Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5011)

Từ sau khi Thế Chiến II kết thúc, Mỹ luôn giữ vai trò đầu tàu của thế giới tự do; nhất là trong thời kỳ chiến tranh lạnh giữa Tư bản vs Cộng Sản. Liên Sô và khối CS Đông Âu sụp đổ nhưng TQ trỗi dậy như con rồng và Putin vẫn muốn Nga là con gấu đáng gờm khiến Mỹ thấy được tai hại của việc "nuôi ong tay áo" thì quá muộn. Mỹ cần có đối trọng để cạnh tranh thì Mỹ mới tiến bộ nhưng chạy riết rồi cũng mỏi mệt, đuối sức. Con người chứ có phải là thần thánh đâu? Có lên đỉnh rồi cũng phải xuống chứ cương mãi được hay sao? Trump muốn Mỹ vĩ đại trở lại, hay thực ra là đã mỏi gối chùn chân nên phải rút lui khỏi vai trò lãnh đạo cho đỡ hao tài tốn của sau khi đóng vai anh cả quá lâu? Ai bảo ham nổ làm chi cho khổ! Homeless đầy đường mà cứ chơi sang đi viện trợ thiên hạ. VC từng cầm túi qua Mỹ xin tiền viện trợ nhưng bây giờ anh Fuck lại đem cả chục tỷ qua đấm mõm Trump kìa. Đổi đời?
CÁC BẠN ĐANG TRANH ĐẤU VÌ ĐIỀU GÌ?
jjj (2)

Cụm từ các nhà tranh đấu, nhà dân chủ được sử dụng rộng rãi trong thời gian gần đây thế nhưng đi điểm xuyết lại các phong trào mà người dân trong nước đòi hỏi người ta có thể thấy được sự phôi thai, mất phương hướng của nó.

Nói như vậy có vẻ khiên cưỡng nhưng thực tế là như vậy!

Các bạn đang tranh đấu vì điều gì?
Đòi hỏi dân chủ, tự do, nhân quyền như các quốc gia văn minh ư?
Xin lỗi khái niệm đó hoàn toàn không có trong chế độ cộng sản, đặc biệt hơn nó lại là một quốc gia độc tài đảng trị, tại đó họ cho mình có cái quyền độc tôn làm cha của muôn dân, làm vua của thiên hạ thì bạn đòi hỏi cho đến bao giờ?
Cũng có những phát ngôn thuộc loại tào lao xí đế ở nước ngoài không chống đối chế độ chỉ xin nhà cầm quyền cộng sản ban cho chút tự do, chút dân chủ, chút nhân quyền nhưng nếu nói như vậy thì thước đo của những giá trị đó là gì? Họ có thể cho bạn đấy nhưng cho được bao nhiêu và như thế nào mới là điều đáng nói…
Cũng có những người tranh đấu khi bị bắt giam trong ngục tối phát ngôn không hề chống đối chế độ, chỉ chống cường quyền nghe thật buồn cười như những lời nói của trẻ thơ thiếu tri thức, đã là toàn trị và dùng lực lượng hành pháp thiết lập lên bức màn sắt công an trị thì chống nổi không? Chống như  thế nào khi mình hoàn toàn không hề có vũ khí, phương tiện truyền thông cũng như đội ngũ đông đảo các người cùng chí hướng?
Các nhà dân chủ khác thì tìm kiếm những nguồn tài trợ từ nước ngoài, xâu xé lẫn nhau để cho bọn truyền thông bưng bô cho đảng cộng sản đem lên làm trò cười cho thiên hạ, làm cho lòng dân ngao ngán thì thử hỏi tranh đấu cái kiểu gì, khi nào mới có dân chủ thật sự cho Việt Nam?
Các nhà đấu tranh trong nước thân mến,
Để có được những giá trị cao cả của nhân loại với các mỹ từ: Tự do-Dân chủ- Nhân quyền là một quá trình dài, rất dài của các quốc gia khác trong đó họ có một nền tảng vững chắc, những nhà chính trị tài ba, những nguyên thủ biết lắng nghe và thấu hiểu người dân của mình còn tại Việt Nam thì hoàn toàn không có, chỉ có bọn kiêu binh hãnh tiến, bọn bưng bô cho đảng, bọn nâng bi kiếm sống, người dân đen bị nhồi sọ và quan trọng hơn hết chỉ có một đảng độc tài duy nhất đang kềm tỏa và kiểm soát đất nước.
- Bạn không thể nào đòi hỏi dân chủ trong một đất nước độc tài đang ngày đêm ra rả tuyên truyền chống các luận điệu của bọn thế lực thù địch phản động, ngoài ra những điều luật do nhà cầm quyền đặt ra sẵn sàng khép bạn vào những tội hình mà các quốc gia khác không có.
- Bạn không thể nào có Tự do trong một quốc gia cộng sản trong đó quan trọng nhất là Tự Do Tư Tưởng, một yếu tố quan trọng nhất của sự phát triển của loài người bởi vì công thức chung của các nước cộng sản là Duy Ý Chí, họ muốn tạo thành một quốc gia thống nhất hoàn toàn về ý chí nhằm tiếp tục sự cai trị trường tồn, vì thế đừng hỏi vì sao nền tự do ngôn luận hoàn toàn không xuất hiện tại Việt Nam.
- Bạn đừng đòi hỏi dân chủ hay cho mình là nhà dân chủ khi đảng csVN vẫn còn tồn tại, nếu công thức của mục tiêu tranh đấu của bạn là đòi hỏi dân chủ trong một quốc gia cộng sản thì bạn đang mò kim đáy biển, việc làm của bạn cũng giống như Nguyễn Phú Trọng đã từng phát ngôn: “Đi hết thế kỷ này cũng không biết đến thiên đường xhcn hay chưa!”
Dân chủ chỉ có được khi không có đảng cộng sản!
Quan trọng hơn nữa là chính phủ hậu cộng sản đó phải được điều hành bởi những đầu óc dân chủ, tiến bộ và do người dân bầu ra.
Để có được điều đó các bạn phải xác định rằng đảng csVN chính là trở ngại mà chúng ta phải vượt qua, phải xóa sổ nó thì mới có thể xây dựng được một quốc gia dân chủ còn nếu vẫn có sự tồn tại của đảng csVN thì nền dân chủ đó chỉ là nền dân chủ độc tài giả hiệu mà các bạn có thể dễ dàng nhìn thấy qua cuộc hội kiến của tên độc tài Nguyễn Phú Trọng với TT.B.Obama tại Nhà Trắng với phát ngôn: “Chưa có bao giờ người dân Việt Nam được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay”, nhưng trong thực tế thì người dân vẫn không thể tự do biểu tình, vẫn bị cắt cổ chết trong đồn công an…
Những giá trị khác như tự do, nhân quyền chỉ có thể có được một khi các bạn làm nên một cuộc cách mạng của lòng dân, một sự thay đổi toàn diện thể chế chính trị tại Việt Nam trong đó việc lật đổ sự cai trị khắc nghiệt của đảng cộng sản là điều quan trọng nhất để có thể xây dựng lại một quốc gia trên đống đổ nát hoang tàn mà bọn chúng đã gầy ra.
Nói một cách khác, việc tranh đấu của người dân phải đi đến cái đích cuối cùng: Thay đổi thể chế chính trị Việt Nam, bằng ôn hòa hay bằng bạo lực cũng phải đạt được mục đích.
Nói như vậy thì nhiều người sẽ băn khoăn biết đến bao giờ người dân Việt Nam mới có cơ hội để làm được điều đó?
Đầu tiên những nhà tranh đấu phải tuyên truyền cho người dân trong nước có được sự dũng cảm, phải thể hiện công khai chính kiến của mình, sẵn sàng cho mọi người thấy được mình không ưa thích cộng sản cũng như những luận điệu tuyên truyền của họ, hướng dẫn người dân biểu tình đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình bao gồm quyền tư hữu, quyền được sống như một con người văn minh, và cao nhất là quyền thể hiện quan điểm chính trị của mình mà nhà cầm quyền không được phép can thiệp.- Đó là một nét dân chủ sơ khai mà người dân Việt Nam cần phải tiến tới như là bước đi đầu tiên trong quá trình hình thành tư duy dân chủ của mình.
Khi bán nửa dân tộc dám thể hiện chính kiến, dám công khai đòi hỏi những yêu cầu của mình thì tiếp sau đó sẽ là sự phản ứng trước khi chết của đảng csVN, họ có thể dùng bạo lực đàn áp, gia tăng cường độ hoặc xuống thang hòa hoãn, thế nhưng những ai dại dột tin theo mà không minh định lập trường cứng rắn của mình hoặc của phong trào của mình cũng sẽ mau chóng bị những thủ đoạn đê hèn bách hại.
Đó là cái giá phải trả, điều cần thiết phải làm dù có thể có những cảnh tượng đau lòng nhưng đó là điều không thể nào né tránh để có được những giá trị cao cả mà nhân loại đang thụ hưởng, còn bằng không thì những giá trị đó chỉ là một giá trị trừu tượng ngoài tầm tay với của người dân Việt Nam.
Đấu tranh dân chủ là một sự cống hiến cho dân tộc mình, đấu tranh không phải chỉ được nổi tiếng, được nhận những đồng đô la Mỹ, Úc, Canada, không phải đấu tranh để được đi Mỹ, đi Đức và chìm nghỉm trong bộn bề lo toan nơi đất khách, mà đó là một sự hy sinh cao cả, một đức tính cần thiết cho các chính khách sau này mà bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện là một tấm gương dành cho giới trẻ Việt Nam noi theo học hỏi.
Nước Mỹ có một câu bất hủ Freedom is not free-Tự do không bao giờ miễn phí, mà đó chỉ là một giá trị trong hàng loạt giá trị đang không hiện hữu tại Việt Nam thế thì cái giá để có được điều đó là gì là điều mà 90 triệu người dân trong nước cần phải suy nghĩ…
Bạn đang tranh đấu vì điều gì?
Nguyên Anh
Tháng Tư đổi đời!
Đầu tháng Tư ở xứ người, để xí gạt lẫn nhau, mà thi nhau nói những chuyện đía dóc, cái hay ở chỗ những chuyện này nghe qua cứ y như thiệt, mần không ít kẻ mắc điếm để bị mọi người cười cho là khờ… Họ bày ra vậy chỉ để dỡn cho vui thôi, đó là chuyện cá tháng tư!
Còn ở xứ An Nam xã nghĩa thì khác, từ sau tháng tư đen của thời đại gọi là cắt mạng quang vinh, mọi thứ người ta nghe na ná giống chuyện ngày April Fools ở phương Tây, giống vậy nhưng hổng phải vậy, và xứ người chuyện đía dóc chỉ xảy ra có một ngày đầu tháng Tư, còn đất xã nghĩa nhà nước mần đủ trọn một năm 365 ngày, dóc hết năm này xạo qua năm tới.
Cá tháng Tư xứ người, phải xạo sao nghe như thiệt để người tin, được nhiều người tin là giỏi, riêng kẻ bị người ta đía dóc, đến khi biết mình bị mắc điếm thì rồi cũng cười khì, cười vui mà khen kẻ kia xạo giỏi. Còn chuyện nhà nước xã nghĩa chúng nói xạo, chín chục triệu thằng dân đổ quạu khi phải nghe chúng đía, chúng mở miệng biết liền là xạo, nói xạo dở ẹc nhưng chỉa súng bắt người ta tin là thiệt, ai hổng tin lời chúng nói thì chúng chơi trò cắt mạng.
Lại một tháng Tư nữa lại về, lòng dạ nào vui mà đem vô đề câu chuyện tuần này, bằng chuyện đía xạo cá tháng Tư, chẳng qua Tư tui chỉ muốn nói ở đất thiên hạ để mần mọi người vui mà có April Fools. Chứ xứ mình cũng ngày tháng Tư mà dân Việt khóc đỏ chừ con mắt, cái tháng Tư mà nhà văn Thanh Nam nói: “Một năm người có mười hai tháng, Ta trọn năm dài một tháng Tư…” Đó cũng là cái tháng tư, thằng dân nghe loa phường xạo về tình hữu ái vô sản, đã chửi thề bởi gạo đã thay tiền trả nợ súng đạn cho chệt cộng, mà dân nhá bo bo sái quai hàm.
Ba lần đổi tiền người dân miền Nam nát khố! Chủ trương san bằng giàu nghèo hai miền đảng đã thành công, và thực tế rất rõ là người miền Bắc luôn ăn trên ngồi trước, nói giỏi hơn bởi họ là dân xã nghĩa nòi. Còn chuyện ngày một giàu hơn, miệng ồn ào nói thẳng với họ chẳng có gì để mất ngoài đôi dép râu, còn thì được tất cả… Rồi nào là duy vật xã nghĩa, là cứu cánh biện minh cho phương tiện, mà người ta thấy họ ăn cắp từ bao gạo cứu trợ lũ lụt, đến đục khoét các công trình nhiều ngàn tỷ. Nay thời gian chỉ nửa đời người mà họ đã là đại gia bạc tỷ đô la!
Chuyện từ những ngày đầu, cái khác biệt vùng miền một thời đất nước chưa là một, như hai hột giống ươm trên đất khác nhau mà sinh trái đắng ngọt… Sau bốn chục năm đảng lại có thêm thành quả, những thế hệ trẻ người miền Nam chung xuồng, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc, đã ít nhiều trở thành con người mới xã nghĩa. Dân hai miền Bắc Nam cùng là giống Việt, đều có kẻ tốt người xấu, do tốt xấu nhiều hay ít mỗi bên mà người ta đánh giá… Bí Lú đầu đảng An Nam cộng cũng từng có câu: “bí thư đảng phải là người miền Bắc có lý luận”.
Câu chuyện tuần này: Tháng Tư đổi đời. Đã hơn bốn chục năm qua, dân Việt phát sinh thêm giai cấp mới, giai cấp lạ lẫm mà trước kia chưa hề, đó là ‘tư bản đỏ’, và đó là cái giống gì thì xin thưa, đơn giản nó là những kẻ giàu sụ trong một chế độ cộng sản lấy sự cào bằng làm chính sách. Cái gì thì hổng dám ắt quyết, chứ thứ tư bản đỏ chắc chắn trăm phần chúng đã được khai sinh, sau những ngày tháng Tư miền Nam lọt vào tay Bắc cộng, nó là con cưng do đảng đẻ ra, dù rằng tư bản nhưng nó vẫn đỏ, hổng khác kinh tế thị trường nhưng định hướng xã nghĩa.
Những tư bản đỏ hôm nay, ngày nào tháng Tư đạp đất Sài gòn, là những nón cối dép râu đứng rụt rè trước cửa nhà một ai đó, hết ngước nhìn lên tầng cao rồi nhìn qua hai bên, hổng biết cả bấm cái chuông điện. Từ Bắc vô Nam vai đeo xà cột (saccote), dép râu quần xắn trên mắt cá, có anh vắt chéo ruột tượng gạo, đứng ngơ ngác bên cột đèn đường xanh đỏ đất Sài gòn, mang nét mặt nai vàng Trường Sơn. Nay những hình ảnh đó đã đi vào quá vãng, chỉ lưu vết trong ký ức người Sài gòn một thời tan nát… Một cuộc đổi đời vô tiền khoáng hậu!
Có cả Nam cộng, loại tập kết hay thứ nằm mùng chống muỗi, từ bề ngoài ăn vận đến nói năng cố rập khuôn Bắc cộng, chẳng qua để lấy hơi cắt mạng nòi. Trong những ngày bão nổi lên rồi, những anh Năm, anh Ba, Chị Tư, đây là thứ khó chịu hơn ai hết, để tỏ ra một bụng cộng sản mà hổng nói thì thôi, còn nói thì rặt nào là biện chứng, khẩn trương, cùng là quán triệt… Nếu cắc cớ hỏi nghĩa là gì thì ngọng, trình độ lớp ba trường làng, nên chuyện lập lại như con két không giấu được nhân thân, đó là những Sáu Kiệt, Tư Sang, Ba Dũng, Triết hề…
Dép râu vừa đạp đất Sài gòn là bắt đầu ra tay cướp, những căn phố lớn, phố nhỏ đất Sài gòn một sớm một chiều thay đổi chủ. Những cán cối theo đảng càng lâu thì căn nhà cướp được càng bự, và cũng sẽ ở nơi con đường lớn. Vậy rồi mạnh ai nấy cướp, Nam cộng tập kết, nằm mùng chống muỗi, hổng chịu thua Bắc kỳ hai nút, cả một cái đảng lộ nguyên hình là đảng cướp… Ở Sài gòn thành phố lớn, Đỗ Mười mần chuyện x1, x2, x3 đánh tư sản cướp vàng, thì nơi tỉnh lẻ Rạch Giá thiếu úy côn an Dũng Xà Mâu cũng bán bãi vượt biên lấy vàng mần giàu!
Mọi người trố mắt nhìn, chúng cướp những cái trước mắt của người dân hôm nay, và cướp luôn cả những gì của cháu con họ trong tương lai, đó là chuyện chúng nhân danh người dân mượn tiền thiên hạ, những đồng tiền máu ODA đã chất nợ lên đầu cháu chắt người dân. Một nhà nước giỏi đi mượn nợ đem về ăn chia, ca bài xin mọi người giúp xây dựng đất nước sau chiến tranh, làm một chúng ngắt véo mười, có nước người ta mắc điếm mà cho, nhưng cũng có nước như Nhựt Bổn, nổi sùng đòi tiền lại sau vụ ăn dơ của công ty đường sắt.
Đổi đời có cả hai phía quan lẫn dân, và đương nhiên hễ có đứa được thì ắt có kẻ mất! Có tư bản đỏ trong hàng quý tộc, thì có thêm ‘dân oan’ một loại dân mới của hàng thứ dân, … Hai giai cấp này đối chọi nhau như hai thái cực, một đằng là tận cùng dưới đáy xã hội, bị cướp hổng còn lấy miếng đất cắm dùi, đem thân mần dân oan sống vất vưởng ngoài công viên lề đường. Còn tay cắt mạng tư bản đỏ, bỏ dép râu nón cối, nay đeo kính gọng vàng, ngồi co chân nước lụt trên xe Mẹc, từ một tay du thủ du thực, hổng một hòn đất chọi chim nay thành đại gia.
Thực tế phải thấy tư bản đỏ là nhà nước, là đảng, và dân oan là thù địch của nhau, kẻ cướp và người bị cướp, ngày nào nhân danh và bằng máu xương nhân dân, lũ An Nam cộng nói rằng chúng đi mần cách mạng. Nay quyền lực đã trong tay, chúng là tư bản đỏ cướp đất dân lành, để sinh ra cái gọi dân oan, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: “Người cộng sản làm cách mạng không phải để mang hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúc đến cho người cộng sản.” Một câu nói ngắn nhưng đầy đủ nghĩa và đúng sự thật!
Tháng Tư đổi đời, cũng bởi đổi đời mà bỏ xứ ra đi, nên hổng nhắc chuyện vượt biên, vượt biển, là thiếu sót lớn… Bỏ xứ ra đi cao nhất là những năm cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80, hình ảnh của Boat people đã làm rúng động thế giới, nhưng rồi cũng chấm dứt cùng các trại tỵ nạn đóng cửa. Tiếp theo là sự ra đi vì nhân đạo, cho những kẻ đã bị thiên đàng xã nghĩa ghét bỏ, nước Mỹ tiếp nhận họ, theo US Census (2015) tại Hoa Kỳ, có gần 2 triệu, gồm những người từ ngày đầu di tản, đến vượt biên, dạng con lai cùng HO. Đó là những người Việt tỵ nạn!
Vậy những con người xã nghĩa và các quan cắt mạng có bỏ xứ ra đi hôn, xin thưa là có! Người dân xã nghĩa tiếp tục ra đi hợp pháp, họ là người của chế độ, nhà nước đảng An Nam cộng đưa họ đi. Nói là tiếp tục đi, là vì chuyện họ đi đã vốn có từ trước, dưới dạng lao động hợp tác giữa các nước cộng sản với nhau, và khi chế độ cộng sản sụp đổ ở Nga, ở Đông Âu, một số lớn những người này ở lại và đã vượt biên giới sang sinh sống tại các nước tự do. Con số này lên đến 1,4 triệu người kể cả du sinh. Họ là dân xã nghĩa, là Việt kiều yêu đảng!
Nay vì dân đói cơm, nhà nước đói tiền mà con cháu bác được đảng xuất khẩu lao động, họ đang tuổi thanh niên sinh sau 1975 rường cột nước nhà, cầm cố ruộng vườn nhà cửa để được đi xứ người kiếm cơm. Hổng cần người có học, hay tay nghề chuyên môn, ở họ là cung ứng sức lao động giá rẻ cho những nơi cần: lao nô, oshin hay mần đĩ… Đi khắp nơi trên thế giới, xa thì có Angola Châu Phi, gần thì những nước Nhật Bổn, Đại Hàn, Đài Loan, Hồng Kông nhiều nhất vẫn là mần đĩ ở Malaysia, Singapore, và có cả trên đất Thailand, đất Cambodia.
Nay dân An Nam xã nghĩa ồ ạt bung ra khắp xứ người, hổng chỉ là tầng lớp nghèo vì miếng cơm manh áo, mà còn là những tư bản đỏ, những đảng viên cao cấp, họ là những kẻ được đảng ưu đãi nay ôm tiền chạy khi ăn đã no. Chúng có cả những chóp bu nhà nước An Nam cộng đương quyền, tính đến chuyện lúc xuống ghế, mà cho người nhà đi dọn sẵn bãi đáp an toàn nơi hải ngoại, con cái chúng đã đưa ra nước ngoài hầu hết… Đít chúng đỏ, nhưng trong túi đứa nào cũng sẵn cạc xanh, cán cộng nhưng đã mua quốc tịch tư bản!
Mần gì ở chúng vì nước vì non, toàn là cắt mạng xạo ke, vàng xi đem xí gạt thiên hạ, một lũ đầu trộm đuôi cướp, súng trong tay chỉ thấy hè nhau ăn cướp, rồi mang tiền bạc giấu ở nước ngoài, đó là hành vi tẩu tán của hạng bất lương thường thấy. Ngày trước người dân miền Nam gọi chúng là cộng phỉ thiệt hổng sai, cả một cái đảng bây giờ hiện nguyên hình là đảng cướp, quân bất nhân trước sau gì cũng rã đám, còn vật bất nghĩa của thiên sẽ trả địa.
Tháng Tư đổi đời vận nước đen tối, mà loài quỷ đỏ lộng hành, hả hê trên xương máu dân Việt, đem đất tổ ông cha bán buôn như của riêng, nhưng lưới trời lồng lộng, mần sao thoát khỏi luật nhơn quả, ác giả ác báo.Tư Bến Nghé
Thông tin độc hại!    
Cùng có cái sợ, cùng là sợ cho cái tánh mạng mình, nhưng thằng dân cùng ông nhà nước thấy ra đồng bệnh, nhưng hai bên hổng có được cái thông cảm, như câu người đời thường vẫn nói là đồng bệnh tương lân… Nói cho cùng, cái sợ mỗi bên đang mang là từ phía bên kia đem lại, chính vì vậy mà cả hai nay đã quyết một sống mái!
Dân sợ chết, vì thức ăn độc hại made in china mà nhà nước xả cảng cho nhập ồ ạt, dân sợ hổng còn đất sống, vì Tầu cộng xâm lăng và hủy diệt môi trường sống… những cái sợ đó rất thực đang rõ ràng trước mắt. Còn chuyện nhà nước cắt mạng sợ, đúng ra chúng sợ Internet, sợ đến mất ăn mất ngủ vì sự bùng nổ thông tin, những “thông tin độc hai” (chúng gọi vậy), dễ dàng thổi tan đi những sương khói do chúng tạo ra bao lấy nhân thân rất đời thường của lãnh tụ, hay những quang vinh giả tạo về cái đảng cộng mà chúng đang núp.
Nay nhờ internet mở tung những sự thật, mà người dân thấy ra mình đã bị bưng bít quá lâu, đảng nay đã là thứ quyền lực độc tôn, và để duy trì sự sống còn mà dâng cả đất nước vào tay giặc. Như đã nói chúng lấy dối trá để cai trị, bưng bít từ chuyện ăn dơ đục khoét đến chuyện tày trời, cả một cái đảng đã và đang cấu kết cùng nhau bán nước, vậy thấy ra chúng sợ những gì là ánh sáng, những gì là sự thực. Sự sống mái của đôi bên hôm nay, hổng chỉ để xóa một chế độ, mà còn là vì tương lai của cả dân tộc lẫn đất nước!
Vô đề mần vậy, để nói lên nội dung câu chuyện tuần này, về cái sợ của đảng, còn sợ cái giống gì thì như đảng đã nói, đó là những thông tin độc hại! Cũng bởi với đảng mọi thứ đều xạo ke mà sợ lòi đuôi, vỗ ngực nói thắng Pháp vùng Việt Bắc năm xưa, nhưng có ai đó nói những cái thắng đó là của Trần Canh, Vi Quốc Thanh, thì đảng bắt bỏ tù… Cấm, cấm hết hổng một ai hó hé, nói thật là có tội, bài viết ngày 21/10/2016 của Washington Post: ‘In Vietnam, telling the truth is criminal ‘propaganda’, nghĩa là nói sự thực ở xứ An Nam cộng là đi tù, vì tội tuyên truyền!
Vì sợ sự thực mà đảng đàn áp người dân, bưng bít thông tin tối đa nhưng vẫn thất bại, kềm kẹp, bỏ đói, nhốt tù thân xác, đảng làm được, còn đầu óc con người thì bó tay. Nay cả xứ 92 triệu dân, đã có khoảng 70 triệu người sử dụng internet, 52 triệu tài khoản facebook, trước con số đông đó đảng muốn một chiều, chỉ một mình nói, nhưng hổng tự mần được mà phải nhờ đến Mỹ, tác động hai công ty Google và Facebook, đến tại chỗ mở văn phòng, mần chuyện ngăn chặn thông tin lề dân mà nhà nước đang chịu thua.
Ngày 21/03/2017, Ted Osius đại sứ Hoa Kỳ, đã phải đến bộ thông tin truyền thông nhà nước, để nghe lời đề nghị: Google, Facebook phải có ‘đại diện’ tại Việt Nam để tận diệt các tin tức, hình ảnh, bài viết, video clip, bị coi là ‘độc hại’. Độc hại đây là ảnh hưởng tới sức khỏe của chế độ, đến cái sống còn của đảng, vì cuối cùng đảng đã coi người dân là kẻ thù, giữa nhà nước và người dân, đã lộ ra một lằn ranh đối đầu.
Muốn Google Facebook mang máy chủ trực tiếp đến nghe lệnh từ đảng, tháo gỡ hoàn toàn những gì đảng yêu cầu, trước đây những quy định cũng đã được đưa ra bằng Nghị Định 72, và Thông Tư 38 của nhà nước xã nghĩa. Các quy định này theo đại sứ Ted Osius, thì Google đã lo ngại rằng sẽ hạn chế hoạt động của Google, cũng như các nhà cung cấp dịch vụ xuyên biên giới vào xứ An Nam cộng!
Với nhà nước An Nam xã nghĩa thì Google chưa mần được việc, hổng như là báo cáo nói đã xử lý xong 80% yêu cầu, mà cho là thực sự Google mới chỉ xử lý được hơn 40 clip trong 8,000 clip ‘độc hại’. Và hơn hết, Google chỉ chặn người trong nước, còn người ở nước ngoài vẫn coi được… Tóm lại nhà nước vẫn đang mang cái mặt tèm lem thúi hoắc trước dư luận thế giới, nên muốn Google phải bịt mắt luôn hết thiên hạ, và trong sự mâu thuẫn giữa quyền của người dân, và nhu cầu tuyên truyền của chế độ, bộ thông tin nhà nước muốn Google đứng về phe mình.
Trong năm 2016 theo thống kê của nhà nước xã nghĩa đã có 800 tài khoản facebook, 300 kênh YouTube cả trong lẫn ngoài nước, các đối tượng chống đối tung tin xấu độc, hạ uy tín lãnh đạo đảng, nhà nước cắt mạng. Chuyện mần vậy, người ta lo rằng gộp cả chuyện bốn năm trước, Dũng xà mâu lúc đương quyền đã bỏ hai trăm triệu đô la tổ chức một đội ngũ côn an mạng, mà các trang web đã phải sút đầu tóc mượn, nay thêm Google nếu vì nồi cơm nhập băng với nhà nước An Nam cộng, thì tương lai trên mạng chỉ có các cái loa đảng chạy tin mà thôi.
Nơi xứ xã nghĩa cứ hai ba tháng lại bắt giữ một vài người, nói họ tuyên truyền chống nhà nước, lợi dụng các quyền tự do dân chủ nói xấu lãnh tụ hay chóp bu đảng, có cả tội gây chia rẻ phá hoại sự đoàn kết nội bộ… đảng. Thiệt tình nói vậy nghe hổng vô, chống Tàu cộng xâm lăng thì gọi là chống nhà nước, nói chuyện Trọng Lú với Dũng xà mâu giành ăn uýnh nhau mà cho là chia rẻ nội bộ đảng, còn như chuyện Sang Sâu hãm hiếp đàn bà có chồng (Võ Thi Thu Hồng), nạn nhân tố cáo, đơn thưa tới tổng bí thư đảng, lại bị ghép là nói xấu lãnh đạo.
Sự thực những chuyện đó hổng nhờ Google thì thằng dân mần sao biết, mà đó là chuyện nhỏ như con thỏ với lại là chuyện mới đây thôi, chứ những chuyện bự thời xưa cách đây năm bảy chục năm trước, thuộc loại thâm cung bí sử của bác và đảng, thì lại cần phải có Google góp bàn tay vô nhiều hơn nữa, Chuyện gì cũng vậy, dư luận phải có hai chiều nói qua nói lại mà rõ trắng đen, có đâu chỉ để một mình đảng nói, như vậy khác nào thằng dân trở lại thời bác sống trong hang Pắc-bó, chỉ đảng nói bắt dân nghe thì đâu phải là thời đại thông tin bùng nổ?
Trên mặt báo này Tư tui hãy còn xa lạ, mà ‘chuyện phải nói’ thì lại quá nhiều, một ngày một bữa hổng sao kể xiết, vậy thôi nghen, cứ tới đâu thấy cần lôi chuyện ra dẫn chứng thì Tư tui nhắc lại, chuyện đó có thể xưa lắm rồi, mà cũng có thể chỉ mới mười năm đổ lại. Vì vậy xin bạn đọc đừng càm ràm rằng chuyện này xưa, chuyện kia cũ sao Tư Bến Nghé còn nhắc lại… Đem chuyện xưa ra so chuyện bà con hôm nay đang xầm xì mới vui, và hơn hết đâu để mình ên nhà nước nói, còn người khác nói thì cho là độc hại!
Đảng kết tội dân thông tin độc hại thời Internet, vậy Tư tui lôi chuyện cũ ra kể, một là chuyện ‘đời tư’ lãnh tụ, hai là chiến thắng ‘thần thánh’ nơi Việt Bắc những năm 1950, để coi hồi đó ai mới là thông tin độc hại? Đàn bà đi qua ‘đời’ bác thì nhiều, Tây, Tầu, Nga, Việt… đếm có dư mấy ngón bàn tay, ở đây ta chỉ nói đến những bà có con thôi cho nó gọn. Báo Time cũng cái chuyện con rơi này mà một dạo ồn ào.
Đó là chú Thu đầu năm 1941 về nước, mần thầy giáo dạy kèm cháu Nông Thị Ngát (Trưng) người Tày, trong hang Pắc bó! Chuyện lửa rơm sinh ra Nông Đức Mạnh, và khi báo Time hỏi y có là con bác, y chối biến… Nhưng trong HCM A Life, William Duiker viết: “Nông Đức Mạnh phủ nhận tin đồn, nhưng ông ta lại công nhận rằng mẹ ông, một thành viên của dân tộc thiểu số Tày, bà là người phục vụ ông Hồ sau khi ông Hồ trở về Việt Nam vào đầu thập niên 1940”.
Người thứ hai là Đỗ Thị Lạc (chị Thuận), người phụ nữ độc nhứt trong 18 người từ Liễu Châu (09/1943) theo bác về Cao Bằng, Việt Bắc. Đỗ Thị Lạc sống với bác tại Khuê Nam, sinh được một con gái, sau đó với cớ bận mần chuyện cách mạng (?), mà bác hổng còn trở lại với ĐTL nữa, tông tích hai mẹ con từ đó bặt vô âm tín! Chuyện này, Sử gia Trần Trọng Kim, trong hồi ký “Một cơn Gió bụi” có viết: “Nghe tin Đỗ Thị Lạc đã có một người con gái với Hồ Chí Minh…”
Người đàn bà thứ ba: Năm 1955, Nông Thị Xuân, 22 tuổi người Nùng, Cao Bằng, mần hộ lý cho bác, kết quả 1956 đẻ một đứa con trai, NTX muốn hợp thức hoá chuyện quan hệ! Ngày 11/02/1957 xác NTX được phát hiện tại Dốc Chèm, Cổ Ngư (Hà Nội), cho là bị xe cán chết, nhưng đầu thì bị đập bằng búa, Đứa con nay đã 60, ban đầu giao cho Hội Phụ nữ trông coi như một trẻ mồ côi, rồi Chu Văn Tấn chăm sóc, sau Vũ Kỳ thư ký riêng của bác bí mật nuôi, đặt tên Vũ Trung, cuối cùng đổi họ lại là Nguyễn Tất Trung.
HCM có ba đứa con với ba người đàn bà khác nhau! ‘HCM sinh bình khảo’ của Hồ Tuấn Hùng, giáo sư người Đài Loan, viết năm 2008 nói HCM là Hồ Tập Chương, nếu ai đọc mà tin chuyện này, thì phải cộng thêm một người vợ nữa, tên Lâm Quế người Miêu Lật, Đồng La, Đài Loan. Lấy nhau năm 1926, có được đứa con gái Hồ Tố Mai (sn1928), con trai là Hồ Thự Quang (sn1930), tên đứa con trai được bác lấy làm bí danh: Hồ Quang. Chi tiết bác là thiếu tá Bát Lộ Quân Hồ Quang, được cả hai đảng An Nam cộng lẫn Tầu cộng đều xác nhận là đúng!!!
Bây giờ nói chuyện Võ Nguyên Giáp - Chưa một ngày mần lính chứ nói gì đến chỉ huy, và đội “Tuyên truyền, Giải phóng Việt Nam” thành lập 22/12/1944 với 34 người do VNG chỉ huy, hổng một kiến thức cơ bản quân sự, hay sử dụng vũ khí. Ngày 16/07/1945, sáu thành viên Deer Team đã nhảy dù từ C.47 xuống Tân Trào, đây là toán OSS (Office of Strategic Services), đầu tiên và độc nhất huấn luyện cho lính Việt Minh vừa thành lập, thời gian chỉ ba tuần từ cuối tháng 07 đến giữa tháng 08/1945… Và OSS dạy VNG cách ném lựu đạn!
Henry A. Prunier thành viên OSS kể: “Họ không được vũ trang tốt và thiếu khả năng sử dụng vũ khí…” Rồi năm năm sau tại Cao Bằng (chiến dịch Biên giới 1950) chiến công cho là của VNG, nhưng theo nhà báo Bùi Tín thì: “Võ Nguyên Giáp đề xuất đánh vào thị xã Cao Bằng trước, nhưng cố vấn Trung Quốc, tướng Trần Canh chỉ huy, lại đánh kiểu ‘công điểm diệt viện’, điểm là Đông Khê giữa Cao Bằng và Lạng Sơn, diệt viện binh đoàn Le Page từ Lạng Sơn lên, diệt cả binh đoàn Charton từ Cao Bằng rút chạy - Kết quả giải phóng cả Cao Bằng, Lạng Sơn.”
Qua đến trận Điện Biên 1954, bắt đầu là ngày 10/3/1954 do cố vấn Tầu cộng Vi Quốc Thanh chỉ huy, vẫn trò đánh bạc bằng tiền người khác, đã tung hết 04 sư đoàn, tính rằng chỉ đôi ba ngày dứt điểm Điện Biên bằng biển người. Nhưng phải gần hai tháng sau, ngày 7/5/1954 mới chiếm được, con số tổn thất thật sự cho tới nay vẫn chưa được công khai, nhưng với ‘biển người, lấy mười diệt một’, thì có thể biết được tổn thất phía Việt Minh là rất cao.
Người hổng biết thì kết tội VNG là kẻ ác thí quân để được chiến thắng, với con số tổn thất lên đến gấp năm mười lần đối phương, nhưng người biết chuyện nói đây là kết quả canh bạc, đánh bằng tiền người khác của tướng Tầu cộng… Thực sự VNG chỉ là cái loa của Vi Quốc Thanh, bản thân sợ chết, trong chiến dịch Việt Bắc như Cao Bằng, Lạng Sơn, Thượng Lào, và ngay cả Điện Biên, VNG luôn ở trong hang đá Mường Phăng, ngoài tầm pháo địch, suốt 5 tháng chiến dịch.
Nói VNG thiên tài chỉ huy sư đoàn, đại đoàn, vì đảng muốn giấu chuyện Trần Canh, Vi Quốc Thanh… Ai nói bác có vợ con đảng cho đi tù, bởi đảng muốn bác mần thánh, mà thánh thì hổng chuyện vợ con… Nhờ Internet, gõ cửa Google, mà Tư tui đem chuyện ra hầu cùng bạn đọc, tiện đây xin lượm ra thêm hai cái “thông tin độc hại” nữa, do người ngoài nói về HCM, VNG ngược lại những gì đảng đã nói, để kết thúc câu chuyện tuần này:
Võ Nguyên Giáp thiên tài đi mượn! Hà Cẩn trong “Mao chủ tịch của tôi” trang 134, viết về Điện Biên Phủ: “Bằng sự sáng tạo của Mao chủ tịch, trong việc đưa tới Việt Nam các đồng chí cố vấn, mà chiến dịch đã kết thúc thắng lợi, với vai trò chính yếu thuộc về thượng tướng Vi Quốc Thanh”.

Hồ Chí Minh hổng là thánh! Sophie Quinn-Judge tác giả cuốn sách nghiên cứu: “Hochiminh The missing years”, mở đầu quyển 1 có câu: “HCM không phải là hòa thượng độc thân, qua thẩm xét, nghiên cứu kỹ lưỡng, ông ta đã từng quan hệ chính thức với (ít nhứt) hai người phụ nữ”.
Tư Bến Nghé 

No comments:

Post a Comment