Monday, June 5, 2017

Bài viết hay(5021)

Thực tế mà nói 99% dân Bolsa lo kiếm tiền mua xe mua nhà chứ chẳng ai qưỡ đâu mà lo chuyện Trump hay VN. Tám vơi nhau xong là ai cũng phải về lo trả nợ bill. Qua Mỹ rồi, có ai còn nhiệt tình và có điều kiện để đấu tranh full time cho tự do, dân chủ ở VN? May ra Bolsa chỉ có Ngô Kỷ mà thôi khi một mình trên chiếc xe van lang thang như homeless. Thân phận của những kẻ ăn cơm nhà vác ngà voi bao giờ cũng lao đao nên chẳng em nào khùng mà nhào vô sống chung cho vui. 42 năm qua, cái bao tử quyết định mọi thứ nên dù có ý chí, nhiệt tình đến đâu thì nhiều chiến sĩ cũng đã phải lặng lẽ từ giã cuộc chơi để lo kiếm job mà nuôi vợ con. Có thực mới vực được đạo. Khổ nỗi đại gia Bolsa chẳng mấy ai quan tâm đến chuyện tự do cho VN mà đầu tiên là tiền đâu? Giàu như Hoàng Kiều thì không có gì đáng quan tâm hơn là Ngọc Trinh và giấc mộng làm Trump hay Hugh Hefner với những em Playboy thật hấp dẫn cho "nhất dạ đế vương" với ê hề rượu thịt.

Hãy xem thủ đoạn "Bảo Vệ An Ninh Quốc Gia" của Công An!

Trưa ngày 2/6/2017, Green Trees (Cây Xanh) và No-U dự lễ viếng ông Nguyễn Đình Hòa, thân sinh ra anh Nguyễn Đình Hà. Anh Hà là luật gia, nhà báo, thành viên của hai tổ chức trên và cũng là một trong các ứng cử viên ĐBQH độc lập trong kỳ bầu cử của đảng Cộng sản năm ngoái.
Từ 9h sáng, lúc gia đình còn chưa phát tang, xấp xỉ hai chục nhân viên an ninh đã lảng vảng tại nhà tang lễ bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội). Sau đó, trong suốt buổi viếng cho tới lễ truy điệu, họ đã thực sự trở thành một đám gây rối. Chỉ có 1-2 người lâu nay vẫn theo sát anh Hà (ngôn ngữ an ninh gọi là “phụ trách”) biết đường thắp nhang, phúng người quá cố và có đôi lời chia buồn với gia đình.
Còn lại, hai chục nhân viên an ninh của cả Bộ Công an, TP. Hà Nội và quận Hai Bà Trưng đều thể hiện thái độ hết sức vô văn hóa. Họ chĩa máy quay phim vào từng người đến dự lễ tang, đi đi lại lại, rồi rà soát từng vòng hoa viếng. Họ gây sức ép, không cho ban tổ chức lễ tang đọc tên hai tổ chức “Cây Xanh” và “No-U”. Có những lúc, ví dụ khi các thành viên No-U xuất hiện quá đông đảo, an ninh đổ quân tới hàng chục người, lừ lừ dòm ngó như sắp đánh nhau đến nơi. Tình hình căng thẳng tới mức No-U buộc phải vào viếng mà không có vòng hoa, vì không muốn làm tang quyến thêm mệt mỏi với những kẻ vô văn hóa kia.
Khi nhóm Green Trees vào viếng, mọi người đã chờ đến khi tới gần linh cữu, chỉ còn cách khoảng 2 mét, mới gắn băng đen vào vòng hoa. Băng đen có hàng chữ: “Các cháu Green Trees kính viếng”. Chỉ vậy thôi, nhưng nhân viên an ninh cải trang làm người của nhà tang lễ đã xăng xái vác vòng hoa ra bên ngoài, giật băng chữ ra, rồi mới mang trả lại trước sự bất ngờ của tất cả mọi người. Không ai muốn nói gì thêm trong hoàn cảnh tang gia bối rối, và thực sự là cũng cạn lời với thủ đoạn “tác nghiệp” này.
Đoạn phim quay cảnh nhân viên an ninh vác vòng hoa ra ngoài để giật băng đen đi đã được một thành viên Green Trees ghi lại. Ngay sau đó, một tốp an ninh đã bám theo thành viên này hòng cướp máy quay, may mà người quay phim bất đắc dĩ kịp trốn thoát.
Giờ phút truy điệu, trong khi tất cả cúi đầu mặc niệm, thì những kẻ gọi là “nhân viên an ninh” kia vẫn đứng đó giương mắt nhìn mọi người, đồng thời, rì rào nói chuyện với nhau và cười.
Chúng lẽo đẽo đi theo tang quyến, thậm chí một xe công an còn chờ sẵn trước cổng nhà anh Hà khi ô-tô chở áo quan đi qua nhà trước khi về đài hóa thân hoàn vũ.
15 năm trước, cũng vào một ngày hè nắng gay gắt như thế này ở Hà Nội (29/8/2002), cũng cái lực lượng bảo vệ chế độ đó đã bao vây đám tang nhà cách mạng lão thành Trần Độ, gây sức ép gỡ băng chữ “Kính viếng Trung tướng Trần Độ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thay bằng dòng chữ "Kính viếng anh Trần Độ". Rồi Đảng cử đại diện Vũ Mão lên đọc điếu văn bôi nhọ ông Độ ngay cả khi ông đã nằm trong quan tài. Tang quyến và mọi người ồ lên phản đối, đám an ninh thường phục lăm lăm gậy, sẵn sàng "nghênh chiến" ngay. Phải nói là hồi đó chưa có điện thoại thông minh và mạng xã hội, chúng táo tợn, ngang ngược hơn bây giờ nhiều.
Đầu năm 2014, bà Nguyễn Thị Lợi, mẹ của nhà hoạt động nhân quyền Phạm Thanh Nghiên, mất. Đám bảo vệ Đảng nhắn tin cho chị Nghiên: "Con già bây giờ mới chết à?".
! ! !

* * *

Những nhân viên của tổ chức tự xưng là “Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an Việt Nam” từng tuyên bố: “Vì an ninh quốc gia, chúng tôi sẵn sàng làm tất cả”.
Và thế là lấy chiêu bài “an ninh quốc gia”, họ làm đủ trò dù là vô văn hóa nhất, bẩn thỉu nhất, mất dạy nhất.
Cần nói rõ rằng “an ninh quốc gia” chỉ là chiêu bài để họ làm những việc ấy, bởi vì thứ họ thì không đủ liêm sỉ để nói tới bốn từ đó. Những kẻ chỉ bán nước và gây rối, phá hoại, bất chấp luật pháp, bất chấp luân thường đạo lý, thì làm sao có đủ tư cách để bảo vệ an ninh quốc gia.
Phạm Đoan Trang

Nước cờ gấp rút và trơ trẽn của Tổng bí thư

Bí quá, bí toàn diện, bí tổng thể. Cụ tổng bí phải giở nước cờ này. Rất hạ sách và trơ trẽn, nhưng không còn nước nào khác để chọn. Cực chẳng đã.
Uất hận thế lực thù địch
Không phải do lỡ lời hoặc lú lẫn mà tổng bí thư nói bừa phứa khi gặp cử tri bầu mình vào quốc hội. Câu bất hủ, cả nước và cả thế giới thấy rõ, là Tham nhũng là kẻ thù, nhưng khó chống vì đó là "ta chống ta".
Khỏi cần nhắc lại hận thù của ông Trọng đối với ông Nguyễn Tấn Dũng, nguyên thủ tướng. Hai ông đồng chí này suốt 2-3 nhiệm kỳ cùng nằm trong tứ trụ, gặp gỡ thường xuyên, nhưng do những nguyên nhân phù hợp quy luật, hai ông kéo bè để bè kia thành thế lực thù địch của mình. Ta chống ta, quả không sai.
Đây là hận thù từ vài năm trước, do đòn đánh ông Dũng đã được chuẩn bị rất công phu mà vẫn bị địch thủ làm cho vô hiệu, ông Trọng từ tẽn tò, đã lộn tiết mà thâm thù ông Dũng mặc dù đến nay ông này đã hết quyền lực (xem tiếp ở dưới).
Dịp trả thù: khi họp nghị trung ương 5, dự định vào tháng 4-2017
Cho kịp thời gian trong dự định, tổng bí thư từ lâu đã bày binh bố trận và tìm cơ hội. Cơ hội đến tay ông cách nay 8 tháng khi ông Trịnh Xuân Thanh (thuộc thế lực ông Thăng, ông Dũng) bị phát hiện đã gắn cái biển xanh vào ô tô riêng. Tội này cỏn con, quá nhẹ, khiến lúc đầu phe địch rất chủ quan.
Ông Trịnh Xuân Thanh trở thành mục tiêu để tổng bí thư khai hỏa cuộc tấn công đột phá vào phe địch. Lúc này, ông Thanh đang là tỉnh ủy viên, đại biểu quốc hội, phó chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Hậu Giang. Vị trí này - mà ông Thanh có được - là do thế lực thù địch (tức địch thủ của ông Trọng) đã vận dụng nhuần nhuyễn cái thể chế (các luật, các quy định) của nước CHXHCNVN. Chẳng có gì phải bí mật. Đó là cách hợp pháp, đúng quy trình, để các phe phái trong đảng đưa cánh hẩu của mình lên cấp cao hơn, hoặc vào ngồi trong quốc hội. Thế là, Trịnh Xuân Thanh được che dấu mọi tội, lại còn được bôi son, trát phấn (sở hữu các thành tích hư cấu, có các bằng khen, được tặng danh hiệu thi đua và huân chương...). Thế là, vị ứng cử viên này có bộ mặt quá đẹp để dân bầu vào quốc hội.
Đây là chứng cứ cụ thể (thứ 1 triệu) để thấy cách thức bầu cử Cuốc Hội nước ta.
Từ điểm đột phá Trịnh Xuân Thanh, cuộc tấn công của tống bí thư sẽ lan thẳng tới Đinh La Thăng - cấp trên trực tiếp của ông Thanh. Ông Thanh phải bị kết án hình sự ở một phiên tòa lớn, cả nước theo dõi. Phải nhận mức án ấn tượng. Yêu cầu cao nhất là tòa phải khai thác để ông Thanh phản chủ mà khai ra vai trò của ông Đinh La Thăng, đương nhiệm bí thư ở Sài Gòn. Thời điểm xử án, tuyên án phải là trước khi mở hội nghị TƯ 5 (dự kiến trong tháng 4-2017). Nếu được thế, đây sẽ là tình huống đẹp nhất mà tổng bí thư sắp xếp để ông Đinh La Thăng sẽ bị phê phán nặng nề trong hội nghị này. Sau đó, ông mất vị trí cao trong đảng và trong chính quyền. Cứ thế, ông Trọng sẽ sờ tới vị đầu sỏ của thế lực thu địch: Nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Lý do hội nghị trung ương 5 phải hoãn sang tháng 5 chính vì dự kiến đẹp của ông Trọng bị phá sản.
Xuất xứ cụ thể của oán thù sâu nặng
Chớ nói ông Nguyễn Tấn Dũng không có tội với dân, mà còn phải nói tội rất nặng. Nhưng nay ông bị rờ tới là do ông có tội với cá nhân tổng bí thư. Xin hãy cẩn thận đấy. Nếu cứ hạch hỏi ông Dũng về những tội với dân, thế nào cũng lòi ra cả một hệ thống đồng lõa, thậm chí tội nặng hơn ông Dũng. Ông Dũng chẳng qua cầm đầu nhóm thực hiện cụ thể, nhưng ông Trọng lại cầm đầu nhóm đề ra chủ trương, vạch kế hoạch thực hiện. Chuyện này nói sau.
Nhớ lại cái đận cách nay vài năm, ông tổng bí thư - sau khi đã lôi kéo được đa số trong 14 ủy viên bộ chính trị thông qua đề nghị kỷ luật ông Dũng - tưởng đã ăn chắc phen này thế lực thù địch sẽ lần lượt rớt đài. Nhưng không ngờ đa số trong 1000 đại biểu của đại hội toàn quốc lại xử trắng án cho ông Dũng. Những giọt nước mắt của tổng bí thư trước đại hội thể hiện sự đau khổ không sao giấu diếm của mình; nhưng dư luận còn thấy rõ: đó cũng là những giọt nước mắt uất hận, đòi phải rửa hận.
Lần sau, tổng bí thư dùng cách đưa ra "quy chế mới" trong bầu đại biểu đi dự đại hội XII, nhờ vậy số người ủng hộ ông Dũng trở thành thiểu số trong đại hội. Ông Dũng bị tống cổ khỏi giới cầm đầu, nhưng tàn dư của ông này vẫn lù lù trước mắt ông Trọng. Ông phải tiếp tục thanh toán.
Nhiều người cho rằng đây là chứng cứ thứ 1000 cho thấy, "thế lực thù địch" chẳng ở đâu xa, chẳng vô hình, vô ảnh; cũng chẳng cần tưởng tượng ra... như dư luận vẫn tưởng thế. Nó bằng xương, bằng thịt. Chống nó, thực chất là "ta chống ta".
Không thể hết thế lực thù địch
Sự tạo ra thế lực thù địch là quy luật chung của nội bộ các đảng CS, xảy ra ở hai giai đoạn: Khi đảng mới giành được chính quyền (để tồn tại một vị thánh duy nhất, cần loại trừ nhau đến cùng) và khi đảng lâm vào thoái trào, sắp mất chính quyền, sự tàn sát càng dữ dội. Hãy nhìn vào Lịch Sử hai đảng Liên Xô và Trung Quốc, đủ rõ.
Chuyện cỏn con cách nay 8 tháng bỗng thành cơ hội tốt
Đó là khi ông Trịnh Xuân Thanh đã ngồi yên vị ở vị trí tỉnh ủy viên, phó chủ tịch tỉnh và đại biểu quốc hội. Đây là sự thành công trong cài cắm nhân sự của cái thế lực thù địch nói trên để chống lại... thế lực thù địch khác. Thật đáng phục cái ma trận đưa ông Thanh tới vị trí mới, khi ông Thanh đang cầm đầu một công ty làm thất thoát hàng ngàn tỷ đồng, lại nhảy tót sang ngành lập pháp, ngay sau đó lại đảm nhiệm một chức vụ cao trong ngành hành pháp một tỉnh. Chuyện hành pháp kiêm nhiệm lập pháp là quái thai ở 195 nước trên thế giới, nhưng là chuyện bình thường ở 5 nước (còn lại) quen sử dụng Mác và Lê.
Đây là chứng cứ cụ thể thứ... một triệu nói lên sự một thể chế không tam quyền phân lập. Chính nhờ vậy, dân mất tự do, nước mất dân chủ, nhưng đảng có thể lũng đoạn quốc hội bằng cách đưa 90% đảng viên vào đó. Đến nay, sự cực đoan cao tới mức 100% ủy viên bộ chính trị đều vào ngồi ở quốc hội. Có người nghĩ rằng đó chẳng qua là biểu hiện suy yếu.
Chuyện cỏn con là ông Trịnh Xuân Thanh ở cương vị phó chủ tịch tỉnh đã đề nghị giám đốc sở công an (cấp dưới của mình) cấp cho một biển xanh để gắn vào chiếc xe riêng. Đố cấp dưới nào dám thoái thác. Sự vi phạm này, nếu xử theo luật, sẽ bị phạt 2 triệu đồng. Chuyện chỉ có thế. Nhưng đó là cơ hội của tổng bí thư. Mặc dù đây là cái cớ (quá nhỏ nhen) để một tổng bí thư ngồi cao chễm chệ vẫn phải "phát động" báo chí toàn quốc phanh phui vụ việc. Cách làm (hơi bị đê tiện) này khiến dư luận nghĩ ngay: Vụ này rồi sẽ vỡ lở tóe loe cho mà coi. Quả nhiên, chỉ sau ít lâu, ông Thanh bị coi là đầu sỏ gây ra thất thoát trên 3000 tỷ đồng. Đểu ở chỗ, một tội phạm dường ấy vẫn có thể ngụy trang để ứng cử quốc hội.
Thấy "động", tay chân của thế lực thù địch (trong công an?) đã thành công để Trịnh Xuân Thanh thoát khỏi biên giới một cách êm ru, kín đáo, nhưng cũng rất ngoạn mục... Tức điên, ở chỗ cả "hệ thống chính trị" dưới tay tổng bí thư vẫn không tìm được ai là thủ phạm và kẽ hở nào tạo ra vụ bỏ trốn này. Đau như hoạn.
Nhưng đau và uất hơn nữa, là ông Trịnh Xuân Thanh ở ngoài biên giới còn chõ miệng phát biểu quan điểm, nói rằng ông ta đã hết niềm tin vào sự lãnh đạo của tổng bí thư (nêu đích danh: tên, họ) và không còn tin tưởng vào cách điều tra và xử án của nền tư pháp Việt Nam.
Câng câng và hỗn hào cao độ, khi Trịnh Xuân Thanh thách thức: Nếu đây là tòa án xử theo công lý và có sự quan sát quốc tế, ông ta sẽ hiện diện trước tòa, tự bào chữa, vạch ra sự thối nát của cơ chế XHCN... cho mà coi!
Dư luận đồn đoán rằng, nếu được như ông Thanh đòi hỏi, thì ngay tại tòa, sẽ lộ ra rõ mồn một cái đám thủ phạm cao nhất đã gây ra sự tàn phá cái đất nước này - mà dân đã nhẵn mặt. Đó chính là tập đoàn chót vót đã phát ra cái chủ trương không phân lập ba quyền, đất đai thuộc sở hữu toàn dân, quốc doanh là "quả đấm thép" chủ lực, được phép kinh doanh đa ngành, phù hợp với cái thị trường có định hướng...
Bàn tào lao thế thôi, chứ Trịnh Xuân Thanh thừa biết... đến Tết con lạc đà cũng không có thứ tòa án như vậy ở nước CHXHCN này.
Nổi khùng
Khùng lên, là vì vồ hụt Trịnh Xuân Thanh, mà thời điểm phải mở hội nghị 5 cứ ngày càng tới gần. Một ông già nom lù đù, dáng lờ đờ, mắt kèm nhèm, nói năng sơ hở, lú lẫn... mà phát khùng tất nhiên phải khác một tay anh chị ngổ ngáo.
Sự điên tiết của ông thể hiện bằng cách ông tự chỉ định cho mình một ghế trong đảng ủy bộ công an. Chuyện xưa nay có một. Do ông không tin công an nữa. Từ vị trí này, ông ra lệnh gô cổ mấy đứa tay chân của Trịnh Xuân Thanh lại. Thế là 4 anh tép riu bị nhốt. Dư luận càng nực cười, đàm tiếu không dứt. Ông lộn tiết, chỉ thị (năm lần, bày lượt): Phải tập trung mọi nỗ lực tìm bắt và dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về nước, xử tội. Dư luận càng cười khẩy.
Giở trò hạ sách
Thời điểm phải mở hội nghị trung ương V cứ nhích tới. Đây là hội nghị quyết định việc đi hay ở của ông tổng bí thư. Dư luận biết tỏng, ông tổng bí thư càng biết tỏng. Ông đành đi tắt: Chơi nước cờ gấp rút, thí bớt chút uy tín riêng.
Không bắt được Trịnh Xuân Thanh (để Thanh khai ra tội của cấp trên mình, cụ thể là Đinh La Thăng) ông Trọng phang thẳng đòn vào Đinh La Thăng. Chứ sao? Nhưng đây là cách làm rất hạ sách. Chứ sao?
Từ khi có đảng tới nay, chưa lần nào một ủy viên bộ chính trị "sắp" bị xem xét kỷ luật mà báo chí lại được phép làm ầm ỹ lên như hiện nay. Đây là cách át giọng ông Đinh La Thăng trước khi đấu tố ông ta. Kiểu này, đảng CS nào cũng thành thạo.
Qua đây, ta rút ra chứng cớ thứ một triệu về "tự do báo chí" ở nước CHXNCN VN. Nhiều tờ báo từng ca ngợi ông Thăng như thánh, nay giở giọng. Chỉ mỗi tờ Sài Gòn (trực tiếp dưới quyền Đinh La Thăng) là khó xử.Bạch Diện

Thử phán đoán cục diện chính trị sau kỉ luật Đinh La Thăng



Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng.
Chỉ xét về tương quan lực lượng, trong vụ xử lý kỉ luật ủy viên Bộ chính trị Đinh La Thăng, có người gần như khấn niệm đừng để tái diễn tình trạng như hồi bày binh bố trận xử lý ông Nguyễn Tấn Dũng.
Ông Đinh La Thăng, người luôn xuất hiện nổi bật trên chính trường, đang ở trong quá trình bị truy cứu trách nhiệm liên quan đến các hoạt động tồi tệ của tập đoàn Dầu khí, thời ông ấy làm chủ tịch. Nghe nói, ông Thăng cũng bị xem xét trách nhiệm liên quan đến những khoản lại quả dự án đã thành thông lệ ở bộ Giao thông, khi chính phủ thời Thủ tương Nguyễn Tấn Dũng cho nở rộ "phong trào" BOT và chính sách chỉ định thầu.
Ông Thăng được giới thiệu và trúng cử vào vị trí uỷ viên Bộ chính trị vào phút chót. Giới thạo tin mô tả ông là một ứng viên trực tiếp cho chiếc ghế phó Thủ tướng đương nhiệm, là nhân sự chuẩn bị cho vị trí Thủ tướng nhiệm kì mới.
Nhưng bất ngờ, ông Thăng bị điều động vào giữ vị trí bí thư thành ủy TP Hồ Chí Minh, một lò cung cấp các vị trí lãnh đạo cao cấp nhất cua đảng.
Khác với những đồn đoán, ông Đinh La Thăng không một chút bỡ ngỡ ở một đảng bộ đến con trai cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (lúc dó đương nhiệm) cũng không trúng cử tham gia thành ủy và đoàn đại biểu đảng bộ TP dự đại hội đảng toàn quốc. Mới nhận phân công, ông Thăng liên tục có những chuyến công tác cơ sở với những phát ngôn phê bình cấp dưới làm hả dạ người dân, đưa ra những chỉ thị trực tiếp giải quyết nhiều vụ việc ách tắc cụ thể, để lại ấn tượng về một nhà lãnh đạo năng động, dám làm, dám chịu.
Nhưng rồi chiếc bảng số xe công quá tiêu chuẩn phó chủ tịch của ông Trịnh Xuân Thanh, một "đàn em" thân tín của Đinh La Thăng, trở thành chủ đề sôi nổi của báo chí. Truyền thông mạng, trên trang facebook của Huy Đức, đã gây không ngớt ngạc nhiên khi đơn độc phanh phui các chứng cứ liên quan đến trách nhiệm của Đinh La Thăng từ các bê bối ở tập đoàn Dầu khí.
Một tiến trình kiểm điểm làm rõ các nội dung này được Uỷ ban Kiểm tra TƯ khởi động. Chưa rõ kết luận của UBKT như thế nào nhưng được biết thường vụ thành uỷ TPHCM đã thực hiện qui trình xử lí cán bộ dựa trên tự kiểm điểm của ông Đinh La Thăng. Kết quả có thể là một bất ngờ đối với ông Nguyễn Phú Trọng khi điều động ông Thăng vào đứng đầu lãnh đạo TPHCM. Có đến hơn 1/3 ủy viên thường vụ không nhất trí với kiểm điểm và tự nhận kỉ luật ở mức khiển trách mà đề nghị không áp dụng hình thức kỉ luật với ông Thăng.
Cuộc đấu tranh chống tham nhũng đang phóng to hết cỡ hy vọng của "toàn đảng, toàn dân" vào lý lịch liêm khiết của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhưng trong trường hợp kỉ luật Đinh La Thăng vẫn dẫn đến hai phán đoán có thể cá cược, liệu đảng có kỉ luật được một thành viên Bộ chinh trị?
Một là, kịch bản xử lí Nguyễn Tấn Dũng tái diễn. Uỷ viên Bộ chinh trị Đinh La Thăng do TƯ bầu, nên cấp kỉ luật là TƯ, mặc dù Bộ chinh trị đã đề nghị mức cảnh cáo, nhưng TƯ lại bỏ phiếu đa số không áp dụng hình thức kỉ luật. Hai là, TƯ nhất trí đa số với đề nghị của Bộ chinh trị. Khả năng thứ ba, Bộ chinh trị đề nghị kỉ luật cảnh cáo, nhưng TƯ hạ bậc kỉ luật, chỉ khiển trách Đinh La Thăng.
Cả ba khả năng đều xuất phát từ mong muốn của "người trong cuộc", trị liệu tham nhũng được coi là mục tiêu chính trị số 1, mọi cải cách đều không thể thành công nếu không có bộ máy quản trị quốc gia sạch.
Lược giản sơ đồ xã hội đồng qui trong quan điểm này, có thể thấy, với khả năng thứ nhất, "một bộ phận không nhỏ" trong đảng đang trở thành "một bộ phận đa số" điều khiển đảng và đất nước.
Cuộc đấu tranh chống tham nhũng đánh dấu thất bại bằng kết quả phân liệt trong đảng. Bộ chính trị tiếp tục phân hoá, hay nói cách khác, sẽ bộc lộ công khai sự phân hoá vốn có trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao. Cục diện chính trị sẽ dẫn đến tình trạng một Trung ương đa lãnh đạo. Xu hướng này sẽ có thể hoàn tất tiến trình phân liệt trong đảng bằng lật đổ, đảo chính.
Cần phải lưu ý vai trò các cựu thần trong đảng sẽ trở nên một lực lượng xã hội có tác động rất lớn tới cục diện. Nhiều khả năng các nguyên lão sẽ tái xuất chính trường.
Nhưng đảng ở tiến trình này luôn neo giữ cuộc chiến quyền lực trong phạm vi cuộc đấu tranh nội bộ. Chống tham nhũng bị kềm tỏa bằng chống tự diễn biến, tự chuyển hóa. Đảng không phân liệt theo hướng đổi mới, cải cách hay không, mà chủ yếu, theo cục diện quyền uy của một số lãnh đạo. Nguyên tắc đồng thuận giả vờ, bằng mặt không bằng lòng, sẽ được thay thế bằng cơ chế chính trị phụ thuộc vào thế lực cụ thể của các nhà lãnh đạo.
Bằng diễn đạt của dân gian, cuộc chiến nội bộ của đảng sẽ lôi kéo lực lượng xã hội chủ yếu theo hai nhận dạng, "ăn" và "ăn mà làm".
Gần như người ta đã tập dượt cuộc đấu tố khốc liệt dưới hình thức "phê bình và tự phê bình" này. Trận địa truyền thông dường như đã được bày binh bố trận, nếu nhìn vào cái gọi là qui hoạch báo chí và bố trí nhân sự ở các cơ quan báo chí.
Các mục tiêu đổi mới, dân chủ chưa tạo ra lực lượng chính trị của minh, nên chưa được viện đến trong cuộc đấu quyền lực này trong đảng. Có thể manh nha từ chính cuộc đấu tranh nội bộ này, hình thành lực lượng chính trị ủng hộ dân chủ nhưng cũng trong khuôn khổ chính trị do đảng lãnh đạo.
Kết cục của các phán đoán nói trên sẽ thành sai lầm nếu Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không kết thúc chiến dịch thất bại của mình bằng tiếng khóc.
Tuy nhiên, có lẽ ông Trọng sẽ không khóc. Vì đơn giản ông Thăng không có bề dày nắm quyền lực như ông Nguyễn Tấn Dũng để có thể chi phối chọn lựa của các ủy viên TƯ. Nếu có "ăn chia" phạm vi đó cua ông Thăng khó lòng phủ đến đa số TƯ đang có 2/3 là nhân sự mới. Nhất là tiếng dàn kèn trống thúc giục vang rền khắp các cấp hô chống tham nhũng không thể dẫn đến một kết quả bại xụi cho sự lãnh đạo của đảng như vậy. Nhưng quan trọng nhất là ở thời điểm chưa đến nửa nhiệm ki, các đối thủ chính trị mới xuất hiện của ông Trọng không sẵn sàng cho cuộc đối đầu với uy quyền tổng bí thư.
Nhưng cho dù TƯ nhóm họp lần thứ 5 không chấp nhận đề nghị của Bộ chinh trị, hay phê chuẩn mức kỉ luật thấp hơn đề nghị của Bộ chính trị, ông Trọng vẫn còn trong tay một thế trận mới, huy động sự tham gia của người dân vào cuộc đấu tranh sinh tử này.
Yếu huyệt trong thế trận này chính là ai nhanh chóng nắm giữ ngọn cờ công khai và chuyển nó thành khí thế của dân. Ông Trọng sẽ thắng nếu biết khai thác sức mạnh này, biến dư luận thành công luận, nhưng ở thời ông Trọng tác động chính yếu này của truyền thông không còn trong tay nền báo chí cách mạng vốn bị tẩn nhừ tử, chỉ có một mực "cách mạng" mà không còn sự chính trực báo chí nữa.
Còn trong khả năng thứ hai, ở trường hợp kỉ luật cảnh cáo ông Thăng, cuộc đấu tranh chống tham nhũng sau khí thế thắng lợi bước đầu, sẽ đứng trước một đòi hỏi cụ thể, chế độ của ông Trọng có tử hình nổi một thành viên Bộ chính trị, thành viên TƯ? Sự leo thang mong muốn trừng phạt này sẽ làm lộ ra không it tật bệnh ở mức trầm kha của một hệ thống chinh trị sau nhiều năm kiến tạo pháp quyền vẫn chỉ có thể dùng đến uy quyền để cai trị chính bộ máy của mình.
Có thể thấy đó là một thất bại chính trị có từ sớm của đảng.Tâm Chánh
[*] Tác giả là cựu Tổng biên tập của Sài Gòn Tiếp Thị

No comments:

Post a Comment