Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5009)

Từ khi Trump lên ngôi, coi bộ Orange County đang sống lại tinh thần kỳ thị giữa một số người Mỹ da trắng ít học + nghèo + nhiều tự ái nhưng lắm tự cao tự đại rằng ho là "thượng đẳng" so với da màu và di dân. Họ coi thường Mễ và Mỹ đen nhưng ganh tị với dân châu Á thường đi xe xịn hơn, bằng cấp cao hơn, ở nhà đẹp hơn, ăn xài vung vít hơn. Họ bán nhà cũ với giá cao để dọn ra những khu nhà mới trongg sa mạc ở Riverside, San Bernadino hay qua Las Vegas. Họ khác với đám da trằng giàu có ở ven biển từ San Clemente đến Seal Beach, hay những nhà trên Anaheim Hill ở nhiều điểm: Họ nghĩ Trump sẽ làm được điều họ mong muốn để phục hồi lại vị trí "thượng đẳng" của da trắng, dẹp bớt những bất công phi lý từ đám di dân lậu và những kẻ sống bám vào trợ cấp của chính phủ. Họ mong Trump sẽ cải tổ guồng máy công chức quan liêu, cồng kềnh, tốn kém vì họ tin tư nhân hoá sẽ hiệu quả hơn. Họ học ít, hiểu biết hạn chế, thu nhập không cao nhưng tánh xấu, thói hư không ít; nhất là nhậu, hút, chích và gái nên thấy Trump cũng là tay chơi Playboy ăn nói bạt mạng giống họ thì họ khoái. Bây giờ lái xe vô những xóm lao động ở OC, tui thấy những "ông thần nước mặn" da trắng ngông nghênh lái xe pick up truck y như Lucky Lucke thưở nào, không khéo dám móc súng ra ngay chỉ vì tui là tóc đen, da không trắng.
Con người ‘Xã nghĩa’  
2903cbbc-114f-40a4-82ac-b1e8839a8856Dưới sự cai trị ngu dân của đảng csVN, người dân đã du nhập luôn cả tín ngưỡng tâm linh từ nước ngoài hoàn toàn xa lạ với nền văn hóa Việt-trong ảnh là lễ rước củ thìu biu, bộ phận sinh dục của đàn ông tại Bắc Sơn-Lạng Sơn được gọi bằng cái tên "Sinh thực hóa" và tự nhận đó là nét văn hóa độc đáo của người Tày!
Những năm 1954-1955 miền Bắc, đâu đâu cứ hội họp xong là lại có nhảy Son Đố Mì, mang từ Tầu cộng về mà người lúc đó gọi là nhảy hòa bình: Môt, hai, ba, ta là cha thằng Mỹ… Bốn, năm, sáu, ta là cháu bác Hồ… Bảy, tám, chin, ta là lính bác Mao… Son đố mì… mì la pha… son… Đứa trẻ sinh ra thời đó nay tuổi cũng phải ngoài sáu mươi, bằng tuổi đứa con hoang của bác là Nguyễn Tất Trung, nói vậy cho thấy, nay tại cái nôi xã nghĩa hoàn toàn không còn vết tích gì của tàn dư thực dân phong kiến, mà là hầu hết là dân xã nghĩa do đảng ươm trồng!

Với thời gian dài hết đời người bị nhồi sọ, tẩy não, nhuộm theo ý đảng như vậy, thì không thể một sớm chiều bôi xóa được, dù nay là thời đại thông tin toàn cầu, trước những điều ngược với những gì được bác và đảng dạy, khó mà họ dễ chấp nhận. Trong khi đảng luôn có thuốc chữa, cứ cho những điều đó là phản động, thế lực thù địch, chống phá cách mạng là xong, không biết người dân tin hay không chỉ thấy mọi chuyện vẫn như cũ, vì cái ù lì này mà dân miền Bắc Xã nghĩa bị gọi là ngu lâu dốt bền, hay nhẹ hơn là mấy tiếng ‘cuồng Cộng, cuồng Hồ’.

Như đã nói trong lòng ra sao chưa biết, và trên Internet đầy những bằng chứng thối tha về đời thường của lãnh tụ, và tội ác khó chối của đảng được phơi bày trước ánh sáng, nhưng bề ngoài cho thấy dân Bắc xã nghĩa vẫn không mấy thay đổi, với họ bác vĩ đại và đảng quang vinh. Điều đó trung thực mà xét bởi nhân thân đa phần dính líu cùng đảng, hưởng lộc từ nhà nước, vì là ơn mưa móc và ăn cơm đảng mà dân miền Bắc so với dân Nam vẫn là hai cá thể khác biệt, bản chất cùng môi trường sống, đã tạo nên cái nghịch lý đồng sàng nhưng dị mộng

Có thể nói sau bốn mươi hai năm gọi là thống nhất, ngày nay ngay cả hạ tầng cơ sở chính quyền tại miền Nam vẫn do cán bộ miền Bắc nắm giữ, dân miền Nam thời gian ngắn hơn trong tẩy não chỉ bốn mươi hai năm, trước đó lại có hơn hai mươi năm được biết thế nào là tự do dân chủ, quyền sống làm người. Đó cũng là nguyên nhân tất cả cán bộ khung chủ yếu phải là người miền Bắc, bởi đảng tin tưởng sự phục tùng của họ vào chế độ, còn người miền Nam thẳng thắn mà nói trong mắt đảng họ còn ‘non yếu’. Bí Lú có câu tự hào ‘người Bắc có lý luận’ là vậy!

Bất cứ đâu cũng thấy người Bắc ngồi trên, những chỗ ngon cơm ngọt canh đều là người Bắc, và cái thực tế khó chối là những vấn nạn mà đất nước Việt đang phải gánh chịu cũng từ họ mà ra, đã có người nói thẳng đảng tin dùng họ cũng bởi cùng giuộc. Con người và bản chất họ cũng là của đảng và do đảng mà có… Đó là ý câu chuyện phải nói tuần này, nhân vụ nóng tuần qua tên côn đồ đánh cô gái, côn an cắt cổ người dân, mà có người cho đây là vấn nạn cuồng đảng, cuồng Hồ, vẫn còn khá mạnh nơi đám sai nha của nhà nước An Nam xã nghĩa.

Sự thực những cái cuồng đảng cuồng Hồ này, thấy ra chúng chỉ cuồng Tiền, vì đảng đây là đảng cướp chứ không là đảng cộng, trình độ hiểu biết của con cháu bác hôm nay, về chủ nghĩa cộng sản đã bị nhân loại ném vào thùng rác có được là bao để mà cuồng Cộng? Nên chuyện côn đồ đột nhập vô tận trong nhà đánh người, mà chúng gọi là trị tội phản động, hay côn an cắt cổ dân tại đồn vì cho là tàng trữ cờ Vàng, thấy ra chỉ vì bản chất hung ác, lại muốn được bổng lộc mà những tên côn đồ, côn an, ra tay đánh người, giết người, tâng công với đảng.

Người miền Bắc thanh lịch (trước 1954), đã không còn từ ngày có bác và đảng, cho thấy cái xấu xa của người miền Bắc hôm nay không là từ bản chất cố hữu, mà nó chỉ mới có từ ngày họ sống với chế độ xã nghĩa, hôm nay ngay dân miền Nam một ít cũng đã bị nhiễm. Vậy để cho đúng ta gọi họ, dù là người miền Bắc hay Nam, đó là những con người xã nghĩa, gọi xã nghĩa đây không là cộng sản mà là người của chế độ, vả làm gì có được một người cộng sản trong xứ An Nam xã nghĩa: Bí Lú đầu đảng cũng đã bị tố là ôm tượng bác vàng ròng 50 ký của Formosa đó thôi.

Nói đến con người xã nghĩa là nói đến cái tham lam, khôn lỏi, ăn cắp vặt, keo kiệt… Cái gì cũng dốt nhưng cái láu cá chụp giựt lại giỏi, ăn nói thì rặt là thứ nói dài, dai, dở, nhưng lại ưa chửi, một câu mười chữ thì hết tám chữ là đ*o mẹ, đ*t con mẹ, rất dễ nhận ra văn hóa thích dùng từ ngữ thô tục. Sống với cơ chế xin cho, chế độ bao cấp, nhà nước thì cửa quyền quan liêu, người dân luôn quen và giỏi chịu nhục, đó cũng là điều đã có lúc người ta xét hiện tượng cháo mắng phở chửi của Hà Nội, để thấy rằng nó chính là hương vị cửa hàng mậu dịch một thời!

Bỏ tiền ra ăn mà bị chửi là chuyện lạ, nhưng không lạ khi ta quay ngược lại để nhìn về cái thời bác và đảng đã nuôi lớn và dạy dỗ người dân xã nghĩa ra sao, mới thấy cái kết trăm năm trồng người của đảng, quả là thành công xuất sắc. Sống theo chế độ hộ khẩu tem phiếu quá lâu, cái nhẫn nhục để có được xuất ăn theo mình mong muốn, đó là cái người xã nghĩa đã từng và phải quen, so với xưa xếp hàng với tem phiếu trên tay nhưng vẫn bị đuổi về, vì cửa hàng mậu dịch hết giờ hay hết hàng, nay dù bị chửi mà vẫn có được tô cháo để ăn thì hề chi.

Bao cấp cửa quyền, lại thiếu giáo dục công dân sinh ra văn hóa chửi, kẻ cửa quyền thì chửi để xác định đẳng cấp bề trên, kẻ bị chửi cũng nhận ra điều đó, nên cái chửi đã được tôn vinh, mà mọi người thích chửi để tỏ ra mình không thua kém, dần dần chửi đã trở nên một nét văn hóa đại chúng phổ biến từ trên xuống dưới. Và trong cái tự ngoi lên bằng chửi còn có cái gian dối, bị đảng nắm lấy dạ dày để cai trị, trong đối phó cái gian dối của người dân đã ngày càng tinh vi, và đó là đặc tính nổi bật không thể thiếu nơi con người xã nghĩa.

Nói rõ hơn, đối phó để tồn tại lại thiếu giáo dục đạo đức, khiến người dân xã nghĩa đã đánh mất dần tính thiện của mình, cái tính thiện ban đầu trời cho đã thui chột rất nhanh trong thiên đường của bác và đảng, trẻ nít miền Bắc (điển hình) chúng thích ứng dễ dàng mọi môi trường sống (bất lương). Đã có những cháu ngoan của bác bị bắt tội trộm cắp trong siêu thị ở Nhật, hay vì tội không mua vé métro bên châu Âu, đã trả lời rất tự nhiên: Đ*t mẹ, cứ sang đây, túi không tiền thì không nhảy tầu, không ăn cắp mà sống thì có mà chết đói (!?).

Chế độ xã nghĩa đã cướp đi lòng tự trọng nơi họ, nếu trong nước người dân xã nghĩa gian dối để sống còn, làm điều bất lương để kiếm chút lợi ích trước mắt, và dư cái hung ác dễ dàng đánh người, giết người chỉ vì hiềm khích hay va chạm. Thì ở xứ người, ngoài trẻ nít bị buôn làm người rơm bên xứ Anh, Pháp, mà ngay cả thanh niên trưởng thành được đảng xuất khẩu cung ứng sức lao động giá rẻ cho các nước tư bản phát triển, cũng đã tìm cách trốn làm cư dân lậu sống bằng nghề trộm cắp đĩ điếm. Văn hóa xã nghĩa luôn ẩn mầm tội phạm!

Sống chết vì lợi ích cá nhân bất chấp sạch dơ! Trong xã hội xã nghĩa thời bao cấp cái đói là cái sợ hàng đầu, bằng mọi cách nếu không thuộc dòng dõi đít đỏ, thì dùng tiền để được nằm trong biên chế nhà nước, giữ lấy tiêu chuẩn lương thực không bấp bênh. Còn nay là thời buổi bạo lực côn an trị, phải chạy cho được làm côn an, gia nhập bất cứ lực lượng gì do côn an chống lưng, sẽ tránh được mọi tai vạ, trái lại còn có quyền sinh sát kẻ khác, nay cứ 15 người dân thì có một là côn an… Không đâu sự tranh sống tàn bạo bằng trong chế độ An Nam xã nghĩa!

Dân đã vậy thì quan xã nghĩa lại rốt ráo hơn, đạp lên nhau để ngồi trên! Tính xấu tham, ác, gian, nơi quan xã nghĩa có mức độ cao hơn, lão luyện hơn người dân… Những cái xấu còn lại thì họ cũng không vì là quan mà tránh được, như cái dốt, đã có người góp nhặt và có thể in thành sách, với cả trăm câu nói (ngu) của lãnh đạo nhà nước An Nam cộng. Những cái đó không để cười mà là đau vì những cái đầu ngu nói câu ‘xem pháo bông người dân sẽ quên đói nghèo’, cộng với cái tham ác và gian, đã làm cho đất nước hết đường cứu, nếu không lật đổ chúng.

Cái tham đã có từ thời bác còn sống, tham đây không chỉ là tham tiền bòn rút của công, mà các quan hôm nay đang làm gọi là tham nhũng, quan hôm nay làm đất nước xác xơ thì đâu khác gì cái tham quyền lực của bác đã bán cả biển đảo cho Tầu cộng. Cái ác của bác trong cải cách ruộng đất, cũng là cái ác của cả cái đảng Ba đình cướp đất nông dân hiện nay, đang gây cho bao người mang thân làm dân oan, bác giết người ơn Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long), thì hôm nay trong các đoàn biểu tình đòi đất, có những thương binh, mẹ liệt sĩ, người ơn của đảng.

Cái gian Võ Nguyên Giáp vô tài hám danh, núp nách tướng Tầu mà máu đã chảy thành sông, xương đã phơi thành núi, thì nay khác gì cái gian của đám quan xã nghĩa bán dân lấy tiền nuôi đảng, trong hai thời đảng bán mạng, bán sức người dân, xin hỏi có điều gì khác? Cái gian năm xưa bác nhân danh vì độc lập, bám Mỹ không được, rồi bám Tầu để ‘ta đánh đây là đánh cho Trung quốc Liên sô’, có khác gì cái gian đảng An Nam cộng hôm nay, mà Bí Lú nhân danh dân tộc chia bè kết bọn giết nhau, cũng không ngoài tranh giành quyền lợi phe nhóm.

Những chuyện côn đồ (nhà nước) giả dạng nhân dân mà chúng gọi là tự phát, ra tay đánh đập Lê Mỹ Hạnh người bất đồng chính kiến, cho thấy nhà nước xã nghĩa không ngại phơi bộ mặt côn đồ của mình. Và dùng cái chết bị cắt cổ của Nguyễn Hữu Tấn trong đồn côn an Vĩnh Long, làm thông điệp gửi đến những người đấu tranh… Đây là thách thức ngu xuẩn, bám vào cái ác để bảo vệ đảng và nhà nước, đẩy mạnh cái ác trong đối phó mọi đối kháng của người dân, thì rõ ràng đảng đã chọn cho mình con đường cụt, không lối thoát.

Chất chồng thêm trong khi cái ác của đảng bác đã quá nhiều, rồi đây những gì của Caesar sẽ trả lại cho Caesar, bao năm đảng dạy người dân làm người xã nghĩa, thì đến lúc chung cuộc chắc chắn không tránh được người dân sẽ đem cái xã nghĩa man rợ đó ra để xử cùng đảng. Cái di sản của bác và đảng, rồi đây dân Việt sẽ phải tốn cả trăm năm là ít để dọn sạch đống rác rưởi này!


Người dân Việt và nhà nước xã nghĩa hôm nay cả hai đã mất lòng tin vào nhau, nói thẳng ra là đã có một lằn ranh chiến tuyến giữa hai bên… Con giun xéo lắm cũng quằn, người dân rồi sẽ đứng lên và cái nhà nước vô thiên vô pháp này, cũng phải đến lúc cần được cáo chung, để cứu lấy đất nước dân tộc.
Tư Bến Nghé
Thiên tai!             
ghbác muốn cháu nâng trái bi nào?
300px-Gen_William_C_Westmoreland

Tướng Westmoreland: Nếu Võ Nguyên Giáp là Tướng Hoa Kỳ thì ông đã bị lột chức, xã hội chúng tôi không thể chấp nhận những tổn thất sinh mạng của quân đội mình cao đến vậy!
Mất mùa là bởi thiên tai,
Được mùa là bởi...thiên tài (loài khỉ) đảng ta!
Tháng Tư có ngày 30/04, tháng Năm có 07/05 ngày chấm dứt tiếng súng tại vùng lòng chảo Điện Biên, chuyện tháng Tư tuy mới nói sơ nhưng để đó khi khác lại nói tiếp. Nay nhân tháng Năm, xin được nói về một nhân vật khá ồn ào, đó là Võ Nguyên Giáp, đảng gọi là cây đinh của các trận 1950-1954, Cao Bằng - Điện Biên, còn chiến dịch HCM 1975, thì từ ngày có cặp đôi Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, cái thiên tài của VNG không được ngó tới… Vì nói tới VNG, nên câu chuyện phải nói tuần này, là ‘thiên tai’ chứ thiên tài cái giống gì tay tướng sát quân này!
Đã có người đưa ra nhận xét, là cái nhà nước An Nam cộng ngày càng dần như muốn dẹp, hay nói huỵch toẹt là bớt tổ chức ồn ào những ngày lễ lớn, như năm nay cả 30/04 lẫn ngày 07/05 im re. Hổng phải họ hết muốn lên dây thiều cho đám nhỏ đít đỏ tự hào rằng chúng có cái đảng bác quang dzinh bách chiến bách thắng, mà vì họ ngày càng bù đầu đối phó với những khó khăn chồng chất về kinh tế, chính trị, và nhứt là đám chóp bu đang gấu ó giành ăn. Nói vậy cũng đúng, tùy mỗi người một góc nhìn mà đưa ra nhận xét!
Huyền thoại HCM, VNG, đã trở nên lố bịch trong thời buổi hôm nay, thời đại Internet, thông tin tràn ngập như không khí, và dư sức nóng làm tan đi những sương khói mù mờ, mà đảng cố tình bọc lấy nhân thân các lãnh tụ nhằm tôn thánh tôn thần. Riêng hào quang chiến thắng Điện Biên mà đảng An Nam cộng từng rí rố khoe mang tầm vĩ đại, đã trở thành phản tác dụng, ngay khi chính quan thày Tung Của cũng đã tổ chức hội thảo kỷ niệm, lên tiếng công đầu là các tướng của Mao, và nêu đích danh Trần Canh, Vi Quốc Thanh.
Khi nói về Võ Nguyên Giáp, người ta thường nhắc tới ba sự kiện rõ nét, mỗi cái cách nhau khoảng 05 năm… Đầu tiên là 08/1945 sử đảng ghi là ‘giải phóng Thái Nguyên’ trận đánh đầu đời của VNG, thứ đến là trận ‘Đông Khê 01/1950’ nằm giữa Cao Bằng - Lạng Sơn và cuối cùng ‘Điện Biên 05/1954’. Người ta không nhắc tới VNG trong chiến dịch HCM, như mọi người đã biết VNG bận chuyện cai đẻ cho đờn bà, vì ngay khi Lê Duẩn xuất hiện tại miền Bắc, cấu kết cùng Lê Đức Thọ, thì không mỗi VNG mà cả bác cũng đã bị xếp xó.
Được lãnh ra khỏi nhà tù Liễu Châu, ở lại cùng nhóm Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam ít lâu, bác nhận làm việc cho TH.QDĐ được trả tiền từ Zhang Fakui (Trương Phát Khuê), cũng như nhận 18 người của Xiao Wen (Tiêu Văn) trở về Pắc Bó. Vũ Anh và Võ Nguyên Giáp đi Tĩnh Tây đón bác ngày 20/09/1944, sau đó đám VNG về khu căn cứ Bắc Sơn-Võ Nhai, và ngày 22/12/1944 đội ‘Tuyên truyền, Giải phóng quân’ ra đời với 34 người, tại khu rừng thuộc huyện Nguyên Bình (Cao Bằng), đây được coi là giai đoạn ôn hòa đã qua, nhưng nổi dậy thì chưa.
Sáng ngày 16/07/1945, sáu thành viên Deer Team trên một chiếc C-47, đã nhảy dù xuống Tân Trào, đây là toán OSS (Office of Strategic Services) tiền thân của CIA, lúc đó bác đang liệt giường vì bệnh sốt rét ác tính cùng bệnh kiết lỵ. Toán OSS với nhiệm vụ huấn luyện cho lính Việt Minh vừa mới thành lập về cơ bản quân sự, thời gian huấn luyện chỉ kéo dài trong 03 tuần lễ, từ tuần cuối tháng 07/1945 qua đến quá giữa tháng 08/1945, thời gian này cũng là lần đầu tiên Võ Nguyên Giáp được dạy cho cách ném lựu đạn.
Một thành viên Deer Team là Henry A. Prunier kể: “Họ không được vũ trang tốt và thiếu hiểu biết sử dụng vũ khí”, vũ khí duy nhất VM có là hỏa mai Musketoon, và ít súng thu được của Pháp. OSS thả dù xuống cho VM súng trường M-1, bazooka, cối 60 mm, và súng máy loại nhẹ, đủ trang bị cho 80 người. Mỹ gửi tiếp một toán thứ hai sau đó một tuần, có thêm bác sĩ quân y Paul Hoaglund người cứu sống bác khỏi bệnh, và còn có hai sĩ quan như Trung úy René Défourneaux, người Mỹ gốc Pháp, và thiếu tá Allison Thomas.
Chính thiếu tá Allison Thomas, đã đem tin Nhật đầu hàng sau hai trái bom nguyên tử của Mỹ đến cho VM tại Tân Trào, và ngày 13/08/1945 bác chủ tọa hội nghị chiến lược ‘Kế hoạch tổng khởi nghĩa…’ Cho thấy nơi bác chữ nghĩa mang tầm vĩ đại (rổn rảng), lính lác của VNG là 34 người, cộng thêm đám Cứu Quốc Quân của Chu Văn Tấn, tại Bắc Sơn thì cũng chưa đến hai trung đội, đã ít lại thích ồn ào, manh động, nên bị Nhật lẫn Pháp thường xuyên càn diệt. Nhưng bác cứ lên kế hoạch tổng khởi nghĩa (!?), thành công đôi khi cũng đến từ những cái nổ!
Nhật đầu hàng 15/08/1945, và bác quyết định chớp lấy thời cơ… Lực lượng VM với mấy chục tay súng vừa lót lòng với những bài học làm lính của toán OSS rời Tân Trào, Thomas phát những vũ khí mà Deer Team đã sử dụng trong huấn luyện cho bộ đội VM và thông báo là hôm sau 16/08 họ có thể ra đi. Toán OSS và quân của Võ Nguyên Giáp chia làm 2 nhóm hướng về Thái Nguyên, một do Võ Nguyên Giáp và Thomas, một do Défourneaux và Đàm Quang Trung rời Tân Trào, đến Thái Nguyên là 19/08, sau ngày Nhật đầu hàng đúng 04 ngày.
Tại Thái nguyên, VNG cùng nhóm lính VM lên kế hoạch tấn công một đồn của Nhật, đánh trong hai ngày, theo Henry A. Prunier: Tôi nghĩ trận đánh này, VNG muốn chứng minh cho chúng tôi thấy, những gì họ đã học được. Và cũng đúng vào thời khắc đó theo William Duiker trong HCM: A Life trang 309 viết: Những báo cáo mà Tokyo đã chấp nhận các điều khoản hòa bình của Đồng Minh ngày hôm trước, đến Hà Nội vào ngày 15/08/1945. Chính quyền chiếm đóng của Nhật ngay lập tức chuyển giao quyền lực cho chính quyền Việt Nam địa phương…”
Tấn công vào quân đội Nhật đã đầu hàng, nhưng sử đảng ghi: VNG, đã ‘giải phóng’ Thái Nguyên, và nhờ vào trận đánh này, mà đoàn quân đã đưa được bác về cướp chính quyền ở Hà Nội… Đây là cố nói cho được, không riêng Hà Nội mà tất cả các nơi đều bỏ ngỏ, xin dẫn ra đây câu nói của Cụ Phan Khôi về tình hình lúc bấy giờ, một câu nói vô cùng chính xác về việc bác cướp chính quyền như sau: “Pháp đổ rồi, Nhật hàng rồi, chính phủ Trần Trọng Kim tê liệt rồi, chính quyền bỏ rơi, thì ‘lượm’ được, chứ nào có ‘cướp’ ở tay ai đâu?”
Trận Đông Khê (16/09/1950) - Mở đầu với Chiến dịch biên giới thu đông 1950, kết thúc sau 29 ngày đêm (14/10/1950), Đông Khê nằm giữa Cao Bằng và Lạng Sơn… Một bác đam mê quyền lực, mà đã trở thành công cụ cho Mao, mở những trận đánh lớn bằng xương máu người Việt, tạo vùng độn an toàn phía nam cho TQ. Giai đoạn này thấy rất rõ bác chỉ là kẻ cơ hội, chẳng đất nước dân tộc gì, sau khi gởi 08 lá thư cho Tổng thống Mỹ là Harry Truman (1946) không được hồi âm lấy một chữ, khi Mao thắng Tưởng (1949), bác nhào vô ôm lấy Mao.
Như vậy phải thấy nếu Mao không thắng Tưởng, thì không có những trận đánh cho nước Tầu cộng hãy còn non trẻ, Mao đã có những tính toán thủ lợi… Ngày 17/01/1950 một đoàn cố vấn Tàu Cộng gồm Lã Quí Ba, Vi Quốc Thanh, Mai Gia Sinh, Mã Tây Phu… đây là ‘các đồng chí Cố Vấn Vĩ Đại Trung Quốc’ của bác. Đám này được Mao dặn dò: Việt Nam đánh bại bọn xâm lược thực dân Pháp, đuổi chúng ra khỏi Việt Nam, biên cương phía Nam của Trung Quốc sẽ giải tỏa khỏi mối đe doạ của bọn xâm lược thực dân Pháp!!!
Theo ‘Đường Tới ĐBP’, thì các tướng của Tầu cộng được đưa sang là để tổ chức cho quân đội VM các bộ phận căn bản như tham mưu, chánh trị và hậu cần, chi tiết này cho thấy VNG không cả một hiểu biết (dốt) về tổ chức đội quân, chứ nói gì đến kiến thức trận mạc. Còn chuyện được đánh hay không, ngay bác cũng phải xin phép Mao trước, Trung ương đảng An Nam cộng điện xin phép cho đánh Cao Bằng, ngày 02/07/1950 Mao trả lời “Đồng ý ý kiến đánh Cao Bằng trước, chờ sau khi Trần Canh đến, do các đồng chí quyến định cuối cùng”.
Nhưng do Trần Canh quyết định không đánh Cao Bằng mà là đánh Đông Khê,! Trần Canh đến ngày 27/07/1950, và đem theo chiến tranh nhân dân của Mao vào VN. Nhà báo Bùi Tín nói về Đông Khê:  “VNG đề xuất đánh vào thị xã Cao Bằng trước, nhưng cố vấn Trung Quốc, tướng Trần Canh, lại đánh kiểu ‘công điểm diệt viện’, điểm là Đông Khê giữa Cao Bằng và Lạng Sơn, diệt viện là binh đoàn Le Page từ Lạng Sơn lên, và diệt cả binh đoàn Charton từ Cao Bằng rút chạy - Kết quả trận Đông Khê là giải phóng cả Cao Bằng lẫn Lạng Sơn.”
Trần Canh chỉ đánh mỗi một trận Đông Khê cùng VNG, nhưng đã tỏ ra hiểu biết khá đủ về con người được tôn thần này, trong cuốn “Hồi Ký Trần Canh”, do nxb Nhân Dân Giải Phóng Quân ấn hành tại Bắc Kinh năm 1984, Trần Canh miêu tả VNG là người “quay quắt, không chính trực và không lương thiện lắm” (slippery, and not very upright and honest). Theo Trần Canh kể lại, VNG phàn nàn với Trần Canh về những phê bình của La Quý Ba về cá nhân mình, nhưng khi La Quý Ba có mặt, thì VNG lại (lá mặt lá trái) tỏ vẻ chân tình và nồng nhiệt.
Điện Biên Phủ (13/03-07/05/1954) – VNG với khoảng 60.000 quân và 230.000 dân công, gồm 11 trung đoàn của các sư đoàn 304, 308, 312, 316, trang bị súng trường Nga SKS, 1 Trung đoàn công binh, Đại đoàn Công binh-Pháo binh 351, với 24 pháo 105 ly, 24 khẩu 75 ly, 16 súng cối 120 ly, 36 cao xạ 37 ly - Pháp có 16.000 quân và 3.000 cu-ly trang bị súng trường MAS-36, vũ khí nặng gồm 28 pháo 105 ly, 04 pháo 155 ly, 20 khẩu súng cối 120 ly, về cơ giới có 10 tăng M24 Chaffee của HK, 200 xe vận tải, 07 khu trục cơ, 06 trinh sát cơ, 01 trực thăng.
Trận Điện Biên Phủ kéo dài trong 8 tuần lễ - TQ cung cấp 8.286 tấn vật tư, bao gồm 4.620 tấn xăng dầu, 1.360 tấn đạn dược, 46 tấn vũ khí và 1.700 tấn gạo từ các kho chứa cách xa gần 1.000 km. Theo tin tài liệu CIA (Bob Seals) và Hoàng Văn Hoan tiết lộ, từ năm 1952, đã có khoảng 20.000 quân Tầu cộng tại VN, gọi là cố vấn tham gia ở tất cả các cấp độ trong trận chiến… Với tương quan lực lượng gấp 05 lần hơn, cái giá phải trả để thắng ĐBP là 6.000 chết, 12.000 bị thương, 800 mất tích, so với Pháp là chỉ 2.000 chết, 5.240 bị thương, 1.700 mất tích.
Tổn thất quá nặng do thiên tài của VNG, hay vì Vi Quốc Thanh kẻ đánh bạc bằng tiền người khác, xin tùy bạn đọc nhận định! Một VNG trên thực tế chưa được huấn luyện tác chiến lẫn tham mưu, không một ngày làm lính, không kinh nghiệm chiến trường… Xuất quân rồi thu quân tập kết, kéo pháo ra rồi kéo pháo về, thay đổi chiến thuật, bất nhất, thiếu tính toán, bởi do cái vừa làm vừa học của VNG mà cái giá xương máu phải trả quá đắt, còn vai trò của Vi Quốc thanh, vì muốn giấu nhẹm sự hiện diện của Tầu cộng, chuyện tất cả công dồn cho VNG là điều không lạ.
Thống Tướng William Childs Westmoreland, viết về VNG: Of course, he was a formidable adversary... By his own admission, by early 1969, I think, he had lost, what, a half million soldiers? He reported this. Now such a disregard for human life may make a formidable adversary, but it does not make a military genius…. (lược dich: Dĩ nhiên, ông ta là một đối thủ ghê gớm… Ông ta thừa nhận đến đầu năm 1969, đã mất nửa triệu lính, coi thường mạng người như thế sẽ tạo nên một đối thủ ghê gớm, nhưng không là một thiên tài quân sự…).
Nhà báo Bùi Tín có một mảnh vụn rất thật về VNG: Ông Giáp không có thói quen ra thị sát mặt trận. Ở trận chiến Điện Biên Phủ…, tại Bộ Chỉ Huy Chiến Dịch - bao giờ cũng trải vài tấm bản đồ, tay thì chỉ chõ - đóng kịch - như thể đánh nhau chỉ cần chỉ chõ bằng bản đồ - và ông trú ẩn an toàn tại Bộ Chỉ Huy ĐBP tại hang Thẩm Púa, thuộc Mường Phăng. Hang Thẩm Púa cách Điện Biên Phủ bao nhiêu cây số, thưa Đại Tướng? Sau khi chiến thắng Điện Biên Phủ, ông đi thị sát mặt trận, quần áo chỉnh tề, chân đi giầy ủng cao đến đầu gối!
Một Mỹ một Việt nhận xét về VNG, vậy đã đủ để mọi người có được cái nhìn trung thực về ‘thiên tai’ VNG, kẻ đưa dân Việt vào cảnh máu sông xương núi!
Dối trá!   image
Qua rồi cái lo sợ tên bay đạn lạc, những ngày đầu tháng Năm, sự tò mò hiếu kỳ đã khiến những người dân Saigon xúm quanh mấy chiếc xe tăng Bắc cộng, và những tấm ảnh đó vẫn luôn được báo chí truyền thông nhà nước xã nghĩa, đem trình làng mỗi dịp tháng Tư về với chú thích bằng câu: Người dân nô nức đón mừng đoàn quân Giải phóng tiến vào thành phố Sài Gòn sáng ngày 30/04/1975.
Đêm 29/04/1975, thành phố Sàigòn cúp điện chìm trong bóng đen, nó chết từ đêm đó, người dân trốn trong nhà mà sáng ba mươi phố vắng hoe, tuy vẫn còn có người về bên kia Khánh Hội tìm đường thoát… Sài gòn chết không qua hấp hối như Đà Nẵng, Nha Trang, cũng không đau đớn như Quảng Trị, Ban Mê Thuột, dân Sài gòn nhìn nó chết quá lẹ mà sững sờ, và như đã nói mấy tấm ảnh hiếu kỳ vây quanh xe tăng Bắc cộng là ảnh chụp sau, vào những ngày tháng Năm.
Ba mươi tháng tư bảy lăm, không là sự kiện gói trọn trong khoảnh khắc thời gian của nó, với người dân miền Nam, nó là nối tiếp những đau thương đã có từ trước, những gì phải chịu sau tháng Tư tệ hại gấp nhiều lần hơn thời còn bom đạn. Với Nam cộng thì bao gia đình ly tán, chết vì pháo kích, giật mìn, chất nổ, phá hoại, khủng bố… đến khi Bắc cộng vô, dân miền Nam sống không bằng chết, bị cướp tài sản, tù đày, đã có hàng triệu người Nam liều chết bỏ xứ mà đi.
Như vậy có thể nói dân Việt không chấp nhận cộng sản, hai cuộc bỏ phiếu bằng chân lớn nhất lịch sử dân tộc Việt khiến cho thế giới sửng sốt: Di cư triệu người năm 1954, và sau năm 1975 trong vượt biển vượt biên, đã có nữa triệu người chết đầm giữa biển khơi, hay vùi xác trong rừng thẫm. Mặc cho kẻ thắng Bắc cộng gán cho nó với bất cứ mỹ từ nào chúng muốn, thì thực tế nhìn vào những hệ luỵ kéo dài cho đến bây giờ chưa dứt, thì thật sự ngày 30/04/1975 là một ngày đen tối, một ngày đáng buồn cho đất nước và dân tộc Việt!
Đã có trả lời cho câu hỏi: Tính đến nay thành quả rõ rệt nhất của đảng An Nam cộng trong cái gọi là đại thắng 30/04/1975 đối với người dân Việt là gì? Là không gì cả, ngoài biết thêm sự thật của cuộc chiến qua câu nói của Lê Duẩn bí thư đảng An Nam cộng, một cuộc chiến mà người Bắc cộng gọi là giải phóng đất nước, lại chính là những trận đánh cho Tàu cộng, Liên Sô bằng máu xương dân Việt. Câu nói đó đã lột truồng cái đảng thổ phỉ, tự nhận là vinh quang khoác áo cách mạng vô sản, lẫn phơi trọn cái bản chất dối trá của người An Nam cộng,!
Câu chuyện phải nói tuần này nằm ở cái ý đó – Ngày 30/04/1975 có chuyện cánh cổng Dinh Độc Lập, chúng nói cánh cổng hang ổ cuối cùng của Ngụy quyền bị ủi sập, và trí trá chúng dựng lên chuyện như vậy… Sài gòn đã bỏ ngõ, nó chết từ đêm 29/04/1975, những cái đầu óc ngắn đã nghĩ ra cách sao cho chiến thắng mang tầm ‘vĩ đại’, mà cảnh cổng dinh Độc Lập bắt buộc phải bị nghiền nát dưới xích chiến xa, rằng chúng đã oai dũng đạp trên xác kẻ thù. Nhưng người hiểu biết thì nói, đó là bản chất của loài cộng sản dù chuyện không đáng vẫn cứ dối trá!
Năm 2011 nhờ chúng giành nhau giải thưởng HCM, giải thưởng nhà nước xã nghĩa về văn học nghệ thuật trong lĩnh vực nhiếp ảnh, cho tác phẩm ‘Xe tăng đánh chiếm Dinh Độc Lập’ của Trần Mai Hưởng, mà người ta chú ý đến chuyện những tấm ảnh này được dàn dựng lại. Dư luận ồn ào, nhà nước xã nghĩa nhảy vô giải độc nói rằng, một nhà báo nữ người Pháp (Francoise de Mulder), nơi một gốc cây (?) đã chụp một lúc 36 tấm ảnh chiếc xe tăng 390 ủi sập cánh cổng sắt… Không một ai tin, vì không một nhà báo nào thời khắc đó có mặt trong Dinh!
Thiếu tá Nhan Hữu Hậu người có mặt từ trước giờ xe tăng cộng sản chạy vào sân Dinh Độc lập kể lại: Khoảng 12 giờ trưa ngày 30 tháng 4, xe tăng Cộng Sản tiến vào Dinh Độc Lập mà không gặp một sức kháng cự nào, vì cổng chánh đã được mở rộng từ trước. Sau giờ phút này, cộng sản đã lợi dụng đêm tối, ngụy tạo cho đóng 2 cổng này lại, ủi sập rồi tuyên truyền đây là hang ổ cuối cùng của Ngụy quyền đã bị thanh toán. Hai chữ ‘thanh toán’ là muốn cho người nghe thấy rằng nơi đây đã xảy ra cuộc chiến, và cảnh những chiến xa Bắc cộng tiến công!
Cũng chỉ mỗi chúng ồn ào, không khác gì chuyện lá cờ cắm trên nắp hầm tướng De Castries ngày náo1954… M.Gorbachev tổng bí thư đảng Nga cộng nói: Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng sản - Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà thú nhận rằng, người Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá. Húc đổ cổng Dinh Độc Lập là có, nhưng không phải là sự kiện xảy ra vào ngay giây phút lịch sử của nó, mà là dàn dựng lại, để chúng gọi là: ‘hang ổ cuối cùng của Ngụy quyền đã bị thanh toán’, và nhà báo người Úc Neil Davis của đài NBC được phép quay.
Những thước phim của Neil Davis được biên tập thành phóng sự đặc biệt dài 30 phút phát trên NBC tung ra khắp thế giới vào cuối tháng 05/1975 - Sự kiện lịch sử là những gì thật sự diễn ra được ghi lại trong thời khắc của sự việc, nhưng cộng sản cái chúng muốn là huênh hoang tuyên truyền, dù đó có là dựng lại cái không thật. Hình ảnh xe tăng Bắc cộng ủi sập cổng Dinh Độc Lập qua mắt thế giới nhìn, cái chiến thắng của chúng như lớn hơn, dũng mãnh hơn, trong khi thực tế cái chúng có được, cũng chỉ bởi một QL.VNCH, đã bị trói tay bức tử.
Dối trá với dư luận nước ngoài, và ngay cả với người dân trong nước! Sau 30/04/1975 người dân miền Nam đã được xem các thước phim, gọi là ‘Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’ do miền Bắc dựng trong những năm cuộc chiến khốc liệt 1970-1972, thanh niên trai tráng trong phim đều rạng rỡ, nó được đóng theo yêu cầu của bộ chính trị. Trong khi thực tế thiếu niên miền Bắc, không lớn kịp để cung ứng cho chiến trường miền Nam, mà hầu hết những tù binh Bắc cộng bị bắt thời đó, đều là những trẻ nhỏ, Tư Bến Nghé tui đã bắt được một, tuổi chưa tới 15.
Nói về phim, tuy ‘đánh đây là đánh cho Trung quốc, Liên sô’, nhưng dân miền Bắc được bộ chính trị đảng Ba Đình động viên hăng hái nộp con cháu đi B, bằng những phim ca ngợi chiến trường B qua những chiến thắng (xạo) của ‘Hãng phim Giải phóng’. Và những sinh hoạt trong Trung ương cục miền Nam (cục R), cũng như trong những địa đạo hầm hố Củ Chi cũng được dàn dựng, tất cả vừa để tuyên truyền với dư luận thế giới, và lừa dối chính nhân dân miền Bắc, che đậy cuộc chiến cho Nga Tầu, bằng tên gọi giải phóng miền Nam.
Nhìn từ ngày đầu, chiếm được Hoa Lục 1949, Mao cần một phía nam an toàn, và trong say mê quyền lực, bác nghe lời Mao phát động chiến dịch Lê Hồng Phong I và II (tên đặt lại sau này) 1950-1954 nơi vùng Việt Bắc, Cao bằng, Lạng Sơn, Điện Biên bởi các tướng Tầu như Trần Canh, Lã Quý Ba, Vi Quốc Thanh, Mai Gia Sanh, Đặng Dật Phàm… Dân Việt lâm cảnh xương phơi thành núi, máu chảy thành sông, ngay 1954 vừa xong Điện Biên, bác nói cùng Võ Nguyên Giáp: Mừng chú thắng trận trở về nhưng chúng ta còn phải đánh Mỹ (Đèn Cù/Trần Đĩnh).
Rồi chuyện người Pháp trở lại Đông Dương lần thứ hai, và chỉ trong hai năm 1945-1946 bác gửi tất cả 08 lá thư đến Tổng Thống Hoa Kỳ Harry Truman, người ta đã đánh giá con người cơ hội nơi bác. Còn câu nói đánh Mỹ cứu nước của bác với Võ Nguyên Giáp, vào lúc năm 1954 xin đừng cho là lạ, xin nhớ rằng vào đầu năm 1950 tại Moscow, bác đã được Stalin gả cho Mao để được học làm người cộng sản trung kiên, thì mối thù Mỹ, nếu Mao có truyền sang cho bác thì đâu gì lạ: Đánh Mỹ cứu nước Tầu.
Cái dối trá của đảng An Nam cộng là bản chất, và ngay cả bác là lãnh tụ, để che lấy con người đời thường mà chúng trí trá bọc quanh bác những sương khói huyền thoại, tất cả không có đến được một phần trăm là sự thật, chủ đích không ngoài dựng lên một ‘thánh bác’. Chuyện lộng giả thành chơn, và sống trong dối trá quá lâu đã nhập tâm hoang tưởng, rằng bác là thánh, đảng là anh hùng bách chiến bách thắng. Trận Điện Biên Phủ từ cái che đậy nó là made in china, mà bắt cả nước lên đồng cùng đảng, còn Võ Nguyên Giáp cứ tưởng thật mình là thiên tài!
Dân Việt bị họa cộng sản bảy chục năm hơn, vận nước ngả nghiêng theo bước chân của bác, với một lý lịch nhân thân mù mờ, xuất hiện tại Ba Đình 02/09/1945 cho tới nay, có ai biết bác là người Việt hay người Tàu? An Nam cộng đảng bắt dân tôn bác là cha già dân tộc, nói bác vì nước vì dân sống như một nhà tu khổ hạnh, không vợ con, là thánh, là thần, nhưng bản chất con người làm sao che đậy được… Chỉ một câu bác nói với Vũ Đình Huỳnh thư ký riêng, mà biết được con người thật của bác:
-Đôi khi những giọt nước mắt giả vờ, thì hữu ích trong việc làm cho vấn đề dễ thông qua trong một bài phát biểu… 172.008 người dân lành vô tội bị giết theo lệnh quan thầy Nga-Hoa, trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc, đây là câu nói tự hào cái khôn ngoan của thánh bác. Như một kịch sĩ mà người ta đã thấy bác khóc, dùng khăn tay lau nước mắt giữa buỗi họp tổng kết năm 1956. Sự thật trong Đèn Cù, tác giả Trần Đĩnh viết rằng, cùng Trường Chinh (đeo kính đen), bác (lấy khăn bịt râu) về dự cuộc đấu tố bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) ở Đồng Bẫm!!!
Còn sự thật chuyện người Mỹ và bác! Toán Deer Team (OSS/CIA) đầu tiên nhảy dù xuống Tân Trào ngày 16/07/1945, đã cứu sống bác khỏi bệnh sốt rét ác tính và kiết lỵ, lại còn dạy Võ Nguyên Giáp biết cách ném lựu đạn… Một thành viên OSS là Henry Prunier đã kể lại:“Obeying regulations, the O.S.S. men declined, regretfully, Ho’s offer of pretty Vietnamese women and jungle aphrodisiacs, Mr. Prunier said.” (http://www.nytimes.com/…/henry-a-prunier-army-operative-who…).
Như lời kể của H.Prunier, thật đáng tiếc cho đám lính OSS, đã phải từ chối món quà gái Việt đẹp và thuốc (cây lá rừng) kích dục của bác, vì quân luật của họ cấm chuyện đó! Đây là câu chuyện đạo đức HCM, người thật việc thật, có kèm theo link để cho một ai nghi ngờ thì gõ cửa google mở ra xem. Những chuyện như vậy nó là những mãnh vụn nhưng rất thật, mà đảng An Nam cộng dù có muốn bịt cũng không thể nào ém cho hết được, nhất là thời đại internet thông tin toàn cầu hiện nay.
Kết thúc câu chuyện ‘dối trá’ tuần này, trong vài dòng cuối Tư tui nhớ lại chuyện ngày còn đi tù ngoài đất Bắc… Vào khoảng cuối thập niên 70, đám tù miền Nam bị nhốt ở trại Nam Hà, để đón phái đoàn nước ngoài nào đó muốn đến coi chuyện ‘học tập cải tạo’ ra sao. Vậy là những tay tù ốm đói bị lùa đi ráo, để lại mấy anh còn có chút da thịt (do được thăm nuôi) dàn cảnh cho gặp phái đoàn, trên đầu nằm mỗi anh trại cho bày hàng một hộp sữa, hai gói mì tôm, những vật quý này được lấy lại liền khi phái đoàn vừa ra khỏi cửa.
Cộng sản chỉ biết sống bằng giả dối, nhưng rồi có lừa được ai dâu!Tư Bến Nghé

No comments:

Post a Comment