Saturday, June 3, 2017

Bài viết hay(5013)

Tui sinh ra và lớn lên ở miền Nam nên tui không hiểu nỗi tại sao nhiều người miền Bắc suy tôn và thần thánh hoá HCM, PVĐ, VNG... Đến bây giờ chính sách nhồi sọ, tẩy não vẫn còn cấm kỵ xúc phạm lãnh tụ như cách con nhỏ đại tá phó giám đốc công an tên Xuân đề nghị Quốc Hội VC ra luật. Nâng bi lãnh tụ tởm đến thế là cùng. Năm 2017 trên trái đất vẫn còn những quốc gia như VN, Thái Lan muốn trừng trị những ai phê phán lãnh tụ thì quả là lạc hậu, phi dân chủ như thế đó. Ngay cả Bolsa vẫn có nhiều người không cho phép ai chỉ trích Trump, phê bình chính sách của Mỹ, bắt người khác phải yêu nước và chống Cộng theo cách của họ; nếu không sẽ bị chụp nón cối ngay. Xã hội ngày nay vẫn có những cái đầu rất bệnh hoạn cho dù nó là đại tá hay trí thức có bằng Tiến sĩ. They are same shit khi độc tài như nhau.

Viết cho người cuồng đảng cuồng "Bác"

Tuy tuổi cao sức yếu, nhưng bác của chúng ta vẫn hăng hái và thích thú xem...múa cột, múa lửa, tâm hồn bác trẻ trung chỉ thích cháu gái mặc bikini cho nó mát, các "cháu ngoan bác hồ" hãy cố gắng sống, học tập theo tấm gương vô đạo đức của bác nhé...!
 Tôi tham gia viết blog chỉ trong một thời gian ngắn. Tôi chả có khả năng để có thể mang hết tâm tư của mình trình bày trong từng con chữ. Nhưng tôi không ngại. Tôi luôn quan niệm những gì chân thật, phát xuất từ con tim của mình, tự nó có khả năng tìm đến những tâm hồn đồng điệu.
Nhưng bên cạnh những người mà trái tim của họ vẫn từng ngày chung một nhịp đập với hằng vạn tấm lòng đang lo lắng khôn nguôi đối với tiền đồ của tổ quốc, của đồng bào trong bàn tay cai trị đầy dã man, đầy bạo lực của chế độ CSVN, tôi lại cảm thấy nặng lòng khi biết rằng còn rất rất nhiều người trẻ Việt Nam, cho tới ngày nay, khi mà bộ mặt thực của chế độ CS đã lộ rõ, họ vẫn luôn đặt niềm tin vào Bác, vào Đảng. Với những người này, Đảng luôn là người dẫn đường chỉ lối, đưa dân tộc vượt qua những thác ghềnh để đến bến bờ vinh quang; Bác là vị anh hùng dân tộc, là danh nhân thế giới, là thiên tài cách mạng, chỉ có ánh sáng chứ không có chút tì vết nào!
Tôi không phải là một chính trị gia hay là một nhà cách mạng, nhưng tôi hiểu rằng, muốn thay đổi được chế độ CSVN để xây dựng nên một thể chế dân chủ, tôn trọng mọi quyền căn bản của con người, thì rào cản lớn nhất mà những con người yêu nước cần phải khai quang chính là tư tưởng lệch lạc mà khá nhiều người trẻ VN ngày nay đang ôm vào trong lòng của mình.
Chế độ CSVN, nếu kể từ ngày mà đảng của nó được thành lập vào năm 1930,thì đã cầm quyền suốt 87 năm. Khoảng thời gian gần một thế kỷ đó, với sách lược tẩy não và tuyên truyền nhồi sọ được thực thi một cách dai dẳng và đồng bộ trong học đường, ngoài xã hội, thì dĩ nhiên có những con người chết sống gì cũng tin vào Đảng, vào Bác.
Điều kỳ quái là, nếu ở vào những thập niên trước đây, thì số người tin Đảng, tin Bác có đông đảo ta còn có thể giải thích được. Bởi vì người dân thời đó bị chế độ bịt kín mọi thông tin về thế giới bên ngoài, tầm nhìn không vươn ra khỏi lũy tre làng, quen chịu đựng với kiếp sống nô lệ cho Đảng, không có nhu cầu thoát ra ngoài vùng trời tự do, xa lạ với những quyền căn bản của con người mà những dân tộc văn minh khác đã được hưởng từ lâu.
Cá nhân tôi đã từng học dưới mái trường XHCN mấy năm. Những câu chuyện tiếu lâm về con người XHCN miền bắc, mới nghe tưởng chừng như do mấy người bất mãn với chế độ vẽ vời ra để xuyên tạc và chế diễu. Nhưng xin thưa không phải vậy! Cá nhân tôi mắt thấy, tai nghe một cô giáo dạy môn Sử cấp ba từ miền bắc vào nam dạy học, chính cô đã hồn nhiên kể cho chúng tôi nghe việc "các chiến sĩ không quân anh hùng của ta" cho chiến đấu cơ tắt máy phục kích trong mây, chờ máy bay của "giặc lái Mỹ" tới là xông ra bắn hạ. Và cũng chính cô giáo này kể rằng mắt của "Bác Hồ" có tới hai đồng tử.
Tại sao một cô giáo dạy cấp ba, có nghĩa là đã từng tốt nghiệp ĐHSP ngoài miền bắc VN, lại có thể tin vào một điều láo khoét sơ đẳng như thế?
Dĩ nhiên là những cái loa phường, những buổi họp tổ, học chính trị, họp chi bộ, meeting v.v... tất cả đã đóng góp xây dựng nên một niềm tin u mê như thế!
Thời gian mở đầu Cải Cách Ruộng Đất ở ngoài miền bắc, Hồ Chí Minh đã nghe theo lịnh Mao Trạch Đông, đưa bà Nguyễn Thị Năm ra khai đao đầu tiên, dù bà Năm là một ân nhân hào phóng của Tuần Lễ Vàng do Hồ Chí Minh phát động, từng nuôi trong nhà nhiều cán bộ Việt Minh, và hai con trai của bà Năm từng là cán bộ trung cấp trong Vệ Quốc Quân. Để lấp liếm tội ác của mình, để che đậy thói vô tình bạc nghĩa của đảng cộng sản VN và của chính bản thân mình, Hồ Chí Minh đã lấy bút danh CB (Của Bác) để viết bài đại chủ ác ghê!, trong đó bịa đặt ra hằng hà sa số những tội lỗi do HCM tưởng tượng và gán cho bà Năm, như đã từng tra tấn đày đọa nông dân, giết chóc con em bần nông, con số người bị bà Năm giết chết lên tới mấy trăm người v.v...
Tôi tin rằng với bộ máy tuyên truyền của CS miền bắc thời đó, chắc chắn ít có ai thắc mắc về nỗi oan khuất của bà Năm, và dù bà Năm bị xử bắn và được vùi xác đâu đó trong một cái hòm bằng gỗ tạp, bà Năm vẫn bị nhân gian nguyền rủa trăm điều tệ hại.
Và sau này, khi bộ máy của chế độ CS miền bắc nghe theo lời xúi giục của Trung Cộng khởi động cuộc xâm lăng miền nam VN bằng bạo lực, sách lược tuyên truyền nhồi sọ thêm một lần nữa tỏ ra cực kỳ hiệu quả cho tham vọng xích hóa toàn cõi VN của tập đoàn CS Hà Nội.
Trong bất cứ sinh hoạt xã hội nào, dù là trên truyền thông, trong học đường, ngoài đường phố, luôn có những luận điệu tuyên truyền rằng đồng bào ruột thịt miền nam đang ngày đêm đói khổ, bị đè nén trong sự áp bức bóc lột của "Đế Quốc Mỹ và Ngụy Quyền Sài Gòn". Máy chém của ngụy quyền được kéo lê khắp miền nam để giết chóc những người yêu nước v.v...
Trong cuộc sống bị bưng bít mọi thứ về thế giới bên ngoài như thế, làm sao người dân miền bắc có thể biết được rằng người dân miền nam VN không hề bị áp bức bóc lột gì. Tuy nền cộng hòa non trẻ còn nhiều bất cập, nhưng toàn thể nhân dân miền nam VN sống trong an vui và sung túc.
Chính những lời tuyên truyền nhồi sọ gian xảo của chế độ cộng sản đã làm cho bầu máu nóng của nhiều thế hệ thanh niên miền bắc sôi lên sùng sục. Những buổi tiễn người đi nghĩa vụ quân sự, vào nam chiến đấu luôn được bộ máy địa phương tuyên truyền, tổ chức rầm rộ, mục đích duy nhất chính là đẩy người vào cõi chết, thực hiện tham vọng của mấy tên CS đầu sỏ tại Hà Nội.
Hết đợt này tới đợt khác, những bước chân hãnh diện mang trong lòng lý tưởng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước nối tiếp nhau tiến về phương nam. Trong miền nam kia đồng bào ruột thịt đang ngày đêm mỏi mắt ngóng trông miền bắc vào giải phóng khỏi ngục tù áp bức v.v... Cứ thế và cứ thế thanh niên miền bắc bị vét cạn cho lò lửa chiến tranh, và cũng chỉ có con em của thường dân mới được cái hãnh diện được Đảng trao cho trọng trách vào giải phóng miền nam, còn con em các cụ lớn thì làm gì được vinh dự như thế, chúng toàn đi bằng cửa sau, qua các nước như Liên Sô hay Đông Âu để du học, sau này về nước tiếp nối thân phận nô bộc, phục vụ cho ông chủ nhân dân!
Trong hàng hàng lớp lớp những thanh niên miền bắc vào nam chiến đấu, có bao nhiêu người đặt chân được tới miền nam? hay đã bị sốt rét rừng, bị B52 trải thảm, xác dập vùi đâu đó trên rừng vắng Trường Sơn? Những tấm giấy báo tử có về được tới quê nhà để cho bà mẹ quê lam lũ biết tin thằng con yêu đã sinh bắc tử nam, hy sinh cho Đảng cho Bác, hay vĩnh viễn bị cán bộ địa phương giấu nhẹm, cứ nghĩ con mình vẫn sinh long hoạt hổ đâu đó trong chiến trường miền nam?
Một thời máu lửa trên quê hương Việt Nam với những trò lừa đảo của những tên cầm quyền cộng sản miền bắc đã xảy ra như thế. Ai mà biết được? Ai mà nghi ngờ? Từ khi còn bé bỏng, người thanh niên miền bắc đã được nhồi nhét niềm tin rằng Đảng là tất cả, Bác Hồ là anh hùng dân tộc, là ánh sáng soi đường. Cho tới khi cuộc xâm lược đã được hoàn tất năm 1975!
Người dân miền nam đã hết lòng chiến đấu, bảo vệ nền cộng hòa non trẻ, bảo vệ cuộc sống an vui hạnh phúc của mình, nhưng thế nước lệ thuộc vào sự ủng hộ của Hoa Kỳ, và khi những thế lực quốc tế có thể sắp xếp lợi ích lẫn nhau, họ mặc kệ phận số của người dân miền nam trước nanh vuốt của lũ thú rừng được hổ trợ mạnh mẽ và liên tục bởi Nga Sô, Trung Cộng.
Miền nam thất thủ, và người cán binh cộng sản khi đặt chân tới đô thị miền nam, ngước trật ót nhìn những tòa cao ốc tráng lệ, nhìn những dòng xe tấp nập, những ngôi chợ tràn ngập hàng hóa, và nếp sống thanh lịch đầy đủ của mỗi gia đình người dân miền nam, người cán binh miền bắc đã nghĩ gì? Nhà văn Dương Thu Hương đã nghĩ gì?
Khi cuộc cách mạng tin học mang đến cho loài người trên thế giới những tiện nghi tham khảo tuyệt vời mà vào thiên niên kỷ trước không thể nào có được, những bí mật một thời được giấu kín bởi những người CSVN giờ đã lộ hàng. Những âm mưu, thỏa hiệp bán nước được mấy lãnh tụ đầu sỏ của Hà Nội ký kết với Trung Quốc, Liên Sô đã được bạch hóa. Những tuyên truyền dối trá của CSVN ngày nào bây giờ không thể nào tiếp tục núp lùm được nữa. Hồ Chí Minh với những bản chất được vẽ vời như ông thánh sống, một anh hùng dân tộc suốt đời đấu tranh cho đất nước giống nòi, bây giờ đã gãy cánh thần tượng. Hồ Chí Minh làm gì mà có ý nghĩ ra hải ngoại tìm đường cứu nước, chỉ là hết đường xoay sở cuộc sống, tìm đường đổi đời. Lá đơn của Hồ Chí Minh xin vào học tại Trường đào tạo những cán bộ phục vụ ở thuộc địa của Pháp và bị từ chối đã cho thấy ý đồ của Hồ Chí Minh. Ở Pháp, Hồ Chí Minh đã tham gia hết Đảng Xã Hội, rồi tới Hội Tam Điểm, rồi Đảng Cộng Sản Pháp, tất cả cho thấy ông là một người nhiều tham vọng cá nhân, một kẻ cơ hội, chỉ muốn lợi dụng bất cứ ai làm nấc thang leo lên nắm lấy quyền lực. Ngay như các cụ Phan Châu Trinh, Nguyễn Thế Truyền v.v... cũng bị Hồ Chí Minh lợi dụng, nhưng sau đó Hồ Chí Minh thấy nhóm của cụ Phan Châu Trinh không có gì để lợi dụng nên bỏ ra khỏi nhóm. Sau khi tiếp cận và trở thành đảng viên cộng sản Pháp, tiến tới hoạt động cho Cộng Sản Quốc Tế, Hồ Chí Minh theo lịnh Liên Sô về Đông Dương để mở rộng tầm hoạt động của CNCS, từ đó Hồ Chí Minh trở thành một cán bộ, một đảng viên CS trung kiên. Mục đích đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của Thực Dân Pháp chỉ là cái chiêu bài mị dân, bề ngoài của người cộng sản nhằm lôi kéo những thanh niên Việt Nam đang nóng lòng vì vận mệnh của dân tộc. Có bao nhiêu thanh niên Việt Nam yêu nước thời 1945 - 1954 biết được bộ mặt thật cộng sản của tổ chức Việt Minh? Có nhưng rất ít, và những người ít ỏi này không cách này hay cách khác đều bị những người cộng sản cho đi mò tôm. Những người như Nhạc Sĩ Tô Hải, Nhà Văn Xuân Vũ v.v... tham gia kháng chiến bằng lòng nhiệt thành yêu nước, tới khi thấy được bộ mặt khốn nạn của người cộng sản thì tay chân của họ đã bị trói buộc, hết đường nhúc nhích. Nhà Văn Xuân Vũ còn có được cơ hội chạy ra đầu thú với VNCH, chứ như Nhạc Sĩ Tô Hải bị kèm kẹp tới bến luôn.
Không có cách mạng tin học, làm sao chúng ta có thể hiểu được từng ngỏ ngách sự thật của những tuyên truyền mà CSVN đã dùng để vận động người dân. Làm sao biết được thánh sống Hồ Chí Minh được tiếng cha già dân tộc, suốt đời không lấy vợ, dành thời gian cho cách mạng, thực sự là một người có đời sống tình dục bậy bạ nhất. Có người lý luận rằng Hồ Chí Minh quyền uy như thế thì sở hữu vài chân dài cũng chả có gì ghê gớm, so với Vua Bảo Đại thì đâu đáng kể gì! Đây rõ ràng là lời ngụy biện. Nếu Hồ Chí Minh có dính líu tới đàn bà, chuyện đó quá thường tình, hơi đâu mà bàn luận cho mệt. Dù Hồ Chí Minh có đi nhà thổ chơi gái cũng là chuyện thường tình ở huyện, nhưng đừng để đàn em và chính mình tự vẽ lên chân dung như một vị thánh sống. Việc Hồ Chí Minh dùng bút danh khác để viết sách tự ca tụng mình như bút danh Trần Dân Tiên trong tác phẩm Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch; hay bút danh T. Lan với tác phẩm Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện đã không còn là chuyện lạ nữa.
Hồ Chí Minh là con người như thế đó. Coi chủ nghĩa CS là lẽ sống, trở thành tín đồ CS trung kiên; coi giải phóng dân tộc như một phương tiện để lôi kéo người yêu nước; tàn độc theo lịnh Trung Quốc tàn sát mấy trăm ngàn người trong Cải Cách Ruộng Đất; đẩy hàng triệu thanh niên miền bắc vào lò sát sinh của chiến tranh ở miền nam. Một con người như vậy có xứng đáng để được tôn thờ khắp nơi, xứng đáng được xem như một anh hùng dân tộc? Có người còn bị chế độ CSVN chơi quả lừa "Hồ Chí Minh là danh nhân thế giới" thế mà cứ cắm đầu cắm cổ tin tưởng. Mỗi lần có người vạch mặt Hồ Chí Minh thì y như rằng sẽ có người nhào ra rống lên "Hồ Chí Minh chẳng những được nhân dân VN tôn kính mà còn được cả thế giới tôn kính, là danh nhân thế giới."
Còn Đảng Cộng Sản Việt Nam, trong mấy chục năm cầm quyền, qua bao nhiêu đời Tổng Bí Thư, thử hỏi họ có làm nên việc gì ích nước lợi dân không? Chả thấy đất nước đi lên một tí nào. Tình hình đời sống của nhân dân càng ngày càng đau khổ vì chịu mấy tầng áp bức từ trên xuống dưới. Môi trường sống thì càng ngày càng tệ, hiện tượng Formosa chỉ là một ví dụ điển hình. Biển, sông, núi gì cũng bị lũ lãnh chúa địa phương toa rập với tư bản nước ngoài, đặc biệt là của Trung Quốc và Đài Loan làm cho tan nát, chia năm xẻ bảy. Người dân đứng lên chống cưỡng chiếm đất đai, ruộng vườn; đòi được sống trong môi trường trong sạch, đòi có tiếng nói chính đáng, tất cả đã bị Đảng CSVN sử dụng côn an, an ninh thẳng tay đàn áp. Những vụ dân đen bị công an bắt vô đồn để gọi là tạm giam điều tra, sau một hai ngày đã trở thành xác chết bất minh bạch. Những vụ cưỡng chế người dân không được sinh hoạt tự do bình thường chỉ để đàn áp những tiếng nói ngược lại với chế độ. Một cái Đảng cầm quyền như thế có xứng đáng là Đảng của nhân dân?
Tôi sinh hoạt trong giới viết blog trong thời gian thật ngắn, nhưng cũng đủ để tôi trải nghiệm nhiều trường hợp bị những người cuồng Đảng, cuồng Bác chửi vào mặt, nào là phản động, không có sự hy sinh tranh đấu của Bác Hồ thì làm gì được như ngày nay, đồ vô ơn, lũ rận chủ đáng chết v.v...
Tuy bị chửi như thế, nhưng tôi vẫn tâm bình khí hòa. Thật tình mà nói, trong thâm tâm của tôi, tôi thấy những người cuồng Đảng cuồng Bác thậ̣t tội nghiệp! Thế giới tuy rộng lớn, nhưng bây giờ trở nên quá gần với chúng ta. Chỉ cần nhích con chuột là chúng ta có thể biết hết mọi tin tức trên thế giới. Nhưng những tâm hồn chai sạn kia, bao năm dài bị Đảng Bác tẩy não và nhồi nhét vô đó những tin tức bậy bạ, rồi cứ thế cắm đầu tin, y như con ngựa bị miếng da ngàm che mắt, một lòng nghe theo Đảng đi về phía trước, dù phía trước là mấp mé vực sâu. Thật đáng thương chứ các bạn nhỉ? Tôi cầu mong ơn trên tiên tổ của giống nòi cho họ chút linh quang để quét sạch u tối, nhìn ra mặt sáng của thế gian này.
25/5/2017


16 ĐIỀU GIAN TRÁ VĨ ĐẠI ĐẲNG CẤP HCM SIÊU LỪA

wađã gây ra bao khổ đau cực kỳ khốc liệt cho toàn Dân và
đang quật mạnh lên mọi giá trị cao quí của Dân tộc ViệtSau khi tôi phổ biến bài “12 LỜI NÓI DỐI VĨ ĐẠI CẤP NHÀ NƯỚC” ngày 25-7-2010, cố ý gọn 4 trang A4, cỡ 13 font Unicode Times New Roman, một số độc giả đề nghị bổ sung thêm một số điều gian dối cũng đẳng cấp siêu lừa của CSVN và nên để mở bài viết, mời tất cả những ai có điều gì thì bổ sung thêm các điều gian trá tầm mức vĩ đại này, đừng vội chấm hết bài. Vì thế, hôm nay tôi mạn phép bổ sung thêm 4 điều, 12 trang A4, hi vọng Dân nghèo vẫn nhân bản được dễ dàng. Kính mời Quí Vị rộng đường bổ sung.
***
Các Đức Giám mục Công giáo hoàn cầu 5 năm 1 lần về Rôma để viếng mộ 2 Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô. Ngoài buổi gặp chung của Hội đồng GM hoặc từng nhóm GM với Đức Giáo hoàng, mỗi GM còn gặp riêng ĐGH để trình bày về Giáo phận mỗi GM coi sóc, mỗi Vị 15-30 phút. Cuộc thăm gặp này gọi là Ad Limina, có nghĩa là “đến ngưỡng cửa”. Trong lần Ad Limina của Hội đồng Giám mục VN năm 1980, Đức cố TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền hỏi Đức cố Giáo hoàng Gioan-Phaolô II : “Đức Thánh Cha nghĩ gì về Cộng sản ?”. Đức Gioan-Phaolô II trả lời ngay không do dự, rất ngắn gọn, súc tích và chính xác, nguyên văn bằng tiếng Pháp : “Mensonge ! Et rien que mensonge !” (Dối trá ! Và chỉ là dối trá !).
      Trước 1954, lúc mới 5-6 tuổi, tôi đã thuộc lòng bài thơ về Cộng sản dối trá :
                                Dối thiên dối địa dối vô cùng,
                                Dối giấy dối tờ dối tứ tung,
                                Dối từ đất Âu sang đất Á,
                                Dối từ xuân hạ đến thu đông,
                                Dối gạt Dân mê không hóa có,
                                Dối phỉnh Dân mù có hóa không,
                                Dối mãi dối hoài không hết dối,
                                Dối thiên dối địa dối vô cùng. @@@
      Tôi đã nhiều lần lặp đi lặp lại trước công luận quốc tế : “Việt Nam hiện nay là một trường dạy nói dối tinh vi và khổng lồ. Từ một phụ huynh tìm trường cho một em học sinh mẫu giáo và chính em mẫu giáo ấy đến ông Chủ tịch Nước, kể cả các Chức sắc các Tôn giáo, đều buộc phải biết nói dối để xuôi thuận công việc. Một Việt kiều văn minh ở Na-Uy, Thụy Sĩ, Nhật Bản,... đặt chân xuống Tân Sơn Nhất, Nội Bài,... là phải biết nói dối để dễ trót lọt hải quan sân bay ngay !”
Cha đẻ của các bệnh thành tích, bệnh học giả, thi giả, bằng giả, báo cáo giả, thuốc giả, thực phẩm giả,...hiện nay tại VN là ai ? Dối trá “made in VN” bắt nguồn từ đâu ? Chắc chắn chính xác là từ ông HCM : đại gian ác, siêu cao thủ, lừa gạt được gần cả thế giới.
      Những điều gian trá của CSQT và CSVN nhiều vô kể không thể ghi ra hết được. Để bổ sung phần nào các điều gian dối của CS mà nhiều người đã nêu lên trong nhiều sách báo mấy chục năm quatôi xin lược kê thêm 15 bằng chứng tiêu biểu mang tính khái quát cao, bộc lộ đúng bản chất khách quan của phong trào CS quốc tế, CSVN và của ông HCM, hoàn toàn không hề do định kiến của một số người nào đó cố tình bóp méo xuyên tạc, để lấy cớ mà tẩy chay CNCS và CNXH tại VN và trên toàn thế giới :
1.  Cuối năm 1945, để lừa mị công luận, HCM tuyên bố giải thể đảng CS Đông Dương, nhưng thực ra là chỉ rút lui vào bí mật. Năm 1951 đổi tên là đảng Lao Động VN. Sau 1975 đổi thành đảng CSVN. Thực tế cả 3 đảng chỉ là một (vô ra chỉ một con ma ấy !!!).
2. Trong Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945 và Hiến pháp 1946, HCM và CSVN khôn khéo cố tình không nhắc đến một lần nào CNXH, CNCS. Nhưng sau đó lại áp đặt : Độc lập Dân tộc phải gắn liền với CNXH, rồi độc đoán cột buộc mọi Dân Việt : yêu Nước là yêu CNXH !?!
3. Sau Hiệp định Genève 20-7-1954, tất cả các Cán bộ CS ở miền Nam nào muốn tập kết ra Bắc đều được tự do đi và chính Pháp cung cấp đủ tàu thủy chở đi. Trái lại rất nhiều Đồng bào ở miền Bắc muốn di cư vào Nam thì bị đủ mọi hăm dọa, thủ đoạn ngăn chặn, kể cả bắn chìm ghe, thuyền, bè của Dân và nhấn chìm Dân chết đuối. Nếu được tự do di cư, không chỉ có hơn một triệu Đồng bào miền Bắc di cư vào Nam, mà con số phải cao hơn nhiều lần.
4. Năm 1955, HCM ký Sắc lệnh Tự do Tôn giáo. Kết quả là tất cả các Tiểu và Đại chủng viện là những trường đào tạo LM ở miền Bắc đều bị đóng cửa, tất cả các Nữ Tu sĩ đều bị ép buộc phải về nhà lấy chồng (vì là bọn trốn đẻ), chỉ một số ít kiên trì bám trụ, khôn ngoan trốn tránh (tu chui) mới tồn tại cho đến 1975. Rất nhiều Linh mục, Nam Tu sĩ, Giáo dân nòng cốt bị nhốt vào các trại cải tạo, một số đã chết trong tù. Sau 1973 CSVN mới cho mở lại 2 Đại chủng viện Hà Nội và Vinh với giới hạn tuyển sinh rất ngặt nghèo. Hiện nay, trong cả Nước, tất cả các Tiểu chủng viện (cấp phổ thông và đại học) đều đang bị CSVN tịch thu, có khi bằng bạo lực với quân đội, súng ống (như Tiểu chủng viện Hoan Thiện, 11 Đống Đa, Huế, 13-19.12.1979). 26 Giáo phận cả Nước hiện nay đều không Giáo phận nào có Tiểu chủng viện hết mà lẽ ra mỗi Giáo phận đều cần một Tiểu chủng viện để đào tạo các thanh thiếu niên tu học chuẩn bị vào Đại chủng viện. CSVN chỉ cho mở lại 6 Đại chủng viện: Hà Nội, Vinh, Huế, Nha Trang, Sài Gòn, Vĩnh Long. (ĐCV Sài Gòn có một cơ sở phụ tại Xuân Lộc). Các ứng sinh linh mục bị buộc phải học nhồi sọ chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng HCM. Không còn một tờ báo, nhà xuất bản, nhà in,... nào của Tôn giáo nào.
5. Từ 1960 đến 1975, Bộ đội miền Bắc tràn vào xâm lược miền Nam với đường HCM trên Trường Sơn, trên Biển Đông, với hệ thống xăng dầu rõ ràng, với hàng ngàn chiến xa đủ loại, với hàng núi vũ khí kinh người, thế mà CSVN vẫn rêu rao trước công luận quốc tế là “Đồng bào miền Nam tự nổi dậy”với lá cờ xảo trá 3 màu xanh, đỏ, vàng. Nay thì lại trơ trẽn tự hào là quân ta có “đường Trường Sơn huyền thoại” !!!
6. Hiệp định “Ngừng chiến và tái lập hòa bình tại VN” tại Paris năm 1973 qui định: Quân đội các bên tham chiến đều ngưng chiến, và phải rút khỏi lãnh thổ VNCH, để Dân miền Nam tự quyết định tương lai của mình trong hòa bình. Quân đội Hoa Kỳ “ngây thơ” (?) rút. Quân Bắc Việt chẳng những không rút mà còn phát huy bản chất và thói quen cực kỳ xấu xa là âm mưu gian trá chuẩn bị đánh lớn. Kết quả là trong những năm 1973-1975 chiến tranh liên miên ở miền Nam và ngày càng ác liệt, mãi cho đến ngày đứt phim gãy súng 30-4-1975. Hoa Kỳ ăn no bánh lừa. Hơn 2,5 triệu người Dân miền Nam thì quá sợ hãi tìm mọi cách trốn khỏi “thiên đàng CS”, đành bỏ mạng nửa triệu trên đường liều chết vượt rừng hoặc lao ra biển, tạo nên thuật ngữ tiếng Anh mới : boat peoples (thuyền nhân) made from VN “không nơi nào có được”. Nếu cột điện đường chạy được, chúng cũng vượt biên luôn. Hàng triệu quân-cán-chính Việt Nam Cộng Hòa phải tù đày 2-13 năm (đợt thả cuối cùng đầu năm 1988). Có người tù đi tù lại lần 2, 3, 4 trong 35 năm “thống nhất” mà đã “chung thân” đến 33-34 năm rồi !!!
7. Từ 1975 -2010, các cấp chóp bu và phát ngôn nhân của Bộ ngoại giao của Nhà cầm quyền CSVN đi đâu cũng luôn rêu rao không biết ngượng : “Ở VN, không hề có tù nhân tôn giáo, tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị.” Thực tế là chỉ nguyên hiện nay đang có hơn 200 tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo của các Giáo hội Tin Lành, Phật giáo, Phật giáo Hòa Hảo, Công giáo. Tôi luôn hỏi lại các Công an bắt và giam tôi : “Thế tôi là loại tù gì ?” các CA ấy luôn im lặng, không thể trả lời được. Trong trại giam, bất cứ lúc nào báo chí đưa tin câu rêu rao nêu trên, tôi đều có tuyệt thực phản đối, để được “bị lập biên bản” hầu có giấy bút ghi lý do tuyệt thực đằng sau trang giấy biên bản để bênh vực các Tôn giáo, Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Công lý, Sự thật. Dịp Tết Kỷ Sửu 2009, sau khi nghe Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước, rêu rao như vậy tại Hoa Kỳ, tôi tuyệt thực không ăn 3 ngày tết và hát nghêu ngao cho các bạn tù ở các khu kỷ luật và khu biệt giam khác nghe bài “Pháo Tết” cải biên : “Tết, Tết, Tết, Tết đến rồi ! Nhưng rất buồn vì Cộng sản nói dối. Xuân ơi, Xuân ơi, Xuân đến rồi ! Nhưng rất buồn vì Cộng sản không thật.”
8. Hiến pháp CHXHCNVN năm 1992 đã bổ sung năm 2001, điều 59, b : “Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí.” Mời chính ông HCM đốt đuốc tìm cho ra dù chỉ một trường mầm non, mẫu giáo, tiểu học bất kỳ (của Nhà nước) ở khắp Việt Nam hiện nay mà học sinh “không phải trả học phí”, thì tôi chết liền. Trái lại, tất cả các phụ huynh của những học sinh nhà nghèo các cấp này đều phải lo toát mồ hôi đầu năm học và các kỳ học giữa năm: nào là học phí, nào là các khoản đóng góp đủ kiểu, đủ loại. Nếu không có các Nhà Chùa, Nhà Xứ, Tổ chức, Nhà hảo tâm,... tìm cấp học bổng cho các em, thì hầu như tất cả học sinh con nhà nghèo đều phải chịu thất học, bỏ học và mù chữ hàng loạt. Còn các học sinh cấp cao hơn, sinh viên thì khỏi phải bàn. Học phí là một gánh quá nặng là chuyện đương nhiên...
9. Hiến pháp CHXHCNVN năm 1992 đã bổ sung năm 2001, điều 52 : “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.” Chỉ có người điên, dại, khờ mới tin vào điều này ở VN. Hãy nhìn vào 2 vụ việc gần đây nhất (giữa năm 2010 này) : Ông Nguyễn Trường Tô, Phó Bí thư tỉnh ủy Hà Giang, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Giang đã công khai mua dâm, cưỡng dâm vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, trong khi các cô gái nạn nhân lại đang rên siết trong nhà tù. Và Ông Phạm Thanh Bình, Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Tập đoàn Vinashin) đã làm vỡ nợ lên đến 4 tỷ USD (80 ngàn tỷ VNĐ), sau khi công luận bức xúc quá, ngày 4-8-2010 vừa qua, CA đã bắt và khởi tố kiểu “tế thần”. Để xem, mức án, nếu có cũng nhẹ hều, và nếu có hơi nặng tí chút vì “yêu cầu chính trị”, thì cũng luôn được tha trước thời hạn cách rất “ngoạn mục”, như hàng trăm vụ chìm xuồng “made by CSVN” tương tự rồi. Vào tù rồi, CB CSVN vẫn luôn được ưu tiên 01 !!!
10. Các cấp quyền lực CSVN hiện nay đều đại ý luôn miệng rêu rao : “Nhà Nước bồi hoàn thỏa đáng cho Dân khi có kế hoạch “giải phóng mặt bằng” vì các công trình phúc lợi chung, để người Dân đến định cư ở nơi mới phải có cuộc sống tốt hơn hoặc ít ra là bằng ở nơi cũ. Việc này luôn phải được người Dân cùng tự nguyện đồng thuận hợp tình, hợp lý.”  Hàng vạn vụ “giải phóng mặt bằng” trong cả Nước đã và đang gây ra bao bất công uất ức cho Dân nghèo từ hơn 35 năm nay. Hãy nhìn vào 2 vụ việc gần đây nhất : Ngày 25-5-2010, Công an nổ súng bắn chết em Lê Xuân Dũng, 12 tuổi và anh Lê Hữu Nam, 40 tuổi tại xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa chỉ vì họ không chấp nhận mức bồi hoàn sản nghiệp đất đai của họ một cách quá bất công. Và ngày 03-7-2010, Công an đã đánh chết giáo dân Tôma Nguyễn Thành Năm, 43 tuổi sau khi đã tra tấn hành hạ anh cùng hàng mấy chục giáo dân khác nhiều ngày trước, từ ngày CA cướp quan tài và đánh đập rất dã man nhiều giáo hữu, trong đám tang của Cụ bà Maria Đặng Thị Tân hôm 04-5-2010 ở giáo xứ Cồn Dầu, phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng, chỉ vì họ không thể chấp nhận mức đền bù nơi ở của họ quá rẻ mạt, khi Nhà cầm quyền CS Đà Nẵng muốn cưỡng chiếm quê hương họ để làm khu du lịch sinh thái, sinh gian, sinh dơ và sinh tội !?!
11. Giáo sư Phan Huy Lê, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, trả lời báo Người Việt là “Nhân vật lịch sử anh hùng Lê Văn Tám hoàn toàn không có thật”, ông nói : “Tôi còn món nợ với anh Trần Huy Liệu mà đến nay chưa trả được. Đó là lúc anh Liệu làm Bộ trưởng Bộ tuyên truyền, đã bịa ra nhân vật Lê Văn Tám, một thiếu nhi tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng giặc Pháp ở Thị Nghè…Lúc sáng tác ra câu chuyện Lê Văn Tám, anh Liệu có nói với tôi rằng :“Bây giờ vì nhiệm vụ tuyên truyền tôi viết tài liệu này, sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, các anh nên nói lại dùm tôi, lở khi đó tôi không còn nữa”. (Người Việt, 21-3-2005). Giảng viên Đại học Khoa học Huế Hà Văn Thịnh cũng như rất nhiều chuyên gia khoa học đều cho rằng : Lê Văn Tám chắc chắn chỉ là nhân vật bịa đặt. Lý do đơn giản là không thể có chuyện một thiếu nhi tự châm lửa cả người rồi chạy xa hàng mấy chục mét được, vì “em đuốc lửa” ấy chạy chưa được 5 mét là phải gục xuống liền. (Tham chiếu “CSVN lấy gian dối làm phương châm hành xử” của Đại Nghĩa ngày 6-7-2010). Chuyện lừa bịp quá trắng trợn này đã bị phơi bày cả chục năm rồi, thế mà hiện nay các sách giáo khoa học sinh cấp I, II vẫn lì lợm nêu gương Anh hùng Thiếu niên Lê Văn Tám, Sài Gòn vẫn ngang bướng trêu ngươi với công viên Lê Văn Tám, nhiều nơi có trường học Lê Văn Tám, tôn vinh người Anh hùng Thiếu niên bịa bịp, để lớp lớp triệu triệu thiếu nhi-thiếu niên ngây thơ trong trắng Việt Nam noi gương sống theo !?!
12. Từ hơn 35 năm nay, CSVN phát động chương trình “Bảo vệ bà mẹ và trẻ em” (?) đại ý như sau : Vì hạnh phúc và chất lượng cuộc sống tương lai của các em bé đã sinh ra, phải trục giết bớt các em chưa sinh ra từ 1,2 tháng tuổi cho đến 6,7 thậm chí 8 tháng tuổi, mỗi năm ở VN khoảng 2 triệu em; hoặc đặt vòng tránh thai, hoặc hút điều hòa kinh nguyệt (thực chất là phá thai non) đều là các hành vi đạo đức !!! Lập luận theo kiểu của chủ nghĩa Mao trong cuộc đại cách mạng văn hóa (1970-1977) : “Để làm cho hơn 1 tỷ Dân TQ hạnh phúc mà phải giết 30 triệu Dân TQ, đó là hành vi đạo đức !!!”. (Tôi ở tù với một số gián điệp người Tàu, có thời đã là đệ tử trung kiên của Mao, tại K1 Thanh Cẩm, Cẩm Thủy, Thanh Hóa và K1 Nam Hà, Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam những năm 1984-1992, họ đều lập luận như thế).
 Dù lấp liếm bao biện gì gì, thì việc trục giết, nạo giết các thai nhi là tội “mẹ giết con cách rất dã man, chủ mưu và đồng phạm. Ai có lương tri đều phải hiểu chính xác như thế và chỉ được hiểu đúng như thế : “Trục giết vô số nhi thai – Ngút trời tội ác họa tai lâu dài!!!” (Thơ đấu tranh cho Tự do Tôn giáo của tác giả).
 “Đặt vòng tránh thai, điều hòa kinh nguyệt là gì” ? Chính xác là : Bình thường, với phụ nữ khỏe mạnh, mỗi buồng trứng bên phải và bên trái thay phiên nhau, mỗi tháng một lần, từ buồng trứng của phụ nữ, trứng tốt khỏe mạnh rụng xuống 01 trứng, nằm ở đầu vòi trứng đợi tinh trùng nam 48 giờ. Sau 48 giờ, nó bắt đầu thối rữa và chuyển dần xuống tử cung. 12 ngày sau, cơ thể chủ nhân tống trứng thối ra ngoài với chút máu, gọi là kinh nguyệt. Từ khi trứng rụng đến đầu kỳ kinh, mọi phụ nữ toàn cầu đều có nửa chu kỳ này là 14 ngày. Nhưng từ đầu kỳ kinh đến khi trứng rụng lại của nửa chu kỳ sau thì mỗi phụ nữ không đều nhau : 14, 16, 18, 20, 30, 40,... ngày. Khi trứng đã thụ tinh (em bé rất bé mới chỉ là phôi) sẽ tự di chuyển dần từ cửa buồng trứng, men theo vòi trứng, xuống bám vào thành tử cung để làm tổ. Nếu đặt vào tử cung 1 vòng plastic hình lò-xo ziczac dẹt, khi người phụ nữ di chuyển, xê dịch, thì vòng plastic này sẽ đánh tơi em bé rất bé này, dù chỉ mới 1-2 tháng tuổi. Cơ thể người mẹ sẽ tống xuất em bé đã chết này ra với một ít máu “gần giống như kinh nguyệt”. Do đó, thực chất, phụ nữ nào đặt dụng cụ bị gọi cách gian trá là “vòng tránh thai” này, nếu có sinh hoạt với người nam, mỗi tháng đều có phá thai non một lần mà không biết(Rất hiếm khi phôi ép vòng qua một bên, nên dù đặt vòng, phụ nữ nào đó vẫn mang thai bình thường).
Nhà cầm quyền CS lừa gạt Dân nghèo dụng cụ phá thai non, phá phôi này là “vòng tránh thai”, trong khi hầu hết các bác sĩ, trí thức đều biết rõ, nhưng rất ít người can đảm và chân tình tận tụy giải thích cho Dân. Tội phá thai non này ai chịu ???
Cũng tương tự, khi phụ nữ thấy mất kinh, đến phòng “Bảo vệ bà mẹ trẻ em” xin “điều hòa kinh nguyệt”, thực chất là vô tình hoặc cố ý nhờ cán bộ sát thủ y tế “hút thai non” ra. Tội này ai gánh ???
Thay vì dối gạt Dân nghèo như trên, lẽ ra Chính quyền chân chính cần đầu tư tăng thêm cán bộ y tế am tường sinh học, biết giải thích và chỉ dẫn cho Dân các phương pháp sinh con theo ý muốn hợp đạo đức, như phương pháp Billings,... Ngân khoản ít hơn mà hiệu quả vừa đạo đức, vừa văn minh, vừa ổn định, vừa vững bền.
13. Quá nhiều điều ông HCM tự gian trá hoặc thuộc hạ gian trá về ông ấy mà nhiều sách báo đã chứng minh rồi, sau khi lược qua vài điểm mốc, ở đây tôi chỉ chủ yếu đề cập đến 2 án văn đặc biệt liên quan đến học sinh-sinh viên và UNESCO có tôn vinh HCM thật không ? :
- Ngày sinh (19-5-1946 là ngày Hà Nội treo cờ giăng hoa đón Đô đốc Pháp D’Argenlieu, HCM ngụy nhận cho oai).
- Chiếm đoạt biệt danh/bút hiệu của các Nhân sĩ đã nổi tiếng và có hàng trăm tên giả: (Nguyễn Ái Quấc/Quốc là bút hiệu của cả nhóm Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền, Hoàng Quang Giụ, Hoàng Quang Bích, Văn Thu, Nguyễn Như Phong, Nguyễn Văn Tự mà HCM chôm tất cả công trình sách báo của nhóm này thành của Nguyễn Tất Thành (tức HCM); HCM là hiệu của Cụ Hồ Học Lãm, người thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội năm 1935. Sau khi Cụ Hồ Học Lãm qua đời (1938 ?), Nguyễn Ái Quốc (tức Lý Thụy, Hoàng Quốc Tuấn, Già Thu, Sáu Sán, Ông Ké) đoạt luôn Hội này năm 1941 và chiếm đoạt trọn đời biệt danh HCM của cụ Hồ Học Lãm, sát nhập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội và VN Thanh Niên Cách Mệnh Đồng Chí Hội của Trương Bội Công-Nguyễn Hải Thần thành Mặt Trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh, gọi là Việt Minh, vì lúc đó, biệt danh HCM của cụ Hồ Học Lãm giới chính khách Trung Hoa và Đồng Minh Âu Mỹ chống Nhật đã biết nhiều).
- Đóng vai sĩ quan T.Lan tự viết “Vừa đi đường vừa kể chuyện” để tự đề cao mình quá lố.
*** Đóng vai nhà báo Trần Zân Tiên (nguyên bản là Zân) tự viết tiểu sử “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” tự ca tụng mình như một Vị Thánh, một siêu nhân.
*** Tập thơ chữ Hán “Ngục Trung Nhật Ký (Nhật ký trong tù) thực sự là của ai?
- Ngày chết (lúc đầu CSVN công bố 3-9-1969, về sau giấu không nổi nữa đành thú nhận là HCM đã “đi gặp Các-Mác Lênin” đúng ngày “Quốc Khánh” 2-9-1969);
- “Di chúc” : Một người phải chịu trách nhiệm chính về thảm nạn đấu tố hết sức tàn bạo và giết bỏ quá dã man kinh hoàng hàng trăm ngàn người Dân vô tội trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất theo bài bản của Mao Trạch Đông những năm 1953-1957 tại miền Bắc Việt Nam, bỏ tù và đày đọa đến kiệt sức chết bằng cưỡng bức lao động hàng vạn nhà trí thức và người Dân bất đồng chính kiến những năm 1945-1969-1975, giết luôn cả người tình-đồng chí của mình, mà đến gần chết vẫn cả gan tiếp tục dối gạt mọi người qua Di chúc : “Suốt đời tôi không ân hận gì hết”, trong khi Đức Khổng Tử dạy rằng : “Người quân tử mỗi ngày sám hối bảy lần”.

*** UNESCO
 của LHQ có tôn vinh HCM là nhà văn hóa kiệt xuất của nhân loại không ?
Nhằm cứu thoát hàng chục triệu học sinh-sinh viên hàng năm vẫn bị buộc học và bị thi đi thi lại đến toát mồ hôi mà lòng trĩu nặng như bị đá đè về thân thế và sự nghiệp của HCM (khá nhiều em thi lại lần 2, 3 vẫn không thể đủ điểm về các môn học gian quái), để khỏi quá dài dòng, điều gian trá thứ 13 của bài này chỉ đề cập 2 “đại tác phẩm” của “Siêu lừa” và vấn đề UNESCO thôi :
a) “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” của Trần Zân Tiên. Ngay từ đầu, 1948, ban biên tập của NXB Sự Thật đã ngờ rằng chính HCM tự ca tụng mình qua văn phong đậm nét tự thuật. Họ kín đáo so mẫu chữ máy đánh chữ trên bản thảo thấy giống hệt mẫu chữ máy hiệu Hermes của HCM, nhưng không ai dám nói, cứ tạm coi Trần Zân Tiên như một nhà báo cực kỳ bí ẩn xuất quỉ nhập thần nào đó, không ai biết được tung tích. Không thể che giấu mãi được, cuối cùng gần đây các cơ quan chính thức của CSVN đều phải thừa nhận Trần Zân Tiên chính là HCM, vô liêm sỉ đầy mình khi cả gan tự phong là “nhà văn hóa lỗi lạc”, “lãnh tụ vĩ đại”, được “toàn dân gọi là Cha Già Dân tộc kính yêu / Bác vĩ đại”.
Năm 1985, giáo sư Hà Minh Đức đã xuất bản cuốn “Những Tác phẩm Văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh”, trong đó có đoạn : ‘‘Đáp lại tình cảm mong muốn của đồng bào và bạn bè trên thế giới. Hồ Chủ tịch với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch.’’ (Hà Minh Đức, sđd, tr 132, NXB Khoa Học Xã Hội, Hà Nội, 1985).
Thật tội nghiệp là “nhà báo Trần Zân Tiên” không tài nào moi được thông tin gì từ HCM cả : “Nguyên nhân rất đơn giản : Chủ tịch HCM không muốn nhắc đến thân thế của mình”.Trần Zân Tiên đặt lên miệng HCM: “Hiện nay có nhiều việc cần thiết hơn… Còn tiểu sử của tôi, thong thả sẽ nói đến…”. HCM tự viết về HCM: ‘‘Bác Hồ của chúng ta vô cùng khiêm tốn; Bác không muốn kể cho ai nghe về hoạt động của mình; rồi Bác Hồ được nhân dân ta coi là cha già của dân tộc; Bác còn vĩ đại hơn Lê Lợi, Trần Hưng Đạo vì đã đưa dân tộc ta vào kỷ nguyên xã hội chủ nghĩa…’’! Năm 1948 ‘‘vị cha già của dân tộc’’ ấy 58 tuổi !!! Chỉ cần đọc thêm một câu sau đây thôi là hiểu được bản chất thật của HCM. Trần Zân Tiên-HCM tự viết: “Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể cho tôi nghe bình sinh của Người được ?” (trang 7, 8 hoặc 9 tùy lần xuất bản).
Có những người dùng quyền lực / tiền bạc để bắt người khác ca ngợi mình. Có thể có người mặt dày ẩn danh tự viết tiểu sử mình, nhưng tự tán dương bốc thơm mình cách cực kỳ “khiêm tốn nhường ấy” thì may ra trên đời mới chỉ có một “kết tinh bốn ngàn năm văn hóa của Việt Nam” trâng tráo vô liêm sỉ hết cỡ đến thế mà thôi. HCM đã vi phạm tận gốc những giá trị văn hóa mà tổ tiên ta vẫn hằng nâng niu, trân trọnggiữ gìn từ bao đời nay. HCM đã dùng sự gian trá điêu ngoa tự hủy hoại những giá trị văn hóa thiêng liêng của Dân tộc và Nhân loại.
Điều này không phải là một sự phỉ báng cực kỳ vĩ đại đối với Dân tộc VN và lương tri nhân loại là gì? Các nhà giáo và trí thức VN thẳng thắn trả lời cho bao thế hệ học sinh Việt Nam đi !!!
b) “Ngục Trung Nhật Ký (Nhật ký trong tù – từ đây gọi là NKTT) được sáng tác bởi ai ?
Về ngoại vi Theo các tài liệu chính thức của CSVN xuất bản : Từ thôn Ba Mông, huyện Tĩnh Tây, tỉnh Quảng Tây, HCM muốn đi Trùng Khánh để gặp một lãnh tụ CSTQ là Chu Ân Lai, nhưng bị bắt sáng sớm ngày 29-8-1932 tại thôn Túc Vinh, Tĩnh Tây, Quảng Tây cùng với Dương Đào dẫn đường, trên người có nhiều loại tiền, nhiều giấy giới thiệu khác nhau do nhóm HCM tự khắc dấu, tự làm từ Lạng Sơn, VN với các tên cũng khác nhau (Nguyễn Ái Quốc, HCM, Lý Thụy, Hoàng Quốc Tuấn, Già Thu) và một số giấy do Trung Quốc cấp từ trước. Trong đó có 2 giấy giới thiệu của Phân hội VN của Quốc tế phản xâm lược (chống Nhật), và của VN Độc Lập Đồng Minh Hội. Do đó, HCM bị nghi là Hán gian, phải ở tù từ 29-8-1942 đến 10-9-1943, trong 18 nhà tù của quan quân Tưởng Giới Thạch ở vùng Tĩnh Tây, Liễu Châu, Thiên Bảo, Bình Mã, Long Tuyền, Điền Đông, Quả Đức, Long An, Đồng Chính, Ung Ninh, Nam Ninh, Quế Lâm,… tỉnh Quảng Tây. Trong thời gian ở tù 12 tháng 12 ngày ấy, HCM viết NKTT bằng chữ Hán trên hàng trăm tờ giấy rời (nguyên bản). Sau đó, HCM được CSVN phối hợp với CSTQ tìm mọi cách cứu ra tù, nhưng vẫn bị đưa về quản chế hơn 1 năm tại Cục Chính trị Chiến khu 4 của Chính phủ Tưởng Giới Thạch đến 20-9-1944. Thời gian này, HCM ghi chép lại (bản biên tập lại - nguyên bản đã bị HCM hủy bỏ) 133 bài thơ ấy + 1 bài (b.) cuối làm thêm khi vừa ra tù (Tân xuất ngục học đăng sơn, vừa ra tù học leo núi), tất cả 134 bài thơ ngắn, trên 1 sổ nhỏ (9,5cm x 12,5 cm) dày 82 tờ (164 trang) bằng giấy bản tốt hơn, cũng toàn bằng chữ Hán chuẩn, đóng thành 1 tập, ngoài bìa có vẽ hình đôi tay bị xích, ghi thời biểu 29-8-1932 đến 10-9-1933(lệch trước thời gian bị tù thật đúng 10 năm). Bản dịch phổ biến nhất (134 b.) là của 2 ông Nam Trân-Văn Trực, do Viện Văn Học chịu trách nhiệm xuất bản lần đầu năm 1960, dựa trên bản biên tập lại này. Có lần xuất bản chỉ 111-113 b. Tài liệu khác lại ghi rằng ngay từ đầu HCM đã viết NKTT trên một cuốn sổ nhỏ, và những tháng tù cuối cùng kỳ này HCM bị giam ở nhà tù của Cục Chính trị Chiến khu 4 của Chính phủ Tưởng Giới Thạch. Tại đây HCM tiếp tục viết xong NKTT cho đến ngày ra khỏi tù 10-9-1943. Có tài liệu ghi thời gian ở tù thật sự lần này là gần 14 tháng (28.8.1942-10.1943).
HCM về lại VN cuối tháng 9-1944, mang theo tập thơ, giữa đường từ Pác Bó đi Tân Trào, lưu lại lán tranh của ông Hoàng Đức Triều ở Lam Sơn, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng từ 29-4 đến 9-5-1945. Lần kia HCM tiện tay giắt tập thơ vào mái lán tranh của ông Triều và bỏ quên nó ở đó. Sau khi HCM đi khỏi vài ngày, ông Triều phát hiện tập thơ, cậu Hoàng Triều Ân là con trai út của ông Triều bảo bố cất đi. Gần 5 năm sau, đầu năm 1950, ông Triều trao tập thơ cho cậu Triều Ân dặn là phải gửi cho HCM. Hoàng Triều Ân trao tập thơ cho Bí thư tỉnh ủy Cao Bằng là Dương Công Hoạt. Ông Hoạt giữ nó thêm 5 năm, đến năm 1955, tập thơ được gửi đến Phủ Chủ tịch theo đường công văn : “Gửi văn phòng Chính phủ để trình lên Bác Hồ”. (Tài liệu khác : Khoảng cuối năm 1954, 1 người Nùng về Phủ Chủ tịch tận tay trao lại tập thơ mà HCM đã bỏ quên ở nhà ông ấy). HCM tiếp nhận tập thơ quí của mình, mừng rỡ, cảm ơn, rồi không màng chi đến nó, trao cho phòng lưu trữ của Trung ương đảng Lao Động VN hơn 4 năm nữa (nó bị quên tất cả gần 14 năm).
Đầu năm 1959, ông Phạm Văn Bình (Văn Trực), trưởng ban giáo vụ trường đảng Nguyễn Ái Quốc, tình cờ phát hiện “đại tác phẩm” này, mượn ông Hùng, người quản thủ phòng lưu trữ, đưa về nhà, nhờ ông Văn Phụng dịch chữ Hán, rồi ông Văn Trực (PVBình) dịch thành thơ quốc ngữ. Sau đó, ông Bình trao tập thơ gồm 133-134 b. cho 2 ông Trường Chinh, Tố Hữu. Ông Tố Hữu giao cho 2 ông Đặng Thai Mai và Hoài Thanh thuộc Viện Văn Học trách nhiệm xuất bản. 2 ông Mai-Thanh lại giao cho ông Nam Trân cùng ông Văn Trực xem lại bản dịch để tháng 5-1960 xuất bản vừa là lần đầu, vừa đại trà 47 vạn bản (NXB Phổ Thông 45 vạn bản, NXB Văn Hóa 2 vạn bản) kịp mừng HCM 70 tuổi và phổ cập cho toàn dân học tập (sau gần 16 năm 4 tháng kể từ khi nó ra đời). Về sau có thêm các bản dịch khác, nhưng bản phổ biến nhất vẫn là bản dịch của 2 ông Nam Trân-Văn Trực do Viện Văn Học chịu trách nhiệm này. Đến lúc đó, xem ra HCM vẫn thờ ơ lãnh đạm với việc dịch, xuất bản tập thơ “rất lừng danh” của mình. Khi cận vệ đọc cho nghe, HCM chỉ hững hờ nói : “Thơ các chú dịch hay hơn thơ của bác”. Những cận thần đều cho là vì HCM rất mực khiêm tốn, đã siêu thoát khỏi vòng danh lợi thường tình. (Thực ra HCM có tự dịch b.134 với bút danh T.Lan như một dịch giả ẩn danh nào đó).
Về nội dung : Trong cả tập thơ 133 b. chỉ có 2 câu duy nhất đề cập đến VN khi tác giả tự khẳng định mình là người Việt ở phần mở đầu đoạn II (b.5) của b. Thế Lộ Nan (Đường đời gian nan – b.4-5-6) : Dư nguyên Đại biểu Việt Nam dân, Nghĩ đáo Trung Hoa kiến yếu nhân. (Ta vốn là Đại biểu của Dân Việt Nam, Định đến Trung Hoa gặp nhân vật quan trọng), có lẽ HCM khi chép lại (10.9.1943-20.9.1944) đã làm thêm. Còn b.134 “Tân xuất ngục học đăng sơn” (vừa ra tù học leo núi) có câu cuối : Dao vọng Nam thiên, ức cố nhân (Trông lại trời Nam, nhớ bạn xưa) được hiểu về Việt Nam, không có trong tập thơ chính, được HCM làm sau khi đã ra khỏi tù.
Ngoài 3 câu thơ trên, tuyệt nhiên tác giả không hề gợn nhớ đến một danh lam thắng cảnh đặc sắc nào của Việt Nam, không hề hồi tưởng lại một phong tục tập quán nào của người Việt, không hề đề cao một nét đặc trưng hay một đức tính cao đẹp nào của con người thuần Việt, không hề đề cập đến tính chân chất của dân quê hoặc miền quê Việt Nam. Tất cả các Danh nhân và Anh hùng Dân tộc lừng danh như Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Lê Quí Đôn, Chu Văn An, Mạc Đỉnh Chi…, các địa danh nổi tiếng của VN như Ba Đình, Bạch Đằng, Chi Lăng, Đông Đô, Đống Đa, Hạ Long, Hoàng Liên Sơn, Sa Pa, Thăng Long, Yên Tử…các biến cố sôi động tại VN, kể cả các đồng chí CSVN của HCM… đều hoàn toàn vắng bóng trong NKTT. Tất cả đều chỉ nói về đất nước Trung Quốc, người Hán và quan quân Tưởng Giới Thạch… kể cả tâm sự của tác giả cũng đa phần là của một người Hán, nhiều bài lại là tâm sự của một người Hán tầm thường nữa.

Thử phân tích đôi điều : - Tôi đã ở tù 5 lần (1968 tại quận 8, Sài Gòn; 1977 tại Thừa Phủ, Huế; 1983-1992 tại Thừa Phủ, Huế + Thanh Cẩm, Thanh Hóa + Nam Hà, Hà Nam; 2001-2005 tại Thừa Phủ, Huế + Nam Hà, Hà Nam; 2007-2010 tại Thừa Phủ, Huế + Nam Hà, Hà Nam). Cũng như hầu hết các tù nhân khác mới bị bắt + tạm giam, như CSVN vẫn rêu rao, thời nay “văn minh – nhân đạo” hơn thời Tưởng Giới Thạch rất nhiều, thế mà một mảnh giấy, một cây bút bi cũng rất khó có, rất hiếm khi Cán bộ lờ đi hoặc cho dùng. Chỉ khi nào đã xử xong, ở trại giam, tùy loại tù nhân có thể được giữ giấy bút và cũng chỉ tùy từng giai đoạn. Làm sao trong tù thời ấy HCM mới bị bắt và đang bị tạm giam mà có sẵn giấy, bút lông, mực xạ dễ dàng đến thế ? HCM xuất nhập trại 18 lần, chuyển trại 17 lần, mỗi lần phải đi bộ hàng mấy chục cây số, làm sao che mắt nổi quan quân Tưởng Giới Thạch với hàng trăm mảnh giấy ghi thơ trực tiếp phê phán chế độ lao tù “rất khắc nghiệt” của họ Tưởng ? Thần thông biến hóa hơn lão Tôn Ngộ Không chăng !?! Bị tù gần 2 năm ở Hồng Kông (6.1931-1.1933) lâu hơn, điều kiện tốt hơn, thuận lợi hơn, văn minh hơn rất nhiều, nhưng tại sao HCM không làm một bài thơ nào ?
- HCM bị bắt vì bị nghi là Hán gian. Vậy sự thường, cách tốt nhất để chứng minh mình không phải là Hán gian, là bằng mọi cách HCM phải luôn khẳng định mình là người Việt (như 2 câu mở đầu đoạn II (b.5) của bài Thế Lộ Nan : “Ta vốn là Đại biểu của Dân Việt Nam, Định đến Trung Hoa gặp nhân vật quan trọng”, mà nhiều người cho rằng khi chép lại ở Cục Chính trị Chiến khu 4, HCM đã thêm đoạn II - 4 câu này - vào sau), phải làm thơ bằng tiếng Việt, sao lại bằng chữ Hán ? Là nói nhiều về Việt Nam, sao lại chỉ nói về Trung Quốc, người Hán ? Là luôn tự hào mình là người Việt Nam, sao lại tự hào mình là một “lương Hán (hán)”, sao chỉ đến khi ra tù mới nhớ đến trời Nam ? Lạ lùng nhất là tại sao HCM lại phải tự hạ đến mức là “nô thần, nghiệt tử” của lãnh tụ Tưởng Giới Thạch(Độc Tưởng công huấn từ b.120) ???
Thường tình hợp lẽ tự nhiên nhất, khi bị bắt, với các loại tiền, nhiều giấy tờ, tên tuổi trên người, HCM trước tiên đã phải bị nghi là một người Việt rất nguy hiểm, đang có âm mưu chính trị gì đó khi xâm nhập vào Trung Quốc, chứ không thể bị nghi là Hán gian được. Phải chăng việc bị nghi là Hán gian là do chính HCM tự hô lên cốt để dễ ăn khớp với ý thơ của Ngục Trung Nhật Ký của một người Hán nào đó quả thật đang bị chê trách là đồ Hán gian, như tác giả tâm sự ở đoạn III bài Thế Lộ Nan (b.9) : Trung thành, ngã bản vô tâm cứu, Khước bị hiềm nghi tố Hán gian (Ta người ngay thẳng, lòng trong trắng, Lại bị tình nghi là Hán gian). HCM chỉ có thể bị nghi là Việt Cộng, Việt gian, chứ không thể bị nghi là Hán gian được !!!
- Các bài “Nan hữu Mạc mỗ” (Bạn tù họ Mạc-b.26), “Nan hữu nguyên Chủ nhiệm L.” (Bạn tù L. nguyên là Chủ nhiệm-b.27), “Long An Lưu Sở trưởng” (Sở trưởng Long An họ Lưu-b.40), “Quách tiên sinh” (Tiên sinh họ Quách-b.91), “Mạc Ban trưởng” (Ban trưởng họ Mạc-b.92), “Mông ưu đãi” (Được ưu đãi-b.110), “Ngũ khoa trưởng, Hoàng khoa viên (Khoa trưởng họ Ngũ, khoa viên họ Hoàng-b.114), “Lương Hoa Thịnh tướng quân thăng nhậm Phó Tư lệnh” (Tướng Lương Hoa Thịnh thăng chức Phó Tư lệnh-b.121),“Tặng tiểu hầu Hải” (Tặng chú hầu Hải- b.122), “Trần Khoa viên lai thám” (Khoa viên họ Trần tới thăm-b.126), “Tức cảnh” (b.132) chỉ toàn ca tụng hoặc đề cập đến người Tàu/Hán: Trương Phi, Quan Vũ, chúc mừng, khen tặng, đón tiếp, mô tả các Tướng lãnh, Đại nhân họ Mạc, Chủ nhiệm L., họ Lưu, họ Quách, họ Lương, họ Ngũ, họ Hoàng, họ Trần, họ Tưởng, chú giúp việc người Tàu…
- Bài “Dạ Bán” (Nửa đêm-b.99) mở đầu : Thụy thì đô tượng thuần lương Hán, Tỉnh hậu tài phân thiện, ác nhân (Ngủ thì ai cũng là người Hán tốt, Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền). Hán đây cũng có thể hiểu là người đàn ông : hán tử, hảo hán. Ngủ thì ai cũng là chàng hảo hán tốt. Nam Trân dịch gượng : Ngủ thì ai cũng như lương thiện. Hoàng Quảng Uyên dịch diễn nghĩa o ép :Lúc ngủ, mọi người đều có vẻ thuần hậu. Đâu là sự thật ?
- Bài “Song Thập Nhật Giải Vãng Thiên Bảo” (Tết Song Thập Bị Giải Đi Thiên Bảo-b.28) mở đầu : Gia gia kết thái dữ trương đăng, Quốc Khánh hoan thanh cử quốc đằng. (Nhà nhà hoa Tết với đèn giăng, Quốc Khánh reo vui cả nước mừng). Vì sao HCM lại nặng lòng với Quốc Khánh Song Thập của Trung Hoa Dân Quốc, để mừng Cách Mạng Tân Hợi 10-10-1911 ở Vũ Xương, Trung Quốc đến thế ?
- Bài “Hầu Chủ Nhiệm Ân Tặng Nhất Bộ Thư” (Chủ nhiệm họ Hầu tặng một cuốn sách-b.127) : “Khoảnh thừa Chủ nhiệm tống thư lai, Độc bãi tinh thần giác đốn khai, Lãnh tụ vĩ ngôn như tại nhĩ, Thiên biên oanh động nhất thanh lôi” (Sách Ngài Chủ nhiệm mới đưa sang, Đọc đoạn, tinh thần chợt mở mang, Còn vẳng bên tai lời lãnh tụ, Chân trời một tiếng sấm rền vang). Hầu Chủ nhiệm tức Hầu Chí Minh, Chủ nhiệm chính trị chiến khu 4, người đã trực tiếp thả Hồ Chí Minh theo lệnh của Tưởng Giới Thạch. Cụ Hồ Học Lãm thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội năm 1935. Tháng 5-1941, Nguyễn Ái Quốc (cũng là Lý Thụy, Hoàng Quốc Tuấn, Già Thu, Sáu Sán, Ông Ké) đoạt luôn Hội này và đoạt luôn biệt danh HCM của cụ Hồ Học Lãm, sát nhập VN Thanh Niên Cách Mệnh Đồng Chí Hội của Trương Bội Công – Nguyễn Hải Thần thành Mặt Trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh, gọi là Việt Minh, do HCM làm lãnh tụ. HCM còn lắng nghe “…vẳng bên tai lời lãnh tụ” Trung Hoa nào nữa ? Như vậy vị lãnh tụ nào đó và tác giả đều là 2 người Tàu, không thể là 2 người Việt được !
- Một số bài đề cập đến các việc rất lặt vặt, lời văn quá thô thiển như : Chúc than (Hàng cháo-b.38), Quả Đức ngục (Nhà lao Quả Đức b.39), Bào Hương cẩu nhục (Thịt chó ở Bào Hương-b.82),Nhân đỗ ngã (Nhân lúc bụng đói-b.125),… chỉ là văn chương của tù thường phạm, sao có thể xứng đáng là tâm tư của một lãnh tụ đang nóng lòng cứu nước thương dân ?
* Độc đáo nhất là bài Độc Tưởng công huấn từ (Đọc lời giáo huấn của Ông Tưởng”-b.120) : Trong phòng giam, nhân đọc Lời Giáo Huấn của Tổng Tư lệnh Quân đội Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch, tác giả là thuộc hạ, con cái càng tăng thêm quyết tâm kiên trì chiến đấu : “Bách chiến bất hồi, hương tiền tiến, Cô thần nghiệt tử, nghĩa đương nhiên; Quyết tâm, khổ cán dữ ngạnh cán, Tự hữu thành công đích nhất thiên” (Gian khó không lùi vẫn tiến lên, Thuộc hạ côi cút, phận con bất hiếu, đương nhiên phải giữ nghĩa; Quyết tâm cố gắng cương nghị, Nhất định có lúc phải thành công) (Cô thần nghiệt tử, ai cũng phải hiểu là : Thuộc hạ côi cút, phận con bất hiếu. Thế mà Đỗ Văn Hỷ cả gan dịch điêu : Thù nhà nợ nước. Hoàng Quảng Uyên lại dịch càn: Phận tôi con bơ vơ nhà tan nước mất  để bao thế hệ triệu, triệu sinh viên-học sinh học và thi !!!). HCM đang bị quan quân Tưởng Giới Thạch bắt oan, dù giả bộ làm diễn viên đóng kịch tôn thờ Tưởng Giới Thạch y như thật đến đâu nữa, cũng không thể nào lại vô liêm sỉ đến mức hạ mình bộc lộ tâm can, tự coi là thuộc hạ côi cút, phận con bất hiếu của Tưởng Giới Thạch, nguyện quyết tâm kiên trì chiến đấu cho đến thành công. Trong khi ở nhiều bài thơ khác thì lên án chê trách nhà tù họ Tưởng hà khắc đủ điều. Vậy tác giả thật sự là ai ??? Bộ Chính Trị ĐCSVN và hàng ngàn giáo sư-tiến sĩ-sử gia giả và thật của Bắc Bộ Phủ giải thích sao cho lọt tai đây ???
- Khi đã thong thả để chép lại thành 1 tập thơ khổ nhỏ, còn phải đánh lạc hướng bằng cách ghi lệch thời gian ở tù đúng 10 năm trên bìa trước làm gì ? Hoặc là các cận thần cố tình ghi lại thời gian tù dài hơn 12 tháng này (29-8-1932 đến 10-9-1933) cho khớp ngày, tháng trên bìa tập thơ, chỉ cố tình cho lệch đúng 10 năm ? Tại sao lúc đầu, các tài liệu ghi thời gian tù lệch bìa cũng 10 năm nhưng dài gần 14 tháng (28.8.1942-10.1943) ? Nếu nói tập thơ được làm trong khi bị tù gần 2 năm ở Hồng Kông (6.1931-1.1933) thì gần khớp với thời gian ghi trên bìa (29-8-1932 đến 10-9-1933) hơn, nhưng về nội dung thì không có gì ăn khớp cả. Tắc tị. Bó tay.
- Một người rất trâng tráo tự viết tiểu sử mình đến độ vô liêm sỉ, ham mê danh vọng đến nỗi tự tán dương mình như một Vị Thánh “khiêm tốn nhường ấy”, tự phong là “nhà văn hóa lỗi lạc”, “lãnh tụ vĩ đại”, được “toàn dân gọi là Cha Già Dân tộc kính yêu” như HCM-Trần Zân Tiên, đã vì chiến tranh mà quên “đại tác phẩm” của mình ở lán tranh Lam Sơn 11 năm, có thể tạm chấp nhận được. Nhưng vì sao, một người hay làm thơ, yêu thơ đến thế, khi đã vững trên ngai tại Hà Nội rồi, mà còn cố tình bỏ quên “tập thơ kiệt xuất” con đẻ cực kỳ trân quí của mình trong kho đến những 5 năm nữa ? Đến khi nó, sau gần 17 năm, đã được long trọng xuất bản đến thế, để mừng chính sinh nhật thượng thọ 70 của mình, HCM vẫn xem ra thờ ơ lãnh đạm với nó. Có cơ sở nào để cho rằng chỉ vì HCM rất mực khiêm tốn, đã siêu thoát khỏi vòng danh lợi thường tình như những cận thần xun xoe ? Phải chăng HCM không mấy vui vẻ tự hào về “đạo văn kiệt tác” (kiệt tác văn ăn cắp) này ? Nhất là sau khi nghe cận thần xầm xì về Trần Zân Tiên, HCM đâm ra rất e ngại với “đại tác phẩm” hầu hết không phải của mình ? Nhỡ có ai đó tỉnh táo bén nhạy soi mói mà phát hiện ra điều gian ngụy gì thì đại khốn nạn thay !!!
Ngay sau ngày gãy súng 30-4-1975 ít lâu, khi một học giả miền Bắc thuyết trình về NKTT tại Sài Gòn, Giáo sư Lê Hữu Mục đã đứng lên giữa hội trường chất vấn và khẳng định rằng NKTT không phải của HCM. Và Gs Mục đã viết một sách chứng minh như thế. Hiện nay, nhiều “học giả” và nhiều “học thật” cũng cho là như vậy. Phim “Sự thật về HCM” cũng khẳng định NKTT không thể là của HCM.
*** Chỉ sơ lược qua như trên, phải chăng đây là cách giải thích gần sự thật trần trụi nhất mà chúng ta có thể nhận ra: Gần trọn tập thơ Ngục Trung Nhật Ký (NKTT) là do một người Hán nào đó làm, HCM đã chép lại và có thể chỉ làm thêm một số bài  như đoạn II - 4 câu của bài Thế Lộ Nan (9), bài “Các báo hoan nghênh Uy-Ki đại hội” (35), bài Việt hữu tao động (79), bài “Anh phỏng Hoa đoàn”(Đoàn Đại biểu Anh thăm Trung Hoa – bài 80), bài Ký Ni-lỗ (Gửi Nê-ru – 87-88), bài Dương Đào bệnh trọng (116) nếu bạn đồng hành của HCM đúng là có một ông Dương Đào... Còn bài  Tân xuất ngục học đăng sơn (134) chính HCM nói HCM đã làm sau khi đã ra khỏi tù, không có trong tập thơ chính.
Các giáo sư, giáo viên không nên cứ cúi đầu dạy và bắt triệu triệu học sinh-sinh viên ép lương tâm nhai đi nhai lại một tác phẩm chứa đựng quá nhiều gian trá, mâu thuẫn, uẩn khúc, mà không hề phân tích tự hỏi ngộ nhỡ đa phần nó chỉ là đạo văn (thơ ăn cắp) của một tù nhân người Hán nào đó thì sao ? Trước đây một số giáo sư, giáo viên, người dân chỉ vì dám nói lên vài sự thật nho nhỏ về HCM mà đã bị đi cải tạo mút mùa. Nhưng nay tình hình đã khác, các học trò ruột trường phái HCM sắp hết hơi rồi, không thể tiếp tục gian trá mãi được!
Các nhà nghiên cứu, các nhà giáo và trí thức VN hãy tỉnh táo, can đảm, mạnh dạn, trung thực, thẳng thắn thừa nhận hoặc phanh phui sự dối gạt kéo dài quá lâu trên tâm hồn và lương tri bao thế hệ học sinh Việt Nam. Đó chính là sự giải phóng đích thật mà toàn Dân - nhất là giới trẻ - đang rất bức thiết cần đến !
c) UNESCO mù hay sao mà tôn vinh HCM là nhà văn hóa kiệt xuất của nhân loại ? Sự thật như sau : Năm 1987, CSVN có đệ trình một đơn xin UNESCO (Tổ chức Văn hóa Giáo dục của LHQ) đến năm 1990 tôn vinh HCM là nhà văn hóa kiệt xuất của nhân loại nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của HCM. Tại Paris, khóa họp 24 từ ngày 20-10 đến 20-11-1987, Tiểu ban Văn hóa đã ghi vào nghị trình Đại hội đồng UNESCO năm 1987 danh sách sẽ được tuyên dương năm 1990 gồm 7 người : Phya Anuman Rajadhon (Thái Lan), Thomas Munzer (Đông Đức), Anton Semionovitch Makarenko (Liên Sô), Jawaharlal Nehru (Ấn Độ), HCM (Việt Nam) và Sinan (Thổ Nhĩ Kỳ). Lời tuyên dương HCM dùng trọn bản văn do phái đoàn CSVN soạn cũng như lời tuyên dương các nhân vật khác do phái đoàn quốc gia liên hệ đề nghị, được Đại hội đồng thông qua không thảo luận. Trong khóa họp 24 năm 1987 này, với sự ủng hộ của Tông Thư ký M’Bow, người châu Phi,  UNESCO đã ra một Nghị quyết chấp thuận, lời lẽ theo đơn xin của CSVN: “The year 1990 will mark the centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture. (Năm 1990 sẽ kỷ niệm 100 năm sinh nhật Chủ tịch HCM, anh hùng giải phóng dân tộc và nhà văn hóa lớn).
Nhưng rồi bộ mặt thực của chế độ CS và các siêu lãnh tụ CS Staline, Mao Trạch Đông, Ceaucescu, HCM, Kim Nhật Thành… dần lộ rõ, làm rơi mặt nạ các thần tượng được tô phết mấy chục năm qua. Có quá nhiều chống đối rằng HCM và CSVN vi phạm nhân phẩm nhân quyền, hủy diệt văn hóa, mâu thuẫn với mục tiêu của Liên Hiệp Quốc và UNESCO.
Tân Tổng Thư Ký Frederico Meillor, Tây Ban Nha, cho rằng không cần một Nghị quyết khác để hủy bỏ Nghị quyết năm 1987 ghi nhận đề nghị của VN về việc kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông HCM vào năm 1990, nhưng UNESCO sẽ không tổ chức kỷ niệm và không can dự bất cứ hành động nào để vinh danh HCM tại trụ sở Paris. UNESCO không dự trù ngân khoản cho việc đó. Việt Nam muốn kỷ niệm sinh nhật 100 năm của HCM là tùy ý riêng, không liên quan UNESCO.
Ngày 19.5.1990, UNESCO không tổ chức gì liên quan đến HCM, đồng thời cấm CSVN lấy danh nghĩa UNESCO để tổ chức (hội trường, thiếp mời). CSVN đã tự tổ chức. Ngày 19.5.1990 Sứ quán CSVN chỉ mướn được một phòng sinh hoạt nhỏ của LHQ với khoảng 60-70 khách, hầu hết là Việt kiều CS, vài đảng viên CS Pháp, bạn bè Cuba, Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Kămpuchia, Lào. Vào đúng giờ khắc buổi kỷ niệm của sứ quán CSVN, hơn 100 Việt Kiều đã biểu tình phản kháng ở công trường Fontenoy gần trụ sở UNESCO, đả đảo sự vinh danh HCM, người có tội trước lịch sử nhân loại, đã tàn hại đất nước và dân tộc Việt Nam và 2 nước Kămpuchia, Lào.
Những điều này đã có nhiều tài liệu chứng minh đủ rõ rồi. Nghĩa là có nộp đơn xin thi hoa hậu, ban tổ chức chấp thuận đơn xin, nhưng hoàn toàn bị đánh trượt. Chỉ có thế và chỉ có thế. UNESCO thấy không cần phải lên tiếng xác minh lại. (Xin đọc thêm : “Lật tẩy việc mạo danh UNESCO lừa gạt công luận & 84 triệu Dân VN” do tác giả sưu tập năm 2006).
14. Từ gần 65 năm nay, CSVN luôn phỉnh gạt là VN có Tự do Bầu cử, Ứng cử. Thực chất là do ĐCSVN tự biên, tự diễn, độc diễn toàn trị. Các Đại biểu ứng cử cũng tự biết mình chỉ là con cờ trong tay Đảng sai khiến, làm bung xung cho trò dân chủ giả hiệu. Còn các Đại biểu đắc cử cũng biết mình chẳng phải là Đại biểu cao cả của Nhân dân gì cả. Đích thật là bù nhìn, hầu như chỉ biết đưa tay biểu quyết nhất trí theo ý của Bộ Chính trị của Trung Ương Đảng. Đây không phải là điều gian trá vĩ đại đẳng cấp HCM siêu lừa ngay giữa cộng đồng quốc tế thì là gì ? Mời Bộ Chính trị giải thích sao cho lọt tai toàn Dân đang dần dần thức tỉnh đây.
15. Nhân dân làm chủ ? “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ” thật không ? Ai cũng thấy hoàn toàn chỉ là láo lường. Chính xác là : Đảng lãnh đạo Nhà nước, quản lý Nhân dân, làm chủ.  Hoặc chính xác hơn nữa là : Đảng CSTQ lãnh đạo, Đảng CSVN quản lý, Nhân dân TQ làm chủ lãnh thổ và nền kinh tế của VN. HCM nói : “Dân chủ là làm cho Dân mở miệng”  “Cán bộ là đầy tớ của Nhân dân”. Nhưng Dân mở miệng là bị bịt miệng ngay, là bị nhốt vào tù tấp bá lị. Đầy tớ mà muốn hăm dọa, đàn áp, bắt bớ, đánh đập, bắn giết… các Ông Chủ sao, lúc nào và bao nhiêu cũng được. Dân chủ kiểu XHCN made in VN là như thế ! HCM cũng nói : “Dân chủ là một báu vật, để sơ hở sẽ dễ mất, phải để vào hòm khóa lại. Chuyên chính vô sản chính là cái ổ khóa để bảo vệ Dân chủ cho khỏi mất” !!! (x. Vũ Đình Hòe, Pháp quyền HCM, 2 tập, tập 1. Sách bị nhốt, chưa ghi số trang, NXB và năm XB được. Mong thứ lỗi).
16. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam hay của Trung Quốc ? Trước khi về tiếp quản Hà Nội, sáng 19-9-1954 tại cửa Đền Giếng, khu di tích Đền Hùng, núi Nghĩa Lĩnh, xã Hy Cương, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ trước cán bộ Đại đoàn Quân tiên phong, HCM đã nói : “Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”(?) HCM muốn liệt mình vào hàng khai quốc ngang hàng các vua Hùng.
Nhưng chỉ 4 năm sau, để Trung Cộng viện trợ vũ khí và lương thực hầu xâm lược miền Nam, CS Bắc Việt đã thỏa thuận ngầm với Trung Cộng. Ngày 4-9-1958, Trung Cộng tuyên bố 2 quần đảo Hoàng Sa (hơn 20 đảo) và Trường Sa (hơn 100 đảo) là của TQ (trong khi Việt Nam Cộng Hòa đang quản lý canh giữ). Chỉ 10 ngày sau, ngày 14-9-1958, Thủ tướng Phạm Văn Đồng của Việt Cộng, theo lệnh của HCM, đã ký công hàm xin tôn trọng bản Tuyên bố “ăn cướp” của Trung Cộng và cúi đầu vâng phục. Năm 1974, Trung Cộng xua hải quân đánh chiếm Hoàng Sa, ngoài khơi Đà Nẵng, lính VNCH phải tử trận hơn 150 chiến sĩ. Bắc Việt lúc đó im re, lại còn mê muội vừa nhẫn tâm gọi những người anh em ruột thịt của mình đã liều chết đổ xương máu bảo vệ giang sơn của Tổ Tiên để lại là “Ngụy quân, Ngụy quyền”, vừa hèn hạ gọi quân xâm lược Trung Cộng là “các đồng chí vĩ đại Trung Quốc kính yêu” (Đó là đạo lý của CSVN). Năm 1982, Trung Cộng lại xua quân đánh chiếm thêm hơn 10 đảo thuộc quần đảo Trường Sa ngoài khơi Vũng Tàu của VN.
Hiện nay, trong khi hầu như toàn Dân, nhất là giới trẻ VN, tìm mọi cách để giành lại Hoàng Sa-Trường Sa, thì NCQ CSVN lại theo đuổi một thủ đoạn vòng vo phức tạp : 1) Vừa lật lọng phủ nhận công hàm bán nước ngày 14-9-1958 của CS Bắc Việt rằng : Lúc đó chủ quyền 2 quần đảo này đang thuộc về Chính quyền VNCH Sài Gòn trước công pháp quốc tế, nên công hàm 14-9-1958 của CS Bắc Việt vô giá trị;  2) Vừa tổ chức hội thảo rùm beng về chủ quyền của VN trên 2 quần đảo này để che mắt Dân chúng VN; 3) Vừa úp mở trong hồ sơ chính thức nộp cho LHQ về lãnh hải VN; 4) Vừa không thật lòng quyết tâm bênh vực bảo vệ tàu thuyền và ngư dân VN qua lại vùng biển quanh Hoàng Sa-Trường Sa; 5) Vừa nhượng thêm đất liền qua việc giao đất rừng miễn phí 50 năm cho Trung Cộng lên đến 300 ngàn hécta và tạo điều kiện cho Tàu Cộng có mặt lâu dài ở VN; 6) Vừa thẳng tay đàn áp Dân chúng biểu tình bày tỏ lòng yêu Nước chính đáng của mình về chủ quyền lãnh thổ do Tổ Tiên để lại, đến nỗi Dân và thanh niên VN chỉ dám lén lút ghi tên lãnh thổ của mình bằng các từ viết tắt HS-TS-VN, để khi bị đàn áp quá chịu không thấu thì phải nói dối méo miệng là Học Sinh-Trong Sạch-VN theo gương siêu gian trá của HCM !!!
Nếu CSVN đã trao Hoàng Sa – Trường Sa cho TQ rồi, thì phải công bố thật rõ cho người Dân biết, để Dân VN đừng liều mạng đến mưu sinh quanh 2 quần đảo này nữa, vì không được lực lượng nào bảo vệ hữu hiệu cả.
Còn nếu CSVN thật tâm cương quyết và kiên trì thu hồi lại trọn vẹn 2 quần đảo này thì lẽ ra phải tự hào hãnh diện và vui mừng khuyến khích, tại sao lại bôi mặt và nhẫn tâm đàn áp, bắt giam những người Dân xả thân liều chết biểu tình đòi lại 2 quần đảo đã mất gần hết này?
Nại lý do đây là vấn đề ngoại giao nhạy cảm để 2 đảng CS dễ bề thậm thụt với nhau về một vấn đề cực kỳ hệ trọng đối với SỰ TOÀN VẸN LÃNH THỔ và AN NINH TỔ QUỐC như thế, có thể tiếp tục lừa bịp toàn Dân đang thức tỉnh không ???
Thay lời kết :  Những ai tự coi hoặc được gọi là Trí thức, Sĩ phu,... đã biết rõ 16 điều gian trá vĩ đại siêu lừa trên, mà vẫn hoặc im lặng đồng lõa tiếp tay, hoặc đã hèn nhát ngậm tăm hàng mấy chục năm nay : Lẽ nào lại cam tâm đồng lõa với tội ác ngút trời trục giết vô số thai nhi sao ? Hay đồng lõa với tội ác giết người cướp đất sao ? Lẽ nào biết được mỗi năm hàng chục triệu học sinh-sinh viên phải cúi đầu ép lòng học những điều dối trá, mà có thể coi như không có gì đụng đến mình sao ? Lẽ nào lại cam phận tiếp tục sống ô nhục vậy mãi được sao ? Lẽ nào yên lương tâm mà đọc sách thánh hiền sao ? Lẽ nào cứ tiếp tục hăng hái đi bầu cách miễn cưỡng giả tạo như vậy mãi, lại còn thúc giục người thân, thuộc nhân tham gia trò hề dân chủ giả hiệu ấy mà không tự thẹn sao ???
      Những ai chưa biết, hoặc chưa nhận ra hết 16 điều gian trá vĩ đại đẳng cấp HCM siêu lừa nêu trên, thì nay kính mời lắng nghe, thấu hiểu và tiếp tục nghiên cứu sâu rộng hơn, nhất là tìm cách tự giải thoát, để có khả năng giúp càng nhiều người Dân càng tốt, càng sớm càng mừng :
      Từ bớt sợ hãi đến hết sợ hãi.   Từ bớt nói dối đến hết nói dối.
      Tương lai Tổ quốc-Dân tộc chúng ta trước tiên và cơ bản cốt tại 2 điều này, làm nền tảng cho tất cả các điều hệ trọng bức thiết khác tiếp theo.
      Xin chân thành cảm ơn nhiều, nhiều lắm và rất nhiều.

Lm TNLT Nguyễn Văn LýHuế, 14-8-2010
nguồn: http://nhanai.free.fr/ 


Từ tháng Năm…   
image
Bắt đầu từ tháng Năm sống cùng cộng sản, những bài học đau thương đến với người dân miền Nam, dân Bắc di cư 1954 biết rồi thì biết thêm, còn dân miền Nam có biết, nhưng chưa là đủ thì nay quá đủ khi bằng chính máu và nước mắt mình, lúc đã trở thành kẻ chuyên chính nát khố, trong đó có cả những tay ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản, và đám con đẻ của Bắc cộng là bọn Giải phóng miền Nam.
Với Bắc cộng cái chiến thắng quá dễ dàng trước một QL.VNCH bị trói tay bức tử, mà khoác lác về cái gọi là đại thắng mùa xuân, nổ to hơn đại pháo chúng hoang tưởng vẽ ra cái ‘cách mạng nhân dân’ đã thành công, mà cho rằng rồi đây toàn dân sẽ chỉ với mo cau và trái cà, cũng quyết tiến lên chủ nghĩa xã hội. Tự cho mình là chính nghĩa, khoác cho mình chiếc áo cách mạng một cách trâng tráo, với họng súng AK cùng lưỡi lê sắc nhọn chúng cai trị nhân dân miền Nam,
Lịch sử Thế Giới và lịch sử Việt Nam cận đại đã cho thấy một sự thật, cộng sản tồn tại là nhờ vào dối trá cùng sự gian ác vô nhân, chiếm được đất nhưng không chiếm được lòng dân thì đó là cái cưỡng đoạt của loài thổ phỉ. Khi đoàn quân Bắc cộng tràn xuống, người dân miền Nam kéo nhau chạy lánh xa chúng, những thước phim tài liệu vẫn còn đây, cho thấy không được lòng dân thì cái chiến thắng không là chính nghĩa… Và quân cướp quỉ đỏ đã lộ mặt rất sớm!
Đồ tế nhuyễn, của riêng tây, Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham... Chiến lợi phẩm của đại thắng mùa xuân, ngay từ những ngày đầu tháng 05/75 là những đoàn xe motolova, chở đầy những xe đạp, ti vi, tủ lạnh, xe gắn máy, ngược Bắc làm quà dâng bác. Đó là chuyện hở mà người dân Ngã tư Bảy Hiền (Sài Gòn) làm chứng nhân, còn chuyện kín là những chuyến bay của vợ Văn Tiến Dũng chở vật cướp từ Phi trường Tân Sơn Nhất, Bộ Tổng Tham Mưu QL.VNCH, hay chiếc Ilyushin-18 mang 16 tấn vàng. Chuyện kín này nhà báo Bùi Tín đã nói nhiều điều thú vị!
Đó là ngày đầu gầy dựng cơ nghiệp của kẻ chiến thắng, chuyện không dừng ở chổ “3.Đ” đài, đồng, đạp, mà nó đã tiến vững chắc lên “2.Đ” là đất với đô la, chuyện thả cá rửa rau muống trong bồn cầu của Ngụy, hay ngồi ghế co chân nước lụt, được xếp là chuyện cổ tích của đất Sài Gòn một thời tan nát. Quan cắt mạng nay đã là một giai cấp cao ngút trời, cái hay là với thời gian ngắn bằng nửa đời người, từ chỗ vật ngoại thân chỉ có nón cối che lấy lựu đạn chày, chân mang dép lốp, mà nay chúng đã là những tỷ phú đại gia, cơ ngơi bạc tỷ đô la Mỹ!
Địa lý đất Việt chép rằng giang san nước ta, từ Việt Bắc kéo dài non hai ngàn cây số cao nguyên rừng nguyên sinh nhiệt đới, xuống phía tây nam đến hơn nửa lãnh thổ, và phía đông là biển ôm trọn cả chiều dài đất nước, nên người Việt bao đời khi nói về đất nước mình vẫn tự hào: Rừng vàng, Biển bạc. Đó là chuyện thời trước, nay khi kể cho con cháu nghe, người ta không là bắt đầu những chữ quen thuộc ngày xửa ngày xưa, mà thay vào đó bằng câu từ ngày đất nước thống nhất, rừng đã bị tàn phá, biển đã là biển chết, và nước ta xếp vào loại nước nghèo.
Thống nhất đồng nghĩa với tan hoang ly tán, người dân không một chút khá hơn ngoài cái đói nghèo, nhưng lại được gọi bịp là người chủ đất nước! Chỉ đảng mới có quyền buôn, nhà nước mới là kẻ có quyền bán, và khi bán buôn chúng luôn nhân danh người dân, nay chuyện biển và rừng đã không còn là chuyện nóng vì còn đâu nữa mà nóng… Người ta đang nói đất bây giờ mới là chuyện nóng, vì đó là cái cuối cùng nuôi đảng sống, đảng đang cạp đất của dân mà sống, rừng bị phá muông thú bỏ đi, biển nhiễm độc cá chết, nay đất không còn người nông dân ra sao?
Cá dưới nước thú trên bờ, đã tìm đường thoát để sồng, dân Việt cũng không khác đã bỏ xứ đi tứ phương tìm đường sống, bán sức, bán thân cho miếng ăn, tình cảm gắn bó cùng quê hương đã trở nên xa xỉ khi phải đối diện với cái đói nghèo. Nhưng đâu phải ai cũng có điều kiện để đi… Câu chuyện tháng này nói về cái đảng An Nam cộng và đất, trong bối cảnh những người dân còn kẹt lại, mà đất là cái bám víu cuối cùng cho sự sống của nông dân bị chúng cướp, những năm qua cuộc đối đầu giữa đảng và người dân trong tranh chấp đất đã trở nên khốc liệt.
Khi xưa đảng tóm thâu ruộng đất, chia cho nông dân không vì người cày có ruộng, mà là để nông dân sản xuất lương thực nuôi đảng, dân làm chủ nhưng quyền quản lý của nhà nước cao hơn, phải biết điều đó, trong chế độ xã nghĩa nói người dân làm chủ chỉ là bịp, không chủ cả chính mạng sống họ. Con số dân oan ngay càng đông, không mỗi nơi lẻ tẻ vài người như Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng), Phạm Thị Lài (Cần Thơ) nay đã đều khắp là những diện rộng như Dương Nội, Văn Giang (Hưng Yên), hay đang là điểm nóng Đồng Tâm, Mỹ Đức (Hà Nội).
Như trên đã nói, rừng nay đã là đồi trọc, biển cận bờ đã chết, còn ngoài khơi xa thì đã bán cho Tầu cộng từ khi bác còn sống, cái cuối cùng trong tay đảng là người dân và đất. Dân được xuất khẩu lao động ồ ạt, tất cả là dân xã nghĩa không tay nghề, không kiến thức, dễ sinh ra chuyện trốn lại làm cư dân lậu sống nghề trộm cắp đĩ điếm. Ngay cả du sinh thành phần được cho là vốn quý của chế độ, thống kê cho thấy thật sự chỉ 7% là đi học, số còn lại mục đích là tìm đường thoát, đó là cái mà người dân xã nghĩa đi đến nơi đâu đều bị xem là kẻ bất hảo.
Như vậy chỉ còn lại mỗi đất là vật cuối cùng nuôi đảng sống, cho nên giữa đảng và người dân cuộc chiến giành đất đã là cuộc sống mái, một sống một chết! Số lượng dân oan ngày càng đông và đều khắp, trong bước đường cùng họ đã cương quyết đối đầu… Ngày nào hai mẹ con Phạm Thị Lài tự lột truồng để phản đối, Đoàn Văn Vươn tử thủ giữ đất với súng hoa cải, bom ga, nay dân Đồng Tâm, Mỹ Đức, lập chướng ngại tất cả các ngõ vào làng, bắt gần bốn chục đứa sai nha của đảng làm con tin, cho thấy chuyện dân quyết sống chết để giữ đất.
Nhưng kẻ thắng rồi sẽ là đảng, cái gian giảo của chúng sẽ thắng người nông dân chân chất! Không cần phải là người giỏi giang gì mới thấy được điều đó, bản chất trí trá của cộng sản là cái đã đưa cả người có học vào tròng, thì khó gì trong đối đầu với người nông dân… Tự lột truồng phản đối bà Phạm thị Lài bị phạt 1,5 triệu tiền hồ, dùng súng hoa cải chống cưỡng chế mà Đoàn Văn Vươn ở tù 4 năm, cho thấy công lý đã ở trong tay kẻ cầm súng, chính chúng là kẻ cướp nhưng nhốt tù, phạt vạ nạn nhân… tranh sống với bọn An Nam cộng là thua.
Ông Phil Robertson, Phó giám đốc khu vực châu Á của tổ chức Quốc tế theo dõi Nhân quyền, nói với RFA, về nhận xét của ông qua vụ án Đoàn Văn Vươn:“Điều này cho thấy sự cùng quẫn mà gia đình này phải đối mặt vì họ không còn con đường nào khác - Nó cho thấy sự thoái hóa của chính quyền địa phương - Nó cho thấy sự mất lòng tin vào việc thực thi luật pháp - Nó cũng cho thấy ngày càng có nhiều suy nghĩ là chân lý thuộc về kẻ mạnh tại Việt Nam - Và nó vượt qua cái gọi là nhà nước pháp quyền mà chính quyền Hà Nội ưa thích nói về mình”.
Ngoài cái nhìn về phía nạn nhân, Phil Robertson còn nhận xét về góc cạnh tham nhũng qua các vụ cưỡng chế đất của nhà nước xã nghĩa: “Cho nên có sự tham nhũng của chính quyền địa phương liên quan đến việc kinh doanh của các công ty và điều này làm người dân nổi giận - Họ đã sống ở đó từ nhiều đời, còn trong trường hợp ông Vươn, gia đình ông đã đầu tư biết bao nhiêu tiền của, công sức để có thể thành công trên mảnh đất ấy”. Phil Robertson đã đưa ra được nguyên nhân, khiến các cấp chính quyền đua nhau cưỡng chế đất tại xứ An Nam xã nghĩa:
Những công ty nói: -Tôi cho anh liên doanh, anh cho tôi đất đai và tôi cho anh một phần trong công ty. Cho nên có sự tham nhũng của chính quyền địa phương liên quan đến việc kinh doanh của các công ty và điều này làm người dân nổi giận…” Phil Robertson là người nước ngoài đã thấy được cốt lõi của vấn đề! Và sự thật còn tồi tệ hơn nữa, khi nhà nước cho dân thuê đất 10 đến 20 năm, lấy đất lại để cho giặc Tầu cộng thuê 50 và có nơi đến 90 năm. Nay trong nước chuyện nóng là đất, chuyện xảy ra ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, cho thấy nông dân đang vùng lên!
Vụ cưỡng chế đất Văn Giang, Dương Nội, tháng 04/2012 tỉnh Hưng Yên đưa 3.000 công an trấn áp nông dân, cưỡng chế bằng được đất Văn Giang cho con gái Dũng Xà Mâu xây dự án Ecopark, và cả nước 700 tờ báo không có được một dám đưa tin vụ cướp đất này. Nhưng nay người dân không còn gì để sống, đã đến nước cùng thì chuyện phải khác, vả lại nay Internet thông tin nhanh chóng tiếp tay, nên thuận lợi đã đôi phần đứng về phía người nông dân. Mọi người theo dõi từng bước đối đầu giữa nông dân Đồng Tâm, Mỹ Đức cùng cường hào ác bá cấu kết với Viettel.
Viettel là Doanh nghiệp Viễn thông, do quân đội đẻ ra để làm kinh tế, nó thực chất là đon vị sản xuất kinh doanh, mà không là công trình quốc phòng bảo vệ tổ quốc như nhà nước nói. Vậy đã rõ sự đối đầu của người dân với nhà nước xã nghĩa, đơn giản chỉ là vì sự sống còn của nông dân mà đứng lên chống lại sự lạm quyền, và cái lạm quyền đó cũng chỉ là để cho một doanh nghiệp núp dưới danh nghĩa quân đội kiếm lợi nhuận… Chuyện phải thấy ở đây là quyền lực đã cấu kết cùng nhũng lạm, nói trắng ra thành phố Hà Nội đã cấu kết cùng Viettel!
Chung một mục đích ăn cướp mà lập đảng, muốn đặt tên gì thì đặt, kêu là đảng cắt mạng hay gì khác là tự ý, nhưng cứ nhìn những việc đảng làm từ tháng Năm thì biết đó là đảng gì, chỉ bực là cả một lũ cướp nhưng luôn vỗ ngực chính danh, chính nghĩa. Kết thúc vụ anh em Văn Vươn chống cưỡng chế đất là đi tù, tay đại tá Đỗ Hữu Ca trưởng côn an Hải Phòng, đã được thăng cấp tướng sau đó. Vả lại thứ nạn nhân như Văn Vươn, đâu thiếu gì ở ngoài vườn bông Mai Xuân Thưởng, Hà Nội, thì rồi đây e vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức kết cuộc cũng không khác.
Quê nhà hôm nay, các quan cắt mạng ngang nhiên cướp lẽ sống của người dân, chúng là những cán bộ ‘2Đ’, mà thời Tư Sâu còn làm chủ tịt nước, tại quận 3 thành Hồ chiều 16/05/1015, đã phải xác nhận rằng đẳng cấp này là có thật trước mặt người dân: Cán bộ ‘Hai Đê’, tức là đất và đôla, chuyện này là có thật, Đảng và Nhà nước cũng từng nói trong nhiều văn kiện đó là một bộ phận không nhỏ…
Cái đảng An Nam cộng quang dzinh từ tháng Năm, đi từ 3Đ là đài, đồng, đạp, đã tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên một tầm cao mới chói lọi 2Đ, là đất và đô-la, những nón cối dép râu đã đổi đời là những đại gia tư bản đỏ, chúng tự hào là người cộng sản, nhưng là chủ những cơ ngơi tiền triệu, tiền tỷ đô-la, do chúng cướp được chỉ trong khoảnh khắc chưa tới nửa đời người.Ngọc Văn
LIÊU TRAI CHÍ DỊ THỜI @14051642_1773078096264011_14080174588756282_nChuyện liêu trai kể lại rằng vào lúc trời đất nổi cơn gió bụi, tại cái xứ Đông Dương còn triều đại phong kiến, có một chàng trai cuốc bộ lóc cóc từ xứ Nghệ vào tận khu bờ biển chuyên làm nước mắm có tên Phan Thiết để xin dạy học, khi chàng lội bộ đến đây thì cũng đã bở hơi tai, khói xì ra lổ mũi, đầu óc choáng váng vì đói cho nên chàng lịm dưới một cây cổ thụ già mê man với cái bao tử réo gào sôi ùng ục…
Ngờ đâu nơi đây là nơi tu luyện của một con chồn già hóa cáo đã thành tinh hơn nghìn năm, loại này tác giả Bồ Tùng Linh, cha đẻ của tuyển tập Liêu Trai gọi là Hồ ly cửu vỹ, tức là con cáo hồ có 9 cái đuôi, một loại quái thú có tính ranh ma quỷ quyệt khó lòng truy bắt, dân gian mà nghe tới hồ ly 9 đuôi là chạy mất dép, à không xin lỗi bạn đọc, thời đó chưa có dép mà chỉ có guốc cho nên phải gọi là chạy mất guốc!
Khi thấy chàng trai ốm đói xứ Nghệ tới nằm ngay hang động của mình con hồ ly mừng lắm, nó tính xơi ngay thịt chàng cùng băng đảng của mình nhưng chợt nghĩ lại dù sao thì cũng đã tu luyện hàng nghìn năm rồi mà lại chưa có đất dụng võ, chưa hề thi thố phép thuật, cho nên sẵn dịp này nó tính thử xem sao, nói là làm nó niệm thần chú nhập hồn và bay vào xác chàng trai đang nằm thoi thóp, tự nhiên thể xác chàng bỗng ngồi dậy khỏe mạnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chàng hùng dũng tiến vào phố thị đến một ngôi trường có tên gọi Dục Thanh vào xin được yết kiến mít tờ hiệu trưởng…
Ngài quan Đốc đang dạy lũ trẻ thò lò mũi xanh nghe gia nhân bẩm báo có thư sinh tới xin dạy thì mừng rỡ vì từ xưa đến nay ít có bậc thiện nhân trí thức nào lưu lạc đến cái chốn này, chốn của những kẻ bị triều đình đày ải khổ sai chung thân, quan vội vàng bước ra diện kiến thì thấy kẻ đó là một thư sinh hình dung coi cũng được duy chỉ có cặp mắt láo liên như thằng ăn trộm, sau khi nhìn ngắm dung nhan quan vòng tay thi lễ:
- Xin hỏi, đại nhân người ở đâu, quý danh gì, học hàm học vị đến cấp độ nào?
Thư sinh vội vã vòng tay đáp lễ:
- Thưa quan Đốc học, kẻ hèn này họ Hồ, húy là Chính Mi, học trò xứ Nghệ, vì cha già làm quan bị biếm chức cho nên mới lưu lạc chốn này, nay xin quan lớn thương tình thâu nhận nhằm kiếm ngày hai bữa độ nhật qua ngày.
Quan Đốc nghe xong hân hoan hỏi:
- Nghe nói thư sinh là học trò chắc cũng có kiến thức , thôi thì mời tiên sinh…xổ ra để ta xem sở học như thế nào...
Được lời như cỡi tấm lòng Chính Mi lên giọng xổ một tràng tiếng bồi : Mẹc xì bóp cu, ô rơ voa, ô rờ viếc làm quan Đốc nghe qua có mùi thum thủm nhưng vì phép lịch sự không nỡ bịt mũi, tuy nhiên vì trường chỉ có một mình ông cho nên nhân cơ hội này cũng thâu nhận con hồ ly 9 đuôi làm chân phụ giảng, nói cho oai thế thôi chứ thật ra quan chỉ sai hắn nấu nước, pha trà hay coi mấy đứa nhỏ khỏi ngủ gục trong khi quan đi vắng…
Ở ngôi trường này được ít lâu con hồ ly thấy không có đất dụng võ, cho nên hắn không buồn từ biệt quan Đốc học lên đường xuôi nam, đến đất Sè Ghềnh hắn làm đủ mọi nghề để kiếm sống nhưng vì là loài cáo thành tinh cho nên tư duy của hắn không giống loài người, làm đâu cũng được ít lâu cũng bị người ta ghét tống cổ như đuổi mã tà, hồ buồn lắm, hắn đâm ra hận khi nhìn thấy những tên Việt gian nhà cao cửa rộng, dinh thự nguy nga, vàng bạc châu báu, hắn quyết định phải đi tìm chân lý…làm giàu bằng cách đến ngay nước mẹ Phú Lang Sa nhằm tìm ra con đường vinh hoa phú quý.
Nói thì dễ nhưng làm thì khó vì lúc này trong túi hồ không có đồng xu ten thì làm sao mà đi, hồ buồn bã lang thang ra các bến tàu nhìn những chiếc tàu viễn dương mơ ước, may mắn thay trời không phụ kẻ gian, cầu được ước thấy, hồ kết bạn được với một tên thủy thủ da đen và được hắn cho lên tàu đi Pháp với chức danh phụ bếp, nói phụ bếp cho nó oai chứ thực ra hắn chỉ cho hồ rửa chén, lặt rau, chứ hồ đâu có biết món Tây món Tàu nào để mà nấu, tuy nhiên đạt được giấc mơ vượt biên mà không tốn tiền là hạnh phúc nhất đời chàng, hồ thoải mái ngắm nhìn trời cao biển rộng mơ về một tương lai huy hoàng khi hồi cố quốc…
Sau hàng tháng trời lênh đênh trên biển, ói tới mật xanh, mật vàng cuối cùng thì nước Pháp thơ mộng cũng hiện ra, hồ phóng ào xuống bờ không thèm nhớ đến tên thủy thủ già, chàng phóng ngay tới ngôi trường thuộc địa và lao đầu vô làm đơn xin học, ý định của chàng đơn giản thôi, học xong về làm quan cai trị đám dân đen An Nam, làm giàu, bốc hốt, vợ đẹp, con ngoan là hãnh diện lắm rồi, thế nhưng sau khi xem qua information của hồ thì ban giám hiệu nhà trường không thể chấp thuận vì cha của hồ là…bợm nhậu đánh chết người thì hồ cũng có khả năng do gien di truyền, ngoài ra việc xuất cảnh chui không có hộ chiếu của chàng cũng là một yếu tố quan trọng vì không biết nhân thân lý lịch của thằng cha căng chú kiết này từ đâu ra, vì thế hồ không được học!
Nhưng cái khó không bó cái khôn, hồ lao đầu vào cuộc mưu sinh, chàng làm nhiều nghề lắm, từ làm bánh mì cho đến phó nháy, tuy nhiên bánh mì chàng làm ra có ai ăn không thì không biết chứ còn hình chàng chụp có lẽ chụp người nhưng hóa ra ma cho nên ngày nay không có tấm hình nào được chú thích là do boác hồ của chúng ta chụp trong thời gian lưu lạc để đám đàn em bưng bô chó đái hết!
Tại đây hồ tìm được những bậc thức giả uyên thâm, những nhà yêu nước đang tìm đường cứu nước Việt khỏi ách thực dân, hồ xin gia nhập để làm chân lon ton, điếu đóm, nghe hóng nghe hớt những cuộc bàn luận của các cụ, hồ cũng tập tành phát biểu kách mệnh, giải phóng nhưng thực ra hồ cũng chẳng biết ý nghĩa của nó là gì, thế nhưng dù sao hồ cũng hãnh diện vì cốt mình là con cáo mà bây giờ lại được luận bàn thế sự tềnh hềnh cũng các vị trí thức thì quả là không uổng công nghìn năm tu luyện…
Sau khi nhận thấy nếu cứ để các bậc chí sỹ tồn tại thì con đường hoạn lộ của hồ lâm vào ngỏ cụt, hồ dùng chiêu kim thiền thoát xác, cái xác vẫn ở lại điếu đóm còn hồn hồ ly xuất thần đi báo pú lít Phú Lang Sa về cái ổ phản động, tuyên truyền chống mẫu quốc ta, nhà nước ta, ngay lập tức các vị chí sỹ xộ khám theo điều luật 88 và 258 bộ luật Hình Sự, còn hồ lãnh một vali đầy ắp tiền thưởng làm vốn liếng qua xứ Nga La Tư tìm minh quân, đức ngài Xít Tà Lịt học đạo.
Diễn biến thời sự lại tạo thêm thời cơ cho hồ khi phát xít Đức tan nát như cái thùng rác còn quân Phiệt Nhật thì hứng hai trái mít từ trên trời rơi xuống cho nên cũng thành...sọt rác, hồ quay về nước quyết cướp chính quyền dành độc lập, y tuyển lựa những thằng lưu manh đứng bến đầu đường xó chợ quy tụ dưới trướng và lấy tên là đảng...đầu lâu vì đảng của hồ chỉ biết đập đầu thủ tiêu làm phương châm hành động, may mắn thay trời lại chiều lòng ác quỷ, hồ cũng băng đảng của mình làm mưa làm gió khắp cõi trời Nam, nào là cướp của bọn địa chủ, nào là phát động nội chiến, nào là thảm sát năm con khỉ làm cho ai nghe đến tên hồ đều thất kinh hồn vía…
Khi làm lãnh tụ hồ ly 9 đuôi cũng biết hưởng lạc thú trần đời như ai, y chỉ thích gái tơ, gái non mà đàn em cung tiến, tuy nhiên bản chất là thú vật cho nên y không có tình người, sau khi con ong đã tỏ đường đi lối về hồ đổi tên thành Quất Xong Dong thế nhưng em nào mà mè nheo quá thì cho thủ hạ Trần Hoàn hưởng sái trước khi giết chết!
Tuy nhiên cái thể xác chàng trai ngày càng già theo năm tháng, vì lo hưởng lạc, gái gú, hút xách chàng hồ tàn tạ trông thấy và một đêm tối trời không trăng không sao sau một cơn ho xù xụ chàng cỡi...trâu quy…địa phủ, còn con hồ ly thì  thoát xác chàng ra, nó lang thang tính về động cũ xứ Phan Thiết nhưng qua bao nhiêu năm tháng ăn chơi hưởng thụ đã đời nó bỗng đâm ghiền kiếp sống thế gian và nhủ thầm ngu dại gì mà về cái động cũ chán bỏ xừ, thế là nó niệm thần chú một phát, 9 cái đuôi của nó phân thân thành 9 con hồ ly giống hệt duy chỉ có cái đuôi to nhất ở giữa chính là nó, sau đó 8 con thay nhay nhập xác của các thành viên băng đảng của bọn cướp năm xưa có tên là bộ chính trị hôm nay, còn nó vẫn sống vui sống khỏe, sống như cha giữa thế gian vì nó chỉ nhập vào những tên lãnh tụ đời con, đời cháu của cái xác hồ năm xưa.
Nghe đâu nó đang ngự ở trong thể xác của tên Tổng bí thư gian manh và quỷ quyệt có tên mà người dân đặt cho là Thằng Lú và khi thằng Lú chết thì nó lại tiếp tục nhập hồn vào những tên đầu lĩnh kế tiếp có chức danh cao nhất cái xứ Thiên Đường Mù.
Chuyện vẫn còn hồi kết nhưng rất tiếc tác giả Bồ Tùng Linh đã đi…bán muối từ đời tám hoánh nào rồi cho nên đã thất lạc nguyên bản, nhưng không sao, ai muốn xem đoạn kết câu chuyện cứ mở những trang báo của cái xứ An Nam xã nghĩa nghiền ngẫm thì sẽ biết thôi mà… NA


No comments:

Post a Comment