Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5006)

Hơn ai hết, Cả Lú và BCT biết rõ lòng dân VN hiện nay đối với họ như thế nào. Họ biết rõ những đứa ca tụng, nịnh bợ, a dua chỉ là đám theo đóm ăn tiền, lợi dụng thời cơ, hôm nay chúng nó phò, ngày mai cũng có thể chính chúng nó lại là đứa phản bội cắt cổ họ thẳng tay không chút thương tiếc. Lịch sử có quá nhiều bài học cho Cả Lú hiểu rõ điều này nhưng đang ngồi trên lưng cọp thì xuống cũng khó lắm chứ chẳng chơi; nhất là khi ân oán giang hồ quá nhiều rồi. Điều mà Cả Lú muốn làm thì nhiều nhưng nhìn qua nhìn lại, Lú hết dám tin ai nên Lú cứ ngồi hoài mà chưa biết giao ngai vàng lại cho đứa nào vì xem ra đứa nào cũng gian ác như nhau, có thua gì Lú đâu. Giá như Lú giao lại di sản này cho anh 3X thì xong ngay, bảo đảm vài năm thôi là sập luôn mà ít ra là thì đứa nào cũng có vài tỷ usd bỏ vô Swiss bank dưỡng già. Nợ thì dân VN lãnh đủ. Lo làm gì cho mệt.

Tdhành trì cuối cùng của đạo đức bị phá

Đạo đức không chỉ đơn giản là loại bỏ cái ác, cái xấu và phơi bày nó ra ánh sáng, nếu chỉ đơn giản như vậy, e rằng không có công lý nào được thực thi. Bởi trong cái vô lý của đạo đức, sự im lặng, sự kín tiếng để tìm ra phương cách giải quyết tốt đẹp, khả dĩ cho bài toán cân bằng đạo đức xã hội, tạo ra mối tương cảm trong xã hội loài người, tránh tình trạng đấu tố vô tội vạ vẫn là thành trì để giữ cân bằng xã hội. Một khi sự im lặng bị phá vỡ và thay thế vào đó là một hình thức đấu tố trá hình, điều đó cũng giống như thành trì cuối cùng của đạo đức đã bị đập nát.
Không phải vô cớ mà Phật Giáo có giai thoại Niêm Hoa Vi Tiếu và trong lịch sử Phật Giáo có những Thiền sư từng là tướng cướp, kẻ giết người nhưng sau một lần đốn ngộ, ông ta rũ bỏ bụi bặm và đắc đạo. Cũng không phải vô cớ mà người Công Giáo có lễ xưng tội. Bởi nếu không có sự im lặng, đồng cảm, phân tích và chuyển hóa của Cha Xứ, chắc chắn có rất nhiều tội lỗi bị phơi bày ra trước ánh sáng và một khi xã hội hay tôn giáo chì phơi bày toàn những tội lỗi con người, lúc ấy, cuộc tranh đấu để sống còn với tiền sử tội lỗi sẽ làm cho thế giới này đảo điên. Và tôn giáo cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Pháp luật cũng vậy, ở một nghĩa nào đó, Pháp Luật là tôn giáo của Công Lý, và nó cũng có những phép bí tích riêng để người pháp tội đi nhanh đến cải hóa, tiến thẳng đến ăn năn và hối cải thông qua đạo đức, sự kín tiếng cũng như sự cảm thông, thấu hiểu, chia sẻ và che chở, bảo vệ của luật sư. Và với sứ mệnh bằng mọi giá, phải khế hợp giữa đạo đức, lương tri nghề nghiệp và sự công tâm để điều nghiên, tìm cách kéo thân chủ ra khỏi tội lỗi bản thân cũng như hình phạt ở pháp đình, luật sư bắt buộc phải có sự im lặng, phải cói bí mật riêng và bí mật này chỉ có họ với thân chủ nắm được. Bí mật nhày được bảo toàn trên tinh thần cộng hưởng giữa lương tri, công tâm và đạo đức. Điều này chứng minh rất rõ ràng là chưa có bất kì một luật sư nào có thể cãi trắng thành đen cho tội giết người hay hiếp dâm mà họ chỉ đủ khả năng làm giảm nhẹ bớt hình phạt.
Bởi lẽ, trong hệ thống pháp lý, không chỉ tồn tại riêng luật sư, mà đó là tòa án, viện công tố (Việt Nam gọi là viện kiểm sát), cảnh sát (công an ở Việt Nam) và hệ thống điều tra đặc biệt gồm cả hệ thống dân sự, quân sự và những hệ thống riêng lẻ của tư nhân như thám tử, điệp báo… Tất cả hệ thống điều tra, công tố này đều có trách nhiệm điều tra, truy tố tội nhân ra pháp đình. Và lúc này, tòa án đóng vai trò cân đo đong đếm tội trạng để có biện pháp chế tài hợp lý. Luật sư, trong bất kì vụ án nào cũng phải đứng đúng vai trò luật sư, đó là bảo vệ thân chủ. Hiểu cặn kẽ mọi tội lỗi của thân chủ để tìm ra phương cách tốt nhất để bảo vệ cho thân chủ của họ được giảm nhẹ hình phạt (chứ không phải giảm nhẹ tội) và chịu một hình phạt khác có thể bằng tài sản kèm với lời xin lỗi cũng như sự ăn năn, hối cãi thực sự.
Và với sứ mệnh này, luật sư buộc phải tuyệt đối giữ bí mật mọi tội lỗi của thân chủ, bởi phần phanh phui tội lỗi không phải là sứ mệnh của họ mà là của viện công tố, của cơ quan điều tra. Cấu trúc của một phiên tòa nếu không giữ đúng vị trí và sứ mệnh của từng bộ phận, công tố viên nhảy lên luận tội luật sư (vì không đấu tố thân chủ) hoặc luật sư nhảy sang vị trí công tố viên, kê khai tội của thân chủ… Thì e rằng công lý đã bị méo mó đến mức khó tả!
Và một khi luật sư được quyền tố cáo tội lỗi của thân chủ, hành vi tố cáo này được xem như một chuẩn mực đạo đức xã hội thì chắc chắn xã hội đó đang rơi vào tao loạn bởi giới trí thức, mà cụ thể ở đây là luật sư có thể biến hình thành kẻ tống tiền hợp pháp bất kì giờ nào. Thử đặt một bài toán có một bị cáo từng phạm tội, từng bày tỏ với luật sư, kể tất cả để luật sư này chia sẻ, thấu hiểu và tìm phương cách bảo vệ. Mọi chuyện tưởng chừng là êm xuôi, ai dè sau đó vài năm, luật sư này quay trở lại và cho thân chủ của họ hai lựa chọn: “Hoặc là anh phải trả tôi tiền để tôi khỏi tố cáo anh? Hoặc là tôi sẽ mang tất cả hồ sơ và bằng chứng phạm tội của anh trước đây ra trước đây ra tòa, bởi tôi có cái quyền và trách nhiệm này?”. Câu chuyện sẽ trở nên rối rắm vô cùng và xã hội bị đảo lộn bởi đạo đức luật sư không còn, niềm tin của thân chủ đối với luật sư cũng không còn. Niềm tin vào công lý cũng như sức mạnh che chở của công lý hoàn toàn mất đi.
Nhưng tại sao bà Nguyễn Thị Kim Ngân lại muốn luật sư phải tố cáo thân chủ? Và tại sao cho đến giờ phút này, Luật sư đoàn Việt Nam chưa có bất kì ý kiến nào phản ánh quan điểm của họ?
Vấn đề thứ nhất, không phải riêng bà Kim Ngân muốn luật sư phải tố tội thân chủ mà có vẻ như bà này chỉ làm theo chỉ định của cấp trên, cụ thể là trung ương đảng Cộng sản Việt Nam. Bởi không có cách nào để dễ cai trị hơn khi hệ thống pháp lý bị phá vỡ, cán cân công lý bị bẻ gãy, xã hội trở thành một mớ hổ lốn và niềm tin hoàn toàn bị mất đi. Lúc đó, chính sách công an trị và sức mạnh của đảng sẽ phục hồi tốt nhất. Bởi một khi công lý bị đổ vỡ, còn sức mạnh nào để dựa dẫm ngoài sức mạnh đảng trị?! Người ta buộc phải thay thế Công Lý bằng Đảng Tính.
Có thể nói đây là kế hoạch lâu dài của đảng Cộng sản và nó hình thành với mục đích rõ ràng, biến xã hội thành một cõi hỗn mang đầy tính đấu tố. Và lần này, luật sư bị biến thành những con tốt trong cuộc cờ đấu tố, được gắn cho cái nhãn mác đạo đức xã hội chủ nghĩa thông qua hành vi đấu tố. Và cũng là cách mà đảng đã mang lại cho luật sư một cái lộc lớn để họ có thêm cái quyền thương thuyết với thân chủ để lấy tiền, thậm chí tống tiền thân chủ của họ.
Ở khía cạnh khác, có thể, những luật sư tôn trọng công lý, sống hết mình với nghề, với lý tưởng đã có những phản ứng nhất định của họ nhưng chưa công khai phản ứng. Ngược lại, có thể có không ít luật sư thuộc nhóm xôi thịt đã nhận ra cái lợi về vật chất của họ trong đề xuất của bà Ngân và họ đang củng cố lại toàn bộ hồ sơ các thân chủ để chuẩn bị cho một cuộc thương thuyết, đổi chác với các thân chủ cũ thông qua điều luật mới?!
Chuyện gì cũng có thể xảy ra trên đất nước này! Và nếu may mắn, thì công lý sẽ tồn tại, nếu không may mắn, một đám xôi thịt mượn danh công lý sẽ ra đời, xã hội sẽ đảo lộn bởi thành trì đạo đức cuối cùng bị đánh phá!—
 VietTuSaiGon

Đỗ Thị Minh Hạnh: “Bắt Hoàng Bình là một hành động phi nhân”

Ngày 15/5/2017, nhà hoạt động Hoàng Bình đã bị công an tỉnh Nghệ An bắt giữ tại đoạn đường Quốc lộ 1, thuộc thôn 4 xã Diễn An, Huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Ngay sau đó, Công an cho biết đã khởi tố Hoàng Bình, phó chủ tịch của Phong trào Lao Động Việt, với hai tội danh là “Chống người thi hành công vụ” (điều 257) và “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước; quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” (điều 258).
Với tư cách là chủ tịch của Phong trào Lao Động Việt trong nước, một tổ chức XHDS hoạt động với chủ trương hỗ trợ người lao động, chị Đỗ Thị Minh Hạnh đã lên tiếng về sự kiện này
Về sự việc anh Hoàng Bình (tức Hoàng Đức Bình) bị công an tỉnh Nghệ An bắt bất ngờ và vào ngày 15/5 vừa qua, quan điểm của Phong trào Lao Động Việt như thế nào, xin chị cho biết?
Đối với quan điểm của Phong trào Lao Động Việt (PTLDV) thì việc bắt giữ anh Hoàng Bình đã gây nên một sự phẫn nộ chung, vì các hoạt động của anh, cũng nằm trong mục đích của PTLDV, là nhằm hỗ trợ cho các ngư dân miền Trung đang gặp khó khăn vì thảm họa môi trường. Việc bắt giữ anh theo cách như đã diễn ra, là một hành động hết sức phi nhân tính.
Thế nhưng phía công an thì nói rằng anh Hoàng Bình đã phạm tội ở các điều là “Chống người thi hành công vụ” (điều 257) và “lợi dụng quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống phá Nhà nước” (điều 258), chị giải thích sao về những điều này?
Chúng tôi được biết, việc anh Hoàng Bình bị ép vào điều 257, tức chống người thi hành công vụ. Nhưng trên thực tế, chính phía các cơ quan chức năng của nhà cầm quyền đã hành động đàn áp, bắt bớ trái pháp luật đối với những người đang lên tiếng ôn hòa trước hiện tình đất nước, đặc biệt là với sự kiện Formosa thải độc ra biển miền Trung.
Anh Hoàng Bình không có hành động nào gọi là chống đối như nhà cầm quyền mô tả cả.  Bình chỉ là người dám nói một cách thẳng thắn mọi điều đang diễn ra, và nói thay cho những ngư dân ở đó, vốn không có điều kiện truyền bá thông tin.  Việc anh Bình bị gán ghép một tội danh như vậy, đối với giới hoạt động xã hội dân sự trong nước là chuyện rất đỗi bình thường. Vì xưa nay, nhà cầm quyền vẫn ra các tội danh như vậy như một cách chụp mũ cho những ai mà họ không thích. Mục đích là dập tắt những tiếng nói ấy vào tù, dập tắt sự thật.
Còn với điều 258, gọi là lợi dụng quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống phá Nhà nước thì thật là vô lý. Vì hoạt động của anh Bình, cũng như tiêu chí của PTLDV là giúp đỡ người lao động, và hoàn cảnh ở Nghệ An là ngư dân. Với tinh thần ấy, anh Hoàng Bình đi vào cuộc sống của người dân một cách đường hoàng và tự nhiên. Thế nhưng chính quyền thì lại chụp cho anh ấy cái mũ chống Nhà nước.  Ngôn từ của điều luật 258 hết sức mù mờ khi nói anh Bình “lợi dụng quyền tự do dân chủ” – nhưng thực tế ở Việt Nam thì cho thấy không hề có tự do dân chủ. Do đó mọi thứ chỉ là gán ghép tội danh để tống người vào tù mà thôi.
Tin cho biết sắp tới đây, Formosa sẽ đẩy mạnh hoạt động, chuẩn bị vận hành tổ máy số 1 với công suất lớn hơn. Liệu tình hình hiện nay với Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình… có phải là một lời cảnh báo của nhà cầm quyền về việc giới tranh đấu về môi trường phải chấm dứt ngay các hoạt động đòi bồi thường hay kiện tụng hay không?
Đã hơn một năm nay, thảm họa từ hoạt động của nhà máy Formosa đã rõ. Chính vì sự kiện này mà các anh em như Bạch Hồng Quyền, Hoàng Bình… đã sát cánh cùng ngư dân trong thời gian vừa qua để đòi công lý, minh bạch về thảm họa… và được người dân thương mến. Chính vì vậy mà nhà cầm quyền lo sợ.
Tôi tin rằng khi tổ máy số 1 của Formosa hoạt động, chắc chắn người dân lại càng thêm phẫn nộ. Bởi thảm họa chưa giải quyết xong thì lại tiếp tục còn phát triển hoạt động trên nền thảm họa đó. Việc bắt bớ và khủng bố tinh thần… tôi tin rằng mọi thứ đều nằm trong một “quy trình” chuẩn bị cho các hoạt động mới của công ty Formosa mà thôi.
Tính từ đầu năm đến nay, có ít nhất là 8 người hoạt động về môi trường, đặc biệt là liên quan Formosa, đã bị bắt giữ theo các tội danh khác nhau. Đây quả là một điều gây sốc sốc trong dư luận trong và ngoài nước, chị nghĩ biện pháp này của nhà cầm quyền sẽ làm giới tranh đấu hoảng sợ và chùn lại?
Không chỉ liên tục những người tranh đấu cho môi trường bị bắt giữ, mà thậm chí những người đang sinh hoạt bình thường cũng bị canh giữ, theo dõi, ngăn chận một cách vô pháp luật. Tôi có thể lấy ví dụ là ở Sài Gòn, từ cuối tháng tư, chúng tôi đã trãi qua 3 đợt canh chận một cách hung hăng mà không có lý do. Đợt đầu là 4 ngày, sau đó là đợt 2 ngày, rồi mới đây là một đợt kéo dài 9 ngày, chỉ tạm dừng trước khi anh Hoàng Bình bị bắt.
Tôi tin rằng chính quyền đang lo sợ sự thật tràn ra, bùng nổ, mọi người dân sẽ ý thức khác và đòi quyền lợi của mình, của đất nước. Như vừa rồi, khi công an bắt giữ anh Hoàng Bình, hàng ngàn người dân đã chận Quốc lộ 1 và đòi phải thả người. Sự đoàn kết đó là chúng tôi hết sức ấm lòng.
Tù đày không làm chúng tôi sợ hãi. Tôi nghĩ mọi con người khi bước vào công việc xã hội dân sự đều chấp nhận những bất trắc sẽ đến. Tù đày chỉ là nơi rèn luyện chúng tôi dày dạn hơn và chuẩn bị tốt hơn cho việc phụng sự đất nước về sau.
Không riêng chúng tôi, mà tôi tin rằng rất nhiều người dân giờ đây đã không còn sợ hãi. Nếu sợ hãi thì họ đã tê liệt và trốn chạy trong sự kiện Bạch Hồng Quyền hay Hoàng Bình. Nhưng hàng ngàn người đã lên tiếng, đã xuống đường chặn giao thông để đòi minh bạch sự việc. Và đám đông đó đã hình thành thì chỉ có thể nâng lên, tạm lùi chứ không thể nào mất đi được.— tuankhanh

Món quà “cây đèn Hoa Kỳ” của ông Thủ tướng

Chiếc đèn Huê Kỳ được Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc mang đến Mỹ tặng Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump.Món quà của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc gửi tặng Tổng thống Mỹ Donald Trump trong chuyến công du Hoa Kỳ vừa qua là một cây đèn dầu, đang tạo ra nhiều suy đoán trên mạng xã hội về ý nghĩa của nó.
Các bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến tình hình chính trị bang giao giữa hai nước có ý kiến thế nào?

Không ấn tượng

Đêm 28/5, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam rời Việt Nam bắt đầu chuyến công du 3 ngày đến Mỹ. Đây là chuyến thăm Mỹ chính thức đầu tiên của ông trên cương vị Thủ tướng Chính phủ, và cũng là lãnh đạo cấp cao Asean đầu tiên tiếp xúc với Tổng thống Donald Trump tại Toà Bạch Ốc.
Đồng hành với phái đoàn lãnh đạo Việt Nam sang Hoa Kỳ là một món quà giành tặng cho Tổng thống Donald Trump, một cây đèn dầu hay còn gọi là đèn Hoa Kỳ.
Từ Hà Nội, bạn Hoàng Thành, một bạn trẻ rất quan tâm đến mối bang giao giữa hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam, người từng có mặt ở Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội để theo dõi trực tiếp cuộc chạy đua vào Nhà Trắng giữa ông Donald Trump và bà Hillary Clinton cho biết ấn tượng của anh về món quà này.
Em nghĩ nếu mà để truyền bá văn hoá của Việt Nam, đặc biệt là trong sự kiện về ngoại giao thì chiếc đèn dầu rất là lạ, lần đầu tiên em thấy trong ngoại giao với nước ngoài.
-Hoàng Thành
“Đầu tiên em nghĩ nếu mà để truyền bá văn hoá của Việt Nam, đặc biệt là trong sự kiện về ngoại giao thì chiếc đèn dầu rất là lạ, lần đầu tiên em thấy trong ngoại giao với nước ngoài. Văn hoá Việt Nam có thể là chiếc nón lá, hay chiếc áo dài thì sẽ gắn liền với hình ảnh Việt Nam, cũng có thể là cái trống đồng, những hình ảnh rất là đẹp.
Nếu ngoại giao bằng hình ảnh cái đèn dầu như thế theo em nghĩ nó hơi nghiêng về một phía. Một phía đây nghĩa là có thể Việt Nam nghĩ rằng nó rất có ý nghĩa nhưng mình cũng phải hỏi lại một câu ngược lại rằng ông Trump có thấy ý nghĩa? Hay có một ẩn ý gì phía trong món quà đó không thì mình không biết.
Nói một cách khác thì em thấy quà tặng này nó hơi vô nghĩa.”
Từ Sài Gòn, một bạn có nick name là Van Dan Jos cho biết theo suy nghĩ của anh, một món quà ở đẳng cấp ngoại giao giữa hai quốc gia thì không nên tập trung vào giá trị vật chất, thay vào đó là giá trị truyền thống. Tuy nhiên, anh nói rằng cây đèn dầu là một vật thể gắn bó với đời sống của người Việt Nam từ lâu, đặc biệt là những vùng nông thôn đến nay vẫn có gia đình sử dụng đèn dầu, nhưng không vì thế mà cho rằng chiếc đèn dầu mang ý nghĩa truyền thống Việt Nam.
“Nó không thể nói là của Việt Nam hay truyền thống của Việt Nam được. Vì tới giờ em cũng đâu biết gì về chiếc đèn dầu thời đấy nước ngoài làm ra hay Việt Nam? Làm sao mình nói là truyền thống nước mình được?
Ở Việt Nam mình, nói về truyền thống, để tặng, em tặng cái nón lá, nó hay hơn. Vì cái đèn dầu, em chưa thấy giá trị truyền thống ở đây, mà lại đi tặng cho một nguyên thủ quốc gia. Em chưa thấy ở đây nó có ý nghĩa gì hết.”

Khiêng cưỡng

Hình ảnh món quà do Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mang đến Mỹ được truyền đi trên mạng xã hội cho thấy có hình tượng lúa non, hoa sen, hai lá cờ Việt Nam – Hoa Kỳ.
315_den-hoa-ky-5976-1496025216-400
Chiếc đèn Huê Kỳ được Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc mang đến Mỹ tặng Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump. Photo courtesy of nongnghiep.vn
Báo chí trong viết rằng “hình tượng lúa non với ẩn ý về nền văn hóa lúa nước; hoa sen biểu trưng cho tính hướng thiện của tâm hồn người Việt; hai lá cờ Việt Nam – Hoa Kỳ với thông điệp mở rộng giao thương, tạo lập vững chắc về sự hợp tác toàn diện”.
Trên trang blog ntuongthuy.blogspot có đăng tải bài viết của tác giả Vũ Thế Long đề cập đến câu chuyện về ý nghĩa khi dùng cây đèn dầu làm quà tặng. Theo đó, trong một lần được mời đi thăm Hoa Kỳ với tư cách là một Đại biểu Quốc hội và là nhà sử học, theo lời gợi ý của Tiến sĩ khảo cổ học Vũ Thế Long, ông Dương Trung Quốc đã dùng cây đèn Hoa Kỳ làm quà tặng một người bạn.
“Đi Mỹ về, Quốc kể lại với tôi về nỗi vui mừng khi bất ngờ người Mỹ được tặng một cổ vật giá trị và ý nghĩa đến thế. Sau này, trong nhiều buổi thuyết giảng, Quốc cũng lấy cái chuyện cây đèn Hoa Kỳ ra làm một ví dụ tốt đẹp cho mối quan hệ Việt Mỹ vốn có từ ngày xửa ngày xưa và cầu mong cho hai dân tộc xích lại gần nhau trong dân chủ bình đẳng và thịnh vượng.”
Và sử gia Dương Trung Quốc chính là người đề xuất ý kiến sử dụng cây đèn Hoa Kỳ làm quà tặng cho Tổng thống Donald Trump trong cuộc gặp ngày 31 tháng 5.
Thế nhưng, Van Dan Jos, vốn là một hoạ sĩ thiết kế, anh phân tích trên góc độ mỹ học.
“Nếu mà nói 1 hình ảnh đưa lên để nó thành 1 cái rất Việt Nam vậy thì em in hoặc gắn hình bông lúa lên đôi dép em đi tặng cho nhau thì cũng rất Việt Nam sao?
Để rất Việt Nam mà chỉ để gắn hình ảnh lên một vật khác thì em thấy nó không hợp lý. Tặng những cái gì mà nó đã ghi vào tâm khảm của mọi người rồi, như nón lá, áo dài.”
Tất cả những bài viết đăng tải trên báo chí trong nước viết về món quà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mang đến Hoa Kỳ đều bị lấy xuống và không rõ nguyên nhân vì sao. Một trang blog có tên tienbo.org có trích dẫn lại được nội dung viết rằng “vào những năm cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, hãng dầu lửa của Mỹ đã bắt đầu đem hàng đến bán tại Việt Nam. Lúc đó người Việt chỉ quen dùng dầu lạc hoặc nến để thắp sáng, chưa quen dùng dầu hỏa. Để phát triển thị trường, người Mỹ đã tặng đèn cho người mua dầu. Cái tên ‘đèn Hoa Kỳ’ xuất phát từ đó, sau này các loại đèn dầu cho dù được làm bằng chất liệu gì và xuất xứ ở đâu cũng thường được người dân gọi là ‘đèn Hoa Kỳ’, gắn bó với gần như mọi gia đình Việt suốt thế kỷ 20”.
Facebooker Nguyễn Quang Lập biết trên trang cá nhân của mình rằng: “Nếu cho rằng vì đây là đèn Hoa Kỳ nên đem tặng tổng thống Mỹ là trật. Đèn này gọi là đèn Hoa Kỳ thôi chứ không phải của Hoa kỳ. Chẳng qua cuối thế kỉ 19 đầu thế kỉ 20 hãng dầu lửa Shell ( hãng "con sò") của Mỹ mang dầu hỏa sang bán ở Việt Nam thì đèn dầu hoả này được dân mình gọi là Đèn Hoa Kỳ ( đèn đựng dầu Hoa Kỳ). Cây đèn này gọi là đèn Ba Lan thì đúng hơn, vì nó được ông Ignacy Łukasiewicz, người Ba Lan chế tạo vào năm 1853.”
Nếu mà nói 1 hình ảnh đưa lên để nó thành 1 cái rất Việt Nam vậy thì em in hoặc gắn hình bông lúa lên đôi dép em đi tặng cho nhau thì cũng rất Việt Nam sao?
-Van Dan Jos
Để dẫn đến ý nghĩa thật sự của món quà phải qua những phân tích mang tính “bắt cầu’ như thế thì theo bạn Van Dan Jos, món quà khó truyền tải được hết thông điệp của đất nước và con người Việt Nam.
“Em giả thuyết là họ hiểu, nhưng gần như tất cả mọi người đều không hiểu, vậy thì giá trị sản phẩm này đưa đi tặng cho 1 nguyên thủ quốc gia thì không lẽ phải đi qua giải thích cho người nhận là hãy hiểu như tôi sao?”
Đồng thuận với việc cho rằng không thể gán ghép chiếc đèn dầu vào ý nghĩa của lịch sử, văn hoá truyền thống dân tộc, Hoàng Thành cho biết nếu món quà được gửi đi giữa hai cá thể với nhau thì có thể chấp nhận được.
“Cũng có thể nếu nói ở góc độ là cá nhân ông Nguyễn Xuân Phúc tặng cho ông Trump thì mình sẽ không có vấn đề gì để nói. Nhưng nếu để đại diện hay thể hiện 1 hàm ý nào, ngay cả bản thân em hay những bạn trẻ khác thì bây giờ nói lịch sử của chiếc đèn dầu gắn liền với một thời điểm lịch sử nào đấy thì không có gì rõ ràng cả.”
Anh nói thêm, ngay cả khi muốn nói rằng chiếc đèn đại diện cho một tầng lớp nào đấy ở Việt Nam, hay đại diện cho một thời gian người dân Việt Nam đã có cuộc sống gắn liền với đèn dầu thì  ông Donald Trump, đại diện cho nước Mỹ cũng không quan tâm đến vấn đề ấy.
“Nước Mỹ đâu có quan tâm đến chiếc đèn dầu ra làm sao hay ý nghĩa nó là gì?”
Một năm trước, trong chuyến công du Việt Nam của cựu Tổng thống Hoa Kỳ Obama, theo nghi lễ ngoại giao, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã tặng ông Obama một món là chiếc hộp cách điệu hình trống đồng, bên trong đựng những hạt lúa giống. Ngược lại, món quà của cựu tổng thống Obama khi đó là bản phục chế Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ do chính Tổng thống Jefferson viết bằng tay.
Cũng trong chuyến đi đó, hành trang của ông Obama khi trở về Mỹ còn có thêm một món quà do nhà thiết kế Sỹ Hoàng giành tặng riêng cho bà Michelle Obama, đó là chiếc áo dài Việt Nam với những họa tiết hình hoa được vẽ tỉ mỉ bằng tay. Trong đó, lớp lót lụa bên trong của áo dài phía ngực trái được đính thêm một miếng vải hình trái tim in hình chân dung phu nhân Tổng thống Mỹ và người mẹ của bà - bà Marian Robison.
Tuy rằng theo ghi nhận của báo chí trong nước, món quà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mang theo để tặng Tổng thống Mỹ tại cuộc gặp chính thức ở Nhà Trắng ngày 31/5 được đánh giá chứa đựng nhiều ý nghĩa về lịch sử giao thương và quan hệ Việt - Mỹ, nhưng theo các bạn trẻ tham gia Diễn đàn bạn trẻ lần này cho biết, ký ức của các bạn về cây đèn dầu là một hình ảnh rất thô sơ, có chăng là ý nghĩa của sự soi sáng cho con người trong đêm tối.Cát Linh, phóng viên RFA
2017-06-01

No comments:

Post a Comment