Monday, June 5, 2017

Bài viết hay(5019)

Sau chú Chương, nay Bộ Văn Hoá lại xảy ra thêm vụ chú Ái đổ thừa "tại, bị" cho đàn em bên Du Lịch về vụ hiểu lầm ý của chú Đam trong vụ quy hoạch Sơn Trà. Làm văn hoá mà xem ra hơi kém văn hoá. Phải chi chú Aí nhận hết trách nhiệm thì có phải hay hơn là trốn tránh, chạy chối quanh co như vậy. Không thấm nhuần tư tưởng đạo đức HCM gì ráo trọi vì khi đã chối thì phải chối cải tới cùng chứ nhận nửa vời như thế là ...bể mánh. Trong các bộ ngành, có lẽ ngành văn hoá là kém nhất bởi đứa nào cũng ăn bẩn mà Bộ Văn Hoá lại chùi mép không khéo. Phải rút kinh nghiệm từ chị Kim Tiến(Y tế) hay La Thăng, hoặc sư phụ như anh 3X. Tham nhũng ở VN ngày càng tinh vi với đẳng cấp cao mà ai cũng làm như ngây thơ vô tội vậy. Mô Phật.

Đức Giáo Hoàng Francis- Con đường hy vọng chung cho tuổi trẻ

Các em thì đứng còn tôi lại ngồi. Thật là rất khiếm nhã! Nhưng các em biết tại sao tôi ngồi; chính vì tôi cần ghi lại những điều mà người bạn chúng ta ở đây đã nói. Những điều ấy là những điều hôm nay tôi muốn nói đến.
Một từ thật ấn tượng bạn ấy dùng là "mơ". Một nhà văn Châu Mỹ La tinh từng nói rằng tất cả chúng ta đều có hai mắt: một mắt thịt và một mắt thủy tinh. Bằng mắt thịt, chúng ta thấy những gì trước mắt chúng ta. Bằng mắt thủy tinh, chúng ta thấy những gì chúng ta mơ tưởng. Đẹp chứ, phải không các em?
Trong hiện thực cuộc sống hàng ngày, phải có chỗ cho mơ mộng. Người trẻ không biết mơ mộng thì cô độc, khép kín. Mọi người đôi khi mơ về những chuyện mà không bao giờ xảy ra. Nhưng dù sao vẫn hãy mơ về chúng, hãy ao ước chúng, hãy tìm kiếm những chân trời mới, hãy mở lòng ra trước những điều lớn lao.
Tôi không biết chắc ở Cuba các em có dùng từ này không, nhưng ở Argentina chúng tôi nói: "Đừng làm kẻ yếu đuối!". Đừng cam phận hay buông xuôi. Hãy mở lòng ra mơ mộng! Hãy mơ có các em xã hội có thể khác đi. Hãy mơ nếu các em gắng hết sức mình, các em sẽ góp phần làm thay đổi xã hội này. Đừng quên mơ! Nếu các em say mê mơ mộng quá nhiều, cuộc đời sẽ cắt ngang giấc mơ các em. Tuy chẳng thay đổi gì; nhưng dù sao vẫn cứ mơ, và hãy chia xẻ ước mơ của các em. Hãy nói về những điều cao cả các em mong muốn, vì các em có thể mơ càng cao thì các em sẽ đi càng xa hơn; cho dù cuộc đời cắt ngang nửa chừng giấc mơ các em thì các em vẫn đã đi khá xa rồi. Cho nên, trước hết, hãy mơ!
Các em nói một câu mà tôi đã ghi xuống và gạch dưới dòng. Các em nói rằng chúng ta phải biết cách hoan nghênh và chấp nhận những ai suy nghĩ khác với chúng ta. Thành thực mà nói, đôi khi chúng ta rất khép kín. Chúng ta giam mình trong thế giới nhỏ bé của chúng ta: "Hoặc mọi sự theo như ý của tôi hay chẳng gì hết." Các em còn nói tiếp. Các em nói rằng chúng ta không được ẩn mình trong "thế giới" ý thức hệ hay tôn giáo nhỏ bé của chúng ta... rằng chúng ta cần vượt lên trên chủ nghĩa cá nhân dưới mọi hình thức.
Khi tôn giáo trở thành "thế giới nhỏ bé", tôn giáo mất đi tinh hoa vốn có, tôn giáo không còn thờ phượng Chúa, không còn tin Chúa. Tôn giáo trở thành thế giới nhỏ bé của những câu kinh lời nguyện, của "Tôi tốt còn anh xấu", của luân thường đạo lý. Khi tôi có ý thức hệ của tôi, nếp nghĩ của tôi, còn anh có ý thức hệ, nếp nghĩ của anh, tôi giam mình trong thế giới ý thức hệ nhỏ bé này.
Hãy mở rộng tấm lòng ra, và hãy mở rộng tâm hồn ra. Nếu anh khác tôi, thì tại sao chúng ta không nói? Tại sao chúng ta luôn luôn ném đá lẫn nhau vào những gì chia rẽ chúng ta, vào những gì khiến chúng ta khác biệt nhau? Tại sao chúng ta không đưa tay ra bắt tay nhau ở nơi chúng ta cùng có điểm chung? Tại sao không khích lệ mình nói về những điều chúng ta có chung với nhau trước, và rồi chúng ta có thể nói về chỗ chúng ta khác biệt nhau. Nhưng tôi nói "nói"; chứ tôi không nói "đánh". Tôi không nói lui về "thế giới nhỏ bé" của chúng ta. Nhưng điều này chỉ có thể đạt được khi tôi có thể nói về những gì tôi có chung với người khác, về những điều chúng ta có thể làm việc chung với nhau.
Ở Buenos Aires, tại giáo xứ mới ở vùng cực kỳ nghèo, một nhóm sinh viên đại học đang xây phòng ốc cho giáo xứ. Vậy là cha xứ nói với tôi: "Tại sao cha không đến vào ngày thứ Bảy nào đấy để tôi giới thiệu họ với cha." Họ xây phòng vào các ngày thứ Bảy và Chủ Nhật. Họ đều là những nam nữ sinh viên. Cho nên tôi đến, tôi thấy họ và được giới thiệu về họ. "Đây là kiến trúc sư. Anh là người Do Thái. Người này là cộng sản. Người này là tín đồ Công giáo ngoan đạo." Họ thảy đều khác nhau, tuy nhiên tất cả họ đều cùng nhau làm việc vì lợi ích chung.
Sự hợp tác này tên là tình thân hữu xã hội, nơi mọi người cùng nhau làm việc vì lợi ích chung. Ngược lại hận thù xã hội chỉ phá hoại. Hận thù phá hoại gia đình. Hận thù phá hoại quốc gia. Hận thù phá hoại thế giới. Ngày nay chúng ta thấy chiến tranh đang tàn phá thế giới, bởi vì con người không thể nào ngồi xuống nói chuyện với nhau. "Được rồi, chúng ta hãy thương lượng. Chúng ta có thể chung tay nhau làm được điều gì chăng? Chúng ta sẽ vạch ra giới hạn ở đâu? Nhưng chúng ta hãy đừng giết người nữa." Nơi nào có chia rẽ, nơi ấy có chết chóc: cái chết của tâm hồn, vì chúng ta đang giết chết khả năng đến với nhau. Chúng ta đang giết chết tình thân hữu xã hội. Và đây chính là điều tôi yêu cầu các em hôm nay: hãy tìm mọi cách tạo ra tình thân hữu xã hội.
Rồi các em nói một từ nữa: "hy vọng". Tuổi trẻ là hy vọng của mỗi dân tộc; chúng ta thường nghe điều này. Nhưng hy vọng là gì? Phải chăng hy vọng nghĩa là lạc quan? Không phải. Lạc quan là tâm trạng. Ngày mai các em thức dậy với tâm trạng buồn bả thì các em cũng chẳng lạc quan gì; các em chỉ thấy mọi sự đều nhuốm màu u sầu. Hy vọng cao hơn nhiều. Hy vọng bao hàm đau khổ. Hy vọng là biết chấp nhận đau khổ để thành công; hy vọng là biết hy sinh. Các em có thể hy sinh cho tương lai hay các em chỉ muốn sống cho hôm nay và để mặc cho thế hệ mai sau phải tự lo lấy? Hy vọng là thành tựu. Hy vọng ban sự sống. Các em có thể ban sự sống chăng? Hay các em là lớp trẻ khô khan về tinh thần, không thể ban sự sống cho người khác, không thể xây dựng tình thân hữu xã hội, không thể xây dựng quốc gia, không thể làm những điều cao cả?
Hy vọng là thành tựu. Hy vọng khởi đi từ việc làm, từ có được công ăn việc làm. Ở đây tôi đề cập đến vấn đề rất nghiêm trọng ở Châu Âu: số người trẻ thất nghiệp. Có nhiều nước ở Châu Âu nơi 40% người trẻ hai mươi lăm tuổi và trẻ hơn hiện thất nghiệp. Tôi đang nghĩ đến một nước. Ở nước khác đó là 47% và ở một nước nữa, 50%.
Hiển nhiên, khi nhân dân không quan tâm đến việc tạo công ăn việc làm cho thanh niên-và khi tôi nói "nhân dân", tôi không muốn nói chính quyền; tôi muốn nói đến toàn thể nhân dân nên quan tâm đến những người trẻ này có việc làm hay không-nhân dân ấy không có tương lai.
Tuổi trẻ hiện nay trở thành một phần của văn hóa vất bỏ mà tất cả chúng ta hôm nay đều biết rõ. Trong thế giới kim tiền ngự trị này, mọi thứ đều bị vất bỏ và con người bị vất bỏ. Trẻ em bị vất bỏ vì người ta không muốn chúng, hay chúng bị giết trước khi chúng chào đời. Người già bị vất bỏ- tôi đang nói về thế giới nói chung- vì họ không còn có ích nữa...Tuổi trẻ bị vất bỏ vì họ không được trao cho công ăn việc làm. Vậy thì, người trẻ không có việc làm còn lại gì đây? Khi quốc gia hay nhân dân không tạo công ăn việc làm cho tuổi trẻ, những người trẻ còn gì nếu không là nghiện ngập đủ loại, hay tự tử, hay bỏ nhà ra đi tìm đến những đạo quân hủy diệt để gây chiến tranh.
Văn hóa vất bỏ này gây tổn thương đến tất cả chúng ta; nó tước đoạt niềm hy vọng của chúng ta. Và đây chính là điều các em yêu cầu nhân danh tuổi trẻ: "Chúng tôi muốn hy vọng." Hy vọng mà đòi hỏi nỗ lực, cần cù, và thành tựu; hy vọng mà đưa mọi người đến với nhau, vì người có hy vọng chính là người có thể biết đoàn kết nhau để hướng về tương lai và xây dựng nên tình thân hữu xã hội bất chấp mọi khác biệt.
Như tôi từng nói, đối với tôi, gặp người trẻ không có hy vọng là gặp người về hưu non. Có nhiều người trẻ tưởng như về hưu lúc hai mươi hai tuổi. Họ là những người trẻ chất chứa đầy nỗi buồn chán hiện sinh, những người trẻ đã cam phận thất bại, những người trẻ than vãn và thoát ly cuộc đời. Con đường hy vọng là con đường không dễ dàng. Cho nên không ai có thể đi một mình trên con đường hy vọng. Châu Phi có câu tục ngữ : "Nếu ta muốn đi nhanh, hãy đi một mình, nhưng nếu ta muốn đi xa, hãy đi với người khác."
Trần Quốc Việt dịch
Nguồn:
Trích dịch từ bài diễn văn ứng khẩu của Đức Giáo Hoàng Francis trước sinh viên Cuba vào ngày 20 tháng Chín 2015 ở Havana. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.

Lại chuyện lượm lặt ở đám giỗ thủ tướng Võ Văn Kiệt

Thế là thời gian lùi thêm 365 ngày nữa để cán đích 9 năm ông Võ Văn Kiệt đi xa.
Đúng hẹn, gã và Huỳnh Sơn Phước người từng cùng Kim Hạnh đình đám báo Tuổi Trẻ một thời, đến nhà GS Tương Lai. Xe của Hiếu Dân con gái cưng của ông Kiệt chờ sẵn. Đón thêm Lê Công Giàu, thế là một mạch đến Nghĩa trang TP viếng mộ ông Kiệt.
Trên xe lại rôm rả chuyện.
Gã nói mới đây Nhà báo Quốc Phong, nguyên phó TBT báo Thanh Niên có kể chuyện ông Vũ Kỳ thư ký riêng cụ Hồ trước khi mất có mời cán bộ Viện Bảo tàng HCM tới ghi âm ông bật mí về những gì liên quan đến tình riêng của cụ Hồ. Trong đó có nói Trung ương tính giới thiệu một cô gái nết na xinh đẹp cho cụ, nhưng rồi một cán bộ trẻ từ Nam bộ ra dự Đại hội Đảng ở chiến khu Việt Bắc đã rước nàng trước.
Gã khoái tính cách anh hai Nam Bộ này quá.Yêu là bất chấp tất cả.
Gã thú thật có nghe đồn rằng anh hai Nam Bộ này chính là ông Kiệt. Nhưng đây là chuyện vô cùng tế nhị, gã được bác Tương Lai phê cho một trận tơi bời khi một lần vui miệng toe toe chuyện đồn mà bác Tương Lai bảo là "bậy bạ" này. Gã hiểu có thể chuyện đồn đại ấy đối với cha gã một nhà thơ đa tình thì cả nhà gã reo vui và chúc mừng cha gã, nhưng với nhiều gia đình khác nhất là gia đình của những chính khách nghiêm túc thì dễ bị phản ứng quyết liệt. Thôi, tốt nhất bỏ qua chuyện này. Gã cảm thấy có lỗi với người thân của ông Kiệt khi từng truyền bá cái tin đồn thất thiệt ấy. Gã xưa nay vốn dễ mà, có lỗi, chân thành nhận lỗi ngay.
Vẫn là chuyện yêu đương của các cụ.
Lê Công Giàu kể hồi qua Quảng Tây, Trung Quốc công tác, ông tổng lãnh sự VN tại Quảng Tây dẫn ông Giàu đi thăm Viện bảo tàng Cách mạng. Ông chỉ một bộ áo quần của phụ nữ Trung Hoa xếp trong tủ kính và bảo đây là bộ đồ của bạn gái của cụ Hồ do vợ chồng Chu Ân Lai giới thiệu.
Chuyện này hình như ai cũng biết rồi nên gã không khai thác, người phụ nữ Trung Hoa ấy là ai và có cưới xin gì với cụ nhà mình không, nhưng gã ghi nhận trên xe trừ bác lái xe thì bốn tên đàn ông đều nhất trí cao ở nhận định: đàn ông nào hăng hái chuyện trai gái, tình tang thì đều mạnh mẽ tính cách và máu phiêu lưu sáng tạo. Xưa nay đàn ông xìu xìu ển ển chuyện yêu đương đều chả làm nên cơm cháo gì.
Hê hê, vì vậy tất cả nhất trí ngợi ca cụ nhà mình nếu biết cụ rất... đàn ông.
Vẫn tiếp chuyện tình của các cụ nhà mình, gã hỏi bác Tương Lai và nhà báo nổi tiếng Huỳnh Sơn Phước về chuyện cô X.
Phước kể có lần ông Vũ Kỳ có đến báo Tuổi Trẻ kể về người con của bà X. tên là Tr. Ông Kỳ có thời gian chăm sóc Tr., ngày lễ 1.6 là dẫn Tr. vào Chủ tịch phủ chơi và Tr. thường xuyên được cụ Hồ cho kẹo.
Còn Tr. là con của ai với bà X..?
Bác Tương Lai bảo, có lần bác có hỏi nhà thơ Việt Phương là người gần cụ Hồ và thủ tướng Phạm Văn Đồng chuyện bà X.
Nhà thơ kể, hồi đó Trung ương vẫn muốn giới thiệu cho cụ Hồ một cô gái nết na, dễ coi để làm vợ. Thế là cánh thanh niên giới thiệu cô X. một đoàn viên trẻ về làm việc ở Chủ tịch phủ. Lúc ấy nhà thơ Việt Phương là bí thư Đoàn Văn phòng Chính phủ nên được đặc trách hướng dẫn công việc cho cô X. Cô X. rất chăm chỉ làm việc, chăm sóc cụ Hồ, thường xuyên lên nhà sàn quét dọn vệ sinh .
Được một thời gian thì nhà thơ Việt Phương đề cập ý định của cấp trên muốn cô X. và cụ Hồ có quan hệ khắng khít hơn. Nhà thơ Việt Phương kể cho GS Tương Lai là cô X. giãy nảy không chịu, thế là cụ Hồ bảo đừng ép cô ấy, để cô ấy trở về quê.
Gã nghĩ, ông cụ nhà mình sao cái chuyện ấy của riêng mình cứ thụ động thế, hừ phải tay gã ấy à...
Thực hư thế nào, chịu, nhưng theo nhà báo Quốc Phong thì ông Vũ Kỳ có kể mà bà Tình giám đốc Viện bảo tàng HCM ghi lại thì sau này mấy tay bảo vệ có cưa cẩm cô X. rồi cô X.mang thai...Gã mở ngoặc ở đây một tẹo, theo Quốc Phong thì không hiểu sao cuốn băng ghi âm lời ông Vũ Kỳ bị ... mất nên chả thể biết được ghi chép của bà Tình về chuyện mấy tay bảo vệ ẩm à ẩm ương với cô X. có đúng không. Hơn nữa gã trộm nghĩ nếu Tr. là con của tay bảo vệ nào đó thì việc gì ông Vũ Kỳ lại phải nuôi nhể? Còn chuyện cô X. sống chết ra sao, thôi gã chỉ đọc lơ mơ nên không dám luận bàn.
Xe đi vòng vèo vẫn chưa tới Nghĩa trang, thế là vẫn chuyện tình.
Lần này là chuyện tình của bà Ngọc Toản chị ruột GS Tương Lai. Chả là ngày này 63 năm trước tại chính hầm Đe cát xto ri ở Điện Biên phủ ngay sau chiến thắng Điện Biên có đám cưới của bà Ngọc Toản với một chỉ huy chiến dịch ĐBP là Cao Văn Khánh.
Trước đó tướng Vương Thừa Vũ sư trưởng sư 308 gặp mẹ bà Toản xin bà cho phép sư phó Cao Văn Khánh được yêu cô gái quân y xinh đẹp Ngọc Toản. Tướng Vũ khoe, cậu Khánh này đánh giặc rất giỏi. Bà cụ bảo: tôi chỉ cần thằng rể tử tế thôi chứ không cần đánh ai giỏi cả.
Thôi, tới nghĩa trang rồi.
Gã hỏi tướng Võ Viết Thanh nghĩ gì về quyết định mới đây của Bộ Chính trị sẽ kiểm tra tài sản của 1.000 cán bộ cấp cao mà Bộ Chính trị quản lý. Tướng Thanh đáp: Thật ra tôi không quan tâm lắm chuyện này. Tôi chỉ quan tâm cái gốc là cần phải thay đổi thể chế sang dân chủ.
Mộ ông Kiệt gần mộ luật sư Nguyễn Hữu Thọ và mộ TBT Nguyễn Văn Linh. Duy nhất bia đá bên mộ ông Kiệt có hình ông và vợ cùng tên của hai vợ chồng. Hiếu Dân đã trồng hai bồn hoa sen Nam Bộ mùa sen nở rực trước mộ.
Trên mộ lúc này chỉ vòng hoa của phó thủ tướng Vũ Đức Đam - người từng là thư ký thân thiết của ông Kiệt. Năm ngoái ngày này gã tới cũng chỉ thấy vòng hoa của ông Đam mà không thấy vòng hoa của quan chức nào khác.
GS Tương Lai rớm nước mắt đứng trước mộ ông Kiệt. Gã nghe từ GS điều mà GS thường đau đáu khi nhớ về ông Kiệt: ước gì lúc này có anh, anh Sáu ơi! Dân tộc và đất nước cần anh biết chừng nào.
Sau khi viếng mộ, gã theo GS Tương Lai, ông Lê Công Giàu, nhà báo Huỳnh Sơn Phước tới đám giỗ ông Kiệt ở nhà Hiếu Dân, gã thấy gì, nghe gì ở đám giỗ này, ngày mai xin kể tiếp.
***
movvk.jpg

Lượm lặt tiếp chuyện tại đám giỗ ông Võ Văn Kiệt.

Khi xe chở gã tới Khu Lan Anh bên sông Sài Gòn thấy ngoài cổng có nhiều xe hơi biển xanh trắng tùm lum. Hiếu Dân trong bộ đồ màu đen tới bên xe dìu GS Tương Lai tuổi 82 vào nhà. Có chú Sáu Phong đang ngồi trỏng. Hiếu Dân nói.
10g30 rồi, gã nghĩ theo như mọi lần thì ông Tư Sang không dự tiệc chắc đã tới và đã về, còn đương nhiên ông Ba Dũng theo "đúng quy trình" sẽ tới muộn hơn.
Qua một cây cầu gỗ nhỏ vào ngôi nhà thờ giữa hồ nước có sen và cá lượn bơi. Bàn thờ nghi ngút khói hương và tràn ngập hoa và vòng hoa, liếc cái, gã thấy nhiều vòng hoa đề tên, chức vụ của các bác lãnh đạo hàng đầu cũ và mới.
Gã nhớ hồi đám tang cha gã, vòng hoa nào cũng có băng rôn đề chức vụ, vai vế người viếng. Riêng vòng hoa của ông Võ Nguyên Giáp và ông Lê Quang Đạo không đề chức tước gì sất mà chỉ đề "Võ Nguyên Gíáp và vợ" và "Lê Quang Đạo và vợ" kính viếng nhà thơ... Tại sao vậy? Vì họ hiểu cha gã thích gì và ghét gì.
Gã có nói với Huỳnh Sơn Phước tại nghĩa trang khi thấy trên mộ ông Kiệt có vòng hoa đề "phó thủ tướng Võ Đức Đam kính viếng nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt": nếu tôi là ông Đam một cộng sự thân thiết của ông Kiệt thì tôi sẽ đề "Cháu Đam đây, chú Sáu ơi!". Chắc ông Kiệt sẽ vui lắm vì thấy đứa cháu thư ký của mình hiểu mình.
Hiểu ông Kiệt người đặt tên con gái yêu là Hiếu Dân và lấy bí danh là Sáu Dân có gì đâu ngoài một chữ "tình". Tình với nhau, tình với nước, tình với dân.
Hiếu Dân có ý mời nhóm của bác Tương Lai ngồi cùng bác Sáu Phong ở bàn uống nước chờ nhập tiệc. Chiếc bàn này ở bên dưới bức ảnh ông Kiệt nơi ông Kiệt thường ngồi tiếp khách khi cuối đời ông bỏ biệt thự trên đường Tú Xương của nhà nước về ở với con gái để chuẩn bị làm thủ tục trả nhà cho Nhà nước. Bác Tương Lai cười bảo: để chú về chỗ xưa nay thường ngồi thôi. Đó là chiếc bàn chầu rìa mà Hiếu Dân cười bảo: bàn quan sát.
Ngồi trong phòng khách một lúc, ông Sáu Phong tức nguyên chủ tịch Nguyễn Minh Triết đòi ra bàn ngoài trời kê bên sông Sài Gòn khúc nhìn ra cầu Thủ Thiêm, để ngồi cho thoáng mát. Ông cười rất bình dị như bản tính xuề xòa nông dân của ông: tui quen ngồi giữa trời đất rồi.
Trong Chính phủ một thời có hai ông Sáu. Thủ tướng Võ Văn Kiệt là Sáu lớn còn phó thủ tướng Phan Văn Khải là Sáu nhỏ. Vì Ông Nguyễn Minh Triết lúc ấy là bí thư thành ủy TP.HCM nên không được xếp hạng gọi là Sáu gì sất ngoài thẳng đượt "Sáu Phong" bí danh xưa nay của ông.
Khi ông Sáu Phong cùng một loạt quan chức ra ngoài trời thì gã thấy trung tướng Võ Viết Thanh, cao, gầy ngẳng, trán rộng xuất hiện. Ông được mời ra ngồi cùng bàn với ông Sáu Phong nhưng ông từ chối, ông chọn một chiếc ghế đối diện với bác Tương Lai rồi bảo: Giữ ghế này cho tui, tui ra chào cụng một ly với ông Sáu sẽ quay lại ngay.
Bàn gã ngồi ngoài bốn anh em chung một chuyến xe có thêm nàng nhà báo Thế Thanh, nguyên phó chủ tịch Hội Phụ nữ TP.HCM người mặc áo có viết dòng chữ trên lưng "Hoàng Sa- Trường Sa của Việt Nam" trong các cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo, nhà thơ Nguyễn Duy và thỉnh thoảng nhạc sĩ Hà Dũng có làm kinh doanh cũng chỉ để mua vui cho các nàng ca sĩ trẻ xinh, thoắt ngồi thoắt biến.
Ông Lê Hồng Anh thân hình bệ vệ mặc sơ mi nâu lững thững bước vào. Ông có khuôn mặt với đôi mày rậm như Trương Phi cứ thế đi về phía hình như ông đã biết trước chỗ nào dành cho ông.
Trung tướng Võ Việt Thanh đã trở lại chỗ mà ông "xí" trước. Gã quý ông tướng từng một thời là anh hùng chỉ huy những trận đánh đầy mưu lược trong chiến tranh ở xứ dừa Bến Tre, và cũng là một người chịu học, chịu mày mò, sáng tạo ra những khẩu pháo bắn không giật làm GS Trần Đại Nghĩa chuyên gia chế tạo vũ khí phải kinh ngạc.
Điều này tôi đã kiến nghị công khai với các vị cao cấp nhất. Đó là thành lập thêm bên cạnh đảng cộng sản như hiện nay một đảng mà cụ Hồ từng thành lập đó là đảng Lao động.
» Trung tướng Võ Việt Thanh
Gã càng quý ông hơn khi chính ông khi là thứ trưởng Công an phụ trách an ninh đã có những chính sách thông thoáng để Việt Kiều về thăm quê hương. Và, đặc biệt chính ông đã là người bất chấp các áp lực của cấp cao nhất trong vụ án Sáu Sứ vu khống tướng Võ Nguyên Giáp và tướng Trần Văn Trà âm mưu đảo chính chống đảng để tìm ra sự thật bảo vệ danh dự cho tướng Giáp và tướng Trà.
Chính vì sự dũng cảm cương quyết ấy ông đã bị vu khống về lý lịch, rằng bố mẹ ông là Việt gian bị cách mạng trừng trị chứ không phải đã hy sinh cho cách mạng. Khi nghe những lời xúc phạm bố mẹ mình như vậy, ông kể cho nhà báo Huy Đức và nhà báo Lê Phú Khải là ông đã tính rút súng bắn những người vu khống bố mẹ ông.
Bây giờ ông ngồi đó cười hiền lành biết bao.
Gã bảo trông anh Bảy khỏe ra đấy. Ông nói nhờ tập luyện và chơi thể thao. Gã hỏi anh chơi món gì? Ông bảo chơi golf. Nói xong ông trầm ngâm một chút rồi nói tiếp:
Không vì tôi khoái chơi golf mà tôi ủng hộ chuyện mấy cha xây sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất đâu. Đi đâu tôi cũng phản ứng. Tôi đã kiến nghị lên các cấp cao đòi dẹp bỏ sân golf này trả cho sân bay để mở rộng sân bay. Tôi nói có cái việc đó mà các anh không làm được thì sao dân tin các anh?
Gã hỏi tướng Võ Viết Thanh nghĩ gì về quyết định mới đây của Bộ Chính trị sẽ kiểm tra tài sản của 1.000 cán bộ cấp cao mà Bộ Chính trị quản lý. Tướng Thanh đáp: Thật ra tôi không quan tâm lắm chuyện này. Tôi chỉ quan tâm cái gốc là cần phải thay đổi thể chế sang dân chủ.
Huỳnh Sơn Phước nghe vậy thì máu nhà báo nổi lên độp hỏi ngay:
-Vậy thì cách nào theo anh?
-Phải có đối lập xây dựng.
-Anh nói rõ hơn được không?
- Điều này tôi đã kiến nghị công khai với các vị cao cấp nhất. Đó là thành lập thêm bên cạnh đảng cộng sản như hiện nay một đảng mà cụ Hồ từng thành lập đó là đảng Lao động.
Gã cười như để làm nhẹ tính chất nghiêm trọng của vấn đề: Thì hai anh em trong nhà cạnh tranh lành mạnh với nhau thôi phải không anh? Thì vẫn tư tưởng Hồ Chí Minh, thì vẫn chủ nghĩa xã hội như đảng Dân chủ với Cộng hòa bên Mỹ vẫn chung một tư tưởng đó là lợi ích nước Mỹ và Hiến pháp Mỹ.
Hê, thực tình gã cho rằng đây là vấn đề nội bộ của đảng cộng sản, với tư cách một quần chúng ngoài đảng và thú thật từng là cảm tình đảng...lão thành vì chờ hoài vẫn chả ma nào chịu kết nạp, gã trộm nghĩ, đất nước vẫn trong tay các bác ấy, anh em, con cháu một nhà dù là Cộng sản hay Lao động có đi đâu mà sợ nhể?
Chuyện đang rôm rả trong bàn gã ngồi nào là nếu có tổ chức đối lập xây dựng do chính Đảng lập ra thì ai sẽ giơ tay đăng ký là đảng viên Lao động, ai sẽ giơ tay đăng ký ở lại đảng Cộng sản thì xuất hiện trung tướng Lưu Phước Lượng nguyên phó tư lệnh quân khu Chín.
Thấy Thế Thanh, tướng Năm Lượng nắm chặt tay: Lúc ba em hy sinh năm Mậu thân 68 ngay cửa ngõ Sài Gòn tôi ở cách hầm của ổng 200 mét. Khúc ấy chỉ có ruộng, tụi trực thăng rà bắn rất rát trúng hầm của ba em. Ba em lúc đó là sư trưởng sư Năm. Nè chồng em luật sư Trương Trọng Nghĩa phát biểu ở Quốc Hội hay lắm, tôi rất ủng hộ đó. À, mà các ông đang bàn chuyện gì vậy?
Huỳnh Sơn Phước nói ý của tướng Võ Viết Thanh rồi hỏi tướng Năm Lượng, anh ủng hộ không?
Tướng Năm Lượng đáp: Tôi nghĩ cái gì thì cái đảng phải triệt để đổi mới. Tôi nói các nhà báo ở đây cứ việc ghi âm vì những điều này tôi đều đã công khai phát biểu cho các cấp lãnh đạo rồi.
Gã hỏi, nếu đảng không triệt để đổi mới thì sao ạ?
Tướng Năm Lượng xòe hai cánh tay ra và nói: Thì sẽ mất ráo lòng dân, thì... có quy luật cả rồi, có ai thoát khỏi quy luật đâu?
Bàn đã lấp đầy những món ăn dân dã đặt trên mẹt, trên lá hoa sen, trên vỏ thân chuối. Rượu được rót ra. Tướng Năm Lượng với tính cách lính chiến Nam Bộ cầm ly rượu tớp cái ực: Phải triệt để đổi mới thôi mới tồn tại được.
***
Gã có điện thoại của một chú em quê Nam Định say mê làm phân bón hữu cơ, ra ngoài nghe, tám, trở lại nghe ai đó nói ông Ba Dũng vừa tới.
Gã hỏi bác Tương Lai, ông Ba có đến không? Bác Tương Lai nói, hình như có tới đấy. Chiếc bàn ở trung tâm phòng khách đối diện với chiếc bàn mà gã đang ngồi năm ngoái, ông Ba ngồi cùng các ông Lê Hồng Anh, Trương Hòa Bình, Đinh La Thăng, Phan Thanh Bình, Trần Hồng Quân giờ để trống.
Vì sao nhể?
Gã cảm nhận vì sao rồi. Nhưng không thể toẹt ra được.
Xuất hiện GS Nguyễn Thiện Nhân, tân bí thư thành ủy TP.HCM. Năm ngoái thì tân bí thư Đinh La Thăng.
Xuật hiện Võ Văn Thưởng, chàng trai ủy viên BCT trẻ nhất, người vừa gây bão dư luận với tuyên bố: Sẵn sàng đối thoại với những người khác chính kiến.
Và chuyện cà kê cũng dài rồi, gã buông gõ phím đây vì 6 giờ tối phải gặp các bác Huỳnh Tấn Mẫm, Mai Anh Tài các chuyên gia chữa bệnh tự kỷ. Gã thú thật những lúc thất tình gã đã từng là... trẻ tự kỷ mà chuyện thất tình thì với gã sẽ còn dài dài nên cũng cần lắm những kinh nghiệm phòng tránh... tự kỷ.
***
Lượm lặt tiếp tại đám giỗ ông Võ Văn Kiệt (kỳ 3)
Đầu tiên gã xin nói về những phản hồi từ hai bài lượm lặt của gã đã.
Khi gã gửi bạn đọc của gã những lượm lặt của gã tại đám giỗ ông Võ Văn Kiệt, gã biết có một số bạn của gã sùng sục, nóng vội cực đoan không hài lòng thậm chí chê bai gã là người thân cộng. Gã tôn trọng các bạn ném đá gã ấy và giản đơn mỉm cười.
Có lần gã nói với nhạc sĩ Phạm Duy, yêu nước như chú, tên tuổi như chú nhưng cháu bảo đảm nếu chú ra Hồ Gươm đứng chả mấy chốc Hồ Gươm sẽ bị lấp đầy đá của người thân cộng và chống cộng. Nhạc sĩ Phạm Duy cười rồi nói: Chả thế mà có người bảo tôi chống cộng, tôi bảo tôi chỉ chống gậy thôi. Có người bảo tôi yêu cộng, tôi bảo, tôi yêu gái đã đủ mệt nhoài rồi.
Nhưng trong sâu thẳm gã biết nhạc sĩ Phạm Duy, người đã bỏ tất cả để trở về quê hương, rất buồn vì ngay trong lòng đất nước vẫn còn quá nhiều phân ly.
Thế giới mạng thật muôn màu. Gã thành thật yêu cái thế giới muôn màu đó miễn là đừng phản bội dân tộc, đừng ác độc với con người.
Tiếp.
Gã nhận được hai cú điện thoại. Một của nguyên tổng biên tập một tờ báo khẳng định rằng tướng Võ Viết Thanh có nói ông không hề có ý định rút súng bắn ai khi vu khống bố mẹ ông là Việt gian.
Tiếp.
Gã nhận được một cú điện thoại của một người thân với phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho biết là ông Đam gửi tiền nguyên năm cho cô bán hoa ở nghĩa trang để mỗi ngày cắm hoa tươi trên mộ ông Kiệt. Mỗi lần giỗ ông Kiệt ông Đam đều trực tiếp đem hoa sen hồ Tây Hà Nội vào và trực tiếp cắm trên mộ ông Kiệt.
Ông Đam chưa một lần làm vòng hoa có băng rôn "phó thủ tướng Vũ Đam Đam kính viếng nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt" như gã hai lần trực tiếp thấy. Hỏi ra thì chính cô bán hoa đã hăng hái làm việc này mà không hề báo với ông Đam.
Người thân của ông Đam bảo: nếu anh không tin, em sẽ cho anh số điện thoại của anh Đam để anh hỏi trực tiếp xem có đúng thế không. Gã đáp, gã tin và gã rất vui và xúc động khi nghe câu chuyện trên.
***
LY RƯỢU CUỐI CÙNG.
Ngồi bên gã là Nguyễn Duy, người vừa đi một chuyến đọc thơ dọc các dòng sông của Việt Nam, Lào, Thái Lan về. Nguyễn Duy xưa nay điềm tĩnh trước thời cuộc mặc dù đã một thời ông không chỉ đẫm nước mắt "Nhìn tổ quốc từ xa", trường ca về thân phận đất nước mà ông Trương Đình Tuyển, nguyên bộ trưởng Thương mại thuộc làu làu, mà ông Võ Văn Kiệt lúc buồn lại bảo: Cậu đọc lại cho mình nghe đi, mà còn luôn cùng ông Kiệt trong lòng tổ quốc đau đáu chuyện mất còn của văn hóa, lịch sử dân tộc.
Duy thủ thỉ vào tai gã bỏ qua bên ngoài bàn tiệc những tiếng... ra vô:
Hôm ấy ông Sáu kêu tôi tới nơi ông ở bên Hồ Tây để bàn về việc tổ chức Hội thảo về nhà Nguyễn. Ông Sáu muốn công bằng với các chúa Nguyễn, vua Nguyễn và trả lại các giá trị cũng như công lao của nhà Nguyễn đối với đất nước. Ông cho rằng Sài Gòn, Hà Nội khó có thể tổ chức hội thảo này vì sẽ có nhiều tiếng nói cấm cản, Huế thì lại càng khó hơn. Ông hỏi tôi theo cậu nên tổ chức ở đâu. Tôi bảo theo em nên tổ chức ở Thanh Hóa nơi phát xuất nhà Nguyễn. Ông gật đầu tán đồng.
Ông bảo sẽ trao đổi với Phan Huy Lê để lo phần nội dung còn phân công tôi lo phần tổ chức. Tiền thì ông vận động một số doanh nghiệp, địa phương đóng góp. Ông còn nói thêm các địa phương Nam bộ, nhất là Sài Gòn phải biết ơn các chúa Nguyễn khai khẩn, mở đất mới có hôm nay. Khi hội thảo ông sẽ dẫn một đoàn đại biểu các tỉnh Nam bộ và Sài Gòn ra dự.
Tôi đi lo làm việc với lãnh đạo Thanh Hóa về, rất phấn khởi vì lãnh đạo Thanh Hóa rất ủng hộ Hội thảo này, tôi điện thoại để hẹn gặp ông. Ông Sáu trực tiếp hẹn tôi giờ và địa điểm để gặp.
Đúng giờ, tôi tới. Tôi ngạc nhiên chưa thấy ông Sáu đâu. Đây là lần đầu tiên tôi thấy ông không đúng giờ hẹn với tôi. Vì các lần hẹn trước đúng giờ tôi tới đều thấy ông ngồi chờ trước để thấy tôi thì cười rất tươi rồi. Không phải với riêng tôi mà với bất cứ khách nào của ông, ông cũng đối xử vậy.
Tôi im lặng chờ, hơn 15 phút sau thì từ phòng riêng của ông, ông Lê Hồng Anh, lúc ấy là bộ trưởng bộ Công An bước ra. Ông Sáu bắt tay tôi vẫn cái bắt tay ấm áp và chặt. Xong ông ngồi xuống im lặng. Tôi thấy nét buồn, âu lo trên khuôn mặt ông. Ông nói:
Cậu à, mình vừa trao đổi với anh Lê Hồng Anh hãy thả ngay hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải trong vụ PMU18 ra. Mình bảo tại sao lại bắt gấp thế ngay trong dịp diễn ra Đại hội Phật giáo thế giới ở nước ta như thế này. Thất chính trị lắm. Hàng nghìn nhà tu hành trên khắp thế giới tới ta, họ sẽ nghĩ sao? Anh Lê Hồng Anh bảo, anh ấy không thể thả được,...
Khi gã ghi lại những dòng kể này chắc chắn những nhà báo Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Công khế, Nguyễn Quốc Phong những người trong cuộc quá biết vì sao tướng Lê Hồng Anh không thể nghe lời khuyên của ông Sáu Dân được.
Nguyễn Duy kể tiếp:
Tôi báo cáo việc tôi đã làm cho ông Sáu nghe. Ông bảo cần vụ đem ra chai rượu. Ông rót cho tôi một ly, cho ông một ly gọi là để mừng cho Hội thảo về vai trò của nhà Nguyễn sắp diễn ra như Hội thảo về Phan Thanh Giản do chính ông tổ chức đã diễn ra góp phần khôi phục lại công lao của Phan Thanh Giản đối với Nam Bộ.
Ông và tôi cạn ly.
Cả ông và tôi đều không thể ngờ rằng đó chính là ly rượu cuối cùng của ông trên cõi đời này. Cõi đời mà ông vô cùng thiết tha yêu và luôn nôn nóng mong làm được thật nhiều việc lợi ích cho nó.
Hôm sau ông bị ốm.
Một thời gian sau, ông vĩnh viễn ra đi.
Lưu Trọng Văn

"Việt Nam mộng" trong bài diễn văn của TT Nguyễn Xuân Phúc tại Hội nghị Tokyo

nxf.jpg
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sáng hôm nay có bài phát biểu tại Hội nghị Tương lai Châu Á lần thứ 23, tổ chức tại Tokyo. Chủ đề Hội nghị kỳ này là “Chủ nghĩa toàn cầu hóa giữa ngã tư đường - Bước đi tiếp theo của châu Á”. Không biết nguyên văn bài nói chuyện của ông Phúc là thế nào. Bài tóm lược đăng trên các báo trong nước rõ ràng là có nhiều vấn đề cần bàn luận.
Mở đầu bài phát biểu ông Phúc đã không sai khi dẫn Adam Smith để tán dương rằng “chìa khóa cho sự thịnh vượng của một quốc gia đó là "tự do tự nhiên". Mặc dầu cắt tỉa bớt hoa lá cành của “tự do tự nhiên” để “túm gọn” tự do này vào “tự do sản xuất” và “tự do trao đổi hàng hóa” theo nhu cầu tự nhiên. Ông Phúc chắc phải biết rằng Adam Smith là “cha đẻ” của nền kinh tế chính trị của các nước tư bản hiện đại. Đó là nền kinh tế tự do (libérale) được qui định bằng một hệ thống luật lệ mà nền tảng là “sự tự điều hòa - autorégulation”. Nói gọn thì Adam Smith là “ông tổ” của chủ nghĩa tư bản.
Vấn đề là ý kiến của ông Phúc khi dẫn Adam Smith và nhìn nhận sự “thịnh vượng” của các nước tư bản, thì ông Phúc đã thẳng thắn phỉ nhổ vào “thành quả cách mạng” mà đảng cộng sản của ông đã “gặt hái” từ trên 5 thập niên qua.
Chủ nghĩa cộng sản (với lý thuyết mác xít lê nin nít) đối lập hoàn toàn (thực ra là đối nghịch) với các lý thuyết về tự do của Adam Smith (và các lý thuyết gia khác thuộc trường phái “tự do-libérale”). Trong quá trình xây dựng “xã hội chủ nghĩa”, mà thực chất là “thanh lọc” các giai cấp tư sản, trí thức… chủ nghĩa này đã phạm vào “tội ác nhân loại”, gây ra trên 100 triệu nạn nhân trực tiếp.
Riêng ở VN, việc áp dụng chủ nghĩa cộng sản đã gây ra một cuộc nội chiến với khoảng 4 triệu người chết. Đó là chưa nói tới sự tàn phá các giá trị về văn hóa truyền thống, mối giềng đạo đức nòi giống.. qua các cuộc “cách mạng văn hóa”, “Nhân văn giao phẩm”, “cải tạo công thương nghiệp” v.v…
Tán dương ông tổ chủ nghĩa tư bản đồng thời nhìn nhận sự thành công, thịnh vượng ở các xứ tư bản, ông Phúc đã chân thành thú nhận sự thất bại, nếu không nói là sự phá sản toàn diện của cái gọi là “xã hội chủ nghĩa”, không chỉ ở Việt Nam, mà còn trên bình diện thế giới.
Nhưng ý kiến của ông Phúc lại dấy lên mối mâu thuẩn trầm trọng giữa ông Phúc với ông Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng CSVN.
Nghị quyết 5 của TƯ mà ông Trọng vừa ký được báo chí đăng tải rộng rãi. Ta thấy theo đó ông Trọng vẫn nhứt quyết khẳng định “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. Điều này có nghĩa là ông Trọng lựa chọn cùng lúc “sự thịnh vượng của các nước tư bản” và sự “phá sản của chủ nghĩa xã hội”.
Ông Phúc “nói láo” cho mọi người nghe sướng tai hay ông Trọng “viết láo” để khẳng định sự lãnh đạo của đảng CS?
Câu trả lời xin dành cho mọi người. Nhưng khi sự mâu thuẩn đã thành hình, giữa cơ quan hành pháp thuộc quốc gia và sự định hướng chính trị chủ đạo của đảng cầm quyền, kết quả sẽ là “vũ như cẩn”, VN sẽ dậm chưn tại chỗ, như đã thấy từ nhiều thập niên qua. Cho đến Campuchia cũng đã qua mặt. Nhiều lãnh vực, như về chính trị và kinh tế, đảng CSVN nên tôn ông Hunsen lên làm “sư phụ”.
Thứ hai, ông Phúc nhìn nhận “Biến đổi khí hậu cùng với những thảm họa về bệnh dịch, thiên tai, gây thiệt hại nặng nề về tài sản và con người. Mối lo ngại về sự đồng nhất và một nền văn hóa phổ quát sẽ làm phai nhạt tính độc đáo và các giá trị bản sắc châu Á” là những “thách thức” việc “hội nhập toàn cầu” của Châu Á.
Ông Phúc nhắc đến “biến đổi khí hậu” mà không nhắc đến ô nhiễm đem lại do tài phiệt bất lương sử dụng công nghệ lỗi thời ở các nước đang phát triển, như Việt Nam mà Formosa là một thí dụ. Đây là một thiếu sót lớn lao. Ông Phúc không nhắc vì đây là “cục ung thư” trên hoạn lộ của mình. Ông Phúc là người đại diện nhà nước, quyết định thỏa thuận với Formosa để nhận 500 triệu tiền bồi thường. Thay vì nhà nước giữ vai trò “giám sát” của mình, để cho nạn nhân (dân 4 tỉnh miền Trung) trực tiếp làm việc với Formosa, bằng thương thuyết hay qua một trọng tài VN hay quốc tế, để tìm một phương án thỏa mãn cho tất cả các bên. Đến nay, rõ ràng ô nhiễm do Formosa gây ra là một yếu tố bất ổn, vì nó làm đảo lộn đời sống của hàng trăm ngàn người dân VN, mầm bệnh được gieo rắc, tương lai bất định vì biển chết mà rừng cũng chết.
Còn về “văn hóa”. Nếu ông Phúc “tự nhìn lại mình” thì thấy VN (và Bắc Hàn) rõ ràng là những nước có nền văn hóa lai căng, tạp chủng. Đảng CSVN đã “cào bằng”, đào xới đến tận gối rễ để xóa bỏ văn hóa nước nhà. Sau đó “đồng hóa”, nhứt thể hóa văn hóa VN vào văn hóa “mác xít lê nin nít”, gọi là “văn hóa mới xã hội chủ nghĩa”. Nhìn lại các nước chung quanh, “văn hóa VN” bây giờ không giống ai. Các dịp lễ lộc vào dịp tết, ta có cảm tưởng VN, “một minh châu trời đông” (hạt ngọc sáng phương đông) trở thành một bộ lạc man rợ chưa thấy ánh sáng văn minh.
“Văn hóa mới XHCN” của VN mới là một cản trở, khiến VN như con cá mắc cạn, cố gắng vẫn vùng mà không thoát khỏi vũng bùn khô XHCN để nhảy vào ao nước trong lành kế bên.
TT Phúc cũng đề cập đến “văn hóa” trong phấn kết “Châu Á cần làm gì?”:
“Gia tăng sức mạnh mềm châu Á thông qua việc truyền thông, gìn giữ và phát huy tính đa dạng, nét độc đáo về bản sắc văn hóa và những "giá trị châu Á"... Đồng thời chúng ta mở cửa hợp tác, tiếp thu những tinh hoa, giá trị văn hóa của các châu lục khác.”
Không cần nói đến “sức mạnh mềm của Châu Á” mà chỉ nên nói về VN thôi. Ta thấy có sự khác biệt một trời một vực, như trắng và đen giữa lời nói và việc làm của lãnh đạo VN.
Nhiều năm trước đảng CSVN đã có nghị quyết khuyến khích đối thoại, chấp nhận ý kiến khác biệt (miễn không làm thiệt hại đến chủ quyền đất nước). Rốt cục thấy gì ?
Những người chấp nhận “đối thoại” rốt cục đều bị xếp vào thành phần “phản động”.
Thì ra mục đích của đảng CSVN là lợi dụng “trăm hoa đua nở” của việc “đối thoại” để “nhận diện những người có ý kiến khác biệt”.
Số phận của những người này là gì? Dĩ nhiên là “cô lập”, ngay từ các trang internet cá nhân. Dán nhãn “thành phần xấu” cho những người này. Sau cùng là biện pháp cấm nhập cảnh.
Dĩ nhiên, khi anh xem người ta là “xấu”, người ta không thể đối xử “tốt” với anh. Xếp người ta vào thành phần “phản động”, “thù nghịch” dĩ nhiên người ta sẽ có các hành vi “phản động”, những lời nói “thù nghịch” ngược lại với anh.
Ta thấy sau hơn 40 năm chiếm được miền Nam, thành phần chống đối chế độ không hề giảm xuống. Đổ thừa cho “ngụy”, “thế lực phản động” là sai. Thành phần VNCH cũ, hầu hết đã chết già.
Nguyên nhân người ta chống đối, ngày càng nhiều, trong nước cũng như hải ngoại, là do đường lối chính trị, cách đối xử của nhà nước CSVN đối với chính người dân của mình.
Lãnh đạo đi ra nước ngoài phải lén lút, như vào Nhà Trắng phải vào bằng cửa hậu. Người dân tiếp đón lãnh đạo nước mình như tiếp đón kẻ thù.
Cái nào cũng có nguyên nhân của nó. Như đã nói, anh coi người ta là “kẻ thù” thì người ta sẽ coi lại anh như “kẻ thù”.
Với đường lối chính trị được đặt trên nền tảng “địch - ta”; với chủ trương phân biệt nhân dân mình thành hai khối “tốt - xấu”, “phản động - cách mạng”... thì đất nước này sẽ không bao giờ “hội nhập” được.
Chuyện trong nhà anh còn “hòa giải” không xong, thì làm sao anh “hội nhập” với người khác?
Chuyện trong nhà anh không xong, anh như một người bị chấn thương nội tạng. Thì làm sao xây dựng “sức mạnh mềm”?
Ông Phúc cũng nói về “giải quyết bài toán về mô hình phát triển, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế xanh, bền vững và bao trùm.”
Không biết ông nói về mình hay nói chung cho tương lai Châu Á?
Bài toán “mô hình phát triển” của ông Trọng vừa mới đưa ra hôm qua (Nghị quyết 5 của TƯ) : khẳng định kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Bài toán làm sao giải ? Vô phương phải không ? Làm thế nào để vừa theo XHCN phá sản với định hướng KTTT thịnh vượng?
Còn “tăng trưởng kinh tế xanh”, nói dễ làm không dễ. Hải sản VN hàng loạt bị trả về từ nhiều tháng nay. (Ở Pháp, đi mua một chai mắm nêm VN còn khó hơn hái sao trên trời). “Xanh” ở đây không chỉ có nghĩa là “cây xanh”, mà màu “xanh” của “Ecologie”. Kinh tế xanh là kinh tế không làm tổn hại cho môi trường.
Công nghiệp của VN là công nghiệp giết chết môi trường. Từ nam tới bắc, không chỉ ở vùng ven Formosa. Biển Hà Tiên nghiêu sò ốc hến chết nổi trắng bãi. Tôm hùm Phú Yến cũng chết hàng loạt. Đó chỉ là bề nổi băng sơn. Hà Nội đang có kế hoạch chặt bỏ 10 ngàn cây cỏ thụ. Còn ĐBSCL đang bị đe dọa “xóa sổ” vì hâm nóng địa cầu. Tất cả đều là ẩn số “bài toán phát triển xanh”.
Cuối cùng ông Phúc nói về “giấc mơ của các nước Châu Á”. Rõ ràng là ông Phúc hơi bị thiếu kiến thức.
Người ta nhắc “giấc mơ Mỹ” là giấc mơ của những công dân các nước muốn đến Mỹ lập nghiệp.
Người ta nói “Trung Hoa mộng” là người ta nói giấc mơ của Tập Cận Bình về tương lai một nước Trung Hoa.
Mỗi giấc mơ có ý nghĩa khác. Gộp chung lại rồi suy ra “giấc mơ Việt Nam”. Không biết khán giả có che miệng cười khi nghe ông Phúc nói hay không?
Nào là giấc mơ Paris cho Hà Nội, Singapour cho Sài Gòn…
Khi chưa chặt bỏ khúc đuôi “định hướng XHCN” thì mọi giấc mơ cũng đều là “giấc mơ” không thể thực hiện.
Không biết ông Phúc và tập đoàn CSVN có biết như vậy hay không?Trương Nhân Tuấn

No comments:

Post a Comment