lớn.

Theo Giáo sư Kazianis, Hoa Kỳ không thể cho phép Trung Quốc thiết lập quyền thống trị trên tuyến đường thủy quan trọng này. Bắc Kinh đã bồi đắp bảy rạn san hô thành đảo nhân tạo để xây dựng bến cảng, sân bay và căn cứ quân sự. Trung Quốc sẽ sớm có khả năng bố trí thường trực một số lượng lớn tàu ngầm, máy bay ném bom và chiến đấu cơ trong khu vực.
Và tình hình đang trở nên tồi tệ hơn: Trung Quốc đang giành quyền kiểm soát phần dưới mặt nước ở Biển Đông bằng cách xây dựng một mạng lưới radar ngầm, có thể phát hiện các tàu ngầm tàng hình của Mỹ hoạt động trong khu vực. Trong khi Washington chỉ du ngoạn trên Biển Đông, Bắc Kinh đã đẩy mạnh cài đặt các thiết bị quân sự cực kỳ tiên tiến – bên trên và dưới nước. Các hòn đảo và thiết bị mới của Bắc Kinh là những cơ sở thường trực trong khi các chuyến du ngoạn hải quân của Mỹ chỉ là tạm thời.
Thế nhưng, khi bị vấn đề Biển Đông khuấy động trở lại, ê kíp của Tổng thống Trump lại không biết làm gì khác ngoài việc sử dụng lại phương thức cố hữu của chính quyền Obama: cho chiến hạm Mỹ xâm nhập vùng 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo của Trung Quốc để biểu lộ thái độ phản đối. Theo ông Kazianis, các chiến dịch tuần tra vì tự do hàng hải đã hoàn toàn vô hiệu vào thời Obama và cũng sẽ vô hiệu ở thời Trump.
Trong tình hình đó, chuyên gia Mỹ cho rằng chính quyền Trump đang có cơ hội để xoay chuyển tình thế với chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Việt Nam. Hà Nội luôn tìm kiếm hỗ trợ từ Washington để kháng lại Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông. Do đó, việc Tổng thống Trump tuyên bố Biển Đông là một vấn đề quan trọng và yêu cầu Việt Nam cho phép tàu Hải Quân Mỹ ghé cảng một cách thường xuyên hơn sẽ chứng minh Mỹ không lùi bước trước áp lực của Trung Quốc.
Ngoài ra, còn rất nhiều điều mà chính quyền Mỹ có thể làm. Điều hiển nhiên nhất là chính quyền Trump cần phát triển một chiến lược toàn diện để đảm bảo sao cho Trung Quốc không thể biến Biển Đông thành ao nhà, điều mà chính quyền Obama đã thất bại.
Để làm thế, Washington có thể nói thẳng thắn với Bắc Kinh rằng Trung Quốc không thể chiếm Scarborough Shoal – một trong những vị trí chiến lược nhất trong khu vực. Thêm vào đó, nếu Bắc Kinh cứ tiếp tục thay đổi hiện trạng, Mỹ có thể nhắc nhở rằng Mỹ cũng có cách thay đổi hiện trạng, chẳng hạn cung cấp một lượng vũ khí quan trọng cho Đài Loan, điều mà Đài Bắc luôn yêu cầu, và quyết định của Mỹ chắc chắn sẽ làm Bắc Kinh chấn động.
Giáo sư Kazianis kết luận: Rõ ràng là Washington có nhiều cách để chống lại các tuyên bố chủ quyền quá đáng của Bắc Kinh tại Biển Đông, nhưng đó không hề là việc đi thuyền vòng quanh một hòn đảo rồi quay về nhà.Trọng Nghĩa

TNS McCain thăm cảng Cam Ranh, gặp các nhà tranh đấu

“Ông John McCain và hai Thượng nghị sĩ nữa đến Việt Nam, họ mời một số nhà hoạt động xã hội đến để nắm bắt tình hình nhân quyền Việt Nam – trong đó có anh Lê Quốc Quân và tôi, và hai người nữa. Trong buổi gặp mặt chúng tôi cho họ biết tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay là rất tồi tệ – bắt bớ, đàn áp những người biểu tình ôn hòa, đánh đập những người bất đồng chính kiến, cộng đồng Công giáo miền Trung bị đàn áp khi họ muốn bồi thường chính đáng do Formosa gây ra” – Nhà báo Vũ Quốc Ngữ trả lời VOA.

Các nhà tranh đấu còn lưu ý với Thượng nghị sĩ McCain về việc Hoa Kỳ bán các thiết bị, vũ khí cho Việt Nam nên giám sát mục đích sử dụng, vì có nguồn tin gần đây cho biết dường như chính quyền tỉnh Nghệ An vào ngày 15/5 có sử dụng thiết bị LRAD dành cho cảnh sát biển – loại thiết bị loa âm thanh gây hại tai – để đối phó với những người biểu tình ôn hòa.

clip_image002
Đoàn các nhà lập pháp Hoa Kỳ do TNS John McCain dẫn đầu đến thăm tàu USS John McCain tại quân cảng Cam Ranh, Khánh Hòa, ngày 2/6/2017. (Ảnh Người Lao động)

Thượng nghị sĩ John McCain cùng các nhà lập pháp thuộc Ủy ban Quân vụ Thượng viện và Hạ viện Hoa Kỳ đi thăm Việt Nam nhằm tăng cường hợp tác an ninh quốc phòng, và đồng thời, khẳng định lập trường bênh vực nhân quyền.
Thượng nghị sĩ McCain hôm 1/6 viết trên trang Twitter: “Rất vinh hạnh gặp gỡ các giới chức Việt Nam, cũng như giới lãnh đạo xã hội dân sự vào thời điểm quan trọng nhất trong quan hệ Mỹ-Việt”.
Rất vinh hạnh gặp gỡ các giới chức Việt Nam, cũng như giới lãnh đạo xã hội dân sự vào thời điểm quan trọng nhất trong quan hệ Mỹ-Việt - TNS John McCain viết trên Twitter, ngày 1/6/2017.
Đoàn Quốc hội Hoa Kỳ do Thượng nghị sĩ John McCain dẫn đầu đã đến thăm các thủy thủ Mỹ trên tàu khu trục có tên lửa dẫn đường USS John S. McCain (DDG 56), khi tàu neo ở Cảng Quốc tế Cam Ranh hôm 2/6, theo lịch trình bảo trì thường lệ ở Việt Nam.
Từ Sài Gòn, Giáo sư Tương Lai bàn về ý nghĩa của chuyến thăm Việt Nam “có tính biểu tượng” của đoàn Quốc hội Mỹ trong cuộc trao đổi với VOA-Việt ngữ:
“Ông John McCain đang phát huy mối quan hệ thân tình giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Tính biểu tượng của sự hiện diện của ông John McCain – hôm nay ông đến thăm tàu John McCain đang sửa chữa ở quân cảng Cam Ranh – càng làm cho mối quan hệ tốt đẹp ấy của những người Mỹ thiện chí như John McCain, có tác động mạnh mẽ đến mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ”.
Giáo sư Tương Lai nhận định chuyến đi Việt Nam của ông John Mccain, cùng với tuyên bố chung sau cuộc gặp thượng đỉnh giữa Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc hồi trong tuần, cho thấy hợp tác quân sự - quốc phòng giữa hai nước trong giai đoạn hiện nay rất quan trọng, trong bối cảnh Trung Quốc tiếp tục là mối đe dọa an ninh trên Biển Đông:
“Mối đe dọa lớn nhất là mối đe dọa xâm lược trên Biển Đông. Vấn đề hợp tác quân sự – việc quân đội Mỹ lưu trữ thiết bị vật tư trên lãnh thổ Việt Nam để sử dụng ngay khi cần thiết, trước nhất là các thiết bị nhân đạo – nhấn mạnh tầm quan trọng của tự do hàng hải, hàng không, đồng thời bày tỏ quan ngại về những tác động bất ổn, mà những hạn chế bất hợp pháp đối với tự do trên biển gây ra đối với hòa bình và thịnh vượng của khu vực châu Á – Thái Bình Dương”.
Vấn đề hợp tác quân sự - việc quân đội Mỹ lưu trữ thiết bị vật tư trên lãnh thổ Việt Nam để sử dụng ngay khi cần thiết, trước nhất là các thiết bị nhân đạo – nhấn mạnh tầm quan trọng của tự do hàng hải, hàng không, đồng thời bày tỏ quan ngại về những tác động bất ổn, mà những hạn chế bất hợp pháp đối với tự do trên biển gây ra đối với hòa bình và thịnh vượng của khu vực châu Á – Thái Bình Dương - Giáo sư Tương Lai
Báo Người Lao động hôm 2/6 viết: “Chặng dừng kỹ thuật của tàu USS John McCain tại Cảng Quốc tế Cam Ranh là biểu tượng mạnh mẽ thể hiện hướng đi tích cực của mối quan hệ đối tác toàn diện giữa Hoa Kỳ và Việt Nam”.
Tàu USS John S. McCain, thuộc hải đội tàu khu trục (DESRON) 15, đang thực hiện tuần tra để hỗ trợ an ninh và sự ổn định của khu vực Ấn Độ - Châu Á - Thái Bình Dương. Trong hơn 70 năm qua, Hải quân Mỹ vẫn tuần tra đều đặn khu vực Ấn Độ - Châu Á -Thái Bình Dương nhằm củng cố an ninh và hòa bình trong khu vực.
Tháp tùng Thượng nghị sĩ McCain trong chuyến thăm Việt Nam, có các Nghị sĩ John Barrasso, Chris Coons, Dân biểu Mac Thornberry và nữ Dân biểu gốc Việt Stephanie Murphy.
Thông tấn xã Việt Nam trích lời Thượng nghị sĩ McCain trong cuộc gặp với Chủ tịch nước Trần Đại Quang hôm 1/6/2017 nói: “Hoa Kỳ ủng hộ tự do hàng hải, hàng không trong khu vực; hợp tác giữa các quốc gia nhằm ngăn chặn những nguy cơ về an ninh đối với sự phát triển, ổn định”.
Báo chí Việt Nam ngày 31/ 5 cho biết, phái đoàn Ủy ban Quân vụ Quốc hội Hoa Kỳ cũng đến thăm Bộ Quốc phòng Việt Nam. Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch được báo chí trong nước trích lời nói rằng, “chính Thượng nghị sĩ John Mc Cain góp phần quan trọng, trong nỗ lực thúc đẩy việc bình thường hóa quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ”.
Thông tấn xã Việt Nam cho biết Việt Nam và Hoa Kỳ đã có hợp tác mang lại hiệu quả thiết thực như trao đổi đoàn các cấp, hợp tác đào tạo cán bộ, tham vấn đối thoại, bảo đảm an ninh trên biển, tìm kiếm cứu hộ, cứu nạn, cứu trợ thảm họa, rà phá bom mìn, tẩy rửa chất độc da cam/dioxin và gần đây nhất, Hoa Kỳ đã giúp đỡ, chia sẻ kinh nghiệm với Việt Nam trong việc tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của LHQ.
Tại cuộc gặp với Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân hôm 1/6, trang quochoi.gov đăng tin: “Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Thượng nghị sĩ John McCain đã trao đổi về một số vấn đề khu vực và quốc tế cùng quan tâm, trong đó có vấn đề Biển Đông; nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo đảm hòa bình, ổn định, an toàn, an ninh, tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông; giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, tôn trọng các tiến trình ngoại giao và pháp lý, tuân thủ luật pháp quốc tế”.
Mặt khác, đoàn Quốc hội Hoa Kỳ đã đến gặp các nhà tranh đấu cho nhân quyền tại Hà Nội.
Ông Vũ Quốc Ngữ, Tổng giám đốc của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền, và là thành viên của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, cho VOA – Việt Ngữ biết về cuộc gặp này:
“Ông John McCain và hai Thượng nghị sĩ nữa đến Việt Nam, họ mời một số nhà hoạt động xã hội đến để nắm bắt tình hình nhân quyền Việt Nam – trong đó có anh Lê Quốc Quân và tôi, và hai người nữa. Trong buổi gặp mặt chúng tôi cho họ biết tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay là rất tồi tệ – bắt bớ, đàn áp những người biểu tình ôn hòa, đánh đập những người bất đồng chính kiến, cộng đồng Công giáo miền Trung bị đàn áp khi họ muốn bồi thường chính đáng do Formosa gây ra”.
clip_image004
Từ trái sang, TNS Chris Coons, nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ, TNS John McCain, Luật sư Lê Quốc Quân, và TNS John Barrasso tại Hà Nội (Ảnh Facebook Vũ Quốc Ngữ).
Các nhà tranh đấu còn lưu ý với Thượng nghị sĩ McCain về việc Hoa Kỳ bán các thiết bị, vũ khí cho Việt Nam nên giám sát mục đích sử dụng, vì có nguồn tin gần đây cho biết dường như chính quyền tỉnh Nghệ An vào ngày 15/5 có sử dụng thiết bị LRAD dành cho cảnh sát biển – loại thiết bị loa âm thanh gây hại tai – để đối phó với những người biểu tình ôn hòa.
Trong buổi gặp mặt chúng tôi cho họ biết tình hình nhân quyền ở Việt Nam hiện nay là rất tồi tệ - Nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ
Luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân viết trên Facebook sau cuộc gặp hôm 30/5 với các Nghị sĩ Hoa Kỳ rằng: “Mong hãy tác động với Chính phủ Việt Nam để họ thả Luật sư Nguyễn Văn Đài và Anh Trần Huỳnh Duy Thức. Ông John McCain hứa sẽ cố gắng hết sức. Mình hy vọng với những gì mà Ông John McCain đã vượt qua và làm cho quan hệ Việt Mỹ được đến như ngày hôm nay, thì Chính phủ nên biết lắng nghe”.
Nữ dân biểu gốc Việt Stephanie Murphy chia sẻ bức ảnh của bà và Thượng McCain tại nhà tù Hỏa Lò - Hà Nội trên Facebook nói rằng: “Chụp ảnh cùng với Thượng nghị sĩ bang Arizona John McCain ở Việt Nam, bên ngoài nhà tù nơi ông từng bị giam cầm hơn 5 năm. Ông thật sự là một vị anh hùng của Hoa Kỳ, hết lòng phụng sự quốc gia trong thời bình cũng như trong thời chiến”.
Thượng nghị sĩ bang Azrizon đã nhiều lần đến thăm Hà Nội, nơi ông từng bị giam cầm từ năm 1967 đến 1973 trong chiến tranh Việt Nam.

Thầy Phạm Minh Hoàng bị tước quốc tịch Việt Nam?

TÂM THƯ

Phạm Minh Hoàng
Kính gởi cộng đồng Facebook,
cùng các bạn bè, thân hữu xa gần,
Ngày 1/6/2017 vừa qua, Tổng Lãnh sự (TLS) Pháp tại Sàigòn đã mời tôi lên để thông báo một tin "rất xấu": nhà nước Việt Nam ngày 17/5 đã ký quyết định hủy bỏ quốc tịch Việt Nam của tôi, và điều này đưa đến việc trục xuất tôi về Pháp (tôi có song tịch Pháp Việt).
Khi tôi đặt bút xuống viết những dòng này, tôi có cảm tưởng như còn đang say rượu. Vợ và con tôi nghe tin này khóc ngất. Anh tôi (thương phế binh VNCH tật nguyền gần 100%) cũng bàng hoàng. Hoàn cảnh gia đình không cho phép vợ tôi đi cùng, vì còn phải chăm sóc mẹ già cũng như lo cho ông anh tật nguyền, điều này có nghĩa gia đình chúng tôi sẽ phải ly tán.

Tháng 11/1973...
nhưng tôi còn nhớ như ngày hôm qua, tôi cất bước sang Paris du học. Khi máy bay đang lượn trên bầu trời Sàigòn, tôi nhìn qua cửa sổ và tự nhủ sẽ trở về để xây dựng quê hương đang điêu tàn vì chiến tranh. Hai năm sau, mọi suy tính của tôi sụp đổ và tôi bắt buộc phải bước vào một cuộc đời mới, nơi một phương trời mới với những suy nghĩ mới, tuy nhiên trong lòng tôi vẫn canh cánh hướng về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Sau một thời gian sinh sống và làm việc, tư tưởng trở về Việt Nam lại nhem nhúm trở lại và tôi đã cắp sách đến trường để trang bị cho mình những kiến thức ích lợi cho công việc ở Việt Nam. Trở về nước năm 2000, tôi trầy trật mới tìm được một công việc thích hợp trong Đại học Bách khoa SG với đồng lương ít ỏi. Trong suốt 10 năm giảng dạy, tôi vẫn tự nhủ mình không phải là một người thầy giỏi, tôi chỉ được mỗi cái chăm chỉ và tận tâm. Tôi tự hài lòng với bản thân vì đã đem hết sinh lực và tâm trí của mình để truyền đạt kiến thức đến cho giới trẻ. Khi tôi bị bắt vào năm 2010 vì đã lên tiếng về tình hình đất nước, tôi đang dạy cùng lúc 5 môn toán khác nhau và đó là lúc khả năng và óc sáng tạo của tôi đang ở mức sung mãn vượt bực.
Nhờ sự can thiệp của Chính phủ Pháp và sự lên tiếng của các tổ chức nhân quyền cũng như sự đấu tranh của nhiều người trong, ngoài nước, án của tôi tương đối nhẹ, chỉ 17 tháng tù giam và 3 năm quản chế. Có điều sau đó thì hoài bão đi dạy của tôi cũng sụp đổ. Thỉnh thoảng tôi tính mở lớp Pháp văn nhưng họ vẫn rầy rà đủ thứ. Thậm chí vào năm 2016, khi cùng các bạn trẻ chia sẻ và trao đổi các kiến thức về quyền con người, về pháp luật Việt Nam, về kỹ năng sống, cũng bị công an giải tán một cách thô bạo, máy móc bị tịch thu. Cho đến ngày hôm nay những khiếu kiện của tôi vẫn bay vào hư vô.
Cho dù khó khăn và đe dọa đủ điều, tôi vẫn cố gắng duy trì những phản ứng và những đóng góp của mình về các vấn đề của đất nước. Những bài viết của tôi mang tính phê bình nhưng bao giờ cũng chừng mực, ôn hòa và không thể kết luận là nguy hại đến an ninh quốc gia. Tuy nhiên, dưới mắt nhà cầm quyền cộng sản, chừng ấy là chưa đủ. Qua các kênh thông tin, tôi biết tôi vẫn là một cái gì đó tiềm tàng đe dọa đến họ, và mặc dù đã duy trì phản ứng của mình một cách rất chừng mực và thận trọng, họ cũng không yên lòng, để sau cùng đi đến quyết định tước quốc tịch của tôi.
Việc tước quốc tịch đồng nghĩa với việc trục xuất, nghĩa là tôi không có quyền sống và chết trên quê hương của mình.
Tôi còn nhớ, khi tiếp xúc với TLS Pháp vào năm 2010-2011 khi còn ở trong tù, tôi có minh định rằng tôi chọn ở tù hơn bị trục xuất. Ngài TLS lúc ấy đã ghi nhận và nhắc đi nhắc lại nguyện vọng của tôi và hứa sẽ giúp tôi toại nguyện.
Ngày hôm nay tình hình có vẻ đã thay đổi. Việc bỏ tù một công dân Pháp có lẽ sẽ phức tạp cho cả hai chính phủ và cuối cùng họ đã chọn một giải pháp đỡ phiền phức nhất nhưng cũng vô nhân đạo nhất, vì hơn ai hết, họ biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi đơn chiếc như thế nào.
Ngày xưa, khi bị tù, tôi nghĩ đó sẽ là những chuỗi ngày đau khổ nhất của một con người, nhưng bây giờ tôi thấy còn một thứ kinh khủng hơn, đó là không được sống trên quê hương của mình.
Ngay trong lúc này, tôi chưa nhận được bất cứ văn bản nào về vụ tước quốc tịch, nên chỉ biết gởi đến bà con thân thương những dòng tâm sự này và mong được sự cảm thông và hậu thuẫn của mọi người bằng cách chia sẻ rộng rãi bức Tâm Thư này đến cho bạn bè. Gia đình chúng tôi cũng đã liên hệ với luật sư để tìm hiểu thêm và tôi được biết hành vi tước quốc tịch tôi là sai pháp luật Việt Nam (xin xem tài liệu dưới đây).
Cuối thư, tôi xin chép lại đây một câu nói của một người đấu tranh đã bị trục xuất: "Người ta có thể đưa tôi ra khỏi Việt Nam, nhưng không ai có thể đưa Việt Nam ra khỏi tôi".
clip_image001
10 năm giảng dạy ở trường ĐHBK SG
clip_image002
10 năm giảng dạy ở Trường ĐHBKSG
clip_image003
Mẹ già
clip_image004
Anh là thương phế binh VNCH, lại thêm tật nguyền gần 100%.
clip_image005
Gia đình sắp ly tán
Bản dịch tiếng Anh:
Dear Facebook community, friends, and supporters far and wide,
On June 1, 2017, the French Consulate in Saigon invited me to inform me of “terrible news”: the Vietnamese government decided to revoke my Vietnamese citizenship on May 17, which will result in my deportation to France (I have dual French/Vietnamese citizenship).
As I begin writing these words, I feel as though I am intoxicated. Upon hearing the news, my wife and daughter started to cry. My older brother (a disabled South Vietnamese war veteran) was also shocked. Due to family circumstances, my wife cannot come with me, She has to take care of her elderly mother as well as her disabled brother, and this means that our family must split up.
November 1973…
I remember the day like yesterday, moving to Paris to study. As the plane flew over Saigon’s skies, I looked outside the window and said I would return to build my homeland in shambles
from war. Two years later, all of my plans were turned upside down and I was forced into a new life, in a completely new place, with completely new ways of thinking; however, in my heart, I was still looking toward my homeland-- where I was born, and where I will buried.
After a period of time living and working in Paris, the thought of returning to Vietnam returned and kept nagging at me. I went back to school to prepare myself with knowledge to work in Vietnam. Returning to Vietnam in 2000, I struggled to find a suitable job for a period of time before coming to work at Saigon Polytechnic University for a very minimal income. In my ten years of tenure, I continually asserted that I am not an amazing professor, but rather I am focused and dedicated. It brought me great pride and joy to put my heart and soul into passing on my knowledge to youth. When I was arrested in 2010 for speaking up about the conditions in Vietnam, I was teaching five different subjects of mathematics; I was at the height of my mental capacity, creativity, and excitement.
With intervention from the French government, the support of human rights groups, as well as the efforts from people inside and outside Vietnam, my sentence was relatively light -- just 17 months of imprisonment and 3 years of house arrest. I was no longer able to teach. However, after that, all my ambitions to continue teaching were destroyed. On occasion, I tried to teach some French classes, and even then they gave me a very hard time. I was sharing some of my knowledge with youth in 2016 about human rights and Vietnamese law when security police intruded and dissolved the group in a rough and physical manner, confiscating all of their technology and possessions. Since then, my lawsuit against them has gone nowhere.
Despite the setbacks and the threats, I continued to try to contribute to help resolve my country’s social issues. My writing was critical, yet always moderate and peaceful and cannot be deemed as dangerous to national security. However, in the eyes of the communist government, that was not enough. Through various channels of information, I learned that I remained some type of obstacle and threat to them, and despite maintaining my reactions in moderate and prudent manners, they have remained uneasy, now ultimately coming to the decision to revoke my Vietnamese citizenship.
Revoking my citizenship is synonymous with deportation, meaning I am robbed of the right to live and die in my homeland.
I still remember when I was communicating with the French Consulate in 2010-2011 while in prison. I assured that I chose to be in prison rather than be exiled. The French Consulate took note of this and continually returned to these expressed desires and promised to help me fulfill them.
Today, it appears the situation has changed. Perhaps imprisoning a French citizen is complicated business for both governments, and in the end they have chosen the easiest path -- which also happens to be the most inhumane one -- because more than anyone, they understand most clearly my family's situation.
Back when I was in prison, I thought surely those would be the most difficult days of one's life, but now I see that there is a far more horrific situation: to be refused the right to live in
my homeland.
As of today, I still have not received any form of communication regarding my Vietnamese citizenship being revoked and so am only able to share some of my thoughts to my friends, asking for your support by sharing this letter widely. My family has spoken with a lawyer to better understand the situation and I was informed that revoking my citizenship is a violation of Vietnamese law (see the attached documentation).
Lastly, I would like to repeat the words of an activist who was exiled: “They can take me out of Vietnam, but no one can take Vietnam out of me.”
Phạm Minh Hoàng
***
Bản dịch tiếng Pháp:
Lettre à cœur ouvert
Chère communauté Facebook,
Chers amis proches et lointains,
Ce 1er juin 2017, le Consul de France à Saigon, m’a fait venir pour m’annoncer une « très mauvaise » nouvelle : Le gouvernement vietnamien a décidé, le 17 mai, de me déchoir de ma nationalité vietnamienne avec pour effet mon expulsion vers la France. (Je possède la double nationalité franco-vietnamienne)
Encore sous le choc et bouleversé, je vous écris ces quelques lignes. Mon épouse et ma fille sont en larmes depuis qu’elles ont appris la nouvelle. Mon frère (Invalide de guerre handicapé à près de 100% ) reste hébété. Notre situation familiale ne permettra pas à ma femme de m’accompagner, car elle doit continuer de soigner sa mère âgée et s’occuper de mon grand frère handicapé. Cela veut dire notre famille devra vivre séparée.
Novembre 1973…
Je me souviens encore comme si c’était hier, je partais étudier à Paris. Alors que l’avion s’élevait dans le ciel de Saigon, je regardais par le hublot me promettant revenir reconstruire notre patrie dévastée par la guerre. Deux ans après, mes aspirations se sont effondrées avec la chute de Saigon, m’obligeant d’embrasser une nouvelle vie, sous un nouveau ciel avec de nouvelles idées. Mais dans mon cœur, je me lancinais de ma Patrie où reste enterré mon cordon ombilical.
Après avoir vécu et travaillé en France, l’idée de revenir au pays a resurgi et j’ai repris mes livres et le chemin de la Faculté pour étudier et acquérir les connaissances utiles pour le Vietnam. De retour aupays en l’an 2000, j’ai lutté pour trouver un poste adapté à l’École Polytechnique de Saigon avec un petit salaire. Après 10 ans d’enseignement, je ne me considère pas comme un bon professeur, mais mon travail est reconnu et je suis perçu comme étant consciencieux et rigoureux. Je me satisfais d’avoir apporté toute mon énergie et ma volonté à transmettre mes connaissances aux étudiants. Lorsque je fus arrêté en 2010 pour avoir alerté sur la situation du pays, j’enseignais les mathématiques sur 5 domaines différents. À ce moment-là, mes capacités et ma créativité étaient exceptionnellement prolixes.
Grâce à l’intervention du gouvernement français, des organisations de défense des Droits de l’homme et du soutien de nombreuses personnes à l’intérieur comme à l’extérieur du pays, ma peine fut relativement légère : seulement 17 mois d’emprisonnement et 3 ans de résidence surveillée. Seulement après cela, je ne pouvais plus enseigner. Parfois, je projetais d’ouvrir une classe de Français, mais on trouvait mille reproches pour m’en empêcher. Même en 2016, alors que je discutais et échangeais avec des jeunes sur les droits de l’homme, la législation vietnamienne et l’instruction civique, la police est intervenue violemment pour disperser les étudiants et confisquer le matériel électronique. Jusqu’à aujourd’hui, mes différentes plaintes ont fini dans le néant.
Malgré les difficultés et les multiples menaces, j’ai continué et me suis toujours efforcé d’alerter et de contribuer par la discussion à la résolution des problèmes du pays. Mes articles sont critiques, mais toujours modérés, pacifiques, et ne peuvent pas être accusés de nuire à la sécurité nationale. Mais cela ne semble pas suffisant aux autorités communistes. Par divers canaux d’information, je savais que je représentais toujours à leurs yeux une menace potentielle que ni mon attitude modérée et prudente n’ont suffi à calmer, au point de décider de me retirer ma nationalité.
La privation de nationalité va de pair avec mon expulsion. Ce qui veut dire que je n’ai plus le droit de vivre et de mourir dans mon pays natal.
Je me souviens de mes discussions avec le Consul de France, en 2010-2011, alors que j’étais en prison. Je lui avais alors précisé que je préférais rester en prison plutôt que d’être expulsé. Il en a pris bonne note et m’a promis de m’aider à obtenir satisfaction.
Aujourd’hui la situation semble avoir changé. L’emprisonnement d’un citoyen français serait mal vu pour les deux gouvernements, aussi ils ont choisi la solution la moins gênante pour les deux parties, mais aussi la plus inhumaine, car plus que quiconque, ils connaissent très bien l’isolation de ma famille.
Avant, derrière les murs de la prison, je pensais que je vivais les heures les plus sombres de la vie d’homme, mais maintenant, je vois qu’il y a une chose encore plus horrible, c’est de ne pas pouvoir vivre dans le pays où tu es né.
À l’heure actuelle, je n’ai reçu aucun papier me signifiant la déchéance de ma nationalité. Je ne peux donc que vous adresser ces quelques lignes en espérant votre compréhension et soutien. Et que vous relayerez cet appel à l’aide à vos amis. Ma famille a aussi contacté un avocat pour chercher à comprendre les motivations de ce jugement. Je viens d’apprendre que la privation de la nationalité est contraire à la législation vietnamienne (voir le document ci-dessous).
Pour conclure cette lettre, je voudrais citer les paroles d’un autre militant qui fut aussi expulsé : « On peut m’obliger de sortir du Vietnam, mais personne ne pourra sortir le Vietnam de moi »
Pham Minh Hoang   

TUYÊN BỐ TỪ BỎ QUỐC TỊCH PHÁP

(xin vui lòng chia sẻ rộng rãi)
Kính thưa bà con và thân hữu gần xa,
Việc nhà cầm quyền Việt Nam tước quốc tịch của tôi nhằm trục xuất tôi ra khỏi Việt Nam đồng thời tước đi quyền được sống trên quê hương mình là một hành vi cực kỳ vô nhân đạo.
Sở dĩ họ hành xử như thế vì đã biết rõ hoàn cảnh gia đình tôi và tôi là người song tịch.
Tôi sẽ không ngồi yên để họ làm chuyện ấy.
Vì thế ngày hôm nay tôi tuyên bố từ bỏ quốc tịch Pháp và kể từ giờ phút này tôi chỉ còn một quốc tịch, đó là quốc tịch Việt Nam.
Dưới đây là lá thư tôi sẽ gởi cho Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội để xin thôi quốc tịch Pháp.
Kính mong mọi người tiếp tục hậu thuẫn chúng tôi.
Xin vui lòng tiếp tục chia sẻ status này đến cho mọi người.
Chân thành cảm ơn,
Phạm Minh Hoàng
===========================
Monsieur l'Ambassadeur de France
57 Trần Hưng Đạo, Hà Nội
HaNoi, VietNam
Je soussigné Pham Minh Hoang né le 08-08-1955 à Phuoc-Tuy, VietNam; ayant la double nationalité française et vietnamienne; déclare vouloir exercer mon droit de répudiation conformément aux dispositions des articles 23 du Code civil.
En conséquence, je vous demande de bien vouloir considérer que je n'ai plus cette nationalité française et de ne conserver que la nationalité vietnamienne
Je vous adresse ci-joint:
- le document officiel attestant ma nouvelle nationalité,
- un justificatif de mon domicile actuel au Vietnam,
- une copie de ma carte d'identité,
En vous remerciant à l'avance, je vous prie d'agréer Monsieur l'Ambassadeur, l'expression de mes salutations distinguées.
Pham Minh Hoàng.
===========================================
(bản dịch)
Kính gởi Ông Đại Sứ Cộng Hòa Pháp,
Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội
57 Trần Hưng Đạo, Hà Nội
Tôi ký tên dưới đây Pham Minh Hoang sinh ngày 08-08-1955 tại Phước-Tuy, VietNam; tôi có song tịch Pháp Việt. Tôi tuyên bố thực thi quyền từ bỏ quốc tịch chiếu theo điều 23 Bộ luật Dân Sự.
Vì lý do trên, tôi xin Ông vui lòng xem như tôi không còn quốc tịch Pháp và chỉ giữ lại quốc tịch Việt Nam.
Tôi xin gởi đến ông:
- văn bản chứng nhận quốc tịch Việt Nam
- chứng thực địa chỉ của tôi ở Việt Nam.
- thẻ căn cước Pháp.
Trân trọng kính chào Ông Đại Sứ.
Phạm Minh Hoàng                       
Nguồn: http://ntuongthuy.blogspot.com/2017/06/thay-pham-minh-hoang-bi-tuoc-quoc-tich.htmlcn_pmh.jpg

No comments:

Post a Comment